“Chương cấm kỵ của Thần Tiêu thánh địa đúng là siêu phàm, có thể luyện hóa được cả sức mạnh thiên kiếp.”
“Nghe nói trước đây chương cấm kỵ Thần Tiêu Lôi Đế kinh chỉ có Thánh tử, Thánh nữ mới có tư cách tu tập, nhưng dưới sự đề nghị kịch liệt của Thánh tử đời này nên đã đặc biệt đặc cách truyền thụ cho Phương Thường và Trương Vân Đình.”
“Chẳng trách Phương Thường và Trương Vân Đình lại ủng hộ Thần Tiêu thánh địa như vậy, nên biết trong giới Tu tiên, ân truyền pháp không thua gì ân cứu mạng!”
“Nếu là ta, ta cũng sẽ quyết đoán như Thần Tiêu Thánh tử, có tâm vô địch thực sự là phải mong muốn sư huynh đệ đồng môn càng mạnh càng tốt.”
“Dù sao chương cấm kỵ vốn là để Thánh tử có thể áp chế được các đệ tử khác, nếu tu luyện công pháp như nhau, Thánh tử sẽ khó áp chế tuyệt đối các đệ tử chân truyền khác, dễ lay động quyền.”
“Đúng vậy, đúng vậy, các Thánh tử khác toàn kêu gào “Ta có tâm vô địch”, “Có ta vô địch”, nếu vô địch thật sự thì còn cần thiên vị sao?”
“Phải dựa vào chương cấm kỵ để vô địch trong đồng môn thì có gì là vô địch? Người chân chính ai mà cần thiên vị chứ?”
“Giờ xem ra, chỉ riêng sự phóng khoáng này, Thần Tiêu Thánh tử đã hơn Tử Phủ Thánh tử rồi.”
Trong đám đông vang lên tiếng “xì xào bàn tán” của đám đệ tử tiên môn lớn, tuy nhiên với tu tiên giả mà nói, những tiếng “xì xào bàn tán” này thật sự không nhỏ.
Lập tức, Tử Phủ Thánh tử vốn đang thẹn mặt lại càng đỏ hơn.
Y biết trong đám đó có không ít antifan của mình đang “thổi lửa”, vì lúc y quét ngang Đông Hoang thật sự đã đắc tội quá nhiều người.
Nếu y tiếp tục quét ngang nữ, chính thức trở thành “có ta vô địch” vậy thì những antifan này chắc chắn sẽ không còn gì để nói, chỉ có thể âm thầm ghen tỵ mà thôi.
Vấn đề là, y đã kẹt lại ở Thần Tiêu thánh địa.
Kể từ đó, những người kia dĩ nhiên là không thể kìm nén nữa, bắt đầu điên cuồng “thổi gió”.
Thậm chí có vài người còn cố ý để Tử Phủ Thánh tử nghe thấy, dù sao nếu thật sự muốn “xì xào bàn tán” thì sao không dùng thần thức truyền âm?
“Thần Tiêu Thánh tử sao vẫn chưa xuất hiện nhỉ?”
Trong linh khí tử sắc, Tề Thiếu Huyền buồn bực nói. Y không ngốc, có thể nhận ra quả trứng rồng màu đen kia không thể nào là Thẩm Thiên.
Tuy nhiên trên đỉnh Thần Tiêu Thánh Tử phong đột nhiên xuất hiện một quả trứng rồng có độ tinh khiết huyết mạch cao như vậy, điều này đã đủ khiến Tề Thiếu Huyền dâng lên dự cảm không may rồi.
Bỗng nhiên, đám đông lại một lần nữa nổ tung.
“Mau nhìn đi, mau nhìn đi, trong Thánh tử điện có người bước ra kìa.”
“Mỹ nam tử anh tuấn quá, dung nhàn này, vóc dáng này, khí chất này, y phục này, hoàn mỹ!”
“Sau lưng còn có ánh sáng công đức lớn như vậy, A Di Đà Phật, thế này là làm bao nhiêu chuyện tốt rồi đây? Bần ni yêu.”
“Sao có thể như vậy chứ! Nơi huynh ấy đi qua, những linh thảo kia đều sinh trưởng nhanh chóng, linh hoa nở rộ, còn có cả linh điệp chen chúc, đây là nhân vật thần tiên nào vậy?”
“Chẳng lẽ đây chính là Thần Tiêu Thánh tử trong truyền thuyết sao? Nghe nói huynh ấy là đệ nhất mỹ nam tử Đông Hoang, bổn tiên tử si mê rồi...”
...
Tề Thiếu Huyền lén nghe những lời bàn tán của mọi người xuyên qua tử khí, tim đập bột một cái.
Y hít sâu một hơi, linh khí tử sắc vốn bao phủ toàn thân lộ ra hai lỗ nhỏ, y nhìn về phía Thánh Tử phong thông qua hai cái lỗ này.
Y thất cánh cửa lớn của Thánh tử điện từ từ mở ra, một thiếu niên mặc cẩm y bạch long đang chậm rãi bước ra từ cửa.
Hắn khoảng mười sáu mười bảy tuổi, trông trẻ trung hơn Tề Thiếu Huyền rất nhiều, dung nhan tuyệt thế.
Dù Tề Thiếu Huyền đã được coi là mỹ nam tử hiếm có ở Đông Hoang nhưng lúc nhìn thấy Thẩm Thiên y cũng không thể không thừa nhận nhan sắc của thiếu niên này vượt xa y lắm lắm.
Hơn nữa dị tượng sau lưng Thẩm Thiên cũng hoàn toàn không hề kém y, thậm chí còn mạnh hơn.
Sau lưng Thẩm Thiên, có một vòng sáng công đức kim sắc tản ra kim quang khiến người ta vô cùng thoải mái dễ chịu.
Vòng ánh sáng này không chỉ có thể tạo ra hiệu quả áp chế mạnh mẽ đối với yêu ma tà đạo mà còn có thể gia trì ngộ tính, khiến Thẩm Thiên tu hành bất kỳ công pháp gì cũng rất đỡ tốn công sức.
Thông thường mà nói, chỉ có những thánh tăng từ bi và đạo nhân chí thiện phổ độ chúng sinh của đạo môn và phật môn, làm việc thiện tích đức trăm ngàn năm, mới có thể ngưng tụ ra vòng sáng công đức như vậy.
Phàm là người có vòng ánh sáng này đều được vạn người ngưỡng mộ, bởi vì điều này chứng tỏ hắn đã được thiên đạo công nhận, đại thiện nhân!
Chỉ riêng dị tượng này cũng đủ để miểu sát cái gọi là Long Thần Ngạo Thương Vũ sau lưng Tề Thiếu Huyền.
Huống hồ, dị tượng sau lưng Thẩm Thiên không chỉ có một.
Sau lưng Thẩm Thiên, có thần thú mười phương chen chúc Vĩ Ngạn Đích Lôi Đế Hoành Tuyên Hư Không, Thanh Long Bạch Hổ Chu Tước Huyền Vũ, giống như thay trời hành đạo.
Còn có cả dị tượng Thần kiếm vô cùng vô tận như mưa to gió lớn phun trào, khí sắc bén đáng sợ khiến người ta phải phát run.
Có ngũ sắc thần quang che khuất bầu trời, mang theo vĩ lực quét sạch vạn vật trong trời đất không từ thứ gì, bao la vạn tượng.
Thậm chí ngya cả dị tượng Long Thần Ngạo Thương Vũ của Tề Thiếu Huyền cũng có thể tìm thấy sao lưng hắn.
“Đây là gì vậy? Điên cuồng thu thập dị tượng à? Đáng ghét!”
Khóe miệng Tề Thiếu Huyền giật giật, y không thể không thừa nhận về phương diện nhan sắc và ngầu mình hình như đã... thất bại hoàn toàn.
“Dị tượng chỉ là một phần hiển hóa của tu vi, cũng không có nghĩa là thực lực thật sự.” Tề Thiếu Huyền siết chặt Phương Thiên Long kích trong tay: “Tề mỗ tuyệt đối sẽ không chưa đánh đã hàng!”
Đợi đấy!
Đợi quả trứng rồng này độ kiếp xong, đợi công lực tiêu hao của Tề mỗ hoàn toàn khôi phục.
Đến lúc đó, Tề mỗ nhất định phải một chọi một quyết đấu công bằng với Thần Tiêu Thánh tử, quang minh chính đại chiến thắng hắn!
Chương 441: Thiên kiếp là yêu quái kiêu ngạo (4)
Trong tử khí dày đặc chiếu ra hai tia sáng đầy kiên nghị, đó là ánh mắt ngập tràn chiến ý của Tề Thiếu Huyền, kiên định và nóng bỏng.
Vậy mà lúc này, Thẩm Thiên lại không hề cảm nhận được chiến ý của Tề Thiếu Huyền.
Vốn hắn đang tắm, toàn thân thoải mái, đột nhiên nghe thấy Ngao Băng thần niệm truyền âm nói nàng ta muốn phá kén.
Ngao Băng niết bàn hóa trứng là để thai ngén lại bổn nguyên đã xói mòn rất nhiều, dùng bí pháp của Long tộc để sống đời thứ hai, giờ nhẫn nhịn lâu như vậy cuối cùng cũng sắp xuất thế.
Thẩm Thiên thân là người ký khế ước với Ngao Băng dĩ nhiên sẽ toàn lực phối hợp với nàng ta.
Dù sao nếu nàng ta độ kiếp thất bại chết trên Thần Tiêu Thánh Tử phong thì chắc sẽ truyền đến tai Hắc Long đảo gì đấy!
Bởi vậy, Thẩm Thiên quyết định mau tróng thu lại đại trận hộ sơn trên Thần Tiêu Thánh Tử phong, nghĩ cách giúp Ngao Băng một tay để nàng ta phá kén độ qua thiên kiếp.
Tuy nhiên điều đáng mừng chính là, lôi kiếp Ngao Băng độ lúc này chỉ là Niết Bàn kiếp để nàng ta niết bàn trùng sinh, không phải thiên kiếp thành Thánh cho nên uy lực cũng không mạnh lắm.
Uy lực của lôi đình thiên kiếp đầu tiên chỉ đủ để chật vật đánh chết tu sĩ Nguyên Anh kỳ đỉnh phong!
Đương nhiên, không phải là Nguyên Anh kỳ đỉnh phong của mấy môn phái lẻ tẻ, Nguyên Anh kỳ đó có tính là Nguyên Anh kỳ không?
Nói thế này nhé!
Trong số đệ tử chân truyền của Thần Tiêu thánh địa tùy tiện chọn ra mười Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, đạo lôi kiếp này bổ xuống thì khoảng bảy người chết ba kẻ sống.
“Băng tiền bối, thiên kiếp này người có thể chống lại được chứ?”
Thẩm Thiên đứng trước Thánh tử điện, nhìn quả trứng rồng màu đen đang ở khu vực trung tâm của lôi kiếp, hỏi.
Trứng rồng phát ra ánh sáng yếu ớt, giọng Ngao Băng vang lên trong đầu Thẩm Thiên: “Còn gọi tiền bối? Đã nói rồi, gọi bổn cung là Băng tỷ tỷ.”
“Chỉ thiên kiếp trình độ này chưa làm gì được tỷ tỷ ta đâu, giờ bổn cung vẫn đang ở trong trứng, không cách nào uống đan dược bổ sung pháp lực tiêu hao.”
Ánh sáng âm u bên ngoài trứng rồng lấp lóe, ngưng tụ thành long trảo màu đen chém nát lôi kiếp: “Ngươi còn Niết Bàn Thánh dịch không? Đổ cho bổn cung một ít.”
Niết Bàn Thánh dịch có thể giúp Ngao Băng khôi phục pháp lực sao?
Thẩm Thiên như có điều suy nghĩ, lấy từ trong ngực ra một đóng bình, phần lớn trong đó đều màu trắng.
Hắn lấy ra một cái bình đỏ, đi về phía quả trứng màu đen: “Băng tỷ tỷ, tỷ tìm một cái hố nào nằm vào đi, ta đổ Thánh dịch cho tỷ.”
Dứt lời, Thẩm Thiên chậm rãi đi vào sâu trong lôi kiếp lôi điện đan xen.
Hắn cũng không phải không muốn ném thẳng bình qua, chỉ sợ lỡ như bị sét đánh thì phải làm sao, tự đem qua vẫn ổn thỏa hơn.
Nhìn Thẩm Thiên chậm rãi bước vào khu sấm sét, ánh mắt của từng bóng người trong hư không đều nóng rực lên: Thần Tiêu Thánh tử này đang chuẩn bị thể hiện sức mạnh sao?
Trong tử khí dày đặc, giọng nói hiếu kỳ của Ngao Ô vang lên: “Thiếu Huyền ca, thiên kiếp mức độ này huynh có thể chống lại được không?”
Tề Thiếu Huyền cười nhạo nói: “Chỉ cần có Phương Thiên Long kích trong tay, lôi đình mức độ này đến đạo nào Tề mỗ đánh nát đạo đó, đánh nát mấy chục đạo như vậy cũng chẳng chút áp lực gì.”
Tề Thiếu Huyền không hề khoác lác, mặc dù y chỉ là Kim Đan kỳ, nhưng sức chiến đấu thật sự đã đủ để nghiền ép Nguyên Anh kỳ đỉnh phong.
Cho dù là cường giả Hóa Thần kỳ hơi yếu ra tay, trạng thái bộc phát của Tề Thiếu Huyền đều có thể chống được hai chiêu.
Đương nhiên cũng chỉ có thể chống được hai chiêu, chiêu thứ ba nếu còn không có đường chạy thì có lẽ cũng chết chắc.
Đối mặt với công kích mức độ như Niết Bàn kiếp của Ngao Băng này, dưới trạng thái toàn thịnh kết hợp với đan dược chữa thương, Tề Thiếu Huyền muốn cản hai ba chục chiêu cũng không khó.
Tề Thiếu Huyền hứng thú nhìn Thẩm Thiên, y muốn nhân cơ hội này xem thử Thẩm Thiên có thể cản được mấy đạo lôi đình.
Ở một phương diện khác mà nói, đây cũng là một cơ hội tốt để y nhìn thử thực lực thật sự của Thẩm Thiên.
...
Trước mắt bao người, Thẩm Thiên bước vào khu vực trung tâm lôi kiếp.
Nơi này sau khi bị lôi đình giày xéo, hoa cỏ cây cối gần như đều đã khô héo.
Nhưng Thẩm Thiên bước một bước, cây cỏ vốn cháy đen lập tức một lần nữa nảy mầm, linh hoa cũng nở rộ.
Nếu như nói thiên kiếp mênh mông dường như là thần uy diệt thế thì ánh sáng màu xanh lục lượn lờ quanh thân Thẩm Thiên như lễ tán của sinh mệnh.
Phàm nơi hắn đi qua, vạn vật đều tái sinh.
Ầm!
Lôi đình trên trời dường như cũng bị Thẩm Thiên chọc giận.
Hoa cỏ Lôi gia ta muốn đánh mà tiểu tử ngươi cũng dám cứu à, gan lắm!
Được, Lôi gia ta không muốn đánh hoa cỏ nữa, Lôi gia ta đánh ngươi!
Một đạo Thần Lôi sáng chói từ trên trời đánh xuống, bổ thẳng đỉnh đầu Thẩm Thiên, nơi nào lôi đình đi qua hư không cũng đều vặn vẹo.
Xuất hiện rồi!
Tiếp theo sẽ thấy Thẩm Thiên ngăn cản thiên kiếp này như thế nào.
Tề Thiếu Huyền trợn hai mắt, lúc này y đã coi Thẩm Thiên là kẻ thù kiếp này của mình.
Y thực sự rất muốn tìm hiểu sức chiến đấu của Thẩm Thiên rốt cuộc là như thế nào, có thể phân cao thấp với y được không?
Khoảng cách giữa thiên kiếp và Thẩm Thiên càng ngày càng gần, càng ngày càng gần, càng ngày càng gần...
Cuối cùng, đạo thiên kiếp này hóa thành một thanh thần đao chém xuống.
Nhưng mà nằm ngoài dự liệu của mọi người chính là, đối mặt với thiên kiếp biến thành thần đao, Thẩm Thiên cũng không chủ động tấn công, cũng không thi pháp ngăn cản mà chỉ chậm rãi giang hai tay.
Đúng vậy, hắn đang ôm thiên kiếp...
Vô số người lập tức ngoác mồm kinh ngạc, mọe nó, thế này cũng được à?
Đây là thiên kiếp đấy, dù là Niết Bàn kiếp bản yếu nhưng cũng có thể đánh chết thiên kiêu Nguyên Anh kỳ đỉnh phong.
Dù Thần Tiêu Thánh tử ngươi phong hoa tuyệt đại, ngút trời thần võ thì tự tìm chết như vậy cũng được à? Ngươi cho rằng thiên kiếp sẽ thương hoa tiếc ngọc sao?
Rầm!!!
Chương 442: Thiên kiếp là yêu quái kiêu ngạo (5)
Thần đao nặng nề bổ lên đỉnh đầu Thẩm Thiên chỉ vang lên một tiếng “keng” giòn tan.
Tiếp theo, thần đao lôi đình tán loạn hóa thành năng lượng lôi đình vô cùng dồi dào tràn vào cơ thể Thẩm Thiên.
Còn đỉnh đầu Thẩm Thiên thì không bị đứt dù một sợi tóc.
Lập tức, bốn phương tám hướng xung quanh Thánh Tử phong đều vang lên những tiếng hít lạnh.
Chậc... chậc... chậc...
Kinh khủng quá...
Phương Thiên Long kích trên tay Tề Thiếu Huyền rơi “keng” một tiếng xuống đất, tử khí nồng đậm cuộn trào kịch liệt.
Xuyên qua hai cái lỗ trong tử khí có thể thấy được một cặp mắt tràn đầy chấn động.
Cái quỷ gì đây???
Không phải Thần Tiêu Thánh tử này tu luyện “Thánh tử Lôi Đế kinh” sao?”
Từ lúc nào “Lôi Đế Luyện thể thuật” của “Thần Tiêu Lôi Đế kinh” có thể luyện ra được đầu cứng như vậy?
Cho dù có luyện tuyệt kỹ “Bàn Nhược Ba La Thiết Đầu kinh” của Lôi m thánh địa đến đại thành thậm chí là viên mãn cũng chưa chắc có thể làm được đến mức này!
Đầu tên này làm bằng tiên kim à?
Nói thẳng ra thì Tề Thiếu Huyền hơi hoài nghi nhân sinh, và hoài nghi nhân sinh không chỉ có mình y.
Lúc này, tất cả những tu tiên giả chú ý đến lôi kiếp ở Thánh Tử phong trong lòng đều có suy nghĩ như Tề Thiếu Huyền.
Đây là đang bật chế độ hack đấy à!
...
Trong đám đệ tử Thần Tiêu, những đệ tử tổ chức Thiên Quyến kia cũng không hề nhàn rỗi.
Thất Thải Thần Lôi Tần Vân Địch đặc chế nổ lốp đốp trên bầu trời, từng chuôi trường kiếm giăng khắp nơi giữa trời ngưng tụ ra một chữ “Thiên”.
“Đứng trên đỉnh tiên kiêu ngạo giữa thế giang, ngày ngày cố gắng tu luyện, đi theo sư huynh tất thành tiên!”
Tiếng như sấm, thế như hồng, mọi người đồng tâm hiệp lực, làm cho người ta chấn động.
Trong lúc nhất thời, những Đại sư huynh, đệ tử Thánh địa khác nấp trong bóng tối xem náo nhiệt đều cảm thấy toàn thân bốc lên mùi chua.
Niết Bàn hóa thành Thánh dịch như nước chanh vạn năm, vị chua từ trong xương tủy ứa ra.
Đây là sư đệ nhà khác sao? Vì sao sư đệ nhà mình không hiểu chuyện chút nào vậy?
Thần Tiêu Thánh tử thật sự khiến người ta ghen ghét.
...
Suy nghĩ trong lòng các thiên kiêu tông môn khác Thẩm Thiên căn bản không hề để ý.
Suy nghĩ của hắn bây giờ rất đơn giản, đó là đánh chết cũng không đối nghịch với thiên kiếp.
Nói đùa à, thật sự tưởng rằng Thẩm Thiên hắn chưa từng nhìn thấy thiên kiếp sao?
Bổn Thánh tử ngay cả Thánh giai độ kiếp còn gặp không dưới ba lần, kinh nghiệm phong phú lắm biết không hả!
Mọi người đều biết, thiên kiếp là một quái vật kiêu ngạo.
Ngươi càng không nể mặt nó, kêu gào trước mặt nó sẽ càng bị đánh hung ác thê thảm hơn.
Giống như đằng mẫu Lục Cơ, Phệ Tiên đằng xếp thứ chín bảng xếp hạng Linh Mộc bản thể gần như đã là tồn tại vô địch dưới thánh.
Có trâu không?
Trâu thì đã sao? Dám la hét trước mặt thiên kiếp, còn dám dùng roi của mình đánh kiếp vân của thiên kiếp, như vậy khác nào dùng roi quật thẳng vào mặt thiên kiếp?
Không phải nàng ta cũng bị thiên kiếp bổ đến mức suýt hình thần câu diệt sao.
Còn cả Vô Sinh Pháp Vương và Sát Phá Lang Tam Thánh dám ngưng tụ huyết Phật ngăn cản thiên kiếp đã bị thiên kiếp tát cho một tát.
Kết quả!
Cũng bị thiên kiếp một trận công phá chúng sinh, gây ra sự bất ngờ.
Bởi vậy có thể thấy đối nghịch với thiên kiếp tuyệt đối không có kết cục tốt.
Kim Liên Thiên tôn rất thông minh, trước khi độ kiếp đã cầu nguyện với kiếp vân: Thần Tiêu đệ tử Kim Liên muốn độ kiếp thành thánh, mong thiên đạo chiếu cố.
Kết quả ngươi nhìn đi, độ kiếp thành công an bài đâu ra đó, áp lực nhỏ hơn rất nhiều.
Bởi vậy có thể thấy trước mặt thiên kiếp càng ngoan càng tốt, thiên kiếp càng muốn bổ bổn Thánh tử, vậy thì hắn để cho hai đao này bổ vui vẻ.
Dù sao chút uy lực ấy cũng không thể đả thương bổn Thánh tử, ngược lại còn có thể giúp bổn Thánh tử hấp thu lôi đình thiên kiếp.
Thẩm Thiên hành tẩu dưới kiếp vân meng theo nụ cười khiến ngàn vạn nữ tử phải điên cuồng.
Tay hắn tạo pháp ấn Đạo gia: “Lôi đình mưa móc, đều là ân trời, Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên, tạ thiên đạo ban thưởng lôi.”
Lúc nói câu này, trên mặt Thẩm Thiên mang theo nụ cười vô cùng thành khẩn.
Hắn tin, thiên đạo có thể cảm nhận trái tim hắn...
Phì phì phì, là trái tim chân thành của hắn.
Một bên khác, Thẩm Thiên vừa dứt lời, toàn bộ tiểu thế giới Thần Tiêu đều sôi trào.
“Khốn kiếp, khốn kiếp, bị thiên kiếp mạnh như vậy bổ trúng đầu mà Thánh tử còn không sao, còn cảm tạ thiên đạo ban thưởng lôi?”
“Lôi đình mưa móc đều là ân trời, cảnh giới thật cao thâm, không hổ là Thần Tiêu Thánh tử, cảnh giới cao thật.”
“Cao con mợ ngươi, ngươi không hiểu ngoài mặt Thần Tiêu Thánh tử đang cảm tạ thiên đạo, trên thực tế là đang gây hấn với thiên kiếp không đủ mạnh sao?”
“Rất đúng, rất đúng, Thần Tiêu Thánh tử không hổ là thiên kiêu đứng đầu Đông Hoang ta, dám so bì tỷ thí với thiên đạo!”
“Dùng nhục thân đối cứng với thiên kiếp, hơn nữa còn châm biếm thiên đạo trước mặt thiên kiếp, bá khí, quá bá khí, a, a, bổn tiên tử si mê quá rồi!”
“Đứng ngạo nghễ trong bầu trời, nghênh ngang giữa không trung, thiên kiếp mặc cho ngươi bổ, nếu né tránh coi như ta thua! Đây mới thật sự là thiếu niên chí tôn!”
“Ai dám tự xưng vô địch, ai dám nói bất bại sao trước mặt thiên kiếp thì chẳng thấy đâu nữa?”
...
Các thiên kiêu, trưởng lão đến từ những tiên môn lớn đều đang bàn luận sôi nỗi.
Những vị nguyên lão của tổ chức Thiên Quyến lúc này dĩ nhiên cũng không nhàn rỗi, đều đang chú ý đến Thẩm Thiên.
Tống Phú Quý vuốt ria, tự lẩm bẩm: “Thiên Sư không hổ là Thiên Sư, hoàn toàn không coi thiên kiếp ra gì, khí phách này đúng là tuyệt thế vô song từ cổ chí kim.”
“Hay là ghi lại dáng vẻ vĩ ngạn bễ nghễ của Thiên sư khi đứng trước thiên kiếp, như vậy có thể chế tạo ra “m Dương Lôi Bạo phù” bản số lượng có hạn, như vậy chắc có thể bán giá gấp đôi.”
“Ừm, cũng có thể chế tạo ra “m Dương Phá Yêu thương” bản số lượng có hạn, in dáng dấp vĩ ngạn của Thiên sư bên trên ban thưởng cho thành viên của tổ chức.”
Trong lúc mơ hồ, dường như Tống Phú Quý bắt đầu tìm được một cơ hội buôn bán mới.