Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 124



Vào lúc này, một tiếng quát lớn đột nhiên vang vọng từ phía bầu trời xa.

"Làm càn, yêu ma nghiệp chướng phương nào dám tổn thương sư điệt Thẩm Thiên của ta!"

Tiếng quát vừa dứt thì một luồng sáng bạc rực rỡ vô cùng nhanh chóng bắn đến.

Thần quang ấy đông cứng cả hư không như thể nó ẩn chứa năng lượng lạnh lẽo nhất trong trời đất.

"Thánh khí Dao Trì Thánh Địa - Dao Thai Kính?"

Sắc mặt điện chủ Huyết Bào hơi nghiêm, đón lấy thần quang màu trắng bạc kia trong khi một màn sáng màu máu chợt hiện quanh người.

Rắc!

Ngay khi màn sáng màu máu va chạm với thần quang màu bạc, màn sáng lập tức bị đóng băng rồi từ từ vỡ thành từng mảnh.

Thẩm Thiên cảm thấy không gian quanh mình biến đổi, sau đó hai bóng người xuất hiện trước mặt mình.

"Thiên nhi đừng sợ, có sư thúc ở đây, tên xấu xa này sẽ không tổn thương con đâu!"

Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn đồng thanh nói, tiếp đó đồng loạt ngăn trước mặt Thẩm Thiên để bảo vệ.

Tiếp theo đó, hai người nghiêm túc nhìn về phía điện chủ Huyết Bào: "Điện chủ Huyết Sát điện Tà Linh giáo? Ngươi dám xông vào chiến trường thượng cổ à?"

Điện chủ Huyết Bào nhìn Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn thật sâu: "Không ngờ các ngươi lại đến nhanh như vậy."

"Tiếc là tu vi của các ngươi thật sự quá yếu, hoàn toàn không phải là đối thủ của bổn tọa!"

"Hơn nữa bổn tọa đã ra tay trước rồi, ban nãy bổn tọa đã sử dụng bí pháp phong ấn hết không gian trong phạm vi nghìn dặm quanh đây."

"Trừ khi các ngươi liên lạc với thánh nhân trong tông môn trước khi bổn tọa phong ấn hư không, còn không thì sẽ không ai biết chuyện ở nơi này đâu."

Điện chủ Huyết Bào đắc ý: "Hơn nữa, cho dù các ngươi đã liên lạc với thánh nhân trong tông môn trước thì cũng không kịp đâu."

"Với sức mạnh của bổn tọa, chỉ cần bổn tọa đánh một chưởng là đánh bại được bọn ngươi rồi!"

Điện chủ Huyết Bào cười gằn, tay bỗng bấm pháp ấn.

Trong phút chốc, vô số xương trắng mọc lên từ dưới nền đất và biến khu vực mấy trăm dặm quanh đây thành một rừng xương rậm rạp.

Mỗi một cây xương trắng đều sắc nhọn như giáo thần và lấp lóe ánh sáng yếu ớt, ngay cả không gian ở đây cũng hiện vết nứt vì độ sắc bén của chúng.

"Bạch Cốt Giới, lên!"

Điện chủ Huyết Bào hừ lạnh, thoáng chốc mà vô số cây xương đã bắn vọt về phía Đan Vũ thiên tôn, Bạch Liên thiên tôn và Thẩm Thiên như giáo thần vậy.

Hiển nhiên đó là pháp thuật tuyệt thế.

Mỗi một cây xương đều có thể xuyên thủng lớp vỏ bảo vệ cơ thể của cường giả Hóa Thần kỳ tột đỉnh.

Cho dù tu vi của Bạch Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn không kém đi nữa, nếu bị chúng bắn trúng thì ắt sẽ bị thương nặng.

"Ánh Sáng Dao Nguyệt!"

"Tịnh Thế Bạch Liên!"

Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn hơi biến sắc, vội vàng sử dụng vật báu hộ thân của mình.

Một cái gương tinh khiết như ngọc và một đóa Tịnh Thế Bạch Liên thất phẩm trôi lơ lửng trên đầu cả hai.

Bọn chúng phóng ra ánh sáng nhè nhẹ và tạo thành hai tầng hào quang phòng vệ trước đám xương trắng kia, khiến nó khó mà làm hại Thẩm Thiên.

Những cây xương trắng đâm ầm vào màn hào quang phòng vệ và không ngừng tiêu hao năng lượng của nó.

Nhưng mà Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn cũng không ngừng bổ sung thêm pháp lực.

Trong nhất thời, đám xương trắng thật sự không thể làm gì ba người bọn họ.

"Thánh địa quả là thánh địa, đúng là giàu có."

"Ngay cả tu sĩ Hóa Thần kỳ mà cũng có thể sở hữu một thánh khí, đúng là làm người ta đố kỵ mà."

Điện chủ Huyết Bào lộ vẻ thèm muốn: "Chỉ tiếc là hai thánh khí này đều sẽ thuộc về bổn tọa sau ngày hôm nay!"

Dứt lời, tay của điện chủ Huyết Bào lại lóe ánh đỏ.

Một hạt châu đỏ như máu đang tỏa ánh sáng yếu ớt trong tay gã.

Sau khi hạt châu xuất hiện, rừng xương trắng toát bỗng chốc nhiễm vầng sáng màu máu nhạt.

Vút!

Một thanh giáo xương dài màu đỏ máu nhanh chóng bắn về phía Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn nhưng lại khó đâm xuyên qua hai tầng hào quang phòng ngự.

Dù nó có đâm thủng hai tầng phòng ngự thì cũng đã bị mất đi phần lớn sức mạnh nên rất dễ đỡ.

Chẳng qua đó chỉ mới là bắt đầu, bởi vì còn nhiều bộ xương máu khác đang ùn ùn mọc lên.

Mấy trăm thanh mâu xương màu máu lao thẳng về phía Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn, ngay cả hư không cũng nứt toác vì mũi mâu nhọn.

"Đó là tà khí trấn điện của Huyết Sát điện - Thất Sát Châu. Chúng ta không phải là đối thủ khi lão có sát khí đó, mau dẫn Thiên nhi đi đi!"

Bạch Liên thiên tôn tỏa ra ý vị tiên tử, thậm chí mơ hồ nhìn thấy linh khí hóa thành bướm tiên bay trong không trung.

Bà bỗng bấm pháp quyết để chuẩn bị liều mạng ngăn cản điện chủ Huyết Bào.

"Nghe nói đan đạo của Bạch Liên thiên tôn đứng đầu Đông Hoang, tại sao cứ phải thành kẻ địch của bổn tọa chứ?"

Điện chủ Huyết Bào cười lạnh: "Bổn tọa đã nói mà, thánh nhân không đến thì dù bọn ngươi giãy giụa đến đâu cũng chỉ là châu chấu đá xe thôi."

"Thôi được, không chơi với các ngươi nữa!"

Điện chủ Huyết Bào hơi nắm tay phải lại, sau đó một thanh giáo xương màu máu chợt ngưng tụ trong lòng bàn tay của gã.

Gã vung giáo khiến nó dài ra gấp nghìn lần trong phút chốc, cuối cùng nó nện ầm xuống trong hình thể dài chục nghìn mét.

Thanh giáo màu máu xẹt qua nơi nào thì không gian nơi đó nổ tung tóe, hơn nữa nó tập trung áp chế ba người làm cả ba không thể né tránh.

"Diệp lão, chuẩn bị ra tay đi!"

Thẩm Thiên bất đắc dĩ thở dài, nói thầm trong lòng.

Mỗi lần sử dụng thần tháp đối địch cần tiêu hao một lượng tài nguyên nhiều khủng khiếp.

Tuy nhiên, so với tính mạng thì tài nguyên cũng phải xếp sau, Thẩm Thiên không phải là kẻ thấy chết không cứu.

Nhất là khi bọn họ đến đây để cứu mình!

Nhưng mà đáp lại hắn là tiếng cười của Diệp Kình Thương: "Không cần gấp, bây giờ còn chưa đến lúc lão phu ra tay đâu!"



Chương 347: Do lão đạo không thể động đao à? (2)

...

Thanh giáo màu máu vẫn còn đang hạ xuống, những vụ nổ trong hư không gần như đã lan đến trước mắt Thẩm Thiên.

Đôi mắt của Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn đều toát lên vẻ dứt khoát như thể bọn họ đã quyết định liều mạng bảo vệ Thẩm Thiên.

Dù sao Thiên nhi cũng là đệ tử của bọn họ mà!

Ngay lúc này, thanh giáo dài chục nghìn mét ấy chợt dừng lại.

Không gian xung quanh cũng ngừng nứt ra, thanh giáo xương từ từ nổ tung thành bột mịn.

Giọng nói lạnh lùng vang vọng trên hư không: "Do lão đạo không thể động đao hay là do gần đây đám chuột các ngươi sống quá thoải mái hả?"

"Không gây chuyện với đám chuột nhỏ các ngươi vài trăm năm mà giờ đã dám ra tay với người của lão đạo rồi à?"

Trên đỉnh thanh giáo màu máu dài chục nghìn mét từ từ hiện ra những vết nứt, sau đó chúng nhanh chóng lan ra.

Một lão đạo sĩ thình lình xuất hiện ở điểm bắt đầu của vết nứt.

Lão mặc trang phục bát quái tiên, tóc bạc mặt hồng. Lúc này, hai cánh tay lão gồng lên, cả người bộc phát ra khí thế kiêu ngạo.

Tay phải của lão đạo sĩ đấm xuyên qua thanh giáo xương, lực đấm đáng sợ đánh gãy thanh giáo dài chục nghìn mét ấy và biến nó thành những mảnh xương vỡ.

"Bích Liên thiên tôn?"

Sắc mặt Điện chủ Huyết Bào hơi nghiêm túc hơn khi nhìn thấy lão đạo sĩ râu tóc bạc trắng kia.

Có lẽ thế hệ trẻ tuổi sẽ không biết sự đáng sợ của lão đạo sĩ này, nhưng điện chủ Huyết Bào là người từ thời đại trước.

Gã hiểu rõ sự biến thái và mạnh mẽ của lão hơn bất cứ ai khác.

Sư tôn của gã đã bị cái lão già đó đập chết dù chênh lệch cấp bậc đó!

Tuy nhiên, Bích Liên thiên tôn cũng mất đi tất cả công lực nên phải bắt đầu tu luyện lại từ đầu.

Có điều đã nhiều năm trôi qua từ khi đó, Bích Liên thiên tôn lại quay về cảnh giới thiên tôn, hơn nữa còn là thiên tôn luyện thể thần ma nữa kìa.

Thẳng thắn mà nói, ngay cả thánh nhân như điện chủ Huyết Bào cũng không dám chắc mình sẽ thắng.

Không nói đến sự kiêng dè nghiêm trọng trong lòng điện chủ Huyết Bào, lúc này Bạch Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn đều thở phào nhẹ nhõm.

Đặc biệt là mặt của Đan Vũ thiên tôn còn hơi ửng đỏ, thầm nghĩ ban nãy Sở Hà sư huynh vừa nói mình là của sư huynh ư?

Xì, đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn nói mấy lời đáng xấu hổ như vậy, còn nói trước mặt trẻ nhỏ nữa, không thấy thẹn à!

"Đại sư huynh đến đúng lúc lắm, đừng để tên ma đầu tà giáo này chạy thoát!"

Bạch Liên thiên tôn trời sinh nhân từ, luyện đan chế thuốc là chính nên thường xuống núi cứu giúp sinh linh.

Ban nãy, bà rõ ràng cảm nhận được oán khí ngập trời ẩn chứa trong Bạch Cốt Giới khi điện chủ Huyết Bào sử dụng cấm thuật đó.

Hiển nhiên pháp bảo đó cũng không phải bảo vật chính phái gì cho cam, nó đã được luyện thành từ việc hiến tế vô số sinh linh.

Ngay cả Bạch Liên thiên tôn dịu dàng cũng lộ sát khí với điện chủ Huyết Bào.

Đương nhiên không phải do đại sư huynh đến mà nhị sư huynh thì không nên bà giận chó đánh mèo điện chủ Huyết Bào.

Bích Liên thiên tôn Sở Long Hà gật đầu: "Yên tâm, tên Huyết Sát này dám ra tay với sư điệt của lão đạo thì làm sao lão đạo có thể tha cho gã?"

Dứt lời, Bích Liên thiên tôn từ ái vỗ vỗ vai Thẩm Thiên: "Thiên nhi, con qua bên cạnh với hai vị sư thúc đi, hãy xem lão đạo ta trút giận cho con như thế nào nhé!"

Thẩm Thiên cảm thấy Bích Liên của hiện tại không giống với Bích Liên mà mình gặp lần đầu.

Tuy nhiên, Thẩm Thiên vẫn ngoan ngoãn đứng sang bên, dù sao cũng có chỗ dựa ra tay rồi, cần gì phải tự đốt tiền ra tay nữa chứ?

"Tên nhóc này vào chiến trường thượng cổ một chuyến mà đã gặp được cơ duyên lớn rồi, hiện giờ đến Vũ Hóa Tiên Kim xếp thứ tám trên bảng vàng của các tiên cũng lấy được!"

"Hơn nữa, ta luôn cảm thấy khí ngũ hành trong cơ thể hắn cứ luân hồi vô cùng tận, nền tảng hùng hậu không giống trước."

"Hừ, chắc chắn là chiếm được lợi ích to lớn trên chiến trường thượng cổ, lão đạo nhất định phải lấy tí canh!"

"Nhân cơ hội này kéo gần quan hệ với tên nhóc đó, sau đó làm sư phụ hắn!"

Bích Liên thiên tôn suy nghĩ hàng chục nghìn thứ, đồng thời chậm rãi cầm lấy cây côn dài sau lưng.

Khí thế càng mạnh hơn trước đó trào dâng quanh người Bích Liên thiên tôn, bắp thịt của lão bắt đầu phình to đến tột cùng.

Bộ bát quái tiên căng ra, có thể thấy rõ từng góc cạnh của khối cơ thông qua lớp quần áo. Đan Vũ thiên tôn nhìn mà mặt đỏ tới mang tai.

"Huyết Sát, tên nhóc nhà ngươi chịu chết đi!"

Bích Liên thiên tôn giơ cao thanh côn dài màu vàng bằng tay phải rồi bỗng nhắm về phía điện chủ Huyết Bào.

Không có chuyện cây côn này hóa thành cái bóng dài chục nghìn mét ập xuống mà chỉ có sức mạnh được áp súc đến mức tột cùng.

Hư không trên đường bay của cây côn vỡ nát thành bột mịn, vết nứt trên không gian đen cũng bắn vọt về phía điện chủ theo lão đạo sĩ.

"Vô liêm sỉ, bổn tọa đường đường là một thánh nhân, há lại bị con kiến chưa vào cấp thánh như ngươi đánh bại?"

Đáy mắt của điện chủ Huyết Bào toát lên vẻ bối rối, nhưng gã cũng không chịu rụt cổ.

Dù sao thuộc hạ của gã vẫn còn ở phía dưới sơn cốc đây!

Gã bình tĩnh đổ máu tươi vào Thất Sát Châu trong tay khiến nó bừng sáng trong phút chốc.

Một thanh giáo xương đỏ đậm hơn cả trước đó lại ngưng tụ thành hình, trên thân giáo đầy những đường vân đỏ sẫm kỳ dị, thậm chí mơ hồ nhìn thấy bóng ma quấn quanh.

"Giết trời giết đất giết thần giết phật, giết quỷ giết yêu giết chúng sinh, Thất Sát Diệt!"

Mái tóc của điện chủ Huyết Bào bay tán loạn trong gió, toàn thân được bao bọc bởi dòng máu đỏ, sát khí cũng ùn ùn kéo đến.

Gã đâm thanh giáo dài về phía trước khiến nó hóa thành hàng chục nghìn cái bóng và chặn hết tất cả đường lui của Bích Liên thiên tôn Sở Long Hà.

Tuy rằng gã đang đối mặt với kẻ địch thấp hơn một cảnh giới nhưng lại không dám khinh thường.

Gã đã dốc hết sức vào cú đâm này!



Chương 348: Sư bá thật sự bị thương nặng sao? (1)

Điện chủ Huyết Bào tế máu của bản thân để tạo ra cú đâm mạnh nhất.

Mỗi một bóng giáo ập đến đều sở hữu uy lực đủ để đâm xuyên qua cường giả Hóa Thần kỳ bình thường.

Đan Vũ thiên tôn lo âu khi nhìn lão đạo sĩ chiến đấu với điện chủ Huyết Bào: "Cố lên."

Bạch Liên thiên tôn đang điên cuồng sử dụng lệnh bài liên lạc với thánh chủ Thần Tiêu bất chấp điện chủ Huyết Bào là cường giả Độ Kiếp kỳ.

Bích Liên thiên tôn đã từng giết chết thánh nhân khi còn là Hóa Thần kỳ, thế nhưng lão đã phải sử dụng sức mạnh từ việc tự hủy thần thể để làm điều đó, hơn nữa khi ấy lão còn là một người luyện khí.

Sau khi chuyển sang luyện thể, Bích Liên thiên tôn rất hiếm khi dốc hết sức chiến đấu, bình thường lão đều dùng côn đánh lén để giấu đi sức mạnh cuối cùng của mình.

Vì vậy, ngay cả những sư huynh đệ đồng môn cũng không hề biết lực chiến đích thực của Bích Liên thiên tôn.

Vào lúc này, Bạch Liên thiên tôn khó lắm mới rảnh tay đã quyết định liên lạc với thánh chủ Thần Tiêu ngay lập tức.

Tiếc rằng bà phát hiện khu vực nghìn dặm quanh đây đều đã bị phong tỏa.

Lệnh bài trong tay bà không thể truyền âm bằng thần niệm cho thánh chủ Thần Tiêu vì bị ngăn cách một cách triệt để rồi.

"Thật là thuật dùng giáo mạnh mẽ, lão đạo coi thường ngươi rồi."

Đúng lúc này, một tiếng kêu đau đớn vang lên trong hư không. Thanh giáo màu máu kia đã bắn trúng vai trái của lão đạo sĩ.

Máu màu vàng chảy ra từ miệng vết thương của lão đạo sĩ và nhuộm bộ bát quái tiên trên người lão thành màu vàng, thoạt nhìn nó khá là oanh liệt.

"Nghiệp chướng, cho dù hôm nay lão đạo ta có bỏ mạng tại đây thì cũng tuyệt đối không cho phép nghiệp chướng nhà ngươi tổn thương dù chỉ một sợi tóc gáy của Thiên nhi!"

Lão đạo sĩ tức giận gào lên, bỗng nhiên nắm chặt thanh giáo màu máu trên vai, sau đó nắm đấm phải của lão thoáng to gấp chục lần.

Bộp!!!

Một chưởng đập mạnh về phía điện chủ Huyết Bào làm gã bay ra sau.

Lá chắn bảo vệ màu máu bao phủ quanh người điện chủ Huyết Bào chấn động dữ dội vì cú chưởng của lão đạo sĩ.

"Không phá hả?"

Điện chủ Huyết Bào ngẩn ra khi cảm nhận được sức mạnh truyền từ lá chắn màu máu đến mình.

Tiếp theo đó, gã nhe răng cười: "Khà khà, không ngờ bây giờ ngươi cũng chỉ có vậy thôi."

"Sở Long Hà, thời của ngươi đã qua rồi, bây giờ ngươi không còn là thiên kiêu Hóa Thần tuyệt thế có thể diệt thánh giả đâu!"

"Tỉnh ngộ đi!"

Dứt câu, điện chủ Huyết Bào lại hừ lạnh: "Hôm nay bổn tọa sẽ tiêu diệt ngươi để báo thù cho sư tôn!"

"Chỉ cần ta mang đầu của ngươi về thánh giáo thì giáo chủ nhất định sẽ trọng thưởng cho ta, ngươi tỉnh ngộ đi!"

Điện chủ Huyết Bào nói hết câu thì máu trong tay càng nhiều hơn, những cây giáo bắn vọt về phía Bích Liên thiên tôn như mưa rền gió dữ vậy.

Vai Bích Liên thiên tôn vẫn còn chảy máu vàng nhưng nét mặt lại không hề sợ hãi tí nào.

Lão huơ thanh côn vàng chiến đấu với thanh giáo màu máu mà không hề do dự, máu vẩy tung trời, anh dũng can đảm.

Đan Vũ thiên tôn đã nước mắt lưng tròng từ lâu: "Vì cứu ta mà Sở Hà sư huynh lại quyết đấu đẫm máu với thánh giả lần nữa, cũng do ta gây trở ngại cho sư huynh!"

Đan Vũ thiên tôn cắn răng xông vào kề vai chiến đấu với Bích Liên thiên tôn, cùng chống lại điện chủ Huyết Bào.

Ánh mắt Bạch Liên thiên tôn trở nên nghiêm trọng, tay nhanh chóng bấm pháp quyết để sử dụng bí pháp với lão đạo sĩ và Đan Vũ thiên tôn.

Đó là bí thuật chữa thương "Đại Hồi Nguyên Thuật" có khả năng khôi phục vết thương và nguyên khí của tu sĩ rất mạnh.

Đối với người không giỏi chiến đấu như Bạch Liên thiên tôn thì đây đã là giới hạn khả năng của bà rồi.

"Đây là đại sư bá mà mình biết sao?"

Thẩm Thiên không khỏi lẩm bẩm khi quan sát lão đạo sĩ chiến đấu anh dũng và đẫm máu.

Nhưng mà giọng không cho là đúng của Diệp Kình Thương lại vang trong đầu hắn: "Tên nhóc thối này."

"Một nghìn năm rồi mà tên đó vẫn mặt dày như cũ, tên nhóc nhà ngươi đừng để bị cái tên đó lừa gạt, tên đó âm hiểm lắm!"

Đừng bị tên đó lừa gạt?

Thẩm Thiên không rõ ý của ông.

Đúng lúc này, điện chủ Huyết Bào bắt được sơ hở nên đâm giáo thẳng vào yết hầu của Đan Vũ thiên tôn.

Nhát đâm ấy cực kỳ nhanh và tàn nhẫn.

Năng lượng màu máu đậm đặc kiềm chế Đan Vũ thiên tôn khiến bà không thể tránh thoát.

Trong chớp mắt kế tiếp, thanh giáo màu máu sắp đâm thủng yết hầu của Đan Vũ thiên tôn.

Ngay lúc này, lão đạo sĩ xuất hiện trước mặt Đan Vũ thiên tôn.

Bỗng nhiên tay trái của lão phóng to rồi bắt lấy đầu giáo xương màu máu, kết quả là bị đâm chảy máu nhễ nhại.

Thế đâm của thanh giáo màu máu giảm đi và đâm vào vai phải của lão đạo sĩ, cuối cùng khiến lão bay ra xa hơn nghìn mét.

Mắt Đan Vũ thiên tôn đỏ hoe trong nháy mắt, điện chủ Huyết Bào thì lại tỏ ra đắc ý.

"Thời của ngươi đã qua, tỉnh ngộ đi Sở Long Hà!"

Điện chủ Huyết Bào hăm hở vì cảm thấy mình đã mở ra một thời đại mới.

Vậy mà cây côn dài trên tay phải của Sở Long Hà cũng được vung ra và nện trúng ót của điện chủ Huyết Bào.

Cốp!

Điện chủ Huyết Bào cảm giác đầu kêu ù ù, dường như đỉnh đầu cũng bị nứt ra.

Lớp vỏ bảo hộ bên ngoài không thể ngăn cản cú đánh này.

"Không đúng, tên này cố ý để bổn tọa đâm trúng."

Điện chủ Huyết Bào biến sắc, vội vã muốn lui về sau.

Nhưng không còn kịp nữa rồi, những cây côn ùn ùn kéo đến từ bốn phương tám hướng như cuồng phong bão táp vậy.

Điện chủ Huyết Bào bị đập đến mức đầu kêu ong ong, nguyên thần chấn động nên chỉ thấy toàn ngôi sao trước mắt, thử hỏi làm sao gã có thể đỡ được?