Tay Lưu Thái Ất cầm ngự kiếm, ánh mắt nóng bỏng viết: “Tử Phủ Thánh tử giáng lâm Thần Tiêu, ngang ngược càn rỡ không coi ai ra gì, quét ngang bốn phía khó gặp địch thủ.”
“Đột nhiên trên trời rơi xuống lôi kiếp, Tử Phủ Thánh tử run lẩy bẩy ẩn thân trong tử khí, tạm thời an toàn tính mạng giưa trời đất, không dám la hét với thiên kiếp.”
“Thánh tử Thiên Sư hào khí vượt mây, đứng ngạo nghễ dưới thiên kiếp, đao búa gia thân mà sắc mặt không thay đổi.”
“Trừng mắt lạnh lùng nhìn kiếp vân, phóng khoáng tự do không sợ trời đất.
Quế công công người mặc áo bào đỏ, ngước nhìn Thẩm Thiên có ánh sáng vô tận quanh người đang được tất cả mọi người chú ý, trong ánh mắt tràn đầy vui mừng.
Thời gian trôi qua quá nhanh, trong nháy mắt mười sáu năm thoáng cái đã trôi qua, điện hạ rốt cục cũng đã trưởng thành.
Năm đó ngày Điện hạ ra đời, trời đất kịch biến, sức mạch quỷ dị xâm lấn.
Lan Phi nương nương dung tính mạng của mình để cứu Điện hạ, bản thân thì hương tiêu ngọc vẫn.
Bây giờ cuối cùng Điện hạ cũng đã lớn, hơn nữa còn trở thành thiên kiêu chói mắt nhất khắp Đông Hoang, vô số tiên tử điên cuồng.
Nếu Lan Phi nương nương trên trời có linh, nhìn thấy trước cảnh tượng trước mắt cũng mỉm cười chốn cửu tuyền.
Thẩm Thiên cũng không có chú ý những lời trò chuyện của người khác, tâm tình của hắn đặt hết vào thiên kiếp/
Sự thật chứng minh, hắn đoán quả nhiên không sai.
Chỉ cần không chủ động tìm chết tấn công thiên kiếp và kiếp vân, thiên kiếp sẽ không cố ý nhằm vào hắn.
Đương nhiên, thiên kiếp cũng không cố ý nhắm vào đám “quần chúng ăn dưa bở” kia. Nó sẽ biến thành hình dáng như thế nào Thẩm Thiên cũng không biết.
Dù sao trong lòng hắn cũng tôn trọng thiên kiếp, mỗi bước đi đều mặc niệm một trăm lần “Thiên đạo tuyệt nhất.”
Dù ngàn năm hay vạn năm, nịnh nọt, khách khí với thiên kiếp một chút chắc chắn không thiệt.
Thế là, tại trong mắt mọi người xuất hiện một màn phi thường kỳ lạ.
Đó chính là Thẩm Thiên “khiêu khích” xong thiên kiếp thì lại nhàn nhã đi bộ dưới kiếp vấn.
Càng kỳ lạ hơn là thiên kiếp kia không tiếp tục bổ Thẩm Thiên nữa mà bỏ qua hắn bổ về phía trứng rồng.
Đây là gì? Thiên kiếp sợ rồi sao?
Trong tay Thẩm Thiên cầm bình màu đỏ nhỏ, cuối cùng đi đến trước trứng rồng.
Lúc này Niết bàn kiếp của Ngao Băng đã vượt qua hơn phân nửa, nhưng rõ ràng tiêu hao pháp lực cũng tương đối không nhỏ.
Lôi kiếp càng về sau uy lực càng lớn, nếu không có pháp lực bổ sung, chỉ sợ lần này độ kiếp Ngao Băng còn sẽ bị thương.
“Mau, mau đưa Thánh Dịch cho ta, ta muốn...”
“Ta phải khôi phục nguyên khí, dùng tư thái hoàn mỹ nhất sống thêm đời thứ hai.”
Giọng Ngao Băng hơi thở dốc, Thẩm Thiên vội vàng lấy Niết Bàn Thánh dịch trong bình đỏ đổ vào trong hố.
Thánh dịch màu trắng bạc nhàn nhạt bao lấy trứng rồng, linh khí dày đặc trong chốc lát khiến phương viên trong vòng mấy trăm trượng linh thảo linh hoa sinh trưởng tốt.
Còn quả trứng rồng đen vốn ảnh sáng hơi tôi bắt đầu nhanh chóng khôi phục nguyên khí, tinh thần.
“Ừm? Thánh dịch lần này sao cứ thấy dược hiệu yếu hơn trước rất nhiều?”
“Có điều số lượng lớn, tiểu tử ngươi vẫn khá hào phóng với bổn cung.”
“Yên tâm, đợi sau khi bổn cung tái tạo được thân vô địch nhất định bảo kê ngươi.”
Giọng nói của Tiểu cô nương hơi non nớt nhưng lời nói ra lại vô cùng bá khí khiến Thẩm Thiên không khỏi cười khổ.
Mặc dù biết rõ hiện mình đang ngâm cho lão yêu già vạn tuổi trở lên nhưng vẫn cảm thấy đang bị nhóc con này lừa gạt.
Hắn không biết sau khi Ngao Băng phá xác sẽ có hình thái như thế nào.
Sẽ là ngự tỷ trưởng thành hay vẫn trông như là Tiểu cô nương váy đen tà ác?
Hơn nữa, thật sự có thể cưỡi được sao?
Sau khi được Niết Bàn Thánh dịch khôi phục nguyên khí, Ngao Băng độ kiếp vô cùng thuận lợi.
Từng đạo kiếp lôi hóa thành đao binh đánh lên trứng rồng đều bị Long giáp Ngao Băng thi pháp ngưng tụ ngăn cản.
Lôi đình bành trướng đó cũng đang gột rửa huyết mạch trong cơ thể Ngao Băng, để nhục thân kiếp thứ hai này của nàng ta hoàn mỹ hơn.
Rất nhanh, kiếp vân trên trời bắt đầu tản đi.
Ánh nắng một lần nữa chiếu lên Thánh Tử phong, cũng chiếu lên quả trứng rồng kia.
Rắc...
Trứng rồng nứt ra, một cô bé mặc váy đen khoảng chừng năm sáu tuổi xuất hiện trước mặt mọi người.
Trên người nàng ta tản ra khí tức Kim Đan kỳ đỉnh phong, khí thế thậm chí vượt xa Tôn giả Nguyên Anh kỳ bình thường, cực kì bất phàm.
Một gương mặt tinh xảo đến cực điểm cũng xuất hiện trước mặt mọi người, trông vô cùng đáng yêu.
Tuy nhiên, mặc dù gương mặt trông có vẻ rất đáng yêu non nớt nhưng dáng người cô bé này thực sự là vô cùng tà ác, đường cong đầy đủ.
Đúng là một cự long tà ác!
“Long tỷ tỷ đáng yêu quá, sao bổn Thái tử chưa từng gặp tỷ ấy trên Long đảo?”
Đôi mắt Ngao Ô trong lồng tử khí lóe lên những ngôi sao, tự lẩm bẩm: “Nồng độ huyết mạch cũng rất cao, còn mạnh hơn cả mình nữa.”
Nhìn kìa, nàng ấy bước tới rồi!
Trên gương mặt nhỏ nhắn non nớt của Ngao Ô bắt đầu ửng đỏ.
Bởi vì cô bé mặc váy đen trên Thánh Tử phong kia hình như đã cảm nhận được khí tức của cậu ta.
Nàng ta quay người nhìn về phía Ngao Ô, cả người hóa thành một con Hắc Long bay đến đáp trước mặt Ngao Ô.
Sau đó nàng ta biến trở lại thành hình người, nhìn Ngao Ô, bộ dạng đầy cao ngạo: “Ngươi, là nhãi ranh Hắc Long đảo?”
Nhãi ranh?
Tỷ tỷ thối này dám sỉ nhục bổn Thái tử!
Đáng ghét, bổn Thái tử nhỏ chỗ nào chứ! Rõ ràng đều là trẻ con như nhau mà!
Ngao Ô tức giận đến mức gương mặt nhỏ đỏ bừng, vốn cậu ta còn cảm thấy tiểu tỷ tỷ này thật đáng yêu, đáng tiếc là mồm miệng đáng ghét quá.
Ngao Ô một tay chỉ Ngao Băng, một tay chống nạnh khẽ nói: “Làm càn, bổn Thái tử là Long Thất Thái tử Hắc Long đảo Bắc Hải Ngao Ô, ngươi dám vô lễ?”
Chương 444: Theo bối phận, đó là tiểu thúc công của ngươi (1)
Rầm!
Một cú đánh khiến Ngao Ô lập tức ngã nhào xuống đất, trong nháy mắt bị sưng lên một cục.
Ngao Băng cũng chống eo, khẽ nói: “Nhị thái tử Hắc Long đảo Ngao Lôi là gì của ngươi?”
Nhị thái tử Hắc Long đảo, đây không phải Nhị ca sao? Không phải huynh ấy tên Ngao Lực sao? Đã đổi tên thành Ngao Lôi khi nào vậy?
Đầu Ngao Ô sưng vù một cục, vô cùng đáng thương: “Tỷ tỷ, có phải tỷ nhớ nhầm không? Nhị ca ta không phải tên Ngao Lôi.”
Ngao Băng như có điều suy nghĩ, hỏi: “Vậy Hắc Long đảo có trưởng lão nào tên Ngao Lôi không?”
Ngao Băng giơ cao bàn tay trắng như phấn, Ngao Ô vô cùng sáng suốt lựa chọn thành thật: “Có, có, gia gia bổn Thái tử tên Ngao Lôi, tỷ tỷ người... người tìm gia gia ta có chuyện gì không?”
Gia gia?
Ngao Lôi là gia gia của tiểu tử này?
Ngao Băng ngẩn người, trong ánh mắt nhìn về phía Ngao Ô dần dần ánh lên tia hiền lành của cô nãi nãi.
“Không ngờ, không ngờ, cục sắt như Tiểu Lôi Tử mà cũng có thể tìm được phối ngẫu, đúng là khó mà tin được!”
Khóe miệng Ngao Ô giật giật, cơ thể lặng lẽ lui ra sau vài bước, miệng hung hăng nói: “Gia gia ta là Hắc Long Vương tiền nhiệm đấy.”
“Tỷ tỷ, mặc dù thiên phú huyết mạch của tỷ rất cao nhưng vô lễ với gia gia ta như vậy là sẽ bị trừng phạt đấy.”
Bị trừng phạt?
Cơ thể Ngao Băng lóe lên một cái xuất hiện trước mặt Ngao Ô, hai tay nhéo mạnh gương mặt núng nính thịt của Ngao Ô.
Nàng ta cười hì hì nói: “Bổn cung nói Ngao Lôi mấy câu mà bị trừng phạt à? Tiểu tử này giờ cũng bành trướng ghê nhỉ? Còn nữa, ai cho ngươi có dũng khí gọi bổn cung là tỷ tỷ?”
Ôi đúng là gương mặt non nớt của con rồng con này nhéo sướng thật đấy.
Mặt Ngao Ô bị nhéo đến biến dạng, u oán vô cùng: “Ta không gọi tỷ là tỷ tỷ thì gọi tỷ là gì?”
Ngao Băng thả mặt Ngao Ô ra, lấy ra một lệnh bài màu đen: “Đây là lệnh bài thân phận của bổn cung, ngươi tự nhìn đi.”
Ngao Ô nhận lệnh bài, cơ thể lùi nhanh về bên cạnh Tề Thiếu Huyền, ấn ức đến mức nước mắt chực rơi xuống.
Tiểu tỷ tỷ này mặc dù dáng rất đẹp nhưng mà bạo lực quá.
Khủng long bạo chúa cái này chắc chắn không thể tìm được phối ngẫu...
Ngao Ô cúi đầu đánh giá lệnh bài Ngao Băng đưa thì thấy chính giữa lệnh bài khắc một Hắc Long ngũ trảo đang giương nanh múa vuốt, tản ra bá khí uy lâm thiên hạ.
Đây là ký hiệu của Hắc Long đảo Bắc Hải, phàn là những thế lực lớn của ngũ vực đều không dám coi thường sức uy hiếp của lệnh bài này.
Hơn nữa mặt trái lệnh bài còn khắc năm chữ lớn: Trưởng công chúa, Ngao Băng.
Hắc Long đảo, Trưởng công chúa, Ngao Băng? Cái tên nghe quen lắm...
Sịt...
Sịt sịt sịt...
Sịt sịt sịt sịt sịt...
Ngao Ô nhớ lại, cái tên này cậu ta đã từng nghe phụ vương nhắc đến.
Trưởng công chúa Ngao Băng là thiên kiêu mạnh nhất Hắc Long đảo vạn năm trước, có được huyết mạch cửu phẩm chí cao vô thượng.
Vào loạn thế năm đó, Ngao Băng Hắc Long đảo Bắc Hải và Bất Tử Hoàng Hậu của Niết Bàn lĩnh Nam Cương đều là thiên kiêu có thiên phú mạnh nhất yêu tộc.
Nếu không phải Ngao Băng mất tích một cách bí ẩn trong trận chiến đó, nàng ta chắc chắn sẽ trở thành lãnh tụ tuyệt đối của Hắc Long đảo Bắc Hải, dẫn đầu Long tộc ngang bằng địa vị với Phượng tộc, không rơi vào thế hạ phong.
Vị tiểu tỷ tỷ này sao có thể có lệnh bài này, hơn nữa uy áp huyết mạch trên người nàng ta hoàn toàn không phải thứ Long tộc bát phẩm có thể có được.
Chẳng lẽ, Ngao Ô hít sâu một hơi lạnh, sợ đến mức mũi thở ra long tức: “Tỷ tỷ tỷ tỷ tỷ!”
Ngao Băng chống nạnh, ngẩng đầu ưỡn bộ ngực căng đầy.
Nàng ta đắc ý gật đầu, nói: “Không sai, bổn cung chính là đại tỷ của Ngao Lôi, theo bối phận, ngươi phải gọi ta là cô nãi nãi!”
Cô... Cô nãi nãi?
Nhìn Tiểu cô nương chỉ cao hơn mình nửa cái sừng rồng, khóe miệng Ngao Ô giật liên hồi.
Cái quỷ gì vậy?
Tiểu tỷ tỷ này là cô nãi nãi của bổn Thái tử? Chọc bổn Thái tử cười đấy à?
Không phải nói rằng cô nãi nãi Ngao Băng vạn năm trước đã mất tích rồi sao? Sao lại bị bổn Thái tử đụng phải vậy?
Ngao Ô sững sờ nhìn Ngao Băng, trong lúc nhất thời cậu ta hơi hoài nghi long sinh, mà lúc Tề Thiếu Huyền đứng cạnh cũng nghi hoặc lên tiếng.
Tề Thiếu Huyền cầm Phương Thiên Long kích trong tay, toàn thân lượn lờ tử khí, nhìn thẳng vào Ngao Băng: “Nếu Tề mỗ nhớ không nhầm Long Nữ Ngao Băng là tồn tại vạn năm trước.”
“Các hạ tự xưng Long Nữ Ngao Băng, nhưng có chứng cứ gì khác không? Nếu chỉ dựa vào khối Hắc Long lệnh bài này chỉ e chưa đủ để tin tưởng!”
Thẳng thắn mà nói, Tề Thiếu Huyền rất ghen tỵ.
Được Long Thái tử Hắc Long đảo Bắc Hải chấp thuận, ký khế ước Long Thần là điều y luôn kiêu ngạo.
Dù sao theo như y biết, mấy trăm năm nay y chính là Long kỵ sĩ duy nhất được Hắc Long tộc công nhận, đây là vinh hạnh lớn lao.
Nhưng mà hôm nay, ở Thần Tiêu thánh địa y đã nhìn thấy Hắc Long thứ hai.
Hắc Long này chẳng những có nồng độ huyết mạch siêu phàm phiến Ngao Ô Hắc Long bát phẩm cũng cảm thấy bị áp chế về huyết mạch.
Càng quan trọng hơn là, mẹ nó đây còn là một con rồng cái tà ác!
Rồng cái đấy... được cưỡi rồng cái đấy!!!
Tề Thiếu Huyền cảm thấy trái tim hoàn toàn tan nát, một vị chua loét như chanh khiến cả người y cảm thấy không ổn.
Càng quan trọng hơn là, y rất không hy vọng tiểu nha đầu trước mặt này là Ngao Băng.
Bởi vì bối phận của Long kỵ sĩ là theo Long tộc ký khế ước.
Nếu Tề Thiếu Huyền ký khế ước Long Thần với Ngao Ô, nếu vậy bối phận của y ở Long tộc sẽ ngang hàng với Ngao Ô, bình thường gọi Hắc Long Vương Bắc Hải là bá phụ.
Gặp Hắc Long Vương đời trước Ngao Lôi, bối phận của y sẽ thấp hơn hai bậc.
Nếu nha đầu trước mặt thaạt sự là Trưởng công chúa Long tộc Ngao Băng vạn năm trước, Tề Thiếu Huyền cũng phải ngoan ngoãn gọi nàng ta là cô nãi nãi.
Và nếu Tề Thiếu Huyền ban nãy không nghe lầm thì nha đầu này bảo Thần Tiêu Thánh tử gọi nàng ta là Băng tỷ tỷ.
Chậc, bối phận này mà được chứng thực thì Tề Thiếu Huyền sẽ tê cả da đầu!
Không được không được, nàng ta tuyệt đối không thể nào là Ngao Băng.
Tuyệt đối không thể nào!
Chương 445: Theo bối phận, đó là tiểu thúc công của ngươi (2)
Nhìn Tề Thiếu Huyền và Ngao Ô đang hoài nghi nhân sinh, gương mặt Tiểu cô nương tinh xảo của Ngao Băng chậm rãi nhíu mày.
Nàng ta nhìn thẳng Tề Thiếu Huyền: “Ngươi đang chất vấn thân phận của bổn cung? Làm càn!”
Gừ!
Rồng ngâm chấn động trời đất, cơ thể Ngao Băng xuất hiện ngay trước mặt Tề Thiếu Huyền.
Bàn tay phải non mềm sáng bóng như ngọc thạch lóe lên vỗ nhẹ xuống Tề Thiếu Huyền.
“Thượng Thương Long Trảo!”
Đòn này trông có vẻ vô cùng nhẹ nhàng nhưng vẻ mặt Tề Thiếu Huyền trong nháy mắt trở nên vô cùng nghiêm túc.
“Vạn Long Thần Giáp!!!”
Trong chốc lát, tử khí vô tận ngưng tụ trước người Tề Thiếu Huyền hóa thành một Long Lân Thuẫn giáp màu tím.
Trên mặt Ngao Băng lộ vẻ châm biếm, ngón tay nhỏ thon dài ấn lên trên thuẫn giáp.
Rừ!!!
Trong hư không vang lên tiếng rồng ngâm đinh tai nhức óc, thuẫn giáp kia đã vỡ nát với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, hóa thành những mảnh vụn văng khắp nơi.
Thế tiến công của Ngao Băng dường như không hề bị ảnh hưởng, đánh thẳng lên Phương Thiên Long kích trước ngực Tề Thiếu Huyền, đánh nó bay ra ngoài.
Trong chốc lát, Tề Thiếu Huyền cảm thấy mình như bị khủng long bạo chúa hồng hoang đụng phải, hổ khẩu bị nứt ra, khí huyết cuồn cuộn.
Long Nữ đáng ghét này lại có sức mạnh đến như vậy!
“Thập Chuyển Kim Đan thì đã sao chứ? Vạn năm trước đâu phải bổn cung chưa từng giết vài tên.”
Ngao Băng lạnh lùng nhìn Tề Thiếu Huyền và Ngao Ô: “Với chiến lực như thế này mà cũng dám thay mặt Long tộc hành tẩu giữa nhân gian?”
“Hành tẩu nhân gian tức là đại diện cho thể diện của bổn tộc ở nhân gian, nếu chỉ với thực lực như thế này thì nên giải trừ khế ước sớm đi!”
Bị đánh lui rồi?
Trong chớp nhoáng này, ánh mắt của vô số người dưới Thánh Tử phong đều trừng to.
Đường đường là Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền, đứng đầu bảng Kim Đan Đông Hoang, là vua không ngai trong thiên kiêu cùng thế hệ, thế mà lại bị một cô bé Long tộc trông chỉ khoảng năm sáu tuổi đánh lui, sức bùng nổ về mặt hình ảnh thực sự quá lớn.
Mặc dù không ai dám tin, cô bé Long tộc này trẻ như vẻ ngoài của nàng ta, nhưng lúc này tu vi của cô bé chỉ ở Kim Đan kỳ chắc chắn là không sai.
Cùng là Kim Đan kỳ, vậy mà một đòn nàng ta đã có thể đánh lui Tề Thiếu Huyền Thập Chuyển Kim Đan? Thiên tư tài tình đúng là quá kinh khủng!
Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền khí thế hùng hổ đến đây, hùng hổ dọa người muốn khiêu chiến Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên.
Kết quả Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên không thèm đánh đấm, chỉ cử ra một Long Nữ vừa mới phá kén đã đánh lui Tề Thiếu Huyền.
Trong đám đông, ánh mắt Lý Vân Phong sáng rỡ nhìn Ngao Băng và Tề Thiếu Huyền!
Ngày mai Thần Tiêu đã có tin tức lớn rồi!
Tề Thiếu Huyền nhìn Ngao Băng đầy bá khí kia, vẻ mặt âm tình bất định.
Năm ngón tay phải của nàng ta hơi cong lại, Hắc Long lệnh trong tay Ngao Ô một lần nữa bay trở về trong tay Ngao Băng.
Thần niệm khẽ động, Ngao Băng đánh một đạo pháp quyết vào trong Hắc Long lệnh, trong nháy mắt lệnh bài kia bộc phát ra ánh sáng vô cùng chói mắt, chiếu sáng rạng rỡ hư không.
Rất nhanh, ánh sáng trong hư không ngưng tụ thành một bóng dáng cao lớn.
Đó là một con cự long vô cùng to lớn, toàn thân đang ngâm trong dung nham chỉ để lộ cái đầu rồng to trăm trượng ra ngoài.
Toàn thân nó đen nhánh như mực, đôi mắt đỏ ẩn chứa uy nghiêm vô thượng, cho dù cách nhau hư không vô tận vẫn khiến người ta cảm nhận được uy áp vô cùng đáng sợ.
Rõ ràng, đây là Long Vương tuyệt đại tu vi cái thế, nếu thật sự xuất thế, cả ngũ vực đều sẽ phải chấn động.
Vậy mà lúc này nó nhìn về phía hư không, trong mắt lại mang theo sự chấn động: “Số hiệu thần niệm này, là...”
Ngao Băng cao một mét hai ngẩng cao đầu, chống nạnh: “Lão nhị, là bổn cung, lão tỷ của đệ đây.”
Nó nhìn dung nhan dường như đã từng quen thuộc lúc bé, cảm nhận khí tức quen thuộc.
Đồng tử màu đỏ của Long Vương càng lộ vẻ kinh ngạc, toàn thân bộc phát ra năng lượng bành trướng.
Ầm!!!
Miệng núi lửa to lớn trực tiếp nổ tung, dung nham mênh mông phóng lên tận trời khiến phương viên trăm dặm hóa thành biển khói lửa.
Trong hư không, một lão giả mặc áo giáp đen khôi ngô bá đạo chậm rãi xuất hiện, trong mắt ông ta đầy vẻ vui mừng đến phát điên: “Đại tỷ, là đại tỷ thật sao?”
Ngao Băng nhếch miệng: “Bổn cung hỏi ngươi? Hiện tại Long Đảo ai quản lý? Bây giờ lời của bổn cung có còn giá trị gì nữa không?”
Cổ thánh Long tộc vốn đầy bá khí lúc này đang nở nụ cười lấy lòng như chú cún con.
“Đại tỷ, tỷ nói gì vậy? Nhị đệ đã về hưu rồi. Giờ sự vụ của Long đảo đề do Ngao Dạ nhi tử của đệ quản lý.”
“Có điều chỉ cần tỷ mở miệng, tất cả sự vụ Long Đảo từ lớn đến nhỏ đều sẽ do tỷ định đoạt. Tỷ đang ở đâu? Đệ sẽ bảo đám vương đệ cùng đi đón tỷ!”
Ngao Băng bĩu môi: “Bổn cung đang ở Thần Tiêu thánh địa, tạm thời chưa có ý định quay về, nếu về sẽ liên hệ với đệ. Cứ thế đi, không có việc gì đừng quấy rầy ta.”
Dứt lời Ngao Băng thu hồi Hắc Long lệnh, trực tiếp cắt đứt liên lạc nhìn về phía Ngao Ô mắt đã trợn tròn.
“Sao? Đó là gia gia của ngươi đó, không đến mức không nhận ra đấy chứ?”
Ực ực...
Ngao Ô nuốt ngụm nước bọt.
Thẳng thắn mà nói, cậu ta rất e sợ gia gia Ngao Lôi.
Vì Ngao Lôi Hắc Long vương đời trước được Long đảo công nhận là Sát thần mặt đen.
Gia gia nhà khác đều thân thiết con cháu, cưng chiều sủng ái, chỉ có gia gia của Ngao Ô là không.
Từ nhỏ đến lớn, trước mặt Ngao Lôi Ngao Ô luôn phải ăn nói cẩn thận, hơn nữa ông ấy còn từng huấn luyện đặc biệt Ngao Ô.
Từ chiến kỹ, pháp thuật đến Long văn lịch sử, cực kỳ nghiêm khắc khiến đến giờ cậu ta nhớ lại vẫn còn sợ.
Vốn Ngao Ô còn tưởng gia gia nhà mình không có gen “cười”.
Kết quả hôm nay, thế giới quan của cậu ta sắp sụp đổ rồi.
Trước mặt Long Nữ này, gia gia lại cười y chang một chú cún con.
Chẳng lẽ, Long Nữ thoạt nhìn có vẻ chỉ cùng lứa với cậu ta thật sự là đại cô nãi nãi của cậu ta? Mất mặt quá đi!