"Đầu tiên, tháp Chiến Thần là vật phẩm tiên giới bản thân nó là một trong những bảo vật trân quý nhất năm vực giá trị có thể xem là cực lớn."
"Một khi nó được trưng bày bên ngoài cửa bản môn, ta tin tưởng sẽ có rất nhiều tu sĩ nghe tiếng tăm đến ngắm tháp Chiến Thần."
"Có thể những người này không phải là thiên kiêu nên không có tư cách gì tiến vào tu luyện bên trong tháp, nhưng đây không phải ý chính."
"Người đến là khách, bản môn có thể sắp xếp các đệ tử đăng ký tiếp đãi đồng thời xây dựng điểm du lịch thần tháp."
"Vị trí này sẽ đem lại một khoản thu nhập xa xỉ, bao gồm tiền dừng chân, phim ảnh và hình lưu niệm."
"Trả một vài viên linh thạch đã có thể được đệ tử Thần Tiêu chụp ảnh lưu niệm ghi lại khoảnh khắc tốt đẹp của bản thân cùng tiên khí."
"Viết thêm một số kinh nghiệm truyền kỳ của các cường giả đi ra từ trong tháp Chiến Thần, đại đa số tu sĩ chắc hẳn đều bỏ tiền mua đi!"
Thẩm Thiên sửng sờ, trong lòng không khỏi giơ ngón tay cái lên cho thánh chủ.
Không hổ danh là sư tôn nha!
Người ta đều cầm tiên khí đánh người, dùng tiên khí canh giữ sơn môn vậy mà ngài thản nhiên đem tiên khí chế tạo thành danh lam thắng cảnh?
Ý tưởng này của ngài, xác định không phải lấy cảm hứng từ Lôi m Thánh Địa kia?
Thần Tiêu thánh chủ vẫn tiếp tục giới thiệu: "Thứ hai, nếu tháp Chiến Thần ở bản môn thì thực lực của đệ tử bản môn sẽ được tăng cường rất nhiều."
"Nhất là đệ tử chân truyền, đang không ngừng chiến đấu, kinh nghiệm chiến đấu sẽ vượt xa những đệ tử tông môn khác."
"Dần dà, khi ra ngoài tu luyện gặp phải kẻ địch đệ tử bản môn cũng đều không đến mức sợ hãi."
"Như vậy các đệ tử sẽ tránh khỏi thương vong, một chút bảo vật cũng không quan trọng bằng nó được."
Bạch Liên thiên tôn gật đầu điên cuồng, quả nhiên thánh chủ sư huynh là Đại Từ Bi.
Lấy sự an toàn của đệ tử Thánh Địa làm nhiệm vụ quan trọng, yêu yêu yêu!
Thần Tiêu thánh chủ nói tiếp: "Thứ ba, đối với thiên kiêu thì chiến đấu cùng kẻ địch chính là con đường tiến bộ nhanh nhất."
"Đệ tử bản môn có thể giảm 30% phí tu luyện đấu trường Chiến Thần đã là sự cám dỗ với bất kỳ người nào."
"Có tháp Chiến Thần ở đây, sức hấp dẫn của bản thánh địa đối với những thiên tài trong năm vực cũng sẽ tăng lên nhiều!"
"Chỉ cần chất lượng đệ tử không ngừng tốt thì lo gì bản môn không ngừng phát triển ngày càng đi lên?"
Đan Vũ thiên tôn như có điều suy nghĩ.
Nhớ lại khi bà mới nổi tiếng, kỳ thực một vài Thánh Địa cũng đã xây dựng tình hữu nghị với bà.
Sở dĩ cuối cùng bà làm đệ tử Dao Trì Thánh Địa là bởi vì trận pháp được bố trí trong Dao Trì Thánh Địa là phù hợp cho nữ tu luyện nhất.
Nếu ban đầu trong Thần Tiêu Thánh địa có bảo vật tháp Chiến Thần này thì bà chắc chắn sẽ lựa chọn Thần Tiêu Thánh Địa ngay.
Đối với thiên kiêu chân chính mà nói, loại bảo vật tháp Chiến Thần này quả thật có sức mê hoặc rất lớn.
Thần Tiêu thánh chủ không hổ danh là một đại chí tôn nhìn xa trông rộng!
Nhìn thấy mọi người đều rất chăm chú lăng nghe, Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài Thần Tiêu Thánh Địa trở nên rạo rực.
Ông bình tĩnh nói: "Ngoài ra, truyền thừa thu được từ trong tháp Chiến Thần là trang bị cấm chế tạo chỉ cho phép một mình tu luyện."
"Nói cách khác, nếu một thiên kiêu ở trong tháp Chiến Thần phát hiện tuyệt kỹ bên mình đã thất truyền lâu nay thì nhất định phải thu hồi bằng mọi biện pháp."
"Đến lúc đó, Thánh Địa sẵn lòng thương lượng thay tiền bối và Thiên nhi, lợi nhuận thu được từ việc đàm phán bản Thánh Địa sẽ không lấy một đồng."
"Điều Thánh Địa cần là chỉ cần thay Thánh Địa tìm ra những ân huệ truyền thừa cho động thiên, đất lành."
"Những tình cảm này rất có lợi cho sự phát triển tương lai của Thánh Địa."
...
Nghe Thần Tiêu thánh chủ nói chậm rãi, đến Diệp Kình Thương là người có quyền cao trong tiên giới cũng phải ngẩn người.
Lần gặp mặt trước, rõ ràng tiểu tử này không có nhiều mưu kế như vậy.
Thế nào mới qua nghìn năm mà tiểu tử này đã trở nên thông minh như vậy, làm ta không quen lắm.
Nhìn Bích Liên đứng bên cạnh Thần Tiêu thánh chủ chỉ biết gật đầu.
Diệp Kình Thương âm thầm lắc đầu.
Vị đại sư này không trở thành thánh chủ cũng có đạo lý.
Là khác biệt về trí tuệ nha!
Diệp Kình Thương khẽ gật đầu: "Hiếm thấy tên nhóc nhà ngươi có thể nghĩ đến nhiều đạo lý kiếm lời như vậy."
"Cũng được, vậy thì cứ quyết như thế đi."
"Phần thưởng trong việc thiên kiêu đánh cuộc sẽ chia đều cho lão phu và Thẩm Thiên, những lợi nhuận khác sẽ thuộc về thánh địa các ngươi."
Thần Tiêu thánh chủ khẽ gật đầu: "Chẳng qua vẫn xin các vị chú ý một chuyện."
"Đó là nếu không phải bất đắc dĩ thì tốt nhất là đừng lan truyền tin Thiên nhi là chủ nhân của tháp Chiến Thần ra ngoài."
Lão đạo sĩ hỏi theo phản xạ có điều kiện: "Tại sao?"
Thần Tiêu thánh chủ nhìn thẳng vào lão đạo sĩ như thể đang nhìn đứa con trai ngốc nhà mình.
Ông bình tĩnh đáp: "Nguyên nhân rất đơn giản, người bình thường không tội, mang ngọc quý có tội, thực lực của Thiên nhi còn chưa đủ mạnh."
"Nếu người ngoài biết Thiên nhi sở hữu tháp Chiến Thần thì có lẽ cường giả thèm muốn tháp Chiến Thần sẽ ra tay độc ác với Thiên nhi hòng cướp tháp."
"Huống hồ các thế lực thánh địa đang âm thầm thay đổi một cách kỳ lạ và khó hiểu, không phải ai cũng thích nhìn thấy bổn môn phát triển."
"Tháp Chiến Thần là bảo vật chiến lược lớn mạnh của bổn môn, nếu mọi người biết nó thuộc về Thiên nhi thì e là sẽ liều mạng tập kích giết Thiên nhi mất."
"Suy cho cùng, nếu Thiên nhi chết thì có lẽ tháp Chiến Thần sẽ rời đi thật xa."
Tuy rằng Thần Tiêu thánh chủ đã xem nhẹ thất tình lục dục nhưng vẫn không ngại phỏng đoán người tu tiên theo hướng xấu xa nhất.
Dù sao đây cũng là thế giới mạnh được yếu thua mà.
Người ở địa vị càng cao thì lại càng đến gần luật rừng hơn.
Không ít người đang âm thầm ngấp nghé Thần Tiêu Thánh Địa đâu!
Một khi bọn họ biết chủ nhân chân chính của tháp Chiến Thần thì có lẽ sẽ mang lại rất nhiều phiền phức không đáng có cho Thiên nhi.
Chương 356: Giết người diệt khẩu khá là lời
Lão đạo sĩ ngộ ra: "À! Nghĩa là nếu như người ta biết tháp Chiến Thần thuộc về cậu nhóc này thì cậu nhóc này có khả năng bị giết à?"
"Khà khà, nếu vậy..." Lão đạo sĩ nở nụ cười kỳ quặc: "Mọi người chuẩn bị đưa ta bao nhiêu tiền bịt miệng?"
Thần Tiêu thánh chủ nhìn lão đạo sĩ, tiên quang quanh người bắt đầu dao động: "Bổn tọa cảm thấy giết người diệt khẩu khá là lời!"
Lão đạo sĩ: "???"
Lão đạo sĩ: "!!!"
Lão đạo sĩ: "Sư đệ đừng hiểu lầm, lão đạo chỉ đùa chút để bầu không khí sôi nổi hơn mà thôi."
"Lão đạo sinh ra tại Thần Tiêu, cũng lớn lên tại Thần Tiêu, trung thành đến chết mới thôi, thử hỏi sao lại làm ra chuyện ăn cây táo rào cây sung cho được?"
"Dù sao lão đạo cũng cần mặt mũi mà!"
Thần Tiêu thánh chủ cẩn thận quan sát lão đạo vài giây như đang phán đoán lão nói thật hay giả.
Hồi lâu sau, Thần Tiêu thánh chủ miễn cưỡng gật đầu: "Nếu sư huynh đã nói vậy thì lát nữa hãy uống một viên đan cắt bỏ ký ức đi."
"Vì giữ bí mật cho thánh địa nên đành để sư huynh quên đi sự việc ngày hôm nay thôi!"
Lão đạo sĩ: "..."
Còn muốn uống nữa à? Ngươi cho rằng sư huynh ta là ấm sắc thuốc à?!
Thần Tiêu thánh chủ lại nhìn sang Bạch Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn: "Cũng xin hai vị sư muội giữ bí mật giúp bổn tọa, đừng lan truyền bậy bạ khắp nơi."
Sau đó, Thần Tiêu thánh chủ lại bổ sung như vừa nghĩ đến gì đó: "Đặc biệt là Bạch Liên sư muội, tuyệt đối đừng để Vân Phong liên tưởng đến chuyện gì đấy."
Bạch Liên thiên tôn suy tư rồi trả lời chắc nịch: "Xin sư huynh yên tâm, bổn tọa nhất định sẽ giữ bí mật tuyệt đối!"
Thần Tiêu thánh chủ thế mới thở phào, sau đó xoay người sang phía bọn Tà Linh giáo.
Bọn họ đã biết bí mật của Thẩm Thiên nhưng Thần Tiêu thánh chủ không quan tâm, bởi vì bọn họ sẽ không nói ra ngoài được.
Tà Linh giáo và thánh địa không đội trời chung, thánh địa gặp phải giáo đồ của Tà Linh giáo thì ít nhất cũng sẽ trừng phạt bằng cách giam giữ chung thân.
Hầu hết đều là nghiêm hình thẩm vấn rồi cho một cái chết nhân đạo.
Thân là người đứng đầu một điện trong Tà Linh giáo, không biết điện chủ Huyết Bào đã phạm phải bao nhiêu tội nghiệt mới tu luyện đến cảnh giới thánh giả như hôm nay.
Ngay cả Lôi m Thánh Địa cũng sẽ không khuyên bọn họ buông hạ đồ đao nếu bắt được mà sẽ siêu độ vật lý luôn, cũng tức là tiễn bọn họ đến thế giới tây phương cực lạc.
Bọn họ đã bị tuyên án tử hình ngay từ khoảnh khắc bị bắt được rồi.
...
"Sát hạch đã kết thúc." Thần Tiêu thánh chủ nói: "Để tránh rút dây động rừng, tạm thời đừng để lộ chuyện điện chủ Huyết Bào ra ngoài."
Ông bình tĩnh nói: "Bổn tọa sẽ mang bọn giáo đồ tà ác này về thánh địa để nghiêm hình thẩm vấn, làm phiền hai vị sư muội ở lại hoàn thành công tác kết thúc sát hạch."
"Đông Hoang đã yên bình quá lâu, đã đến lúc dọn dẹp đám chuột này rồi."
Lôi Đình Tiên Quang quanh người Thần Tiêu thánh chủ cuộn trào, mặc dù ông nói năng lạnh nhạt nhưng lại khiến người nghe cảm nhận được áp lực khổng lồ.
Tựa như trời phạt vậy.
Thần Tiêu thánh chủ kéo lão đạo sĩ bước vào cánh cửa hư không về Thần Tiêu Thánh Địa.
Thẩm Thiên thì quay về trấn nhỏ tiên môn cùng Bạch Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn.
Lúc ba người quay về trấn nhỏ, bọn Quế công công thầm thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng.
"Điện hạ, cuối cùng người cũng về, lão nô suýt thì lo lắng muốn chết rồi."
"Thẩm Thiên ca ca, ca ca không sao chứ? Ca ca có bị thương không?"
"Thẩm huynh, Triệu mỗ biết ngay người tốt như huynh ắt sẽ được trời giúp mà."
"Chắc hẳn thiên sư lại gặp được cơ duyên lớn nào đó trong lần truyền tống sai lầm này rồi nhỉ? Lão hủ chúc mừng thiên sư, chúc mừng thiên sư!"
"Thiên sư, Lưu mỗ vẫn luôn cực khổ tìm kiếm tung tích của thiên sư trong khoảng thời gian này, thiên sư làm Lưu mỗ lo lắng gần chết."
"Ta đây cũng vậy, ta đây cũng lo lắng cho thánh tử thiên sư ngày muốn chết, may mà ngài không sao!"
Thẩm Thiên cảm thấy trong lòng ấm áp khi nghe những lời nói chân thành tha thiết của bạn bè.
Hắn mỉm cười nói: "Làm phiền mọi người lo lắng cho Thẩm mỗ rồi, đúng là xấu hổ quá."
Đan Vũ thiên tôn cười nói: "Không sao, do truyền tống lệch hướng thôi, không sao là tốt rồi."
"Bây giờ mọi người đã về, trưởng lão các tông môn đang kiểm tra chiến tích của từng đệ tử."
"Hồi sau sẽ công bố kết quả rèn luyện cuối cùng, Thẩm Thiên sư điệt lấy số sinh vật vong linh mà mình đã đánh chết ra là có thể nghỉ ngơi rồi."
Thật ra đại hội rèn luyện được tổ chức mỗi năm một lần này cũng là đại hội săn bắt sinh vật vong linh của các tông môn.
Qua chuyển hóa, người tu tiên có thể sử dụng phần xương, máu và sát khí của các sinh vật vong linh này.
Đương nhiên tông môn sẽ không nuốt hết tất cả xương, huyết tinh, dược liệu quý giá,... mà đệ tử các môn phái đạt được trong quá trình vào chiến trường rèn luyện.
Tông môn sẽ thu mua của đệ tử theo giá thị trường bình thường, thậm chí còn cho thêm phần thưởng nhất định.
Thẩm Thiên gật đầu, bắt đầu lấy xương từ Thương Minh Giới ra.
Một khung xương tỏa ra hơi thở mạnh mẽ xuất hiện trước mắt Đan Vũ thiên tôn.
Xương của Cốt Ma cấp Kim Đan!
Hạt huyết tinh của Huyết Ma cấp Kim Đan!
Xương của Cốt Ma cấp Kim Đan!
Sát nguyên của Sát Ma cấp Kim Đan!
Xương của Cốt Ma cấp Kim Đan!
Hơi thở còn sót lại trên mỗi một sinh vật vong linh đều khá là mạnh.
Dù rằng Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn đều là cường giả Hóa Thần kỳ nhưng cũng không khỏi sửng sốt.
Nên biết là tất cả người từ ngoài vào chiến trường thượng cổ đều sẽ bị áp chế tu vi xuống còn Trúc Cơ kỳ hoặc là luyện thể siêu phàm kỳ.
Trước tình trạng đó, người có thể vượt cấp giết chết sinh vật vong linh cấp Kim Đan đã rất là mạnh rồi.
Còn Thẩm Thiên thì sao?
Hắn giết một hơi mấy trăm sinh vật vong linh cấp Kim Đan ư?
Này!
Đó thật sự là sinh vật vong linh cấp Kim Đan chứ không phải rau hẹ à?
Tiếp theo đó, Thẩm Thiên lại đổ vài hạt châu lóe ánh đỏ trong suốt ra từ Thương Minh Giới.
Hạt huyết tinh cấp Nguyên Anh!!!
Một, hai, ba, bốn, năm hạt!!!
Lúc năm hạt huyết tinh cấp Nguyên Anh xuất hiện trước mắt, Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn đều ngớ ra.
Không nói đến chuyện những hạt châu huyết tinh cấp Nguyên Anh này ẩn chứa năng lượng còn lớn hơn cấp bậc vốn có của nó và có hiệu quả không nhỏ với thiên tôn, chỉ hỏi Thẩm Thiên làm cách nào mà tiêu diệt được năm Huyết Ma cấp Nguyên Anh trong chiến trường thượng cổ thôi.
Hắn vượt hai cấp để giết chết năm Nguyên Anh chỉ với tu vi Trúc Cơ kỳ sao?
Hai vị nữ thiên tôn ngơ ngác nhìn Thẩm Thiên, nhất thời hiểu ra nguyên do tháp Chiến Thần nhận hắn làm chủ.
Vị tiểu sư điệt này mới là yêu nghiệt tuyệt thế thật sự đây!
Thiên tài khác còn so đấu gì nữa!
Chương 357: Thú vui xấu xa của Diệp Kình Thương (1)
Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn đều nuốt nước miếng trước đống núi đồ Thẩm Thiên lấy được.
Thẳng thắn mà nói, hai bà đều rung động.
Kể cả đại sư huynh và nhị sư huynh, cặp đôi được xưng là ngôi sao trong thời kỳ hoàng kim của Thần Tiêu Thánh Địa vào nghìn năm trước, cũng không đạt được thành tích khoa trương thế này khi tiến vào chiến trường thượng cổ với cảnh giới Trúc Cơ!
Xem ra thánh chủ sư huynh nói không sai, Thẩm Thiên đúng là cứu tinh mà trời ban cho Thần Tiêu Thánh Địa.
Chờ hắn hoàn toàn trưởng thành thì lo gì thánh địa không hưng thịnh chứ?
"Thiên nhi, con làm rất tốt!"
Bạch Liên thiên tôn cười với Thẩm Thiên: "Con rèn luyện nhiều ngày nên hẳn là cũng mệt mỏi rồi, quay về phòng nghỉ ngơi một lát đi!"
"Các vị tiên sẽ gõ chuông tiên để công bố kết quả cuối cùng vào một canh giờ nữa, đến lúc đó con ăn mặc chính thức một tí."
"Dù sao về lý thì thánh tử của Thần Tiêu Thánh Địa nên đạt được hạng nhất trong đợt rèn luyện này!"
Lời nói của Bạch Liên thiên tôn cũng không làm Đan Vũ thiên tôn bất mãn.
Dù rằng Tiêu Linh là một trong những thí sinh cho vị trí thánh nữ Dao Trì Thánh Địa vì có thiên phú xuất sắc, nhưng đến nguyên linh thể của Tiên Thiên cũng mất màu trước Thẩm Thiên chứ không thể nào so sánh được.
Hơn nữa, lần này Thẩm Thiên đã phá hỏng âm mưu của Tà Linh giáo và giúp thánh địa bắt lấy thánh nhân cùng hàng loạt cấp cao của Tà Linh giáo.
Không ai có thể làm ngơ công lao lớn đến thế!
Có thể nói, thánh tử Thần Tiêu Thẩm Thiên đã có thêm vài phần nắm chắn trong việc tranh đoạt vị trí thánh chủ về sau chỉ với chiến dịch lần này!
Thẩm Thiên hoàn toàn xứng đáng với hạng nhất trong đợt rèn luyện này.
"Cảm ơn sư thúc, đệ tử xin cáo lui."
Thẩm Thiên tạm biệt Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn rồi đi thẳng về phía tẩm cung tạm thời của mình.
Hắn không cho những người khác đi theo mình vì cũng khá ngán chuyện bọn Tống Phú Quý và Lưu Thái Ất đi theo nịnh bợ suốt.
Đương nhiên đó không phải là nguyên nhân chính.
Thẩm Thiên chậm rãi bước vào tẩm cung một mình rồi kích hoạt trận pháp trong đó.
Ngay sau đó, không một thần niệm nào có thể xâm nhập vào tẩm cung nữa.
Một chàng trai chậm rãi bước ra từ góc tối trong tẩm cung.
Hắn mặc Long Uyên Thánh Giáp vô cùng oai hùng, toàn thân tỏa ra hơi thở hùng hồn.
Quan trọng nhất là chàng trai này cũng có gương mặt anh tuấn không gì bằng hệt như Thẩm Thiên!
"Ngươi về rồi à?"
"Ta về rồi."
"Ngươi thu hoạch rất phong phú đấy."
"Do ngươi điều khiển từ xa tốt thôi."
"Dung hợp Vũ Hóa Tiên Kim và Luân Hồi Tịnh Thổ nên đẹp trai hơn rồi hả?"
"Làm gì có, cũng do gen tốt mà ngươi cho thôi, ngươi đẹp trai hơn."
"Rèn luyện kết thúc, lại quay về đi! Ngươi hòa làm một thể với cơ thể của bổn thánh tử."
"Có lẽ sẽ hơi đau, ngươi chịu đựng chút."
Trong góc khuất của tẩm cung, một giọt máu đỏ sẫm lóe ánh sáng vàng rồi từ từ dung nhập vào trong một bóng dáng tuấn tú khác.
Sau khi giọt máu ấy dung hợp thành công, hơi thở trên người bóng dáng tuấn tú kia lại càng mạnh mẽ hơn trước!
Thẩm Thiên khẽ nhếch môi khi cảm nhận được sức mạnh Hỗn Nguyên Ngũ Hành nhiều chưa từng có trong cơ thể mình.
Cuối cùng cũng trở về thành công, chuyến rèn luyện tại chiến trường lần này rốt cuộc đã hoàn toàn kết thúc.
Đúng lúc này, một giọng nói mang ý đùa giỡn vang lên từ sau lưng Thẩm Thiên: "Ui cha, cuối cùng cũng quay về bản thể rồi hả?"
Thẩm Thiên hơi lạnh lưng, vội vàng xoay người.
Một tháp nhỏ màu tím chậm rãi xoay tròn trên không ở sau lưng hắn: "Tên nhóc ngươi thật đúng là nhát gan, thế mà lại dùng phân thân vào chiến trường thượng cổ rèn luyện."
Thẩm Thiên bất đắc dĩ trước lời trêu ghẹo của Diệp Kình Thương: "Chẳng phải là an toàn là trên hết sao! Tiền bối đừng cười."
Diệp Kình Thương dần hiện hình, sau đó nhìn sâu vào Thẩm Thiên: "Lão phu biết."
"Ngươi nghĩ tại sao lão phu lại chọn ngươi làm chủ nhân tháp Chiến Thần?"
Thẩm Thiên hơi sững sờ: "Ý của tiền bối là gì?"
Diệp Kình Thương cười khà khà: "Lão phu đã nhìn ra hắn là phân thân chứ không phải bản thể kể từ lúc hắn đặt chân vào tháp Chiến Thần rồi."
"Thân thể kia chỉ là phân thân được bản thể ngươi đây điều khiển từ xa nên chỉ có mấy phần sức mạnh của bản thể."
"Cũng vì vậy nên lão phu mới đánh giá ngươi là thiên kiêu bảy sao, đó không phải là đi cửa sau đâu."
Thẩm Thiên cảnh giác: "Vậy tại sao tiền bối không vạch trần ta mà đợi đến giờ mới nói cho ta biết?"
Diệp Kình Thương cười nói: "Nếu ta vạch trần ngươi thì cái tên nhát gan nhà ngươi còn dám cho tháp Chiến Thần nhận chủ và mang nó đến gặp bản thể sao?"
Thẩm Thiên lạnh cả người: "Tiền bối... Ý tiền bối là gì?"
Tháp Chiến Thần phát ra ánh sáng tím rực rỡ bao phủ toàn bộ cung điện.
Diệp Kình Thương nhìn Thẩm Thiên: "Cơ thể luyện hóa ngũ hành kỳ vật cùng một lúc mà lại không khiến bọn chúng xung đột với nhau, lão phu rất thích cơ thể như vậy."
"Hé hé hé hé, sau hôm nay thì thân thể của ngươi sẽ là của lão phu rồi!"
Đệt, ông già này là nhân vật phản diện à?
Thẩm Thiên giật mình, cơ thể ra sức điều động ngũ hành kỳ vật như điên.
Thủy sinh mộc, mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ, thổ sinh kim, sức mạnh ngũ hành điên cuồng ào vào trong kiếm Thiên Tru nằm tại phổi của hắn.
Keng!
Tiếng kiếm rung rực rỡ chưa từng có vang lên.
Ánh kiếm màu máu bổ thẳng về phía Diệp Kình Thương và tháp Chiến Thần dường như có thể khai thiên lập địa.
Đôi mắt Diệp Kình Thương toát lên vẻ tán thưởng, chầm chậm giơ tay phải lên: "Kiếm tốt, tiếc là kiếm pháp của ngươi quá kém."
Tuy Thẩm Thiên luyện Thiên Kiếm Thần Thể nhưng lại chưa từng học bất cứ loại kiếm pháp nào.
Kiếm của hắn có thể đối phó với người thường với khí thế như chẻ tre, nhưng để uy hiếp Diệp Kình Thương thì còn kém xa lắm.