Không thể không nói sau khi Khổng Mộng lấy được bản nguyên Khổng Tước vạn năm thì uy lực Ngũ Sắc Thần Quang đã tăng lên rất nhiều.
Cho dù là trên chiến trường này tu vi nàng ta bị áp chế ở Trúc Cơ kỳ nhưng vẫn có thể trấn áp mạnh mẽ một con Huyết Ma cấp Nguyên Anh kỳ.
Đối mặt với mấy con vong linh Kim Đan kỳ thật sự quá nhẹ nhàng nên thường thì chỉ cần một quạt Ngũ Sắc Thần Quang là đã có thể diệt sát nó.
Còn Thẩm Thiên thì chơi càng bạo hơn, hắn ta thử kết hợp Ngũ Hành Thần Quang thuật và Thiên Kiếm Thần Thể của mình.
Chỉ cần trừng mắt với những vong linh kia là hắn có thể bắn ra Canh Kim Thần Quang kiếm khí để công kích.
Trừng thêm một cái nữa thì kiếm khí lại biến thành Ly Hỏa Lôi đình kiếm khí.
Mặc dù sát thương của Canh Kim Thần Quang kiếm khí không phải là khả quan lắm nhưng Thẩm Thiên cảm thấy đây cũng là một hướng đi khá ổn.
Sau này nếu có đủ thời gian, nói không chừng hắn có thể tự sang chế ra một bộ kiếm pháp “Trừng ai kẻ đó chết”.
Trong quá trình đánh quái thăng cấp này, mọi người đã đi tới giữa một dãy núi.
Thẩm Thiên nhìn trán Triệu Hạo, lại nhìn trán Khổng Mộng xác định vị trí gần chính xác rồi.
Kể ra, Khổng Mộng không hổ là người sở hữu vòng sang tử kim.
Trên chiến trường này, trên đỉnh đầu Triệu Hạo vừa xuất hiện một cơ duyên, trên đỉnh đầu Kim Vũ xuất hiện một cơ duyên, nhưng trên đỉnh đầu Khổng Mộng lại xuất hiện những hai cơ duyên.
Hơn nữa, hai cái đều trùng khớp với hai cơ duyên của Triệu Hạo, đúng là được thiên mệnh chiếu cố.
“Cảm giác cơ duyên này càng ngày càng mãnh liệt.”
“Nếu như ta đoán không nhầm, hẳn là ở trong dãy núi!”
Thẩm Thiên hít sâu một hơi, siết chặt Bích Thủy Kiếm: “Mọi người cẩn thận một chút.”
Mọi người nghe thấy Thẩm Thiên nhắc nhở lập tức cũng nâng cao cảnh giác.
Kim Vũ thì lại bĩu môi: “Từ Huyết Ma cốc đến đây gần năm trăm dặm, ngươi có thể cảm ứng được cơ duyên ở đây sao?”
“Đúng là không hợp lẽ thường, tiểu tử ngươi đừng có giả vờ giả vịt! Coi bổn điêu là con chim ngốc à?”
Đương nhiên, những lời này Kim Vũ chỉ dám nói thầm trong lòng chứ không nói ra miệng.
Dù sao giờ vẫn đang đi cạnh Thẩm Thiên, cũng nên để lại cho hắn chút thể diện chứ.
Mọi người men theo dãy núi vượt qua một ngọn núi.
Dần dần, một tòa tháp lớn màu tím cao ngàn trượng xuất hiện trước mặt mọi người.
Toàn thân của tòa tháp này có màu tím, gần như tương hợp với hư không, còn có cả ánh sáng bảy sắc quanh quẩn.
Kỳ quái là, tòa tháp không lồ này từ đỉnh đến chân tháp khắp nơi đều có vết rạn nứt, có màu đỏ như máu.
Nó như những đường ma vân khiến lòng người dao động.
Trong hư không lờ mờ vang lên âm thanh của Thần Ma giao chiến, binh qua va chạm, khí tức huyết sát dày đặc lập tức đập vào mặt.
Bỗng nhiên, mọi người như nhìn thấy huyễn tượng đáng sợ.
Đó là một chiến trường vô cùng rộng lớn, giữa trời đất có một con rồng khổng lồ đẫm máu ngã xuống, đôi cánh thừng sau lưng bị xé rách, còn có cả tám Phật Đà Kim Thân vỡ nát...
Huyết sắc dày đặc che đậy một mảnh bầu trời, hư không đang không ngừng nứt ra, bắn ra những loạn lưu màu đen như mực.
Keng!!!
Đột nhiên, một tiếng chuông truyền đến.
Tất cả huyễn tượng hoàn toàn biến mất, tất cả mọi người lấy lại tinh thần.
Khổng Mộng nhìn về tòa tháp khổng lồ, ánh amwts lộ ra tia lo lắng: “Lại là Tôn tháp này!”
Thẩm Ngạo gãi đầu: “Tôn tháp này? Sao lại nói vậy?”
Tần Vân Địch hít sâu một hơi, nói: “Ngàn trượng, tử sắc, toàn thân đầy vết nứt, đó chính là tháp Tôn Tiên Giới Trụy Lạc trong truyền thuyết.”
Tần Vân Địch thấy đám Thẩm Ngạo, Tống Phú Quý dường như chưa hiểu liền giới thiệu: “Nghe nói Tôn Tháp này chính là thứ rơi từ trên hư không xuống trong thời kỳ cuối của trận chiến thượng cổ kia.”
“Khi Tôn Tháp này xuất hiện thời điểm toàn thân đã đầy vết nứt như có thể vỡ nát bất cứ lúc nào nhưng không ngờ đã vạn năm rồi vẫn chưa vỡ nát.”
Thẩm Ngạo hỏi: “Chưa ai thử thu thập nó sao?”
Tần Vân Địch nói: “Lúc trước có tiên nhân từ Tiên Giới giáng lâm muốn miễn cưỡng thu thập tháp này, kết quả đã bị tháp này thu thập rồi luyện chết, chấn động ngũ vực.”
“Từ đó về sau, không ai dám miễn cưỡng thu thập tháp này nữa.”
“Tuy nhiên, dù không thể nào thu thập tháp này nhưng Tôn Chiến Thần Tháp này vẫn là một trong những cơ duyên quý giá nhất trên chiến trường!”
Trong mắt Tần Vân Địch đầy tia nóng bỏng: “Sư huynh không hổ là đứa con của vận khí, lại có thể tìm được nó.”
“Xem ra sư huynh có duyên với tháp này, có lẽ...”
“Có thể thử thu thập nó xem!”
Vị chân tiên xuống đây muốn thu lấy tòa tháp này chục nghìn năm trước đã bị ép buộc đến chết.
Ngươi bảo Thẩm Thiên đi thu thập nó?
Trong nhất thời, mọi người có vẻ không nói nên lời nhìn Tần Vân Địch.
Chẳng qua nghĩ đi nghĩ lại, Thẩm Thiên đã cảm nhận được tiếng vẫy gọi của tòa tháp này từ phạm vi ngoài năm trăm dặm.
Bấy lâu nay, tuy Thẩm Thiên gặp chuyện xui xẻo trên đường đi nhưng cuối cùng cơ duyên vẫn đến, vận xui đi qua.
Khí vận và số mệnh của Thẩm Thiên hôm nay, thật sự nói không chừng có thể trấn áp được thần tháp này!
Khổng Mộng giải thích: "Tháp Chiến Thần này được cho là thần khí ở nơi tiên giới."
"Cho dù là thần tiên cũng không có khả năng cưỡng chế thu nó, chỉ khi nhận được sự đồng ý của nó thì mới có cơ hội nhận chủ."
Kim Vũ đau đầu, hai mắt vốn lấp lánh càng trở nên rực rỡ hơn: "Làm thế nào mới nhận được sự đồng ý?"
Trong lòng Kim Vũ lúc này hừng hực không gì sánh bằng, đây là bảo vật vô thượng đã giết những thần tiên thật sự.
Nếu may mắn được sự đồng ý của tòa tháp này, chẳng phải có thể lập tức cùng một lúc vô địch năm vực sao?
Đến lúc đó bản điêu ta còn sợ tiểu tử Thẩm Thiên này sao? Chèn ép hắn, chà đạp hắn từng chút một!
Nghĩ tới đây, trên mặt Kim Vũ vô tình nở một nụ cười kỳ lạ.
Khổng Mộng bình tĩnh nói: "Phía trước tháp Chiến Thần này có một cánh cửa, tất cả tu sĩ dưới Đại Thừa kỳ đều có thể tiến vào trong đó."
"Có người nói ở mỗi một tầng tháp đều có trận chiến giữa người xâm nhập và cường giả cùng cấp được ngưng tụ ra."
"Nếu chiến thắng được hình chiếu ngưng tụ từ tháp thì có thể thu được phần thưởng trân quý."
"Phần thưởng này có thể là linh khí, thánh khí trân quý cũng có thể là bảo vật tiên giới, bùa chú thậm chí có khả năng là thiên địa kỳ trân!"
"Nếu thua trận thì sẽ bị truyền tống ra ngoài, mỗi một người chỉ có thể tiến vào tháp này tu luyện một lần và không có lần thứ hai."
"Đương nhiên, đây là tất cả những gì ta đọc trong sách cổ của Khổng Tước Thần tộc, không có cách nào xác nhận là thật hay giả.”
Chương 322: Khí phách bổn tọa thời trẻ! (1)
Lúc này, Thẩm Thiên mỉm cười nói: "Là thật hay giả chẳng phải chúng ta vào xem sẽ biết sao?"
Dứt lời, Thẩm Thiên hướng về cửa chính tháp Chiến Thần đi nhanh tới, không do dự hay sợ sệt chút nào.
Nhìn dáng vẻ trước nay chưa bao giờ thấy của Thẩm Thiên, mọi người phía sau không khỏi kính phục.
Cho dù biết thần tiên đã từng bị tòa tháp này giết chết nhưng vẫn dũng cảm xông vào trong tháp tu luyện mà không chần chừ chút nào.
Loại can đảm này đủ để người người khâm phục.
Không hổ là Thẩm Thiên huynh!
"Đạo huynh nói đúng, vào xem sẽ biết được sự thật."
Khổng Mộng đi phía sau theo sát đến trước cửa chính tháp Chiến Thần, cùng Thẩm Thiên kề vai sát cánh.
Ầm!
Cửa chính tháp Chiến Thần mở ra, phát ra một đạo ánh sáng bảy màu tiếp đón Thẩm Thiên và Khổng Mộng vào trong.
"Chờ ta một chút, tòa tháp tàn này bản điêu lấy chắc rồi!"
Kim Vũ hăm hở đi đến trước cửa chính tháp Chiến Thần: "Mau mau tiếp đón bản điêu đi vào nào!"
Cửa chính tháp Chiến Thần mở ra lần thứ hai với một chùm tia sáng như cũ, chỉ là lần này không phải tiếp đón người vào mà đá bay thẳng ra ngoài.
Hình dáng màu vàng văng ra xa mấy dặm, cả cơ thể dính vào trong núi mơ hồ có thể nhìn ra được hình chữ "Đại".
Tần Vân Địch lắc đầu bất đắc dĩ: "Tên điêu ngu, lại dám vô lễ với tháp Chiến Thần, đó là thần khí vô thượng đấy!"
Ánh mắt Tống Phú Quý bên cạnh thay đổi, như nghĩ đến điều gì nên bước đi đến trước cửa chính.
Ông ta hành lễ cung kính: "Thần tháp tôn kính, lão hủ là tín đồ của người đàn ông anh tuấn vừa rồi, không biết có thể tham gia tu luyện được không?"
Nghe Tống Phú Quý ở trước mặt tháp Chiến Thần, tự tuyên bố trung thành với Thẩm Thiên, Hạc Vô Sương và các yêu tộc lau mồ hôi.
Đây là thần khí vô thượng chục nghìn năm trước, ngươi cảm thấy nó sẽ nể mặt mũi Thẩm Thiên sao?
Không thể không nói, lão gia hỏa bên người Thẩm Thiên này thật là kỳ lạ...
Ầm!
Ngay lúc này đây, đột nhiên cửa chính tháp Chiến Thần từ từ mở ra.
Chùm tia sáng bảy màu không khác gì lần trước phóng lên người Tống Phú Quý, thu ông ta vào.
Trong nháy mắt, cả Hạc Vô Sương, Bạch Linh và Ngốc Thứu đều thấy bối rối.
Chuyện quỷ gì!
Như vậy lân la làm quen là có thể sao?
"Thần kỳ, đúng là quá thần kỳ, phải ghi nhớ kỹ!"
Lưu Thái Ất hả dạ lấy bút và viên ngọc từ trong nhẫn trừ vật ra ghi chép cẩn thận.
"Tu luyện ở chiến trường thượng cổ, chỉ cần gọi tên thiên sư trước tháp Chiến Thần sẽ được thần quang bảy màu tiếp đón nhận được cơ duyên vào tháp."
Chân Chí Giáp kinh ngạc: "Không hổ là thánh tử thiên sư không nghĩ đến cả tháp thần cũng sẽ nể mặt."
Hai người bọn họ sóng đôi đi tới trước tháp Chiến Thần : "Tháp thần, bọn ta cũng là tín đồ của thiên sư có thể tham gia tu luyện hay không?"
Ầm!
Ánh sáng bảy sắc phòng trên người Chân Chí Giáp và Lưu Thái Ất đem dẫn hai người hướng về phía bên trong tháp.
Thật sự có thể dùng cái này để dựa vào!
Mọi người còn lại ánh mắt đều sáng lên.
Tần Vân Địch híp mắt chậm rãi đi đến trước tháp: "Ta là em trai của Thẩm sư huynh sư phụ, xin thápthần cho ta tham gia tu luyện."
Ầm!
Thẩm Ngạo bối rối đi tới trước tháp: "Ta là anh trai của Thập Tam đệ, xin tháp thần dẫn ta vào trong tu luyện."
Ầm!
Tiêu Linh và Lý Liên Nhi cùng nhau đến trước tháp: "Ta và Thẩm Thiên ca calà một cặp , xin..."
Còn chưa nói xong, Tiêu Linh và Lý Liên Nhi đều không hẹn mà cùng nhìn vào đối phương.
Một cặp?
Trong không gian hình như mơ hồ lóe lên tia sấm điện mũi nhọn.
Ầm!
Hai vị tiên tử nhân tộc giương cung bạt kiếm, được thần quang bảy sắc đưa vào tháp cùng lúc.
"Thẩm sư huynh không hổ danh người đàn ông khí vận, khâm phục, khâm phục!"
Triệu Hạo âm thầm cảm thán, cũng đi đến trước tháp: "Triệu mỗ là đệ tử của thánh tử sư phụ, mong thápthần nể mặt."
Ầm!
Thần quang bảy sắc hút Triệu Hạo biến mất vào bên trong.
Hạc Vô Sương và Bạch Linh cùng nhìn nhau, Bạch Linh bất đắc dĩ nói: "Hiện tại đã rất rõ ràng."
"Vị thánh tử nhân tộc này đúng là người khí vận lớn của thiên mệnh, muốn giành cơ duyên vào tháp thì phải hạ thấp bản thân chịu thiệt thòi thôi!"
Dứt lời, Bạch Linh đỏ mặt đi tới trước tháp: "Tháp thần, ta là Bạch Linh từ Bách Linh Thần tộc và là người hâm mộ thánh tử Thần Tiêu, có thể đi vào không?"
Ầm!
Bạch Linh cũng được một luồng thần quang đưa vào tháp như những người trước đó.
Hạc Vô Sương lay động, vậy cũng được sao? Là người hâm mộ thánh tử Thần Tiêu cũng có thể đi vào?
Chẳng qua ngươi cho rằng cơ duyên tháp Chiến Thần có thể để ta từ bỏ kiêu ngạo và tôn nghiêm thiêng liêng của Bạch Hạc Thần tộc sao?
Không sai, ta có thể!
Ánh mắt Hạc Vô Sương nóng bỏng đứng trước tháp: "Tháp thần tôn kính ta cũng là người hâm mộ thánh tử Thần Tiêu, xin cho ta vào trong."
Ầm!
...
Kim Vũ mình đầy bụi đất bò từ hang núi ra ngoài, nhìn tất cả mọi người được tiếp đón vào trong tháp Chiến Thần cả người y đều choáng váng.
Cái quỷ gì đây?
Không phải nói tu luyện trong tháp Chiến Thần sau khi hoàn thành mới thu được cơ duyên sao?
Tại sao nói tên Thẩm Thiên mớicó thể vào, tháp này không làm chuyện gì mờ ám đi!
Cắn răng nghiến lợi đi tới trước tháp, Kim Vũ nói: Tháp tàn ta là đối thủ của thánh tử Thần Tiêu, mau để ta vào đấu trận công bằng với hắn!"
Ầm!
Rẹt!
Rầm!
"Tàn tháp, lần trước ta diễn đạt vô cùng không rõ ràng. Bản điêu và Thẩm Thiên không hòa thuận và đã công nhận là đối thủ của nhau ngươi không nên hiểu lầm."
Ầm!
Rẹt!
Rầm!
"Bản điêu nói vậy vẫn chưa đủ rõ sao? Ta và Thẩm Thiên là bạn bè! Bạn-bè, bè-bạn, cái tháp tàn nhà ngươi biết chưa?!"
Ầm!
Rẹt!
Rầm!
"Hu hu, rốt cuộc ngươi muốn thế nào? Cái tháp phá gì đây! Được rồi, Bản điêu là người hâm mộ tiểu tử Thẩm Thiên, người theo đuôi não...."
Ầm!
Rẹt!
Rầm!
Khói bụi dâng lên lần lượt, một lần lại một lần đánh vỡ vách núi đá.
Mà thiếu niên thiên kiêu màu vàng, một lần lại một lần kéo lê thân thể đi tới trước tháp Chiến Thần.
Từ việc kiêu ngạo thừa nhận bản thân là đồng bọn của Thẩm Thiên đến việc làm trái lương tâm nhỏ nhẹ nịnh nọt Thẩm Thiên.
Kim Vũ cảm giác mình đã đem hết thảy mặt mũi Kim Sí Đại Bằng tộc ra nhưng tháp tàn này vẫn một mực không cho y đi vào.
Y cảm giác thế giới này đối với y tràn đầy xấu xa.
Kim Vũ không biết vấn đề nằm ở đâu, rõ ràng đến ba con chim kia cũng có thể tiến vào nha!
Cái tháp phá này rất bất công!