Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 121



Lần lượt khắc kim, lần lượt PK.

Lần nào cũng thế, dường như chỉ còn cách thành công có một tí nữa thôi, nhưng lần nào cũng vẫn cứ là còn khoảng cách.

Cuối cùng, Kim Vũ đã xứng đôi được với một thiên kiêu thuộc tính mộc, cảm thấy mình có thể xoay người chuyển vận rồi.

Kết quả, khi Kim Vũ hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang chuẩn bị phát động tấn công vị thiên kiêu thuộc tính mộc kia, chợt một chùm sáng rực rỡ kỳ quái lóe lên trước mắt y, cưỡng chế y rời đi.

Con mẹ nó chứ, lão tử solo thắng ngay đây mà!

Ngươi lại nhổ lão tử đi đâu???

Kim Vũ cảm thấy mình sắp phát điên rồi!

Ngươi hiểu không…

Một anh hùng đang ở tỷ số 0-10, thật vất vả mới gặp được một tiểu Lỗ Ban tàn huyết có thể ghi được bàn thắng đầu tiên, đột nhiên đứt kết nối wifi là sao?

Kim Vũ cảm giác lông tóc toàn thân mình đều dựng đứng cả lên rồi.

Nếu không phải vì cảm thấy mình không thể đánh lại được chiến thần Tháp Linh, thì bây giờ y không thể không nổi bão!

“Vì cái gì!”

“Chiến thần Tháp Linh, vì sao ta còn chưa luận bàn xong đã bị cưỡng chế kéo ra ngoài?”

Kim Vũ cưỡng ép nhịn lửa giận trong lòng xuống, nhìn chằm chằm thiến thần tháp màu tím bên cạnh Thẩm Thiên.

Y không nhìn thấy Diệp Kình Thương, cũng chính vì vậy khi đối phương thốt lên giọng nữ nhân, giọng nói của Kim Vũ không còn quá dữ dội nữa.

“Con chim trẻ tuổi!”

“Thực ngại quá, vì bổn tháp đã nhận Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên Điện hạ làm chủ, cho nên tạm thời gián đoạn cuộc thí luyện của các vị.”

“Tất cả chi phí khiêu chiến lần này của các vị, bổn tháp sẽ chịu hết, một lát nữa khi ngài thanh toán điểm chiến thần khiêu chiến, bổn tháp sẽ trả về gấp đôi cho ngài.”

Giọng nói nữ tử nhu hòa như nước lại vang lên, khiến cho cơn phẫn nộ trong lòng Kim Vũ từ từ tản đi.

“Sẽ trả lại gấp đôi điểm chiến thần khiêu chiến lần này sao?”

Kim Vũ ngẫm nghĩ, gật đầu: “Coi như cái tháp nhà ngươi phúc hậu, không lừa bổn điêu!”

Đợi lát nữa ~!!!

Cô nương tháp này vừa nói cái gì ấy nhỉ?

Nàng nói là tháp chiến thần đã nhận Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên làm chủ sao?

Vậy là thanh xuân đã kết thúc!

Nói cách khác, sau này nếu bổn điêu muốn khiêu chiến thần tháp nữa sẽ phải hỏi ý tiểu tử Thẩm Thiên này sao?

Nghĩ vậy, Kim Vũ cảm thấy ê cả răng. Y đường đường là thiên kiêu tộc Kim Sí Đại Bằng, còn phải đi cầu cạnh tiểu tử này sao?

“Tháp Linh, không phải ngươi đã nói chỉ có đánh bại tất cả hình chiếu thiên kiêu mạnh nhất trong tháp, trở thành thiên kiêu bảy sao mới có tư cách trở thành chủ nhân của tháp chiến thần hay sao?”

“Vì sao mới có mười ngày ngươi đã nhận Thẩm Thiên làm chủ rồi? Có phải tháp nhà ngươi có gì khuất tất không? Có phải ngươi làm việc không công bằng không?”

Kim Vũ hơi u oán, càng nói càng nhỏ, vì y cũng hiểu chuyện này không có khả năng lắm.

Dù sao cũng là tháp tiên giới rơi xuống, sao có thể không công bằng chứ?

Huống chi, xem sức chiến đấu vô địch với tu sĩ cùng giai của Thẩm Thiên lúc trước, hoàn toàn chính xác là mạnh hơn cả Khổng Mộng.

Chỉ có điều Kim Vũ khó mà tin được hắn lại mạnh như thế!

Hơn nữa, nhìn tư thế toàn thân tỏa sáng của Thẩm Thiên lúc này thì rõ ràng hắn đã bắt đầu ngưng tụ chân thân.

Nhớ lại trước đó đã từng kiên trì hẹn ước chờ Thẩm Thiên đột phá đến Kim Đan hoặc Hóa Thân kỳ sẽ lại chiến một trận, Kim Vũ cảm thấy da tóc tê dại.

Bây giờ cụp đuôi trốn còn kịp không nhỉ?

Nhưng bổn điêu còn chưa dùng hết điểm trong tháp chiến thần đâu!

Nhưng bây giờ tháp chiến thần đã nhận chủ, muốn tiến vào xài hết số dư nhất định phải tìm Thẩm Thiên.

Nhưng tìm Thẩm Thiên rồi, nhỡ hắn nhắc lại ước định kia muốn so tài lần nữa với bổn điêu, bổn điêu nên xử lý thế nào đây?

Lúc này nội tâm Kim Vũ tiếp tục nổ tung, suýt nữa thì chim cách phân liệt!

Nếu không nhờ có mười ngày không ngừng luận bàn với thiên kiêu cùng giai, ma luyện tâm tính Kim Vũ cực mãnh liệt.

Đồng thời, trong quá trình không ngừng tiêu hao, Kim Vũ đã hấp thụ niết bàn thánh dịch một cách tối đa, nhục thân và tinh thần đều được đề thăng trên diện rộng.

Chỉ e lúc này Kim Vũ đã bước theo gót Phương Thường và Thần Trung Thiên, tẩu hỏa nhập ma rồi.



Khi người vui người buồn lẫn lộn, vầng hào quang màu vàng quanh cơ thể Thẩm Thiên chậm rãi thu liễm lại.

Thân thể vàng chói lọi của hắn cũng đang khôi phục lại màu sắc bình thường.

Chỉ có điều, làn da của hắn lại càng trắng nõn không chút tì vết hơn xưa, đồng thời, đường cong bắp thịt cũng càng thêm hài hòa.

Không phải là cơ bắp ụ thành từng cục từng cục như gấu như những kẻ tu luyện thể thuật tầm thường kia, mà là cơ bắp thẳng tắp.

Chính là kiểu mặc quần áo tưởng gầy, cởi ra thì nhiều thịt.

Nói tóm lại, lúc này Thẩm Thiên lại càng anh tuấn hơn trước kia.

Mái tóc dài của hắn rủ xuống như vẩy mực, hai mắt khá to long lanh.

Dường như trong đó là một mảnh sao trời ẩn hiện trong mây, vô cùng thần bí khiến người ta cứ với theo, rồi chìm vào si mê.

“Cùng do Phụ hoàng sinh ra, vì sao Thập Tam đệ càng lớn càng anh tuấn.”

Nhìn Thẩm Thiên hút tất cả ánh mắt của nữ tử xung quanh, Thẩm Ngạo chỉ cảm thấy vừa chua vừa ngọt.

Chua là vì sao mình cũng thừa kế huyết mạch của Thẩm Khiếu, nhưng dù là thiên phú hay nhan sắc đều bị Thẩm Thiên đè bẹp?

Ngọt vì y cảm thấy thật may mắn, loại tồn tại tuyệt đại thiên kiêu này lại là Thập Tam đệ nhà mình, chỉ cần y có thể bỏ xuống được cái kiêu ngạo “có lẽ có” kia.

Dựa vào đùi Thập Tam đệ, trên cơ bản là có thể xông phá trong tu tiên giới rồi, tiên đồ không thể định lượng.

Giống như chuyến thí luyện trên chiến trường thượng cổ lần này này, chỉ trong vòng hơn hai mươi ngày không tới một tháng, y đã thu được biết bao nhiêu cơ duyên?

Có thể nói, nếu không phải nhờ đi theo Thẩm Thiên, Thẩm Hạo có mất cả trăm năm cũng chưa chắc đã có thể sưu tầm nổi cơ duyên tài phú khổng lồ như thế.

Ví như mấy thứ cực phẩm linh dược như long huyết thảo, kiếm tâm quả này đều cực kỳ trân quý, có tiền cũng không mua được.

Cái gì mà huấn luyện ma quỷ của Trường Hà Kiếm tôn, so ra thì…

Vẫn là Thập Tam đệ thơm hơn!



Chương 338: Cửu chuyển thần ma kim thân (1)

Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, Thẩm Thiên từ từ mở mắt.

Lúc này hắn chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới khắp nơi đều tràn đầy sức mạnh.

Bản nguyên năm loại kỳ vật thiên địa tuần hoàn tương sinh trong cơ thể hắn, thai nghén ra thể phách của hắn.

Rèn Thể cảnh là rèn luyện cơ bắp, xương cốt, khí huyết, từ đó ngưng tụ ra sức mạnh khí huyết ngút trời.

Ở Siêu Phàm cảnh, Thần Ma Luyện Thể giả phổ thông sẽ dùng khí huyết để rèn luyện ngũ tạng lục phủ, để nó mạnh được như thân thể bên ngoài.

Mà phương thức Thẩm Thiên rèn luyện ngũ tạng lục phủ lại hoàn toàn khác với những tu sĩ Thần Ma Luyện Thể cùng khổ khác.

Hắn trực tiếp dùng sức mạnh của kỳ vật ngũ hành để thai nghén rèn luyện ngũ tạng, cực cảnh cường hóa.

Cũng chính vì vậy, ngũ tạng của Thẩm Thiên hơn xa các Luyện Thể giả bình thường.

Mà trên Siêu Phàm cảnh là Kim Thân cảnh, tương ứng với Kim Đan kỳ trong hệ thống luyện khí Kim Đan.

Ở đẳng cấp này là rút ra sức mạnh ngũ hành đối ứng từ trong lục phru ngũ tạng, dung hợp quy nhất.

Như vậy, sức mạnh nó tạo ra sẽ vượt xa sức mạnh của khí huyết bình thường, được các tu sĩ Thần Ma Luyện Thể gọi là sức mạnh của Thần Ma, vô cùng đáng sợ.

Lợi dụng sức mạnh Thần Ma này rèn luyện toàn thân sẽ thu được hiệu quả vượt xa dùng sức mạnh khí huyết, có thể ngưng tụ được Thần Ma Kim Thân.

Phẩm chất của Thần Ma Kim Thân cũng tương đương với Kim Đan kỳ, cũng chia ra từ nhất chuyển đến cửu chuyển là cao nhất.

Tương truyền, chỉ cần ngưng tụ ra được Thần Ma Kim Thân, thể phách của tu sĩ có thể sánh với Thần Ma hậu thiên.

Đương nhiên, chỉ là loại Thần Ma hậu thiên loại yếu nhất thôi.

Nhưng dù vậy, vẫn có thể chống cự lại rất nhiều đòn tấn công pháp khí của các Kim Đan hệ luyện khí thể cùng giai, nhục thân giống như binh khí đã được tế luyện vậy.

Nếu ngưng tụ Thần Ma Kim Thân đạt tới cảnh giới cửu chuyển Kim Thân chí cao vô thượng, thì dù là những Thần Ma tiên thiên đồng bậc, nhục thân cũng khó mà sánh nổi.

Đương nhiên, cửu chuyển Kim Chân vô thượng chỉ là trong truyền thuyết.

Chỉ có thể tìm được các ví dụ ngưng tụ cửu chuyển Kim Đan thành công trong các cổ tịch thôi.

Nhưng trong cổ tịch của Ngũ Vực vạn năm nay gần như không thấy các tồn tại ngưng tụ được cửu chuyển Kim Đan.

Cho dù là mấy vị Thần Ma luyện thể giả mạnh nhất từ vạn cổ tới nay cũng chỉ được truyền “Cửu chuyển Kim Thân hư hư thực thực” mà thôi, không phải chắc chắn.

Nhưng dù lùi lại chỉ cầu đến bát chuyển Kim Thân, thậm chí là thất chuyển Kim Thân, vẫn không thể coi nhẹ chiến lực bá đạo của những người này.

Tương truyền, vài ngàn năm trước có một vị cường giả luyện thể bát chuyển Kim Thân nổi giận đùng đùng quyết chiến cùng một vị cường giả luyện khí cửu chuyển Kim Đan.

Kết quả, vị cường giả luyện thể bát chuyển Kim Thân kia chỉ dựa vào một đôi thiết quyền đã đánh sập tất cả đòn tấn công của đối thủ.

Cuối cùng, chỉ trong vòng trăm chiêu, đã đánh vị thiên kiêu luyện khí cửu chuyển Kim Đan kia băng liệt cả kim đan.

Dùng cái này, đặt vững khí thế vô địch.



Nói tóm lại, “Kim Đan kỳ” hệ thống luyện khí được xưng là “Một viên kim đan nuốt vào bụng, mệnh ta do ta không do trời”, là giai đoạn quan trọng nhất để chuyển biến thành tu tiên giả.

“Kim Thân kỳ” của hệ thống luyện khí cũng tương tự như vậy, sau khi đạt được Kim Thân kỳ có thể nội ngoại kiêm tu.

Từ đó ngũ tạng lục phủ không còn là nhược điểm của tu tiên giả nữa, toàn thân toàn vẹn không một hạt bụi, sức chiến đấu và sinh mệnh lực đều mạnh đến mức có thể khiến người khác giận sôi.

Đây cũng là đoạn đường từ phàm nhân muốn tiến hóa lên nhân tộc Thần Ma phải đi qua!

Cảm thụ được biến hóa trong cơ thể, Thẩm Thiên chậm rãi đưa tay phải ra.

Đầu ngón tay trỏ của hắn có năm màu trắng, xanh da trời, đen, đỏ, vàng lấp lóe.

Chúng không ngừng chuyển động vòng tròn tuần hoàn.

Dần dần, năm màu sắc dần dung hợp với nhau thành màu vàng kim, tản ra khí tức mênh mông mà thâm thúy.

Mặc dù chỉ cơ từng tia nhưng đủ khiến cho tất cả mọi người xung quanh đều cứng lại.

Sức mạnh của Thần Ma!

Đây mới là sức mạnh của Thần Ma!

Mà sức mạnh Thần Ma của Thẩm Thiên có phẩm chất cực cao.

Nó dung hợp sức mạnh của năm loại kỳ vật trong thiên địa, phẩm chất chí cao vô thượng.

Có lẽ, có thể coi là sức mạnh của “Hỗn Nguyên Thần Ma”!

Không sai, vạn vật đều có hỗn nguyên…

“Thẩm đạo huynh lại mạnh lên rồi, thân thể quá cường đại!”

Hai mắt Khổng Mộng sáng rực, thải y ngũ sắc lấp lánh lưu chuyển, tỏa ra ánh sáng rực rỡ giữa chiến trường huyết nhật.

Với nàng, chuyến đi tới chiến trường lần này cực kỳ có giá trị, việc tìm được ngũ sắc thần quang phiến chỉ là một phần nổi thôi.

Quan trọng hơn là nàng tìm được mục tiêu để tiến tới,??? không còn bàng hoàng nữa.

Sau đó, nàng sẽ coi Thẩm Thiên là đối tượng để theo đuổi.

Nếu không phải cần về Khổng Tước Thần tộc nhập liệm an táng di hài tổ tiên và tuyên bố chuyện nhân gian hành tẩu với phụ mẫu trưởng lão, Khổng Mộng còn muốn đi theo Thẩm Thiên luôn.

Nàng cảm thấy đi theo hắn lịch luyện thú vị hơn là một mình một chim khổ tu nhiều.

Không chỉ dễ gặp được cơ duyên, còn có áp lực của Thẩm Thiên.

Càng quan trọng hơn là có Thẩm Thiên ở ngay bên cạnh.

Đẹp trai quá!



Khi mọi người đang chăm chú quan sát, Thẩm Thiên lại chẳng để ý tới.

Bởi vì hiện giờ hắn còn một việc quan trọng hơn cần nghiên cứu và kiểm tra.

Hắn móc một tấm gương từ trong ngực ra, cẩn thận chiếu lên trán.



Chương 338: Cửu chuyển thần ma kim thân (2)

Đúng vậy, Thẩm Thiên đang quan sát quầng sáng trên đầu mình.

Trước khi tiến vào chiến trường thượng cổ, quầng sáng trên đầu Thẩm Thiên là một vòng màu xanh lục điểm xuyết thêm ánh hồng.

Đến bây giờ, hắn đã giúp Tần Cao tìm được long huyết thảo, giúp Khổng Mộng tìm được ngũ sắc thần quang phiến và bản nguyên ngũ sắc thần quang, giúp Triệu Hạo và Khổng Mộng tìm được tháp Chiến Thần, giúp Kim Vũ tìm được di cốt tổ tiên tộc Kim Sí Đại bằng…

Khí vận của Tần Cao, Khổng Mộng, Triệu Hạo, Kim Vũ đều thăng cấp không ít.

Thậm chí ngay cả khí vận của mấy người chỉ đi theo cọ cơ duyên như Thẩm Ngạo, Tống Phú Quý, Lưu Thái Ất, Quế công công cũng đang tăng thêm.

Mà khí vận của bản thân Thẩm Thiên cũng được thăng tiến trên phạm vi rộng, đã chuyển được tới phần lớn là vòng tròn đỏ chỉ điểm xuyết thêm vài tia sáng màu xanh lục, rất đẹp mắt.

Nhưng lúc này, Tân Hỏa kinh của Thẩm Thiên lại đột phá lần nữa.

Hắn bất ngờ phát hiện quầng sáng màu đỏ trên đầu mình đang chậm rãi rút đi.

Quầng sáng vốn là màu đỏ chót phối tia xanh lục đã biến thành nửa xanh nửa đỏ, khiến cho Thẩm Thiên đau lòng không thở nổi.

Ôi, bộ Tân Hỏa kinh này, mạnh thì mạnh thật đấy, nhưng hố cha cũng hố cha thật đấy, nếu chỉ vẻn vẹn khắc kim gì đó thì thôi đi.

Đằng này, mỗi khi tăng lên một cấp lớn nó lại ngốn đi của Thẩm Thiên không ít khí vận, nó tưởng khí vận dễ kiếm lắm đấy hẳn?

“Theo như kinh nghiệm trước kia, khí vận bị rút đi xui xẻo sẽ ập đến, hiện giờ không thể ở lại chiến trường này nữa rồi.”

Thẩm Thiên đột ngột dâng lên cảnh giác. Không phải là hắn lo xa vô cớ đâu, mà đây là dự đoán dựa theo toàn cục.

Ngẫm lại mà xem!

Khi khí vận của Tần Cao hạ xuống, thì linh thảo bị trói lại sống dậy.

Khi khí vận của Phương Thường hạ xuống, thì xung kích cửu chuyển Kim Đan thất bại, cả đan đan cũng vỡ luôn.

Khi khí vận của Thần Trung Thiên hạ xuống, y không khống chế được bảo mã, chiến xa đâm thẳng vào đại trận hộ sơn của Thần Tiêu.

Khi khí vận của Kim Vũ hạ xuống, y đang đi qua đi lại trên chiến trường thượng cổ một cách êm đẹp thì bị một con huyết ma Nguyên Anh Kỳ nhét luôn vào trong bụng…



Từng ví dụ rõ ràng trước mắt đây, không thể lần nào cũng là trùng hợp được!

Nghĩ vậy, Thẩm Thiên nhìn lên quầng sáng trên đầu mọi người xung quanh, có vẻ không nỡ.

Nếu theo hướng cầu ổn, hiện giờ khí vận đã hạ, mình không nên mạo hiểm nán lại chiến trường thượng cổ nữa.

Nhưng còn cơ duyên trên đầu những người kia nữa… mặc dù không lớn, nhưng thịt kiến cũng là thịt!

Cái lợi kiếm được là thứ yếu, quan trọng hơn là có thể tăng trưởng khí vận!

Vì lý do này mà hắn thật sự không nỡ.

Là rút lui trong tiếc nuối, hay là liều một phen, lên đời từ xe đạp lên mô tô…

Nói thật, Thẩm Thiên rất băn khoăn~~~

Có một sơn động to lớn hình dạng kỳ lạ trong chiến trường thượng cổ.

Cửa vào sơn động chỉ cao khoảng một trượng, nhưng khi người ta bước vào bên trong khoảng mấy chục trượng, trước mắt sẽ lập tức sáng lòa.

Trong sơn động là một tòa cung điện khổng lồ.

Tòa cung điện này không chỉ cao mấy chục trượng, toàn bộ được dùng một thứ đá đặc biệt nào đó trắng noãn như ngọc điêu khắc thành, vô cùng hoa lệ.

Trước cửa cung điện là mười tám con cự lang màu bạc, toàn thân tản ra khí thế vô cùng cường đại.

Trước cửa lớn cung điện có treo bảng, trên đó viết ba chữ lớn mạ vàng: “Thiên Cơ Điện”.

Kẹt~~~!

Cửa lớn cung điện ầm ầm mở ra.

Một đám người cùng năm con chim từ trong cung điện nối đuôi nhau đi ra.

Bọn họ chính là Thẩm Thiên và đám bạn đi cùng, đã kết thúc chuyến lịch luyện trong điện Thiên Cơ này.

Nhìn quầng sáng trên đỉnh đầu Tần Vân Địch đã gần như lột xác thành một màu vàng óng, Thẩm Thiên nở nụ cười vui mừng.

Đúng vậy, cơ duyên trong điện Thiên Cơ này đã thay đổi quầng sáng trên đầu Tần Vân Địch.

Điện này chính là do một vị Thiên Cơ Chuẩn Thánh tán tu nào đó của Đông Hoang tỉ mỉ luyện chế thành từ thời vạn cổ, đặc biệt để lựa chọn truyền nhân thích hợp.

Mặc dù năng lực chiến đấu của bản thân vị Thiên Cơ Chuẩn Thánh này không quá siêu quần.

Nhưng ngài am hiểu nhất là thuật luyện khí, đặc biệt là luyện chế khôi lỗi cường đại để chiến đấu với kẻ địch.

Tương truyền, vào thời kỳ đỉnh phong, Thiên Cơ Chuẩn Thánh đã từng thao túng mười tám tôn khôi lỗi Ngân Long tương đương Hóa Thần kỳ đỉnh phong, cứng rắn xé một vị Thánh Giả thành từng mảnh nhỏ.

Chỉ tiếc là, trên chiến trường thượng cổ, cho dù là Thánh Giả cũng không thể đảm bảo mình sẽ không chết.

Cuối cùng, Thiên Cơ Chuẩn Thánh vẫn chết do bị đánh lén, chỉ để lại nơi truyền thừa đã chuẩn bị từ trước.

Thẩm Thiên nhìn thấy được tòa cung điện này trên đỉnh đầu Tần Vân Địch, nên đã sớm đưa mọi người đến điện Thiên Cơ, cũng cứng rắn thông qua tất cả khảo nghiệm.

Đừng hỏi vì sao dễ dàng như vậy.

Rất đơn giản, vì Thẩm Thiên đã xem trước được kịch bản trên đầu Tần Vân Địch rồi.

Trong kịch bản, Tần Vân Địch phải suy nghĩ thật lâu mới phát hiện ra được sơ hở của khôi lỗi, nhưng Thẩm Thiên nói toẹt ra một câu, khiến cho sắc mặt của tất cả mọi người đều có vẻ quái dị.

Nhất là Tần Vân Địch, lúc này hai mắt y nhìn Thẩm Thiên cứ lấp la lấp lánh.

Không hổ là Thẩm Thiên sư huynh, chẳng những tuyệt đại vô song về phương diện luyện khí luyện thể, ngay cả khôi lỗi thuật cũng am hiểu như vậy.

Toàn trí toàn năng, không hổ là thần tượng tất cả các sư huynh đệ đều sùng bái.

Không hổ là ngọn đèn chỉ đường của ta!!

“Vân Địch, trời sinh thần niệm của đệ mạnh hơn người thường, có thể dễ dàng điều khiển mấy chục khẩu âm dương phá yêu thương một lúc.”

“Thiên Cơ Thánh Điển này chủ tu phân tâm điều khiển nhiều loại pháp môn, rất thích hợp với đệ, sau này đệ có thể nghiên cứu nó nhiều hơn.”

Thẩm Thiên mỉm cười đề nghị với Tần Vân Địch như vậy.