Giọng nói nồng đậm từ tính quen thuộc.
Sắc mặt vốn đang lo lắng của Tần Vân Địch lập tức trầm tĩnh lại.
Là sư huynh. Sư huynh đã tỉnh lại.
Lúc này Tần Vân Địch không còn lo lắng chút nào nữa, chỉ cần sư huynh tỉnh lại, những vấn đề này không còn là vấn đề nữa rồi.
Cái gì mà thiên kiêu Nam Cương, cái gì mà Khổng Tước thần nữ?
Trước mặt Thẩm Thiên sư huynh tuyệt thế vô song thần võ ngút trời, sẽ chẳng chịu nổi một kích.
Con Khổng Tước này rất kiêu ngạo nhỉ. Ha ha, chờ bị sư huynh ta trấn áp chinh phục đi!
…
Tần Vân Địch thu lại âm dương phá yêu thương, thân hình chỉ lóe lên vài cái đã nhảy vào sâu trong thung lũng.
Khổng Mộng tài cao gan cũng lớn, không sợ có mai phục gì, trực tiếp nhanh chóng hạ xuống mặt đất đi vào trong sơn cốc.
Lúc này, sâu trong sơn cốc, có hơn mười thanh niên trẻ tuổi loài người đang đứng chờ sẵn… À, cũng không phải đều là thanh niên.
Trong đó còn có mấy cọng hành giá, nhìn khá nổi bật.
Khổng Mộng tự động sàng lọc bỏ lại tất cả kẻ yếu, ánh mắt hiếu chiến xâm lược nhìn thẳng tới cái bóng phát ra khí thế mạnh nhất.
Song, khi nàng nhìn thấy thân ảnh kia, ánh mắng hùng hổ dọa người dần dần trở nên ôn hòa.
Ngũ sắc thần quang chói mắt sau lưng nàng cũng chậm rãi dịu xuống, gần giống như cầu vồng sau cơn mưa.
“Ngươi chính là Thánh tử của Thần Tiêu Thánh địa sao? Cút ra đây nhận lấy cái chết đi!”
Kim Vũ bị thương nặng, oán khí với Thần Tiêu Thánh địa đã đạt tới mức tối đa.
Lúc này, thấy Thẩm Thiên anh tuấn như thế, đủ để đè bẹp chính mình, oán khí trong lòng Kim Vũ coi như đột phá.
Y bèn mở miệng trào phúng: “Khổng Mộng tiên tử, nhờ ngài bắt gia hỏa này lại giúp ta, ta muốn xé y ra làm từng mảnh từng mảnh…”
Nhưng Kim Vũ còn chưa nói xong đã bị một ánh mắt lạnh như băng chặt đứt.
Ngũ sắc thải y trên người Khổng Mộng tỏa ra ánh sáng nhu hòa, làm nổi bật thân thể nàng càng thêm phần thướt tha.
“Kim Vũ, người ra tay với trưởng lão Bằng tộc ngươi là Bích Liên Thiên tôn, có liên quan gì tới Thần Tiêu Thánh tử?”
“Oan có đầu nợ có chủ, hôm nay ta đến đây chỉ muốn hữu hảo luận bàn với Thần Tiêu Thánh tử.”
“Ngươi chớ có lấn thiện sợ ác mà giận lây sang hắn, không duyên không cớ làm mất mặt mũi Vũ tộc Nam Cương ta.”
Dứt lời, Khổng Mộng nhìn chằm chằm Thẩm Thiên, ánh mắt nóng hôi hổi: “Các hạ chính là Thần Tiêu Thánh tử thật sự sao?”
“Có thể đánh với ta một trận không?”
Khổng Mộng khiến cho Kim Vũ sửng sốt.
Không phải trước khi lên đường đã nói là tiện tay thôi mà.
Sao bây giờ Khổng Mộng tiên tử lại nói hộ cho tên Thần Tiêu Thánh tử này? Có còn lập trường nữa hay không?
“Tiên tử, ngài đến làm chủ cho chúng ta, không thể đổi ý!”
Kim Vũ có vẻ rất uất ức. Đánh không lại, chỉ có thể nói lý.
Dù sao, nếu không có Khổng Mộng làm chỗ dựa, dù có bật hết hỏa lực y cũng không đánh lại nổi cả Tần Vân Địch.
Cái chiến trường thượng cổ đáng chết này chứ, vì sao lại chỉ áp chế cường giả Kim Đan kỳ trở lên? Quá bất công!
Nếu không vì bị áp chế thực lực, Kim Vũ sẽ không thèm kiêng kỵ như vậy đây, y đủ tự tin chỉ cần một mình mình thôi cũng đủ san bằng tất cả mọi người ở đây rồi!
Chỉ tiếc là, trên đời này không có nếu như!
Muốn bắt được Thần Tiêu Thánh tử, y chỉ có thể dựa vào Khổng Mộng.
Dường như Khổng Mộng chẳng nghe thấy Kim Vũ nói gì, chỉ chăm chăm nhìn Thẩm Thiên.
Nàng có thể cảm nhận được trong cơ thể nam tử trước mắt đây có được năng lượng tinh nguyên vô cùng dồi dào và nóng bỏng.
Nàng nhìn Thẩm Thiên mà cảm thấy như đang nhìn một ngọn núi lửa, bất kỳ lúc nào cũng có thể bị dung nham nó phun trào ra bao phủ.
“Chỉ là Trúc Cơ kỳ, Thần Ma luyện thể cũng mới đạt tới cảnh giới siêu phàm mà có thể tản mát ra khí thế như vậy cơ à!”
Khổng Mộng tự lẩm bẩm: “Nếu ngươi kết đan thành công, chưa chắc ta đã là đối thủ của ngươi.
“Thần Tiêu Thánh tử, có thể báo cho ta biết tên của ngươi không?”
Khi Khổng Mộng đang thăm dò Thẩm Thiên, Thẩm Thiên cũng đang cẩn thận quan sát nàng.
Nhưng trong lòng hắn không đắn đo Khổng Mộng mạnh cỡ nào, mà là đang băn khoăn không biết gia hỏa này là nam hay nữ.
Không phải chỉ có khổng tước đực mới có thể xòe đuôi hay sao? Vì sao sau lưng vị thiếu nữ tộc Khổng Tước này lại có dị tượng khổng tước xòe đuôi?
Chẳng lẽ vị thiếu nữ này giống với Khổng Tuyên ở thế giới hồng hoang, đều là đại lão cải nữ trang?
Nghĩ vậy, sắc mặt Thẩm Thiên lập tức trở nên cổ quái, hỏi: “Ngươi là ai?”
Khổng Mộng đáp: “Là ta thất lễ, đáng lên ta nên tự giới thiệu trước mới phải.”
“Ta chính là thiếu quân Khổng Tước Thần tộc hiện tại ở Nam Cương, Khổng Mộng, nghe nói Đông Hoang có nhiều thiên kiêu, hy vọng có thể luận bàn một hai cùng thiên kiêu Đông Hoang.”
“Thực lực của Thánh tử ngài rất mạnh, hiện giờ ở thượng cổ chiến trường, tu vi của tất cả mọi người đều bị áp chế tại Trúc Cơ kỳ, Khổng Mộng hy vọng có thể cùng quân chiến một trận, lĩnh giáo thực lực của thiên kiêu Đông Hoang!”
Giọng nói của Khổng Mộng ôn hòa hơn lúc trước rất nhiều, chỉ có điều vẫn không chịu thu lại lời khiêu chiến với Thẩm Thiên.
Hiển nhiên, nàng là một nữ tử cầu mạnh thật sự.
Nàng đã nếm hết sự tịch mịch của ngôi vô địch, luôn luôn khát vọng đối thủ cường đại.
Xem Khổng Mộng nhìn mình chằm chằm bằng đôi mắt nóng bỏng, Thẩm Thiên cảm giác toàn thân không được tự nhiên.
Ánh mắt muội tử này giàu tính xâm lược quá đi, thực sự chỉ muốn đánh một trận thôi sao?
Nhớ lại trong truyện Tây Du Ký, hình như Khổng Tước yêu thích ăn thịt người, ngay cả Như Lai Phật Tổ cũng bị nuốt.
Ôi, không phải bà nương này muốn mượn danh nghĩa luận bàn võ nghệ để ăn thịt bổn Thánh tử sao?
Nghĩ vậy, Thẩm Thiên đột ngột cảnh giác lên.
Hắn mỉm cười thản nhiên đáp: “Tiên tử chính là thiên kiêu Nam Cương, ngàn dặm xa xôi đi vào Đông Hoang, Thẩm Thiên thân là Thần Tiêu Thánh tử, lẽ ra phải tận tình địa chủ.”
Chương 294: Mời chinh phục ta! (1)
“Sao có thể lợi dụng lúc tiên tử mệt mỏi tàu xe đường dài để luận bàn với tiên tử? Như vậy quá mức giậu đổ bìm leo, hay thôi bỏ trận ước chiến này đi.”
Nghe Thẩm Thiên quang minh lỗi lạc nói vậy, ánh mắt Khổng Mộng lại càng hân thưởng hơn: “Thần Tiêu Thánh tử, không hổ là ngươi!”
“Nhưng Khổng Mộng đã chờ mong một trận đại chiến sung sướng lâm ly từ lâu rồi, thật sự không thể kìm nén được nữa!”
“Thần Tiêu Thánh tử, ra tay đi! Đối thủ thực sự ta vẫn chờ mong bấy lâu, mời chinh phục ta!”
Mời chinh phục ta!
Nói ra bốn chữ này, ánh mắt Khổng Mộng không còn nét nhu hòa nào nữa!
Thay vào đó là chiến ý vô cùng mãnh liệt, ngũ sắc thần quang sau lưng đột nhiên trải rộng.
Ngũ sắc thần quang phô thiên cái địa tựa như một con Khổng Tước Vương xòe cái đuôi dài cao mấy chục trượng, vô cùng hoa lệ.
Nhưng nguy cơ lớn nhất thường vẫn giấu trong mỹ lệ cực hạn.
Ngũ sắc thần quang trải rộng, Thẩm Thiên cảm giác được rõ ràng cảnh báo mãnh liệt trong cơ thể mình.
Rất hiển nhiên, ngũ sắc thần quang này vô cùng phi phàm, nếu bị nó quét trúng, e là sẽ gặp phải phiền phức thật lớn.
Nhìn ngũ sắc thần quang nhắm thẳng mình quét tới, con ngươi Thẩm Thiên co rụt lại, mấy chục tấm âm dương lôi bạo phù bất chợt bắn ra.
Mỗi một tấm âm dương lôi bạo phù bắn ra đều tựa như thần kiếm đâm thủng bầu trời, nhắm thẳng ngũ sắc thần quang mà nổ.
Tốc độ kia không hề kém ngũ sắc thần quang.
Ánh mắt Triệu Hạo ngưng trọng lại: “Kiếm pháp thật tinh diệu, đại xảo nhược chuyết, nhanh đến cực hạn!”
Nhìn từng tấm lôi bạo phù đem theo kiếm ý kia, y lẩm bẩm: “Không hổ là Thẩm sư huynh, thật nhanh!”
Quế công công và Tần Cao bốn mắt sáng rực nhìn chằm chằm Thẩm Thiên: “Điện hạ lại mạnh lên rồi, không ngờ có thể sử dụng lôi bạo phù thi triển ra kiếm pháp như vậy!”
“Hẳn đây chính là cảnh giới chí cao, cỏ cây hoa đá, vạn vật đều có thể làm kiếm trong “Hướng Nhật ma điển” có ghi lại chăng?”
Thẩm Ngạo cúi đầu nhìn kiếm trong tay mình, bất đắc dĩ thở dài: “Ta không xứng!”
…
Một tấm lôi bạo phù bắn trúng ngũ sắc thần quang mang theo kiếm khí sắc bén xé ngũ sắc thần quang rách ra một miếng.
Oành!
Rầm rầm rầm!
m ầm ầm ầm ầm!
Tiếng nổ liên tiếp vang lên, ngũ sắc thần quang bị chặn lại một chớp mắt.
Mà trong một chớp mắt này, thân thể Thẩm Thiên đã rời khỏi phạm vi bao phủ của ngũ sắc thần quang.
Nhìn Khổng Mộng tràn đầy kích động, Thẩm Thiên bất đắc dĩ hỏi: “Tiên tử, vì sao cứ muốn tranh đấu vô vị như vậy?”
Thẩm Thiên thực sự không hiểu nổi, tu tiên không phải vì muốn sống lâu hơn một chút, sống tốt hơn một chút sao?
Vì sao đám thiên kiêu kia, ai cũng như ai, cứ thích đi tìm người để đánh nhau ẩu đả vậy?
Đánh thắng thì bị người ta hận, đánh thua có thể sẽ chết, dù thắng hay thua cũng không có lợi gì. Cần gì chứ?
Khổng Mộng nhìn Thẩm Thiên, chiến ý vọt lên tới cực hạn: “Đây không phải tranh đấu vô vị. Với yêu tộc, cường giả vi tôn, chỉ có kẻ mạnh mới được tôn trọng.”
“Mặc dù Thần Tiêu Thánh tử ngươi có dung nhan tuyệt thế, nhưng nếu muốn có được sự tôn trọng của ta, mời dùng thực lực của mình để chính diện đánh bại ta.”
“Ta khát vọng một trận chiến có thế lực ngang nhau, tốt nhất là thất bại. Mong ngươi thỏa mãn ta!”
Hoa!
Ngũ sắc thải y đột nhiên mở rộng, y như khổng tước xòe đuôi.
Càng ngày càng nhiều ngũ sắc thần quang từ sau lưng Khổng Mộng phóng ra, nhắm thẳng Thẩm Thiên.
“Sao cứ phải bức ta!”
Nhìn Khổng Mộng không ngừng tấn công mình, Thẩm Thiên rất bất đắc dĩ.
Nếu người này là yêu tộc bình thường, lúc này hắn đã rút béng Thiên Tru kiếm ra, một kiếm chém chết đem đi hầm canh rồi.
Vấn đề là trên đầu con hàng này có một vầng hào quang thuần một màu vàng sáng óng ánh, còn lấp lánh hơn cả của Trương Vân Hi nữa, thậm chí còn diễn sinh ra một tia sáng màu tím.
Như vậy hiển nhiên nàng là một người có đại khí vận, là một trong những nhân vật chính của yêu tộc thời đại này.
Chưa hết, nàng còn là một con khổng tước ngũ sắc thuần huyết duy nhất trong suốt ngàn năm qua, là hy vọng quật khởi của Khổng Tước Thần tộc, hiển nhiên được trong tộc coi trọng nhất.
Bảo nàng không có con át chủ bài bảo mệnh nào, có thể tùy tiện đánh giết, đánh chết Thẩm Thiên cũng không tin.
Mà xem tình hình trước mắt, cô nàng Khổng Mộng này có vẻ không có địch ý, chỉ là vì hồn trung nhị thiêu đốt, nhất định phải so tài cao thấp với mình mà thôi.
Thẩm Thiên cảm thấy không cần thiết phải tùy tiện gây nên thù hằn nnhw thế, nhất là với một cường địch rõ ràng có khí vận cao hơn mình.
Khiêm tốn trưởng thành mới là tôn chỉ của Thẩm Thiên từ xưa đến nay, chứ hoàn toàn không phải sợ hãi!
Trên thân chậm rãi ngưng tụ ra Thanh Long lôi đình giáp, hai tay Thẩm Thiên không ngừng ngưng tụ ra Giáp Mộc Thanh Long thần lôi.
Nhưng lần này hắn không ngưng tụ thần lôi thành hình cầu mà cô đọng nó thành từng chuôi lôi đình trường kiếm.
Từng đạo lôi đình trường kiếm như những con rắn nhỏ màu xanh, không ngừng va chạm vào ngũ sắc thần quang, xé rách nó ra.
“Kiếm thật mạnh!”
Nhìn ngũ sắc thần quang liên tiếp bị xé rách, Tần Vân Địch tự lẩm bẩm.
Không có ai hiểu rõ hơn y ngũ sắc thần quang này cứng rắn đáng sợ cỡ nào, dù sao y cũng đã từng đối mặt với nó.
Trước mặt ngũ sắc thần quang, ngay cả hơn sáu mươi khẩu âm dương phá yêu thương cùng bắn cũng không thể làm nó rách ra lấy một nốt.
Mà trước mặt Thánh tử sư huynh, ngũ sắc thần quang không thể phá vỡ này lại liên tiếp bị phá thủng, đương nhiên không phải vì thần quang tự nhiên yếu đi.
Mà là việc Thẩm Thiên dùng lôi phù và lôi đình làm kiếm đã tăng uy lực của lôi bạo phuc và giáp mộc thần lôi lên một mức đáng sợ.
Thẩm Thiên vốn có “Thiên kiếm thần thể” trong tay, những đòn tấn công nhìn thì có vẻ bình thường này đều đã thăng hoa!
Thăng hoa đến mức tuyệt đại đa số tu sĩ Trúc Cơ kỳ nghĩ cũng không dám nghĩ!
Chương 295: Mời chinh phục ta! (2)
…
“Quả nhiên ngươi có thể thỏa mãn ta!”
“Nhưng chỉ vậy còn chưa đủ. Mạnh lên. Mạnh lên!”
Ngũ sắc thần quang lần lượt bị xé thủng, Khổng Mộng tràn ngập ý cười.
Nàng vô địch đã quá lâu, đám cùng lứa ở Nam Cương, thậm chí không một ai có thể xé rách được thần quang hộ thể của nàng.
Vô địch tịch mịch cỡ nào, vô địch cô đơn cỡ nào, nàng hiểu rõ hơn ai hết.
Chuyến đi tới thượng cổ chiến trường lần này có thể gặp được Thánh tử, vậy là đủ!
Cảm nhận được ngũ sắc thần quang bị Thẩm Thiên chém rách, Khổng Mộng biết ngũ sắc thần quang của mình còn sơ hở và yếu kém.
Trong chiến đấu, lý giải và khả năng khống chế ngũ sắc thần quang của Khổng Mộng đều tiến bộ với tốc độ rõ rệt.
Có câu, bế quan trăm năm không bằng kịch chiến một trận, chiến đấu luôn luôn là con đường tắt để tăng thực lực!
Không chỉ thần quang của Khổng Mộng đang mạnh lên, mà lý giải của Thẩm Thiên với kiếm đạo cũng sâu sắc hơn.
“Vô chiêu thắng hữu chiêu, không kiếm thắng có kiếm, vạn vật đều có thể làm kiếm!”
“Võ công thiên hạ, không gì không thể phá, duy chỉ có ý là không thể phá!”
…
Kiếp trước Thẩm Thiên đã từng xem rất nhiều lý luận về kiếm, không ngờ lúc này hắn lại lý giải hấp thu được rồi chuyển hóa thành nội tình kiếm đạo.
Trong lúc không ngừng chiến đấu, Thẩm Thiên cảm giác rõ ràng mình chưa từng học qua bất kỳ kiếm pháp gì, nhưng lý giải về kiếm đạo không ngừng tiến bộ.
Nếu đám tu sĩ kiếm đạo đang khổ tu kia nhìn thấy cảnh này e là cũng phải nghi ngờ nhân sinh.
“Thật vui vì có thể gặp được ngươi, Thẩm Thiên đạo hữu!”
Khổng Mộng nhìn Thẩm Thiên cười rạng rỡ: “Nhưng nếu thực lực của ngươi chỉ có chừng này, vậy không nghi ngờ gì nữa, hôm nay ngươi thua rồi!”
“Rút kiếm đi! Có được tu vi kiếm đạo tinh tế như vậy, ta không tin trong tay ngươi lại không có lấy nổi một thanh tuyệt thế thần kiếm thường dùng.”
“Dùng kiếm của ngươi chinh phục ta, hoặc là để cho ta chinh phục kiếm của ngươi. Đến đây, thỏa mãn ta đi!”
“Nếu có thể đánh bại ta, ngươi sẽ có được sự tôn trọng và tình hữu nghị của Khổng Tước Thần tộc!”
Lạnh lẽo quát lên một tiếng, Khổng Mộng bất ngờ đập đập hai cánh sau lưng.
Nàng bay lên trời, dị tượng thiên địa ngũ sắc thần quang tái hiện sau lưng tựa như ngưng tụ thành thực chất.
Sau đó, nó ngưng tụ thành một cái lồng thần quang khổng lồ áp thẳng xuống Thẩm Thiên.
Nhìn Khổng Mộng điều khiển ngũ sắc thần quang che trời áp xuống đầu mình.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ thở dài, tay phải chậm rãi duỗi ra một cây dây leo màu phỉ thúy, trên thân cây vẫn còn đọng hơi nước bàng bạc.
Chớp mắt một cái, cây phệ tiên đằng này đột nhiên dài ra, trong hư không xẹt qua xẹt lại từng đạo tàn ảnh.
Trong ánh mắt chờ mong của mọi người, phệ tiên đằng đụng vào lồng ánh sáng.
Két~~!
Lồng ánh sáng không thể phá vỡ đã xuất hiện những vết rạn.
Ngũ sắc thần quang đã nứt ra!
Làm sao có thể!
Nhìn lồng ngũ sắc thần quang bị cây dây leo màu phỉ thúy chọc ra một vết rách, con ngươi Khổng Mộng đột nhiên co lại.
Đây chính là đại thần thông ngũ sắc thần quang mà nàng đã ngưng tụ lực toàn thân thi triển ra, tu luyện tới mức cao nhất thậm chí có thể xưng là quét tất cả mọi thứ trong thiên hạ.
Cho dù tu vi của Khổng Mộng bị ép xuống chỉ còn Trúc Cơ kỳ đỉnh phong, nhưng dựa vào ngũ sắc thần quang, nàng vẫn có thể thoải mái ngăn cản đòn tấn công của Kim Đan kỳ đỉnh phong như trước.
Nhưng đón một đòn này của Thẩm Thiên, lồng ngũ sắc thần quang của nàng lại bị nứt.
Có nghĩa là gì?
Có nghĩa là, hiển nhiên uy lực một roi kia của Thẩm Thiên đã đạt tới điểm tới hạn của tu sĩ Nguyên Anh kỳ!
Thật đáng sợ!
“Thật mạnh. Đây chính là thiên kiêu thực sự của Đông Hoang sao?”
Hai mắt Khổng Mộng sáng lóe lên hưng phấn: “Quả nhiên không khiến cho ta thất vọng!”
Hít sâu một hơi, nàng tươi cười nói: “Xem ra ta cũng phải dùng đến bản lĩnh thật sự!”
Dứt lời, con khổng tước ngũ sắc sau lưng nàng đột nhiên chuyển thành một màu vàng kim, lồng ngũ sắc thần quang rực rỡ cũng đổi sang màu vàng.
Vết nứt kia cũng khép lại với tốc độ mắt thường cũng thấy rõ, lúc này, dường như Khổng Mộng đã biến thành một con khổng tước bằng vàng.
Nàng tôn quý đến mức cực hạn, hoa lệ đến mức cực hạn, tựa như Nữ Đế trong tộc khổng tước.
Sau lưng, Kim Vũ, Hạc Vô Sương đều rung động hô lên: “Không ngờ nàng lại luyện hóa hỗn nguyên tiên kim!”
Hỗn nguyên tiên kim chính là chí bảo của tộc Khổng Tước ở Nam Cương, vẫn luôn được cung phụng trong từ đường của sơn trang Khổng Tước, coi như là bảo bối trấn tộc.
Mặc dù nó chỉ đứng thứ mười hai trong bảng xếp hạng Tiên Kim, nhưng có thể dung hợp sức mạnh ngũ hành, có thể tăng uy lực của ngũ sắc thần quang của tộc Khổng Tước lên gấp bội.
Đây là tiên kim thích hợp nhất với tộc Khổng Tước, cũng là tài liệu thích hợp nhất với pháp thuật ngũ hành.
Tương truyền, vạn năm trước, Thần Tiêu Thánh địa từng đưa ra tiên kim xếp trong mười vị trí đầu tiên trong bảng Tiên Kim ra đổi nhưng đã bị từ chối dứt khoát.
Có thể thấy tộc Khổng Tước coi trọng khối tiên kim này cỡ nào!
Vốn bọn Kim Vũ còn tưởng rằng,
Nhất nhất cũng phải chờ đến khi Khổng Mộng tu thành cảnh giới Tôn giả, Khổng Tước Thần tộc mới truyền món chí bảo này cho nàng.
Không ngờ Khổng Tước Thần tộc lại coi trọng Khổng Mộng đến vậy, dám mạo hiểm đến vậy!
Dù thế nào đi nữa, lúc này Khổng Mộng dùng hỗn nguyên tiên kim gia trì thêm trong ngũ sắc thần quang, uy lực của nó đã sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất chỉ trong chớp mắt.
Thẩm Thiên lại quất phệ tiên đằng vào lồng ngũ sắc thần quang, nhưng cũng chỉ có thể khiến nó run lên không ngừng và lùi lại, chứ không thể xé rách được nữa.
Khổng Mộng ngạo nghễ khoác hỗn nguyên thần quang nhìn Thẩm Thiên nóng bỏng, nói: “Thẩm Thiên đạo hữu, có phải ngươi không làm được không?”
“Ta nhìn ra được, hẳn là ngươi vẫn còn khả năng. Mời ngươi dứt bỏ tất cả trói buộc tôn trọng trận luận bàn này đi!”
“Ta khát vọng nhìn thấy lôi pháp vô địch thực sự của Thần Tiêu Thánh địa các ngươi, hỗn nguyên thần lôi.”
“Vạn cổ tuế nguyệt trước kia, quý Thánh địa đã từng gây áp lực với Khổng Tước Thần tộc ta.”
“Ta chỉ chờ mong đến thời điểm cái mâu mạnh nhất va chạm với cái thuẫn mạnh nhất!”
Không làm được?