Phù!
Tiểu Linh Tiên như trút được gánh nặng thở phào một hơi.
Ở trên chiến trường này chín ngày chín đêm, cuối cùng cũng đánh bại thiên kiêu ba sao thành công.
Mặc dù lần này chiến thắng rất may mắn, là bởi vì lối chiến đấu của đối phương bị Tiểu Linh Tiên khắc chế.
Hơn nữa nàng ta còn mượn linh mạch trong “Khuy Thiên Linh Quyết” thôi động bí thuật nên mới có cơ hội chiến thắng.
Nhưng dù là như vậy, có thể đánh bại được thiên kiêu ba sao vẫn rất khó khăn.
Chí ít, ngay cả vị kim điêu nào đó cũng không thể làm được điều này.
Đừng nói là may mắn hay không, bị khắc chế hay không, may mắn cũng chỉ là một phần thực lực thôi!
Trên mặt Tiểu Linh Tiên nở nụ cười, điều này chứng tỏ sức chiến đấu của mình đã mạnh lên rồi, cái cảm giác này thật sự khiến người ta thấy nghiện.
Đúng vậy, nàng thoáng nhìn bia Chiến Thần bên cạnh lôi đài.
Khi Tiểu Linh Tiên nhìn thấy tên Thẩm Thiên xuất hiện trên vị trí thứ nhất bia Chiến Thần thì nàng ta không hề thả lỏng bản thân mà còn một lần nữa căng thẳng.
“Ta, vẫn chưa đủ mạnh!!!”
“Chỉ khi đủ mạnh mới có tư cách sóng vai với Thẩm Thiên ca ca!”
...
Trên lôi đài thứ ba, bóng dáng Quế công công hóa thành từng đạo tàn ảnh.
Trong tay ông cầm một thanh nhuyễn kiếm, trên thân lấp lóe lôi đình màu xanh, đó là Ất Mộc Lục Hợp Thần Lôi.
Lúc này ông đã có thể kết hợp sức mạnh của Lục Hợp Thần Lôi và Hướng Nhật Ma Điển khiến tốc độ bản thân nhanh hơn nữa.
Lúc này ông đâm ra một kiếm, đầy bầu trời, khắp mặt đất đều là kiếm ảnh đủ để kẻ địch cùng cấp không thể nhìn thấy gì, hoa mắt ngã xuống.
Keng!!!
Linh kiếm quay trở về bao, thiên kiêu hai sao đối diện chậm rãi tiêu tán.
Mấy ngày nay nhờ vào cơ duyên Thẩm Thiên cho và bản thân không ngừng khổ tu, thực lực Quế công công đã tăng lên rất nhiều!
Hoặc có thể nói mỗi người bên cạnh Thẩm Thiên thực lực đều tăng lên rất nhiều.
Nhưng vào lúc này, Quế công công cũng nhìn thấy bia Chiến Thần bên cạnh lôi đài.
Nhìn cái tên rực rỡ trên đó, mặt Quế công công liền nở nụ cười vui mừng.
“Không hổ là điện hạ, người đã có thể bước lên vị trí hang đầu trong số tất cả các thiên kiêu vạn năm nay!”
“Điện hạ có tiền đồ như vậy, nếu Lan Phi nương nương dưới suối vàng thì cũng có thể nhắm mắt.”
...
Lúc này trong Chiến Thần Tháp ai nấy đều đang líu lưỡi vì thay đổi trên bia Chiến Thần.
Theo bọn họ nghĩ, Thẩm Thiên có thực lực vô địch cùng giai, vượt qua tất cả các thiên kiêu từ thời vạn cổ đến nay, bọn họ cũng sẽ rất vẻ vang!
Vậy mà lúc này trên tầng bảy Chiến Thần Tháp, Thẩm Thiên đang kìm nén đến mức nhức cả trứng.
“Tiền bối, người có ý gì?”
Móa nó thứ nhất bia Chiến Thần, ông xếp hạng cái kiểu gì vậy?
Đã nói trước là phải xếp hạng công bằng, công chính, công khai cơ mà!
Ta đánh bại một Tân Thanh Y thiên kiêu bốn sao, ông đánh giá ta là thiên kiêu năm sao cũng thôi đi.
Dù sao bổn Thánh tử cũng một kiếm miểu sát Tân Thanh Y, cũng có thể cho phép ông đánh giá cao một chút.
Nhưng xếp thẳng ta lên đứng thứ hai trong những thiên kiêu năm sao, để sư tôn và sư bá ta đều đứng dưới ta, nghĩ gì vậy, muốn ta bị trưởng bối làm khó dễ à?
Nếu như vậy thì cũng thôi đi.
Trận tỷ thí thứ hai bổn Thánh tử PK sư tôn lúc còn trẻ.
Không phải ta đã thua sao? Ta bị sư tôn đánh cho không còn sức đánh trả người không nhìn thấy à?
Bổn Thánh tử ngay cả Thánh chủ sư tôn thiên kiêu năm sao còn đánh không lại, sao ông có thể xếp thẳng ta thành thiên kiêu bảy sao?
Bảng xếp hạng này ông đem từ giới giải trí tới đấy à?
Còn xếp cả Hoang Thạch bên dưới nữa, ông có biết giờ tên Hoang Thạch kia trâu thế nào không?
Lỡ như đồ tử đồ tôn của ông ta biết chuyện, từng người một tìm tới cửa gây rối thì bổn Thánh tử còn có thể bình yên sống qua ngày không?
Lão giả áo tim Diệp Kình Thương cảm nhận được sự u oán trong giọng nói của Thẩm Thiên liền vuốt râu, cười phất tay ao.
Đột nhiên, bia cổ màu xanh kia xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên.
Diệp Kình Thương chỉ chỉ góc bên phải phía dưới bia cổ thì thấy bên góc phải bên dưới đột nhiên khắc một hang chữ nhỏ.
“Tên trên bảng xếp hạng là kết quả tổng hợp đánh giá, quyền giải thích cuối cùng là của Chiến Thần Tháp.”
Thẩm Thiên: “???”
Mẹ nó, quyền giải thích cuối cùng thuộc về Chiến Thần Tháp.
Kiểu như ngươi mà cũng không biết xấu hổ nói là mình tuyệt đối công bằng công chính?
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: “Tiền bối, người nhìn thấy thiên phú của vãn bối ở đâu ra mà xứng với danh hiệu “Thiên kiêu bảy sao” này vậy?”
Diệp Kình Thương thản nhiên nói: “Dung mạo của ngươi gần như anh tuấn giống bổn tọa lúc trẻ, thiên tư sao lại không mạnh chứ?”
Thẩm Thiên: “Chẳng lẽ bảng xếp hạng Chiến Thần này không có chút so sánh khách quan nào mà chỉ dựa vào lời người nói sao?”
Diệp Kình Thương gật đầu: “Bổn tọa là khách từ Tiên giới tới, chẳng lẽ lời nói không đủ sức thuyết phục sao?”
Khóe miệng Thẩm Thiên giật giật: “Thứ hạng này thật sự có người tin sao?”
Diệp Kình Thương cười như không cười: “Tin hay không tin chẳng lẽ trong lòng ngươi còn không rõ à?”
Thẩm Thiên: “...”
Hắn cảm thấy dường như đã mò được đúng chỗ rồi, Diệp Kình Thương cười nói: “Ngươi không cần phải vội.”
“Bên dưới bia Chiến Thần này chẳng phải đã nói rồi sao? Quyền giải thích cuối cùng của bảng xếp hạng thuộc về Chiến Thần Tháp.”
“Nói cách khác chỉ cần ngươi thu nhận Chiến Thần Tháp, trở thành chủ nhân Chiến Thần Tháp chẳng phải bảng xếp hạng sẽ do ngươi quyết định hết sao?”
“Đến lúc đó, ngươi muốn xếp mình thứ mấy thì xếp, thậm chí không xếp cũng được, như vậy thì không cần phải lo lắng nữa rồi.”
Thẩm Thiên nhìn gương mặt đang nở nụ cười hồ ly của Diệp Kình Thương thì thầm nghiến răng ken két.
Lão già này rõ ràng đang đào hố ép hắn phải nhảy xuống!
Ta nói dù sao ngươi đường đường cũng là một Tiên khí, có cần phải ép bổn Thánh tử phải nhận chủ như vậy không?
Rõ ràng giờ trên đỉnh đầu bổn Thánh tử chỉ là vòng xanh chấm đỏ thôi mà!
Đúng là... nghiệp chướng!
Chương 332: Huyền m chi khí, sáu đạo luân hồi (1)
Thẩm Thiên nhìn Diệp Kình Thương đang nở nụ cười đắc ý, bất đắc dĩ nói: “Tiền bối nhất định ép ta nhận tháp này sao?”
Diệp Kình Thương cười nói: “Nếu ngươi thực sự không muốn thì sẽ không miễn cưỡng.”
“Có điều trên người ngươi có vận khí lớn, nếu như ngươi bằng lòng nhận Chiến Thần Tháp, dĩ nhiên thì không còn gì tốt hơn nữa.”
“Không phải chỉ là tiêu hao chút xíu linh khí thôi sao? Người thanh niên, không có áp lực thì sao tiến bộ được! So với những lợi ích nhận được thì chút nỗ lực ấy có đáng là gì?”
Chút xíu linh khí?
Không hổ là tới từ Tiên giới, khẩu khí lớn quá.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: “Được, vãn bối có thể tiếp nhận Chiến Thần Tháp này, nhưng có vài chuyện vãn bối cần phải hỏi rõ trước.”
Diệp Kình Thương cười nói: “Thằng nhóc ngươi vẫn rất cẩn thận, ngươi hỏi đi!”
Thẩm Thiên nhìn chằm chằm Diệp Kình Thương: “Một chút linh khí rốt cuộc là bao nhiêu? Chiến Thần Tháp này chẳng lẽ không thể nào chữa trị hoàn toàn sao?”
Diệp Kình Thương liếc mắt: “Chữa trị hoàn toàn Chiến Thần Tháp thì trước khi thành Tiên ngươi đừng nghĩ tới nữa.”
“Còn chuyện tiêu hao bao nhiêu, mỗi năm hẳn sẽ tiêu hao không quá một ngàn vạn linh thạch.”
Mỗi năm duy chỉ để duy trì cho tháp này không đổ nát đã phải tiêu hao một ngàn vạn linh thạch?
Mọe nó như vậy mà không nhiều? Ông đang trêu ta đấy à?
Thẩm Thiên nhìn Diệp Kình Thương trợn ngược mắt.
Thấy sắc mặt Thẩm Thiên không tốt, Diệp Kình Thương nói: “Ít hơn một chút cũng được.”
“Nhưng ít nhất cũng phải hút tám trăm vạn linh thạch, thật sự không thể nào ít hơn nữa được đâu, nếu không sẽ bị đổ nát đấy.”
Thẩm Thiên luôn cảm thấy còn có thể cò kè mặc cả thêm nữa, có điều bây giờ điều này không phải là quan trọng nhất.
Hắn nhìn Diệp Kình Thương: “Nếu ta nhận Chiến Thần Tháp rồi sau này có thể tùy tiện cho người khác vào tháp đánh cược vượt ải không?”
Tròng mắt Diệp Kình Thương hơi đảo: “Nhóc con hay lắm, ván cờ này ngươi tính rất khéo, muốn dùng Chiến Thần Tháp này kiếm linh thạch cho Chiến Thần Tháp ăn đấy à?”
Thẩm Thiên liếc mắt: “Không thì ta biết đi đâu tìm nhiều linh thạch như vậy chứ? Tám trăm vạn linh thạch, hay là là người thử bán ta đi xem có đáng nhiều tiền như vậy không?”
Diệp Kình Thương cười nói: “Quả nhiên người có dáng dấp anh tuấn đều thông minh tuyệt đỉnh.”
“Được, chỉ cần sau này ngươi có thể cung cấp ổn định linh khí cho Chiến Thần Tháp, lôi đài Chiến Thần kia mặc sức ngươi sử dụng.”
“Có điều bảo vật đổi điểm Chiến Thần của những người vượt ải ta muốn được chia một nửa, đổi thành linh thạch tu bổ Chiến Thần Tháp.”
“Được.” Thẩm Thiên bình tĩnh nói: “Nhưng quyền định giá lôi đài Chiến Thần thuộc về ta, đệ tử Thần Tiêu thánh địa và bằng hữu của ta vượt ải, ta có quyền giảm giá.”
Diệp Kình Thương vui mừng nhìn Thẩm Thiên: “Thằng nhóc tốt, còn rất trượng nghĩa, có phong phạm của bổn tọa lúc trẻ!”
“Hay là thế này! Bổn tọa chịu thiệt, nhận ngươi làm cháu nuôi có được không? Ta rất có thành ý.”
Thẩm Thiên: “...”
Mẹ nó nhận bổn Thánh tử làm cháu nuôi, có kiểu nhận như vậy sao?
Hơn nữa giờ không phải đang bàn chuyện làm ăn sao? Có thể đứng đắn một chút không, có thể đứng đắn một chút không hả?
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: “Tiền bối, trước đây người từng nói, Chiến Thần Tháp này được luyện từ Thái Sơ Tử Khí, có thể luyện hóa tất cả năng lượng kỳ dị trong trời đất à?”
Diệp Kình Thương gật đầu: “Điều này là rõ ràng, lợi hại nhỉ!”
“Nên biết Chiến Thần cung chúng ta lấy “Tân Hỏa Chiến Thần kinh” làm truyền thừa hạch tâm, Chiến Thần Tháp cũng dùng “Tân Hỏa Chiến Thần kinh” để tế luyện ra.”
“Tân Hỏa Kinh mà ngươi tu luyện chỉ là phiên bản nát ngoài đường phố cơ bản nhất, cùng lắm tu luyện được đến Kim Thân cảnh là không thể đi tiếp nữa.”
“Còn “Chiến Thần kinh” của bản môn dù so sánh trong toàn bộ truyền thừa Tân Hỏa Kinh thì cũng là công pháp mạnh nhất.”
“Sau này khi ngươi chuyển sang tu luyện “Tân Hỏa Chiến Thần kinh” thì có thể tế luyện lại Chiến Thần Tháp.”
“Dưới sự gia trì của hai thứ này thì chắc chắn ngươi sẽ đứng ở thế bất bại.”
“Sao, nghe xong liền sôi trào nhiệt huyết đúng không?”
Cầm Chiến Thần Tháp đi đánh nhau với người khác thì sẽ đứng ở thế bất bại?
E là chỉ cần sơ ý làm nổ tháp thì cũng có thể kéo theo kẻ địch chết không có chỗ chôn thân!
Thẩm Thiên liếc nhìn, có điều lời của Diệp Kình Thương đã khiến hắn hơi động lòng: “Tân Hỏa Chiến Thần kinh?”
“Tiền bối, “Tân Hỏa Kinh” mà ta mua bằng năm lượng bạc này, hẳn người biết lai lịch thật của nó?”
Diệp Kình Thương nhẹ nhàng vuốt ve Ngộ Đạo Trà thụ, bình tĩnh nói: “Ngươi chỉ cần biết, Tân Hỏa Kinh không hề yếu hơn bất kỳ công pháp nào trên thế gian này.”
“Còn những chuyện khác, đợi sau khi ngươi vượt qua ba mươi sáu đạo thiên kiếp thì hẵng nói, nếu không biết quá nhiều cũng không tốt cho ngươi.”
Vượt qua 36 đạo thiên kiếp?
Mọe nó vậy chẳng phải đã thành đại đế rồi sao?
Lão già thối tha này, không nói thì không nói, khơi gợi kiểu đó làm gì chứ?
Chẳng lẽ “Tân Hỏa Kinh” này thật sự là truyền thừa siêu cấp gì đó ở Tiên giới?
Bởi vì từng bị tồn tại vô thượng nào nguyền rủa nên ai tu luyện nó đều càng ngày càng không may?
Cho nên người nào thiên tư không đủ tuyệt thế đều không có tư cách biết được bí mật của Tân Hỏa Kinh, đều phải trở nên mạnh hơn nữa mới được?
Nói chuyện nghiêm túc đến vậy rốt cuộc là có chuyện gì thế?
Đây không phải là chuyện thâm cung bí sử gì của giới Tu tiên đấy chứ?
Không đúng, nhất định là do cách mở của bổn Thánh tử không đúng!
Chuyện chắc chắn không đơn giản như vậy, cứ đợi sau khi vượt qua ba mươi sáu đạo thiên kiếp xưng đế rồi hẵng tính!
Cái gì, không độ được thì sao à?
Haha, không độ được thì bổn Thánh tử đã bị sét đánh chết rồi, còn để tâm bí mật này nọ gì nữa?
Chuyện Tân Hỏa Kinh tạm gác sang một bên đi, giải quyết vấn đề cung cấp nuôi dưỡng Chiến Thần Tháp quan trọng hơn.
Thẩm Thiên nói: “Nếu loại năng lượng kỳ dị nào cũng có thể được Chiến Thần Tháp hấp thu, vậy khí Huyền m chắc cũng có thể hấp thu nhỉ?”
Chương 333: Huyền m chi khí, sáu đạo luân hồi (2)
Khí Huyền m?
“Tinh hoa của nguyệt Nhật Nguyệt Tinh Hoa, là thứ đại bổ trong mắt rất nhiều yêu quái.
Hai mắt Diệp Kình Thương tỏa sáng: “Đây đúng là năng lượng vô cùng cực phẩm! Còn tốt hơn linh khí bình thường rất nhiều, ngươi biết ở đâu có sao?”
Thẩm Thiên gật đầu: “Lúc ta lịch luyện trên chiến trường thượng cổ đã đi qua một bình nguyên đặc biệt, nơi đó toàn là khí Huyền m, rất kỳ quái!”
“Ta nghi ngờ khu vực hạch tâm của bình nguyên đó có thể là đang phong ấn vật đại hung nào thời Thượng cổ.”
“Tiền bối người có thể xử lý được không? Nếu xử lý được ta có thể dẫn người đi xem, chia đều tạo hóa.”
Xử lý sao đây?
Diệp Kình Thương cười nhạo nói: “Những cô hồn dã quỷ trên chiến trường này còn chẳng đáng sợ bằng bổn tọa.”
Dứt lời Diệp Kình Thương nhẹ nhàng phẩy tay áo, ngón trỏ tay phải của Thẩm Thiên đột nhiên bay ra một giọt tinh huyết rót vào trong hư không.”
Một giây sau, toàn bộ hư không cũng bắt đầu nhẹ nhàng run rẩy.
Từng đạo hào quang màu tím dũng mãnh lao vào trong cơ thể Thẩm Thiên, cuối cùng thu liễm hết trong đan điền của Thẩm Thiên.
Bầu trời và mặt đất bị huyết sắc bao phủ lại xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên.
Còn tử tháp khổng lồ vốn cao ngàn trượng kia lúc này chỉ còn lại vài tấc đang xoay chầm chậm trong đan điền của Thẩm Thiên.
“Chờ một chút, tiền bối...”
“Khổng Mộng tiên tử, Liên Nhi, Quế bá bọn họ vẫn còn ở trong tháp đấy!”
Khóe miệng Thẩm Thiên giật giật, đồng bọn của hắn vẫn chưa ra sao Chiến Thần Tháp lại chạy vào trong bụng hắn rồi.
Sao giờ hắn cứ cảm thấy tất cả mọi người đều ở trong bụng bổn Thánh tử vậy?
Kỳ lạ.
Hư ảnh Diệp Kình Thương xuất hiện bên cạnh Thẩm Thiên, trong mắt mang theo kia kích động: “Yên tâm, giờ họ chưa ra ngoài được nên không thể xé rách bụng ngươi đâu.”
“Mau dẫn bổn tọa đi tìm khí Huyền m, thứ này là đồ tốt, còn được gọi là Thái m Chi Tinh đấy.”
“Đến lúc đó ngươi có thể giữ lại một ít, cho dù là nuôi nữ quỷ hay nuôi nữ yêu tinh đều có thể cho các nàng ấy ăn thỏa thích.”
Trên trán Thẩm Thiên tí tách mồ hôi, lão già này có sở thích đặc biệt thật đấy.
Có điều, đúng là có thể cân nhắc thu một ít kha cho Cửu Nhi.
Dù sao đã bào nha đầu này lâu như vậy rồi thì cũng nên cho nàng ta lại chút lợi lộc chứ.
Thẩm Thiên mang theo Chiến Thần Tháp trong bụng trên chiến trường đã không còn kiêng nể gì nữa.
Đùa à, dám không phục sẽ thẳng tay hút chết luôn.
Cho dù là có tà linh nào ngông nghênh ghê gớm từ nơi hạch tâm của chiến trường tới thì cùng lắm cứ lấy Chiến Thần Tháp ra.
Dù sao lão già kia từng nói tháp này còn có ba cơ hội miểu sát, có thể giết chết Chân Tiên cơ bà.
Đã bỏ tiền ra nuôi mà không dùng đến cũng phí.
Tuy nhiên vòng sáng của Thẩm Thiên giờ đã được tẩy trắng nên không hề gặp phải chuyện bị vong linh siêu cấp nào cản đường.
Hắn rất thuận lợi hoành hành mấy ngàn dặm trên chiến trường thượng cổ, đi đến một khu vực cách biên giới chiến trường một ngàn tám trăm dặm.
Khu vực này có thể được coi là nơi khá sâu của chiến trường thượng cổ.
Màu sắc mặt đất thậm chí đã có thiên hướng đỏ đen, trên bầu trời huyết vân cuồn cuộn.
Trên mặt đất, Khô Lâu, Huyết Ma, Sát Ma trên cơ bản đều là tồn tại Kim Đan kỳ, rất hiếm Trúc Cơ kỳ.
“Mấy giáo đồ Tà Linh giáo mà cũng dám vào sâu trong chiến trường như vậy để gây sự, đúng là không sợ chết.”
Dựa theo đoạn clip của hình ảnh cơ duyên chỉ dẫn, Thẩm Thiên nhanh chóng tìm được Huyền m sơn cốc.
Đúng vậy, sở dĩ hắn tới được đây là vì đã nhìn thấy cơ duyên trên đầu Hắc Nguyên.
Trong hình ảnh cơ duyên, Thẩm Thiên nhìn thấy Hắc Nguyên đi vào một bình nguyên bị khí Huyền m bao trùm.
Khu vực trung tâm của bình nguyên có một tế đàn khổng lồ, Hắc Nguyên bắt cóc nhiều đệ tử như vậy là để hiến tế cho tế đàn.
Thông qua hiến tế, hắn ta đã phục sinh thành công một Tà Linh vực ngoại vạn năm trước, đồng thời ký kết khế ước thành công với Tà Linh này giúp thực lực tăng lên rất nhiều.
Lúc này, ở khu vực trung tâm của bình nguyên bị khí Huyền m bao phủ, tế đàn khổng lồ phương viên chín trượng có một u hồn màu đỏ thẫm phiêu đãng.
Trong u hồn đỏ thẫm đó có thể lờ mờ nhìn thấy một gương mặt cực kỳ hung ác, dữ tợn.
“Két két két!”
“Luân hồi Thánh Chủ, cho dù ngươi có dùng Lục Đạo Luân Hồi bàn phong ấn bổn tọa vạn năm thì đã sao chứ?”
“Cuối cùng thì đám đồ tử đồ tôn của bổn tọa vẫn phát hiện ra bổn tọa trước, ngươi đem tính mệnh bày bố đại trận vạn cổ cũng coi như uổng công rồi.”
“Hãy chờ đi! Vài ngày nữa thôi chính là ngày Thiên Ma Trùng Thất Sát ba ngàn năm mới có một lần, uy lực Luân Hồi bàn này của ngươi sẽ giảm đến mức thấp nhất.”
“Đó sẽ chính là lúc bổn tọa lại nhìn thấy ánh mặt trời, khí Huyền m ngươi luyện ra từ người bổn tọa, cuối cùng bổn tọa cũng có thể thu lại được rồi!”
“Hãy chờ đi! Vạn năm trôi qua, lúc này cánh cửa Tiên giới đã đóng, giới này đã không còn có Chân Tiên nữa.”
“Đợi bổn tọa khôi phục nguyên khí, nhất định phải tìm đến Luân Hồi thánh địa của ngươi, tiễn truyền nhân của ngươi...”
Vốn u hồn còn đang tự nói chuyện, không ngừng líu lo với một trận bàn bằng bạch ngọc.
Bỗng nhiên, dường như nó cảm nhận được gì đó, hồn thể bắt đầu nổi sóng kịch liệt.
Có người tới!
Có người xâm nhập bình nguyên!
Trong lòng u hồn dâng lên một dự cảm không may to lớn.
Bình nguyên này bình thường có trận pháp đặc biệt phong ấn, căn bản sẽ không có vong linh xâm nhập.
Nhưng là lúc này, nó lại cảm giác được có vị khách không mời mà đến xâm nhập bình nguyên.
Hơn nữa không chỉ đơn giản là xâm nhập vào bình nguyên.
U hồn có thể cảm nhận rõ khí Huyền m trên bình nguyên đang trở nên mỏng manh với tốc độ cực nhanh.
Lập tức, hồn của nó cảm thấy không ổn.
Trong nhà có trộm!