Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 117



Trên mặt Kim Vũ lộ tia vui mừng, dù sao Khổng Mộng người ta ngay cả thiên kiêu bốn sao còn đánh bại, xông thẳng lên tầng năm.

Kim Vũ y cho dù chả ra làm sao thì đánh bại thiên kiêu ba sao không thành vấn đề chứ.

“Tháp Linh, thả thiên kiêu ba sao ra cho ta đi, hôm nay bổn điêu muốn dạy hắn làm người.”

“Khiêu chiến thiên kiêu ba sao cần thế chấp một ngàm điểm chiến thần để đặt cược, có thể dùng pháp bảo, linh thạch để đổi.”

“Ngoài ra, điểm chiến thần có thể dùng để đổi quyền lợi chữa thương, chỉ điểm, giữ mạng... trong tháp, sau khi kiểm tra thì thấy ngài không có điểm chiến thần, ngài có muốn đổi ngay không?”

Khiêu chiến thiên kiêu trong tháp cần phải tốn điểm chiến thần?

Kim Vũ không khởi sửng sốt, cũng may là Thần Tiêu Thánh tử đã trả lại gia tài cho bổn điêu, nếu không bổn điêu vất vả lắm mới tiến vào được Chiến Thần tháp mà lại không thể khiêu chiến, thế chẳng phải uổng công rồi sao?

Sau khi lấy hết cả trăm vạn linh thạch trong nhẫn trữ đồ ra, Kim Vũ khí thế nói: “Chỉ là linh thạch thôi sao, không thành vấn đề.”

“Ngươi thử tính xem trăm vạn linh thạch này đổi thành điểm chiến thần thì có thể đổi được bao nhiêu? Có đủ khiêu chiến không?”

Giọng nữ nói: “Trăm vạn linh thạch có thể đổi được một trăm điểm chiến thần, nếu muốn khiêu chiến thiên kiêu ba sao còn thiếu chín trăm điểm chiến thần.”

“Mời gom góp đủ điểm chiến thần để tiến hành khiêu chiến, nếu đấu thắng thì điểm chiến thần sẽ được trả lại nguyên số.”

“Nếu tỷ thí thất bại thì trừ điểm chiến thần tương ứng, không hoàn trả ngược lại.”

m thanh giảng giải cặn kẽ vang lên trong tai Kim Vũ.

“Trăm vạn linh thạch mà chỉ có thể đổi được một trăm điểm chiến thần? Nói cách khác một lần khiêu chiến thiên kiêu ba sao ít nhất phải cược một ngàn vạn linh thạch?”

“Cái tháp nát này tiền được cược hơi cao quá rồi đấy!”

Kim Vũ không khỏi phàn nàn.

Giọng nữ dò hỏi: “Ngài có thể sử dụng một ngàn vạn linh thạch mua về truyền thừa Thiên Bằng Bác Long Thuật của Thiên Bằng Thần tộc sao?”

Kim Vũ hơi sững sờ: “Không thể.”

Giọng nữ tiếp tục nói: “Nếu vậy, dùng một ngàn vạn linh thạch để đánh cược lấy Thiên Bằng Bác Long Thuật mà lại không đáng sao?”

Kim Vũ nghe giải thích như vậy thì dường như đang suy nghĩ.

Hoặc là thua một ngàn vạn linh thạch, hoặc là thắng được Bác Long thuật.

Mỗi thứ đều có một nửa khả năng, xác suất năm mươi năm mươi, khả năng bổn điêu lấy được truyền thừa rất lớn!

Không có vấn đề gì cả!

Nghĩ vậy, Kim Vũ lập tức phấn khởi.

Kim Vũ bắt đầu lấy từ trong nhẫn trữ vật trên ngón tay từng món bảo vật bày ra, giải thích kỹ càng giá cả và công dụng.

Sau khi từng chùm sáng bảy màu thu bảo vật đi thì điểm chiến thần trên đỉnh đầu Kim Vũ cũng dần gia tăng rất nhanh.

“Chúc mừng ngài đã gom đủ một ngàn điểm chiến thần, nhận được quyền khiêu chiến thiên kiêu ba sao ngẫu nhiên.”

“Có lập tức bắt đầu tiến hành đánh cược không?”

Kim Vũ lấy bình bạch ngọc chứa Niết Bàn Thánh dịch ra, cẩn thận uống từng hớp nhỏ.

Sau khi uống xong, y còn không quên liếm cả nắp bình một cái.

Năng lượng tràn trề ùa vào trong cơ thể Kim Vũ khiến y đã điều chỉnh bản thân vào trạng thái tốt nhất: “Bắt đầu đi!”

Quang mang trước mắt lấp khóe, một nam tử trẻ tuổi mặc chiến giáp màu đỏ thân hình khôi ngô xuất hiện trước mặt Kim Vũ.

“Viêm Xạ, hậu duệ Tiễn Thần tộc, mong đạo hữu chỉ giáo.”

Nam tử này vác một trường cung đang bốc cháy, bên hông treo chín mũi tên màu vàng, toàn thân tản ra khí tức cường đại.

Thời khắc hắn ta vừa xuất hiện, Kim Vũ cảm nhận được một cảm giác không hay nồng đậm, nếu để y đấu với tên này e là sẽ không đánh lại.

Cái kẻ tên Viêm Xạ này tỏa ra khí thế rất mạnh, không hề thua kém Kim Vũ.

Quang trọng hơn nữa là, Kim Vũ y là chim!

Nếu kết hợp y với một đối thủ dùng cung tiễn thì có phù hợp không vậy?

Mà bổn điêu là Kim Sí Đại Bàng tộc, thuộc kim, tên này rõ ràng thuộc hỏa mà!

Kim gặp hỏa, đúng là khắc nhau trời sinh mà!

“Cá cược bắt đầu.”

Kim Vũ: “???”

Lúc này Viêm Xạ đã giơ cung trong tay lên, sau lưng lờ mờ xuất hiện một thần ảnh cao lớn.

Toàn thân hắn ta tản ra liệt diễm cuồn cuộn, trong nháy mắt đã lắp tên giương cung: “Phát sáng rồi, một mũi là đủ rồi!”

Vừa dứt lời, từng mũi tên rực lửa bắn về phía Kim Vũ chặt đứt tất cả đường tấn công và đường lui của y.

A!!!

Sau nửa canh giờ, cả người Kim Vũ đầy lỗ thủng tuyệt vọng nhận thua.

Một ngàn điểm chiến thần bị trừ thẳng rồi khiến miệng chim của Kim Vũ không ngừng giật giật.

Giọng nữ lại một lần nữa vang lên: “Kim điêu trẻ tuổi, đừng từ bỏ, tiếp tục chiến đấu đi.”

“Thực lực của ngươi không hề kém hơn Viêm Xạ, chẳng qua là bị thuộc tính và chủng tộc khắc chế thôi chứ không phải do thực lực bản thân không đủ.”

“Thử lần nữa, có lẽ hình chiếu thiên kiêu đối đầu lần sau là thiên kiêu thuộc tính mộc, đến lúc đó ngươi sẽ dễ dàng chiến thắng hắn thôi.”

“Thiên Bằng Bác Long Thuật đang ở gần trong gang tất, ngươi thật sự muốn bỏ qua cơ hội tuyệt hảo này sao? Cố lên, tuyệt đối không thể nhụt chí!”

“Để tỏ lòng cổ vũ ngươi, bổn tháp có thể tặng ngươi một gói trị liệu trị giá năm mươi điểm miễn phí.”

Dứt lời, một chum sang bảy màu rơi lên người Kim Vũ giúp thương thế mau chóng hồi phục như cũ.

Tháp Linh muội muội dịu dàng đang chân thành cổ vũ bổn điêu sao?

Còn chữa thương miễn phí thật sự khiến chim đây cảm động.

Hẳn, Chiến Thần Tháp linh có cái nhìn khác về ta?

Đôi mắt sắc bén của Kim Vũ một lần nữa dấy lên đấu chí: “Sự kiêu ngạo của Thiên Bằng tộc không thể bị một lần trắc trở đánh bại được!”

Kim Vũ cởi phăng bộ Thiên Bằng chiến giáp trên người ra, khẽ nói: “Linh khí cực phẩm, quy ra điểm chiến thần cho ta, bổn điêu nhất định phải lấy được Thiên Bằng Bác Long Thuật!”

“Đã quy đổi xong, đối thủ mới đang được xếp ngẫu nhiên.”

“Xếp thành công!”

Bóng dáng Viêm Xạ tiêu tan, một con Thần Điểu toàn thân rực cháy lửa đỏ chậm rãi xuất hiện.

Là thiên tài Phượng Hoàng Thần tộc, lại khắc bẩm sinh với Kim Bằng.

Chiến đấu, vẫn đang tiếp tục.



Chương 327: Sư tôn thần thông quảng đại, đệ tử cam bái hạ phong (1)

Tầng bảy Chiến Thần Tháp, trước huyền quan kính.

Thẩm Thiên nghẹn họng trân trối nhìn Diệp Kình Thương đang kiểm kê bảo vật.

Giờ hắn hơi nghi ngờ, có phải tên này là tên họ Mã nào đó vừa xuyên qua không?

Tên này vạn năm nay nhờ vào lôi đài Chiến Thần e đã kiếm được không ít từ việc PK đám thiên kiêu kia!

Diệp Kình Thương thấy vẻ mặt kỳ lạ của Thẩm Thiên thì bình tĩnh nói: “Đừng nhìn ta, những thứ này đều dùng để tu bổ cho Chiến Thần Tháp.”

Lúc Chiến Thần Tháp từ Tiên giới rơi xuống đã bị nứt ra, vạn năm này để duy trì cho Chiến Thần Tháp không bị sụp xuống, có trời mới biết ông đã tiêu hao bao nhiêu tài nguyên.

Thẩm Thiên khẽ lắc đầu: “Ta muốn hỏi thiết lập sắp xếp đối thủ trên lôi đài này thật sự ngẫu nhiên sao?”

Diệp Kình Thương nhìn Thẩm Thiên, thỏa mãn gật đầu: “Trẻ nhỏ dễ dạy, trẻ nhỏ dễ dạy!”

Ê, ê, ê, ngươi nhìn ta với ánh mắt người đồng đạo là như thế nào?

Bổn Thánh tử là người phúc hậu, không đi lừa đảo như vậy nhé!

Trẻ nhỏ dễ dạy cái đầu ngươi!

Thẩm Thiên nhìn Diệp Kình Thương mặc bộ đồ tím trông như cao nhân đắc đạo nhưng miệng lại không nói được một câu nghiêm túc thì cảm thấy ở cùng với tên này quá không an toàn, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bán đi.

Đợi đã, sao tự nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

Thẩm Thiên nhìn chằm chằm Diệp Kình Thương, nói: “Tiền bối, trước đó tiền bối nói chỉ cần ta mở miệng, Chiến Thần Tháp này sẽ là của ta à? Có điều kiện gì không?”

Diệp Kình Thương đảo mắt: “Điều kiện? Chẳng có điều kiện gì cả, làm gì có điều kiện gì? Không có.”

Thẩm Thiên không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Diệp Kình Thương.

Lão giả áo tím Diệp Kình Thương dường như bị nhìn chằm chằm đến mức chột dạ nên bất đắc dĩ nói:

“Được rồi, bổn tọa nói thẳng với ngươi nhé!”

“Đúng là không có điều kiện gì thật, có điều Chiến Thần Tháp này khi ở Tiên giới đã bị hao tổn nghiêm trọng, khắp người đều là vết nứt, cần tiêu hao linh khí tu bổ.”

“Cho nên nếu ngươi thật sự bị buộc lại với Chiến Thần Tháp thì cách một thời gian phải truyền cho nó chút linh khí.”

“Không cần nhiều quá đâu, chỉ cần duy trì cho thân tháp không sụp đổ là được.”

“Nếu không, nó có thể sẽ tiếp tục nứt ra.”

Bị hao tổn nghiêm trọng, cách một thời gian phải truyền cho nó chút linh khí, nếu không sẽ bị sập?

Thẩm Thiên nhìn ánh mắt né tránh của lão già áo tím thì thấy lời này của ông không đáng tin lắm.

Cái Chân Tiên khí có thể đè chết người này mà chắc chắn chỉ tiêu hao chút linh khí thôi chứ không phải vài trăm triệu chút à?

Tưởng ta bị úng não à?

Hơn nữa, Thẩm Thiên nhìn lại Thiên Tru kiếm trong phổi, ngay cả một Chuẩn Tiên khí sau khi nhận chủ cũng tiến vào trong cơ thể.

Nếu hắn thật sự nhỏ máu nhận chủ Chiến Thần Tháp này, có lẽ nào nó cũng chạy vào trong cơ thể hắn?

Không cho linh khí sẽ vỡ nát? Vỡ nát ở đâu?

Rốt cuộc là vỡ nát hay nổ tung đây?

Diệp Kình Thương thấy vẻ mặt Thẩm Thiên khác lạ liền lộ vẻ nghiêm túc.

Ông hừ lạnh nói: “Sao? Chắc ngươi tưởng bổn tọa muốn lừa linh thạch của ngươi mới bảo Chiến Thần Tháp nhận ngươi làm chủ đúng không?”

Diệp Kình Thương hận không thể nào nói rõ được lý lẽ: “Nên biết, dù là ở Tiên giới thì Chiến Thần Tháp cũng là chí bảo vô số người tha thiết ước mơ, giá trị của nó cỡ như ngươi căn bản không thể nào tượng tượng được.”

Thẩm Thiên nhìn Diệp Kình Thương, hắn cứ cảm thấy lão già này đang thẹn quá hóa giận.

Dù sao cũng đang trên địa bàn người ta, hắn cũng không nên chọc giận lão già này.

Nếu không, e là hắn sẽ bị lão già này cướp sạch mất!

Thẩm Thiên ngẫm nghĩ, phối hợp hỏi: “Tiền bối nói tháp này là chí bảo, không biết có tác dụng gì?”

Diệp Kình Thương ngạo nghễ nói: “Tháp này chính là do chủ nhân đời đầu của Chiến Thần cung dùng Thái Sơ Tử Khí luyện ra, có thể trấn áp, luyện hóa tất cả năng lượng kỳ dị giữa trời đất.”

“Cho dù lúc này Chiến Thần Tháp gần như sụp đổ, nhưng vạn năm qua hấp thu linh khí đã đủ để nó khôi phục một chút năng lượng.”

“Bây giờ Chiến Thần Tháp còn có thể phát ra ba lần công kích, cho dù Chân Tiên cũng có thể ma diệt!”

Chậc!

Chân Tiên cũng có thể ma diệt?

Thẩm Thiên không khỏi hít một hơi lạnh.

Nên biết Chân Tiên là khái niệm gì, còn mạnh hơn của Thánh nhân!

Chỉ sau khi vượt qua hai mươi cấp lôi kiếp thành công thì nhục thân mới chuyển hóa thành cơ thể tiên nhân.

Tiên đạo đại thừa giả toàn thân phải không còn khí tức phàm nhân nữa thì mới có tư cách xưng là Chân Tiên.

Sau khi chuyển hóa nhục thân thành cơ thể Tiên Nhân thì sẽ bị giới Tu tiên bài xích, cùng lắm chỉ có thể lưu lại ba ngàn năm.

Trong ba ngàn năm này nhất định phải phi thăng tiên giới rời đi, nếu không sẽ bị thiên đạo nơi này mạt sát.

Nhìn khắp ngũ vực hiện nay, giờ có còn Chân Tiên nào lưu lại không cũng không rõ.

Nói cách khác, có tháp này trong tay thì chính là con át chủ bài tuyệt đối!

Thẩm Thiên bày tỏ mình động lòng rồi, dù sao đồ chơi giữ mạng có ai mà ngại nhiều?

Hình như Diệp Kình Thương rất hài long với phản ứng của Thẩm Thiên.

Ông tiếp tục nói: “Mới thế đã động lòng rồi? Chẳng có tiền đồ gì cả!”

“Chỉ Chân Tiên thì đã là gì, lúc Chiến Thần Tháp ở thời kỳ đỉnh phong, tồn tại cấp bậc này chỉ búng tay một cái là có thể trấn sát cả một đám.”

“Tác dụng lớn nhất của Chiến Thần Tháp đối với bổn môn là nó có thể in dấu sức chiến đấu của mỗi một người vào tháp lịch luyện và bảo tồn lại trong tháp.”

“Ở trong Chiến Thần Tháp này, ngươi có thể đọ sức với các tuyệt thế thiên kiêu của vạn năm nay, cũng quen thuộc với sát chiêu của từng chủng tộc.”

“Bách chiến bất tử, có thể thành tướng! Ngàn trận bất tử có thể thành vua!”

“Thiên kiêu thật sự của Tiên giới so trình độ tu vi cao thấp nhất thời luôn là thứ yếu, phải rèn luyện để trở thành vô địch chí tôn trong cùng giai mới là mấu chốt.”

“Lần lượt đấu với các thiên kiêu khác chính là cách nhanh nhất, trực tiếp nhất để trở thành chí tôn.”