Ngao Ô nhìn Ngao Băng đầy bá khí bên cạnh, lựa chọn rụt đầu: “Nếu cô nãi nãi thích thì chiến xa này sẽ tặng cho cô nãi nãi.”
Tề Thiếu Huyền: “...”
Gương mặt Ngao Ô tươi cười: “Mặc dù cấp bậc thấp một chút, Giao Long kéo xe hơi yếu một chút nhưng dù sao cũng là chút tâm ý của điệt tôn.”
“Cô nãi nãi ta nhận, về phần tiểu tử nhân tộc này, ngươi rốt cuộc có chút tiếng nói nào không vậy? Bổn cung thọ nguyên vạn năm mà không nhận được một tiếng cô nãi nãi à? Không biết lễ nghi!”
Linh khí tử sắc cuồn cuộn điên cuồng, vẻ mặt Tề Thiếu Huyền như ăn phải giày thối.
Ngao Ô bên cạnh nhỏ giọng lầm bầm: “Thiếu Huyền ca, huynh nên gọi một tiếng đi! Long đảo bây giờ bối phận cô nãi nãi là lớn nhất đấy!”
“Nếu huynh thật sự vô lễ với người, cha và gia gia chắc chắn nổi giận, đến lúc đó lỡ như cưỡng ép giải trừ khế ước Long Thần, chúng ta sẽ không thể chơi chung với nhau nữa đâu.”
Khóe miệng Tề Thiếu Huyền giật điên cuồng, mồm cố nặn ra mấy chữ: “Cô... Cô... Cô...”
Ngao Băng bĩu môi: “Cái gì cô cô? Là cô nãi nãi! Định hạ luôn bối phận ta đấy à!”
“Còn nữa, nói lớn một chút, bổn cung không nghe thấy gì cả.”
“Cô... Cô nãi nãi!”
Tiếng gầm gừ điên cuồng vang lên vang lên trong linh khí tử sắc.
Cô nãi nãi miễn cưỡng có thể gọi, tiểu thúc công không cần phải suy nghĩ!!!
Cả người Tề Thiếu Huyền hóa thành một đạo hồng quang tử sắc bắn về phía bầu trời xa xa.
Trong lòng y đã hoàn toàn không còn ý định khiêu chiến Thẩm Thiên nữa vì đứng trước mặt Long Nữ lưu manh này thêm khắc nào, đạo tâm của y sẽ run rẩy dữ gội khắc ấy.
Thần Tiêu Thánh tử đáng ghét, sao không chiếu đấu chính diện với Tề mỗ mà lại nghĩ ra biện pháp Cô nãi nãi miễn cưỡng có thể gọi, tiểu thúc công không như vậy.
Rốt cuộc hắn đào đâu ra lão cổ đồng không biết lý lẽ này vậy!
Tề Thiếu Huyền từ nhỏ đến lớn chưa từng xui xẻo đến như vậy!
Lần này thật sự quá mất mặt!
...
“Băng tỷ tỷ, bối phận của tỷ đúng là ép chết người đấy!”
Thẩm Thiên nhìn Tề Thiếu Huyền “chạy trối chết” khóe miệng không khỏi giật giật.
Ngao Băng này nhìn như Tiểu cô nương năm sáu tuổi nhưng trên bản chất vẫn là cự long tà ác!
Người ta ngàn dặm xa xôi chạy đến Thần Tiêu thánh địa để khiêu chiến, cuối cùng khiêu chiến thế nào mà lại phát hiện ra một cô nãi nãi từ trên trời rơi xuống.
Hơn nữa mục tiêu khiêu chiến còn biến thành tiểu thúc công của mình, trải nghiệm này chỉ nghĩ thôi cũng phát điên rồi.
Ai nói ngực to sẽ không có não? Băng tỷ tỷ có đến hai ngọn núi tà ác nhưng mà rõ ràng là không hề ảnh hưởng gì đến trí thông minh có được không hả, mà hình như còn giúp tăng thêm trí lực nữa.
Đương nhiên, Thẩm Thiên cảm thấy rất vui vì Ngao Băng chỉ dựa vào cái mồm mà dọa cho Tề Thiếu Huyền bỏ chạy.
Trải nghiệm bị Tà Linh giáo nhắm vào tước đó không lâu tại Vô Lượng cổ quốc đã khiến Thẩm Thiên nhận thức được vấn đề súng bắn chim đầu đàn, khiêm tốn mới là vương đạo.
Giờ danh tiếng của Thẩm Thiên ở Đông Hoang bây giờ đã đủ lớn rồi.
Ở một mức độ nào đó thậm chí đã ngang bằng với địa vị của Tề Thiếu Huyền không hề rơi vào thế hạ phong rồi.
Nếu hắn còn chính diện đánh bẹp Tề Thiếu Huyền vậy thì chẳng phải đã hoàn toàn trở thành thiên kiêu hàng đầu tuyệt đối ở Đông Hoang sao?
Ở nơi cao không khỏi rét vì lạnh!
Những gì Diệp Kình Thương và Sở Long Hà gặp phải nói với Thẩm Thiên rằng, cao ngạo không có kết chủ tốt, cứ làm kẻ âm hiểm như Thánh chủ sư tôn là an toàn nhất.
Vì vậy, đối với kết quả Tề Thiếu Huyền không đánh mà chạy lần này, Thẩm Thiên vô cùng hài lòng.
Vừa bảo vệ được tôn nghiêm của Thánh địa vừa không phải tiến lên đầu sóng ngọn gió.
Quá ổn định!
...
Ngao Băng liếc nhìn Thẩm Thiên: “Tiểu tử ngươi rõ ràng có thể treo tên đó lên đánh sao cứ kìm nén không ra tay vậy?”
Thẩm Thiên cười nói: “Vạn sự dĩ hòa vi quý, Băng tỷ tỷ đã nói theo bối phận hắn phải gọi ta một tiếng tiểu thúc công, ta mà đánh hắn chẳng phải ỷ lớn hiếp nhỏ à!”
Ngao Băng liếc mắt, phong tình vạn chủng.
Đúng vậy, Thẩm Thiên cũng không biết nàng ta sao có thể dùng thân thể năm sáu tuổi này để có được cái liếc mắt phong tình vạn chủng đến thé.
Chỉ có thể nói rằng trong cơ thể con rồng cái này có thể còn cất giấu cả huyết thống của hồ ly Thanh Khâu!
Ngao Băng chậm rãi tiến vào chiến xa Hắc Long, kiểm tra một chút: “Mặc dù đơn sơ chút, nhưng cũng tạm đủ dùng tặng cho ngươi đi!”
Sau này ngươi cùng bổn cung đến Hắc Long đảo thì sẽ bảo tiểu tử Ngao Lôi kia đổi cho ngươi tọa giá tốt một chút.”
“Nam nhân ký kết khế ước Long Thần với bổn cung, đương nhiên bổn cung sẽ không để ngươi phải chịu ấm ức.”
“Nào, lên xe đi! Bổn cung dẫn ngươi đi hóng gió một chút!”
Thẩm Thiên nhìn Ngao Băng rõ ràng thân chỉ cao một mét hai mà hai ngọn núi lại cao vút cực kỳ tà ác khóe miệng giật giật điên cuồng.
Cái thị cảm “Dì à, ta không muốn cố gắng” nồng đậm này rốt cuộc ở đâu ra vậy?
Ngươi cho rằng ta đường đường là Thần Tiêu Thánh tử mà có thể không kìm được vứt bỏ tiết tháo vì chiến xa Hắc Long nhìn rất ngầu này sao?
Hừ, ngươi đoán đúng rồi!
Không có nam nhân nào có thể chống cự được sự mê hoặc của con xe này!
Thẩm Thiên đi đến trước Hắc Long chiến xa, nhẹ nhàng vuốt ve mấy con Hắc Long khổng lồ kia.
Mặc dù Thẩm Thiên có tự tin với thực lực của mình bây giờ một kiếm chém rơi đầu mấy con Hắc Long này cũng không hề khó khăn.
Nhưng chém thì chém, có thể hàng phục sáu con Hắc Long như thế này kéo xe, về phương diện ngầu và cảm giác thỏa mãn quá đủ để khiến người ta mong đợi.
Thế là dưới Thánh Tử phong, Trương Vân Hi u oán nhìn sư đệ nhà mình leo xe của tiểu yêu tinh Long tộc kia.
Hừ!
Sáu con giao long cùng nhau ngửa mặt lên trời ngâm dài, đằng vân giá vũ bay lên chín tầng mây.
Chương 450: Cưỡi rồng có cảm giác gì! (4)
Thẩm Thiên ngồi trên chiến xa có thể cảm nhận rõ cảm giác sảng khoái kịch liệt khi giao long tăng tốc.
Trong lúc nhất thời, Thẩm Thiên cuối cùng cũng cảm nhận được vì sao những Thánh tử, thiên kiêu kia rõ ràng có thể ngự khí phi hành mà cứ nhất định phải điều khiển chiến xa.
Loại khoái cảm đua xe này ngự khí phi hành hoàn toàn không thể so sánh được.
Thẩm Thiên vươn tay vuốt ve đám mây bên người, dư quang nhìn về phía Ngao Băng.
Không biết Long Kỵ sĩ thật sự có cảm giác như thế nào, tốc độ có nhanh hơn chạy xe không?
Chẳng lẽ, hai cái sừng kia dùng để giữ thăng bằng? Hay đó là tay lái điều khiển hướng bay.
Thẩm Thiên bắt đầu thất thần rồi!
Bỗng nhiên, bên tai vang lên tiếng của Ngao Băng: “Cái tên này nhìn chằm chằm bổn cung làm gì?”
Thẩm Thiên phản xạ có điều kiện nói: “Ta đang nghĩ, cưỡi trên lưng tỷ sẽ có cảm giác như thế nào...”
Nói còn chưa dứt lời, Thẩm Thiên đột nhiên bừng tỉnh, trên trán toát mồ hôi lạnh.
Có điều nằm ngoài dự liệu của hắn là Ngao Băng không hề nổi giận mà chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Thiên: “Ngươi có muốn thử một chút không?”
Thẩm Thiên cảm nhận thấy hình như nhiệt độ trong không khí đang giảm xuống, ý chí ham sống lập tức tăng vọt: “Không muốn, không muốn chút nào!”
Không muốn cưỡi? Còn không hề muốn cưỡi chút nào?”
Gừ!!!
Tiếng gầm gừ của Hắc Long vang lên trong chiến xa: “Dám sỉ nhục bổn cung, chịu đánh đi!”
Thượng Thương Long Trảo!
Xích Long Thổ Tức!
Phá Thể Long Tiên!
Huyền Băng Bổng Bổng Chùy!
...
Trên chín tầng mây, ba động năng lượng mênh mông quét sạch tám hướng.
Tất cả tầng mây đều đang bị quét sạch trong chiến đấu kịch liệt, bầu trời xanh vạn dặm không mây.
Hắc Long chiến xa chấn động càng ngày càng mãnh liệt, càng ngày càng mãnh liệt, từng vết nứt bắt đầu xuất hiện.
Đây chính là chiến xa đặc chết bằng linh kim thượng phẩm, cho dù Nguyên Anh kỳ đỉnh phong toàn lực xuất thủ cũng khó làm tổn thương mảy may.
Chỉ sợ chỉ có cường giả Hóa Thần kỳ mới có thể tùy tiện phá hỏng chiến xa, vậy mà bây giờ trong lúc Thẩm Thiên và Ngao Băng vật lộn đã bị dư âm đánh cho rạn nứt.
Màn này nếu để những người khác nhìn thấy, chỉ sợ cằm sẽ rơi xuống đất mất.
Ầm!!!
Hai chân Ngao Băng bị Phệ Tiên đằng trói chặt, hai tay cũng bị Thẩm Thiên giữ lấy, cả người bị ép trên ghế chiến xa.
Thẩm Thiên rất bất đắc dĩ, mặc dù biết rõ vị trước mặt là lão yêu tinh vạn năm nhưng gương mặt nhỏ non nớt với thân hình một mét hai kia khiến hắn cứ có cảm giác tội lỗi như đang bắt nạt Tiểu cô nương vậy.
“Buông bổn cung ra, buông bổn cung ra! Đợi bổn cung khôi phục công lực sẽ cào chết ngươi!”
Ngao Băng dốc hết sức giãy dụa nhưng nàng ta bất đắc dĩ phát hiện, mình đường đường là Huyết Ma Hắc Long cửu phẩm mà lại bị Thẩm Thiên áp chế về sức mạnh.
Đáng ghét, nam nhân này rốt cuộc muốn làm gì!
Muốn lập uy với bổn cung, chứng minh thiên phú mạnh hơn bổn cung sao?
Nghe nói có vài nhân tộc biến thái lúc hàng phục yêu sủng sẽ dùng roi quật vào mông yêu sủng.
Chẳng lẽ bổn cung nhìn nhầm người, tên trông tướng mạo đường đường này thực ra cực kì tà ác, muốn chinh phục bổn cung?
Tư thế bị áp chế hoàn toàn này khiến trong lòng Ngao Băng dâng lên sự ấm ức khôn nguôi.
Dù là loạn thế vạn năm trước thiên kiêu tụ tập thì nàng ta cũng chưa từng bị người ta hoàn toàn áp chế thế này, gần như vô địch quét ngang đồng giai.
Cho dù là trong trận chiến với kẻ thù truyền kiếp Bất Tử Hoàng Hậu, Ngao Băng cũng cân tài cân sức, bên tám lạng người nửa cân.
Nhưng tu vi của Thẩm Thiên mới chỉ Thất Chuyển Kim Thân, ở một mức độ nào đó còn chưa bằng Ngao Băng, vậy là trận chiến của hai ngươi lại là kết cục Ngao Băng bị áp chế hoàn toàn.
Điều này khiến nàng ta thân là Long tộc kiêu ngạo rất khó tiếp nhận!
Long tộc sùng bái cường giả, nhưng dù sao Ngao Băng nàng ta cũng là công chúa Long tộc, nếu thật sự bị Long Kỵ sĩ dùng roi thuần phục thì cũng xấu hổ quá, sao hắn có thể làm vậy?
Trong vạn năm qua, lần đầu tiên Ngao Băng rơi vào trạng thái hoài nghi long sinh.
Nhưng sự thật chứng minh, Ngao Băng này đúng là đã bị chứng hoang tưởng rồi.
Sau khi Thẩm Thiên trói chặt hai chân hai tay nàng ta thì chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh nhìn nàng ta.
Trên mặt Thẩm Thiên lộ vẻ khó xử, bất đắc dĩ nói: “Băng tỷ tỷ, ta thật sự biết sai rồi, tỷ tha thứ cho ta nhé!”
Ngao Băng: “???”
Ngươi buộc bổn cung như cái bánh chưng là muốn bổn cung tha thứ cho ngươi?
Hơn nữa ngươi biết sai cái búa, ngươi biết ngươi sai cái gì không? Biết ta giận cái gì không?
Thế nào gọi là “ngươi không muốn, không hề muốn một chút nào”? Long Kỵ sĩ chẳng phải nên cưỡi rồng sao?
Ngươi nói không muốn thử chẳng phải là xem thường bổn cung sao? Chẳng lẽ bổn cung không xứng để ngươi cưỡi à?
Trên chín tầng mây, sáu con giao long vẫn bay trên bầu trời.
Không ai biết, một khắc trước trưởng công chúa Bắc Hải Ngao Băng nhẹ nhàng đánh lui Tề Thiếu Huyền giờ khắc này tâm trạng đang liên tục nổ tung.
...
Ở một bên khác, trong góc sân bí ẩn nào đó ở Thần Tiêu thánh thành.
Tề Thiếu Huyền ngồi chồm hổm ở cổng, cả người trông như một củ cải.
Chuyến đi Thần Tiêu thánh địa lần này khiến y trải qua thất bại lớn nhất trong đời, đạo tâm cũng hơi bị dao động.
Bên cạnh y, Thần Trung Thiên và Ngao Ô hai mặt nhìn nhau, cũng không biết nên khuyên nhủ như thế nào, dù sao thì lão ca cũng thê thảm quá.
Thần Trung Thiên đồng tình nhìn Tề Thiếu Huyền, thẳng thắn mà nói hắn ta đại khái có thể cảm nhận được sự ấm ức của Tề Thiếu Huyền, bởi vì hắn ta cũng từng bị Thẩm Thiên chơi một vố rồi.
Tên Thần Tiêu Thánh tử này thật thâm độc!
Lúc trước hắn ta vì gặp phải Thẩm Thiên mà bị đả kích đến mức Kim Đan vỡ nát.
Bây giờ nhìn thấy dáng vẻ này của Tề Thiếu Huyền, Thần Trung Thiên lờ mờ cảm thấy tập này hình như hắn từng xem rồi.
“Trung Thiên, ngươi nói lần này ta đến Thần Tiêu thánh địa có phải là một lựa chọn sai lầm không? Thật... thật mất mặt!”
Tề Thiếu Huyền chậm rãi mở miệng, gương mặt vốn cũng được coi là anh tuấn với đôi mắt sáng mày kiếm lúc này đang tràn ngập “sầu não”, không còn hăng hái nữa.
Chẳng còn cách nào khác, con đường y đi là con đường vô địch.
Đường vô địch tức là tin rằng mình có thể quét ngang cùng giai, cùng thế hệ, có ta vô địch.
Nhưng lần này y đến Thần Tiêu thánh địa đầu tiên bị Phương Thường to gan cản lại, bị Phương Thường liên thủ với Trương Vân Hi áp chế.
Sau đó, y còn bị lão yêu tinh của Long tộc Ngao Băng dùng tu vi cùng giai một chưởng ép lui, liên tục gặp khó khăn, khí thế vô định đã chẳng còn lại gì.
Sau đó, vấn đề bối phận đã cho Tề Thiếu Huyền một kích trí mạng.
Đường đường là Tử Phủ Thánh tử thiên kiêu tuyệt đại, đứng đầu bảng xếp hạng Kim Đan, thấp hơn người ta một bối phận đã không chịu được rồi chứ nói chi thấp hơn cả hai bối phận.
Vừa nghĩ đến việc tổ chức tình báo vô lượng của Đông Hoang sẽ đem việc này thêm mắm thêm muối thành thứ gì đó công khai cho mọi người thì Tề Thiếu Huyền đã thấy tê cả da đầu rồi.
Thần Trung Thiên nhìn lão đại thất bại như vậy trong lòng cũng không dễ chịu.
Mặc dù đi theo Tề Thiếu Huyền chủ yếu là bởi vì “Tề Thiếu Huyền huynh của ta có tư thái của đại đế”.
Chương 451: Cưỡi rồng có cảm giác gì! (5)
Nhưng đãi ngộ Tề Thiếu Huyền dành cho Tề Thiếu Huyền thực sự khá tốt. Lúc Kim Đan của Thần Trung Thiên sụp đổ tẩu hỏa nhập ma, Tề Thiếu Huyền đã không tiếc tặng cho hắn ta một lượng lớn Niết Bàn Thánh dịch để trợ giúp.
Thậm chí Tề Thiếu Huyền còn truyền thụ cho Thần Trung Thiên một phần “Bất Diệt Niết Bàn Đế kinh”, cũng có thể coi là tình thâm nghĩa trọng.
Nghĩ nghĩ, Thần Trung Thiên nói: “Sư huynh, thực ra huynh không cần cảm thấy mất mặt, đây... đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi.”
“Huynh nghĩ xem, mặc dù huynh từng đánh tiếng muốn dùng một địch bốn trấn áp Thần Tiêu tứ kiệt.”
“Nhưng chẳng phải vẫn chưa đánh sao? Huynh chỉ mới đấu pháp với ba tam kiệt kia thôi.”
“Hơn nữa ba tam kiệt kia liên thủ cũng không thể đánh bại huynh điều này đủ để chứng minh sự cường đại của huynh rồi.”
“Còn về chuyện bối phận, nếu Long Nữ nhỏ kia thật sự là Trưởng công chúa Hắc Long đảo Bắc Hải Ngao Băng vạn năm trước thì cũng chẳng có gì phải mất mặt cả.”
“Dù sao trong cổ tịch cũng có ghi, Ngao Băng là Huyết Ma Hắc Long cửu phẩm chí cao vô thượng của Hắc Long tộc.”
“Nhìn khắp ngũ vực vạn năm qua thiên tài có thể sánh ngang với nàng ta chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.”
“Thiếu Huyền sư huynh mới hơn hai mươi tuổi, còn lão yêu tinh vạn năm trước đã đã mấy ngàn tuổi, kinh nghiệm chiến đấu thực sự phong phú hơn huynh đến mức không thể nào tưởng tượng được.”
“Sư huynh có thể giao thủ một chiêu không rơi vào thế hạ phong với lão yêu tinh Ngao Băng kia cũng đủ để kiêu ngạo khắp ngũ vực rồi.”
Tề Thiếu Huyền bất đắc dĩ nói: “Thế nhưng Thần Tiêu Thánh tử ký kết Khế ước Long Thần với Ngao Băng, theo bối phận hắn...”
Thần Trung Thiên an ủi: “Thiếu Huyền sư huynh, không nói đến chuyện Thần Tiêu Thánh tử rốt cuộc có ký kết Khế ước Long Thần với Ngao Băng thật hay không, cho dù có ký thật thì đã sao chứ?”
“Giới Tu tiên dù sao cũng cường giả vi tôn, tu vi của Thần Tiêu Thánh tử chẳng qua chỉ là Kim Đan kỳ mà thôi, há có thể xứng với thân phận của Ngao Băng sao?”
“Sau này hắn đến Hắc Long đảo, những Hắc Long cấp Thánh chí tôn ckia sao có thể cam tâm tình nguyện cúi đầu hành lễ với hắn?”
“Chỉ e không lâu sau, trưởng lão Long tộc sẽ hủy bỏ thân phận Nhân Gian Hành Tẩu Long tộc của hắn thôi.”
“Đến lúc đó, bối phận cao gì đấy chẳng qua chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước mà thôi.”
Tề Thiếu Huyền như có điều suy nghĩ: “Nhưng dù nói thế nào, chuyến đi Thần Tiêu thánh địa lần này ta vẫn mất hết thể diện.”
Thần Trung Thiên suy nghĩ một chút, nói: “Thực ra nếu Thiếu Huyền sư huynh muốn mau chóng loại trừ sức ảnh hưởng của chuyện lần này thì vẫn có cách.”
Tề Thiếu Huyền hai mắt tỏa sáng: “Xin lắng tai nghe.”
Thần Trung Thiên nhìn qua Chiến Thần Tháp tỏa ra ánh sang màu tím phía xa, nói: “Khắp Đông Hoang bây giờ nổi tiếng nhất là Chiến Thần Tháp này.”
“Phàn những thiên kiêu nổi tiếng đều mong có thể vượt được thật nhiều ải trong Chiến Thần Tháp, có thể lưu danh của mình trên “bia Chiến Thần Tân Tú”, thậm chí là trên “bia Chiến Thần tổng”.
“Thần mỗ trước đó đã từng cố ý tra xét “bia Chiến Thần Tân Tú” và “bia Chiến Thần tổng” hiện nay, xếp đầu của bia Tân Tú là đệ nhất thiên kiêu Nam Cương, Khổng Mộng.”
“Nàng ta được đánh giá là thiên kiêu năm sao, đứng thứ sáu trên bia Chiến Thần tổng, thậm chí còn trên cả Thần Tiêu Thánh chủ năm đó.”
“Còn xếp thứ hai bia Tân tú là Thần Tiêu thánh địa Phương Thường, đứng thứ mười ba trên bia Chiến Thần tổng.”
Tề Thiếu Huyền ngẩn người: “Vậy Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên đâu? Hắn xếp thứ mấy?”
Thần Trung Thiên cười nhạo nói: “Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên chưa từng được lưu danh trên bia Chiến Thần, nghe nói là không muốn khiến những người vượt ải khác bị đả kích.”
“Có điều theo đệ thấy, chẳng qua các đệ tử Thần Tiêu thánh địa đang chém gió giúp Thánh tử nhà mình ra vẻ thần bí thôi!”
“Đứng đầu bia Tân Tú của Chiến Thần Tháp Đông Hoang lại là thiên kiêu Nam Cương, điều này thật sự là mất mặt.”
“Nếu Thiếu Huyền sư huynh có thể quét ngang Chiến Thần Tháp, bước lên được bảo tọa thiên kiêu sáu sao, giành vị trí thủ khoa của bia Tân tú, dựa vào danh hiệu thiên kiêu sáu sao thứ hai vạn năm nay của huynh, Bắc Đẩu thánh địa và Tử Phủ thánh địa tuyên truyền thêm nữa thì chắc chắn có thể quét sạch ngũ vực.”
Đến lúc đó, chỉ vấn đề “bối phận” nho nhỏ kia căn bản chẳng ai thèm quan tâm đâu.
Có lý!
Tề Thiếu Huyền nghe Thần Trung Thiên nói xong mắt mở to tỏa sáng: “Trung Thiên ơi Trung Thiên, trước kia sao ta không nhận ra đệ lại có trí tuệ vậy chứ?”
Thần Trung Thiên cười nói: “Người ta phải trải qua trắc trở mới có thể trưởng thành, lần tẩu hỏa nhập ma kia đã giúp đệ học được rất nhiều điều.”
“Thiếu Huyền sư huynh, để sức ảnh hưởng của việc huynh khiêu chiến Chiến Thần Tháp lớn hơn, đệ đề nghị huynh phát trực tiếp.”
Tề Thiếu Huyền hơi sững sờ: “Trực tiếp là thế nào?”
Thần Trung Thiên cười nói: “Sư huynh có chỗ không biết, cái gọi là trực tiếp tức là cho người ta quan sát huynh chiến đấu.”
“Huynh có thể khiêu chiến vài thiên kiêu năm sau trong Chiến Thần Tháp, biểu hiện càng nhẹ nhàng càng tốt, như vậy sẽ càng hấp dẫn sự chú ý.”
“Đợi sau khi thời cơ chín muồi, Thiếu Huyền sư huynh lại khiêu chiến thiên kiêu sáu sao khiến tất cả người xem chấn động.
Trong đầu Tề Thiếu Huyền tưởng tượng ra hình ảnh ấy, trong mắt dần tỏa sáng.
Chiến ý vốn biến mất một lần nữa đã trở về trên người y, thăng hoa cực điểm!
Sau khi Tề Thiếu Huyền điều tức sơ một lúc khôi phục trạng thái bản thân trở về đỉnh phong.
Sau đó y đeo mặt nạ nhanh chóng lao về phía Chiến Thần Tháp.
Tề Thiếu Huyền cũng không định phát trực tiếp ngay vì giờ y đang bực bội, muốn ra tay phát tiết trước đã.
Tề Thiếu Huyền tránh đám quần chúng thích bàn chuyện người ta kia, chậm rãi đi vào Chiến Thần Tháp.
Rất nhanh y đã xuất hiện trong hư không tử sắc, xung quanh vang lên giọng nữ dịu dàng.
“Thánh tử trẻ tuổi, hoan nghênh ngươi tiến vào lôi đài Chiến thần.”