Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 125



Trong lúc nhất thời, khắp người gã đều đau đớn tựa như sống không còn gì để lưu luyến.

"Nghiệp chướng, dám tổn thương sư huynh của ta!"

Đan Vũ thiên tôn căm phẫn hét lên, sức mạnh lạnh thấu xương vọt đến và bao phủ điện chủ Huyết Bào trong nháy mắt.

Một pho tượng băng rơi từ trên cao xuống và tạo ra một cái hố to trên mặt đất.

Bích Liên thiên tôn Sở Long Hà cũng mệt mỏi rơi xuống như đã mất đi tất cả sức mạnh.

"Sư huynh, sư huynh không sao chứ?! Đừng dọa muội!"

"Đều là lỗi của Đan Vũ, nếu sư huynh không cứu ta thì sẽ không bị thương rồi!"

Đan Vũ thiên tôn lập tức rớt nước mắt, ôm lấy Sở Long Hà và hạ xuống đất trong khi xoay tròn 720 độ.

Tiếp theo đó, bà lấy những loại linh đan diệu dược trong Dao Trì Thánh Địa ra và bỏ vào miệng Sở Long Hà như không cần tiền vậy.

"Sư huynh tuyệt đối đừng có chuyện, nếu sư huynh xảy ra chuyện bất trắc thì Đan Vũ cũng không sống nổi đâu!"

Sở Long Hà bất đắc dĩ nhìn Đan Vũ thiên tôn: "Tiên tử hiểu lầm rồi."

"Lần này lão đạo ra tay cũng vì muốn cứu Thiên nhi thôi."

"Lão đạo chỉ tiện tay cứu tiên tử thôi, xin tiên tử đừng tiếp tục tự mình đa tình nữa."

Sở Long Hà nói xong bèn gượng chống dậy khỏi vòng tay của Đan Vũ thiên tôn, sau đó lảo đảo bước đến chỗ Thẩm Thiên.

Mặt lão trắng nhợt như tờ giấy, miễn cưỡng cười hỏi: "Thiên nhi thấy chưa, lần này lão đạo thông thần đánh Độ Kiếp đó, có oai phong không hả?"

"Đây là sức chiến đấu của những người luyện thể "Tân Hỏa kinh", chiến đấu vượt cấp như cơm bữa!"

"Sao hả? Con có muốn học không? Nếu con xin thì lão đạo có thể miễn cưỡng dạy cho..."

Sở Long Hà còn chưa nói xong thì thân thể đã loạng choạng ngã trước mặt Thẩm Thiên.

Cùng lúc đó, hơi thở của lão nhanh chóng suy yếu với tốc độ cực nhanh và rõ rệt.

Thẩm Thiên hơi biến sắc, vội vàng lấy nước thánh Niết Bàn trong Thương Minh Giới ra và rót vào miệng lão đạo sĩ.

"Vô dụng thôi, đừng lãng phí nước thánh Niết Bàn."

Lão đạo sĩ tái mặt nuốt nước thánh Niết Bàn: "Lão đạo đã bị giáo của tên nghiệp chướng kia đánh rách lục phủ ngũ tạng, không còn sống bao lâu nữa đâu."

"Phải có hơn năm trăm lít nước thánh mới có cơ hội chữa khỏi cho lão đạo, nhưng như vậy không đáng."

Lão đạo sĩ nhìn Thẩm Thiên với vẻ hiền từ: "Thiên nhi, không dám giấu gì con, thật ra lão đạo rất thích con."

"Lão đạo đã muốn nhận con làm đệ tử từ lần đầu tiên gặp con rồi."

"Chỉ do nhị sư đệ nhận con làm đệ tử trước, hơn nữa tu vi của sư đệ lại cao hơn lão đạo."

"Cho nên... Khụ khụ, vết thương xấu đi rồi, xem ra lão đạo không chống được bao lâu, Thiên nhi đừng lãng phí thời gian nữa."

Lão đạo sĩ uống cạn những giọt nước thánh Niết Bàn cuối cùng trong cái chai năm lít rồi lắc đầu: "Trước khi chết, lão đạo còn có một nguyện vọng cuối cùng, Thiên nhi có thể đồng ý với lão đạo không?"

Thẩm Thiên thở dài: "Sư bá bị thương nặng thì đừng nói chuyện, giữ hơi thở cuối cùng đi!"

"Chỉ là năm trăm lít nước thánh Niết Bàn thôi mà! Sư bá bị thương vì cứu con, con đưa sư bá năm trăm lít nước thánh cũng là chuyện đương nhiên thôi."

Lão đạo sĩ liếm môi: "Đây... Sao có thể thế được? Con chỉ có khoảng một nghìn, nghìn rưỡi lít nước thánh Niết Bàn mà mình liều mạng tìm thấy thôi mà."

"Lão đạo... là trưởng bối của con, thử hỏi sao có thể mặt dày lấy tạo hóa của con cho được?"

"Nếu con thật sự không đành lòng thì có thể đồng ý một chuyện với lão đạo trước khi lão đạo chết..."

"Con bái lão đạo làm sư phụ, truyền thừa thuật luyện thể của lão đạo nhé?"

"Vậy dù cho lão đạo có bỏ mạng thì cũng có thể nhắm mắt về trời rồi."

Bái sư trước khi chết?

Thẩm Thiên không khỏi ngẩn ra trước đề nghị của lão đạo sĩ.

Rõ ràng hắn có thể cứu sống Bích Liên sư bá một cách thoải mái mà, tại sao sư bá cứ quyết ý muốn chết chứ?

Tuy rằng năm trăm lít nước thánh Niết Bàn không tính là ít nhưng... cũng không nhiều nhặn gì mấy mà!

Thẩm Thiên còn đang ngơ ngẩn thì khối băng bao quanh người điện chủ Huyết Bào ở một bên khác lại nứt ra thật nhanh.

"Sở Long Hà, ngươi đã đến giới hạn rồi sao?"

"Vậy thì chịu chết đi!"

Ầm!

Khối băng lập tức nổ tung, sau đó điện chủ Huyết Bào tái mặt thoát ra ngoài.

Xem ra gã cũng bị thương không nhẹ.

Thế nhưng lúc này gã lại càng nguy hiểm hơn, sát khí trên mặt đã ngưng tụ thành vật chất.

Thất Sát Châu lại ngưng tụ ra thanh giáo dài màu máu, tiếp đó điện chủ Huyết Bào bỗng vọt thẳng về phía bọn Bích Liên thiên tôn và Thẩm Thiên.

"Diệp lão, ông mà không ra tay nữa là xác bọn ta sẽ lạnh luôn đấy."

Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói với Diệp Kình Thương trong lòng, vậy mà Diệp Kình Thương lại không có vẻ gì là lo lắng cả.

Ông khẽ cười: "Tên nhóc nhà ngươi chỗ nào cũng tốt, chỉ tệ ở chỗ quá thiếu kinh nghiệm nên không nhìn ra bộ mặt thật của một số người, đừng nóng vội!"

Điện chủ Huyết Bào ngày càng đến gần hơn.

Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn hợp sức ngăn cản nhưng lại bị thanh giáo đâm bay ra xa hơn trăm mét.

Thanh giáo ấy sắp đâm trúng Bích Liên thiên tôn và Thẩm Thiên.

Thẩm Thiên đã từ bỏ trao đổi với Diệp Kình Thương không đáng tin cậy, thay vào đó chuẩn bị sử dụng Thánh Tử Lệnh và kiếm Thiên Tru quyết chiến đến cùng.

Đúng lúc này, một giọng nói phẫn nộ đến phát điên vang lên từ sau lưng Thẩm Thiên.

"Cái tên Huyết Sát ngu ngốc không có não này, ngươi ngoan ngoãn bị phong ấn không được hả? Phá phong ấn trốn đi không được hả?"

"Tại sao lại cứ xen vào chuyện tốt của ông nội đây, ngươi muốn gặp sư phụ đã chết của mình lắm rồi sao?"

Thẩm Thiên ngạc nhiên quay đầu lại, gương mặt trắng như tờ giấy của Bích Liên thiên tôn thình lình xuất hiện trước mắt.

Vào lúc này, hơi thở tỏa ra từ người lão đạo sĩ đáng sợ không gì bằng!

Nó đáng sợ đến nỗi Thẩm Thiên không khỏi hoài nghi.

Sư bá... thật sự bị thương nặng sao?



Chương 350: Ban nãy là hồi quang phản chiếu! (1)

Điện chủ Huyết Bào bối rối khi cảm nhận được khí thế cuộn trào ngập trời trên người lão đạo sĩ.

Cái quái gì?

Tình huống quỷ gì đây?

Chẳng phải ban nãy Bích Liên còn hấp hối, gần đất xa trời sao?

Sao bổn tọa vừa phá phong ấn thì lão lại khôi phục khí thế vậy?

Lẽ nào là hồi quang phản chiếu?

Ừ, nhất định là muốn dọa mình bằng hồi quang phản chiếu đấy!

Điện chủ Huyết Bào cười lạnh: "Ha hả, ngươi cho rằng mình có thể lừa bổn tọa à?"

"Ngươi trúng Thất Sát Huyết từ thanh giáo của bổn tọa hai lần, năng lực Thất Sát tàn phá toàn thân thì sao có thể không sao?"

Lão đạo sĩ vừa vỗ vỗ cây côn vừa bước từ từ về phía điện chủ Huyết Bào: "Vấn đề lão đạo có sao hay không không quan trọng, ngươi gây chuyện rồi."

"Thất Sát Tuyệt!!!"

Sắc mặt điện chủ Huyết Bào hơi nghiêm, đột nhiên biến ra vô số thanh giáo.

Lão đạo sĩ hừ lạnh: "Quá chậm!"

Dứt lời, lão bỗng hóa thành một cái bóng mờ và biến mất ngay tại chỗ.

Không còn cách nào tìm kiếm hơi thở của lão đạo sĩ nữa, dường như lão đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này vậy.

"Nghiệp chướng, ăn một côn của lão đạo đi!"

Điện chủ Huyết Bào chợt nghe tiếng quát lớn từ đằng sau, kế đó lão đạo sĩ lại xuất hiện lần nữa.

Thanh côn vàng trong tay lão huơ múa tạo nên vô số bóng côn và tất cả đều nhắm về phía điện chủ Huyết Bào.

Rầm!

Rầm rầm rầm!

Rầm rầm rầm rầm rầm!!!

Mỗi một con đều nện mạnh lên thanh giáo màu máu trong tay điện chủ Huyết Bào.

Điện chủ Huyết Bào chỉ cảm thấy mình bị một con trâu dữ tông trúng, máu trong gan bàn tay văng tung tóe khắp nơi.

Đây... Đây thật sự là hồi quang phản chiếu sao?

Hồi quang này hơi bị chói mắt quá rồi đó! Có ai hồi quang phản chiếu mà trâu bò vậy không?

Điện chủ Huyết Bào dần sinh ra một dự cảm chẳng lành, đồng thời cảm thấy mình đã hiểu sai rồi.

"Xem đả cẩu bổng Thần Tiêu của lão đạo!"

Lão đạo sĩ hét to, thanh côn vàng trong tay cũng tấn công nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đánh tan thanh giáo phòng ngự của điện chủ Huyết Bào.

Trong nháy mắt, bóng côn nhanh đến mức mắt thường không nhìn theo kịp đều nện xuống người điện chủ Huyết Bào.

Mỗi một côn đều xé rách hư không với sức mạnh đáng sợ tột độ.

Mỗi một côn đều làm điện chủ Huyết Bào hoài nghi cuộc sống.

Gã bất đắc dĩ nhận ra mình hoàn toàn không thể chống lại cây côn của lão đạo sĩ.

Dưới sự tấn công dồn dập của lão đạo sĩ, gã bị đánh tan tác.

Điện chủ Huyết Bào phun một ngụm máu: "Cái tên khốn này, bổn tọa là thánh giả đó! Ngươi thế mà..."

Gã vừa nói đến đây thì bị cây thần côn phát ra vầng sáng màu vàng rực đập thẳng lên mặt, cuối cùng bay ra ngoài.

"Thánh giả? Ha hả, thánh giả yếu thật đấy!"

Lão đạo sĩ thẳng tay đập điện chủ Huyết Bào rơi phân nửa hàm răng.

Tiếp đó, lão bỗng huơ thanh côn dài trong tay tạo ra vô số bóng lần nữa và đánh đến mức điện chủ Huyết Bào không còn sức chống trả.

"Không hổ là Sở Hà sư huynh, bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn mạnh mẽ như trước, Đan Vũ nhất định sẽ nỗ lực đuổi theo bước tiến của sư huynh."

Đan Vũ thiên tôn si mê nhìn lão đạo sĩ, đồng thời tiến hành ghi hình bằng Dao Thai Kính.

Bình thường làm gì có cơ hội quan sát tư thế chiến đấu oai hùng của lão đạo sĩ tốt như thế này, cho nên nó rất là hiếm có.

"Lấy thần thông từ luyện thể thần ma để áp chế thánh giả thuộc hệ thống luyện khí kim đan, bình thường sư huynh giấu dốt quá kỹ."

Bạch Liên thiên tôn chậc lưỡi cảm thán, người sư muội như bà cũng không biết về sức mạnh mà lão đạo sĩ đang thể hiện trong lúc này.

Chẳng qua bọn bà cũng không quá chấn động vì đây không phải là lần đầu tiên lão đạo sĩ áp đảo thánh giả.

"Khốn kiếp!"

"Sở Long Hà, bổn tọa sẽ ghi nhớ nỗi nhục hôm nay."

"Sau này bổn tọa tu luyện thành công rồi sẽ quay về tìm ngươi để báo mối thù bị sỉ nhục này."

Đôi mắt điện chủ Huyết Bào toát lên vẻ xấu hổ và giận dữ, bỗng nhiên ném hạt châu với tia máu đậm hơn trước đó về phía lão đạo sĩ.

Trong lúc ánh sáng máu tăng mạnh, bề mặt hạt châu cũng hiện ra những vết nứt như có thể vỡ nát thành từng mảnh bất cứ lúc nào.

Đúng vậy, lúc này điện chủ Huyết Bào lại tự hủy thánh khí áp đáy hòm của mình.

Gã bị ép phải tự hủy pháp khí để chạy trốn khỏi tồn tại dưới cấp thánh như Sở Long Hà.

Đây là sự sỉ nhục khó có thể chịu đựng được đối với bất cứ thánh giả nào.

Chẳng qua điện chủ Huyết Bào không hổ là nhân vật kiêu hùng chịu được sự xấu hổ và giận dữ.

Sống sót chạy trốn mới có cơ hội chuyển bại thành thắng.

Ầm!

Hạt châu máu nhanh chóng phình to, chẳng mấy chốc mà đã tan vỡ thành một làn sóng năng lượng.

Lão đạo sĩ đang chiến đấu với điện chủ Huyết Bào nên dĩ nhiên là nằm trong khu vực bùng nổ chính của hạt châu màu máu, do đó lão đã bị bao phủ hoàn toàn trong làn sóng năng lượng.

"Thần Tiêu Thánh Địa, bổn tọa nhất định sẽ trở lại!"

Điện chủ Huyết Bào tự hủy Thất Sát Châu để kiềm chế lão đạo sĩ, bản thân gã cũng hăm dọa một câu rồi xoay người vọt thẳng về phía chiến trường thượng cổ.

Vì tu vi của tu sĩ sẽ bị hạ xuống Trúc Cơ kỳ khi vào chiến trường thượng cổ nên sẽ vô cùng nguy hiểm nếu đối mặt với chiến trường Tà Linh.

Thế nhưng với mức độ hiểu biết pháp thuật của thánh giả như điện chủ Huyết Bào thì gã khá là nắm chắc mình có thể sinh tồn trên chiến trường dù chỉ có tu vi Trúc Cơ kỳ.

So ra thì lão đạo sĩ càng nguy hiểm hơn.

Nếu gã không trốn vào chiến trường thì e là sẽ rơi vào cảnh ngộ thảm hại hơn khi bị Bích Liên thiên tôn đuổi theo.

Chỉ cần gã trốn vào chiến trường thượng cổ thành công thì sẽ dựa vào vô số vong linh mạnh mẽ trong đó để cắt đuôi lão đạo sĩ, như vậy sẽ không khó để gã thoát thân.

Điện chủ Huyết Bào tự hủy Thất Sát Châu, kế đó đột phá phạm vi nghìn dặm và xông vào chiến trường thượng cổ trong chớp mắt.



Chương 351: Ban nãy là hồi quang phản chiếu! (2)

Lão đạo sĩ không thể ngăn cản gã.

Lão đạo sĩ chịu hết dư chấn từ vụ Thất Sát Châu tự hủy nên bộ bát quái tiên trên người gần như rách nát.

Gương mặt lão lại tái đi, sau đó từ từ rơi xuống: "Đáng ghét, thế mà gã lại không tiếc tự hủy Thất Sát Châu không thua gì thánh khí kia!"

Lão đạo sĩ nhìn điện chủ Huyết Bào sắp trốn vào chiến trường: "Đáng hận, lão đạo đã dùng hết tia nguyên khí cuối cùng, kết quả lại làm cho nghiệp chướng đó trốn thoát."

Dứt lời, lão xoay lại nhìn Thẩm Thiên với gương mặt trắng như tờ giấy: "Thiên nhi, lần này lão đạo ta đây thật sự không sống được bao lâu nữa."

"Con xem, hãy suy tính chuyện chúng ta nói trước đó nhé, chuyện con bái lão đạo làm sư phụ trước khi lão đạo chết đấy?"

Thẩm Thiên nghe lời nói như thật của lão đạo sĩ, cộng thêm việc cảm nhận được hơi thở ngày một suy yếu dần trên người lão, thế là điện chủ Huyết Bào đang lao về phía chiến trường thượng cổ hơi khựng lại, tiếp đó dứt khoát chạy trốn tiếp.

Bà nội nó!

Bổn tọa bị đôi già trẻ các ngươi lừa một lần là đủ rồi, còn tưởng dùng cách cũ lừa lần hai nữa à? Bộ các ngươi cho rằng tà giáo không có chỉ số thông minh hả?

Đến điện chủ Huyết Bào còn không tin lão đạo sĩ huống chi là Thẩm Thiên, dù sao hắn cũng không phải là một kẻ ngu ngốc.

Thẩm Thiên lau mồ hôi, nhìn lão đạo sĩ: "Không phải trước đó sư bá đã bảo mình sống không lâu à?"

Lão đạo sĩ đỏ ửng mặt: "Khụ khụ, ban nãy là hồi quang phản chiếu."

"Lần này lão đạo bị thương nặng vì nghiệp chướng kia tự hủy thánh khí, lão đạo thật sự không còn sống bao lâu nữa."

Vài tiếng cười không thành thật vang lên trong đầu Thẩm Thiên.

Tiếng cười đó khiến Thẩm Thiên cảm thấy bị xúc phạm.

Hắn đen mặt: "Sư bá yên tâm, sư bá bị thương nặng vì cứu con mà."

"Nếu sư bá xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì thì Thiên nhi nhất định sẽ an táng cho sư bá thật long trọng, hơn nữa con sẽ đi tảo mộ sư bá mỗi mùng một, mười lăm, tết Trùng Dương và thanh minh."

"Hiện giờ sư bá có thể hồi quang phản chiếu thêm lần nữa không? Nếu không thì tên kia sẽ trốn vào chiến trường thượng cổ mất."

Lời nói đầy tình cảm của Thẩm Thiên khiến gương mặt chờ mong và nụ cười tươi trên môi lão đạo sĩ cứng lại.

Lão biết đồ đệ đẻ trứng vàng của mình không chơi nữa.

Huyết Sát, tại sao ngươi cứ muốn tìm đường chết hả?

Tại sao!!!

Một bên khác, điện chủ Huyết Bào đã bay hơn trăm dặm rồi.

Chiến trường thượng cổ đã gần trong gang tấc, hy vọng trốn thoát đang ở trước mắt.

Ngay lúc này, gã chợt biến sắc.

Bởi vì gã cảm nhận được một sức mạnh to lớn khác đang hội tụ trên đỉnh đầu của mình và chỉ chờ được kích hoạt.

Không ổn!

Điện chủ Huyết Bào vội vàng tập hợp tất cả sức mạnh mình có để tạo ra một lồng bảo hộ màu máu quanh người.

Ngay sau khi lồng bảo hộ thành hình, một tia sét lập tức xẹt ngang bầu trời.

Ầm!

Sấm sét màu vàng tựa như giáng từ trên trời xuống, nó rạch qua trời cao và đánh trúng người điện chủ Huyết Bào.

Một tia sét đơn giản lại khiến lồng thánh hộ thân của điện chủ Huyết Bào tan biến.

Trong lúc đánh tan lồng hộ thân, Hỗn Nguyên Thần Lôi màu vàng nhanh chóng lan đến người điện chủ Huyết Bào rồi chui vào trong cơ thể gã như điên.

Đối với tu sĩ Tà Linh giáo thì thiên lôi chắc chắn là một trong những vật chất đáng sợ nhất thế giới.

Đặc biệt là Hỗn Nguyên Thần Lôi còn có tiên khí thánh uy nên không cần phải nói cũng biết nó gây tổn thương thế nào với điện chủ Huyết Bào.

Điện chủ Huyết Bào bị thương nguyên khí nặng vì tự hủy Thất Sát Châu - thánh khí cùng tu với mình, bây giờ lại bị sấm sét đánh trúng, cuối cùng rơi từ không trung xuống trong trạng thái co quắp.

"Nghiệp chướng, dám làm hại đồ đệ ngoan của bổn tọa."

"Xem ra Tà Linh giáo Đông Hoang nên được loại trừ rồi!"

Giọng nói lạnh nhạt và uy nghiêm vang vọng trong cốc, Lôi Đình Tiên Quang màu vàng chiếu rọi khắp nơi.

Mọi người nhìn thấy một bóng người có khí thế mạnh mẽ xuất hiện bên trong tiên quang ấy.

Đúng vậy, người đó chính là thánh chủ Thần Tiêu - Trương Long Uyên!

"Trương Long Uyên, sao ngươi lại đến đây?"

Dĩ nhiên là người có chức vụ cao trong tà giáo sẽ biết Trương Long Uyên - một trong những đại thánh chủ khiến người ta kiêng dè nhất Đông Hoang.

Điện chủ Huyết Bào gần như chìm vào tuyệt vọng ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Trương Long Uyên xuất hiện.

Nếu như nói Bích Liên thiên tôn Sở Long Hà đã từng là thiên kiêu hàng đầu của Thần Tiêu thì thánh chủ Thần Tiêu Trương Long Uyên lại càng đáng sợ hơn cả.

Mặc dù hồi trẻ ông ít nổi tiếng hơn Sở Long Hà nhưng lại điềm tĩnh hơn Sở Long Hà rất nhiều.

Thần Tiêu Thánh Địa suýt thì sụp đổ trong khoảng thời gian nghìn năm mà Sở Long Hà bị phế, cũng do Trương Long Uyên một mình chống đỡ mới được vậy.

Danh tiếng lôi pháp đứng đầu Đông Hoang suốt mấy nghìn năm qua không phải là do Thần Tiêu Thánh Địa tự mình khoe khoang đâu.

Nó được thành lập từ vô số trận chiến, từ vô số bộ xương của các cường giả tà giáo đấy!

Tại Tà Linh giáo, có thể nói cái tên Trương Long Uyên gần như chỉ được dùng để ngăn trẻ nhỏ khóc đêm vì tiếng dữ quá hiển hách.

Tuy nhiên, Trương Long Uyên vẫn luôn bế quan tu luyện "Bổ Thiên đạo kinh" và "Thần Tiêu Lôi Đế kinh" kể từ lúc tiếp nhận chức vụ thánh chủ đến nay.

Dù xảy ra chuyện lớn cũng khó mà nhìn thấy Trương Long Uyên rời khỏi Thần Tiêu Thánh Địa, còn có người đồn ông đã cắt đứt thất tình, tẩu hỏa nhập ma.

Vậy mà giờ Trương Long Uyên lại xuất hiện trước mặt điện chủ Huyết Bào lần nữa.

Điều này khiến gã gần như tuyệt vọng.

Dẫu sao lôi pháp của Trương Long Uyên cũng khắc chế gã một cách triệt để, hơn nữa tu vi của Trương Long Uyên còn hơn xa gã!

"Sao có thể thế?!"

"Làm sao ngươi lại chạy đến đây nhanh như vậy?"

Điện chủ Huyết Bào lộ vẻ không cam lòng.