Nên biết khí Huyền m trên bình nguyên này đều do tinh nguyên Tà Linh Chuẩn Tiên cấp hóa thành.
Vạn năm trước, lão ta từ vực ngoại xâm nhập giới Tu tiên.
Ỷ vào tu vi cấp bậc Chuẩn Tiên của mình tung hoành khắc ngũ vực huyết tế thương sinh.
Ngay cả những tồn tại cấp bậc Thánh nhân cũng không chỉ một người ngã xuống dưới tay lão ta, có thể xưng là tuyệt thế hung nhân.
Cuối cùng, nhờ có lão Thánh chủ của Luân Hồi thánh địa đã trả giá bằng tính mạng bản thân mình dùng Lục Đạo Luân Hồi bàn Chuẩn Tiên Khí mới có thể trấn áp nó.
Vạn năm qua, Lục Đạo Luân Hồi bàn không ngừng luyện hóa bản nguyên u hồn Tà Quân, tịnh hóa thành bản nguyên trong Tiểu Lục Đạo thành khí Huyền m.
Vốn những khí Huyền m này sẽ trực tiếp tiêu tan nhưng ba ngàn năm trước vài giáo đồ Tà Linh giáo đã phát hiện ra nơi này.
Thế là những giáo đồ này bày trận pháp tụ khí Huyền m lại.
Tất cả những hành động đó là để chờ ngày Thiên Ma Trùng Thất Sát ba ngàn năm mới có một lần, dùng biện pháp đặc biệt cứu u hồn Tà Quân ra, cũng phục hồi nguyên khí với tốc độ nhanh nhất.
Vậy mà hôm nay, u hồn Tà Quân lại cảm thấy có người đang trộm khí Huyền m của lão ta.
Điều này khiến lão ta tức đến mức nổ tung.
Dù sao cũng là ba ngàn năm ròng rã đấy!
Ngươi biết ba ngàn năm nay bổn tọa sống như thế nào không?
Mắt thấy sắp thoát ra khỏi vây khốn, có thể thu lại toàn bộ khí Huyền m bị luyện ra, ngươi nói ta nghe, sao ngươi không biết xấu hổ mà đi cướp đoạt gốc rễ tính mạng lão tử chứ?
Khốn kiếp, bổn tọa sẽ liều mạng với ngươi!!!
U hồn Tà Quân miễn cưỡng xuyên qua áp chế của Lục Đạo Luân Hồi bàn, triệu tập khí Huyền m phát động tấn công.
Lập tức, cả Huyền m bình nguyên xảy ra dị tượng.
Khí Huyền m vô cùng vô tận kia bắt đầu hóa thành vô số tà ma lệ quỷ vô cùng dữ tợn.
Trên khắp bình nguyên lập tức như có trăm quỷ dạ hành, trên người mỗi Tà Linh đều tản mát ra khí tức đáng sợ có thể so với Thánh cấp.
“Thứ quỷ này mạnh quá, tiền bối người có thể xử lý được chứ?”
Trong lòng Thẩm Thiên hơi e ngại nhưng Diệp Kình Thương thì lại khá bình tĩnh.
Chiến Thần Tháp tử sắc từ trong đan điền của Thẩm Thiên bắn ra, tỏa ra từng đạo thần huy.
“Bình tĩnh, tên này bị trận pháp trấn áp, căn bản không thể phát ra công kích gì ra hình ra dáng cả.”
“Những thứ quỷ quái này nhìn thì khí thế dọa người, kỳ thật chỉ là khí Huyền m thuần túy ngụy trang, căn bản chẳng có lực công kích gì.”
Diệp Kình Thương vuốt râu cười khẽ: “Nhiều khí Huyền m như vậy đủ để Chiến Thần Tháp tiêu hao rất lâu.”
Dứt lời, hai tya Diệp Kình Thương bắt đầu bấm pháp quyết, xung quanh hồn thể tản mát ra thần quang.
Từng chấm sáng màu tím giống như sao trời lấp lóe quanh người Diệp Kình Thương, tạo ra tinh đồ huyền diệu.
Tinh đồ kia giống như một con cự côn khổng lồ chiếu rọi sau lưng Diệp Kình Thương hóa thành dị tượng cự côn vạn trượng.
“Chỉ còn lại tàn hồn, quả nhiên uy lực khi thi triển thần thông giảm đi quá nhiều.”
Diệp Kình Thương cười lắc đầu: “Có điều hút thu chút khí Huyền m này vẫn đủ rồi.”
Nói xong câu này, Chiến Thần Tháp và hư ảnh Cự Côn vạn trượng hòa làm một thể, trong chốc lát Cự Côn tựa như ngưng tụ thành thực chất.
Những Tà Linh kia phát ra tiếng quỷ khóc ma gào bén nhọn, tất cả đều bị cưỡng ép hút vào miệng Cự Côn, hóa thành khí Huyền m thuần túy nhất.
“Đáng ghét, khốn kiếp.”
“Có bản lĩnh thì thả bổn tọa ra để bổn tọa đấu một trận công bằng với ngươi.”
“Nhân lúc bổn tọa bị trấn áp đánh cắp tinh nguyên của bổn tọa thì có gì là anh hùng hảo hán?”
Giữa bình nguyên vang lên tiếng gào rống giận dữ của Tà linh.
Diệp Kình Thương cười nhạo nói: “Chỉ là một thé nhỏ bé của Tà Linh tộc mà cũng ngang tàng nhỉ!”
“Hút hết cho bổn tọa!”
Nói xong, Cự Côn phát ra lực hút mạnh hơn nữa.
Trong chốc lát, toàn bộ khí Huyền m trên khắp bình nguyên đều như trăm sông hợp thành biển bị Cự Côn thôn phệ sạch sẽ.
Bình nguyên vốn còn như hoa trong sương mù giờ đã trở nên vô cùng rõ ràng, có thể nhìn thấy được từng ngọn cây cọng cỏ.
“Hết rồi, không còn lại một giọt nào.”
Dưới tế đàn chính giữa bình nguyên vang lên âm thanh tuyệt vọng.
Cả người U Hồn Tà Quân đang run rẩy.
Những đồ tử đồ tôn của bổn tọa đâu!
Những tín đồ của bổn tọa đâu?
Chẳng phải đã nói là sẽ đưa nhục thân cực phẩm và huyết tế đến cho bổn tọa sao?
Sao bọn chúng còn chưa tới thì đã rước đến Sát Thần theé này?
Nên biết mặc dù U Hồn Tà Quân miệng cọp gan thỏ chỉ có thể xuyên qua Lục Đạo Luân Hồi bàn thi triển một vài huyễn tượng công kích nào đó, nhưng loại huyễn tượng công kích này đủ để hầu hết tu sĩ Thánh giai trở xuống phải bỏ chạy trối chết
Thậm chí ngay cả cường giả Thánh giai nhiều khi nhìn thấy huyễn tượng bách quỷ dạ hành này cũng sẽ không dám lỗ mãng.
Dù sao thì mấy con quỷ lâu năm cũng rất đáng sợ.
Nhưng lần này tên xâm nhập bình nguyên kia căn bản không hề bị huyễn tượng mê hoặc.
Hắn vừa liếc mắt đã nhận ra thực hư của U Hồn Tà Quân, hút cạn khô tất cả khí Huyền m của lão ta.
Giờ U Hồn Tà Quân hoàn toàn không còn thủ đoạn gì nữa chỉ có thể ngoàn ngoãn ở trong Lục Đạo Luân Hồi bàn để người ta nhào nặn.
Nhục nhã, vô cùng nhục nhã!
Sớm biết sẽ có hôm nay, lúc trước lão ta đã chẳng đến Nhân gian giới làm gì!
Đáng tiếc, thế gian này không có thuốc hối hận để uống, cuối cùng U Hồn Tà Quân vẫn gặp phải khắc tinh trong mạng của mình.
Tay Thẩm Thiên cầm Chiến Thần tháp đi theo bên cạnh Diệp Kình Thương cẩn thận bước về phía trung tâm của bình nguyên này.
Rất nhanh, một tế đàn khổng lồ xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên.
Tế đàn này toàn thân màu trắng, bên trên có khắc Thần văn đại đạo vô cùng huyền diệu, phù hợp với Lục Đạo Luân Hồi bàn.
Còn ở khu vực trung tâm của tế đàn có một bệ đá, trên bệ đá là một mâm sứ nhỏ màu trắng bạc treo lơ lửng.
Trong nháy mắt nhìn thấy mâm sứ nhỏ này, trong cơ thể Thẩm Thiên lập tức dâng lên cảm giác khao khát mãnh liệt.
Diệp Kình Thương như có điều suy nghĩ nhìn Thẩm Thiên một chút: “Ha ha, muốn không?”
“Thứ này hẳn là Lục Đạo Luân Hồi bàn phỏng chế, tuy nhiên tu vi của người chế luyện thực sự quá yếu.”
“Nhưng tốt xấu gì nó cũng được chế tạo từ Luân Hồi Tịnh Thổ, cũng có mấy phần uy năng, có thể được coi là một bảo bối khá tốt.”
Chương 335: Tên nhóc này thật sự là Chân Tiên đắc đạo sao? (2)
Ánh mắt Thẩm Thiên khựng lại: “Luân Hồi Tịnh Thổ? Vô thượng thổ đứng thứ ba trong bảng xếp hạng Thiên địa kỳ trân Huyền Thổ?”
Nên biết rằng ba xếp hạng đầu của bảng Thiên địa kỳ trân đều là kỳ trân vô thượng của giới Tu tiên.
Giống như Luân Hồi Tịnh Thổ này cũng được xưng là Chư Thiên Vạn Linh Bản Nguyên chi thổ.
Nghe nói chỉ có vùng đất Luân Hồi nào không thể tiếp xúc thì mới có thể sinh ra loại thổ này.
Nó có thể phản bản quy nguyên, biến tất thảy những vật hậu thiên trở về với bản chất ban đầu nhất, sơ khai tinh khiết nhất.
Nghe nói tồn tại có được Luân Hồi Tịnh Thổ có thể tránh được tất thảy những công kích nguyền rủa, độc tố, ngay cả nghiệp hỏa cũng có thể tẩy sạch.
Nghe nói thậm chí ngay cả vết thương đại đạo, vết nứt căn cơ cũng có thể sử dụng Luân Hồi Tịnh Thổ để bù đắp lại.
Nói chung trước luân hồi, tất thảy đều có thể làm lại lần nữa.
Đương nhiên, có lẽ những lời đồn cũng hơi quá một chút.
Nhưng không thể không nói, Lục Đạo Luân Hồi bàn chế tạo từ Luân Hồi Tịnh Thổ này thực sự có uy lực siêu tuyệt.
Bởi vậy nó mới có thể mạnh mẽ trấn áp được tồn tại cấp Chuẩn Tiên vạn năm.
Cho dù giáo đồ Tà Linh giáo phát hiện cũng không thể nào cứu được Tà Linh này, nhất định phải chờ đợi ngày Thiên Ma Trùng Thất Sát ba ngàn năm mới có một lần.
Bởi vậy có thể thấy được cho dù là Chuẩn Tiên khí thì Lục Đạo Luân Hồi bàn này tuyệt đối cũng là một trong những tồn tại cường đại nhất.
“Thích không? Nếu thích cứ nói với ta, ngươi không nói sao ta biết là ngươi muốn!”
Diệp Kình Thương nhìn Thẩm Thiên với ánh mắt cực nóng, lập tức toét miệng cười nói: “Cái đồ chơi này cũng không dễ thu phục đâu.”
Thẩm Thiên nhìn lão già đang nở nụ cười đắc ý kia thì khóe miệng không khỏi giật giật.
Lão già này thật sự là Chân Tiên đắc đạo của Tiên giới sao?
Tay Thẩm Thiên cầm Chiến Thần tháp chậm rãi đi đến trước bục đá.
Hắn nhìn Lục Đạo Luân Hồi bàn đang treo lơ lửng, trong lòng đột nhiên có một loại cảm giác.
Dường như hắn cảm thấy Lục Đạo Luân Hồi bàn kia rất thân thiết với mình, giống như có thể dễ dàng nhận được sự chấp nhận của nó vậy.
“Đừng nhìn nữa, đó là Chuẩn Tiên Khí.”
Diệp Kình Thương nhếch miệng, nói: “Không có lão phu dùng Chiến Thần tháp áp chế, ngươi không thể nào thu phục...”
Ông còn chưa nói dứt lời thì đã bị nghẹn họng.
Vì Diệp Kình Thương đột nhiên nhìn thấy Thẩm Thiên chậm rãi vươn tay, vuốt ve Lục Đạo Luân Hồi bàn kia.
Sao có thể như vậy được!!!
Đây là Lục Đạo Luân Hồi bàn cấp bậc Chuẩn Tiên Khí, sao có thể bị một tu sĩ Trúc Cơ kỳ tùy tiện vuốt ve như thế?
Có còn chút kiêu ngạo nào của Chuẩn Tiên Khí không vậy?
Không đề cập đến gương mặt đang sững sờ đến nhức của trứng của Diệp Kình Thương nữa, lúc này Thẩm Thiên chỉ cảm thấy sờ tới sờ lui cái mâm sứ nhỏ này tương đối dễ chịu.
Vũ hóa Tiên Kim, Phệ Tiên đằng, Nhất Nguyên Trọng Thủy và Nam Minh Ly Hỏa, bốn loại kỳ vật trong thiên địa vốn đều nước sông không phạm nước giếng, cũng tức là ta không trêu chọc ngươi, ngươi cũng đừng hòng trêu chọc ta.
Nhưng vào lúc này, sau khi cảm nhận được khí tức của Luân Hồi Tịnh Thổ, năng lượng của bốn kỳ vật đều trở nên sinh động.
Bọn chúng đang cộng minh với Luân Hồi Tịnh Thổ, giống như đang nói: “Anh chàng đẹp trai ơi, tới đây chơi nhanh nào!”
Lập tức, Lục Đạo Luân Hồi bàn vạn năm cô đơn tịch mịch đã động lòng.
Một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay Thẩm Thiên chảy ra rồi lập tức tiến vào trong Lục Đạo Luân Hồi bàn không thấy đâu nữa.
Đột nhiên, trong Lục Đạo Luân Hồi bàn bắn ra tia sáng màu trắng vạn trượng chiếu sáng khắp bình nguyên.
Trận đài to lớn này bắt đầu nhẹ nhàng chấn động, xuất hiện từng vết nứt, toàn bộ pháp trận mất đi đầu mối hạch tâm then chốt nên dần dần sụp đổ.
“Ha ha ha ha ha!”
“Cuối cùng bổn tọa cũng thoát khỏi giam cầm rồi!”
“Các ngươi chờ đấy, đợi bổn tọa khôi phục nguyên khí, nhất định sẽ trở về!”
Sau khi Lục Đạo Luân Hồi đại trận sụp đổ, một dải khí đen từ dưới đáy trận đài tuôn ra, tản ra khí tức cực kỳ tà ác.
Tuy nhiên lão ta không giống như mấy kẻ trong phim, lao thẳng về phía Thẩm Thiên mà lại vắt chân lên cổ chạy trốn về phía xa.
Diệp Kình Thương bĩu môi: “Chỉ là một con Tiểu Tà linh mà dám nói mấy lời dọa dẫm trước mặt bổn tọa?”
“Nếu để ngươi chuồn mất như vậy thì sau này bổn tọa có còn thể diện nữa không hả?”
Nói xong, Diệp Kình Thương nhẹ nhàng phẩy tay áo.
Ánh sáng trên Chiến Thần Tháp bùng nổ, trong nháy mắt ngưng tụ thành một pháp võng màu tím khổng lồ che khuất bầu trời.
Pháp võng vững vàng bao phủ lấy u hồn Tà Quân không ngừng nhào nạn thu nhỏ nó, cuối cùng thì vo nó lại thành một con bíp bê màu tím to khoảng bằng quả trứng gà treo ngay bên dưới Chiến Thần Tháp giống như mặt dây chuyền.
“Đáng ghét, sĩ có thể chết không thể nhục!”
“Bổn tọa đường đường là Thánh quân một đời, sao có thể chịu sỉ nhục như vậy!”
Búp bê màu tím không ngừng lắc lư, giữa tóc phát ra tiếng gầm gừ phẫn nộ.
Diệp Kình Thương đưa tay phải ra, trên ngón trỏ ngưng tụ ra một đạo tử quang bắn lên đầu nó.
“Ui da, đau quá!”
Búp bê màu tím hét thảm một tiếng.
Lão ta hoài nghi nhân sinh, thân đường đường là Tà quân của Tà Linh tộc.
Dù là vạn năm trước khi bị Luân Hồi Thánh chủ trấn áp thì cùng lắm chỉ chịu chút ấm ức thôi.
Dù sao đối phương cũng đã chết rồi.
Còn trước mặt lão già này, lão ta cảm thấy mình giống như đưa con nít ranh để mặc người ta nhào nặn vậy.
Quá ấm ức, quá bất lực, quá đáng thương!
“Không chịu được sự sỉ nhục này vậy thì ta có thể tiễn ngươi đi luân hồi.”
“Không muốn chết, ngoan ngoãn im lặng một chút cho bổn tọa!”
Giọng nói lạnh lẽo của Diệp Kình Thương vang lên khiến con búp bê màu tím trong nháy mắt trở nên vô cùng yên tĩnh.
Ngoan ngoãn như... một đứa trẻ!
Chương 336: Ngũ Hành trang bị đủ, đúc thành Kim Thân (1)
Còn bên kia, sau khi Lục Đạo Luân Hồi bàn được Thẩm Thiên nhỏ máu nhận chủ thì đã chui thẳng vào trong cơ thể Thẩm Thiên.
Lần này, nó vững vàng chiếm cứ lá lách của Thẩm Thiên và tản ra ánh sáng màu hoàng kim nhàn nhạt.
Giờ khắc này Thẩm Thiên cảm thấy dễ chịu chưa từng có.
Lúc này trong cơ thể hắn đã tập hợp đủ năm loại kỳ vật thiên địa, bắt đầu dùng phương thức người thường không cách nào tưởng tượng được phát họa tương sinh.
Kim sinh mộc, mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ, thổ sinh kim!
Tương sinh ngũ hành không chút sơ hở, uy lực của Hỗn Nguyên Thần Thể cũng thăng hoa cực điểm.
Thẩm Thiên cảm thấy lúc này cho dù là lôi pháp của mình hay uy lực chiến kỹ của mình đều tăng lên nhiều.
Từng đạo năng lượng bắt đầu từ kỳ vật ngũ hành phát ra trong cơ thể hắn nuôi dưỡng lục phủ ngũ tạng khiến chúng thăng hoa đến cực điểm.
Thẩm Thiên chậm rãi nhắm mắt lại, ngồi xếp bằng.
Từng đạo ánh sáng ngũ sắc sáng chói hiện lên trong cơ thể hắn, dần dần hình thành một luân hồi.
“Thú vị lắm, ở Siêu Phàm kỳ mà có thể gom góp được năm loại kỳ vật thiên địa, hiếm thấy hơn nữa là còn có thể luyện hóa cả năm loại kỳ vật thiên địa.”
“Cho dù là ở Tiên giới bổn tọa cũng chưa từng nghe thấy chuyện lạ đời như thế, rốt cuộc tiểu tử này có thể chất gì vậy?”
“Dùng năm loại kỳ vật thiên địa ngưng tụ ra Kim Thân rốt cuộc sẽ mạnh chừng nào?”
Diệp Kình Thương nhìn sang Thẩm Thiên đang nhập định tự lẩm bẩm.
Từng đạo tử quang bao phủ Thẩm Thiên hộ pháp cho hắn.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Bên ngoài cơ thể Thẩm Thiên bắt đầu sinh ra ánh sáng màu vàng.
Đó là cảnh giới thứ ba của hệ thống Thần Ma Luyện thể, biểu hiện nhập môn của Kim Thân cảnh.
Thần Ma Luyện thể, đầu tiên là Đóan Thể, rồi sau đó là dùng sức mạnh khí huyết rèn luyện ngũ tạng ngưng tụ Kim Thân.
Ngay cả bản thân Thẩm Thiên cũng không ngờ tu vi Kim Đan luyện khí còn dừng lại ở Trúc Cơ kỳ mà Thần Ma Luyện thể khó khăn hơn lại có thể tiến giai trước.
Kim quang càng ngày càng nhiều che kín người Thẩm Thiên khiến thân thể Thẩm Thiên nổi bật như cơ thể của Chân Thần, oai hùng tôn quý.
Đây là bắt đầu “từ nhục thể phàm thai chuyển hóa thành thân thể Thần Ma”, cũng là giai đoạn mấu chốt tu sĩ Thần Ma Luyện thể có thể dùng nhục thân mạnh mẽ chống lại pháp bảo.
Chỉ có những Thần Ma Luyện thể giả đúc được Kim Thân vô địch mới có thể thật sự dùng lực phá vạn pháp!
Dần dần, mười ngày lại trôi qua.
Lúc này toàn thân Thẩm Thiên từ trên xuống dưới đã hoàn toàn chuyển hóa thành kim sắc.
Hào quang sáng chói từ trong cơ thể hắn phát ra làm hào quang trăm trượng quanh thân càng chói lóa hơn.
Nếu Thiên Tú Phật chủ của Lôi m thánh địa nhìn thấy Thẩm Thiên lúc này chắc dù có làm thế nào cũng phải dụ dỗ hắn về Phật môn.
Không còn cách nào khác, Thẩm Thiên lúc này thật sự quá siêu phàm.
Có lẽ giờ tùy tiện ném hắn đến một thành thị phàm tục nào thì cũng có thể thu hút được vô số tín đồ!
Nên biết cùng là toàn thân tỏa ra kim quang nhưng dáng dấp anh tuấn và dáng dấp xấu xí hiệu quả hoàn toàn khác biệt.
Thuế biến của Thẩm Thiên biến đã chuẩn bị kết thúc, mà lúc này Chiến Thần Tháp bên cạnh cũng đang phát ra những đốm huỳnh quang.
Từng bóng người từ trong tháo bay ra, đó là nhóm Khổng Mộng, Kim Vũ, Quế công công.
Bọn họ đã ở trong Chiến Thần Tháp lịch luyện hơn hai mươi ngày, đều có thu hoạch lớn.
Nhưng sau khi họ nhìn thấy Thẩm Thiên lúc này, trên mặt ai nấy đều đầy vẻ chấn động.
“Toàn thân ngập tràn kim quang, đây là hiển hóa của Kim Thân cảnh, kim sắc của sư huynh còn có thể tản mát ra thần quang trăm trượng!”
Khuôn mặt Tần Vân Địch đầy chấn động: “Chắc Đại sư huynh mà nhìn thấy cảnh này sẽ phải hoài nghi nhân sinh mất!”
Trong mắt Khổng Mộng lấp lóe thần quang: “Thân thể mạnh mẽ quá, đã diễn hóa đến mức đủ để vật lộn vô địch!”
Quế công công nhìn Chiến Thần Tháp đang thu nhỏ vô số lần đang lơ lửng bên cạnh Thẩm Thiên.
Trong mắt ông tràn đầy kinh ngạc: “Chiến Thần Tháp thu nhỏ lại, chẳng lẽ... đã nhận Điện hạ làm chủ sao?”
“Cũng đúng, Điện hạ là thiên kiêu bảy sao duy nhất vạn năm nay được Chiến Thần Tháp công nhận, độc nhất vô nhị!”
“Chiến Thần Tháp có nhận chủ cũng là chuyện bình thường đến mức không thể bình thường hơn!”
“Nương nương, nếu người dưới suối vàng có biết, có thể mỉm cười cửu tuyền!”
Muốn hỏi hiện giờ trong số những người ở đây tâm tình ai chập chờn mãnh liệt nhất, thì chính là Kim Vũ.
Mặc dù y cũng chả phải người.
Trước khi tiến vào chiến trường thượng cổ, Kim Vũ chính là thiên kiêu tộc Kim Sí Đại bằng, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang.
Ngoại trừ Khổng Mộng, y luôn bễ nghễ khinh thường tất cả yêu tộc Nam Cương, khó gặp được đối thủ cùng giai, gần như tung hoành vô địch.
Nhưng từ khi tiến vào chiến trường thượng cổ, Kim Vũ liên tục bị đả kích.
Đầu tiên là bị Tần Vân ĐỊch dùng loại súng kỳ quái kia bắn cho không chống đỡ nổi, mất hết thể diện.
Ngay sau đó lại bị huyết ma cấp Nguyên Anh bắt được, may sao được thiên kiêu đối đầu là Thẩm Thiên cứu cho, lại càng thêm xấu hổ.
Thật vất vả mới gặp được đại cơ duyên chiến thần tháp, đồng thời tìm được Thiên bằng bác long thuật của Thiên Bằng Thần tộc đã thất truyền từ lâu.
Nhưng lại nhận phải đả kích lớn hơn!
Khổng Mộng người ta đã được đánh giá là thiên kiêu năm sao, được ghi tên trong bảng Chiến Thần.
Mà y thì khó khăn lắm mới chạm đến được cánh cửa thiên kiêu ba sao, đồng thời còn bị luân phiên chà đạp luận bàn.
Kim Vũ nghi ngờ khí vận của mình đã bị ngăn cản, nếu không, vì sao lần nào cũng gặp phải anh linh khắc chế mình?
Đầu tiên là hậu duệ Viêm Xạ của Tiễn Thần tộc, bắn cho toàn thân Kim Vũ thủng lỗ chỗ.
Đối thủ thứ hai là Hỏa Hoàng của Thượng giới, tốc độ và tấn công đều không kém Kim Vũ, lại am hiểu pháp thuật thuộc tính hỏa, lại càng khắc chế Kim Vũ đến sít sao.
Đối thủ lần thứ ba thì không khắc chế hắn như hai lần trước nữa, nhưng Kim Vũ cũng không làm gì được y.
Bởi vì đối phương là hậu duệ tộc Thần Côn, một tay “Thủy chi thúc phược” đủ khiến cho Kim Vũ không thể thi triển ra toàn bộ tốc độ, một tay “Thủy chi phân giải” khiến cho đòn tấn công trảm liệt của Kim Vũ gần như vô hiệu.
Cuối cùng, kéo cho Thân Vũ phải móc rỗng toàn thân, chẳng còn cách nào khác, thất bại.