Kỳ Vụ trong kỳ hồi quy dường như đã đánh mất sạch ký ức, mọi hành động đều bị bản năng thôi thúc. Dẫu đã hóa thành hình người nhưng hắn vẫn chẳng thể cất lời, thậm chí đôi khi còn không giữ nổi hình người mà mất kiểm soát hiện nguyên hình.
Kì Thời quy kết nguyên nhân là do thiếu hụt năng lượng khiến bản thể suy nhược. Cậu vẫn dùng máu tươi để nuôi dưỡng Kỳ Vụ như trước, ngặt một nỗi khi đã ở trong hình hài con người, hắn tuyệt nhiên chẳng chịu uống máu của cậu nữa.
Chuyện này khiến Kì Thời phải đau đầu suốt mấy ngày trời, cũng may trước kia cậu từng nghiên cứu qua thức ăn cho Kỳ Vụ nên có thể dùng thuốc đặc chế để tạm thời thay thế máu tươi. Những nguyên liệu chế thuốc không dễ tìm ở những nơi tầm thường, cậu chỉ còn cách chờ đến lần tới ghé chợ đen thử vận may, xem có tìm được mấy món cần thiết hay không.
Những lúc rảnh rỗi, Kì Thời thường ở lì trong căn nhà nhỏ để bào chế các loại thuốc cần dùng. Cậu có trồng vài chậu hoa ngoài ban công, chốc chốc lại ra tưới chút nước nên cây cối lúc nào cũng xanh mướt um tùm.
Kỳ Vụ cũng thỉnh thoảng bắt chước dáng vẻ của Kì Thời, bày đặt chăm chút mấy sinh linh nhỏ bé tràn trề sức sống này. Ngặt nỗi lần nào hắn cũng quá tay tưới đẫm nước, làm mấy cái cây cứ phải ỉu xìu suốt mấy ngày trời.
So với trước kia, Kỳ Vụ dường như lại càng quấn người hơn. Bất kể Kì Thời làm gì hắn cũng lẽo đẽo theo sau, vóc dáng cao lớn của hắn bao phủ lấy cậu, có thể dễ dàng ôm trọn cậu vào lòng.
Kỳ Vụ vẫn chưa chịu cất lời, làm gì thì làm, hắn cứ dán chặt mắt nhìn Kì Thời chằm chằm. Cậu thậm chí còn ngờ rằng là do hắn hóa hình chưa hoàn thiện, bèn ra hiệu thuốc mua ít đồ dùng một lần để tự mình kiểm tra cho hắn.
"Há miệng to hơn chút nào."
Kì Thời giơ chiếc đèn pin nhỏ, đứng trước mặt Kỳ Vụ, tay kia còn cầm hai chiếc tăm bông sạch.
Kỳ Vụ nhìn Kì Thời, ngoan ngoãn ngồi yên đó há miệng thật to theo lời cậu, mặc cho cậu muốn kiểm tra thế nào cũng được.
Cơ quan phát âm hoàn toàn nguyên vẹn, chẳng gặp vấn đề gì khác. Việc hóa hình cho cơ thể này cũng vô cùng hoàn mỹ, từ gương mặt khôi ngô, nhịp thở khẽ khàng cho đến tiếng tim đập cùng tần số với Kì Thời. Nhìn vào đây, chẳng ai có thể ngờ nổi bên dưới lớp da thịt con người này lại là một con quái vật phi nhân loại.
Vậy thì chỉ có thể là do những nguyên nhân khác thôi.
Kì Thời hỏi Kỳ Vụ một tiếng: "Anh có nói chuyện được không?"
Kỳ Vụ gật đầu.
Kì Thời lại hỏi: "Thế sao anh không chịu nói?"
Kỳ Vụ ngước mắt nhìn cậu, rồi lại chìm vào im lặng.
Đã không phải do cơ thể thì hẳn là vì lý do nào khác rồi, chuyện này có vội cũng chẳng được, chỉ có thể kiên nhẫn dẫn dắt từng chút một, xem có cách nào khiến Kỳ Vụ chịu mở miệng hay không.
Kì Thời điều chế thuốc xong, lại ra ban công tưới nước cho mấy chậu cây, sau đó mới đi tắm rồi vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh.
Kỳ Vụ ngồi trên ghế sô pha nghe thấy động tĩnh liền đứng dậy bước tới. Hắn vốn đã tắm rửa sạch sẽ từ lâu để đợi Kì Thời, mái tóc vẫn còn ướt nhẹp, nhỏ nước tong tong.
Kì Thời đưa tay vê vê lọn tóc của Kỳ Vụ: "Sao anh không sấy khô đi rồi hãy đợi?"
Chẳng nhận được lời hồi đáp, Kì Thời dắt Kỳ Vụ vào phòng ngủ, tìm chiếc máy sấy rồi chỉnh nhiệt độ vừa vặn để sấy tóc cho hắn.
Những sợi tóc trong tay chạm vào thấy thật mềm mại, Kì Thời xoa xoa vài cái, loáng cái đã sấy khô xong. Cậu định cất máy sấy đi để đi ngủ dù tóc mình vẫn còn ẩm ướt, thì bất ngờ bị Kỳ Vụ ôm lấy, đặt ngồi xuống bên mép giường.
Vị trí của hai người đảo ngược cho nhau, làn gió ấm lướt qua những lọn tóc còn hơi ẩm, chỉ một lát sau đã khô hẳn.
Kỳ Vụ đặt chiếc máy sấy sang một bên, vươn tay nhấc bổng Kì Thời lên rồi nhẹ nhàng đặt con người trong lòng mình xuống giường, đắp chăn cẩn thận cho cậu.
Hệt như đang chăm sóc một đứa trẻ vậy, Kì Thời thầm nghĩ, ý cười lấp lánh nơi đáy mắt. Cậu vùi nửa khuôn mặt vào trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, dưới ánh đèn lại càng thêm phần cuốn hút. Kỳ Vụ nhìn đến ngẩn ngơ, hồi lâu cũng chẳng nỡ dời mắt đi.
Kì Thời vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh: "Được rồi, không còn sớm nữa, anh mau nằm xuống nghỉ ngơi đi." Căn hộ vốn không có phòng dành cho khách, giường trong phòng ngủ của Kì Thời lại lớn, hai người nằm vẫn thoải mái chán. Vậy nên như lẽ tự nhiên, sau khi hóa thành hình người, Kỳ Vụ vẫn luôn ngủ cạnh bên cậu.
Kỳ Vụ lặng lẽ tắt đèn rồi nằm xuống phía bên kia giường. Trước mắt Kì Thời giờ chỉ còn là một màu đen kịt, khi không còn nhìn thấy gì, các giác quan khác bỗng trở nên vô cùng nhạy bén. Cậu cảm nhận được mặt nệm bên cạnh hơi lún xuống, theo sau đó là những tiếng sột soạt, rồi cậu chợt thấy mình bị ôm chặt vào lòng.
Trong phút chốc Kì Thời còn chưa kịp định thần thì cổ đã bị một thứ gì đó ẩm ướt cọ lấy, những sợi tóc lòa xòa đâm vào da thịt khiến cậu ngứa ngáy đến mức phải rụt cổ lại, nhưng rồi lại bị một lực nhẹ đẩy ngược trở về.
Cổ áo ngủ bị cọ đến mức trễ xuống, Kì Thời vốn định đẩy Kỳ Vụ ra một chút, nhưng hắn bỗng nhiên khựng lại, nằm im lìm không chút động đậy.
Giữa bóng đêm tĩnh mịch, Kì Thời nghe rõ tiếng tim đập của Kỳ Vụ, cảm nhận được hành động hít hà của hắn. Hệt như một chú cún bự cứ quấn quýt quanh người chẳng rời, cố gắng ghi tạc mùi hương đặc trưng của người mình thương.
Kì Thời đưa tay vỗ nhẹ lên người Kỳ Vụ, hắn vẫn bất động ôm chặt lấy cậu, tựa hồ đã chìm vào giấc ngủ.
Sau đó Kì Thời cũng chẳng rõ mình thiếp đi từ lúc nào, một đêm ngon giấc không mộng mị. Chỉ là trong lúc ngủ, đôi khi cậu lại cảm thấy hơi nóng, căn phòng cứ hầm hập vô cùng bí bách.
Bầu không khí trở nên loãng đi, Kì Thời ngỡ như mình đang bị vây hãm trong một không gian chật hẹp, đến mức muốn trở mình cũng thật khó khăn. Trong từng nhịp thở, dường như luồng khí thở ra cũng trở nên nóng bỏng rát người.
Cảm giác ấy kéo dài cho đến tận khi Kì Thời tỉnh dậy vào ngày hôm sau mới hoàn toàn biến mất.
Trời bên ngoài đã sáng rõ, Kì Thời mở mắt ra và ngửi thấy mùi thơm của canh xương hầm cùng cháo kê. Cậu lần theo mùi hương ấy, bắt gặp Kỳ Vụ đang bận rộn trong gian bếp chật hẹp.
Trong khoảnh khắc, một cảm giác hư ảo chợt nảy sinh trong lòng cậu, ngỡ như họ chẳng hề đang ở trong kỳ hồi quy của quái vật, thế giới này cũng không phải đối mặt với ngày tận thế, cuộc sống vẫn cứ an hòa và tĩnh lặng biết bao. Thế nhưng ảo giác đột ngột ấy đã nhanh chóng tan biến ngay khi Kỳ Vụ ngoảnh lại nhìn cậu.
Kì Thời cảm thấy vô cùng thắc mắc về việc Kỳ Vụ biết nấu ăn, cho đến khi bật tivi lên thấy kênh ẩm thực đang phát sóng thì mới vỡ lẽ.
Chỉ có thể nói rằng, khả năng học hỏi của Kỳ Vụ, dù là trước đây hay hiện tại, đều mạnh mẽ đến mức đáng kinh ngạc.
Bữa sáng vô cùng ngon miệng, tay đầu bếp mới vào nghề Kỳ Vụ này lại một lần nữa chinh phục hoàn toàn vị giác của Kì Thời.
Cứ thế bình lặng trôi qua vài ngày, ngoại trừ cảm giác kỳ lạ xuất hiện vào lúc ngủ ban đêm, cuộc sống vẫn rất êm đềm, chẳng có sự truy đuổi hay hiểm nguy nào quấy rầy. Chẳng mấy chốc đã đến ngày chợ đen mở cửa, Kì Thời lại thay bộ đồ đen quen thuộc, trùm kín mít từ đầu đến chân rồi chuẩn bị ra ngoài.
Rất nhiều thành phố đều có những địa điểm giao dịch ngầm, dùng để trao đổi hoặc mua bán những mặt hàng bị cấm. Những nơi như vậy có quy mô lớn nhỏ khác nhau, địa điểm không cố định, thậm chí ngày mở cửa cũng chỉ được quyết định nhất thời.
Những nguyên liệu mà Kì Thời cần để bào chế thuốc khá quý giá nên rất khó tìm, chuyến này cậu đi chủ yếu là để thử vận may, xem có tìm được mấy món cần thiết đó không.
Những nơi đó vàng thau lẫn lộn nên lần này ra ngoài Kì Thời không mang theo Kỳ Vụ. Cậu dặn dò hắn ngoan ngoãn ở nhà chờ mình về, đưa tay xoa đầu an ủi vài câu rồi mới quay người rời đi.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng chết chóc. Kỳ Vụ đứng sau cửa hồi lâu không nhúc nhích, không gian phía sau hắn khẽ vặn xoắn lại, ánh đèn trong nhà nổ "tạch" một tiếng rồi phụt tắt, cả căn phòng chìm ngập trong bóng tối đen kịt.
Đến khi ánh sáng bên ngoài hắt nhẹ vào trong, tại vị trí ban đầu trong căn phòng u tối ấy đã chẳng còn thấy bóng dáng Kỳ Vụ đâu nữa.
Kì Thời ra khỏi cửa, dựa vào tin nhắn cùng những ám hiệu để lại dọc đường mà tìm đến địa điểm giao dịch lần này.
Địa điểm giao dịch lần này là một khu chợ đêm, vị trí được chọn vô cùng khéo léo, lượng người qua lại không quá đông cũng chẳng quá thưa. Cạnh đó là một hồ nước lớn, tiếng nước rào rạt át cả tiếng người. Đèn đường tỏa sáng rực rỡ, hương thơm thức ăn lan tỏa trong không trung cùng tiếng nói chuyện huyên náo không dứt. Nhìn bề ngoài, đây chỉ là một khu chợ đêm bình thường, chẳng ai có thể nhận ra bản chất thực sự của những món hàng được bày bán bên trong.
Những người đến con phố này trông đều hết sức bình thường, thậm chí chỉ nhìn thoáng qua cũng chẳng thể nhớ nổi mặt mũi họ ra sao, hoặc giả là giống như Kì Thời, khéo léo che giấu đi diện mạo của mình.
Kì Thời thong dong dạo bước trong khu chợ đêm không quá dài, thỉnh thoảng lướt qua những khách bộ hành bên cạnh, đôi mắt không ngừng đảo qua các món hàng trên sạp một cách tình cờ.
Khi sắp đi tới cuối đường, Kì Thời cuối cùng cũng nhìn thấy thứ mình cần trên một sạp hàng. Cậu tiến lại gần, chủ sạp là một người đàn ông trẻ tuổi, vừa thấy có khách ghé thăm liền đon đả chào mời.
"Mời xem tự nhiên, hàng thật giá thật, không lừa già dối trẻ đâu, toàn là dược liệu quý tôi hái tận trên núi sâu đấy."
Có lẽ vì lần đầu rao hàng nên giọng gã có phần cứng nhắc, gượng gạo. Kì Thời nhìn thấy lớp chai sạn do cầm súng đầy trên tay đối phương nhưng không hề ngạc nhiên, cậu thản nhiên dời mắt đi chỗ khác.
Trên sạp quả thực toàn là những dược liệu quý hiếm khó tìm. Kì Thời xem qua mấy món, xác định đây chính là những nguyên liệu mình cần. Đồ ở chợ đen thường không làm giả, cậu đang định tiền trao cháo múc thì phía sau bỗng vang lên một trận xôn xao.
Bất kể ở đâu, việc giao dịch ở chốn này đều hết sức kín kẽ, có thể coi là lặng lẽ không một tiếng động. Một khi đã nảy sinh tiếng xôn xao, ắt hẳn đã có chuyện gì đó xảy ra.
Những chuyện đó vốn chẳng liên quan gì đến Kì Thời, Kỳ Vụ vẫn đang đợi ở nhà nên cậu chỉ muốn mau chóng mua xong đồ rồi về. Chẳng ngờ chủ sạp bên cạnh đang ngồi trên ghế bành bỗng nhấc chiếc quạt che mặt ra, liếc về phía đám đông ồn ào rồi lầm bầm kinh ngạc: "Ở cái chốn này mà cũng dám hống hách vậy sao, trắng trợn thế kia, đến cả ngụy trang cũng chẳng thèm làm."
Tiếng lầm bầm ấy đứng cách một quãng xa vẫn có thể nghe thấy. Vốn chỉ là một lời mỉa mai hết sức bình thường, nhưng âm vực này lại khiến Kì Thời cảm thấy vô cùng quen thuộc. Cậu ngước mắt lên nhìn, một gương mặt lạ hoắc đập vào tầm mắt.
Người đối diện rõ ràng đã chú ý đến ánh mắt của Kì Thời, hắn nở nụ cười thân thiện rồi chào mời: "Anh đẹp trai cũng lại chỗ tôi xem thử đi này~"
Kì Thời rơi vào trầm mặc.
Dẫu chỉ mới gặp qua vài lần, dù đối phương đã thay hình đổi dạng, cậu vẫn nhận ra kẻ đó là ai.
Vậy thì kỳ hồi quy này rốt cuộc là có thực sự quay về quá khứ hay không, việc gì mà Tiêu Thừa vốn dĩ ba năm sau mới xuất hiện lại có mặt ở nơi này ngay lúc này cơ chứ?
Kì Thời còn đang suy ngẫm chưa kịp lên tiếng thì tiếng náo động phía sau càng lúc càng lớn, hệt như có rất nhiều người đang ùa về phía này. Vì hiếu kỳ, Kì Thời liếc mắt ra sau, rồi bỗng chốc khựng người sững sờ.
Kẻ đang bị đám đông bủa vây kia còn có thể là ai được nữa, chính là Kỳ Vụ mà cậu cứ ngỡ đang ngoan ngoãn đợi mình ở nhà. Tiếng bàn tán xung quanh vang lên không ngớt, là khách qua đường thấy hiếu kỳ nên vây lại xem, Kì Thời có thể nghe rõ những tiếng huyên náo đầy phấn khích của họ.
"Á á á á!! Đẹp trai quá, là tân binh mới ra mắt hả?!"
"Ấy ấy đừng chen, đừng chen lấn, cho tôi xem với."
"Nghe bảo có minh tinh, là minh tinh nào thế, có thể xin chữ ký hộ tôi không?"
Những kẻ bị gián đoạn việc giao dịch cũng dừng chân đứng lại, từng gương mặt tầm thường ấy giờ đây đều không chút cảm xúc, lạnh lùng quan sát cảnh tượng trước mắt.
Kì Thời gần như theo bản năng mà chạy vụt về phía đối diện.
Ồn quá!
Thật sự quá ồn ào.
Kỳ Vụ chỉ muốn được ở bên cạnh Kì Thời, muốn được nhìn ngắm đối phương mọi lúc mọi nơi, dường như ngay khi nảy ra ý nghĩ đó là hắn đã lén đi theo.
Chỉ là thế giới bên ngoài thực sự quá đỗi ồn ào, đủ loại âm thanh thi nhau dội vào màng nhĩ. Đám sinh vật đang vây kín thành vòng tròn trước mắt cứ không ngừng tiến lại gần, còn phát ra những âm thanh chói tai, hoàn toàn khác hẳn với giọng nói ôn hòa của người thanh niên trong ký ức.
Chỉ cần một chút k*ch th*ch từ bên ngoài cũng đủ khiến con quái vật đang trong trạng thái bất ổn này mất kiểm soát. Môi Tr**ng X* lạ, âm thanh chói tai. Đám thực thể đang lải nhải không ngừng trước mắt thực sự quá mức phiền nhiễu, giá mà chúng có thể câm miệng mãi mãi thì tốt biết mấy.
Bầu không khí bỗng chốc im lặng như tờ trong một giây ngắn ngủi. Trong đôi đồng tử đang dần chuyển sang màu đen kịt của Kỳ Vụ, những con người đang vây hãm trước mặt hắn bỗng lộ vẻ mặt vặn vẹo, hệt như đang phải trải qua chuyện gì đó vô cùng kinh hoàng. Dưới thần sắc lạnh lẽo của con quái vật, bọn họ điên cuồng muốn vùng vẫy thoát ra, nhưng dẫu có làm gì cũng chẳng thể trốn thoát.
Bất chợt, thực thể đáng sợ kia chẳng rõ đã nhìn thấy điều gì mà thần sắc bỗng thoáng ngẩn ngơ trong tích tắc. Đám sinh linh đang bị kìm kẹp cuối cùng cũng có được giây phút ngắn ngủi để thở phào.
Kì Thời gạt đám đông ra, cậu chẳng hề để tâm đến vẻ mặt đờ đẫn của những người đó, cứ thế nắm lấy tay Kỳ Vụ rồi chạy vụt sang hướng khác.
Kì Thời chạy rất nhanh, vì lo lắng đám người phía sau sẽ đuổi theo nên cậu siết chặt lấy tay Kỳ Vụ. Gió đêm lướt qua gò má, sắc đen kịt không tan trong mắt Kỳ Vụ dường như cũng nhạt dần, trở nên trong veo lạnh lẽo, chỉ còn chứa đựng hình bóng của một mình người thanh niên kia.
Khu phố náo nhiệt phía sau dần xa khuất, chỉ còn loáng thoáng vài đốm sáng lấp lánh. Xung quanh là những tòa nhà cao sừng sững, những khu chung cư cũ kỹ vẫn còn sáng đèn, chẳng biết từ nhà nào thoảng ra mùi cơm nước thơm nồng, còn nghe thấy cả tiếng tivi đang phát tiểu phẩm của một nghệ sĩ tấu hài danh tiếng.
Chạy mãi đến một đầu hẻm, nép mình vào góc khuất sau bức tường cao, bấy giờ Kì Thời mới dừng bước.
Họ đã rời xa chốn ồn ào náo nhiệt, xung quanh vô cùng tĩnh lặng, chỉ có khu nhà dân trên đầu thỉnh thoảng lại vọng ra vài câu trò chuyện. Tiếng động rất nhỏ, tựa như cách trở xa xăm nên chỉ có thể nghe thấy loáng thoáng, giống như lời thủ thỉ vọng về từ phương xa.
Kì Thời đứng yên tại chỗ để điều hòa nhịp thở, tiếng tim đập thình thịch vang vọng bên tai. Trên đầu họ là một ngọn đèn đường vàng vọt, ánh sáng hắt xuống mặt đất khiến một khoảng nhỏ nơi đó nhạt nhòa trong sắc đèn mờ ảo. Còn chưa đợi cậu hoàn toàn lấy lại sức, tầm mắt đột ngột dâng cao, trong khoảnh khắc tầm nhìn đảo lộn, Kì Thời đã chạm phải ánh mắt của Kỳ Vụ.
Kỳ Vụ vốn dĩ vẫn luôn đứng yên lặng lẽ trước mặt, dù có chạy xa đến đâu cũng chẳng hề có lấy một tiếng động, bỗng nhiên lại tiến sát lại gần. Kì Thời bị nhấc bổng lên, tầm nhìn cao hơn một chút, cậu cúi xuống nhìn Kỳ Vụ đang ở gần ngay gang tấc. Ánh đèn nhạt nhòa phủ lên người hắn, bấy giờ Kì Thời mới chợt nhận ra, chẳng biết tự lúc nào, đôi mắt của đối phương đã chuyển từ đồng tử tròn của con người sang đôi mắt thú dựng đứng.
Đó chính là điềm báo cho sự phấn khích của quái vật.
Kỳ Vụ ghé lại rất gần, nương theo làn gió nhẹ hít hà hơi thở của Kì Thời. Hắn khẽ híp mắt lại, đôi mắt ấy tựa như dã thú đang đăm đăm nhìn xoáy vào cậu. Còn Kì Thời đang nằm gọn trong lòng Kỳ Vụ thì lại giống như một con mồi sắp sửa rơi vào miệng thú dữ, hiền lành chẳng chút đề phòng. Dẫu bị một đôi mắt như vậy nhìn chằm chằm, cậu cũng không hề hoảng loạn bỏ chạy, trái lại còn ngốc nghếch ghé sát vào cọ cọ, lo lắng cho sự bất thường của Kỳ Vụ.
"Có phải là do chạy nhanh quá không? Sao mắt anh lại biến thành thế này?"
Những âm thanh ồn ào náo nhiệt đã biến mất, giọng nói quen thuộc vang vọng bên tai, mang theo sự dịu dàng pha lẫn lo âu, xua tan đi cảm giác hung bạo trong lòng Kỳ Vụ. Lòng bàn tay áp lên gò má mang theo hơi ấm nồng nàn, vô cùng dễ chịu, Kỳ Vụ bèn ghé sát vào quấn quýt cọ nhẹ.
Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ, sự tiếp xúc hời hợt này còn lâu mới đủ.
Hít hà mùi hương lành lạnh thanh nhã tỏa ra từ cơ thể người thanh niên, cổ họng Kỳ Vụ bỗng chốc khô khốc, hệt như một lữ khách bộ hành nhiều ngày giữa sa mạc mênh mông, khát nước đến đáng sợ.
Kỳ Vụ áp sát lại thêm chút nữa, dùng đôi môi nhấm nháp những giọt mồ hôi li ti bên má người thanh niên. Từ xương quai hàm đến khóe môi, hắn liên tục để lại những nụ hôn vụn vặt cùng những cái g*m c*n nhẹ nhàng, cuối cùng khi chạm đến khóe môi mềm mại của Kì Thời, hắn gần như nôn nóng mà áp mạnh lên.
Thơm quá, thơm quá, thực sự quá thơm rồi!!!!!
Đó gần như là một sự tồn tại còn mỹ vị hơn cả máu tươi, chỉ riêng việc lại gần thôi đã khiến Kỳ Vụ tan tác rã rời, khao khát muốn chiếm lấy nhiều hơn nữa. Thế nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị chạm vào, hắn đã bị Kì Thời đưa tay chặn đứng.
Đây gần như là một tư thế bị kìm kẹp, Kỳ Vụ đang mất kiểm soát ôm rất chặt, hệt như muốn khảm thẳng Kì Thời vào lồng ngực mình. Khó khăn lắm cậu mới thoát khỏi sự thân mật quấn quýt ấy, ngay trước khi thực thể trước mắt hoàn toàn phát điên, Kì Thời đã đưa tay chặn đứng nụ hôn đang hạ xuống.
Tầm mắt của cậu cao hơn Kỳ Vụ một chút, rõ ràng là con mồi đang nằm gọn trong miệng dã thú, nhưng lại mang dáng dấp của kẻ bề trên, dễ dàng chế ngự mọi hành động tiếp theo của hắn. Đôi mắt chẳng rõ tự bao giờ lại đen kịt như mực đang nhìn xoáy vào Kì Thời. Rõ ràng hắn có thể dễ dàng thoát khỏi sự kiềm chế của con người này để chạm đến bờ môi mềm mại kia, đạt được mọi thứ mình mong muốn, nhưng chẳng hiểu vì sao, Kỳ Vụ vẫn đè nén d*c v*ng đang cuộn trào trong cơ thể, cứ thế khựng lại.
Con quái vật vốn luôn thuận theo bản năng đã ngừng lại, đôi mắt chỉ chứa đựng hình bóng cậu giờ đây đong đầy d*c v*ng cùng tình yêu thầm kín ẩn giấu bên trong.
Mãnh liệt và nồng cháy, một tình yêu độc nhất vô nhị chỉ thuộc về loài quái vật.
Chẳng liên quan gì đến việc có ký ức hay không, tình yêu nóng bỏng ấy đã sớm thấm sâu vào xương tủy, mang theo sức nặng của muôn kiếp luân hồi, chẳng thể nào xóa nhòa.
Ánh mắt ấy nóng bỏng đến mức Kì Thời chẳng dám nhìn thẳng, trái tim cậu đập còn nhanh hơn cả lúc nãy. Kì Thời đưa tay che mắt Kỳ Vụ, yết hầu khẽ chuyển động vài nhịp, bấy giờ mới khàn giọng thốt lên: "Bình tĩnh lại đi."
Gió đêm thổi qua người nhưng chẳng thấy lạnh lẽo, lòng bàn tay nóng rực như lửa đốt, ngay cả hơi thở cũng hầm hập hơi nóng.
Chẳng rõ đã qua bao lâu Kỳ Vụ mới dần bình tâm lại, Kì Thời buông tay ra, đôi mắt kia cũng đã trở về trạng thái bình thường.
Kì Thời thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mấy món đồ nằm trơ trọi trên mặt đất, đó là số nguyên liệu bào chế thuốc Kì Thời vừa mua ở chợ đêm, do trận náo loạn vừa rồi mà văng tung tóe khắp nơi.
Kỳ Vụ sau khi bình tĩnh lại có lẽ biết chính mình đã gây ra cảnh bừa bộn này, hắn thu lại ánh nhìn đang đặt trên người Kì Thời, lẳng lặng nhặt từng món một lên.
Đến khi cầm lại đống đồ trong tay thì đêm đã về khuya, giờ này muốn quay lại chợ là chuyện không thể. May thay những thứ cần mua cậu đều đã mua đủ. Dẫu đoạn xáo trộn nhỏ này có thể khiến những ngày yên bình sắp tới dậy sóng, nhưng chỉ cần không phải là cuộc truy quét từ phía Tổ chức, Kì Thời đều có thể xoay sở được.
Men theo con hẻm rẽ sang lối khác, hai người đón xe buýt về nhà, vừa vặn kịp chuyến cuối cùng.
Bác tài uể oải lái xe, trong toa chỉ có mỗi Kì Thời và Kỳ Vụ, không gian vô cùng vắng vẻ.
Kì Thời và Kỳ Vụ ngồi ở hai hàng ghế cuối, ngay điểm mù của camera và gương chiếu hậu. Bác tài ngoài vài lần liếc nhìn lúc đầu thì chẳng buồn đoái hoài gì đến phía sau nữa.
Chiếc xe lững thững lăn bánh, Kì Thời ngồi hàng ghế cuối bị Kỳ Vụ nắm chặt tay không sao gỡ ra được. Trong lúc đó, Kỳ Vụ còn quấn quýt sát lại gần, định dùng chiêu cũ để hôn Kì Thời nhưng đã bị cậu né tránh.
Tấm rèm cửa sổ xe khẽ đung đưa, che khuất cảnh sắc phố phường đang không ngừng lùi xa ngoài kia. Người thanh niên trước mắt đỏ ửng cả vành tai, cậu vừa bất lực vừa buồn cười mà véo nhẹ lên gò má Kỳ Vụ: "Anh có biết hành động này có nghĩa là gì không hả? Không được tùy tiện hôn người khác đâu nhé." Kỳ Vụ nương theo ánh đèn đường vụt qua để nhìn người đối diện, trong mắt hiện rõ vẻ bướng bỉnh, hệt như đang muốn hỏi lại: Tại sao lại không thể?
Cho đến tận khi xe buýt cập bến, con quái vật đang bị bản năng điều khiển ấy vẫn chẳng thể nghĩ thông suốt được rằng, rốt cuộc tại sao lại không thể làm thế.
Sau khi tìm đủ nguyên liệu cần thiết để bào chế thuốc, những ngày kế tiếp, Kì Thời dồn hết tâm trí vào việc nghiên cứu. Ngoại trừ lúc ăn cơm và nghỉ ngơi khi thật sự cần thiết, cậu đều thu mình bên chiếc bàn thí nghiệm nhỏ được dựng tạm ngay phòng khách.
Kỳ Vụ lặng lẽ quan sát, dường như hắn biết mình không được quấy rầy Kì Thời khi cậu đang tập trung làm việc, nên những ngày qua hắn chỉ ngoan ngoãn ở cạnh bên. Ngoài việc tự giác đảm đương chuyện nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa và chăm lo cho Kì Thời, thời gian còn lại, việc hắn làm nhiều nhất chính là ngồi trên chiếc sofa nhỏ, dán mắt nhìn cậu đến ngẩn người.
Một khi đã chuyên tâm làm việc, Kì Thời hệt như chìm đắm vào thế giới riêng của mình mà chẳng hề hay biết Kỳ Vụ đang rơi vào một trạng thái vô cùng kỳ lạ. Có lẽ vì đã quá lâu không được nạp năng lượng, Kỳ Vụ co mình trên ghế sofa và chìm vào những cơn mê mệt kéo dài. Đến lúc Kì Thời nhận ra mọi chuyện thì thời gian hắn tỉnh táo đã chẳng còn lại bao nhiêu.
Tất thảy những hiện tượng này giống hệt như thuở ban đầu. Khi Kì Thời mới đặt chân đến thế giới này, dù cậu có dùng máu tươi để nuôi dưỡng, hay tìm cách chạm vào khối sương đen là Kỳ Vụ khi ấy, thì thực thể đang cuộn tròn trong bình thủy tinh vẫn chẳng có lấy một chút phản hồi.
Giờ đây Kỳ Vụ cứ lịm dần đi, về sau đôi khi hắn còn chẳng giữ nổi hình người, những lúc tỉnh táo hiếm hoi cũng chỉ đăm đăm nhìn về phía Kì Thời.
Thuốc của Kì Thời đã bào chế xong, nhưng Kỳ Vụ uống vào cũng chẳng thấy chuyển biến gì đáng kể. Kì Thời bèn rạch ngón tay để nuôi dưỡng hắn bằng máu tươi một lần nữa, vậy mà Kỳ Vụ chỉ lướt lưỡi l**m qua vết thương ấy, đợi đến khi nó khép miệng lại thì hắn tuyệt nhiên không chạm vào thêm một chút nào nữa, thậm chí còn tỏ ra giận dữ vì cậu đã tự làm đau chính mình.
Kì Thời không còn cách nào khác, trước tình cảnh này cậu cũng đành lực bất tòng tâm. Cậu bắt đầu lục tìm trong các điển tịch và bút ký, thậm chí chẳng ngại mạo hiểm để lộ hành tung mà đánh sập hàng rào bảo mật máy tính của Viện nghiên cứu, cốt để tra cứu những tài liệu cũ liên quan đến vật thí nghiệm số 001.
Những kết luận thực nghiệm về vật thí nghiệm số 001 vô cùng ít ỏi, trong đó có vài bài báo cáo còn đạt giải thưởng nhưng quá trình thí nghiệm bên trong lại quá đỗi tàn khốc, nội dung cũng không mấy liên quan. Kì Thời chỉ lướt qua sơ lược vài lần rồi không thèm lật xem thêm nữa.
Cậu lặp đi lặp lại việc rà soát trong vô số các cuộc thí nghiệm quan sát, cuối cùng cũng tìm thấy một điểm có vẻ tương đồng.
Tài liệu đó ghi chép về kỳ ngủ đông của vật thí nghiệm số 001. Dữ liệu hiển thị rằng, nó sẽ giống như những loài động vật thông thường, tiến vào giai đoạn ngủ đông khi trời chuyển lạnh. Trước đó, nó cần tích trữ một lượng năng lượng khổng lồ, và suốt quãng thời gian này, nó sẽ dành phần lớn thì giờ để chìm vào giấc ngủ sâu.
Hiện tại đang là đầu đông, thời gian hoàn toàn khớp, một vài trạng thái cũng tương tự. Suốt quãng thời gian ở Viện nghiên cứu, Kỳ Vụ chưa từng hóa thành hình người, thậm chí đám người ở đó cho đến giờ vẫn không hề hay biết chuyện hắn có thể khoác lên vóc dáng con người, thế nên những thông tin này đối với tình trạng hiện tại của hắn chỉ mang tính chất tham khảo.
Ngay bên dưới phần kỳ ngủ đông còn có một điểm thực nghiệm khác, nhưng trên đó chỉ vỏn vẹn đúng một dòng chữ.
【Kỳ tìm bạn đời: Không có phát hiện. Vật thí nghiệm hoàn toàn không có phản ứng với con người hay động vật được thả vào bên trong, thậm chí còn nuốt chửng một vài thực thể. Tính tình hung bạo, cực kỳ dễ bị kích động.】
Giờ đây Kỳ Vụ xuất hiện chứng thèm ngủ, việc hắn hiện nguyên hình nhiều khả năng là để tích lũy năng lượng, tạm thời có thể khẳng định nguyên nhân chính là do hắn đã bước vào kỳ ngủ đông.
Tiến vào kỳ ngủ đông thì cần phải tích trữ năng lượng, thế nhưng lúc này ngoài những lọ thuốc do Kì Thời bào chế, Kỳ Vụ chẳng còn nguồn thức ăn nào khác.
Hiếm hoi lắm mới có một ngày Kỳ Vụ còn giữ được tỉnh táo. Có lẽ biết tình trạng hiện giờ của mình khiến Kì Thời bận lòng nên những ngày qua hắn luôn tỏ ra ngoan ngoãn, im lìm đến lạ thường.
Mấy ngày nay chắc do quá đỗi mệt mỏi, cảm giác nóng hầm hập âm thầm vây lấy Kì Thời mỗi khi ngủ - thứ từng làm khó cậu suốt bao ngày qua - cũng đã biến mất không thấy tăm hơi.
Quả là một ngày nắng ráo hiếm thấy, bên ngoài ánh mặt trời rạng rỡ, những tia sáng ấm áp xuyên qua lớp kính rọi vào trong phòng. Kì Thời ngẩng đầu lên giữa đống tài liệu và ống nghiệm ngổn ngang, tình cờ chạm phải ánh mắt của Kỳ Vụ đang ngồi trên ghế sofa. Hắn ngồi ở nơi nắng không chạm tới, nép mình trong góc tối, nhưng vẫn lặng lẽ dõi theo cậu như mọi khi, chẳng hề dời mắt dù chỉ nửa phân.
Động tác trên tay Kì Thời khựng lại, cậu bất ngờ đặt xấp tài liệu đang tra cứu xuống rồi tiến về phía Kỳ Vụ.
Giữa gian phòng tĩnh lặng đối lập với bầu trời nắng đẹp ngoài kia, cậu bước tới gần người đang ngồi trên sofa, nương theo ánh nhìn lặng lẽ của đối phương mà cúi đầu, đặt lên môi hắn một nụ hôn.
Cậu dễ dàng cạy mở hàm răng hắn, để hơi thở nồng đượm mùi máu tươi dần lan tỏa.
Hơi thở của Kỳ Vụ chỉ bình lặng trong thoáng chốc, rồi lập tức trở nên dồn dập hỗn loạn trước sự thân mật ập đến bất ngờ này.
Được người thanh niên trước mắt chủ động chạm vào, đôi môi áp sát mang theo sự mềm mại đúng như những gì hắn từng tưởng tượng. Người thanh niên mà đêm ấy dù Kỳ Vụ có quấn quýt thân mật thế nào cũng tuyệt nhiên không cho hắn hôn, giờ đây lại chủ động tìm đến, đôi môi quấn quýt m*t mát không rời. Trong sự thân mật khăng khít ấy, máu tươi theo đó mà bị Kỳ Vụ ngấu nghiến nuốt trọn.
Đã qua mấy ngày trời, Kỳ Vụ vẫn chẳng thể hiểu nổi rốt cuộc phải làm sao mới có thể thân thiết với người thanh niên trước mặt, cũng không hiểu vì sao con người này lại thay đổi ý định chỉ sau vài ngày ngắn ngủi để chủ động gần gũi hắn đến thế. Nhưng khi nếm được vị máu tanh nồng ấy, Kỳ Vụ dường như đã lờ mờ hiểu ra. Vế trước là sự kìm nén và chừng mực, còn vế sau lại chính là nỗi xót thương.
Cảm giác muốn nuốt chửng do bản năng sai khiến đã bị một loại cảm xúc khác đè nén xuống. Trái tim nhân tạo bỗng thấy xót xa căng tức, nóng hừng hực. Khác hẳn với nhịp đập vốn được cố ý ngụy trang, giờ đây lồng ngực hắn nóng rực, trái tim ấy bắt đầu đập những nhịp thinh lặng, hệt như đã thực sự có được sinh mệnh vậy.
Kỳ Vụ khẽ l**m vết thương của Kì Thời rồi lùi lại một chút, không hề bám lấy cậu để tiếp tục nụ hôn. Đôi môi Kì Thời đỏ mọng, chẳng biết từ lúc nào cậu đã ngồi gọn trên đùi Kỳ Vụ, lúc này đang khẽ th* d*c.
Dường như cảm thấy bấy nhiêu máu tươi vẫn chưa đủ, sau khi lấy lại hơi, Kì Thời lại ghé sát hơn một chút, nói khẽ: "Anh vẫn có thể hôn tiếp mà."
Người trong cuộc chẳng hề hay biết cảnh tượng này quyến rũ đến nhường nào, cũng không rõ Kỳ Vụ đã phải khao khát từ bao lâu nay, để rồi khi bất chợt được nếm trải hương vị ấy mà phải đè nén nó xuống lại là một việc khó khăn đến thế. Kỳ Vụ chỉ khẽ khàng lướt nhẹ qua đôi môi đỏ mọng, vừa chạm vào đã lập tức rời đi.
Hắn siết chặt người thanh niên vào lòng, gục mặt bên cổ cậu mà thở hổn hển dồn dập. Dẫu hắn chẳng nói câu nào, nhưng khi Kì Thời khẽ cử động đôi chân, cậu đã thấu hiểu hết thảy mọi chuyện.
Vành tai cùng với cả vùng cổ của Kì Thời bỗng chốc đỏ bừng lên thành một mảng lớn.
Sau khi nạp đủ máu tươi, ngay đêm đó Kỳ Vụ đã hiện lại nguyên hình rồi chìm vào trạng thái ngủ đông. Bản thể của hắn giờ đây đã lớn hơn trước rất nhiều, khối sương đen nhỏ vốn chỉ bằng lòng bàn tay nay đã phình to đến mức lấp đầy hết cả tủ quần áo.
Khi bước vào kỳ ngủ đông, Kỳ Vụ không còn muốn co rùm trong chiếc bình thủy tinh nữa mà chọn tủ quần áo của Kì Thời làm sào huyệt tạm thời. Nơi ấy đong đầy mùi hương mát lạnh thanh khiết tỏa ra từ cơ thể người thanh niên, khiến làn sương đen cảm thấy vô cùng an tâm.
Dẫu nói là đang trong trạng thái ngủ đông, nhưng Kỳ Vụ cũng không hẳn là ngủ say hoàn toàn, mà nói đúng hơn là hắn đang thay đổi một hình thức khác để được ở bên cạnh Kì Thời.
Thi thoảng Kì Thời mở tủ lấy quần áo sạch, cậu sẽ gõ nhẹ lên cánh tủ thì cửa sẽ tự động mở ra từ bên trong, khối sương đen to lớn sẽ ảo hóa thành một hình người mờ ảo để đòi người thanh niên một nụ hôn. Những lúc còn lại, hắn sẽ hóa thành một khối nho nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay, quấn quýt không rời trên người Kì Thời, bất kể cậu làm gì cũng phải ở bên nhau mới chịu.
Có lần Kì Thời đang tắm thì tóm được một "nhóc" nhỏ xíu lén lút đi theo. Cậu có hơi tức cười, bèn túm lấy khối sương đen đó tắm rửa cho một lượt, rồi mới xách cổ ném ra ngoài phòng tắm.
Tội nghiệp cho khối sương đen nhỏ xíu ướt sũng, bị quẳng trơ trọi sang một bên.
Những ngày Kỳ Vụ chìm vào giấc ngủ đã kéo dài gần nửa tháng. Quãng thời gian trước Kì Thời bận lo lắng cho sức khỏe của hắn nên mải mê tra cứu tài liệu và chế thuốc, giờ đây khi đã rảnh rỗi hơn, cậu bắt đầu ngẫm lại những chuyện đã qua. Để phòng hờ bất trắc, cậu bắt đầu tăng cường các biện pháp phòng vệ quanh nơi ở.
Kì Thời tìm đến vài người, đó là đám du côn đường phố thường xuyên lảng vảng quanh khu vực này. Cậu nhờ bọn họ chú ý xem có người lạ nào thường xuyên xuất hiện ở đây không, vốn dĩ đây cũng chỉ là một việc tiện tay mà làm.
Vừa tiện tay lại vừa kiếm được tiền, việc tốt như thế ai mà chẳng muốn làm cơ chứ.
Mấy tên du côn đó trưng ra bộ mặt đắc chí kiểu "cứ tin ở tôi", họ nhận lấy thông tin liên lạc của Kì Thời rồi vừa toe toét cười vừa đếm tiền rời đi.
Mạng lưới tai mắt đã thiết lập xong, Kì Thời còn rắc thêm một ít bột không màu vô hình quanh căn nhà, đủ để khiến những kẻ đột nhập không chết cũng phải mất nửa cái mạng.
So với những việc này, chuyển nhà mới là sự lựa chọn sáng suốt nhất. Có điều Kì Thời còn e ngại tình trạng của Kỳ Vụ lúc này chưa ổn định, không thích hợp để di chuyển, nên cậu đành tạm gác lại ý định đó và chỉ tập trung phòng bị.
Cầu mong những biện pháp này chỉ là phòng hờ bất trắc, tốt nhất là đừng có lúc nào phải dùng đến.
Nửa tháng sóng yên biển lặng trôi qua.
Vào một đêm sau đó, Kì Thời sau bao tháng ngày mới lại chìm vào một giấc mơ. Cậu mơ thấy những chuyện xảy ra từ ba năm trước, ngay sau khi cậu bỏ mạng trong vụ tai nạn xe năm ấy.
Khối sương đen nhỏ trong chiếc bình thủy tinh đã đợi ở căn nhà đó rất lâu. Đợi từ lúc bình minh đến khi hoàng hôn buông xuống, đợi mãi, đợi mãi, vẫn chẳng thấy bóng dáng người mà nó hằng mong đợi xuất hiện.
Cuối cùng nó thật sự không thể kìm nén được nữa, bèn tự mình làm vỡ chiếc bình thủy tinh để thoát ra ngoài. Khối sương đen bé nhỏ ấy đã lang thang tìm kiếm khắp thành phố này rất lâu, thậm chí còn đi đến những nơi khác để lục tìm, nhưng chẳng thể tìm thấy hình bóng của người thanh niên kia, thậm chí... nó hoàn toàn không còn cảm nhận được sự tồn tại của đối phương nữa rồi.
Một ý nghĩ nực cười chợt hiện lên trong trí não, chẳng vì cớ gì mà cứ thôi thúc nó phải trốn chạy không ngừng. Nó chẳng cam lòng tin vào sự thật, nhưng cơ thể đã theo bản năng mà đi tìm kiếm một khả năng khác.
Khối sương đen cuối cùng cũng tìm thấy thứ mà nó hằng tìm kiếm: một nắm đất vàng, một vạt áo đẫm máu và một ngôi mộ không tên.
Vật thí nghiệm số 001 đầu tiên bị Tổ chức đưa về căn cứ từ hàng trăm năm trước cuối cùng đã mất kiểm soát. Thứ đầu tiên nó nuốt chửng chính là căn cứ của loài người, cùng với tấm bia mộ không tên kia, tất cả đều bị hút sạch vào trong cơ thể nó.
Nó bắt đầu càn quét mọi thành phố còn vương hơi thở con người, ngay cả những thực thể biến dị cũng phải kinh hãi mà tìm cách lẩn tránh con quái vật này.
Nhân loại vốn đã trọng thương khi phải đối mặt với virus biến dị, nay lại phải chịu đựng con quái vật mất kiểm soát đáng sợ kia. Đường sống của loài người trở nên mịt mù, chẳng còn lấy một tia hy vọng.
Rất lâu sau đó, những con người còn sống sót đã gầy dựng nên các căn cứ mới, nhưng làn sương đen cũng đã tràn lan khắp đất trời.
Nghe người ta kể rằng, những nơi bị sương đen nuốt chửng đều không còn một ngọn cỏ xanh, bất kể là con người hay giống loài biến dị đều sẽ bị xé xác không thương tiếc. Lại nghe phong thanh có lời đồn đại rằng, trong làn sương ấy có một người thanh niên có thể đi lại tự do tự tại. Người ta bảo đó là hóa thân của sương đen, chẳng ai nhìn rõ diện mạo của hắn ra sao. Lại nghe kể, hắn vẫn luôn mải miết tìm kiếm một ai đó, nhưng tìm mãi, tìm mãi cũng chẳng thấy đâu.
Những người may mắn còn sống sót vẫn cứ lặp đi lặp lại mấy câu nói ấy:
"Hắn hỏi tôi tên của một người?"
"Tên gì cơ?"
"Tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa, chỉ loáng thoáng nhớ rằng mình đã lắc đầu bảo là chưa từng nghe thấy."
"Hắn lại hỏi tôi, phải đi đâu mới tìm được người đó."
"Tôi hỏi hắn, người đó đã đi đâu rồi?"
"Hắn bảo, chính hắn cũng không biết. Có lẽ là ở dưới nấm đất vàng, hay là ở trên những tầng mây trắng, tóm lại là một nơi mà hắn chẳng cách nào tìm thấy được."
"Hắn trông đau đớn tột cùng, hệt như vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng, lại như đã đánh mất cả linh hồn mình. Tôi biết chứ, người mà hắn nhắc tới có lẽ đã chẳng còn tồn tại trên đời này sau một tai nạn nào đó rồi. Lúc ấy, thực thể đó trông đáng sợ vô vàn, đôi mắt chuyển sang một màu đen kịt, thân hình nhạt nhòa mờ ảo, hệt như đang tan biến vào làn sương đặc quánh kia."
"Giây phút đó tôi cứ ngỡ mình chết chắc rồi, nhưng não bộ bỗng lóe lên một tia sáng, tôi sực nhớ tới một quan niệm ở quê nhà."
"Tôi nói, nếu anh nhớ thương một người mà dẫu làm cách nào cũng chẳng thể tìm thấy, sao không thử cầu khẩn trời cao, sao không thử cất tiếng gọi trong những giấc chiêm bao. Biết đâu người đó sẽ quay về gặp anh, sẽ bước vào trong giấc mộng của anh."
"Kết cục của câu chuyện như thế nào?"
"Chẳng còn kết cục nào cả, người đó đã biến mất tăm, còn tôi thì giữ được mạng sống này."
Linh hồn của Kì Thời lơ lửng giữa không trung, cậu dùng góc nhìn của một kẻ đứng ngoài cuộc để chứng kiến hết thảy những chuyện này. Cậu nhìn thấy Kỳ Vụ mải miết đi khắp nhân gian tìm kiếm bóng hình mình giữa trời đất bao la không bờ bến trong vô vọng, để rồi cuối cùng tất cả chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc.
Quái vật vốn dĩ không có giấc mơ, hắn chẳng thể nào cất tiếng gọi người mình hằng mong nhớ trong cơn mộng mị, và người đó cũng chưa bao giờ bước vào giấc ngủ của hắn.
Kì Thời cất tiếng định nói điều gì đó, nhưng lời vừa đến cổ họng lại chỉ còn là những tiếng nghẹn ngào.
Cứ tìm kiếm như vậy cuối cùng cũng chẳng thể có được đáp án.
Kì Thời có rất nhiều điều muốn nói, muốn bảo rằng chính cậu là kẻ đã khơi mào mọi chuyện khiến Kỳ Vụ phải chịu cảnh bị Tổ chức truy nã cùng mình. Cậu muốn khuyên hắn đừng tìm nữa, tìm cũng vô ích thôi, muốn nhắn nhủ hắn rằng lòng người còn đáng sợ hơn cả dã thú, phải học cách tự bảo vệ lấy chính mình.
Vẫn còn quá nhiều lời cậu chưa kịp nói với Kỳ Vụ của năm ấy, mà giờ đây dù có muốn thổ lộ đến nhường nào thì đối phương cũng chẳng thể nghe thấy được nữa.
Kì Thời lặng lẽ theo sau Kỳ Vụ trong giấc mộng, dõi theo hắn tìm kiếm trong vô định. Giữa dòng chảy mênh mông của thời gian, dường như ngay cả lý trí của hắn cũng đã vỡ vụn, chỉ còn sót lại duy nhất một nỗi chấp niệm khôn nguôi.
Kỳ Vụ không còn cất lời nữa, hắn trở nên im lìm lầm lũi, lý trí bị mài mòn cho đến khi chỉ còn lại bản năng của loài quái vật. Bản thể ảo hóa của hắn không ngừng nuốt chửng thế giới này, chính hắn cũng theo đó mà hòa tan vào bóng tối mênh mông vô tận.
Chẳng rõ đã đi bao lâu, lâu đến mức bóng hình Kỳ Vụ bước đi ở phía trước mờ nhạt đi như sắp tan biến. Bất thình lình, hắn dường như phát hiện ra điều gì đó, đột ngột ngoảnh đầu nhìn về phía sau.
Kì Thời khựng người lại ngay tại chỗ.
Cách trở giữa muôn vàn lớp bụi thời gian, Kỳ Vụ ở phía đối diện đăm đăm nhìn lại. Hắn khẽ rũ mi mắt, thốt lên lời thì thầm cực nhẹ: "Tôi nhớ em lắm. Tôi đã cố chìm vào giấc mộng, nhưng em lại chưa bao giờ chịu bước vào giấc mơ của tôi."
Giọt nước mắt nơi hốc mắt bỗng chốc tuôn rơi.
Thế giới trong mộng vỡ tan, Kì Thời bừng tỉnh ở thực tại với khuôn mặt đẫm lệ. Cơ thể cậu vẫn còn co giật theo phản xạ, đủ để thấy cậu đã đau lòng đến nhường nào trong giấc chiêm bao ấy.
Những giọt nước mắt lăn dài bên má được l**m sạch sẽ từng chút một. Chẳng rõ từ bao giờ, Kỳ Vụ đã hóa thành hình người xuất hiện bên cạnh Kì Thời, hắn ôm chặt lấy cậu khẽ vỗ về, tỉ mỉ l**m đi những giọt lệ vừa trào ra.
Phải khó khăn lắm mới bình tâm lại được, Kì Thời mới nghẹn ngào nói với Kỳ Vụ: "Em đã mơ thấy những chuyện từ rất lâu về trước."
Kỳ Vụ thân mật cọ vào gò má Kì Thời, khẽ khàng chạm vào khóe mắt còn vương sắc đỏ của cậu. Con quái vật vốn dĩ chưa bao giờ cất tiếng cuối cùng đã lần đầu mở miệng, gọi tên Kì Thời.
"A Thời."
"Anh tìm thấy rồi."
Giọng nói trầm khàn vang vọng bên tai, hắn nhẹ nhàng lặp lại: "Anh tìm thấy rồi." Sự tồn tại quan trọng nhất giờ đây đang ở ngay trước mắt hắn. Quãng thời gian ba năm ngắn ngủi trong mắt loài người, đối với quái vật mà nói lại là vô vàn những đêm trường đằng đẵng không đếm xuể. Thật may sao, cuối cùng hắn đã tìm thấy báu vật quý giá nhất của đời mình.
Cũng vì giấc mơ ấy mà đống dược phẩm trên bàn thí nghiệm ngoài phòng khách đã bị ghẻ lạnh. Ngoài giờ ăn ra, Kì Thời đều ở lì trong phòng ngủ. Lúc đêm xuống, cậu gõ nhẹ vào cánh cửa tủ quần áo, cửa tủ liền được mở ra từ bên trong. Kì Thời cởi bỏ đôi dép đi trong nhà rồi chui tọt vào bên trong đó.
Làn sương đen không có hình thù cuộn tròn ở bên trong, lúc này nó chẳng hề có cảm giác gì, dẫu vậy, Kì Thời vẫn chu đáo lót thêm một lớp chăn mềm mại. Việc được đắm mình trong ảo cảnh đong đầy mùi hương mát lạnh quen thuộc khiến nó cảm thấy vô cùng yên tĩnh và thoải mái. Nói cách khác, đối với Kì Thời cũng vậy, những giấc mơ khiến tâm trạng cậu thay đổi thát thường , mỗi khi dừng tay, cậu lại vô thức tìm kiếm bóng dáng của Kỳ Vụ, chỉ khi ngửi thấy mùi hương của hắn cậu mới thấy an lòng.
Cánh cửa tủ khép lại, không gian chật hẹp bị lấp đầy kín kẽ, hai luồng hơi thở đan xen hòa quyện vào nhau.
Cánh cửa tủ được khéo léo để lộ một khe hở nhỏ nhằm giữ cho không khí lưu thông, tấm thảm mềm mại lót phía dưới chồng quần áo tầng tầng lớp lớp, nên khi nằm lên sẽ không cảm thấy bị cộm người.
Mùi hương quen thuộc quanh quẩn nơi cánh mũi, Kì Thời dần chìm vào giấc ngủ. Bên ngoài có vài tia sáng nhạt nhòa hắt qua khe tủ, Kỳ Vụ ở trong bóng tối quấn quýt ôm chặt Kì Thời vào lòng. Làn sương đen bao phủ lấy cậu, với tư thế của một kẻ bảo hộ, hệt như ác long đang cất giấu kho báu quý giá nhất, tuyệt đối không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào dòm ngó.
Căn nhà nhỏ bé này cùng chiếc tủ quần áo mỏng manh kia, bỗng chốc đã trở thành lớp rào chắn kiên cố nhất.
Tình trạng này của Kì Thời kéo dài suốt vài ngày mới dần thuyên giảm, còn Kỳ Vụ cũng chính thức chìm vào giấc ngủ sâu, đến cả làn sương đen cũng không còn linh hoạt như trước nữa.
Kì Thời đã cho hắn uống hết mấy lọ thuốc kia, thậm chí còn bồi bổ cho hắn bằng máu tươi thêm vài lần nữa.
Kỳ ngủ đông kéo dài tròn một tháng. Vào một đêm nọ, Kì Thời tỉnh giấc và chợt nhận ra mình đang nằm trong bồn tắm.
Dòng nước lướt qua cơ thể mang hơi ấm dễ chịu, không hề thấy lạnh, nhưng làn da mà tay cậu chạm phải lại nóng hổi.
Kì Thời mở mắt, cảnh tượng trước mặt khiến cậu hơi choáng váng. Chỉ thấy trên người Kỳ Vụ đang khoác hờ chiếc áo choàng tắm, che đậy cơ thể một cách khiên cưỡng. Hơi nước trong phòng tắm bốc lên nghi ngút, hắn rũ mi mắt, khắp người đều ửng lên một sắc hồng nhạt.
Làn da nóng bỏng tay mà Kì Thời vừa chạm vào chính là cơ thể của Kỳ Vụ.
Hắn đang phát sốt.
Màn hơi nước trắng xóa bị làn sương đen kịt đẩy dạt sang hai bên. Nếu lúc này Kì Thời đứng dậy bước ra ngoài, cậu sẽ phát hiện, căn phòng bên ngoài đều tràn ngập sương đen đậm đặc, to lớn đến mức cả căn nhà cũng chẳng thể chứa nổi bản thể của hắn.
Lúc này Kì Thời vẫn còn đang ở trong phòng tắm nên không nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng phía bên ngoài.
Cảm nhận làn da nóng rực dưới tay, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Kì Thời là hắn bị bệnh, nhưng rồi cậu chậm chạp nhận ra có điều gì đó không ổn.
Đây không giống như bị bệnh, mà hệt như một cơn phát hỏa đơn thuần từ bên trong cơ thể.
Kỳ Vụ nhận thấy Kì Thời đã tỉnh, đôi mắt hắn chẳng biết từ lúc nào đã lại biến thành đồng tử thú dựng đứng. Hắn khẽ híp mắt, tựa đầu lên vai Kì Thời, đôi lông mày nhíu chặt vẻ khổ sở: "A Thời, khó chịu quá..."
Kì Thời: "Anh thấy khó chịu ở đâu?"
Lời vừa dứt, bàn tay đang buông thõng bên cạnh của cậu đã bị hắn siết chặt. Làn nước ấm áp thấm đẫm da thịt, nước trong bồn quá đầy, cuối cùng chảy rào rạt dọc theo thành bồn rồi trôi tuột xuống cống thoát nước.
Kì Thời bị hắn hôn dồn dập lên má và môi, cả vùng cổ của cậu đỏ ửng hẳn lên.
Đó là những nụ hôn còn quấn quýt nồng nhiệt hơn cả lúc trao máu, tựa hồ Kỳ Vụ muốn bù đắp hết thảy những thiếu hụt trong quãng thời gian vừa qua.
Kỳ Vụ đặc biệt yêu thích vùng cổ ửng hồng đẹp đẽ kia, mỗi khi nụ hôn lướt qua nơi đó, Kì Thời luôn không chịu nổi sự quấy nhiễu mà rụt người lại, đó vốn là một điểm cực kỳ nhạy cảm và yếu ớt của cậu.
Kỳ Vụ khẽ khàng đặt nụ hôn lên đó, khiến Kì Thời chẳng còn sót lại chút sức lực nào. Chính cậu cũng không rõ vì sao mọi chuyện lại tiến triển đến mức này, đầu óc trống rỗng hoàn toàn, cổ tay bị siết chặt, dòng nước ấm áp len lỏi dập dềnh. Dưới ánh đèn rọi xuống, mặt nước hắt lên những tia sáng lấp lánh rồi lan tỏa từng vòng gợn sóng lăn tăn.
Khó khăn lắm cậu mới có thể tạm nghỉ để th* d*c một hơi, nhưng chỉ chốc lát sau, thực thể trước mặt đã lại tìm đến, từng chút một hôn lên, chặn đứng cả hơi thở của cậu.
Sau đó, chẳng rõ là đến khi nào, cậu cuối cùng cũng được ngả lưng lên giường, Kì Thời gần như vừa đặt mình xuống là đã thiếp đi ngay lập tức. Cổ tay cậu mỏi nhừ đến mức không thể cử động, ngay cả trong cơn mơ cậu vẫn nhíu chặt đôi mày.
Kỳ Vụ vươn tay xoa xoa vầng trán cho cậu, đợi đến khi cậu không còn nhíu mày và đã chìm sâu vào giấc nồng mới chậm rãi buông tay ra.
Một nụ hôn nhẹ đặt lên trán, những làn sương đen đang cuồn cuộn trong phòng bỗng chốc tan biến hoàn toàn, quay trở về bản thể.
Một trong số những làn sương đó dường như đã phát hiện ra điều gì nên mãi vẫn chưa chịu quay lại. Kỳ Vụ kết nối tầm nhìn rồi đuổi theo, bắt gặp một gã đàn ông trung niên đang lén lút dưới sân khu chung cư.
Gã ngước đầu đếm các tầng lầu, dừng lại đúng tầng của Kì Thời rồi vội vã ghi chép gì đó, để lại một dấu hiệu đánh dấu rồi chuẩn bị rời đi.
Ngay khoảnh khắc gã vừa nhấc chân, cơ thể bỗng chốc khựng lại, cứng đờ ra như bị đóng băng. Giây tiếp theo, cuốn sổ trong tay tự bốc cháy dữ dội, đôi mắt gã lóe lên vẻ kinh hoàng, run rẩy nhìn người thanh niên đang tiến về phía mình.
Người kia thậm chí còn chưa tới gần, chỉ hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn về phía này một cái.
Làn sương đen cuộn trào ập tới, dễ dàng xé xác kẻ chẳng rõ là người từ chợ đen đánh hơi tìm đến hay là quân cờ do phía Tổ chức phái tới kia.
Đến cả việc nuốt chửng chúng, hắn cũng thấy ghê tởm.
Những tên tép riu chẳng rõ từ đâu ra cứ thế bị giải quyết gọn gàng.
Sau khi dọn sạch lũ chuột nhắt đột ngột xuất hiện định quấy phá cuộc sống yên bình của hai người, Kỳ Vụ quay trở lại phòng.
Trên giường, người thanh niên đang nằm co rúm ở trong chăn, chỉ để lộ ra cái đầu xù mềm mại.
Kỳ Vụ cởi chiếc áo khoác ngoài vắt sang một bên, để lộ bộ đồ ngủ màu đen mềm mại bên trong.
Đây là bộ đồ có cùng kiểu dáng với Kì Thời, do chính tay Kỳ Vụ đã lựa chọn.
Hắn ôm người thanh niên đang say ngủ vào lòng, lấp đầy lồng ngực trống trải, bấy giờ nơi trái tim mới cảm thấy trọn vẹn và đủ đầy.
Cùng lúc đó tại thế giới thực, hơn mười vị nghiên cứu viên vừa thoát khỏi sự truy đuổi của đám sinh vật biến dị, cùng với đội trưởng hộ tống đang tiến gần về phía khu trung tâm.
Càng tiến sâu vào bên trong, sinh vật biến dị càng thưa thớt dần, hệt như chúng đang kiêng dè thứ gì đó mà tháo chạy thật xa, chẳng dám bén mảng lại gần.
Tiểu đội này vô cùng biết chừng mực khi dừng lại ở vòng ngoài, bắt đầu thăm dò dữ liệu về vật thí nghiệm mục tiêu ở bên trong.
"Tiểu đội thám thính mất liên lạc toàn bộ, không nhận được bất kỳ phản hồi nào." Trên màn hình, bốn chấm tròn nhỏ vẫn đang sáng, nhưng im lìm không chút nhúc nhích.
Mệnh lệnh đưa vị nghiên cứu viên đó quay về đã được phát đi, nhưng cả nhóm người kia vẫn đứng yên bất động, nhiều khả năng là chẳng thể nhúc nhích hay quay về được nữa, bởi vật thí nghiệm mà họ giám sát vừa bùng phát cách đây không lâu.
Chỉ số nguy hiểm vượt ngưỡng báo động. Bọn họ vừa lẩn tránh vừa tranh thủ khảo sát sâu hơn về mức độ đe dọa, nhưng càng tiến vào sâu, cảm giác bài trừ lại càng trở nên mãnh liệt.
Thực thể bên trong đã tự tạo nên một thế giới nhỏ cho riêng mình.
Mặc cho bức tranh phác họa bên trong thế giới nhỏ ấy có ra sao, chỉ cần chỉ số sinh mệnh của bốn người kia chưa biến mất thì vẫn còn hy vọng sống sót.
Mong rằng họ sẽ bình an vô sự.
Cùng với sự tồn tại của vị cựu nghiên cứu viên kia nữa.
Ngưỡng chỉ số trên màn hình tăng trưởng lên đến cực hạn, căng như dây đàn, rồi bỗng chốc biến đổi trong tích tắc, hình thành nên một đường sóng nhấp nhô lên xuống.
Nghiên cứu viên phụ trách khảo sát ngẩn người kinh ngạc, anh ta chưa từng thấy tâm trạng của vật thí nghiệm này lại biến hóa khôn lường đến thế.
Xót xa, đau lòng, vui mừng và hưng phấn.
Từng từ một được phân tích và dịch lại qua các số liệu. Mỗi khi nghiên cứu viên đọc xong một từ, chỉ số nguy hiểm mang sắc đỏ trên màn hình lại sụt giảm mạnh một đoạn dài.
Cho đến cuối cùng, chỉ số ấy giảm xuống còn một nửa, dừng lại ở mức 50+ rồi không nhúc nhích thêm nữa.
Dữ liệu vốn được in đậm sắc đỏ nay đã chuyển sang xanh, mức 50+ là một con số vô cùng thận trọng, nó có thể hạ xuống mức thấp nhất, cũng có thể vọt thẳng lên chạm đỉnh.
Nhưng dù thế nào đi nữa, hiện tượng này xảy ra trên thân thể vật thí nghiệm kia đã được coi là một kỳ tích.
Làn sương đen bao phủ Thành phố Mưa đã tan đi hơn nửa, con quái vật lặng lẽ ẩn mình tại khu trung tâm thành phố, tuyệt nhiên không cho phép bất kỳ sự tồn tại nào lại gần.
Kỳ ngủ đông của Kỳ Vụ đã kết thúc, hắn thoát khỏi trạng thái ngủ vùi mất kiểm soát hoàn toàn. Cũng nhờ vào giấc mơ trước đó của Kì Thời mà hắn đã bắt đầu cất tiếng nói. Dẫu giờ đây Kỳ Vụ vẫn còn kiệm lời, nhưng so với trước kia thì đã tiến triển hơn nhiều rồi.
Suốt quãng thời gian này, ngoại trừ tình trạng sức khỏe của Kỳ Vụ có đôi chút biến động, thì thế giới bên ngoài lại yên ắng lạ thường. Người của chợ đen không tìm đến gây hấn, cũng không còn tin tức gì ở phía Tổ chức nữa, hệt như đã tan biến vào hư không vậy.
Kì Thời vốn định ra ngoài nghe ngóng tin tức, nhưng cứ mỗi khi chuẩn bị rời nhà, cậu lại nhớ đến những chuyện xảy ra lần trước, thế rồi mọi dự định cứ vậy mà gác lại rồi thôi.
Kỳ Vụ sau kỳ ngủ đông có ý thức lãnh thổ cực kỳ mạnh mẽ. Đã không ít lần Kì Thời tỉnh giấc lúc nửa đêm và bắt gặp hắn đang khép hờ đôi mắt, thi thoảng lại cảnh giác mở bừng đôi con ngươi, đảo mắt nhìn quanh một lượt đề phòng.
Kì Thời nằm gọn trong lòng Kỳ Vụ, ngủ đến mức mơ màng. Giữa màn đêm tĩnh mịch, cậu ngắm nhìn hắn một hồi, rồi lại được hắn nhẹ nhàng vỗ về ru ngủ trở lại.
Chẳng biết đã bao nhiêu lần cậu bị hắn bế thốc ra khỏi bàn thí nghiệm, bị hôn đến mức đầu óc say sẩm. Kì Thời có chút ngẩn ngơ ngắm nhìn ánh nắng vàng rọi qua ô cửa sổ.
Mấy ngày nay tiết trời dường như rất đẹp, mấy chậu cây cảnh hình như cũng đã nhiều ngày chưa được tưới nước. Còn cả một chuyện nữa, sao mà cậu lại có cảm giác mình đã quên mất điều gì đó quan trọng cơ chứ? Chỉ là quãng thời gian qua đã xảy ra quá nhiều việc khiến Kì Thời nhất thời chưa thể nhớ ra ngay được.
Cứ mải suy nghĩ đứt quãng như thế, cho đến khi bờ môi bị nhấm nháp nhẹ, Kì Thời mới bừng tỉnh và lùi lại một chút. Cậu khẽ khàng né tránh nụ hôn đang dấn tới quấn quýt, gỡ bàn tay chẳng biết đã luồn vào dưới vạt áo mình tự lúc nào ra, rồi đưa tay chạm nhẹ lên đôi lông mày của người trước mặt.
Kỳ Vụ ngoan ngoãn đứng yên, mặc cho Kì Thời chạm vào mình.
Đôi mắt đen trắng rõ ràng ấy cứ chuyên chú nhìn vào Kì Thời, khiến cậu ngỡ như mình đang bị mê hoặc. Cậu ngẩn ngơ ngắm nhìn trong chốc lát, rồi chẳng thể kìm lòng mà chủ động cúi đầu trao cho hắn một nụ hôn.
Chàng thanh niên ấy vốn khác hẳn với Kỳ Vụ, dẫu là một nụ hôn trong cơn mê đắm thì vẫn luôn nhẹ nhàng và nông sâu vừa phải, dịu dàng hệt như một làn mưa xuân. Kỳ Vụ còn đang định quấn lấy cậu để hôn thêm lần nữa, thì ánh mặt trời ngoài kia chợt lóe qua. Tia sáng làm chói mắt khiến Kì Thời bỗng chốc tỉnh táo trở lại.
Lần này cậu thực sự dứt ra hẳn, cảm giác bị mê hoặc khi nãy dường như vẫn còn hiện rõ mồn một. Kì Thời nhìn vào đôi môi hơi ửng đỏ vì bị m*t mát của Kỳ Vụ, rồi lại nhìn làn sương đen còn chưa kịp thu hồi trong phòng. Ngay khoảnh khắc ấy, một câu nói cậu từng thoáng đọc qua từ rất lâu trước đây bỗng hiện lên trong trí não. Như có một tia sáng lóe qua, Kì Thời giống như được khai sáng mà thông suốt mọi chuyện, cậu đứng dậy rồi rời đi, chẳng mảy may quyến luyến.
Mùi hương của người thanh niên vẫn còn vương vấn trên môi, nhưng chính chủ thì đã rời đi mất rồi.
Đối với những chuyện thế này, so với sự đắm chìm của Kỳ Vụ thì Kì Thời lại dễ dàng dứt ra hơn nhiều. Dẫu bị hôn đến mức nồng nhiệt, cậu cũng chẳng nói lời nào, chỉ đứng yên tại chỗ khẽ th* d*c để ổn định nhịp thở. Ngoại trừ đôi môi hơi đỏ ra, chỉ một loáng sau là cậu đã có thể bình tâm trở lại.
Nhưng Kỳ Vụ thì lại khác, d*c v*ng của quái vật luôn thẳng thừng hơn nhiều, thích là sẽ chẳng thèm che giấu, một khi đã khao khát thứ gì, hắn sẽ dùng mọi cách để đạt được cho bằng xong.
Người đầu tiên dạy cho hắn biết thế nào là kiềm chế chính là một con người. Ở bên Kì Thời, con quái vật đã học được quá nhiều cung bậc cảm xúc, đến mức giờ đây hắn ngày càng trở nên giống con người hơn, diện mạo và tâm tính cũng dần tương đồng.
Kỳ Vụ đứng dậy bước đến bên cửa sổ, cậu từ trên cao nhìn xuống dưới, rốt cuộc cũng bắt được "kẻ đầu sỏ" đã phát ra tia sáng gây nhiễu kia.
Chẳng biết tự lúc nào, khu quảng trường dưới lầu đã được bao quanh bởi một vòng những chiếc chong chóng phản quang. Mỗi khi gió thổi qua, chúng lại phát ra những tiếng kêu rào rạt, còn vào những ngày nắng đẹp không gió, chúng sẽ phản chiếu ra những luồng sáng đủ màu rực rỡ.
Đó là những món đồ chơi rất được đám trẻ con ưa chuộng.
Chỉ ngặt một nỗi, Kỳ Vụ lại chẳng hề thích chúng chút nào.
Dưới ánh nắng rạng rỡ, những chiếc chong chóng sắc màu ấy ngay giây tiếp theo đã bị nghiền nát thành tro bụi, đến cả mảnh vụn cũng chẳng còn sót lại, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Trong phòng, Kì Thời đang mải miết lật giở tài liệu và tra cứu trên mạng, chỉ một loáng sau cậu đã tìm thấy thứ vừa xẹt qua trong đầu mình khi nãy.
Đó là tập tính của một loài động vật có lông mao trong rừng rậm nhiệt đới. Thứ mà Kì Thời đang tra cứu chính là kết luận quan sát về hành vi của chúng trong mùa sinh sản.
【Loài động vật này khác với những loài động vật khác, chúng thường tích trữ một lượng lớn thức ăn và năng lượng trước khi mùa đông tới để vượt qua kỳ ngủ đông, sau đó mới thức tỉnh trước khi mùa xuân năm sau bắt đầu.
Chúng sẽ phô diễn bộ lông lộng lẫy của mình để thu hút bạn đời. Sau khi v* v*n thành công, chúng sẽ bước vào một mùa kết đôi kéo dài. Trong suốt khoảng thời gian này, ý thức bảo vệ lãnh thổ của chúng vô cùng mãnh liệt, bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm sào huyệt đều sẽ phải hứng chịu những đòn tấn công dữ dội.
Để giúp bạn đời có thể chịu đựng được mùa kết đôi dài đằng đẵng, chúng sẽ tiết ra một loại vật chất đặc biệt. Loại vật chất này giúp bạn đời dễ thụ thai hơn, đồng thời nâng cao tỉ lệ mang trứng.】
Tập tính của loài vật trước mắt này, ngoại trừ điểm cuối cùng ra thì những phần còn lại gần như hoàn toàn trùng khớp. Việc vì sao Kì Thời lại đột nhiên nảy ra ý định tra cứu về mùa kết đôi của loài này, hoàn toàn là bởi hồi còn ở Tổ chức, cậu cũng từng tò mò tìm hiểu qua một vài tài liệu liên quan và tình cờ đọc được bài viết này.
Để rồi giờ đây, những tư liệu từng xem qua ấy lại oái oăm thay được vận dụng vào đúng lúc này.
Đến tận bây giờ Kì Thời mới vỡ lẽ, hóa ra giai đoạn Kỳ Vụ trải qua chẳng phải là kỳ ngủ đông mà là mùa kết đôi, và hắn đã mặc định cậu chính là bạn đời của mình.
Thật là một phen nhầm lẫn dở khóc dở cười, suốt quãng thời gian qua Kì Thời còn vì chuyện này mà hết mực lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Kỳ Vụ.
Vậy còn cảm giác bị mê hoặc vừa nãy rốt cuộc là thế nào?
Kì Thời ngẩng đầu lên khỏi xấp tài liệu, Kỳ Vụ đang đứng ngay ngưỡng cửa, lặng lẽ đưa mắt nhìn về phía cậu.
Rất nhiều khi, hắn vẫn luôn dõi theo cậu như thế. Đôi mắt đen trầm ấy ẩn chứa trọn vẹn tình cảm nồng cháy của một con quái vật.
Kì Thời đặt đồ vật trên tay xuống rồi bước lại gần. Khi chạm phải ánh mắt hắn, ngoài niềm vui sướng hết sức tự nhiên ra, cậu không còn cảm thấy khao khát muốn gần gũi mãnh liệt như trước đó nữa.
Kì Thời suy nghĩ một lát rồi cất tiếng hỏi: "Em có thể hôn anh không?"
"Xoẹt" một tiếng, bầu không khí xung quanh đột ngột biến đổi. Đồng tử của Kì Thời giãn ra, cảm giác khao khát được gần gũi không thể kiềm chế lại một lần nữa trỗi dậy.
Kì Thời vòng tay ôm lấy cổ Kỳ Vụ, kéo hắn hơi cúi người xuống. Nhưng ngay giây phút trước khi đôi môi chạm nhau, cậu bỗng chốc khôi phục sự tỉnh táo, động tác cũng khựng lại giữa chừng.
Kì Thời chậm rãi buông Kỳ Vụ ra, trong lòng bừng tỉnh, chợt hiểu ra tất cả.
Hóa ra ngoài khả năng nuốt chửng, Kỳ Vụ lại tiến hóa thêm một loại năng lực mê hoặc con người.
Con quái vật vốn đã đáng sợ nay lại có thêm năng lực mới, nếu kẻ đối đầu là kẻ thù, việc gì mà hắn chẳng thể g**t ch*t đối phương một cách thần không biết quỷ không hay cơ chứ?
Thử tưởng tượng mà xem, việc bỏ mạng trong giấc nồng mà chẳng hề hay biết, mọi hành động hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát, để rồi phải trơ mắt chứng kiến cái chết của chính mình, đó lại là một trải nghiệm kinh hoàng đến nhường nào.
Kì Thời không hề cảm thấy sợ hãi, lúc này cậu đang đầy hứng khởi ghi chép lại từng phát hiện mới mẻ này, bỏ mặc Kỳ Vụ đứng ngẩn ngơ một mình nơi ngưỡng cửa.
Bởi Kỳ Vụ đã tiến hóa ra chức năng mới, lại có tác động khó lòng diễn tả lên Kì Thời, nên để giữ cho đầu óc tỉnh táo cho chuyến ghé thăm chợ đen sắp tới, Kì Thời đã bắt buộc Kỳ Vụ phải giữ khoảng cách với mình.
Đến ngày nhận được thông báo, Kì Thời khoác lên mình bộ trang bị quen thuộc. Để đề phòng lần này Kỳ Vụ lại lén lút bám theo sau lưng và gây ra cảnh náo loạn như lần trước, Kì Thời quyết định dắt theo hắn cùng ra ngoài.
Khoác trên người bộ đồ đen cùng kiểu dáng, Kỳ Vụ cúi đầu khẽ nói: "Họ sẽ không nhớ ra anh đâu."
Kì Thời bật cười: "Lại là năng lực mới tiến hóa sao? Em chẳng muốn trải nghiệm lại cảm giác chạy thục mạng mấy trăm mét thêm lần nào nữa đâu."
Đó không phải là năng lực mới tiến hóa, chỉ là thế giới này vốn gắn bó mật thiết với Kỳ Vụ, thậm chí còn được sinh ra từ chính hắn, lẽ đương nhiên hắn có thể thực thi một vài đặc quyền trong đó.
Hai người rời nhà, tìm đến địa điểm giao dịch lần này, một tòa nhà bỏ hoang xây dở.
Tòa nhà này cao khoảng sáu bảy tầng, dưới cùng còn có một bãi đỗ xe đang xây dở. Nghe đâu vì xảy ra tai nạn nên gã chủ thầu đã cuốn gói tiền nong bỏ chạy, khiến khối kiến trúc cao lớn này gạch còn chưa kịp trát xong đã phải chịu cảnh hoang tàn.
Vì từng có người thiệt mạng nên có một dạo nơi đây còn xảy ra những chuyện tâm linh quái dị. Dân cư quanh vùng đều đã dọn đi hết, trông vô cùng vắng vẻ tiêu điều.
Gió lùa trên đỉnh đầu, dưới chân rêu xanh bám đầy, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ ngã vập mặt như chơi. Gã đàn ông đi cách Kì Thời và Kỳ Vụ không xa phía trước cũng vì bước quá nhanh mà ngã sấp mặt xuống đất. Đến lúc lồm cồm bò dậy, gã hoa cả mắt chóng cả mặt, không quên chửi đổng một câu: "Cái xó xỉnh rách nát gì thế này không biết."
Mặt đất quả thực rất trơn trượt, Kỳ Vụ vốn định bế bổng Kì Thời qua nhưng vừa quay sang đã thấy người thanh niên bên cạnh thoăn thoắt mấy bước đã nhảy qua rồi. Thấy Kỳ Vụ chưa theo kịp, cậu chìa tay ra, mỉm cười hỏi: "Muốn nắm tay không?"
Nụ cười ấy tuy bị vành mũ che khuất, nhưng Kỳ Vụ vẫn có thể nhìn rõ mồn một.
Dù dự tính ban đầu bị hụt mất, nhưng Kỳ Vụ vẫn chìa tay ra nắm chặt lấy tay Kì Thời, ngoan ngoãn để người kia dắt mình đi qua vùng đất trơn trượt.
Anh trai vừa xoa mông vừa đi ở phía trước, bỗng dưng như bị giáng cho một cú đau điếng, lại còn bị nhồi đầy một họng cơm chó.
Chậc, cái đôi tình nhân trẻ này thật là, đi đường thôi mà cũng quấn quýt dính lấy nhau không rời.
Anh trai độc thân vạn năm vừa ôm mông vừa thấy ê hết cả răng, rời đi trong sự chán chường với bóng lưng lủi thủi.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, trên đầu gió rít từng cơn, cũng may Kì Thời có tầm nhìn xa trông rộng nên đã trùm kín mít từ đầu đến chân.
Nhìn sang Kỳ Vụ bên cạnh, hắn chỉ mặc độc một chiếc áo khoác mỏng, vành mũ che khuất quá nửa gương mặt, nhưng lớp vải đen vẫn chẳng thể giấu nổi vóc dáng cực phẩm. Bàn tay bị Kì Thời nắm chặt tựa như một chiếc lò sưởi nhỏ, không ngừng tỏa ra hơi ấm.
Kì Thời thản nhiên nắm lấy tay hắn để sưởi ấm, đôi mắt dưới vành mũ cũng vì hành động của mình mà cong tít lên đầy vui vẻ. Suốt dọc đường đi, cả vóc dáng lẫn khí chất của hai người đều hết sức nổi bật, chốc chốc lại thu hút ánh nhìn của những người xung quanh, nhưng hễ thấy hai bàn tay đang đan chặt vào nhau là họ lại vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Ồ, thì ra là một đôi tình nhân, thế thì chẳng có gì lạ nữa.
Mục đích chính của Kì Thời khi đến đây là muốn tìm Tiêu Thừa, người mà cậu đã từng bắt gặp ở chợ đêm lần trước, nhằm làm rõ tại sao đối phương lại có mặt ở chốn này. Theo đúng dòng thời gian, nếu đây là quá khứ thì cậu ta không nên xuất hiện mới phải.
Việc gì mà cậu ta lại ở đây cơ chứ, trừ phi kỳ hồi quy vốn chẳng hề đưa Kì Thời quay về quá khứ, vậy thì thế giới này rốt cuộc là nơi nào?
Chẳng rõ là do cậu ta lại thay hình đổi dạng hay lần này căn bản không đến, sau hai vòng tìm kiếm mà vẫn không thấy tăm hơi, Kì Thời quyết định bỏ cuộc. Cậu tìm một sạp hàng rồi bày những lọ thuốc mình đã bào chế ra bán.
Loại thuốc hồi phục này bán rất chạy, Kì Thời hầu như mới ngồi xuống chưa được bao lâu thì hàng trên sạp đã đắt như tôm tươi, chẳng mấy chốc mà sạch bách.
Trời lạnh quá, nếu đã chẳng tìm được người thì đành phải về nhà thôi. Kì Thời đang định quay về theo đường cũ thì bất chợt nhìn thấy thứ gì đó, cậu lập tức quay người chạy đi, chỉ kịp để lại một câu vội vã: "Em quay lại ngay!"
Ánh mắt Kỳ Vụ trầm xuống, hắn vừa nhấc chân định đuổi theo thì vai bỗng bị ai đó vỗ nhẹ.
"Này người anh em, đã thấy người này bao giờ chưa?"
Kì Thời thoáng thấy bóng dáng quen thuộc ấy, chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, cơ thể đã theo bản năng mà đuổi theo. Thế nhưng đến lúc đuổi kịp thì bóng hình kia đã sớm biến mất tăm.
Trên sạp hàng đã được dọn dẹp sạch sành sanh chỉ còn để lại một chiếc hộp đựng kẹo.
Chủ sạp bên cạnh chính là anh trai đen đủi vừa ngã sấp mặt lúc nãy. Gã nhìn Kì Thời chằm chằm mấy lượt, chỉ thấy vô cùng quen thuộc nhưng nhất thời chẳng nhớ ra đã gặp ở đâu, đành nhắc lại lời dặn của người kia: "Cậu chủ sạp bên cạnh tôi có để lại lời nhắn, bảo là lát nữa sẽ có người đến tìm, chắc chính là cậu nhỉ."
"Cậu ta vừa mới đi thôi, này, đây là món đồ cậu ta để lại cho cậu, bảo cậu mở ra mà xem."
Hộp kẹo hình tròn được đặt trên sạp, Kì Thời đưa tay cầm lấy. Hộp kẹo chỉ to bằng lòng bàn tay, nằm im lìm trong tay cậu.
Cậu dễ dàng mở chiếc hộp ra, không hề có bẫy rập, cũng chẳng phải một trò đùa dai. Bên dưới lớp vỏ bọc của hộp kẹo là một mô hình nhỏ xíu được làm bằng tay.
Mô hình ấy vô cùng sống động, Kì Thời chỉ cần nhìn qua là nhận ra ngay đó rốt cuộc là thứ gì. Đó chính là bản thể của Kỳ Vụ, một làn sương đen khổng lồ che lấp cả đất trời, đang bao trùm lấy một căn nhà nhỏ bé.
Hai hình ảnh tạo nên một sự tương phản mãnh liệt. Kì Thời khẽ miết ngón tay dưới đáy hộp, nơi đó có những vết cào xước. Cậu lật tay nhìn kỹ, đó chính là tên của mô hình này - Sào Huyệt.
Kẻ kia đang mách bảo với Kì Thời một sự thật, rằng thế giới trước mắt cậu thực chất chính là sào huyệt của con quái vật.