Đây là Tháp Linh của Chiến Thần tháp sao?
Trong lòng Tề Thiếu Huyền khẽ động, quả nhiên là dịu dàng như lời đồn.
Y hờ hững đứng đấy, bình tĩnh nói: “Tháp Linh, nhờ ngươi giới thiệu kỹ càng giúp ta quy tắc lôi đài.”
Giọng Tháp Linh một lần nữa vang lên: “Rất hân hạnh được giới thiệu với ngài.”
“Lôi đài Chiến Thần là hạch tâm của Chiến Thần tháp, trong đó có lưu lại hình chiếu của vô số thiên kiêu hai giới tiên phàm.”
“Trên lôi đài này ngài có thể luận bàn với bất kỳ thiên kiêu phong cách nào từ xưa đến nay, giúp phong thú thêm kinh nghiệm chiến đấu của ngài.”
“Quy tắc cụ thể như sau: Khiêu chiến thiên kiêu 1 sao giành chiến thắng được thưởng công pháp, truyền thừa chiến tích 1 sao, nếu chiến đấu thất bại bị trừ mười điểm Chiến Thần.”
“...”
“...”
“Khiêu chiến thiên kiêu 4 sao giành chiến thắng được thưởng công pháp, truyền thừa chiến tích 4 sao, nếu chiến đấu thất bại bị trừ ba trăm điểm Chiến Thần.”
“Khiêu chiến thiên kiêu 4 sao, 5 sao, 6 sao giành chiến thắng được thưởng công pháp, truyền thừa chiến tích 5, 6, 7 sao, nếu chiến đấu thất bại bị trừ một ngàn điểm Chiến Thần.”
“Điểm Chiến Thần được đổi từ các loại tài nguyên như linh thạch, pháp bảo, đan dược..., tỷ lệ đại khái là 1 điểm Chiến Thần bằng 10 linh tinh bằng một vạn viên linh thạch.”
Tề Thiếu Huyền lẳng lặng nghe Tháp Linh giới thiệu, xác minh từng thứ đều giống với tình báo mình có được chỗ Thần Trung Thiên, trong lòng đại khái đã hiểu rõ.
Ánh mắt của y dừng lại trên hai bia cổ hai bên lôi đài, thấy trên bia cổ đều có khắc từng cái tên mạnh mẽ, hữu lực.
Bia cổ tương đối lớn kia, khá cổ xưa tỏa ra khí tức cũng mênh mông, nguy nga hơn.
Bia cổ tương đối nhỏ kia trông càng khí thế bức người hơn.
Tề Thiếu Huyền cũng không vội khiêu chiến mà rất tò mò đánh giá bia Chiến Thần Tân Tú.
“Thực lực Phương Thường không kém gì ta lúc Cửu Chuyển Kim Đan kỳ không ngờ chỉ xếp thứ hai trên bia Chiến Thần Tân Tú.”
Tề Thiếu Huyền nhìn hai chữ “Khổng Mộng” đứng đầu bia Chiến Thần Tân Tú trong lòng lờ mờ dâng lên chiến ý: “Thiên kiêu hàng đầu Nam Cương.”
Nếu có cơ hội rất mong được đấu với nàng ta một trận!
Có điều so với Khổng Mộng ở Nam Cương xa xôi, Tề Thiếu Huyền vẫn muốn đánh bại Thẩm Thiên hơn.
Y dò hỏi: “Tháp Linh, nghe ngoại giới đồn rằng Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên là thiên kiêu bảy sao duy nhất của ngũ vực, chuyện này có thật không?”
Giọng Tháp Linh chậm rãi vang lên: “Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên lựa chọn che giấu xếp hạng của mình, không lên bia Chiến Thần Tân Tú và bia Chiến Thần tổng. Trên nguyên tắc tôn trọng quyền riêng tư của tất cả thiên kiêu Chiến Thần Tháp không tiện để lộ những thông tin liên quan đến xếp hạng của hắn.”
Tề Thiếu Huyền ngẫm nghĩ một hồi, lại hỏi: “Vậy lúc Tề mỗ khiêu chiến thiên kiêu có khả năng sẽ được kết hợp tỷ thí với hắn không?”
Tháp Linh trầm mặc một lúc, trả lời chắc chắn: “Có khả năng.”
Suy nghĩ trong đầu Tề Thiếu Huyền xoay chuyển, y lờ mờ cảm thấy Tháp Linh này hình như không phải không có tình người giống như lời đồn của ngoại giới.
Chẳng lẽ vì Tề mỗ ngút trời thần võ, cho nên Chiến Thần Tháp này mới coi trọng ta hơn?
Suy nghĩ trong lòng xoay chuyển, Tề Thiếu Huyền lại thăm dò: “Vậy, có cách nào để Tề mỗ được lựa chọn đấu với Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên không?”
Tháp Linh bình tĩnh nói: “Về nguyên tắc mà nói, độc đấu trong Chiến Thần Tháp sẽ diễn ra ngẫu nhiên, bình thường không chấp nhận đánh cược mang tính định hướng.”
Về nguyên tắc mà nói? Thường thì không chấp nhận?
Mắt Tề Thiếu Huyền sáng lên, nói cách khác là vẫn có thể bất chấp nguyên tắc chấp nhận?
Nghĩ tới đây, Tề Thiếu Huyền vội vàng nói: “Không giấu gì ngươi, Tề mỗ vẫn luôn muốn được luận bàn với Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên một trận, hy vọng Tháp Linh có thể giúp đỡ.”
Tháp Linh bất đắc dĩ nói: “Cái này, Chiến Thần Tháp vận hành theo quy luật pháp tắc riêng, nếu muốn phá giải quy luật sẽ phải tốn rất nhiều năng lượng.”
Tề Thiếu Huyền cắn răng nói: “Thiếu Huyền bằng lòng bỏ giá gấp đôi, không, gấp năm lần để đánh cược mang tính định hướng với Thần Tiêu Thánh tử.”
Giọng nói êm ái của Tháp Linh vang lên: “Không đủ, ít nhất phải gấp mười, cũng tức là một vạn điểm Chiến Thần.”
Một vạn điểm Chiến Thần!
Đây là khái niệm gì? Tương đương với mười vạn viên linh tinh.
Cho dù là giá của một linh khí cực phẩm chẳng qua cũng chỉ chừng này, thậm chí đã gần bằng giá của Chuẩn Thánh khí.
Nên biết toàn bộ gia sản của vài Thiên tôn tán tu cộng lại cũng chưa có được con số mười vạn linh tinh này, đây là một tài sản khổng lồ!
Tuy nhiên đối với Tề Thiếu Huyền mà nói cái giá này cũng chẳng ảnh hưởng gì gân cốt, dù sao hai mươi mấy năm qua y cũng được vận khí thiên mệnh quấn thân, cơ duyên nhiều lắm.
“Thôi được, cái giá này Tề mỗ có thể chấp nhận được!”
Tề Thiếu Huyền nhíu mày: “Chỉ là bên Thần Tiêu Thánh tử sẽ không chiết chứ!”
Tháp Linh cười nói: “Xin ngài yên tâm, Chiến Thần Tháp coi trọng nhất là bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng, tuyệt đối sẽ không để lộ thông tin của ngài.”
Cùng lúc đó, trên chín tầng mây, Thẩm Thiên đang đè chặt Ngao Băng không biết sao bỗng nhiên nhíu mày: “Tề Thiếu Huyền muốn khiêu chiến ta?”
Khi không được tặng một con dê béo chắc chắn không làm thịt thì phí quá! Thẩm Thiên quả quyết nói: “Làm thịt hắn!”
Trong Chiến Thần Tháp Tề Thiếu Huyền không hề biết mình đã bị bán đứng.
Tề Thiếu Huyền nghe thấy lời nói chân thành của Tháp Linh thì liền nhẹ nhàng thở phào, bắt đầu dốc ngược bảo vật trong nhẫn chứa đồ ra: “Đổi ba vạn điểm Chiến Thần trước đi!”
Ba vạn điểm Chiến Thần???
Giọng Tháp Linh lập tức càng thêm nhiệt tình: “Được, xin ngài chờ một chút, bổn tháp lập tức tính giá trị những bảo vật này của ngài!”
Từng kiện Linh khí, dược liệu, bí bảo biến mất trong hư không, chuyển hóa thành điểm Chiến Thần của Tề Thiếu Huyền.
Rất nhanh, trong tài khoản của Tề Thiếu Huyền có hơn ba vạn điểm Chiến Thần.
“Xin hỏi ngài lập tức khiêu chiến Thần Tiêu Thánh tử sao?”
...
Tề Thiếu Huyền nghĩ nghĩ, mặc dù y rất tự tin nhưng trạng thái bây giờ thật sự không được ổn định cho lắm.
Chi bằng tạm thời cứ dùng các thiên kiêu năm sao để luyện tay lấy cảm giác trước đã, đợi ấp ủ lại được thế vô địch thì sẽ đấu một trận đường hoàng với hình chiếu Thần Tiêu Thánh tử.
Chương 453: Cái đó có giá khác (2)
Nghĩ tới đây, Tề Thiếu Huyền bình tĩnh nói: “Trước tiên kết hợp cho Tề mỗ với một vị thiên kiêu năm sau luyện tay một chút đã !”
“Đang kết hợp thiên kiêu năm sao... Kết hợp xong, đánh cược bắt đầu!”
Trên lôi đài chiến thần đột nhiên hiện ra một ánh lửa sáng chói, sau đó một bóng dáng sáng chói ngưng tụ ra.
Một nam tử trẻ tuổi thân hình khôi ngô mặc chiến giáp đỏ, trên lưng hắn ta vác một trường cung đang bốc lửa, bên hông đeo chín trường tiễn màu vàng, toàn thân tản ra khí tức cường đại.”
“Trục Nhật hậu duệ Tiễn Thần tộc, mong đạo hữu chỉ giáo.”
Phương Thiên Long kích trong tay Tề Thiếu Huyền lóe lên tia sáng màu đỏ, ánh mắt như điện nhìn thẳng vào Trục Nhật.
Y có thể cảm nhận được thực lực của vị thiên kiêu trước mặt không yếu, thậm chí có thể nói là còn mạnh hơn phần lớn những thiên kiêu mà y từng đánh bại.
Chí ít trong số những người đứng trên bảng Kim Đan Đông Hoang, Tề Thiếu Huyền cảm thấy chỉ có Thần Tiêu tứ kiệt và Khổ Đa Phật Tử có thể so sánh được.
Không hổ là Chiến Thần Tháp, chỉ một thiên kiêu năm sao cũng đã có thể so được với ba người đứng đầu bảng xếp hạng Kim Đan.
Đáng tiếc trước mặt Tề mỗ, chút lực lực này còn lâu mới đủ!
“Tử khí đông lai tam vạn lý, bát hoang long kích đãng ngũ châu!”
Tề Thiếu Huyền quát lớn, sau lưng đột nhiên hiện ra tử khí vô tận chẳng những bao phủ hoàn toàn bản thân mà còn ngưng tụ thành bộ giáp trụ tử sắc sáng chói.
Hắc Long giáp trên người Tề Thiếu Huyền vốn đã khá uy vũ bất phàm, giờ còn có tử khí lượn lờ nên càng lộ ra vẻ cao quý không tả nổi.
Uy áp mênh mông to lớn từ trên người Tề Thiếu Huyền trút xuống thậm chí chấn động cho Trục Nhật thối lui liên tục ba bước.
“Uy áp cường đại quá, nhưng một người phát sáng là đủ rồi!!”
Trường cung liệt diễm phóng lên tận trời tản ra liệt diễm ngập trời giống như phượng hoàng tắm lửa nóng bỏng chói mắt.
Mũi tên kim sắc được lên dây cung, trong hư không có thể lờ mờ nghe thấy tiếng thần điểu huýt dài khiến người ta kinh hãi lạnh cả người.
Xoẹt!!!
Thần tiễn rời cung, trong nháy mắt hóa thành một chùm sáng pháp tắc bắn về phía Tề Thiếu Huyền.
Tốc độ của nó nhanh đến mức khiến mắt Tề Thiếu Huyền sắp không nhìn kịp.
Rõ ràng, truyền thừa của “hậu duệ Tiễn Thần tộc” là tiễn thuật sát sinh đáng sợ, mỗi một mũi tên gần như đều có thể giết địch vượt cấp.
“Tử Thụ lĩnh vực!”
Con ngươi của Tề Thiếu Huyền đột nhiên sững lại, Phương Thiên Long kích cắm xuống đất.
Trong lúc đó hai tay y chắp trước ngực kết ra pháp ấn vô cùng huyền diệu, một viên Kim Đan sáng chói lư lẳng bay ra.
Trên Kim Đan đó có thể lờ mờ nhìn thấy mười đạo thần văn huyền ảo khó lường, nó đại diện cho Thập Chuyển Kim Đan siêu việt cực hạn!
Khi Kim Đan bay ra kết hợp với tử khí, tử khí mênh mông trong chốc lát ngưng tụ thành Kim Đan pháp vực không thể phá vỡ bao lấy cả người Tề Thiếu Huyền.
Mũi tên vàng đỏ này vốn có tốc độ nhanh đến mức khiến người ta căn bản không thể nắm giữ được, song khi nó bắn vào lĩnh vực tử khí của Tề Thiếu Huyền thì nhanh chóng gặp phải hạn chế.
Tốc độ tuyệt đối đúng là “chỉ nhanh không phá được” nhưng trên đời này không có gì gọi là tuyệt đối cả.
“Mạnh lắm, nhưng để đối phó Tề mỗ thì vẫn chưa đủ.”
Hai mắt Tề Thiếu Huyền đột nhiên ngưng tụ, y một lần nữa nhặt Phương Thiên Long kích lên chém đứt mũi tên đỏ vàng kia.
Tiếp theo, Tử Thụ lĩnh vực bao phủ cả người y, y như hóa thành một con rồng xanh lao về phía hậu duệ Tiễn Thần tộc Trục Nhật.
Bắc Hải Long Tộc Cổ Chiến Kỹ, Ngạo Long Cửu Bộ!
Gừ!
Y bước ra một bước, trong hư không lờ mờ vang lên tiếng rồng ngâm, từng bóng rồng lượn lờ bên cạnh Tề Thiếu Huyền.
Bước ra bước thứ hai, tiếng rồng ngâm trong hư không dần rõ ràng, long khí màu đen lượn lờ bên ngoài cơ thể Tề Thiếu Huyền, khí tức tăng vọt.
Bước ra bước thứ ba, tiếng rồng ngâm càng thêm cao vút, bước ra bước thứ tư, khắp nơi trên lôi đài đều là hình ảnh rồng!
Tốc độ của Tề Thiếu Huyền càng lúc càng nhanh, giống như có sức mạnh vô lượng Súc Địa Thành Thốn, bốn bước bước ra cả người đã lập tức đến trước mặt Trục Nhật, giơ cao Phương Thiên Long kích lên.
“Sao có thể nahnh đến vậy?”
Con ngươi Trục Nhật co rút, ba mũi thần tiễn trong tay vừa mới lắp vào dây cung còn chưa kịp bắn ra.
Nhưng, thời gian không còn kịp nữa rồi.
Là một vị xạ thủ mà bị thiên kiêu cận chiến như Tề Thiếu Huyền áp sát thì kết quả không cần nghĩ cũng biết.
Cung gãy tiễn rơi trên lôi đài hóa thành những chấm sáng rồi tiên tan đi.
Ánh mắt Tề Thiếu Huyền cực kỳ nóng bỏng, y cảm thấy tự tin đã quay về rồi.
Giờ khắc này, trời trong lòng y sáng rồi, mưa trong lòng y cũng ngừng rồi, niềm tin vô địch đã quay trở về rồi.
...
“Chúc mừng ngài, Thánh tử trẻ tuổi, ngài đã đánh bại thành công thiên kiêu năm sao Trục Nhật, theo quy tắc của Chiến Thần Tháp, ngài được chọn một truyền thừa năm sao.”
“Đồng thời chúc mừng ngài, theo nhưng đánh giá tổng hợp biểu hiện chiến đấu của ngài, bổn tháp tạm thời đánh giá ngài là thiên kiêu năm sao.”
“Là thiên kiêu năm sao, ngài có thể lựa chọn lập tức lên bia Chiến Thần, cũng có thể tiếp tục vượt ải.”
“Nếu biểu hiện sau này càng ưu tú hơn, có lẽ có thể được tân thăng làm thiên kiêu sáu sao.”
“Thánh tử trẻ tuổi, mong ngài tiếp tục cố gắng.”
Sau khi giọng Tháp Linh vang lên, từng truyền thừa lấp lánh ánh sáng xuất hiện trước mặt Tề Thiếu Huyền.
Tuy nhiên trên mặt Tề Thiếu Huyền chưa hề nở nụ cười vì đánh giá cấp bậc thiên kiêu năn sao còn lâu mới có thể khiến y hài lòng.
Trạng thái bây giờ đã gần như khôi phục hoàn toàn rồi, đến lúc mở phát trực tiếp, chứng minh con đường vô địch của ta rồi!
Ánh mắt Tề Thiếu Huyền sáng rực nói: “Trận đấu kế tiếp Tề mỗ muốn phát trực tiếp!”
Tháp Linh trầm mặc một lúc, đáp: “Ngài có thể lựa chọn phát trực tiếp những ải bình thường khi tác chiến với các thiên kiêu khác.”
“Nhưng ước chiến với hình chiếu Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên, về nguyên tắc không thể phát trực tiếp.”
Tề Thiếu Huyền ngẩn người: “Vì sao?”
Tháp Linh nói: “Bởi vì nếu chiến đấu mang tính định hướng công khai mà bị người ta nghi ngờ là ngầm thao tác thì có thể sẽ nảy sinh ảnh hưởng không tốt.”
Tề Thiếu Huyền cau mày, sở dĩ y đến Chiến Thần Tháp vượt ải là để trực tiếp khiêu chiến thiên kiêu mạnh nhất.
Còn khiêu chiến Thẩm Thiên là niềm vui ngoài ý muốn, nếu có thể đánh bại Thẩm Thiên dưới ánh mắt của vạn người, Tề Thiếu Huyền cảm thấy con đường vô địch của mình sẽ tiến một bước dài.”
Nhưng lời Tháp Linh không phải không có lý, dù sao trực tiếp đánh hình chiếu Thẩm Thiên so với lén lén đánh hình chiếu Thẩm Thiên chắc chắn không giống nhau.
Tề Thiếu Huyền hít sâu một hơi: “Tề mỗ đã bỏ ra cái giá gấp mười, Tháp Linh vẫn không thể phá lệ sao?”
Tháp Linh trầm mặc.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trái tim Tề Thiếu Huyền như bị treo ngược lên.
Một lúc lâu sau, giọng Tháp Linh một lần nữa vang lên: “Về nguyên tắc thì không được, nhưng...”
“Nếu Tử Phủ Thánh tử đã kiên trì thì đó là cái giá khác.”
Chương 454: Vị thiên kiêu sáu sao thứ hai trong vạn năm nay! (1)
Keng!
Tiếng chuông rõ ràng vang vọng cả Chiến Thần tiểu trấn.
“Ha ha, đạo hữu, nghe nói gì không? Hôm nay Tử Phủ Thánh tử muốn phát trực tiếp vượt ải trong Chiến Thần Tháp.”
“Có nghe nói rồi, nhân lúc còn sớm mau đi tranh chỗ đi, đến trễ sẽ không giành được vé đâu!”
“Không biết Tử Phủ Thánh tử có thể vượt được tầng thứ mấy trong Chiến Thần Tháp, có thể trở thành thiên kiêu sáu sao trong truyền thuyết không?”
“Thiên kiêu sáu sao thì hơi khó đấy! Dù sao trên bia Chiến Thần vạn năm qua cũng chỉ có một vị thiên kiêu sáu sao, đó chính là Hoang Thạch Đế quân.”
“Không phải chỉ một vị đâu! Chẳng phải nghe nói Thần Tiêu Thánh tử là thiên kiêu bảy sao sao? Thậm chí còn có người nói hắn tám hay chín sao gì đấy.”
“Huynh ấy, mấy lời đồn đại đầu đường xó chợ đó mà huynh cũng tin à? Thiên kiêu tám sao huynh có biết là khái niệm gì không?”
“Thiên kiêu tám sao, chín sao quá vô lý, dù sao ngay cả Hoang Thạch Đế quân mà cũng chỉ sáu sao.”
“Theo ta thấy, đánh giá cấp bậc thật sự của Thần Tiêu Thánh tử hẳn cũng chỉ là thiên kiêu sáu sao, như vậy cũng đã đủ kinh ngạc rồi.”
“Ê, không phải Tử Phủ Thánh tử muốn vượt ải sao? Sao câu nào các ngươi cũng bàn về Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên vậy?”
“Ai bảo Thần Tiêu Thánh tử bề ngoài anh tuấn hơn Tử Phủ Thánh tử chứ, bối phận còn cao đến mức đè bẹp Tử Phủ Thánh tử nữa!”
“Haizz, nếu lúc nào đó Thần Tiêu Thánh tử chịu phát trực tiếp hình ảnh vượt ải thì tốt biết mấy, bổn cô nương chấp nhận gom hết tài sản để thưởng cho huynh ấy!”
“Thêm tiểu muội nữ, tiểu muội cũng vậy! Vừa mới nghĩ đến chuyện Tử Phủ Thánh tử phát trực tiếp là đã thấy tẻ nhạt vô vị rồi!”
...
Mặc dù Tề Thiếu Huyền nếm quả đắng dưới Thần Tiêu Thánh Tử phong, nhưng đúng như Thần Trung Thiên đoán, những lời đánh giá về y không vì vậy mà bị ảnh hưởng quá lớn.
Dù sao bị chiếm tiện nghi về mặt bối phận cũng không thể chứng tỏ Tề Thiếu Huyền không đủ ưu tú, chỉ có thể chứng tỏ y ra đường không xem lịch.
Còn biểu hiện lấy một chọi ba dưới Thánh Tử phong của Tề Thiếu Huyền đã khiến uy vọng của y tăng cao hơn.
Dù sao đúng như Tề Thiếu Huyền nói, sức chiến đấu mà Phương Thường và Trương Vân Hi thể hiện vượt xa Khổ Đa Phật Tử.
Người sáng suốt cũng có thể nhận ra, sau lưng hai người còn có Tần Vân Địch đang tăng buff cho họ.
Cho dù là dưới tình huống đó, Tề Thiếu Huyền vẫn có thể lấy một địch ba không hề thất bại.
Chiến lực này tuyệt đối vô địch trong cùng thế hệ!
Lần này Tề Thiếu Huyền phát trực tiếp trong Chiến Thần Tháp, với phần lớn tu tiên giả mà nói chắc chắn là trận quyết đấu đặc sắc trăm năm khó gặp.
Nếu vận khí tốt, lúc xem trực tiếp cảm ngộ được chút gì đấy sẽ đủ để hưởng thụ cả đời!
Loại chuyện tốt này đương nhiên sẽ không có ai bằng lòng bỏ lỡ, bởi vậy chỉ trong nửa canh giờ ngắn ngủi, ngoài Chiến Thần Tháp đã xếp hàng đầy người.
Bọn họ ai nấy đều dùng bảo vật đổi điểm Chiến Thần, sau đó được Chiến Thần Tháp truyền tống vào trong không gian ảo của tháp chuẩn bị xem trận chiến.
Tháp Linh thân thiết dưới sự nhắc nhở của Thẩm Thiên còn chuẩn bị cho họ ghế nằm thoải mái dễ chiu, cố găng phục vụ tốt nhất có thể.
...
Rất nhanh, “không gian quan sát” mà Diệp Kình Thương đã quy hoạch ra đã đầy người ngồi.
Bọn họ nhàn nhã nằm trên ghế, hư không trước mặt chậm rãi vặn vẹo, một tia sáng màu tím ngưng tụ thành mặt kính trong xuống.
Trên mặt kính bọn họ có thể nhìn thấy một vị nam tử oai hùng người mặc giáp trụ long vân màu đen, Phương Thiên Long kích đặt ngang trên đầu gối.
Tuy cách một hư không nhưng mọi người vẫn có thể cảm nhận được uy áp mạnh mẽ phát ra từ trên người nam tử.
Không hổ là vua không ngai của Đông Hoang thế hệ này, Tử Phủ Thánh tử, quả nhiên bá tuyệt thiên hạ!
“Ta điều tức xong rồi, sắp xếp một vị thiên kiêu năm sao khác đi!”
Tề Thiếu Huyền cũng biết lúc này có người đang quan sát mình nên một lần nữa thể hiện dáng vẻ lạnh lùng kiệm lời.
Y không trực tiếp khiêu chiến Thẩm Thiên vì Chiến Thần Tháp lòng dạ hiểm độc này lại nâng giá, đòi ba vạn điểm Chiến Thần mới có thể trực tiếp khiêu chiến Thẩm Thiên.
Ba vạn, đó là khái niệm gì?
Nên biết chỉ cần bỏ một ngàn điểm Chiến Thần là có thể đánh cược thiên kiêu năm sao, sáu sao, bảy sao!
Trực tiếp khiêu chiến Thẩm Thiên một lần đã đủ để khiêu chiến ba mươi lần thiên kiêu bảy sao!
Càng quan trọng hơn là, y không tự tin tuyệt đối sẽ chiến thắng...
Đúng vậy, trong lòng Tề Thiếu Huyền hơi mơ hồ.
Dù sao lúc trước y từng nhìn thấy biểu hiện của Thẩm Thiên rồi, chỉ dùng đầu vẫn có thể chống được một đạo thiên kiếp.
Tuy uy lực của thiên kiếp này không phải Tề Thiếu Huyền không chống đỡ được, đầu sắt không có nghĩa là sức chiến đấu chắc chắn cường đại tuy nhiên Tề Thiếu Huyền vẫn kiêng kỵ.
Y coi Thẩm Thiên là kình địch, túc địch.
Thế nào gọi là kình địch, túc địch? Đó là đối thủ thật sự có thể khiến Tề Thiếu Huyền cảm thấy áp lực.
Y cũng không chắc mình có thể thắng được Thẩm Thiên không, nếu thua, ba vạn điểm Chiến Thần coi như thành bong bóng.
Đó là ba mươi vạn linh tinh đấy! Nếu thua thật đến Thánh giả còn phải đau lòng.
Vì vậy, Tề Thiếu Huyền quyết định trước khi phát trực tiếp phải khiêu chiến với thiên kiêu năm sao và sáu sao để thăm dò thử đã.
...
“Đang ngưng tụ hình chiếu, hình chiếu ngưng tụ xong, bắt đầu vượt ải!”
Tia sáng màu đen xuất hiện trên lôi đài Chiến Thần, đồng thời, một nam tử áo đen xuất hiện.
Tuy nhiên áo đen trên người hắn ta hoàn toàn khác với Hắc Long giáp trên người Tề Thiếu Huyền, đó là một chiếc áo choàng đen như bóng đêm.
Dung mạo của nam tử này bị chiếc mặt nạ màu tím che lại chỉ để lộ đôi mắt thâm thúy, hắn ta đang nhìn Tề Thiếu Huyền như đang chăm chú nhìn con mồi.
“Thích khách Ảnh tộc, Ảnh Lục.”
“Ta phục vụ cho bóng tối, hư vô là tín điều của ta, mạng của ngươi ta sẽ lấy.”
Giọng nói lạnh lẽo vô tình như từ Địa Ngục truyền đến, khàn khàn khiến người ta rùng mình, ngay cả người xem cũng cảm thấy toàn thân lạnh rung.
Đây không phải là ảo giác, mà là sát khí!
Chỉ có sát thủ đẳng cấp cao mới có thể ngưng tụ ra được sát khí này.