Chúc mừng Băng tỷ tỷ Niết Bàn trùng sinh, sắp được đoàn tụ với các huynh đệ tỷ muội.”
Trong hư không quang mang lấp lóe, Thẩm Thiên lưng mang Hoàng Kim Thần Dực chậm rãi đáp xuống trước mặt mọi người, mang trên mặt nụ cười như gió xuân tưới mát cây cỏ.
Lúc chân hắn giẫm xuống Thánh Tử phong, nơi đặt chân là linh hoa vô tận nở rộ đẹp không sao tả xiết, thậm chí ngay cả nguyên khí vốn bị hao tổn cũng được khôi phục nhanh chóng.
Trong lúc nhất thời, hắn trở thành tiêu điểm của tất cả mọi người xung quanh.
Lúc này, mấy người Trương Vân Hi cũng đã kể cho Thẩm Thiên biết chuyện Tề Thiếu Huyền đến khiêu chiến.
Thẩm Thiên không hề tức giận về việc này.
Dù sao hắn và Ngao Băng đã ký kết “Khế ước Long Thần”, đảm nhiệm nhiệm vụ hành tẩu thiên hạ của Hắc Long tộc Bắc Hải.
Theo tập tục của Long kỵ sĩ, bối phận của hắn trong Long tộc cùng cấp với Ngao Băng, cũng là lớn hơn Ngao Ô hai bậc.
Còn Tề Thiếu Huyền ký kết “Khế ước Long Thần” với Ngao Ô, bối phận cùng cấp với Ngao Ô, nói cách khác là thấp hơn Ngao Băng hai bậc.
Theo tính chất bắc cầu, bối phận của Tề Thiếu Huyền thấp hơn Thẩm Thiên hai bậc, phải gọi Thẩm Thiên một tiếng tiểu thúc công.
Thẩm Thiên trước nay luôn rất khoan dung với tiểu bối tôn nhi.
Dù sao cũng là trưởng bối mà, tức giận với trẻ con làm gì? Thực sự không cần thiết.
Thẩm Thiên hiền lành nhìn Tề Thiếu Huyền và Ngao Ô: “Băng tỷ tỷ, nhẹ nhàng với bọn nhỏ một chút.”
Ngao Ô nhìn anh tuấn ca ca trước mặt, cảm thấy hình như hắn còn đẹp hơn cả Thiếu Huyền ca.
Hơn nữa tính tình hắn cũng rất tốt, làm cho người ta cảm giác như được gió xuân tắm mát, ca ca tính cách như vậy sao lại ký kết Khế ước Long Thần với cô nãi nãi? Không chê cô nãi nãi lớn tuổi sao?
Thẩm Thiên liếc nhìn Ngao Ô, mắt sáng lên: “Chú rồng con trông đầy tinh thần thật!”
Khóe miệng Ngao Ô giật giật, mọe nó chú rồng con, bổn Thái tử nhỏ chỗ nào!
Haha, ở một phương diện nào đó mà nói, bổn Thái tử lớn hơn ngươi đấy!
Ầm!
Một ngón tay lại cốc lên đầu Ngao Ô.
Trên đầu Ngao Ô lập tức sưng lên một cục, trái phải rất đối xứng.
Ngao Ô khóc không ra nước mắt: “Cô nãi nãi, lại sao nữa vậy?”
Ngao Băng khẽ nói: “Trưởng bối đang nói chuyện với ngươi, có biết lễ phép không vậy? Dựa theo bối phận, đó là tiểu thúc công của ngươi.”
Khóe miệng Ngao Ô điên cuồng giật giật, cậu ta đường đường là Long Thất Thái tử Hắc Long đảo Bắc Hải, bảo cậu ta gọi nhân tộc này là tiểu thúc công à? Cậu ta cần thể...
Thấy “ma chưởng” của Ngao Băng chậm rãi nâng lên, Ngao Ô vội vàng gập người 90 độ: “Chào tiểu thúc công!”
Huhuhu, trong lòng Ô ô ấm ức, nhưng Ô Ô... hu hu, Ô Ô không nói!”
“Trẻ con chưa hiểu chuyện, Băng tỷ tỷ quá nóng nảy rồi.”
Thẩm Thiên nhẹ nhàng thở dài lấy trong Thương Minh giới một bình Niết Bàn Thánh dịch nhỏ, nhẹ nhàng bôi lên cục u của Ngao Ô.
Lập tức, cục u trên đỉnh đầu Ngao Ô nhanh chóng xẹp lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, còn Ngao Ô cũng cảm thấy cảm động đến mức chảy nước mắt.
Mặc dù cậu còn nhỏ tuổi nhưng không phải con rồng không hiểu chuyện.
Cậu ta có thể cảm giác được vị ca ca Thẩm Thiên này... tiểu thúc công này không ác ý với cậu.
Vì đầu bổn Thái tử bị đánh sưng hai cục u, tiểu thúc công đã lấy ra thánh dược như Niết Bàn Thánh dịch chữa thương cho bổn Thái tử!
Hào phóng, quá hào phóng!
Ôi, đúng là đừng nói nữa, mát lạnh thoải mái quá!
Sau này cơ thể bổn Thái tử không thoải mái sẽ dùng Niết Bàn Thánh dịch trị.
Dù sao chỗ Thiếu Huyền ca cũng có rất nhiều Niết Bàn Thánh dịch, huynh ấy chắc chắn sẽ không nỡ không cho ta dùng.
Nhưng mà không hiểu sao lúc tiểu thúc công Thẩm Thiên xoa Niết Bàn Thánh dịch cho bổn Thái tử cứ nhìn chằm chằm trán bổn Thái tử vậy?
Chẳng lẽ trên trán bổn Thái tử có thứ gì sao?
Không nhắc tới Thẩm Thiên và Ngao Ô trong đầu đều chất chứa tâm tư riêng, ánh mắt Ngao Băng một lần nữa nhìn về phía Tề Thiếu Huyền.
Nàng ta nhìn Tề Thiếu Huyền, lạnh lùng nói: “Dựa theo bối phận, ngươi cũng phải gọi ta một tiếng cô nãi nãi, gọi Thẩm Thiên một tiếng tiểu thúc công.”
“Giờ Long Kỵ sĩ trẻ tuổi đều không biết lớn nhỏ vậy sao? Sao qua được khảo hạch thế?”
“Còn nhìn? Nhìn cái gì mà nhìn? Mau gọi đi!”
Tề Thiếu Huyền nhìn Ngao Băng chỉ đứng tới bụng mình, bộ dạng chống nạnh như bà cụ non thì sắc mặt lập tức vô cùng khó coi.
Thiên tôn vô lượng ơi, lần này Tề mỗ hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang chuẩn bị làm thiên thần hạ phàm một đòn giết bốn!
Cho dù xảy ra vài điều ngoài ý muốn, bị Thần Tiêu tam kiệt cản lại, tỏ vẻ bị thất bị nhưng dù sao lấy một địch ba tuy bại vẫn vinh quang, chỉ cần đánh bại Thần Tiêu Thánh tử, còn có thể vãn hồi được chút mặt mũi.
Giờ thì hay rồi, gặp phải một Tiểu cô nương vạn năm trước, chẳng những mọc thêm một Long cô nãi nãi mà Thần Tiêu Thánh tử cũng biến thành tiểu thúc công?
Kẻ địch cả đời biến thân thành tiểu thúc công, kịch bản thần tiên gì vậy?
Mọe nó, cũng cẩu huyết quá đi mất!
Bắc Hải, Long Thần điện.
Hắc Long Vương đương đại Ngao Dạ đang ngồi xếp bằng trên vương tọa.
Trên người ông mặc bộ khôi giáp long văn màu đen tuyền, khí tức to lớn, thâm bất khả trắc.
Lúc này, ông đang tu hành “Chân Long Đế kinh” truyền thừa chí cao của Hắc Long đảo, đây cũng là gốc rễ lập thân của Hắc Long đảo Bắc Hải.
Thời đại Thượng cổ vạn năm trước, Hắc Long đảo Bắc Hải và Niết Bàn lĩnh Nam Cương là hai đại thánh địa vô thượng của yêu tộc, phân chia nhau thống lĩnh Cầm tộc và Hải tộc.
Vốn còn có Kỳ Lân tộc thống soái tẩu thú, chỉ tiếc là trong trận đại chiến kinh thế thời thượng cổ kia, huyết mạch Kỳ Lân tộc gần như đã đoạn tuyệt.
Ngũ vực bây giờ cho dù có Kỳ Lân cũng chỉ lác đác vài con, không huy hoàng như ngày xưa.
Con Hắc Long tộc trong trận đại chiến kia cũng bị tổn thương nguyên khí.
Tổn thất lớn nhất của Hắc Long tộc trong trận chiến tranh đó chính là mất đi Trưởng công chúa Ngao Băng lúc ấy.
Nên biết Trường công chúa Hắc Long đảo Ngao Băng vạn năm trước chính là huyết mạch Hắc Long cửu phẩm chí cao vô thượng, là huyết thống chí cao của Yêu tộc.
Chương 447: Cưỡi rồng có cảm giác gì! (1)
Nàng ta cũng có danh tiếng sánh với Bất Tử Hoàng Hậu huyết mạch Phượng Hoàng cửu phẩm, là kình địch của nhau trên con đường quật khởi, trong lòng luôn coi người kia là đối thủ duy nhất.
Đáng tiếc, sau trận chiến thảm khốc kia Bất Tử Hoàng Hậu vẫn còn sống sót, đến giờ đã là chúa tể của Nam Cương.
Còn Ngao Băng lại bị một vị tiên nhân nào đó của Tiên giới giáng lâm ám toán nên đã bị trấn sát phong ấn.
Năm đó không gian trên chiến trường có vô số kẽ nứt, Ngao Băng bị phong ấn ở một hư không khác, Long tộc nhiều lần tìm kiếm hỏi thăm nhưng không hề phát hiện.
Chính vì thế đã khiến Hắc Long đảo mất đi hy vọng quật khởi lớn nhất, sức chiến đấu cao nhất bị Hoàng tộc Nam Cương áp chế vạn năm nay.
Mặc dù Bất Tử Hoàng Hậu không có hứng thú lớn lắm với quyền thế, vạn năm nay luôn ước thú thủ hạ và không mượn điều này để xâm phạm yêu tộc Bắc Hải.
Nhưng Long tộc có kiêu ngạo của Long tộc, bọn họ không muốn dựa vào sự thương hại của đối thủ cạnh tranh để kéo dài hơi tàn.
Vạn năm qua, Hắc Long Vương và Long Thái tử mỗi đời đều liều mạng tu luyện hy vọng có thể giúp thực lực Long tộc trở nên mạnh hơn.
Cho dù thiên phú huyết mạch của bản thân có hạn, không thể nào sánh vai được với Bất Tử Hoàng Hậu nhưng mình không được thì còn có con mình, cháu mình, chắt chắt đời đời của mình!
Dựa theo quy luật di truyền của Long tộc, thường thì tu vi phụ mẫu càng cao, xác suất dòng dõi xuất hiện phiên phú huyết mạch phẩm cấp cao cũng sẽ càng cao.
Để con cái của mình có thể thắng ngay từ vạch xuất phát, những phụ mẫu Hắc Long kia càng phải liều mạng trở nên mạnh hơn.
Mong con sẽ thành rồng, trở thành người bảo vệ vinh quanh cho Long tộc!!!
“Chương cấm kỵ của Chân Long Đế kinh tuy cường đại nhưng cuối cùng thì thiên phú huyết mạch của bản vương cũng chưa đủ cường đại!”
Ngao Dạ hoàn thành vận chuyển đại chu thiên rồi thu công đứng dậy, trên mặt mang theo vẻ thất vọng mất mát cảm khái: “Rào chắn kia cuối cùng vẫn chưa phá được.”
So với nhân tộc, yêu tộc dựa dẫm rất nhiều vào thiên phú huyết mạch.
Nếu thành tựu của tu sĩ Nhân tộc dựa vào yếu tố căn cốt bẩm sinh và tài nguyên, nỗ lực sau này chia đều năm năm, vậy thì với Long tộc mà nói, thiên phú huyết mạch bẩm sinh gần như chiếm chín mươi phần trăm quyết định sau này ngươi sẽ như thế nào. Những yêu tộc có tu vi càng cao càng có thể cảm nhận được hạn chế của huyết mạch.
Huyết mạch Hắc Long bát phẩm dù sao cũng không thể nào so được với huyết mạch cửu phẩm chí cao, cho dù Ngao Dạ có ngày đêm khổ tu cũng khó có thể vượt qua.
Chợt, trong Long Thần điện chậm rãi ngưng tụ ra một bóng dáng.
Ánh mắt Ngao Dạ sững lại, vội vàng khom người nói: “Hài nhi cung nghênh phụ vương, không biết phụ vương có gì phân phó?”
Bóng dáng này chính là Ngao Lôi, trên mặt ông ta mang theo nụ cười khó có thể che giấu được: “Vi phụ đến để nói cho con một tin mừng.”
Ngao Dạ ngẩn người, trong ấn tượng của ông, cha mình là một con rồng ăn nói ý tứ, có thể nói một ngàn năm nay cũng hiếm khi nhìn thấy ông ấy cười được một hai lần.
Đừng nó là như bây giờ, ông ấy đang người đến mức ngu ngơ.
Ngao Dạ hiếu kỳ hỏi: “Không biết là tin mừng gì mà có thể khiến phụ vương vui mừng đến thế?”
Ngao Lôi cười nói: “Con còn nhớ Đại cô cô Ngao Băng của con không? Nàng ấy vẫn chưa chết mà chỉ bị phong ấn vạn năm trên chiến trường thượng cổ.”
“Giờ nàng ấy đã phá phong ấn thành công, niết bàn trùng sinh, chỉ cần cho nàng ấy đủ thời gian, nàng ấy sẽ nhanh chóng trở lại thánh vị, khôi phục trạng thái toàn thịnh.”
Cái gì?
Đại cô cô Ngao Băng không chết?
Phản xạ có điều kiện của Ngao Dạ là lo lắng, cha mình có phải tu luyện gấp gáp quá nên tẩu hỏa nhập ma phát điên rồi không?
Có điều sau khi Ngao Dạ cẩn thận cảm nhận khí tức của Ngao Lôi thì phát hiện khí tức của ông ấy hùng hồn ổn trọng, hoàn toàn không giống như tẩu hỏa nhập ma.
Hẳn là... không điên... nhỉ!
“Phụ vương, người còn nhớ tên mẫu hậu là gì không?”
Chát!!!
Một cái tát giáng xuống khiến Ngao Dạ ngã nhào xuống đất.
Ngao Lôi khẽ nói: “Lão tử tinh thần rất bình thường, tiểu tử ngươi làm Long Vương quá nên bị ngốc rồi à? Ngay cả cha mình cũng nghi ngờ sao?”
Cảm giác quen thuộc, tình cha quen thuộc.
Ngao Dạ xoa cục u trên đầu nhưng trong lòng tràn đầy vui sướng.
Phụ vương không điên, nói cách khác tin tức này không phải giả, Đại cô cô thật sự không chết?
Niềm vui sướng khôn cùng lập tức phun trào trong lòng Ngao Dạ khiến ông lập tức cảm thấy áp lực trên vai nhẹ đi rất nhiều.
Nên biết, với Long tộcBắc Hải mà nói, danh xưng Hắc Long Vương này không chỉ đại diện cho sức mạnh và quyền lực mà còn đại diện cho tráh nhiệm.
Chỉ có người thực sự trấn áp được tất cả yêu tộc Bắc Hải, đồng thời uy hiếp được tứ vực khác mới có thể bước lên được vương vị.
Và người ngồi lên vương vị này đều phải cẩn thận quản lý, đối mặt với sự uy hiếp bốn phương, cân nhắc đến tất thảy những kẻ địch có khả năng uy hiếp Hắc Long tộc.
Thẳng thắn mà nói, áp lực của Ngao Dạ rất lớn, mỗi khi trời tối ông đều thức trắng đêm khó ngủ, ngay cả tóc cũng rụng đi rất nhiều.
Bây giờ Ngao Dạ nghe nói cô cô Ngao Băng không chết thì giống như đứa trẻ không nơi nương tựa lập tức tìm được chỗ dựa, cả thân rồng cảm thấy phấn chấn tinh thần.
Dù sao, ông cũng nghe truyền kỳ của Ngao Băng cô cô mà lớn lên.
“Phụ vương, Ngao Băng cô cô hiện tại đang ở đâu? Hài nhi sẽ dẫn các trưởng lão đích thân đi nghênh đón cô cô trở về!”
Ngao Lôi lạnh lùng nói: “Không cần như thế, giờ đại tỷ đã ký kết khế ước Long Thần với tieẻu tử nhân tộc Thần Tiêu thánh địa.”
“Tỷ ấy đã dùng thần thức đưa tin nói ở chiến trường thượng cổ lâu lắm rồi, tạm thời không muốn trở về Hắc Long đảo, dự định sẽ du ngoạn khắp nơi tại nhân tộc.”
Ngao Dạ hơi sững sờ: “Ngao Băng cô cô ký kết khế ước Long Thần với nhân tộc? Như vậy... như vậy không phải làm càn quá sao?”
Mặc dù Nhân Gian Hành Tẩu mỗi đời đều sẽ ký kết khế ước với hậu duệ hạch tâm của Long tộc.
Chương 448: Cưỡi rồng có cảm giác gì! (2)
Nhưng Ngao Băng là ai? Đây là thiên kiêu mạnh nhất của Hắc Long tộc vạn năm qua, trong nhân tộc ai có thể xứng với nàng ta?
Ngao Lôi bất đắc dĩ nói: “Theo lời tỷ ấy, vị nhân tộc này là Thánh tử Thần Tiêu thánh địa, có thiên phú tu tiên mạnh hơn tỷ ấy, hơn nữa còn vô cùng anh tú.”
“Đại tỷ tin rằng ký kết khế ước Long Thần với vị Thánh tử này, bảo vệ hắn trưởng thành, sau này rất có thể sẽ có được vị trí Đại đế.”
“Đến lúc đó, cả Hắc Long tộc chúng ta cũng vinh dự theo.”
Về chuyện “Thần Tiêu Thánh tử có thiên phú mạnh hơn nàng ta” mà lão tỷ mình nói, trong lòng Ngao Lôi vẫn còn đặt dấu chấm hỏi chưa dám tin.
Nói đùa cái gì vậy, thiên phú của Ngao Băng cỡ gì?
Nhìn khắp tất cả thiên kiêu nhân tộc vạn năm nay thiên phú có thể sánh cùng không quá ba người.
Hơn nữa thiên phú của bọn họ cùng lắm là sàn sàn ngang với Ngao Băng, thực sự áp chế được Ngao Băng chỉ có Hoang Thạch đế quân.
Thần Tiêu Thánh tử không biết từ đâu xuất hiện này trước đây còn chưa từng nghe nói đến, đại tỷ nói với ta thiên phú của hắn còn mạnh hơn tỷ? Đang trêu rồng đấy à?
Trong mắt Ngao Lôi, sở dĩ lão tỷ nhà mình ký kết khế ước Long Thần với Thần Tiêu Thánh tử trọng điểm vẫn là ở “vô cùng anh tuấn” kia.
Dù sao là Nhị đệ, Ngao Lôi và Ngao Băng lớn lên cùng nhau nên hiểu rất rõ tính mê trai đẹp của tỷ tỷ mình.
Tỷ ấy đã nhẫn nhịn trên chiến trường thượng cổ vạn năm rồi, nếu quả thật được một thiếu niên nhân tộc vô cùng anh tú cứu, trong lúc ý loạn tình mê đã ký kết khế ước Long Thần thì cũng rất bình thường.
Ngao Dạ bất đắc dĩ nói: “Vậy phụ vương, chú ta cứ để Ngao Băng cô cô ở lại Thần Tiêu thánh địa như vậy sao?”
Nếu niết bàn trùng sinh, chỉ e tu vi của Ngao Băng cô cô hiện tại sẽ không cao lắm!
Lỡ như gặp phải nguy hiểm chẳng phải sẽ hỏng bét sao?
Ngao Lôi nói: “Hắc Long đảo bây giờ ngoài những lão tổ tông thọ nguyên đã tiêu hao hết rơi vào trạng thái ngủ say bối phận của đại tỷ là cao nhất.”
“Đại tỷ tạm thời không muốn trở về Long Đảo, chúng ta cũng không cách nào miễn cưỡng tỷ ấy, có điều đúng là cần bảo đảm sự an toàn của tỷ ấy.”
“Thế này đi! Con đích thân đến Thần Tiêu thánh địa đưa cho đại tỷ một đội Long Thần vệ vậy!”
“Nhớ phải lựa chọn kỹ lưỡng, buộc phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Đại tỷ!”
“Nếu Đại tỷ mất một cọng tóc nào thì con tự đến Xích Diễm Hỏa sơn tìm vi phụ lãnh phạt!”
Cơ thể Ngao Dạ hơi run lên: “Mong phụ vương yên tâm, hài nhi giờ sẽ làm ngay!”
Gừ!!!
Một tiếng rút vang lên, Ngao Dạ hóa thành chân thân.
Hắc Long ra khỏi Bắc Hải mang theo sóng gió vạn trượng, trời đất đều biến sắc!
...
Không nhắc đến cao tầng của Hắc Long đảo Bắc Hải nữa vì lúc này Ngao Băng tái hiện đã chấn động cả ngũ vực.
Dưới Thần Tiêu Thánh Tử phong, Tề Thiếu Huyền một lần nữa trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người mặc dù y rất không muốn.
Gọi? Không gọi? Gọi? Không gọi? Gọi? Không gọi?
Cơ thể Tề Thiếu Huyền bao phủ trong tử khí, tâm thái toàn thân đều đang nổ tung, mỗi tế bào trên cơ thể đều đang rất xấu hổ.
Nam tử hán đại trượng phu, tài nghệ không bằng người ta muốn chém giết muốn róc thịt dĩ nhiên là muốn làm gì cũng được, thế nhưng đều là thiên kiêu ngươi lại đem bối phận ra ép người ta thì cũng quá đáng quá!
Tề Thiếu Huyền chân thành nhìn Thẩm Thiên, ho nhẹ nói: “Nghe nói Thần Tiêu Thánh tử khí độ phi phàm, tài tình kinh thế, hôm nay gặp mặt quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt.”
“Tề mỗ đã từng buông lời cao ngạo “lấy một địch bốn” đối chiến các vị, là Tề mỗ đường đột quá đáng, hôm nay mong được tạ tội với các vị.”
“Thần Tiêu tứ kiệt, vị nào cũng thiên tư tài tỉnh đủ để khinh thường Đông Hoang, đúng là địa linh nhân kiệt.”
Thẳng thắn mà nói, với sự kiêu ngạo của Tề Thiếu Huyền, bảo y tán thưởng Thần Tiêu thánh địa một cách trái lương tâm như vậy thật sự là đang làm khó y.
Nhưng y có thể làm được gì?
Cách tốt nhất bây giờ đó là không nhắc đến Ngao Băng mà chuyển sang chủ đề khác.
Đáng tiếc tâm địa gian xảo ấy của Tề Thiếu Huyền đã bị Ngao Băng nhìn thấu: “Ê, đừng có lái sang chuyện khác, mau gọi tiểu thúc công đi!”
Tề Thiếu Huyền: “...”
Trên mặt Tề Thiếu Huyền cố nặn ra nụ cười miễn cưỡng, y nhìn Thẩm Thiên: “Ban nãy Tề mỗ đã cùng ba vị Phương Thường, Trương Vân Đình, Trương Vân Hi luận bàn, thu hoạch được khá nhiều cảm ngộ. Lần này Tề mỗ phải trở về bế quan, ngày khác trở lại bái phỏng Thánh tử.”
Dứt lời, Tề Thiếu Huyền hóa thành một đạo tử khí trực tiếp bỏ chạy về phía Hắc Long chiến xa muốn vắt chân lên cổ rời đi.
Không còn cách nào khác, bối phận đè chết người, không rút cũng không được!
Ngao Băng nhìn Tề Thiếu Huyền đang chạy trối chết, trên gương mặt non nớt nở nụ cười lạnh: “Ngay cả cô nãi nãi cũng không gọi còn không biết xấu hổ ngồi xe Long tộc ta?”
Gừ!!!
Tiếng rồng ngâm vang lên, gương mặt Ngao Băng đầy uy nghiêm.
Cùng với tiếng rồng ngâm vang lên, sáu con Hắc Long vốn đang kéo Hắc Long chiến xa đều bắt đầu run rẩy.
Bọn chúng hất thẳng Tề Thiếu Huyền khỏi chiến xa sau đó lôi chiến xa hấp tấp bay thẳng về phía Ngao Băng, từng con bò rạp người trước mặt Ngao Băng.
Ở Long tộc, Hắc Long cao phẩm có lực áp chế tuyệt đối đối với Hắc Long cấp thấp.
Huống hồ lúc này tuy tu vi của Ngao Băng giảm rất nhiều nhưng vẫn có tu vi gần Nguyên Anh kỳ, chiến lực hoàn toàn có thể áp chế được sáu con Hắc Long.
Hai tầng áp chế huyết mạch và chiến lực, cho dù Ngao Băng bắt hai con Hắc Long và bốn con Hắc Giao này đi chết thì ắt hẳn bọn chúng cũng không dám phản kháng.
Ngao Băng nhẹ nhàng vuốt ve chiến xa uy vũ bất phàm, hờ hững nói: “Tiểu chất tôn, chiến xa này hẳn là của ngươi!”