Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 123



Mọi ngóc ngách trong vòng một trăm dặm vuông quanh tiểu trấn Tiên Môn đều bị những Tôn giả này thôi động thần niệm quét sạch.

Bạch Liên Thiên tôn lấy ra lệnh bài Trưởng lão thi triển pháp thuật bắt đầu liên hệ với Thần Tiêu Thánh chủ.

Tút…

Tút…

Tút…



Có vẻ Thần Tiêu Thánh chủ còn đang tu luyện, không kết nối thần niệm ngay.

Sắc mặt Bạch Liên Thiên tôn đanh lại, tay bấm pháp quyết, miệng lẩm bẩm: “Sư huynh sư huynh, Thẩm Thiên sư đệ mất tích rồi. Huynh nghe được tin này phải mau chóng quay về.”

Vèo!

Lệnh bài trưởng lão lóe lên một cái, có nghĩa là tin tức truyền âm bằng thần niệm của Bạch Liên Thiên tôn đã được gửi đi.

Bạch Liên Thiên tôn đang định thu lệnh bài lại tự ra ngoài tìm Thẩm Thiên.

Nhưng đúng lúc này, lệnh bài kia lại sáng lên.

Một hình bóng toàn thân bao phủ trong lôi đình tiên quang xuất hiện trước mặt Bạch Liên Thiên tôn, hỏi: “Sư muội, Thiên Nhi mất tích thế nào vậy?”

Đúng vậy, bóng người này chính là Thần Tiêu Thánh chủ.

Nhìn Thần Tiêu Thánh chủ toàn thân được bao phủ bởi lôi đình, Bạch Liên Thiên tôn chậm rãi khom lưng đáp: “Khởi bẩm sư huynh.”

“Theo như lời Vân Địch và các đệ tử khác báo cáo, khi Thẩm Thiên sư đệ đang khởi động lệnh bài truyền tống đề quay về trấn Tiên Môn thì xảy ra sự cố định vị, truyền tống sai hướng, mất tích rồi.”

“Vân Định đã gửi tin nhắn thần niệm cho Thẩm Thiên sư điệt, nhưng không thể gửi đi được, hẳn là hắn đang bị giam cầm trong một không gian bị phong cấm nào đó.”

Bạch Liên Thiên tôn cực kỳ tự trách: “Là muội đã không chiếu cố Thẩm Thiên sư đệ cẩn thận, xin sư huynh trách phạt.”

Thiên Nhi… lại mất tích sao?

Lôi đình tiên quang bao quanh cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ hơi nhộn nhạo, nhưng giọng nói của ông vẫn nhàn nhạt như vậy.

Ông bình tĩnh nói: “Sư muội không cần phải tự trách, Thiên Nhi chính là con của khí vận.”

“Nếu truyền tống đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chắc chắn hắn sẽ không gặp chuyện gì nguy hiểm đâu, thậm chí còn nhân họa mà gặp phúc, gặp đươc cơ may lớn nữa đó.

Bạch Liên Thiên tôn suy tư: “Vậy theo ý sư huynh là… chúng ta không cần cố gắng tìm hắn nữa?”

Thần Tiêu Thánh chủ lắc đầu: “Đương nhiên không phải. Nếu Thiên Nhi mất tích mà chúng ta không đi tìm, nó sẽ thất vọng đau khổ cỡ nào chứ.”

“Không chỉ phải tìm, mà còn phải thể hiện ra càng lo lắng, càng vội vàng càng tốt, để cho Thiên Nhi cảm nhận được nỗi lo nồng đậm.”

“Bổn tọa sẽ để Vân Phong tới, tìm vị trí Thiên Nhi ở trong các quốc gia gần chiến trường thượng cổ.”

“Cần phải khiến cho Thiên Nhi cảm nhận được bổn môn là một đại gia đình vô cùng ấm áp!”

Nghe Thần Tiêu Thánh chủ phân tích chu đáo, Bạch Liên Thiên tôn có vẻ rất sùng bái: “Không hổ là sư huynh, suy tính thật chu đáo.”

Thần Tiêu Thánh chủ khẽ gật đầu: “Ừm, nếu không có việc gì khác thì cứ vậy đi.”

Sau đó, tiếng nói của Thần Tiêu Thánh chủ tiêu tán dần.

Trước khi tín hiệu hoàn toàn gián đoạn, dường như Bạch Liên Thiên tôn nghe thấy có tiếng cười khẽ như có như không.

Không biết có phải ảo giác không nữa.

“Ừm, nghe sư huynh!”

Trong lòng Bạch Liên Thiên tôn không còn lo lắng nữa, nhưng ngoài mặt vẫn phải làm ra vẻ thấp thỏm không yên: “Tất cả đệ tử Thần Tiêu đều ra ngoài tìm kiếm Thiên Nhi hết đi!”

Chỉ trong chốc lát, toàn bộ tiểu trấn Tiên Môn đều bận rộn nhộn nhạo vì chuyện Thẩm Thiên mất tích.



Trong lúc đó, Thẩm Thiên cũng đang nhức cả trứng.

Lúc này hắn đang bị vây trong một màn sương mù màu hồng phấn, trong màn sưng còn mang theo màu sắc mê huyễn nồng đậm.

Hắn mơ hồ cảm thấy toàn thân khô nóng vô cùng.

Một cảm xúc mãnh liệt từ trong cơ thể hắn bốc lên, nam minh ly hỏa trong lòng cháy rừng rực.

Nhưng hắn không bị màn sương này cướp hết lý trí bởi vì lục đạo luân hồi bàn đã xua đi tất cả ảo giác.

Lúc này hai mắt Thẩm Thiên mê ly đi chỉ vì hắn muốn lừa đám cao thủ Tà Linh giáo này thôi.

Dù sao, theo như biểu hiện bên ngoài thì hiện tại tu vi của hắn chỉ có ở giai đoạn quá độ từ Trúc Cơ kỳ lên Kim Thân kỳ mà thôi, đám cao thủ Tà Linh giáo này người nào cũng có tu vi cao hơn hắn.

Trong tình huống này, đại khái đám người Tà Linh giáo sẽ bắt giam hắn lại rồi phái một người trông giữ.

Đến lúc đó đương nhiên Thẩm Thiên có thể nghĩ cách bất ngờ chạy trốn.

Đây là hắn quyết định vậy, chỉ tiếc trên đời này có rất nhiều chuyện không diễn ra theo như kế hoạch ban đầu.

Khi toàn thân Thẩm Thiên hãm sâu trong màn sương mù màu hồng phấn, vị nữ tử mặc trường bào màu đen thướt tha kia chậm rãi tiến đến trước mặt hắn.

Giọng nói mê hồn nhũn xương lại vang lên: “Ha ha ha, một mỹ nam tử tuyệt thế.”

“Cũng chỉ có tuyệt thế mỹ nam này mới là đỉnh lô hoàn mỹ nhất. Nô gia không nỡ một hơi hút khô hắn đâu.”

“Ta phải dùng dược liệu tốt nhất tẩm bổ cho hắn, sau đó nuôi hắn, rồi mới từ từ hưởng thụ!”

Nữ tử thướt tha tiến tới trước mặt Thẩm Thiên, muốn hôn hắn.

Nhưng lúc này, đôi mắt đang mơ màng của Thẩm Thiên đột nhiên tập trung trợn tròn.

Trong chớp mắt, tay phải của hắn ngưng tụ ra một lớp chất lỏng màu trắng bạc, đấm thật mạnh vào phía dưới của nữ tử thướt tha này.

Oành!

Lực đấm đáng sợ, cả hư không cũng vặn vẹo băng liệt.

“Cái gì? Ngươi lại không bị cực nhạc yên mê hoặc sao?”

Nữ tử thướt tha kia biến sắc, vội vàng tế ra một cây pháp khí đoản côn đón đỡ.

Chỉ tiếc, đối đầu với nó là một đấm không tiếc sức của Thẩm Thiên, cây côn miễn cưỡng mới đạt tới cấp bậc linh khí hạ phẩm không thể chống cự nổi.

Két!

Một vết nứt chạy khắp cây đoản côn với tốc độ cực nhanh, rồi nó vỡ ra, tan tành.

“Tên đáng chết. Ngươi lại dám hủy bảo bối của nô gia!”

Giọng nói của nữ tử thướt tha kia đột nhiên chuyển thành sắc nhọn và oán độc: “Nô gia phải hút khô ngươi một trăm lần, một trăm lần!”

Giọng nói tức giận của Thẩm Thiên cũng vang lên không chút yếu thế: “Nô gia? Nô gia cái đồ cậu bảy nhà ngươi!”

“Dịch cái bộ mặt bí đỏ râu ria xồm xoàm của ngươi ra đi, bổn Thánh tử buồn non chết rồi đây!”

Nói thật ra, giờ đang bị giam, Thẩm Thiên vốn cũng định tỏ ra yếu thế lặng lẽ theo dõi kỳ biến.

Nếu may mắn không chừng còn có thể moi ra được bí mật nào đó.

Nhưng tỏ ra yếu thế không có nghĩa là có thể chịu nổi bị một bộ mặt bí đỏ râu ria xồm xoàm dí vào sát mặt mình, tự xưng nô gia, lại còn muốn hôn mình nữa.

Hắn cảm thấy, nếu để cho con hàng này hôn một cái thật, ít nhất trong ba tháng tới mình sẽ không ăn nổi cái gì.

Lại nói, lớn lên xấu thế này mà cũng có thể tìm được người đồng ý song tu sao? Eo~~



Bại lộ thực lực thì cứ bại lộ đi!

Bổn Thánh tử không giả vờ nữa, bổn Thánh tử ngả bài!

Không định nhằm vào các ngươi, mà là các ngươi tự chuốc lấy!

“Nhất nguyên trọng quyền!”

“Ra cho ta!”



Chương 344: Thánh tử Thần Tiêu VS điện chủ Tà Linh (1)

Thẩm Thiên hừ lạnh, nắm đấm bao trùm Nhất Nguyên Trọng Thủy đánh ầm ra ngoài.

Sức mạnh thần ma sục sôi trên Nhất Nguyên Trọng Thủy khiến uy lực của nó càng mạnh hơn.

Giáo đồ Tà Linh có gương mặt bí đỏ chợt biến sắc, vội vã làm phép ngưng tụ một đóa hoa tà ma màu đen có hình thù dữ tợn trước người.

Đóa hoa đen tỏa ra sát khí nồng nặc, loáng thoáng có tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong những cánh hoa. Hiển nhiên đó không phải là pháp thuật chính phái gì.

Thẩm Thiên rõ ràng cảm nhận được sự tà ác và quỷ dị từ pháp thuật hình đóa hoa đen ấy.

Chẳng qua hắn không thèm để ý đến, bởi vì sức mạnh tuyệt đối có thể nghiền nát mọi thứ.

Cú đấm của Thẩm Thiên không bị ngăn cản bởi pháp thuật đó, trái lại còn đập nát bấy đóa hoa tà ma.

Ngay sau đó, quả đấm của hắn đập nổ vùng ngực của giáo đồ Tà Linh kia với khí thế áp đảo, cuối cùng giáo đồ bị đánh bay ra sau hàng trăm nghìn mét.

Cú đấm này quá khủng khiếp!

Giáo đồ trong sơn cốc đều ngây người trước cảnh tượng đó.

"Tên nhóc hay lắm, bổn tọa đã xem thường ngươi." Điện chủ Huyết Bào mỉm cười nói: "Ngươi vừa tự xưng mình là thánh tử à?"

"Hiện giờ trên chiến trường thượng cổ chỉ còn hai thánh địa lớn là Dao Trì và Thần Tiêu, Dao Trì Thánh Địa không có thánh tử, vậy ngươi là thánh tử Thần Tiêu Thẩm Thiên hả?"

Điện chủ Huyết Bào quan sát Thẩm Thiên rồi không khỏi khẽ vỗ tay: "Nghe nói thánh tử Thần Tiêu Thẩm Thiên không chỉ sở hữu thiên phú vượt trội, gan dạ sáng suốt hơn người mà còn có gương mặt khiến thánh nữ lẫn tiên tử mê muội."

"Ban đầu bổn tọa không tin, có điều hôm nay bổn tọa nhìn thấy ngươi thì tin rồi."

"Thẩm Thiên, dung nhan của ngươi không thua gì bổn tọa hồi trẻ."

Yên tĩnh.

Cả sơn cốc chìm trong yên tĩnh.

Đám chấp sự áo đen đều nhìn điện chủ Huyết Bào bằng ánh mắt kỳ quặc.

Thẩm Thiên thì thong dong lui về phía bên ngoài sơn cốc.

Điện chủ Huyết Bào bình tĩnh nói: "Khụ khụ, đừng hòng trốn, ngươi không có cơ hội đâu. Thẩm Thiên, chúng ta giao dịch nhé?"

Thẩm Thiên hơi sững sờ: "Giao dịch? Giao dịch gì?"

Điện chủ Huyết Bào nở nụ cười: "Bổn tọa hy vọng ngươi có thể gia nhập bổn giáo, nếu ngươi bằng lòng thì bổn tọa sẽ đích thân nhận ngươi là đồ đệ."

"Với thiên phú, số mệnh và dung mạo của ngươi, lại cộng thêm sự dạy dỗ của bổn tọa thì sau này không khó để ngươi trở thành thánh tử tối cao của bổn giáo."

"Nên biết, thánh tử bổn giáo sở hữu quyền lực lớn hơn cả thánh tử thánh địa đấy, suy tính thử xem!"

Tà Linh giáo muốn kéo bổn thánh tử về giáo à?

Thẩm Thiên ngẩn ra, tự hỏi bổn thánh tử trông giống phần tử ngoài vòng luật pháp lắm à?

"Cảm ơn sự ưu ái của điện chủ, có điều Thẩm mỗ chỉ e mình không có phúc hưởng, Thẩm mỗ còn cần lấy quần áo ở trấn nhỏ tiên môn, cáo từ."

Dứt lời, Thẩm Thiên đột nhiên ngưng tụ ra giáp sấm sét Chu Tước rồi hóa thành một cái bóng đỏ phóng ra ngoài cốc.

"Ha ha, tuổi trẻ thật tốt."

Điện chủ Huyết Bào mỉm cười: "Tiếc là ngươi không thể tự quyết định có gia nhập giáo hay không."

"Nếu hạt giống tốt này đồng ý gia nhập vào giáo thì sẽ rất có lợi cho việc phát triển tín đồ bổn giáo trong tương lai."

"Hắc Thiên, Hắc Huyền, giữ thánh tử Thần Tiêu ở lại đây! Chốc nữa bổn tọa sẽ tâm sự với hắn, chắc hẳn sẽ thuyết phục được hắn gia nhập thánh giáo."

Dứt lời, điện chủ Huyết Bào thong dong ngồi xuống ghế và nhìn Thẩm Thiên với vẻ thưởng thức.

Hình như... gã đang xem Thẩm Thiên còn có thể làm được trò trống gì.

"Vâng, điện chủ!"

Hai người có hơi thở hùng mạnh nhất trong nhóm chấp sự áo đen bước ra, trên người cả hai đều có khí đen bao phủ.

Cả hai cười gằn, vươn tay chộp lấy Thẩm Thiên.

Trong nháy mắt, dòng khí đen vô tận cuồn cuộn đuổi theo Thẩm Thiên, đồng thời ngưng tụ thành một bàn tay đầy sát khí và úp xuống.

"Ở lại đây cho bổn tọa!"

Cả hai chấp sự này đều đã đạt cảnh giới đỉnh của Nguyên Anh kỳ, chỉ thêm nửa bước nữa là đặt chân vào cảnh giới Hóa Thần kỳ, huống hồ cả hai còn cùng hợp sức với nhau.

Dấu ấn sát khí này đủ để khiến cường giả Hóa Thần kỳ phải đối đầu nghiêm túc.

Thẩm Thiên biết dù sức mạnh của mình đã lớn hơn xưa nhưng vẫn không thể nào ngăn cản chiêu này.

"Tại sao lại ép ta? Tại sao lại phải ép ta hả?!"

Thẩm Thiên đau lòng rút một lệnh bài màu vàng ra khỏi ngực: "Tại sao phải ép ta diệt các ngươi?"

Đây là ba sợi lông cứu mạng mà sư tôn cho hắn, dùng một lần là ít đi một lần đó!

Thẩm Thiên cắn răng truyền pháp lực vào để kích hoạt Thánh Tử Lệnh.

Ầm!

Trong phút chốc, toàn thân Thánh Tử Lệnh bộc phát ra vô số luồng thần quang, hơi thở mạnh mẽ và uy nghiêm lan ra mấy trăm dặm.

Một cái bóng được bao phủ bởi ánh sáng sấm sét, tay trái nâng sách, tay phải cầm kiếm chậm rãi xuất hiện trong cốc.

Cái bóng ấy từ từ đâm kiếm tiên trong tay về phía dấu tay muốn bắt lấy Thẩm Thiên.

Đột nhiên, mây mù cuồn cuộn kéo đến che phủ chín tầng trời, sấm sét vô tận chìm nổi bên trong làn mây rồi lại hóa thành cột sấm và hội tụ trên kiếm tiên trong tay cái bóng ấy.

Ầm!

Oành oành oành!

Đùng đùng đùng đùng đùng đùng!

Vì sấm sét không ngừng ngưng tụ lên thanh bảo kiếm màu bạc nên nó dần đổi thành màu tím mơ hồ.

Một thanh kiếm sấm sét đáng sợ với chiều dài khoảng nghìn mét xuất hiện trong sơn cốc đen và rọi sáng toàn bộ không gian nơi này.

"Thiên uy Thần Tiêu, lấy kiếm để dẫn!"

Cái bóng từ từ hé miệng phát ra giọng nói uy nghiêm mà không ai được phép nghi ngờ, nghe như là trời giáng hình phạt vậy.

Tất cả giáo đồ trong cốc đều lộ vẻ hoảng hốt khi chứng kiến sự xuất hiện của cái bóng, đó chính là sự áp chế theo bản năng.

Đặc biệt là Hắc Thiên và Hắc Huyền đang đối mặt với cái bóng đều run lẩy bẩy, sát khí trên người cũng tan biến.

Nếu không có ngoại lực hỗ trợ thì bọn họ gần như sẽ chết chắc dưới đòn tấn công đó.

Dù sao sấm sét cũng là năng lượng mà Thiên Đạo sử dụng để trừng phạt, đặc biệt là trong việc khắc chế tà ma ngoại đạo.

"Trương Long Uyên quả là chịu chơi, đủ tàn nhẫn!"

Điện chủ Huyết Bào hơi biến sắc. Gã là thánh giả vừa chuyển sang Độ Kiếp kỳ nên không kiêng kỵ đòn tấn công do thánh chủ Thần Tiêu phân hóa mà ra, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc thuộc hạ của gã có thể chịu được đòn tấn công ấy.

Nếu gã không ra tay giúp đỡ thì không một giáo đồ nào trong cốc có thể lành lặn trước nó.

"Bạch Cốt Huyết Chưởng Ấn!!!"

Một bàn tay gầy guộc vươn ra từ áo khoác dài màu máu.

Bàn tay này khô quắt đến nỗi gần như không nhìn thấy máu thịt hay gân mạch nữa.



Chương 345: Thánh tử Thần Tiêu VS điện chủ Tà Linh (2)

Thế nhưng nó lại hiện lên màu đỏ kỳ dị như máu, hơn nữa lòng bàn tay và mu bàn tay đều đầy những đường vân lạ lùng.

Bỗng nhiên, gã xòe bàn tay chặn nhát kiếm sấm sét mà thánh chủ vừa chém ra, một dấu chưởng to lớn cũng xuất hiện trong không gian cùng lúc đó.

Đó là một bàn tay xương màu máu tỏa ra mùi âm u.

Cuối cùng, kiếm sấm sét Thần Tiêu và dấu tay máu va vào nhau tạo nên khung cảnh núi lở đất mòn.

Sóng năng lượng đáng sợ đột nhiên chấn động, dù đứng ở hàng chục hay hàng nghìn dặm cũng có thể cảm nhận rõ.

"Xem ra không giấu được nữa!"

Điện chủ Huyết Bào sầm mặt: "Ngươi đã ép bổn tọa như vậy thì đừng trách bổn tọa làm lớn chuyện lên."

"Đừng tưởng rằng khiến trưởng lão trấn tiên môn ra tay là có thể giúp các ngươi thoát thân, ngươi không hề biết thánh giả là tồn tại như thế nào!"

"Trước khi bọn họ chạy đến đây, bổn tọa sẽ khiến ngươi trở nên ngoan ngoãn rồi nghênh ngang dẫn ngươi đi!"

Điện chủ Huyết Bào hít sâu một hơi rồi bỗng vung tay áo.

Thoáng chốc mà khói bụi trong sơn cốc đã tan hết.

Nơi Thẩm Thiên đứng ban đầu đã không còn bóng người.

Điện chủ Huyết Bào: "???"

Điện chủ Huyết Bào: "!!!"

Điện chủ Huyết Bào: "...???!!!"

"Không ngờ đấy, ngươi còn biết thuật độn thổ tuyệt diệu như vậy sao?"

Điện chủ Huyết Bào ho nhẹ: "Tiếc là bổn tọa đã phong tỏa hơi thở của ngươi, cho dù ngươi trốn sâu dưới nền đất thì bổn tọa cũng có thể bắt ngươi lên!"

Điện chủ Huyết Bào vừa dứt lời thì hơi thở đang xuyên qua lòng đất thật nhanh chợt biến mất.

Sơn cốc bỗng chốc im ắng đến lạ.

Chẳng qua mọi người lại cảm giác như nghe thấy tiếng động gì đó.

Bộp...

Bộp bộp...

Bộp bộp bộp!

Đúng rồi, tiếng vả mặt!

"Sao có thể thế? Tên nhóc này làm cách nào mà lại có thể thoát khỏi sự phong tỏa của bổn tọa chứ?"

Điện chủ Huyết Bào cảm thấy mặt đau rát, thầm nghĩ không thể nào! Chuyện này không khoa... không huyền học!

Nên biết, cho dù gã chỉ là thánh giả một kiếp sơ cấp nhất nhưng cũng là thánh giả đã đặt chân vào vùng thánh đạo đấy.

Câu nói "tất cả mọi thứ bên dưới thánh giả đều là kiến hôi" không chỉ là nói ngoa đâu.

Ngay cả Hóa Thần kỳ tột đỉnh cũng gần như không thể giấu đi hơi thở trước mặt gã.

Thẩm Thiên chỉ là Kim Thân kỳ thôi mà, làm sao hắn có thể làm được điều đó?

Tựa như một con kiến nhỏ cắn ngươi, khi ngươi đang chuẩn bị dùng ngón tay nghiền chết nó thì phát hiện con kiến này đã biến mất ngay dưới mí mắt của mình rồi.

Uất nghẹn, khó tin!

Điện chủ Huyết Bào cảm thấy mặt đau quá!

"Ngươi cho rằng mình có một bí thuật giấu đi hơi thở là có thể trốn khỏi tay bổn tọa à?"

"Hoàng thượng chạy được nhưng miếu thì không, bổn tọa sẽ đến trấn nhỏ tiên môn để diệt sạch bọn đồng môn của ngươi ngay, bổn tọa không tin ngươi không chui ra!"

Điện chủ Huyết Bào bộc phát hơi thở máu tanh đầy tàn bạo, phẫn nộ và giết chóc.

Tà pháp được tu luyện thành từ máu, hồn và sát khí của sinh linh. Tuy rằng cách này sẽ giúp người tu luyện tiến bộ nhanh hơn nhưng tâm cảnh cũng dễ sinh ra vấn đề.

Vì vậy, về cơ bản thì tu sĩ Tà Linh giáo cực kỳ dễ giận, cố chấp và bất thường.

Đôi khi bọn họ còn có thể cùng chết chung với địch nữa kìa.

...

Lúc này, sát khí tỏa ra từ cơ thể điện chủ Huyết Bào phá vỡ tầng mây.

Vô số sinh linh sống trong phạm vi mấy trăm dặm quanh đó đều run lẩy bẩy vì cảm nhận được sự ăn mòn của sát khí và áp lực.

Không ai nghi ngờ lời nói của điện chủ Huyết Bào, bởi gã thật sự có thể tàn sát hết trấn tiên môn nếu thánh địa không có thánh nhân trấn giữ.

Chẳng qua khi đó gã chắc chắn sẽ khiến hai thánh địa Dao Trì và Thần Tiêu nổi giận, sau đó bị đuổi giết đến cùng.

"Ta sẽ giết sạch các ngươi, thu hồi cờ trận và cứu Thánh Linh đại nhân ra. Đến lúc đó, cho dù sư tôn ngươi có tới thì sao chứ?"

Điện chủ Huyết Bào cười lạnh, đi về phía trấn tiên môn với tốc độ chậm rãi như cố ý giày vò Thẩm Thiên, khơi dậy lòng áy náy của hắn.

"Bổn tọa vốn không định làm lớn như vậy, do ngươi ép bổn tọa thôi, bọn họ đều sẽ chết vì ngươi."

"Đừng nghĩ liên lạc với thánh giả ở thánh địa các ngươi để đến đây cứu viện, trấn tiên môn cách thánh địa các ngươi quá xa."

"Cho dù Trương Long Uyên nhận tin chạy đến thì cũng cần tốn một khắc."

"Một khắc là đủ để bổn tọa máu nhuộm trấn tiên môn ba lần rồi!"

Điện chủ Huyết Bào vừa đi vừa nói liên hồi như thể chuyện tàn sát chỉ là một chuyện bình thường với gã vậy.

"Sao hả? Ngươi có bằng lòng đi với bổn tọa không?"

"Chỉ cần ngươi gia nhập thánh giáo, bổn tọa sẽ tha cho đồng môn của ngươi."

Điện chủ Huyết Bào mỉm cười: "Suy nghĩ chút đi nhé!"

Điện chủ Huyết Bào càng đến gần trấn tiên môn thì nụ cười trên mặt càng rõ.

Bởi vì gã cảm nhận được hơi thở kia lại xuất hiện lần nữa, đồng thời nhanh chóng lao lên mặt đất.

Ầm!

Mặt đất nổ tung, Thẩm Thiên xuất hiện trong đôi cánh thần màu vàng và nhìn điện chủ Huyết Bào với vẻ bất đắc dĩ.

Hắn lộ vẻ mặt nhức nhối: "Ta nói này, lẽ nào sống thật tốt không được hả? Tại sao cứ ép bổn thánh tử tiêu diệt ngươi?"

Thẳng thắn mà nói, Thẩm Thiên vốn đã định chạy đi, nhưng điện chủ Huyết Bào lại cứ không chịu thôi gây chuyện.

Gã còn định máu nhuộm trấn tiên môn. Tạm không đề cập đến chuyện trấn tiên môn có bao nhiêu đồng môn của Thẩm Thiên, chỉ riêng những cây rau hẹ khỏe mạnh ở trấn đã đủ làm Thẩm Thiên luyến tiếc rồi!

Tại sao một thánh giả lại phải khiêu khích mình chứ!

Mỗi người một nơi, ai về nhà nấy không tốt sao?

Lúc không nên gây chuyện thì lại gây chuyện!

"Tiêu diệt ta?"

Điện chủ Huyết Bào tức cười trước lời nói ngạo mạn của Thẩm Thiên: "Bổn tọa cũng muốn xem thử ngươi tiêu diệt bổn tọa như thế nào."

Vào lúc này, điện chủ Huyết Bào đứng ngạo nghễ trên không trung, đồng thời giáng thánh uy đáng sợ xuống đầu Thẩm Thiên.

Bầu không khí thoáng chốc căng thẳng, sát khí tràn ngập không gian.

Một giây, hai giây, ba giây...

Một cái tháp nhỏ màu tím không ngừng xoay tròn trong vùng đan điền của Thẩm Thiên.

Ánh tím nhè nhẹ phát tán từ trong tháp nhỏ đẹp đẽ nhưng lại trí mạng!