Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 180: Xé Toạc Vỏ Bọc - Sự Thật



Sau khi cẩn thận cất món đồ vào sâu trong túi áo, Kì Thời mới quay trở lại. Kỳ Vụ vẫn ngoan ngoãn đứng đợi ở đó, hệt như chưa từng rời khỏi nửa bước.

Kì Thời tiến lại gần thêm chút nữa, cậu thoáng ngửi thấy mùi máu tanh nồng thoảng trong không khí, nhưng chỉ ngay giây sau, một cơn gió lướt qua đã cuốn sạch mọi dấu vết. Đến lúc cậu muốn kiểm tra kỹ hơn thì mùi vị ấy đã sớm tan biến không chút tăm hơi, tựa như tất cả chỉ là ảo giác của chính mình.

Kì Thời đè nén sự hoài nghi trong lòng, cậu đưa mắt đảo quanh một lượt nhưng chẳng phát hiện ra điều gì bất thường, bèn theo đường cũ quay về, dắt theo Kỳ Vụ rời khỏi nơi đó.

Sau khi bọn họ rời đi được vài phút, một người đàn ông với diện mạo tầm thường, chẳng chút nổi bật giữa đám đông bước đến đúng vị trí Kì Thời vừa đứng ban nãy.

"Món đồ đó tiền bối đã cầm đi rồi, nhưng trông anh ấy chẳng có phản ứng gì đặc biệt cả, chúng ta làm vậy liệu có thực sự hiệu quả không cơ chứ?"

Một quầng sáng trắng nhảy nhót trên vai Tiêu Thừa. Người qua đường thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn cậu trai đang tự lẩm bẩm một mình này, nhưng tuyệt nhiên không ai trông thấy sinh vật lạ đang hoạt động đầy hăng hái trên vai cậu ta.

Sinh vật lạ cũng chính là hệ thống khẽ lắc lư cái thân mình rồi đáp: "Cậu ta rồi sẽ hiểu thôi."

Tiêu Thừa lại hỏi: "Vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?"

Hệ thống buông lời: "Chờ đợi."

Chờ đợi mắt xích cuối cùng tìm đến...

Kì Thời hoàn toàn không hay biết những chuyện đang xảy ra sau lưng mình. Suốt mười mấy ngày kế tiếp, mọi việc đều diễn ra êm đềm, ngoại trừ việc Kỳ Vụ ở bên cạnh quá mức quấn người khiến cậu có chút phiền muộn, còn lại thời gian đều trôi qua trong bình lặng.

Đợt triều xuân ập đến, thành phố bắt đầu đổ những cơn mưa rào rả rích. Màn sương mờ ảo bao trùm lấy từng ngôi nhà, dẫu có mở tung cửa sổ cũng chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì ngoài kia.

Cơn mưa này giống hệt như trận mưa diễn ra khi biến cố năm ấy ập đến trong ký ức của Kì Thời, cả thành phố khi đó cũng bị màn sương bủa vây như thế này.

Có lẽ do ảnh hưởng của thời tiết mà Kỳ Vụ bắt đầu trở nên bồn chồn lo âu. Tình trạng cơ thể của hắn cũng xuất hiện dấu hiệu bất ổn, có lúc ý thức mơ hồ chẳng rõ ràng, có lúc lại tỉnh táo, nhưng dù ở trong trạng thái nào, hắn cũng nhất quyết bắt Kì Thời phải luôn nằm trong tầm mắt của mình.

Vô cùng cố chấp.

Kì Thời nhìn tờ lịch trên tường, trong phút thẫn thờ, cậu chợt nhận ra quãng thời gian này dường như chính là lúc vụ tai nạn xe năm xưa xảy ra.

Nếu vậy thì mọi sự bất thường của Kỳ Vụ đều đã có lời giải đáp.

Biết rõ đối phương hẳn đang cảm thấy vô cùng khó chịu trong những ngày này, Kì Thời gác lại toàn bộ các hoạt động bên ngoài để ở nhà bầu bạn cùng Kỳ Vụ. Nhờ có sự hiện diện của cậu, những triệu chứng bất ổn của hắn cũng dần dần thuyên giảm.

Chẳng rõ cơn mưa đã rả rích suốt bao nhiêu ngày, những làn nước xối xả cuối cùng cũng lộ ra dấu hiệu tạnh ráo. Ánh mặt trời xuyên qua lớp mây mù, hòa cùng làn mưa bụi giăng mắc để dệt nên một dải cầu vồng bảy sắc lung linh. Những vũng nước trên mặt đất lấp loáng ánh sáng, phản chiếu lại bầu trời vẫn còn vương chút u ám, xám xịt.

Nắng ấm len lỏi vào trong phòng, Kì Thời đang nằm gọn trong vòng tay ai đó trên giường khẽ mở mắt. Kỳ Vụ nằm bên cạnh vẫn còn chìm sâu trong giấc nồng, nhưng ngay khi cậu vừa rời khỏi lòng hắn, đôi mày hắn đã vô thức nhíu lại, lộ rõ vẻ bồn chồn lo âu.

Kì Thời đưa tay nhẹ nhàng xoa dịu đôi chân mày đang nhíu lại của Kỳ Vụ, rồi mới đứng dậy kéo tung rèm cửa ra.

Ánh nắng sau cơn mưa chẳng hề gắt gỏng mà dịu dàng hệt như làn nước mát. Gió lành khẽ lướt qua gò má, mang theo cả mùi vị nồng nàn của đất ẩm trong không gian.

Kì Thời phóng tầm mắt nhìn xuống dưới lầu.

Khu chung cư này đã khá cũ kỹ, hàng cây bên cạnh quảng trường bị mưa vùi dập đến héo rũ, những lá cờ đỏ treo trên đó cũng đã bắt đầu bạc màu.

Khu dân cư nơi rìa thành phố vốn chẳng có lấy một người bảo vệ hay chốt an ninh. Bất thình lình, trên nền đất sũng nước, có một người đàn ông hớt hải chạy ngang qua. Hành động của hắn vô cùng hoảng loạn, hệt như đang bị một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ truy đuổi ngay sau lưng. Thế nhưng trong tầm mắt của Kì Thời, phía sau hắn lại trống huếch trống hoác, chẳng có bóng dáng của bất kỳ ai.

Có lẽ vì chạy quá gấp gáp nên hắn đã bị những hòn đá nằm ngổn ngang trên đất ngáng chân ngã nhào. Vậy mà ngay giây sau, hắn đã lồm cồm bò dậy rồi tiếp tục cắm đầu chạy thẳng, chẳng dám dừng lại nghỉ ngơi dù chỉ một khắc. Chỉ trong vài bước chân, hắn đã chạy đến ngay dưới chân tòa nhà nơi Kì Thời đang ở.

Bóng dáng người kia vừa khuất dạng, Kì Thời cũng thu hồi tầm mắt, đúng lúc này một tia sáng chói mắt chợt vụt qua trước mặt. Ngay lập tức, một giọng nói quen thuộc vang lên trong trí não cậu.

【Tít tít tít...】

Kì Thời khựng người lại. Chỉ là thanh âm trong não bộ vừa cất lên vài tiếng đã lại biến mất ngay lập tức, nhanh đến mức khiến cậu cứ ngỡ mình vừa nghe nhầm.

Trong phòng, Kỳ Vụ vẫn còn đang ngủ say. Kì Thời vừa nhấc chân định rời đi thì giọng nói ấy lại một lần nữa vang lên.

【Ký chủ!】

【Rè rè rè...】

Tiếng rè rè đầy nhiễu loạn ấy nghe như thể có một giọng nói đang bị một thứ gì đó chặn lại. Kì Thời đứng chôn chân tại chỗ, đưa mắt quan sát xung quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng của người nào cả.

Thanh âm rè rè kia vang lên thêm hai tiếng rồi lại bặt vô âm tín. Kì Thời ngoảnh lại nhìn Kỳ Vụ vẫn nằm trên giường, rồi quyết định mở cửa bước ra ngoài.

Vừa bước ra đến phòng khách, tiếng rè nhiễu ấy mới biến mất, giọng nói quen thuộc cũng trở nên rõ ràng hơn hẳn.

【Ký chủ, cậu có nghe thấy tôi nói gì không?】

Kì Thời lên tiếng: "Hệ thống?"

Phải thừa dịp Kỳ Vụ đang mất đi ý thức này, Hệ thống mới có thể nắm bắt cơ hội để liên lạc với Kì Thời. Khi biết cậu có thể nghe thấy giọng mình, Hệ thống mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nó đã từng tận mắt chứng kiến những lựa chọn trước đây của Kì Thời và hiểu rằng cậu sẽ không rời bỏ nơi này, bởi thế sau khi kết nối thành công, nó chỉ thốt lên một câu duy nhất:

【Ký chủ, cậu hãy ra ngoài xem thử đi, xem thử thế giới bên ngoài kia.】

Nếu Kì Thời đã chẳng muốn rời khỏi nơi này, vậy thì cứ để cậu tận mắt chứng kiến bản chất thật sự vốn bị che giấu bấy lâu. Đó là những sự thật đẫm máu lẩn khuất dưới vẻ bình lặng giả tạo. Một khi lớp màn mỏng ấy bị xé toạc, người thanh niên trước mắt sẽ đưa ra lựa chọn thế nào đây? Liệu câu trả lời của cậu có còn mãi mãi không thay đổi?

Chính Hệ thống cũng không biết câu trả lời. Nó chỉ biết chắc một điều rằng Kì Thời không thể tiếp tục ở lại thế giới này thêm nữa. Nếu cứ mãi bị vây hãm tại đây, con người trước mắt chắc chắn sẽ mất đi tất cả, rồi bị quái vật nuốt chửng hoàn toàn.

Kì Thời đứng lặng giữa phòng khách, dường như đang suy ngẫm trong vài giây ngắn ngủi. Cậu khẽ liếc nhìn bóng hình của Kỳ Vụ đang ở trong phòng, ánh mắt sâu thẳm trầm tư, chẳng rõ đang toan tính điều gì.

Hệ thống cứ ngỡ Kì Thời sẽ không làm theo lời mình mà chọn ở lại bầu bạn bên cạnh một Kỳ Vụ đang say ngủ. Nhưng sự đắn đo ấy chỉ kéo dài trong chớp mắt, người thanh niên đang đứng yên tại chỗ đã bắt đầu cử động.

Căn nhà vốn nhỏ hẹp, khoảng cách từ phòng khách ra đến cửa chính chẳng đáng là bao, chỉ cần bước vài bước chân là tới.

Kì Thời mở cửa bước ra ngoài.

Có lẽ do ảnh hưởng của trận mưa, hành lang tối om như hũ nút. Ngọn đèn cảm ứng trên đỉnh đầu dường như đã hỏng, cứ im lìm không chịu thắp sáng.

Trong tầm mắt, chẳng rõ nguồn sáng từ đâu rọi tới choán đầy không gian này. Những bức tường trắng muốt hắt lên thứ ánh sáng nhợt nhạt, chỉ đủ để lờ mờ soi rõ lối đi.

Kì Thời sải bước tiến về phía trước.

Thang máy của khu chung cư đã biến mất không dấu vết. Kì Thời cứ bước đi mãi, dãy hành lang này tựa như kéo dài bất tận, dù có đi thế nào cũng chẳng thấy điểm dừng.

Chẳng rõ đã đi bao lâu, dường như khi vừa bước qua một ranh giới vô hình nào đó, cảnh vật trước mắt cậu đột ngột thay đổi.

Bốn bức tường xung quanh bắt đầu bị phong hóa, lớp sơn trắng bong tróc để lộ ra những viên gạch đá bên trong. Đám rêu xanh mướt nơi góc tường điên cuồng sinh sôi nảy nở giữa chốn u tối và ẩm thấp này.

Nơi này tối tăm vô cùng, chỉ có thể căng mắt nhìn ra xung quanh. Kì Thời đang mải miết bước đi thì bất thình lình bị thứ gì đó dưới chân ngáng trở, suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất.

Kì Thời giữ vững cơ thể rồi cúi đầu nhìn xuống mặt đất.

Càng tiến lên phía trước, mặt đất càng trở nên ẩm ướt, rêu phong mọc lên dày đặc thành từng mảng. Giữa biển rêu xanh sẫm ấy, có thứ gì đó ánh lên màu trắng bệch chết chóc, nhìn kỹ lại, đó hóa ra là một mảnh xương sọ người.

Sau khi đã nhìn rõ đó là vật gì, Kì Thời không tiếp tục tiến bước nữa. Cậu cúi đầu quan sát mặt đất, những mảnh hài cốt trắng bợt nằm rải rác khắp nơi, dày đặc đến mức chỉ cần nhấc chân lên là có thể dẫm phải.

Kì Thời lùi lại hai bước. Nhận thấy hành động của cậu, Hệ thống cất tiếng hỏi: 【Ký chủ không định đi tiếp sao?】

Kì Thời hỏi: "Phía trước là cái gì?"

Hệ thống đáp: 【Ký chủ cứ bước tiếp đi, rồi cậu sẽ tự khắc biết thôi.】

Kì Thời lại hỏi: "Mày muốn tao nhìn thấy điều gì?"

Hệ thống trả lời: 【Sự thật. Một sự thật đã bị chôn giấu bấy lâu nay.】

Thế là Kì Thời lại sải bước tiến lên. Phía trước còn ẩm ướt hơn nhiều, nước bắt đầu đọng lại thành từng vũng trên mặt đất. Tiếng nước nhỏ giọt "tí tách, tí tách" vang vọng giữa không gian trống trải, mang theo cả những tiếng vang xa xăm.