Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 126



Bây giờ gã không còn đường lui nữa vì hai đại cường giả là Trương Long Uyên và Sở Long Hà đã vây quanh mình.

Tiên quang bao quanh người thánh chủ Thần Tiêu khẽ gợn sóng: "Có phải ngươi tò mò muốn biết tại sao bổn tọa vẫn có thể đến đây ngay lập tức dù rằng ngươi đã phong tỏa hết nơi này không?"

"Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì bổn tọa vừa biết tin Thiên nhi mất tích là đã tức tốc chạy đến đây rồi."

Điện chủ Huyết Bào nhìn thánh chủ Thần Tiêu với vẻ khó tin nổi: "Thánh chủ như ngươi đích thân chạy đến tìm một đệ tử bị mất tích ư?"

Đùa gì vậy?

Thánh chủ nhà ai rảnh thế chứ?

Gặp vấn đề về truyền tống chứ có phải nghe tin báo tử đâu.

Thần Tiêu Thánh Địa các ngươi đều bốc đồng thế hả? Thánh chủ bảo ra mặt là ra mặt?

Lôi Đình Tiên Quang ngoài thân thánh chủ Thần Tiêu lại bắt đầu nhấp nhô như sóng khi nghe câu chất vấn của điện chủ Huyết Bào.

Ông đáp lại với giọng điệu lạnh nhạt và uy nghiêm: "Đám tà tu vô tình như các ngươi không thể nào hiểu tình nghĩa sư đồ giữa bổn tọa và Thiên nhi đâu."

"Dám sử dụng tà thuật quấy phá Thiên nhi truyền tống, mưu tính bắt Thiên nhi để đe dọa bổn tọa và thánh địa hả?"

"Nghiệp chướng nhà ngươi ngoan ngoãn buông tay chịu trói đi!"

Gì?

Sử dụng tà thuật quấy phá hắn truyền tống?

Mưu tính bắt thánh tử Thần Tiêu để đe dọa Thần Tiêu Thánh Địa và thánh chủ ư?

Điện chủ Huyết Bào bối rối, thầm nghĩ bổn tọa âm mưu làm vậy từ khi nào? Bổn tọa kiện các ngươi tội phỉ báng nhé!

Cái gì hả?

Thế lực chính phái thì ngon à?

Như vậy là các ngươi có thể đổi trắng thay đen, tùy tiện vu tội bọn ta đi theo con đường tà đạo à?

Điện chủ Huyết Bào căm uất đến sùi bọt mép: "Họ Trương kia, ngươi khinh người quá đáng!"

"Dù hôm nay bổn tọa có chết thì cũng phải chạy thoát khỏi tay ngươi, sau này bổn tọa nhất định sẽ quay về tìm ngươi tính sổ!"

Điện chủ Huyết Bào nhút nhát hăm dọa với giọng điệu tàn nhẫn nhất, sau đó lấy ra những món bảo vật tà môn.

Trong số đó, bảo vật tà môn yếu nhất cũng có thể sánh ngang với linh khí trung phẩm trở lên, đồng thời là của báu riêng mình Huyết Sát điện Tà Linh giáo có.

Vậy mà điện chủ Huyết Bào lại tự hủy hết tất cả những món bảo vật tà môn ấy để tấn công thánh chủ Thần Tiêu hòng thoát thân.

Chính gã thì xoay người chạy thẳng về phía chiến trường thượng cổ. Để cho rừng còn xanh, sợ gì không củi đốt, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây!

Kẻ trộm không đấu với quan!

Điện chủ Huyết Bào không ngừng tự an ủi bản thân co được giãn được, sau đó tiếp tục bỏ chạy thật xa.

Thế nhưng đám bảo vật tà môn mà gã nghĩ sẽ ngăn cản được thánh chủ Thần Tiêu gần như không có tác dụng gì.

Thánh chủ Thần Tiêu chỉ lững thững tiến một bước mà đã xuất hiện ở vị trí cách sau lưng điện chủ Huyết Bào ba mét như là xuyên qua hư không vậy.

Một thanh giáo thần được ngưng tụ từ sấm sét vàng xuất hiện trong tay phải của ông, sau đó nó đâm thủng vai của điện chủ Huyết Bào và cố định gã giữa không trung.

"Có tu vi thánh giả mà cơ sở lại trống rỗng như Tiên Thiên bị thận hư vậy."

"Ngươi mà cũng xứng đối nghịch với Thần Tiêu Thánh Địa ta à?

Giọng nói hờ hững đến không chút tình cảm vang lên, kế đó sấm sét màu vàng bỗng nổ tung.

Toàn thân điện chủ Huyết Bào bị thanh giáo sấm sét ghim thẳng từ trên trời xuống đất làm khói bụi bốc lên dày đặc.

Lúc khói bụi tản đi, những phù văn thần bí màu vàng xuất hiện trên người điện chủ Huyết Bào và phong ấn toàn bộ tu vi cấp thánh của gã.

Thánh chủ Thần Tiêu Trương Long Uyên chậm rãi hạ xuống trước mặt điện chủ Huyết Bào như lôi thần giáng thế, sau đó rũ mắt nhìn gã.

"Hôm nay ta sẽ dùng ngươi để tuyên bố với cả năm vực, kẻ xúc phạm Thần Tiêu ta đều giết không tha!"

Bạch Liên thiên tôn đỏ mặt trước dáng vẻ oai hùng vô địch như thần vương giáng thế của thánh chủ Thần Tiêu.

Bà còn tưởng rằng chỉ đại sư huynh sẽ đến, ai ngờ cả thánh chủ sư huynh cũng lặn lội nghìn dặm đường để đến đây.

Quả nhiên trong lòng thánh chủ vẫn còn lo lắng cho người sư muội này, và cả Thẩm Thiên sư điệt nữa.

Biểu cảm trên mặt lão đạo sĩ Sở Long Hà không dễ nhìn là mấy.

Lão nhìn Trương Long Uyên: "Nhị sư đệ, lần này bổn tọa đã chiến đấu anh dũng để cứu Thiên nhi."

"Sư huynh đây vượt cấp chiến đấu quyết tử với nghiệp chưởng đó nên bị thương nặng đến hấp hối, có phải sư đệ nên chi trả chút tiền thuốc men không hả?"

Lần này ông đây không bắt chép mười tám triệu linh thạch thì ông đây không họ Bích!

Nhưng mà Trương Long Uyên không để ý đến lão đạo sĩ mà chậm rãi nhìn sang Thẩm Thiên.

Lúc nhìn thấy đôi cánh Vũ Hóa Tiên Kim sau lưng Thẩm Thiên, Lôi Đình Tiên Quang quanh người Trương Long Uyên bỗng dưng dao động dữ dội.

Chưa đến một tháng mà Thiên nhi lại... lại tìm thấy một kỳ vật thiên địa mới sao?

Hít, quả nhiên bổn tọa đoán không sai, Thiên nhi chắc chắn là đứa con thiên mệnh!

Thiên nhi ở đây thì lo gì thánh địa không ngày một phát triển chứ?

Ngày Thần Tiêu phục hưng sắp đến rồi!

"Thiên nhi, cảm giác tu luyện chiến trường lần này thế nào?"

Thánh chủ Thần Tiêu nhìn Thẩm Thiên, giọng nói lạnh nhạt mà uy nghiêm: "Bổn tọa nghe nói ngươi thu hoạch không tệ."

Thẩm Thiên gật đầu thành thật: "Khởi bẩm sư tôn, đệ tử có chút thu hoạch trên chiến trường, hy vọng không phụ lòng trông đợi của sư tôn."

Sau đó, Thẩm Thiên bắt đầu kể liên tục về kinh nghiệm ở trên chiến trường của bản thân, đương nhiên không nói gì về một số bí mật bất tiện.

Nghe xong kinh nghiệm của Thẩm Thiên, Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài thân thánh chủ Thần Tiêu nổi lên càng rạo rực và rõ rệt hơn.

Cỏ Long Huyết được hình thành từ máu huyết của trưởng công chúa Bắc Hải Hắc Long tộc từ nghìn năm trước?

Kiếm Tâm Quả được thành hình từ tiên khí nghìn năm trước?

Kiếm Thiên Tru là tiên khí được để lại từ nghìn năm trước?

Vũ Hóa Tiên Kim là bảo vật Thần tộc có từ nghìn năm trước?



Chương 353: Bích Liên thiên tôn nhận cha nuôi

Hàng nghìn năm trước, tất cả thiên cơ được thánh nhân giữ lại truyền thừa?

Lục Đạo Luân Hồi phong ấn tà quân u hồn được giữ lại mười nghìn năm trước?

Còn có cả Hắc Long tộc và Khổng Tước Thần tộc?



Nghe các bảo vật được Thẩm Thiên liên tục nói ra, lão đạo sĩ bên cạnh mắt cũng đã hóa xanh rồi.

Ông ta nghi ngờ cuộc đời.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì đều là người cùng tu luyện "Tân Hỏa kinh" mà lão đạo sĩ ta gặp xui xẻo như vậy còn tiểu tử ngươi mở ra chỗ nào cũng đều là bảo bối?

Đáng ghét, nước mắt dân đen chảy dài vô tận!

"Thiên nhi làm rất khá." Thánh chủ Thần Tiêu gật đầu: "Không chỉ thu được vô số bảo vật mà còn có quan hệ với thiên kiêu của các thế lực lớn, chuyện này rất hiếm thấy."

"Chẳng qua ngươi lấy Lục Đạo Luân Hồi thì tà quân u hồn bị phong ấn đang ở đâu?"

Tà quân u hồn?

Nghe thánh chủ Thần Tiêu hỏi, điện chủ Huyết Bào bên cạnh cười lạnh: "Ngươi thật sự tin tưởng tiểu tử ăn nói lung tung này sao?"

"Thánh Quân đại nhân tuy bị Lục Đạo Luân Hồi bao vây, ở trên chiến trường ông ta vẫn trước sau như một phát huy sức lực cấp bậc thánh nhân, càn quét chiến trường."

"Đó là một tồn tại lớn lao và vô thượng như vậy mà, ngươi lại có thể cho rằng một tiểu tử Trúc Cơ kỳ có thể chạy trốn trong tay ông ta? Đúng là buồn cười, buồn cười đến đỉnh điểm!"

Két!

Sấm sét màu vàng bổ lên trên người điện chủ Huyết Bào, phong ấn tu vi điện chủ Huyết Bào đến tóc cũng dựng thẳng cả lên, cả người bốc đầy khói đen.

Thánh chủ Thần Tiêu lạnh nhạt nói: "Bãi bỏ vị trí của ngươi, ngươi ở đây lúc này bất quả chỉ là một tù nhân bổn tọa mà thôi."

Nhục nhã!

Vô cùng nhục nhã!

Điện chủ Huyết Bào hừ nói: "Vô liêm sỉ, đừng nghĩ giữ cái ghế này có lợi ích gì!"

"Ở chiến trường thượng cổ, sự tồn tại Thánh Quân là vô địch, chờ bảy ngày thiên ma lên thì nhất định có thể phá phong ấn!"

"Đến lúc đó toàn bộ Đông Hoang đứng trước quyền lực Thánh Quân đều cúi đầu khuất phục, biết điều liền thả bổn tọa ra nếu ngươi không muốn thẳng tay chém giết Thần Tiêu Thánh Địa!"

Điện chủ Huyết Bào cơ bản không tin tưởng Thẩm Thiên có thể trước mặt Thánh Quân đại nhân lấy Lục Đạo Luân Hồi mà có khả năng trở về nguyên vẹn.

Dù sao Huyết m khí trong tay Thánh Quân đại nhân nắm, vô số sức mạnh có thể chế tạo ra sánh ngang với giả thần giả quỷ.

Điện chủ Huyết Bào vẫn một lòng tin tưởng Thánh Quân đại nhân ở trên chiến trường là vô địch.

Chẳng qua gã thấy Thẩm Thiên giỏi khoác lác mà thôi!

"Thánh Quân? Ngươi nói cái tên này sao?"

Thẩm Thiên đau đầu, một tháp thần màu tím chậm rãi bay ra từ trong đan điền, ánh sáng màu tím nhẹ nhàng tản ra.

Ở phía dưới đáy tháp Tôn Thần có treo một con búp bê màu tím cỡ bằng cái trứng gà, trông tựa như mặt dây chuyền vậy.

Sự xuất hiện của tháp thần màu tím lần này, ngoài điện chủ Huyết Bào còn có lão đạo sĩ, thánh chủ Thần Tiêu trong nháy mắt tất cả đều sửng sốt.

Bởi vì điện chủ Huyết Bào nhận biết qua hơi thở trên người búp bê nhỏ màu tím kia, chính là Thánh Linh đại nhân đã chết mà bọn họ luôn luôn nghĩ đến.

Tâm thái của gã nổ tung.

Trời!

Đó là Thánh Linh ngoại vực.

Hàng nghìn năm trước đã từng hy sinh một vực, hung thần tuyệt thế vô song.

Hiện tại làm sao lại trở thành búp bê nhỏ, hơn nữa trông có một chút đáng yêu!

Tại sao có thể dể thương như vậy! ! !

Thánh tử Thần Tiêu này làm sao dám xúc phạm Thánh Linh đại nhân như thế? Còn nữa, rốt cuộc vì sao hắn phong ấn Thánh Linh đại nhân lại?

Còn vì sao lão đạo sĩ và thánh chủ Thần Tiêu khiếp sợ thì không phải do búp bê nhỏ màu tím kia, mà bởi vì bọn họ nhận ra trong tay Thẩm Thiên đang nâng bảo tháp.

Chính là tháp Chiến Thần!!!

...

Nhất thời, tiên quang bên ngoài thánh chủ Thần Tiêu chấn dộng dữ dội.

Ông cung kính hướng về phía Thẩm Thiên, chính xác là cung kính chào tháp trong tay Thẩm Thiên một cái.

"Nghìn năm không gặp, Long Uyên ra mắt Diệp tiền bối!"

Vẻ mặt Sở Long Hà vốn đang kìm nén, lúc này thấy tháp Chiến Thần liền vừa tươi cười vừa đi thẳng đến bên cạnh tháp Chiến Thần.

"Cha nuôi, vì sao cha nuôi ra khỏi chiến trường rồi!"

Tháp Chiến Thần tỏa ra ánh sáng tím trong suốt, hình dáng Diệp Kình Thiên từ từ xuất hiện trước mặt mọi người.

Ông liếc mắt nhìn Sở Long Hà: "Một nghìn năm không gặp, tiểu tử ngươi so với thời còn trẻ càng không biết xấu hổ, lại có thể lừa gạt tiểu hài tử."

Bị cha nuôi nhìn thấy?

Lão Sở Long Hà hiếm có đỏ mặt đỏ: "Khụ khụ, cha nuôi đã hiểu lầm, ta... Ta thật sự bị thương nặng mà!"

Diệp Kình Thương trợn trắng mắt: "Đừng gọi lão phu là cha nuôi, nghìn năm trước ngươi có thể gọi tùy ý như vậy bởi vì ngươi còn trẻ."

"Hiện tại, tuổi tác của ngươi nhìn qua so với tuổi của lão phu còn lớn hơn, bớt lôi kéo làm quen cùng lão phu đi!"

Trương Long Uyên thấy tay Thẩm Thiên nâng tháp Chiến Thần, đột nhiên trong đầu nảy sinh một suy nghĩ.

Lôi Đình Tiên Quang trên cở thể hắn đột ngột chấn động, sau đó âm thanh có chút run rẩy: "Diệp tiền bối, lần này đột nhiên ngài đi ra từ trên chiến trường?"

Diệp Kình Thương nhìn thánh chủ Thần Tiêu, cười như không cười: "Vì sao lão phu đi ra ngươi không đoán được sao? Tiểu tử thối này vẫn buồn chán như vậy."

"Hai người tiểu tử ngươi không chịu thua kém ai, chẳng qua cũng bồi dưỡng người được một người truyền thụ tốt, thiên phú cũng không tệ."

"Quan trọng hơn là mặt mũi đẹp trai siêu phàm, làm lão phu nhớ lại bản thân thời trẻ."

"Cho nên lão phu quyết định chọn hắn làm chủ nhân mới của tháp Chiến Thần, tháp Chiến Thần về sau là của tiểu tử này rồi."

Sau này, tháp Chiến Thần là của Thẩm Thiên?

Nói cách khác, tháp Chiến Thần bảo vật vô thượng này đã nhận chủ?



Chương 354: Kinh tế xung quanh tháp Chiến Thần (1)

Nghe Diệp Kình Thương nói cả Thần Tiêu thánh chủ, lão đạo sĩ, Bạch Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn vẻ mặt tất cả đều khiếp sợ.

Vô số thiên kiêu tiến vào tháp Chiến Thần hàng nghìn năm qua, mặc cho thiên phú vô song thì trước sau như một vẫn không để cho Diệp Kình Thương và tháp Chiến Thần một chút coi trọng.

Cho dù như vậy vẫn không ai có thể phủ nhận tháp Chiến Thần chính là một trong những bảo vật đứng đầu Đông Hoang.

Bởi vì vị thiên kiêu không ngừng thu được thượng giới truyền thừa đứng đầu trong tháp Chiến Thần mười nghìn năm qua, vì vậy danh tiếng nổi trội năm vực.

"Bổ Thiên đạo kinh" của Trương Long Uyên, "Tân Hỏa luyện thể thuật" của lão đạo sĩ đều truyền từ trong tháp Chiến Thần ra, có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống cả hai người.

Ngoại trừ lần đó, cả hai người đều thu được rất nhiều thứ đại thần thông, đại tiên thuật trong tháp Chiến Thần, sức chiến đấu được thăng cấp cực mạnh.

Nếu không được như vậycho dù Trương Long Uyên là thiên tài thì muốn đạt danh xưng đệ nhất lôi pháp Đông Hoang năm nghìn năm qua cũng tuyệt đối không dể dàng!

...

Ban đầu được Diệp Kình Thương xem trọng một chút, truyền thụ một chút công pháp đã có thể tạo ra vô số thiên kiêu.

Hôm nay Thẩm Thiên nhận chủ tháp Chiến Thần, bị Thẩm Thiên đóng gói mang đi, vậy chẳng phải công pháp trong tháp Chiến Thần có thể học tùy ý sao?

Như vậy sau này Thẩm Thiên còn lo gì tu vi và sức chiến đấu không vượt toàn bộ năm vực?

Thần Tiêu Thánh Địa còn lo gì ngày sau không phát triển lớn mạnh nhất năm vực?

Trương Long Uyên mắt ngấn lệ: "Tổ tiên của Thánh Địa, hy vọng bản môn có thể vùng dậy rồi!

Lựa chọn chính xác nhất của bổn tọa đời này chính là nhận Thiên nhi làm đồ đệ!

Quả nhiên tốt nhất là phải đọc nhiều sách hay!

Ôi ôi ôi ôi ôi ôi!

Diệp Kình Thương là ai?

Đó chắn chắn là con cáo già đã sống nghìn năm.

Ông liếc mắt tùy tiện nhìn Trương Long Uyên và Sở Long Hà là đã biết ngay ý đồ của hai người.

Ông nói bình tĩnh: "Thẩm Thiên đã khiến tháp Chiến Thần nhận chủ, vậy tiểu tử Thẩm Thiên này ở đâu thì tháp sẽ ở đó."

"Nếu như Thẩm Thiên bằng lòng, các đệ tử Thánh Địa này cũng có thể vào trong tháp tham gia tu luyện tùy ý, đương nhiên chuyện này không có bắt buộc."

"Vì nể mặt Thiên nhi, các đệ tử Thánh Địa ngươi bao gồm cả hai người các ngươi đều có thể tiến vào tháp tu luyện vô thời hạn."

"Tối đa lão phu có thể giảm 30% tiền dùng để đánh cược trên đấu trường Chiến Thần."

"Ngoài ra, Thiên nhi cũng đã nói qua với lão phu trước là muốn mở cửa tháp Chiến Thần cho toàn bộ Đông Hoang thậm chí là năm vực."

"Chuyện này cũng không phải là không được, nhưng điều kiện của lão phu nếu người ngoài vào tu luyện bên trong tháp thì phải trả đầy đủ toàn bộ số tiền đặt cược."

"Trong đó 50% lợi nhuận sẽ cần đổi sang linh thạch dùng để chữa trị cho tháp Chiến Thần, không được ăn bớt."

"Phần còn lại tất cả thuộc về Thẩm Thiên, hắn phân chia với thánh địa các ngươi như thế nào là chuyện của hắn."

Thần Tiêu thánh chủ gật đầu nói: "Nếu Thiên nhi đã chính thức nhận chủ tháp Chiến Thần vậy đó chính là bảo vật của Thiên nhi."

"Tiền bối đồng ý giảm 30% phí tu luyện cho đệ tử bản môn đã là đãi ngộ lớn lao đối với bản môn rồi, làm sao bản môn còn mặt dày đòi chia lợi nhuận?"

"Cái này bổn tọa có thể làm chủ, nếu tiền bối không để tâm thì có thể đặt tháp thần trong thế giới nhỏ của Thần Tiêu."

"Bổn tọa có thể dùng danh nghĩa Thần Tiêu Thánh Địa cho mời thiên kiêu năm vực."

"Tất cả bảo vật thu hoạch do thiên kiêu đánh cuộc đều thuộc về tiền bối và Thiên nhi."

Diệp Kình Thương không khỏi kinh ngạc trước lời nói Thần Tiêu thánh chủ.

Ông không tin Trương Long Uyên là Thần Tiêu thánh chủ sẽ ngu đến mức không biết khoản lợi nhuận đáng sợ này sẽ đại diện cho điều gì.

Phải biết rằng tháp Chiến Thần là bảo vật trong năm vực, bao nhiêu người tiến vào chiến trường thượng cổ tìm kiếm nó hàng nghìn năm qua.

Một khi tháp Chiến Thần xuất hiện ở Thần Tiêu Thánh Địa của Đông Hoang, nhất định sẽ thu hút các thiên kiêu Thánh Địa lớn đến cạnh tranh.

Đến lúc đó, thậm chí bảng Chiến Thần còn có thể so sánh với "bảng Kim Đan", "bảng Nguyên Anh" và trở thành thước đo quan trọng để đánh giá sức mạnh thiên kiêu các Thánh Địa lớn.

Mà tiền đặt cược của thiên kiêu dùng đánh cuộc để gia nhập đấu trường tuyệt đối là một khoản giá trị đủ cho Thánh Địa động lòng.

Nhưng Thần Tiêu thánh chủ Trương Long Uyên lại bỏ qua lợi nhuận này không chút do dự.

Diệp Kình Thương không nói nên lời, rốt cuộc tên này đã tu luyện "Bổ Thiên đạo kinh" đến trình độ nào rồi?

Đến cả tiền cũng không hứng thú sao?

...

Lão đạo sĩ nhìn nét mặt Thần Tiêu thánh chủ kinh sợ, sắc mặt cũng tái xanh đi vì đau lòng.

Dựa vào cái gì!

Vì sao ban đầu lão phu không thu nhận tiểu tử này làm đồ đệ?

Nếu lão đạo thu tiểu tử này thì hiện tại đã có tư cách chia một phần rồi.

Não Trương Long Uyên này có phải bị hỏng hay không, thế nên chẳng phân biệt được đâu là tiền, thật sự làm lão đạo ta tức chết đi mất!

Còn Bạch Liên thiên tôn nhìn về phía Thần Tiêu thánh chủ lúc này là khuôn mặt ngưỡng mộ và tôn sùng, bái phục đức độ của ông.

Thẩm Thiên nói ngượng ngùng: "Sư tôn, đã làm phiền Thánh Địa quảng cáo thay tháp Chiến Thần, không chia một chút lợi nhuận cho Thánh Địa thì cũng không tốt đâu!"

Thần Tiêu thánh chủ lắc đầu: "Ngu ngốc, quy tắc không thể thay đổi, tất nhiên thánh địa sẽ không lấy tiền đánh cuộc trong tháp Chiến Thần.”

"Nhưng ngươi cho rằng lợi nhuận mà tháp Chiến Thần có thể làm ra chỉ giới hạn trong việc đánh cuộc tu luyện của thiên kiêu vào tháp phải không?"

"Ngươi sai lầm rồi, nếu tháp Chiến Thần thật sự tọa lạc ở bản môn thì tuyệt đối lợi nhuận không chỉ dừng lại ở đó."

Tiên quang bên ngoài cơ thể lay động nhẹ nhàng, Thần Tiêu thánh chủ nói lẩm bẩm gì đó với mọi người.