Dường như càng nói càng hăng, Diệp Kình Thương vung tay một cái.
Huyền Quang Kính lại một lần nữa hiện lên trước mặt hai người, phía trên đang chiếu hình ảnh chiến đấu của đám Khổng Mộng.
“Ngươi có thể nhìn thử, chín ngày chín đêm không ngừng chiến đấu này, những đồng bọn của ngươi đều có tiến bộ rõ rệt, những thứ này ở ngoài Chiến Thần Tháp không thể nào phỏng chế.”
Dù sao, những thiên kiêu của các thế lực, chủng tộc khác nhau sao có thể nhẫn nại lần lượt cùng ngươi luận bàn được?
Thẩm Thiên nhìn Khổng Mộng thi triển Ngũ Sắc Thần Quang gọn gàng đánh bại một vị thiên kiêu bốn sao, Thẩm Thiên không khỏi âm thầm líu lưỡi.
Hắn dò hỏi: “Ban nãy tiền bối nói đây là đánh cược, nhưng nếu gặp phải thiên kiêu đánh đâu thắng đó như Khổng Mộng chẳng phải lỗ to sao?”
Diệp Kình Thương bình tĩnh nói: “Tại sao lại lỗ? Mỗi vị thí luyện giả khi đối mặt với thiên kiêu cùng một cấp sao thì chỉ được hai cơ hội nhận thưởng.”
“Nói cách khác dù Khổng Mộng có thắng bao nhiêu thiên kiêu bốn sao thì cùng lắm chỉ có thể lựa chọn hai truyền thừa bốn sao rồi rời đi.”
“Trên mỗi truyền thừa đều đã hạ cấm chế, chỉ có thể tự tu hành, không thể nào truyền cho người khác.”
“Muốn thu hoạch được nhiều truyền thừa cấp cao hơn thì chỉ có thể khiêu chiến thiên kiêu mạnh hơn.”
“Tóm lại bọn họ có thể kiếm được nhiều nhưng bổn tọa cũng vĩnh viễn không lỗ.”
Thẩm Thiên như có điều suy nghĩ: “Vậy Khổng Mộng giờ vẫn không ngừng đấu các thiên kiêu bốn sao là vì lý do gì?”
Khóe miệng Diệp Kình Thương khẽ nhếch lên: “Nha đầu này ở trong tháp chiến đấu mười ngày, Ngũ Sắc Thần Quang có đột phá không nhỏ.”
“Có điều vẫn kém thiên kiêu năm sao của Tiên giới một chút, ban nãy vừa mới ghép ngẫu nhiên thiên kiêu năm sao thì trong nửa khắc ngắn ngủi đã bại trận.”
“Giờ chắc nàng ta đang dùng những thiên kiêu bốn sao kia tu luyện Ngũ Hành Thần Quang, chuẩn bị nắm rõ rồi dung hợp đột phá Ngũ Sắc Thần Quang, sau đó lại tiếp tục khiêu chiến!”
Đây là...
Chơi trò đánh quái nâng boss đến nghiện rồi à?
Thẩm Thiên quay đầu nhìn những người khác thì phát hiện họ cũng đều như vậy.
Cũng đúng, nếu vứt đi tiền đề nạp tiền đánh cược lừa đảo kia thì thí luyện Chiến Thần Tháp vẫn có sức hấp dẫn tương đối lớn.
Chiến đấu luôn là phương thức tiến bộ nhanh nhất, có điều vì trong cuộc sống thật có danh vọng, thân phận cản trở nên các thiên tài không dám quá thoải mái.
Dù sao cũng là Thánh tử, nếu thua Thánh tử khác thì thực sự quá mất mặt.
Nhưng ở trong Chiến Thần Tháp, mọi người có thể thoải mái luận bàn cùng kình địch.
Với kiểu tính cách mạnh như Khổng Mộng thì kiểu lịch luyện như cá gặp nước này rất bình thường.
Diệp Kình Thương thấy trên mặt Thẩm Thiên lộ vẻ hiếu kỳ liền mỉm cười nói: “Thế nào? Có muốn lên lôi đài thử không?”
Nhìn nụ cười như hồ ly trên mặt Diệp Kình Thương, Thẩm Thiên bĩu môi: “Ông muốn cho ta nghiện, sau đó không thể nào tách rời với Chiến Thần tháp này thì chỉ có thể nhận nó về thôi chứ gì!”
“Khụ khụ, Khụ khụ khụ, sao lại thế được!”
Diệp Kình Thương nhấp ngụm trà: “Sao vậy, ngay cả chút khả năng kiềm chế này mà ngươi cũng không có à?”
Thẩm Thiên cười nói: “Nếu đã vậy Thẩm mỗ cũng muốn thử ra trận xem sao. Cần đổi điểm chiến thần sao?”
Diệp Kình Thương lắc đầu nói: “Khách sáo quá, ngươi là người được bổn tọa công nhận, đánh trên lôi đài Chiến Thần mấy trận mà đổi linh thạch gì chứ?”
Dứt lời, Diệp Kình Thương nhẹ nhàng phẩy tay.
Đột nhiên Thẩm Thiên cảm thấy trước mắt có một đợt sáng rực rỡ kỳ lạ.
Khi hắn mở mắt ra lần nữa thì bản thân cũng đã xuất hiện trên một lôi đài lớn.
Trước mặt Thẩm Thiên đột nhiên có một nữ tử trẻ tuổi mặc quần áo màu xanh bích, dáng người mềm mại thướt tha.
Trên đỉnh đầu nữ tử này treo lơ lửng bốn ngôi sao, đại diện cho cấp bậc.”
“Tân Thanh Y Trích Tinh Đằng tộc, mong đạo huynh chỉ giáo.”
Dứt lời, trong tay áo phải của nữ tử trẻ tuổi kia đột nhiên bắn ra một sợi dây leo dài màu xanh như thanh xà bò về phía Thẩm Thiên.
Thẩm Thiên vội vàng thi triển thân pháp né tránh, nhưng mà nữ tử này không hổ là thiên kiêu bốn sao, thực lực đúng là không hề tầm thường.
Dây leo màu xanh kia như một cái bóng cực kỳ khó chơi, cho dù Thẩm Thiên né tránh thế nào cũng không thể thoát khỏi.
Vù!!!
Một sợi dây leo đột nhiên từ lòng đất chui ra, quấn lấy đùi phải Thẩm Thiên.
Ngay sau đó, sợi dây leo kia men theo đùi phải của Thẩm Thiên nhanh chóng leo lên trên.
Tân Thanh Y kia chẳng biết từ lúc nào đã cắm sợi dây leo cứng rắn nhất bò đến dưới lòng đất, nhân lúc Thẩm Thiên né tránh dây leo trên mặt đất thì đã đánh lén hắn.
Trong lúc chân phải Thẩm Thiên bị quấn chặt chân phải hành động bị hạn chế, sợi dây leo dưới lòng đất lập tức đuổi kịp Thẩm Thiên, trói chặt hắn lại.
Trên mặt Tân Thanh Y nở nụ cười quyến rũ, trong tay áo trái một lần nữa bắn ra một sợi dây leo.
Sợi dây leo này cứng rắn, lóe ra tia sáng lạnh lẽo lao về phía mi tâm của Thẩm Thiên.
“Kinh nghiệm chiến đấu tương đối lão luyện, phương diện này ta lại hơi kém hơn.”
Thẩm Thiên đưa ra đánh giá khách quan, nói thẳng ra thì kinh nghiệm chiến đấu của hắn đúng là không phong phú.
Vốn gặp Tân Thanh Y cũng là thiên kiêu dùng dây leo công kích, hắn còn định đấu công bằng một lần.
Kết quả là tính chiến lược khi tấn công của Tân Thanh Y cực mạnh làm cho Thẩm Thiên hoàn toàn không có cơ hội phản kích, trực tiếp bị đối phương khống chế chặt.
Đương nhiên, nó phải với điều kiện tiên quyết là Thẩm Thiên chỉ sử dụng Phệ Tiên đằng, không dùng các thủ đoạn khác.
Nếu Thẩm Thiên bật hết hỏa lực, vậy thì sẽ hoàn toàn khác.
“Chu tước Lôi Đình Giáp, mở!”
Thẩm Thiên quát nhẹ một tiếng, toàn thân cháy lên Nam Minh Ly Hỏa cực nóng.
Ngay lập tức, dây leo trùng điệp vốn đang trói chặt Thẩm Thiên kia bị đốt cháy thành từng khúc.
Cánh của Bất Tử Điểu giang ra, từng mảng lông vũ hỏa diễm bay tán loạn, trong tay Thẩm Thiên xuất hiện thanh trường kiếm màu xanh.
Vù!
Huyễn ảnh màu đỏ lửa từ trong hư không hiện lên.
Sắc mặt Tân Thanh Y biến đổi, trước người đột nhiên xuất hiện mấy chục sợi dây leo dệt thành tấm lưới mây.
Dưới Thiên Tru Kiếm khí huyết sắc, những tấm lưới mây này hoàn toàn không thể nào chịu được một đòn, trong nháy mắt đã bị chém thành từng mảnh.
Keng!
Bích Thủy Kiếm quay lại vỏ, dáng người uyển chuyển của Tân Thanh Y biến thành huyễn ảnh tiêu tán hết.
Giọng Diệp Kình Thương mang theo kinh ngạc đang vang lên ở bốn phía lôi đài: “Ôi chao, khá nhỉ!”
“Vốn còn muốn xem thử ngươi sẽ trói chặt nàng ta hay là nàng ta trói chặt ngươi, không ngờ tiểu tử ngươi lại không thương hoa tiếc ngọc như vậy.”
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: “Vị thiên kiêu Đằng tộc này có kinh nghiệm điều động dây leo tấn công, vượt xa ta, ta sợ không trói được nàng ta.”
Diệp Kình Thương dụ dỗ nói: “Thật sao? Vậy ngươi có muốn học thuật khống chế dây leo của Trích Tinh Đằng tộc không? Chỉ cần ngươi mở miệng, bổn tọa có thể giúp ngươi.”
Thẩm Thiên: “...”
Ông chắc chắn ông không phải là họ Mã chuyển thế đấy chứ?
Diệp Kình Thương thấy Thẩm Thiên không có hành động gì liền cười nói: “Xem ra thiên kiêu bốn sao không phải đối thủ của ngươi rồi.”
“Được rồi, thăng cấp cho ngươi, để ngươi luận bàn với thiên kiêu năm sao thử xem nào.”
Giọng Diệp Kình Thương vang lên, trên lôi đài chậm rãi ngưng tụ một bóng người.
Chương 329: Sư tôn thần thông quảng đại, đệ tử cam bái hạ phong (3)
Khi Thẩm Thiên nhìn rõ bóng người cụ thể kia thì vẻ mặt cực kỳ cổ quái.
Đó là một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi, trên người mặc một bộ giáp trụ oai hùng bá khí.
Đáng nhắc tới là, bộ giáp kia Thẩm Thiên nhìn thấy rất quen, rất giống với Long Uyên Thánh giáp mà Thần Tiêu Thánh chủ Trương Long Uyên tặng cho hắn.
Càng đáng nhắc tới chính là, vị thiếu niên kia Thẩm Thiên trông rất quen, nhìn có vẻ giống Trương Vân Đình, hoặc có thể nói là... giống y hơn.
Trên đỉnh đầu thiếu niên này có năm ngôi sao sáng chói lơ lửng tỏa ra những tia sáng chiếu sáng rạng rỡ.
Thiếu niên tay phải cầm một thanh trường kiếm màu tím, tay trái cầm một tiên kinh màu vàng
“Đọc sách hay, hay đọc sách, đọc sách hay, sách giúp người ta sáng suốt.”
Thiếu niên nhìn Thẩm Thiên: “Huynh đài, phải đọc nhiều sách vào!”
Thẩm Thiên đỡ trán: “Tiền bối, người đang gây chuyện đấy à!”
Giọng Diệp Kình Thương lại một lần nữa vang lên: “Ngươi am hiểu lôi pháp, tiểu tử này cũng am hiểu lôi pháp.”
“Ngươi có Thiên Kiếm Thần Thể, kiếm pháp của tiểu tử này vừa khéo cũng không tệ, không phải tỷ thí luận bàn với nhau rất hợp hay sao!”
“Luận bàn với thiên kiêu cùng loại hình sẽ tốt cho việc học hỏi lẫn nhau, bổn tọa đang chiếu cố ngươi đấy!”
“Mau, hãy cho bổn tọa nhìn thấy thực lực thật sự của ngươi!”
Luận bàn cái con khỉ ông ấy!
Đây là hình chiếu sư tôn của bổn Thánh tử.
Nếu như ta đánh bại ông ấy bị ông ghi hình lại thì sao?
Lão già này xấu tính lắm, chắc chắn sẽ nghĩ ra cách gì đó để uy hiếp ta!
Ông tưởng bổn Thánh tử sẽ mắc lừa sao?
Trong lòng Thẩm Thiên còn chưa kịp chửi thề thêm thì lúc này thiếu niên kia đã phát động công kích hắn.
“Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn. Quảng tu ức kiếp, chứng ngô thần thông.”
Tiên kinh màu vàng trên tay trái hình chiếu Thánh chủ không gió tự bay.
Trang sách màu màu vàng óng lật nhanh, từng phù văn màu vàng bên trong bay ra.
Những phù văn kia in lên giáp trụ của Thánh chủ khiến sau lưng ông lờ mờ hiện ra hư ảnh năm con Thần thú.
Lúc này toàn thân Thánh chủ bao phủ trong lôi đình ngũ sắc giống như thiếu niên Lôi thần.
“Không hổ là sư tôn, lúc còn trẻ đã mạnh như vậy rồi!”
Thẩm Thiên lặng lẽ lấy trong Thương Minh giới ra một viên Bí Pháp Lưu Ảnh Thủy Tinh.
Hắn nhìn vào hình chiếu Trương Long Uyên thời niên thiếu, cung kính nói: “Hôm nay, đệ tử liền lĩnh giáo cao chiêu sư tôn!”
Vừa dứt lời, thiếu niên đã vọt tới trước mặt Thẩm Thiên, trường kiếm trong tay mang theo lôi quang tử sắc dệt ra từng đạo kiếm ảnh dày đặc.
Kiếm pháp của thiếu niên vô cùng sắc bén cường thế, chiêu nào chiêu nấy đều tấn công những chỗ yếu hại quanh thân Thẩm Thiên: Hai mắt, cổ họng, trái tim, thận, thậm chí cả dưới hông.
Nếu không phải Thẩm Thiên thân có Thiên Kiếm Thần Thể, bẩm sinh đã có một loại cảm giác đặc biệt đối với kiếm pháp thì e rất khó hoàn toàn tránh né được công kích.
“Kiếm pháp sư tôn quá cao, đệ tử cảm thấy hổ thẹn.”
Thẩm Thiên khó khăn giơ Bích Thủy Kiếm lên đỡ kiếm pháp của thiếu niên: “Những lời sư tôn nói ở Thánh chủ điện trước kia quả không phải nói dối, sư tôn thần võ ngút trời.”
“Nhưng đệ tử tuyệt đối sẽ không tuỳ tiện nhận thua, sư tôn mời tiếp chiêu đi!”
Toàn thân Thẩm Thiên bốc lên ngọn lửa màu vàng, Ngũ Lôi Thần Thú giáp hiện ra ngoài cơ thể hắn, chiếu sáng rực rỡ.
Hắn lấy Tử Kim chùy trong Thương Minh giới ra, Tử Kim chùy lập tức phóng to lên mấy chục trượng đánh về phía hình chiếu thiếu niên.
Ầm...
Tiên kinh màu vàng trong tay thiếu niên tản mát ra phù văn màu vàng, trên người ông ngưng tụ ra một đạo kim quang thần tráo.
Tử Kim chùy và kim quang thần tráo đụng vào nhau đánh thiếu niên bay ra hơn mười trượng, kim quang ầm ầm sụp đổ.
Thẩm Thiên nhìn trán thiếu niên bị sưng to liền sững ra.
Không phải chứ!
Trước kia chẳng phải sư tôn từng nói lúc trẻ khi ông còn là Trúc Cơ kỳ thì mạnh hơn bổn Thánh tử à?
Ta đây chỉ mới đánh một đòn Bạo Khí Bạo Lôi Tử Kim chùy đơn giản, còn chưa đem Nhất Nguyên Trọng Thủy để gia cố thêm sao đã không chịu được rồi?
Khốn kiếp, lão già mưu mô Diệp Kình Thương kia có phải đã lén cắt bớt chiến lực của sư tôn rồi không?
Bổn Thánh tử tuyệt đối sẽ không cho ngươi có cơ hội ghi hình uy hiếp ta đâu.
Lúc này, hình chiếu Thánh chủ lại một lần nữa phát động công kích.
“Vạn thần triêu lễ, dịch sử lôi đình. Quỷ yêu tang đảm, tinh quái vong hình.”
“Thần Tiêu thiên uy, dĩ kiếm dẫn chi. Bát hoang lục hợp, duy ngã độc tôn!”
Thiếu niên miệng đọc khẩu quyết, chân đạp thất tinh, bước thiên cương, khí thế toàn thân tăng lên.
Hư ảnh năm Thần Thú cùng du nhập vào kiếm trong tay thiếu niên, trong chốc lát trên lôi đài lôi đình xuất hiện, như thiên kiếp giáng lâm.
Từng đạo lôi đình như những con rắn dài màu tím du tẩu trong mây đen cuồn cuộn.
Không thể không nói, lúc còn trẻ chiến lực của Trương Long Uyên đã cực cao.
Thực lực ông thể hiện lúc này đã đủ nghiền ép miểu sát phần lớn tồn tại Kim Đan kỳ.
Ánh mắt Thẩm Thiên đột ngột khựng lại, một tấm chắn màu đen xuất hiện trong tay hắn, ngưng tụ ra một vòng lôi đình bảo hộ cực lớn.
Ầm!
Trong chốc lát, một đạo lôi đình tử sắc thô to như thùng nước bổ về phía Thẩm Thiên.
Trụ lôi đụng mạnh vào tấm chắn, mảnh vỡ lôi đình đáng sợ lan ra như mạng nhện.
Đợi lôi đình tan hết, Thẩm Thiên che ngực, mặt mũi tràn đầy kính nể: “Hay cho một chiêu Tiên Kiếm Ngự Lôi, không hổ là sư tôn, đệ tử theo không kịp.”
“Trận chiến này đệ tử bại, sau này nhất định sẽ cố gắng tu luyện để sớm sánh vai cùng sư tôn!”
Dứt lời, Thẩm Thiên thu hồi Lưu Ảnh Thủy Tinh đang lơ lửng bên cạnh lại.
Tầng bảy Chiến Thần Tháp, dưới Ngộ Đạo Trà thụ.
Trán Diệp Kình Thương nổi gân xanh: “Vậy cũng được à? Mẹ nó, vậy mà cũng được nữa sao?”
Bà nó, không theo kịp, tốt xấu gì cũng phải làm mặt tái nhợt đi một chút cho giống chứ, ta thấy ngươi đến thở còn chẳng thở gấp nữa là!
Thế này mà nhận thua à?
Dường như nghĩ ra điều gì đó, Diệp Kình Thương Diệp Kình Thương lắc đầu cười nói: “Tu luyện “Tân Hỏa Kinh” mà vẫn có thể cẩn thận, ổn trọng như vậy tương đối hiếm thấy đấy!”
“Xem ra người kế thừa Chiến Thần Tháp không ai thích hợp hơn hắn rồi!”
Chương 330: Đứng đầu vạn năm, Thần Tiêu Thánh tử (1)
Trên lôi đài chiến thần, một nữ tử mặc bộ váy ngũ sắc nhanh nhẹn né tránh.
Cơ thể nàng ta được quang mang màu vàng sáng chói bao phủ, tôn quý hoa lệ, vạn pháp chẳng thể dính lên thân.
Đúng vậy, nữ tử này chính là Khổng Mộng.
Nàng ta đã chiến thắng một hình chiếu thiên kiêu bốn sao trong Chiến Thần Tháp, tạo nghệ Ngũ Sắc Thần Quang đã tăng thêm nhiều.
Thậm chí ngay cả Chiến Thần bia cũng rất khen ngợi tiềm lực của nàng ta, đã chính thức liệt nàng ta vào hàng thiên kiêu năm sao.
Nhưng điều khiến Khổng Mộng không cam lòng là có một lần nàng ta khiêu chiến một thiên kiêu năm sao nhưng trong trận tỷ thí lại luôn bị áp chế, khó phản kích được.
Khổng Mộng không phải là kẻ yếu ớt không dám nhìn thẳng vào thất bại, nàng ta biết mình còn cách thiên kiêu năm sao một khoảng cách.
Và trên Chiến Thần bia, giờ nàng ta chỉ mới xếp thứ mười hai.
Nói cách khác trong vạn năm qua số người tiến vào Chiến Thần Tháp có không ít người cùng cấp với nàng ta nhưng mạnh hơn nàng ta rất nhiều.
“Quả nhiên, vô địch cùng thế hệ Nam Cương còn lâu lắm nữa mới đạt được, núi cao còn có núi cao hơn!”
Khổng Mộng biến Ngũ Sắc Thần Quang thành thiên đao chém huyễn ảnh thiên kiêu bốn sao đối diện.
“Tốc độ thi pháp của Thần quang đao tuy đã tăng nhanh nhưng vẫn chưa đủ, hẳn là ta còn có thể làm nhanh hơn nữa!”
“Không biết sau mấy ngày rồi mà Thẩm huynh còn chưa bắt đầu vượt ải, rõ ràng huynh ấy cùng chúng ta tiến vào Chiến Thần Tháp một lúc mà.”
Thiên tư của Thẩm Thiên không ai hiểu rõ hơn Khổng Mộng.
Nên biết ngay cả Khổng Mộng cũng chỉ có thể dùng tu vi Trúc Cơ kỳ áp chế một con Huyết Ma Nguyên Anh kỳ.
Nhưng Thẩm Thiên lại dùng tu vi Trúc Cơ kỳ diệt sát những năm con Huyết Ma trong một thời gian ngắn ngủi, tuy là có lợi dụng sơ hở của đối thủ để công kích.
Nhưng Khổng Mộng hiểu rất rõ, thiên tư tài tình của Thẩm Thiên tuyệt đối vượt trên mình.
Trong mắt Khổng Mộng, Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên ít nhất cũng có thể lọt vào ba thứ hạng đầu tiên trên bia Chiến Thần.
Trong lòng Khổng Mộng vừa lóe lên suy nghĩ này thì ánh mắt nàng ta hơi khựng lại vì nàng ta phát hiện thứ hạng của mình đã thay đổi.
Không tăng lên mà còn đang giảm xuống.
Vốn nàng ta đang xếp thứ mười hai trên bảng xếp hạng thì giờ thành thứ mười ba, điều này chứng tỏ có người đã vượt qua nàng ta.
“Là Thẩm đạo huynh, ngoài huynh ấy ra thì những người đồng hành khác chẳng ai có tư cách vượt qua ta cả.”
Trong mắt Khổng Mộng lóe lên tia sáng, trên mặt mang theo sự mong chờ nhìn sang bia Chiến Thần: “Không biết huynh ấy xếp thứ mấy?”
Hạng mười hai, không phải.
Hạng mười một, không phải.
Hạng mười, không phải.
Hạng chín, không phải.
...
Hạng ba, cũng vẫn không phải!
Trong mắt Khổng Mộng mang theo kinh hãi nhìn về phía vị trí thứ hai bia Chiến Thần.
Trên đó đột nhiên khắc một tên vàng lấp lánh: “Hai: Thẩm Thiên, thiên kiêu năm sao.”
Đã bước thẳng lên vị trí hàng đầu trong hàng ngũ thiên kiêu năm sao, vạn năm nay gần như chỉ có Hoang Thạch một thiên kiêu sáu sao duy nhất?
Không hổ là Thẩm Thiên Thánh tử, không hổ là người đàn ông được Khổng Mộng ta công nhận.
Trên mặt Khổng Mộng nở nụ cười hài lòng: “Thiên tư tài tình như vậy, các trưởng lão trong tộc hẳn sẽ không có ý kiến gì nữa.”
Sau khi tâm cảnh sáng tỏ, Khổng Mộng cảm thấy trình độ lý giải đối với Ngũ Sắc Thần Quang dường như lại tinh tiến thêm một chút, tăng lên một tầng nữa.
Nàng ta khoanh chân ngồi tĩnh tọa một lát thì từ từ mở mắt: “Tháp Linh, tiếp tục sắp xếp cho ta một vị thiên kiêu năm sao đi!”
“Nếu Thẩm Thiên đạo huynh đã trở thành thiên kiêu thứ hai thì ta cũng không thể quá thua kém được!”
Vừa dứt lời nàng ta liền thấy cái tên vốn xếp thứ hai kia lại một lần nữa lấp lóe.
Đúng vậy, tên của Thẩm Thiên đã xuất hiện trên vị trí đầu tiên của bia Chiến Thần.
Thứ nhất: Thẩm Thiên, thiên kiêu bảy sao!
Dù Khổng Mộng đã rất đánh giá cao Thẩm Thiên nhưng giờ vẫn kinh ngạc đến mức không nói thành lời.
Thiên kiêu bảy sao?
Đây là khái niệm gì cơ chứ?
Nên biết danh tiếng của Chiến Thần Tháp khá nổi tiếng ở Đông Hoang.
Trên cơ bản cứ cách năm năm một lần lại tổ chức lịch luyện chiến trường thượng cổ, một lượng lớn đệ tử các tiên môn đều sẽ đi tìm kiếm Chiến Thần Tháp.
Thậm chí ngay cả vài thiên kiêu của Nam Cương, Bắc Hải, Tây Mạc, Trung Châu thỉnh thoảng cũng sẽ tới tham gia náo nhiệt, tìm Chiến Thần Tháp vượt ải.
Chẳng hạn như “Hoang Thạch” đứng đầu bia Chiến Thần này tám ngàn năm trước là Tân Hỏa Kinh tuyệt thế Trung Châu.
Ông ta là tồn tại duy nhất được Chiến Thần Tháp đánh giá là thiên kiêu sáu sao, dẫn xa những người khác.
Hơn nữa tám ngàn năm qua, hắn ta chưa từng cô phụ đánh giá của Chiến Thần Tháp, ông ta thực sự tung hoành vô địch ngũ vực.
Nhưng giờ, huyền thoại Hoang Thạch đã bị người ta phá vỡ rồi.
Ông ta đã không còn là tồn tại hàng đầu trên bia Chiến Thần nữa mà đã bị Thẩm Thiên áp chế.
Điều này chứng tỏ cái gì?
Chứng tỏ Thẩm Thiên đã trở thành Hoang Thạch thứ hai, thậm chí có tiềm năng vượt qua cả Hoang Thạch?
Nếu tin tức này truyền ra ngoài chỉ e cả ngũ vực đều sẽ bị chấn động, dù sao thì sức ảnh hưởng của Hoang Thạch cũng quá lớn!
Tám ngàn năm qua, đừng nói bản tôn Hoang Thạch, ngay cả đồ tử đồ tôn của ông ta cũng đã đứng đầu một phương rồi.
Nếu để người trong thiên hạ biết Thẩm Thiên đã vượt mặt Hoang Thạch trong Chiến Thần Tháp thì chắc chắn Thẩm Thiên sẽ trở thành tiêu điểm của cả ngũ vực, dương danh thiên hạ!
Trong mắt Khổng Mộng lóe lên tia sáng: “Không hổ là huynh!”
...
Ở một lôi đài khác, Tiểu Lý tử chậm rãi dạo bước đi dạo.
Mỗi bước đi của nàng đều ngưng tụ ra một đóa hoa sen linh khí trên lôi đài, bộ bộ sinh liên.
Kẻ địch giơ đao lên không ngừng đuổi theo Tiểu Linh Tiên nhưng từ đầu đến cuối không thể nào bắt được nàng.
Lúc Tiểu Linh Tiên bước bước thứ ba mươi sáu, ba mươi sáu đóa sen trên lôi đài tỏa sáng rực rõ như đang ngưng tụ thành đại trận.
Một đóa hoa sen màu xanh sáng chói nở rộ trên lôi đài, cánh hoa vô tận bay tán loạn.
Trâm gài tóc trên đầu Tiểu Linh Tiên lập tức tỏa ra tia sáng rực rỡ như một con phượng hoàng lửa bắn ra.
Thiên kiêu đối diện bị những cánh hóa như lưỡi kiếm bay tán loạn và hỏa phượng cùng tấn công liền hóa thành tàn ảnh tan biến mất.