Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 122



Thực ra, theo kịch bản vốn có, mặc dù Tần Vân Địch đã thông qua khảo nghiệm của Thiên Cơ Chuẩn Thánh nhưng phải tốn rất nhiều thời gian, mức độ hoàn thành cũng không cao lắm.

Nên y chỉ lấy được hai phần trước trong số bốn cuốn “Thiên Cơ Thánh Điển” thôi, chứ không thu được toàn bộ truyền thừa.

Nhưng Thẩm Thiên đã biết trước cả đề bài lẫn bài giải, cộng thêm có thực lực hoàn toàn áp đảo Tần Vân Địch, đã thông qua tất cả cửa ải trong thời gian ngắn nhất.

Bởi vậy, hắn dễ dàng thu được toàn bộ truyền thừa, thậm chí trực tiếp trở thành truyền nhân của Thiên Cơ Chuẩn Thánh.

Lúc này, Thẩm Thiên đang cầm lệnh bài nhận chủ của điện Thiên Cơ.

Chỉ cần khống chế được lệnh bài này là có thể điều động tất cả cơ quan trong điện Thiên Cơ.

Xét về giá trị, nó có thể ngang với Thánh khí.

Thẩm Thiên rất hài lòng với thu hoạch lần này, càng hài lòng hơn là thông qua cơ duyên này khí vận của hẳn lại tăng lên không ít.

Hắn bấm pháp quyết thu điện Thiên Cơ khổng lồ vào trong lệnh bài.

Thẩm Thiên giải trừ chú pháp nhận chủ của mười tám con ngân lang: “Vân Địch sư đệ, mười tám khôi lỗi ngân lang này đều là cấp Kim Đan đấy.”

“Nếu đệ có thể điều khiển thuần thục nhuần nhuyễn là đủ để chống lại thiên kiêu bảng Kim Đan của Đông Hoang rồi, sẽ không rơi xuống thế hạ phong đâu!”

“Trong số đám người chúng ta chỉ có thần niệm của đệ thích hợp điều khiển số ngân lang này nhất.”

“Hôm nay ta tặng mười tám con ngân lang này cho đệ, hy vọng ngươi đừng làm hỏng uy danh hiển hách của tiền bối.”

Nhìn Thẩm Thiên nở nụ cười chân thành, trong đôi mắt híp tịt của Tần Vân Địch lấp lánh cảm động.

Nên nhớ, mặc dù mười tám khôi lỗi ngân lang này chỉ có cấp Kim Đan nhưng vật liệu luyện chế ra chúng không hề rẻ.

Nhất là, nếu có thể điều khiển thuận lợi mười tám khôi lỗi ngân lang này sẽ có thể bố trí ra đại trận “Ngân Lang săn thần”, sức chiến đấu sẽ tăng vèo vèo.

Cho dù là cường giả cấp Nguyên Anh bình thường cũng sẽ bị mười tám con ngân lang phối hợp ăn ý xé nát.

Nếu có thể khống chế mười tám con ngân lang này một cách nhuần nhuyễn, sức chiến đấu của Tần Vân Địch chắc chắn sẽ tăng trên diện rộng.

“Đa tạ sư huynh, nhất định đệ sẽ cố gắng!”

Thẩm Thiên gật đầu nói: “Mặt khác, Vân Địch, ta không hy vọng đệ tự giới hạn bản thân.”

“Đệ hứng thú nghiên cứu lôi bạo phù, âm dương phá yêu thương, cũng có hứng thú nghiên cứu những khôi lỗi này, không cần phân biệt rõ ràng.”

Tần Vân Địch suy tư, nhưng cảm thấy dường như có một tấm màn ngăn trước mắt.

Y chậm rãi mở to đôi mắt híp tịt, nhìn Thẩm Thiên như nhìn thần minh tôn kính: “Sư huynh, xin ngài chỉ điểm.”

Thẩm Thiên bình tĩnh nói: “Rất đơn giản.”

“Nếu có hứng thú, đệ có thể thử kết hợp thêm nhóm vũ khí âm dương phá yêu thương trên thân những khôi lỗi kia, thử tìm cách tăng cường uy lực của chúng xem.”

“Đến lúc đó, phối hợp lẫn nhau, có lẽ sẽ đưa đến hiệu quả bất ngờ.”

Tần Vân Địch trầm ngâm: “Ý của sư huynh là để cho nghệ thuật bạo tạc nở thêm đóa hoa mới trên khôi lỗi sao?”

Ánh mắt của y dần dần sáng rực lên.



Lúc này, Thẩm Thiên nhẹ nhàng thở ra.

Phù~~~

Ròng rã năm ngày, cuối cùng hắn đã thực hiện toàn bộ hình tượng cơ duyên trên đầu đám gia hỏa này.

Mà quầng sáng trên đầu Thẩm Thiên cũng biến đổi từ nửa đỏ nửa xanh lục thành đỏ phối thêm một ít xanh lục.

Nhưng Thẩm Thiên không chắc chắn lắm, lần này khí vận của hắn giảm xuống mà có vẻ không gặp phải chuyện xui xẻo gì.

Nên nhớ, lần trước khi ở trong bình nguyên Mê Vụ, khi đột phá được cảnh giới Siêu Phàm, vì khí vận giảm xuống nên Thẩm Thiên đã bị phược tiên đằng trói đem về sơn cốc Mê Vụ đấy.

Nếu không nhờ Triệu Hạo đem sư phụ tế trời để cho Thẩm Thiên kịp thời cọ lấy ít khí vận, có khi hắn đã toi đời rồi.

Nhưng sao lần này khí vận giảm xuống sau khi đột phá trên chiến trường thượng cổ, hắn lại không gặp nguy hiểm gì?

Chẳng lẽ vì bổn Thánh tử chú ý cẩn thận sao?

Nhưng dù thế nào đi nữa, không gặp phải nguy hiểm vẫn tốt mà.

Đúng lúc này, ngọc phù truyền tống trong ngực Thẩm Thiên chậm rãi nóng lên, lơ lửng bay ra.

Sắc mặt mọi người đều ngưng trọng, bởi vì điều này có nghĩa là thời kỳ đặc biệt của chiến trường thượng cổ sắp trôi qua rồi.

Những bá chủ sâu trong chiến trường kia sắp về rồi, chiến trường vốn chỉ có vong linh cấp Nguyên Anh trở xuống không còn an toàn nữa.

Tất cả mọi người nhất định phải lập tức thôi động ngọc phù truyền tống để về thôi.

“Chúng ta nhất định phải trở về.” Thẩm Thiên bình tĩnh đưa pháp lực vào trong ngọc phù truyền tống, nhìn mấy người Kim Vũ và Khổng Mộng.

“Chư vị, nếu sau này có cơ hội, hoan nghênh đến Thần Tiêu Thánh địa làm khách.”

Khổng Mộng lưu luyến không dứt ngắm nhìn Thẩm Thiên, gật đầu nói: “Mộng cũng luôn hoan nghênh đạo huynh đên bổn tộc làm khách, sẽ dọn giường tiếp khách.”

Kim Vũ hơi chột dạ, nếu luận bàn thì…

Không gặp lại thì hơn!



Pháp lực không ngừng truyền vào trong ngọc phù truyền tống, Thẩm Thiên cảm giác được một cỗ lực lượng thần kỳ đang lôi kéo mình.

Trước mắt hắn sáng lòa rực rỡ, đó là do hắn đang nhanh chóng di chuyển trong không gian.

Cuối cùng cũng kết thúc.

Thẩm Thiên chửi thề một tiếng, toàn thân thả lỏng.

Không thể không nói, lần này vào chiến trường thượng cổ, mặc dù nơm nớp lo sợ nhưng thu hoạch của hắn cực lớn.

Chỉ cần lần này an toàn truyền tống về được, hắn sẽ là người giành thắng lợi lớn nhất trong chuyến lịch luyện lần này.

Một giây~

Hai giây~

Ba giây~

Sau khi truyền tống hoàn tất, nụ cười trên mặt Thẩm Thiên chầm chậm đóng băng.

Hình như… nơi này không phải tiểu trấn tiên môn!



Chương 341: Tiểu ca, song tu không? (1)

Trong một hạp cốc bí ẩn nào đó bên ngoài chiến trường thượng cổ.

Những người mặc áo đen lạnh nhạt đứng đó, hòa làm một với bóng tối.

Đối diện những người này là một vị mặc trường bào màu đỏ sẫm, có vẻ vô cùng tà dị.

“Điện Chủ, đã xác định được vị trí Thiếu Điện chủ bị giam cầm trong trấn Tiên Môn.”

“Trong tay Thiếu Điện thủ có trận kỳ bố trí trận pháp, có thể giúp Thánh Linh đại nhân thoát khốn mà ra, không thể để sơ sảy gì!”

“Cái gì mà trong tay Thiếu Điện chủ có trận kỳ không thể để sơ sảy gì? Chẳng lẽ nếu trong tay Thiếu Điện chủ không có trận kỳ thì có thể mặc kệ cho ngài bị đem đi tế trời sao?”

“Ta không có ý đó, ý ta là, Thiếu Điện chủ đã bị giam cầm hơn mười ngày rồi, nhất định phải nhanh chóng hành động.”

“Đúng vậy, ngày Thiên Ma xông Thất Sát là ngay đêm mai rồi, thời gian cho chúng ta không còn nhiều.”

Đám người mặc áo bào đen ầm ỹ trao đổi.

Nam nhân mặc áo bào đỏ bình tĩnh lên tiếng: “Trật tự chút đi!”

Có vẻ người này rất có uy vọng, giọng nói của y vừa vang lên, tất cả giáo đồ Tà Linh giáo đều im lặng.

Y lạnh nhạt nói: “Hắc Nguyên làm việc bất lợi bị Thần Tiêu Thánh địa bắt được, là do bổn tọa không biết dạy con, cứu được nó về, chắc chắn bổn tọa sẽ phạt nặng!”

“Nhưng lúc này sống chết của Hắc Nguyên không phải vấn đề quan trọng nhất. Quan trọng nhất là trận kỳ Thiên Ma Thất Sát trong tay nó.”

“Vì ngày hôm nay, vì cứu ra Thánh Linh đại nhân, bổn phân điện đã mưu đồ mấy ngàn năm.”

“Sau khi cứu ra được Thánh Linh đại nhân, nhận được sự tán thành, địa vị của bổn phân điện trong giáo sẽ tăng lên rất nhiều.”

“Đến khi đó, mỗi một vị đang ở đây đều sẽ được Thánh Linh đại nhân ban thưởng, tiên lộ hanh thông không còn lo lắng.”

Sau khi y nói xong, ánh mắt của tất cả chấp sự khoác áo đen đều có vẻ chờ mong.

“Tất cả xin nghe theo Điện chủ đại nhân!”

“Bản Tôn nguyện ý sinh ra sinh mệnh vì sự hưng thịnh của Thánh giáo!”

“Hiệu trung Thánh giáo, hiệu trung Điện chủ. Hôm nay ngủ sàn nhà, ngày mai làm tiên trưởng!”

“Cố lên cố lên cố lên, cố gắng một chút, lật đổ Động Thiên Thánh địa, Thánh giáo sẽ nở mày nở mặt!”

“Yên tâm, Bạch Cốt sư bá đang chuẩn bị đại trận che trời rồi, chỉ còn chờ trận pháp bố trí xong.”

Thấy bầu không khí càng lúc càng nóng, ánh mắt người đàn ông mặc áo đỏ có vẻ vui mừng.

Đột nhiên, y nhìn ra cửa sơn cốc.

Làm chủ một điện của Tà Linh giáo, y đã đặt một chân vào cấp Thánh rồi, cảm giác trong hư không cực kỳ linh mẫn.

Y có thể cảm giác được rõ ràng có một khoảng hư không đang chấn động.

Có nghĩa là có người đang xuyên qua hư không tới đây!

“Có kẻ địch tập kích!”

“Ai phụ trách trận pháp liễm tức ẩn tàng? Tại sao chúng ta lại bị phát hiện?”

Người đàn ông mặc áo bào đỏ nghiêm túc, nhìn thì có vẻ rất trấn định nhưng thực ra trong lòng không hề bình tĩnh như vậy.

Lúc này, bọn họ cách trấn Tiên Môn, nơi đóng quân của hai Thánh địa lớn, sáu Động Thiên và mười hai Phúc Địa lớn không hơn trăm dặm.

Với người phàm, khoảng cách như vậy có lẽ là rất xa.

Nhưng với tu tiên giả Nguyên Anh kỳ trở lên, chỉ là trong giây lát.

Chẳng lẽ kế hoạch bại lộ, người Thánh địa đã phát hiện ra hành tung của chúng ta sao?

Nếu chỉ là bị phát hiện hành tung vẫn còn may, chỉ e chúng tiên môn đã nhìn ra kế hoạch của bọn họ, lúc này bắt đầu thu lưới vây quét.

Nếu vậy thì rất phiền toái.

Đừng tưởng Thánh Giả là ngon, mặc dù người đàn ông mặc áo bào đỏ đã đặt chân vào cảnh giới Thánh Giả rồi nhưng cũng chỉ là một Thánh Giả nhỏ yếu nhất thôi.

Nếu bị tiên môn phát hiện bao vây thật thì vẫn vô cùng nguy hiểm.

Điện chủ áo đỏ và các cháp sự áo đen đều nhìn chằm chằm khoảng hư không đang gợn sóng, chuẩn bị trận địa sẵn sàng đón địch.

Cuối cùng, hư không chậm rãi vỡ ra, một thiếu niên mặc áo gấm trắng tinh xuất hiện trước mắt mọi người.

Tóc hắn đen như mực, mày kiếm mắt sáng, dung mạo tuấn mỹ, lại có khí chất siêu phàm thoát tục, tựa như trích tiên trên trời hạ phàm vậy.

Nam tử này thực sự quá bất phàm rồi, dù bọn người kia là giáo đồ tà giáo cũng không thể không thở dài.

Sao thế gian lại có nam tử tuyệt mỹ nhường này!

Còn về mỹ nam tử từ trong hư không bước ra.

Lúc này sắc mặt hắn vẫn vui vẻ như trút được gánh nặng, xem chừng tâm tình không tệ.

Song, khi cảm giác được những ánh mắt vừa cảnh giác kiêng kỵ, sát ý kinh diễm, vừa động lòng thèm thuồng nhỏ nước dãi, nụ cười trên mặt mỹ nam tử này dần dần đóng băng.

Đúng vậy, vị nam tử có khuôn mặt xuất sắc này chính là Thẩm Thiên.

Nhìn đám chấp sự mặc áo bào đen giống hệt Hắc Nguyên và năm chấp sự áo bào đen Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, sao Thẩm Thiên không nhận ra đám gia hỏa này không phải người tốt chứ?

Một người, hai người, ba người.

Thẩm Thiên đếm đếm thử, số cường giả Tà Linh giáo ở đây đã có tới hơn mười vị.

Mà khí thế từ trên người bọn họ tản ra đều từ Nguyên Anh kỳ trở lên, không vị nào kém hết.

Nếu chỉ vẻn vẹn như vậy thì Thẩm Thiên cũng không lo lắm, dù sao khi ở thời kỳ Trúc Cơ hắn đã có thể đánh được huyết ma cấp Nguyên Anh rồi.

Mặc dù luận trí tuệ, sức chiến đấu tổng hợp thì tu sĩ nhân loại Nguyên Anh kỳ khẳng định vẫn hơn huyết ma cấp Nguyên Anh.

Nhưng đừng quên hiện giờ Thẩm Thiên đã là cường giả cấp Kim Thân rồi.

Sức chiến đấu lúc này của Thẩm Thiên đâu chỉ cao hơn gấp mười lần nửa tháng trước.

Nếu thực sự dùng hết toàn bộ chiến lực, khả năng của hắn đủ để được liệt vào danh sách mười vị trí đầu của bảng Kim Đan, thậm chí có thể uy hiếp được năm vị, thậm chí ba vị đứng đầu.

Cường giả Nguyên Anh kỳ bình thường vẫn không có tí uy hiếp nào với hắn, hắn có thể giải quyết nhẹ nhàng như chém dưa thái rau vậy.



Chương 342: Thiên Nhi chính là đứa con của khí vận, không sao đâu! (1)

Nhưng vấn đề là trong số các chấp sự áo đen ở đây không chỉ có tu sĩ Nguyên Anh kỳ bình thường.

Trong số bọn họ còn có cả cường giả Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, thậm chí còn có một hai vị cấp Thiên Tôn Hóa Thần kỳ.

Đây chính là Thiên tôn Hóa Thần kỳ đó, Thẩm Thiên mới chỉ có Kim Thân nhất chuyển có thể đánh được sao?

Tối thiểu cũng phải chuyển vài vòng mới có thể cân nhắc được!

Huống chi, còn có cả gia hỏa Nhạc Khỉ La và quả mặc áo bào đỏ kia nữa.

Gia hỏa này khí thế thâm sâu không thể lường nổi, Thẩm Thiên không thăm dò nổi ngọn nguồn, hoàn toàn không thể cảm giác được y mạnh cỡ nào.

Loại tồn tại này, không cần phải cân nhắc làm gì, Thẩm Thiên hiện tại không trêu vào nổi đâu.

Quả nhiên, khí vận giảm xuống, khẳng định sẽ gặp phải chuyện xui xẻo mà.

Thất sách thất sách, lúc này chẳng có cách nào nữa!

Nhìn đám giáo chúng Tà Linh giáo có vẻ đầy cảnh giác, Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Vô ý đi ngang qua, chưa nghe thấy gì hết. Cáo từ!”

Dứt lời, Thẩm Thiên nhẹ nhàng vung tay áo xoay lưng nhẹ nhàng đi ra ngoài sơn cốc, khí độ phi phàm.

Ánh mắt Điện chủ mặc áo bào đỏ lộ ra một tia sát ý: “Đã tới rồi, giết!”

Con mẹ nó. Quả nhiên là giáo đồ tà giáo!

Một lời không hợp liền giết người sao? Sợ quá sợ quá!

Khóe miệng hơi giật giật, Thẩm Thiên lập tức đẩy tốc độ lên cực hạn chạy ra ngoài cốc.

Đồng thời, Thánh tử lệnh trong ngực hắn cũng vội vàng truyền tin cho Bạch Liên Thiên tôn, tìm kiếm trợ giúp.

Hắn không có tặng không niết bàn thánh dịch đâu, khi gặp nguy hiểm, sư thúc ngài phải tới bảo vệ đồ đệ!

Thấy Thẩm Thiên xoay lưng bỏ trốn, giáo chúng Tà Linh giáo cũng nhẹ nhàng thở ra.

Điều này chứng minh sự xuất hiện của Thẩm Thiên không phải vây quét.

“Ngươi đã tới thì đừng hòng đi!”

“Xung quanh sơn cốc này đều được bố trí trận pháp, không phát ra được tin cầu cứu đâu.”

Một cái bóng từ trong đám chấp sự mặc áo bào đen bắn vọt tới trước mặt Thẩm Thiên.

“Hắc hắc, thiếu niên lang anh tuấn khá lắm, để cho nô gia dạy dỗ cẩn thận đi thôi!”

Một giọng nói kiều mị nuốt hồn tiêu xương từ trong áo bào vang lên: “Tiểu ca ca, ở chỗ nô gia có hoan hỉ cực lạc đó, chúng ta cùng song tu nha!”

“Nô gia cam đoan sẽ khiến ngươi thoải mái đến chết.”

Trong trấn Tiểu Môn, tại đại trận truyền tống.

Luống sáng màu trắng lóe lên, từng bóng người xuất hiện trong đại trận truyền tống.

Tần Vân Địch, Tần Cao, Thẩm Ngạo, Tiêu Linh, Lý Liên Nhi, Tống Phú Quý, Triệu Hạo, Lưu Thái Ất, Quế công công, một loạt người kẻ đứng người ngồi.

Ai nấy đều hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, toàn thân tản ra khí tức cường đại.

So với khi vừa tiến vào chiến trường thượng cổ, thực lực của những người này đâu chỉ tăng gấp đôi gấp ba?

Sức chiến đấu của mỗi người đều thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Nhất là Thẩm Ngạo, vốn chỉ là một đệ tử chân truyền bình thường của Thái Bạch Động Thiên mà thôi.

Những đệ tử cấp Trúc Cơ như y ở Thái Bạch Động Thiên nhiều vô số kể, hoàn toàn không đáng giá xưng đạo.

Nhưng đi theo bên cạnh Thẩm Thiên, sau một chuyến thí luyện trên chiến trường thượng cổ lần này, được long huyết thảo, kiếm tâm quả tẩy lễ, Thẩm Ngạo đã hoàn toàn thoát thai hoán cốt.

Thể phách, tu vi, thiên phú kiếm đạo của y đều thay đổi, đủ để so sánh với phần lớn thiên kiêu của Đông Hoang.

Cho dù thiên phú với đệ tử chân truyền ở thánh địa cũng chưa chắc đã yếu hơn bao nhiêu đâu.

“Chúng ta là tùy tùng của Thánh tử sư huynh, nhất định phải bày ra khí thế hùng hổ, không thể làm giảm uy phong của Thiên Sư!”

Mặc dù tuổi không còn nhỏ, nhưng lúc này Tống chưởng quỹ cũng tràn đầy hưng phấn, mặt mũi hồng hào, ngẩng đầu ưỡn ngực dương dương đắc ý.

Nói đùa, ai nói Thiên Sư đánh cái rắm cũng không ra tiếng?

Đúng là lời nói của kẻ vô tri!

Không thấy cả đoàn người chúng ta đều dựa vào cái rắm của Thiên Sư mà thoát thai hoán cốt sao?

Nhưng so với Thiên Sư, chút thu hoạch ấy của chúng ta chỉ là tiểu vu so với đại vu thôi.

Ngay cả món tiên khí vô thượng trong truyền thuyết kia Thánh Tử Thiên Sư cũng bỏ vào túi luôn rồi.

Không hổ là Thiên Sư, không hổ là đứa con cưng của khí vận và thiên đạo!

Ồi!

Thiên Sư đâu!

Sau khi Tống chưởng quỹ và Lưu Thái Ất truyền tống về, đang chuẩn bị bốc Thẩm Thiên lên tận trời chúng tiên môn.

Nhưng khi bọn họ xoay người lại, thì hoàn toàn không thấy Thẩm Thiên, cả cái bóng cũng không.

Bọn họ ngẩn ra, mấy người Lý Liên Nhi cũng ngẩn ra.

Tất cả những người cùng truyền tống với Thẩm Thiên đều ngơ ngác.

Đều cùng thôi động ngọc phù truyền tống rời khỏi chiến trường thượng cổ.

Vì sao tất cả mọi người đều an toàn trở về trấn nhỏ, mà Thánh tử Thiên Sư lại mất tích?

“Có lẽ sư huynh bị truyền tống sai hướng rồi.” Tần Vân Địch bình tĩnh nói: “Thi thoảng vẫn xảy ra tình huống như vậy, bình thường sẽ không lệch đi xa lắm đâu.”

Dứt lời, Tần Vân Địch móc lệnh bài đệ tử thân truyền trong ngực mình ra.

Nhưng chỉ lát sau, đôi mắt híp tịt của Tần Vân Địch mở lớn ra, sắc mặt ngưng trọng: “Không đúng, không thể liên hệ với Thánh tử lệnh của sư huynh.”

“Chỉ có một khả năng, vị trí của huynh ấy có thể ngăn cách thần niệm truyền âm!”

Nghĩ vậy, Tần Vân Địch vội vàng bay tới trạch viện mà Bích Liên Thiên tôn và các trưởng lão tọa trấn.

“Cái gì!”

“Thiên Nhi mất tích sao?”

“Có thể gặp nguy hiểm. Bổn tọa phải đi tìm hắn!”

Nghe tin tức Tần Vân Địch báo lại, Bạch Liên Thiên tôn và Đan Vũ Thiên tôn cùng đứng bật dậy.

Hai người đồng thanh hô lên như vậy.

Một chữ cũng không lệch.

Cả hai ăn ý nhìn đối phương. Bạch Liên Thiên tôn và Đan Vũ Thiên tôn đều biết trong lòng đối phương đang tính toán gì.

Đan Vũ Thiên tôn lấy ra một khối bạch ngọc, nhàn nhạt nói: “Tử Dương sư đệ, ngươi ở lại trấn Tiên Môn duy trì đại cục, các Tôn giả Nguyên Anh kỳ còn lại cẩn thận lục soát trong vòng trăm dặm xung quanh, cần phải tìm Thẩm Thiên về!”

“Rõ!”

Tất cả Tôn giả Nguyên Anh kỳ đều không ai dám mạnh miệng trước mặt Đan Vũ Thiên tôn.

Nguyên nhân rất đơn giản, thứ nhất là vì Đan Vũ Thiên tôn chính là tuyệt thế Thiên tôn thật sự, tu vi đã đạt tới Hóa Thần kỳ đỉnh phong.

Trong tu tiên giới kẻ mạnh mới được tôn trọng, địa vị của Đan Vũ Thiên tôn hoàn toàn không thể đánh đồng với những Tôn giả Nguyên Anh kỳ bình thường kia.

Thứ hai, chỗ dựa của Đan Vũ Thiên tôn chính là Dao Tri Thánh địa, đây chính là một trong những Thánh địa đứng đầu Đông Hoang, nội tình thực lực không hề tầm thường.

Càng đáng sợ hơn là trong Dao Tri Thánh địa, tiên tử tuyệt thế nhiều như mây.

Không biết bao nhiêu vị thiên kiêu trong tu tiên giới đều coi việc lấy được nữ đệ tử của Dao Tri Thánh địa về làm vinh hạnh.

Ngàn vạn năm nay, nhân mạch của các nữ đệ tử của Dao Tri Thánh địa đã gả ra ngoài chắc chắn đều là các Thánh địa mạnh nhất Đông Hoang.

Có thể nói, ngươi có thể chọc giận Lôi m Thánh địa, nhưng đừng có đi chọc giận Dao Trì Thánh địa.

Bởi vì, không cần Dao Trì Thánh địa đối phó với ngươi, chỉ riêng những kẻ thao đuổi xum xoe theo Dao Tri Thánh địa cũng có thể đánh ngươi cho đến khi ngươi phải nghi ngờ cuộc đời.

Bởi vậy, sau khi Đan Vũ Thiên tôn ra lệnh, gần như tất cả Tôn giả đều ra tay.