Kim Vũ đang tuyệt vọng, còn Thẩm Thiên lúc này đã xuất hiện trong một bức tranh khác trong không gian.
Đó là cả thế giới toàn màu tím, tử khí màu tím bay lên từ dưới chân quý giá không gì so sánh được, nhìn qua rất không tầm thường.
Ở trung tâm thế giới này có một gốc cây trà màu tím, dưới gốc cây có một ông lão áo tím đang ngồi pha trà uống.
Ồ!
Không đúng nha!
Cái này không giống với kịch bản nha!
Rõ ràng trong hình ảnh cơ duyên Triệu Hạo và Khổng Mộng không phải như vậy nha!
Lẽ là hiệu ứng con bươm bướm xuất hiện? Vòng hồng chấm xanh của bản thánh tử cũng không giữ được cơ duyên này?
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên không tránh được bất an lo sợ.
Không tới cũng tới, muốn đi cũng không được không bằng thử xem lão già này muốn làm gì đã.
Thẩm Thiên nghênh ngang đến trước mặt lão già áo tím: "Thẩm Thiên thánh tử Thần Tiêu, gặp tiền bối không biết nên xưng hô thế nào?"
Nhìn Thẩm Thiên không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt, lão già áo tím gật đầu chậm rãi: "Thế hệ trẻ tuổi, dung mạo khôi ngô, khí chất cũng có phần siêu phàm thoát tục, giống với phong độ và sức hút của lão phu năm đó được vài phần."
Phủi tay áo nhẹ nhàng, trên bàn đã nhiều hơn một chén trà.
Ông lão rót nước trà vào trong ly: "Tới nếm thử trà đạo tiên giới."
Thẩm Thiên nhìn chén trà nghi ngờ, không phải lão gia hỏa này sẽ hạ độc đi!
Chẳng qua cũng không đến nổi, dù sao Chiến Thần tháp này đến thần tiêu cũng dìm chết được sẽ không phải hạ độc đối phó với bản thánh tử đâu.
Nghĩ vậy, Thẩm Thiên nâng chung trà đem ly trà đạo uống cạn một hơi thật sạch.
Hửm…
Hử!!!
Không hổ là trà tiên giới, thật là thơm!!!
Uống một ly trà đạo vào bụng, Thẩm Thiên cảm thấy cả cả người trôi chảy.
Dường như thần thức cùng đất trời dung hòa đến mức thăng hoa, công pháp vốn còn mờ mịt nay được sáng tỏ cả một vùng.
"Thần Tiêu Lôi đế kinh" , "Chân Long đế kinh", "Khổng Tước đế kinh" công quyết, pháp thuật và kỹ thuật của ba đế kinh đều được hiểu nhanh chóng.
Thẩm Thiên cảm giác mình đang thực sự chạm đến ý nghĩa của đạo, trong nháy mắt năng lực tăng vọt so với trước đây chưa từng có.
Cơ thể hắn hiện sấm sét, hoa văn rồng, ánh sáng ngũ sắc lóe ra không ngừng càng ngày càng trở nên thanh khiết và ngưng tụ.
Theo sự hiểu biết sâu sắc về các bài công pháp, nền tảng vùng đan điền của Thẩm Thiên cũng dần được mở rộng.
Điều đó có nghĩa là tu vi Thẩm Thiên không ngừng tăng lên!
Không biết trải qua bao lâu.
Thẩm Thiên từ từ mở mắt, thần quang đồng thời lóe ra.
Ông lão áo tím mỉm cười nói: "Trà đạo, chín ngày chín đêm giác ngộ, hiếm thấy hiếm thấy!"
Chín ngày chín đêm! ! !
Thẩm Thiên bối rối, hắn cảm nhận rõ ràng mình mới ngẩn ngơ một lúc.
Làm sao đã qua chín ngày chín đêm!
Bất quá nói đến đây, Thẩm Thiên cảm giác cả người thoãi mái không gì bằng, sự hiểu biết về tất cả công pháp đều đã thăng lên được một bậc.
Thẩm Thiên đứng dậy, khom người hỏi: "Cảm ơn món quà tiền bối, không biết vì sao tiền bối lại đối đãi với Thẩm mỗi như vậy? Đồng bọn của Thẩm mỗ không biết hiện tại đang ở đâu?"
Liếc mắt nhìn Thẩm Thiên thật sâu, ông lão áo tím cười nói: "Đồng bọn của ngươi hiện tại đang tu luyện rồi!"
"Còn ngươi vì sao không cần tu luyện đã trực tiếp thấy bổn tọa ở tầng cao nhất?"
Ông lão áo tím nhìn Thẩm Thiên suy ngẫm: "Ha ha, ngươi đoán xem!"
Ngươi đoán?
Ngươi không đoán ta đoán!
Nhìn ông lão áo tím, Thẩm Thiên không nói nên lời.
Lão gia hỏa học thuật úp mở này từ đâu ra?
Có biết các tác giả thích úp mở đều bị gửi lưỡi dao không?
Còn muốn bản thánh tử đoán?
Bản thánh tử cất giữ kiếm Thiên tru hàng nghìn năm trước, có tin bản thánh tử cho ngươi một kiếm hay không?
Trong lòng Thẩm Thiên bất đắc dĩ, chẳng qua lời nói vẫn lễ độ nho nhã như cũ: "Tiền bối khí phách phi thường, chắc chắn là chân tiên đắc đạo."
"Thẩm mỗ thật sự không đoán được suy nghĩ của tiền bối, không phải khả năng bởi vì Thẩm mỗ lớn lên đẹp trai giống tiền bối thời trẻ nha!"
Ông lão áo tím gật đầu như lẽ đương nhiên: "Không sai nha! Lẽ nào lý do này còn không đủ sao?"
Thẩm Thiên: "? ? ?"
Không phải đâu, tiền bối!
Những người ở trên xuống đều tùy hứng như thế sao?
Người ta phảitrải qua kiểm tra giẫm đạp nhau mới có thể lấy được cơ duyên.
Chỉ vì bản thánh tử lớn lên đẹp trai đã có thể đề bạt ta đến gặp ngươi ở tầng cao nhất?
Tiền bối, như vậy là đang sử dụng quy tắc ngầm có biết không?
Thẩy vẻ mặt Thẩm Thiên kì lạ, ông lão áo tím cười nói: "Không hài hước chút nào, thảo nào vẫn còn là xử nam."
Thẩm Thiên: "???"
Lão già chết tiệt, nói chuyện phiếm thì nói chuyện phiếm tấn công thân thể nhau thì rất quá đáng nha!
Tấm thân xử nam này thì có vấn đề gì? Bản thánh tử mới 16 tuổi còn chưa trưởng thành, không phải là rất bình thường sao!
Hơn nữa chuyện hài hước hay không với tấm thân xử nam này có liên hệ gì sao? Có phải ngươi muốn thay đổi quan niệm không?
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: "Tiền bối, rốt cuộc ngươi là ai?"
Ông lão áo tím mỉm cười, tiếp tục rót trà uống.
Ông lão bình tĩnh nói: "Bổn tọa Diệp Kình Thương, là người đàn ông đẹp trai nhất tiên giới năm đó."
"Bởi vì quá đẹp trai và có tư chất vô song tung hoàng ngang dọc nên được hàng nghìn người trong tiên giới săn đón."
"Vô số tiên tử ở tiên giới có tình cảm đối với ta, cho nên khiến nhiều kẻ địch ghen tị đã cùng nhau tập kích giết ta."
"Vào bước đường cùng, bổn tọa chỉ có thể dựa vào bản thân, tự nổ tung cơ thể để tiêu diệt hơn phân nửa kẻ địch mạnh, sau đó giáng trần cùng với tháp Chiến Thần."
Diệp Kình Thương thở dài, bất đắc dĩ nói: "Nhớ lại những năm tháng trước kia mà lòng đau như cắt, dòng sông thời gian sâu thăm thẳm không lọt gió."
Nhìn ông lão áo tím nghiêm túc uống trà, cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt như da bánh bao, Thẩm Thiên đỡ trán.
Hình mẫu tiên nhân đắc đạo lại nói ra những lời vô liêm sỉ, cao thủ tuyệt thế sẽ như thế này sao?
Hắn cảm giác những cường giả mình đã gặp qua, trừ sư phụ thì hình như đều không ai bình thường.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: Tiền bối tiếp đón hậu bối đến đỉnh tháp là để căn dặn chuyện gì sao?”
Chương 324: Điêu ngu không có nhận thức sao?
Diệp Kình Thương nhìn Thẩm Thiên, cười hiền lành nói: "Ngu ngốc, qua nghìn năm bổn tọa mới thấy một người đàn ông đẹp trai như vậy."
"Hơn nữa ngươi còn tu luyện "Tân Hỏa kinh", ngươi cũng đã luyện hóa tứ đại thiên địa kỳ vật, khí vận thiên bẩm có thể nói là vô song."
"Nếu bổn tọa đoán không sai, ngươi chắc chắn là kỳ tài tu tiên mà bổn tọa đợi nghìn năm, mang dáng vẻ bá chủ thống trị tiên giới!"
"Thế nào? Thích pho tượng tháp Chiến Thần này sao? Nếu ngươi mở miệng muốn thì tòa tháp này sẽ là của ngươi!"
Thẩm Thiên: "???"
Thẩm Thiên: "Không phải nói ở mỗi một tầng tháp đều ngưng tụ hình chiếu thiên kiêu cường đại."
"Chỉ có thể chiến thắng tất cả thiên kiêu, mới có khả năng được tháp Chiến Thần đồng ý nhận chủ sao?"
Diệp Kình Thương gật đầu như chuyện hiển nhiên: "Đúng vậy!"
"Tháp Chiến Thần có tổng cộng bảy tầng, đại diện cho bảy đẳng cấp thiên tài."
"Nếu có thể đánh bại thiên kiêu cùng cấp tầng bảy thì cũng giống thắng tuyệt thế thiên kiêu ở tiên giới rồi."
"Thiên kiêu như vậy đương nhiên sẽ có tư cách được bổn tọa công nhận, như vậy việc vô địch thiên hạ là kế thừa áo choàng của bổn tọa."
Thẩm Thiên: "Nhưng ta còn chưa bắt đầu kiểm tra đâu!"
Diệp Kình Thương khoát tay áo tùy ý: "Không cần quan tâm, kiểm tra là dành cho người ngoài."
"Ngươi là ai? Ngươi là sự tồn tại duy nhất sau nghìn năm mới có, giá trị nhan sắc đẹp ngang với bổn tọa, không chừng còn là con cháu đời sau cùng chung huyết thống với bổn tọa!"
"Tháp Chiến Thần của bổn tọa giao cho ngươi thừa kế, vậy ngươi có thể nhận nó."
"Dù cho ngươi thật sự bắt đầu đánh từ tầng thứ nhất thì hình chiếu thiên kiêu cũng không có cách nào dám đánh ngươi."
"Nếu phải trải qua quá trình như vậy không bằng đừng lãng phí thời gian mà quyết định là ngươi luôn đi!"
"Nếu không con người ở năm vực hạ giới làm sao có thể đánh bại thiên kiêu thất tinh?"
Nhìn bộ dạng đương nhiên của Diệp Kình Thương, Thẩm Thiên muốn làm trái ý.
Bọn người kia làm cách nào mà lại có thể nói chuyện "điều động nội bộ" thản nhiênnhư vậy?
Hơn nữa còn lôi kéo làm quen, cái quái gì mà "Bản thánh tử có khả năng cùng chung huyết thống"!
Ngươi đây không phải là đổi cách để chiếm lợi của bản thánh tử sao!
Nếu không phải tên này trông có vẻ như chuẩn bị chỗ tốt cho mình thì Thẩm Thiên nhất định sẽ vẽ vòng tròn nguyền rủa ông lão già này trong lòng.
...
Thẩm Thiên thở dài, bất đắc dĩ nói: "Nếu bọn họ không thể đánh bại thiên kiêu thất tinh tầng thứ bảy thì vì sao tiền bối còn muốn cho bọn họ đến kiểm tra?"
Diệp Kình Thương cười thần bí: "Ngốc nghếch, uổng phí khuôn mặt đẹp trai này."
"Đương nhiên là vì danh tiếng nha! Không ai nhận được lợi ích khi kiểm tra thì ai sẽ quảng cáo cho ngươi?"
"Nói như vậy, làm sao bổn tọa có thể phát huy danh tiếng? Làm sao có thể tìm người truyền thụ chân chính được?"
Là vì quảng cáo?
Thẩm Thiên hỏi: "Vì sao ta nghe nói có phần thưởng cơ duyên khi vượt qua mỗi một tầng kiểm tra? Thậm chí có người còn lấy được tiên kinh tuyệt thế và thánh khí vô song?"
Diệp Kình Thương gật đầu: "Phần thưởng đương nhiên có, chẳng qua không có lọai thánh khí và tiên khí như vậy."
"Trong tháp Chiến Thần chỉ có loại phần thưởng công pháp trân quý, kỹ thuật đánh nhau, thần thông và bí thuật có thể sao chép vô hạn."
"Đi vào cũng không ràng buộc, người đi vào chỉ cần lấy ra món bảo vật tương ứng với hình chiếu thiên kiêu ở các tầng để đánh cuộc chiến đấu, công bằng và không thiên vị."
"Cái gọi là thiên kiêu ở thế giới này, đa số người đến tầng thứ nhất cũng không thông qua được, người đi vào tầng thứ hai cũng rất ít."
"Cơ bản đều cực khổ sưu tầm bảo vật trên chiến trường thượng cổ, dùng đánh cuộc đi vào tháp."
"Khí vận tốt có thể thắng được một hai môn truyền thừa tuyệt thế, quay về nở mày nở mặt."
"Nhưng phần lớn mọi người qua mấy chiêu liền chịu thua ở tầng thứ nhất, và sau đó cầm phần thưởng truyền thừa an ủi chán nản rời khỏi."
"Về phần "tháp Chiến Thần tặng thưởng tiên khí, thánh khí" các loại thuyết pháp gì đó, đoán không chừng do bọn người kia sĩ diện đem lừa gạt người bên ngoài đi!"
"Dù sao bổn tọa cũng lấy được không ít thứ tốt từ việc truyền thừa đánh cuộc trong mười nghìn năm qua mà, ha ha ha!"
"Nếu không các vết nứt trong tháp Chiến Thần cũng không thể ổn định lâu vậy."
Được!
Không ngờ lại là một lão lừa đảo.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ: "Nói cách khác, bất kỳ kẻ nào đến trước tháp Chiến Thần đều được tiếp đón vào trong?"
Diệp Kình Thương gật đầu đương nhiên: "Cái này đương nhiên rồi, bọn họ dùng các loại bảo vật truyền thừa để đổi, bổn tọa muốn hoan nghênh còn không kịp nữa!"
"Dù sao cũng chỉ cho chút công quyết thiển cận, chỉ đám tiểu tử chưa thấy qua việc đời mới làm."
"Một nghìn năm trước, hai tiểu tử Thần Tiêu Thánh Địa kia được xem là thiên tài hiếm thấy."
"Bổn tọa mới đích thân trao cho bọn hắn hai môn truyền thừa không tệ."
Hai tiểu tử Thần Tiêu Thánh Địa?
Thẩm Thiên hơi sững sờ: "Tiền bối bản môn?"
Diệp Kình Thương gật đầu: "Ta nhớ kỹ hình như một người tên Trương Long Uyên, bề ngoài rất nghiêm túc nhưng thật ra bên trong rất cợt nhã."
"Tên này đi được đến tầng thứ tư, là thiên kiêu hiếm có trong tiên giới."
"Bất quá ngày ngày tên đó nhớ về văn chương cấm kỵ Thần Tiêu đế kinh, bổn tọa đưa cho một "Bổ Thiên đạo kinh" để bồi bổ từ từ."
"Tiểu tử còn lại tên Sở Long Hà, tiểu tử này tương đối có lòng ham muốn bổn tọa và đã ở đây rất lâu."
"Hơn nữa tên này đúng thực là thiên tài tuyệt thế Thần Ma luyện thể, cho nên bổn tọa đã truyền một chút thuật luyện thể uyên thâm."
"Nếu hai tiểu tử này không chết sớm thì hiện tại hẳn là cường giả đứng đầu trong thế giới này rồi!"
Diệp Kình Thương lải nhải, hình như đã lâu rồi ông không nói chuyện với người, Thẩm Thiên sửng sốt.
Lão già này, không thể tin!
Chương 325: Cần trăm triệu chút linh khí! (1)
Đang nói bỗng nhiên Diệp Kình Thương như nghĩ đến điều gì: "Đúng rồi, con điêu ngu ngốc bên ngoài tháp kia có phải là người hâm mộ ngươi?"
Ngoài tháp, ngu ngốc?
Thẩm Thiên hỏi: "Tiền bối ngài nói con điêu này làm sao?"
Diệp Kình Thương phất tay áo nhẹ nhàng, một đạo ánh sáng trắng ngưng tụ trước mặt hai người.
Ánh sáng trắng kia giống như một mặt gương trong suốt, ở một bên gương là một con điêu dính đầy bụi đất.
Đúng vậy con điêu này chính là Kim Vũ.
Lúc này đôi cánh sau lưng của y đã mờ đi, cả người chim uể oải nằm trước tháp Chiến Thần.
Miệng của y liên tục nói: "Bản điêu đã nói mấy nghìn lần, ta là người hâm mộ Thẩm Thiên, phá tháp này có hiểu hay không!"
"Bản điêu đúng là người ngưỡng mộ Thẩm Thiên như nước cuồn cuộn không dứt, như sông Hoàng Hà nước chảy không đổi, ngươi dựa vào cái gì mà nghi ngờ tấm lòng của bản điêu!"
"Mau để bản điêu đi vào, bản điêu... Hứ, để bản điêu lấy hơi. Bản điêu muốn kề vai chiến đấu với Thẩm Thiên, ngươi không hiểu sao!"
Ha!
Trong lòng Thẩm Thiên khiếp sợ.
Kim Vũ ơi Kim Vũ, không nghĩ tới ngươi là người như vậy.
Ở trước mặt bản thánh tử ngươi còn ra vẻ ngạo kiều với bản thánh tử.
Hiện tại sau lưng bản thánh tử cứ vậy mà nói ra những lời không biết xấu hổ, tôn nghiêm của Kim Sí Đại Bằng tộc ngươi để ở đâu!
Thẩm Thiên hỏi: "Tiền bối, vì sao tất cả mọi người đều được đến tu luyện, chỉ có y bị cản lại?"
Diệp Kình Thương hừ lạnh vuốt râu: "Vốn là chỉ cần tìm được tháp thì đều là người có duyên với Chiến Thần."
"Nhưng tên bản điêu ngu xuẩn này thản nhiên xưng hô "tàn tháp", "phá tháp" với bản tháp đúng là vô lễ, càn rỡ không ra thể thống gì!"
"Nếu là bổn tọa thời trẻ thì không đập y một cái thật mạnh rồi đem nướng sao!"
"Thiên nhi, ngươi nói rõ ràng với bổn tọa rốt cuộc tên điêu ngu này có phải người hâm mộ của ngươi không?"
"Nếu không phải hiện tại bổn tọa sẽ trấn áp nó đi trả lại yên bình."
Thẩm Thiên: "..."
Thẩm Thiên thở dài nói: "Tiền bối, Kim Vũ là bạn bè ta nhưng lại thiếu ta một khoản nợ lớn."
Diệp Kình Thương như suy nghĩ điều gì: "Ha, là bạn bè cũng không sao, chú yếu là khoản nợ kia? Không thể giết được!"
Suy nghĩ một lát, Diệp Kình Thương vung thẳng tay áo tím: "Xem chiến đao và chiến giáp trên người điêu ngu này cũng không tệ, cho y cơ hội rèn luyện đi!"
Theo một đạo ánh sáng tím bên trong bí ẩn, cửa chính tháp Chiến Thần từ từ mở ra.
Ầm!
Tiên quang bảy sắc bên trong làm Kim Vũ cảm động đến nước mắt chảy ròng ròng.
"Bản điêu...cuối cùng bản điêu có thể vào trong tu luyện!"
"Chín ngày, tròn chín ngày chín đêm nha!'
"Bản điêu cũng sắp bị tẩy não rồi!"
Chùm sáng bảy màu bao phủ lấy tộc Vũ đưa y vào trong tháp.
Sau khi y mở mắt ra thì thấy mình đã xuất hiện trên một lôi đài.
Lôi đài này có phương viên vài trăm trượng, toàn thân phát ra tử sắc chói lóa, tỏa ra ánh sáng lung linh không thể phá vỡ.
“Kim điêu trẻ tuooir1”
“Hoan nghênh ngươi vào Chiến Thần Tháp, đã chuẩn bị sẵn sàn để nghênh đón khiêu chiến chưa?”
Giọng nữ thân thiện vang lên bốn phía lôi đài khiến người ta cảm thấy như được tắm trong gió xuân.
Trước mặt Kim Vũ chậm rãi xuất hiện từng đốm sáng đang không ngừng xoay tròn xung quanh y, tỏa ra từng điểm đạo vận.
Tay phải của y dâng lên một tấm bia cổ màu xanh cao chừng chín trượng năm thước, trên đó khắc rõ từng cái tên.
“Một: Hoang Thạch, tầng sáu Chiến Thần Tháp.”
“Hai: Bắc Trần Huyền, tầng năm Chiến Thần Tháp.”
“Ba: Diêu Vũ Tịch, tầng năm Chiến Thần Tháp.”
“Bốn: Sở Long Hà, tầng năm Chiến Thần Tháp.”
....
“Ba mươi mốt: Khổng Mộng, tầng bốn Chiến Thần Tháp.”
“Ba mươi hai: Thần Bắc Đẩu, tầng bốn Chiến Thần Tháp.”
“Ba mươi ba: Nhậm m Dương, tầng bốn Chiến Thần Tháp.”
...
Kim Vũ nhìn những chữ trên tấm bia không khỏi khựng người: “Bảng xếp hạng trên bia cổ này đại diện cái gì?”
Trên lôi đài, giọng nữ lại một lần nữa vang lên: “Đây là xếp hạng thiên kiêu đã tiến vào bổn tháp vượt qua ải trong vạn năm qua, tuyệt đối công bằng công chính.”
Tất cả những người đã tiến vào tháp này lịch luyện vạn năm qua đều được lưu danh trên bia cổ này sao?
Nói cách khách, trên này đều là thiên kiêu vnaj năm qua?
Bích Liên mà xếp thứ tư? Đáng ghét!
Kim Vũ thuận theo bảng xếp hạng chậm rãi đọc xuống dưới thì thấy xếp hạng kết thúc ở thứ hạng một trăm, không xếp hạng xuống dưới nữa.
“Sao chỉ có mình Khổng Mộng tiên tử nằm trong một trăm hạng đầu.”
“Thực lực Thẩm Thiên Thánh tử chẳng lẽ không thể xếp vào một trăm hạng đầu sao?”
Kim Vũ hơi không cam thâm, thốt lên.
Giọng nữ trong hư không hơi khựng lại, giải thích tiếp: “Khảo nghiệm của hắn chưa bắt đầu, bảng xếp hạng này làm mới theo đúng tình hình thực tế, tuyệt đối công chính.”
Giọng nói vừa vang lên thì thấy xếp hạng đại diện cho Khổng Mộng hơi lấp lóe.
Ngay sau đó, tên Khổng Mộng ở vị trí thứ 31 biến mất, xuất hiện ở vị trí 12 của bảng xếp hạng.
“Thứ mười hai: Khổng Mộng, tầng năm Chiến Thần Tháp.”
Kim Vũ nhìn bảng xếp hạng không ngừng biến động, y không khỏi động lòng.
Đây là bảng xếp hạng theo tiêu chuẩn Tiên Khí, đại diện cho quyền uy công chính tuyệt đối.
Nếu có thể được lưu dnah trên tấm bia Chiến Thần này, thiên kiêu sau này tiến vào tháp chẳng phải đều có thể chiêm ngưỡng bổn điêu sao?
Thực lực Khổng Mộng tiên thử đúng là áp đảo bổn điêu, nhưng nàng ta có thể xếp thứ mười hai, chắc bổn điêu xếp thứ ba mươi hoặc năm mươi không khó đâu nhỉ?
Giọng nữ trong hư không lại một lần nữa vang lên, từng tia sáng trên không cũng dần hiện ra từng hư ảnh, đang diễn hóa ra công pháp, chiến kỹ cao thâm.
Thậm chí Kim Vũ còn nhìn thấy một chùm sáng màu vàng đột ngột hiển hiện ra một môn truyền thừa Thiên Bằng tộc đã thất truyền từ lâu, Thiên Bằng Bác Long thuật.
“Tháp Linh, truyền thừa Thiên Bằng Bác Long thuật này có thật sao?”
Giọng nói hờ hững vang lên: “Truyền thừa Thiên Bằng Bác Long thuật, truyền thừa ba sao, nếu khiêu chiến thiên kiêu ba sao thành công thì có thể nhận được truyền thừa này.”
Khiêu chiến tam tinh thiên kiêu thành công thì có thể nhận được truyền thừa này?