Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 161



Nhưng khi loại sát thủ này tản ra sát khí thì cũng là lúc cuộc săn giết bắt đầu.

Nếu con mồi có tâm cảnh không đủ mạnh, dưới sự tấn công của sát khí phô thiên cái địa này trong lòng sẽ vô cùng rối loạn, đến lúc đó y sẽ lập tức để lộ sơ hở và bị thích khách trong bóng tối đánh một đòn chí mạng.

Thời khắc âm thanh này vang lên, thân hình Ảnh Lục cũng biến mất khỏi lôi đài, đó là một pháp thuật ẩn thân cực mạnh có thể che giấu cơ thể trong bóng tối.

Nếu mục tiêu không đề phòng sẽ bị một kích này lấy mạng trong nháy mắt, thu hoạch của thích khách chỉ trong một chốc lát này.

Tính năng phát trực tiếp được Diệp Kình Thương thực hiện vô cùng chân thực, có thể khiến tất cả mọi người cảm thấy như mình đang có mặt ở hiện trường.

Giờ khắc này, tất cả mọi người giống như đang đứng trên lôi đài, cảm nhận được sát khí từ bốn phương tám hướng kéo đến.

Bọn họ rùng mình, một vài người tu vi hơi yếu, ý chí không kiên định, thậm chí toàn thân còn đang run lên.

Dù sao với phần lớn tu sĩ mà nói, thiên kiêu năm sao đã có thể gọi là vô địch rồi.

Trong lúc nhất thời, mọi người bắt đầu bàn luận ầm ĩ.

“Thích khách thiên kiêu năm sao này đúng là lợi hại, nếu như ta gặp phải hắn, chỉ e trong nháy mắt sẽ bị miểu sát.”

“Dù sao bổn tôn đường đường cũng là Tôn giả Nguyên Anh kỳ mà sao gặp nhóc con Kim Đan kỳ này vẫn cảm thấy không thể đỡ được một chiêu nhỉ?”

“Loại sát khí này chỉ e Tôn giả chết dưới tay hắn cũng không dưới một trăm vị! Ta cảm thấy hình như hắn còn nguy hiểm hơn thiên kiêu năm sao nhiều.”

“Thiên kiêu tiên giới chẳng lẽ thật sự đáng sợ như vậy sao? Ngay cả vị trí ở đâu cũng không thể tìm được, Tử Phủ Thánh tử thật sự có thể chiến thắng hắn sao?”

Tề Thiếu Huyền đứng chính giữa lôi đài Chiến Thần thì lại không hề kinh hãi.

Keng!

Phương Thiên Long kích cắm mạnh xuống mặt đất, cả lôi đài đều đột nhiên chấn động, từng vết nứt lan ra.

Kim Đan mười thần vân trên đỉnh đầu Tề Thiếu Huyền chậm rãi xoay, từng đạo tử khí nống đậm lượn lờ quanh Tề Thiếu Huyền, bao phủ y.

Tử Thụ lĩnh vực!

Tuyệt kỹ hộ pháp nổi tiếng của Tử Phủ thánh địa mạnh hơn pháp vực của chân nhân Kim Đan kỳ bình thường đâu chỉ gấp mười.

Một khi Tử Thụ lĩnh vực bày bố xong có rất ít tu sĩ cùng giai có thể phá vỡ được, có thể xưng là tuyệt kỹ hộ thể bảo mệnh cao nhất Đông Hoang.

Thế mà Tử Phủ Thánh tử lại bị ép phải thi triển Tử Thụ lĩnh vực, chẳng lẽ y cũng bị áp chế sao?

Tất cả mọi người đều nín thở gióng như có cùng chung cảm nhận.

Bang!!!

Tiếng xé gió nhẹ đến mức gần như không thể nào nghe thấy tiếng vang lên trong hư không.

Một chủy thủ màu tím lấp lóe trong chốc phát xuất hiện phía sau Tử Phủ Thánh tử.

Lúc nó cắt qua Tử Thụ lĩnh vực, tử khí mênh mông kia trong nháy mắt bị cắt ra không chút trở ngại.

Nhúng độc, phá cương, đâm lưng!

Đây là thuật giết người tuyệt thế, xoay vòng đan xen.

Một khi chủy thủ này cắt rách được da thịt của Tử Phủ Thánh tử, Ảnh Lục sẽ lui đi trong nháy mắt.

Sau đó lặng lẽ nhìn con mồi phát độc suy yếu rồi lặng lẽ thu hoạch nó, đây là nghệ thuật của người ám sát.

Nguyên lý thì đơn giản nhưng luyện trăm lần khó được, vì mấu chốt là phải nhanh!

Nếu có thể nhanh đến cực hạn thì không cần phải có bất kỳ công kích đẹp mắt nào cả.

Khi âm thanh xé gió vang lên, chủy thủ đã hoàn toàn tách được Tử Thụ lĩnh vực.

Trong lúc Ảnh Lục cảm thấy thấy mũi nhọn có nhúng độc kia sắp đâm vào cơ thể Tề Thiếu Huyền, bỗng nhiên trong lòng hắn ta dâng lên tia cảnh báo, hắn ta miễn cưỡng thu hồi chủy thủ, sát khí quanh thân thu liễm trong nháy mắt.

Áo choàng lấp lóe u quang trên thân, cả người một lần nữa trốn vào hư không chẳng thấy đâu nữa.

“Cũng có tính cảnh giác đấy, đáng tiếc đã muộn rồi!”

Bang!

Tiếng rồng ngâm vang lên trên lôi đài, long trảo màu đen trực tiếp đâm sâu trong hư không.

Phập!

Một bóng đen bị Tề Thiếu Huyền bắt ra khỏi hư không, tay phải của y đã hóa thành long trảo màu đen tóm chặt cổ họng Ảnh Lục.

Chính giữa mi tâm của y đột nhiên nhìn thấy một con ngươi dựng đứng màu tím đang phát ra u quang tử sắc nhìn bốn phương tám hướng.

“Thuật ẩn thân của ngươi quá mức vụng về, với ta mà nói chẳng có chút uy hiếp nào cả.”

Tề Thiếu Huyền lạnh lùng bóp nát cổ họng Ảnh Lục, trên mặt không vui không buồn giống như mới giết một con sâu cái kiến mà thôi.

Trong lúc nhất thời, tất cả những người đang coi phát trực tiếp đều nhiệt huyết sôi trào.

Tề Thiếu Huyền có thể nhìn thấy xung quanh lôi đài Chiến Thần treo lơ lửng từng chuỗi văn tự.

Những văn tự đó theo Chiến Thần Tháp giải thích hình như là những bình luận người xem gửi tới.

“Lợi hại quá! Vô địch quá! Thích khách mạnh như vậy mà cũng bị Tử Phủ Thánh tử một kích tất sát, quá đẹp!”

“Người ở Thần Tiêu vừa vào phát trực tiếp kia, ta là Tử Thự Kinh đệ tử chân truyền Tử Phủ Thánh tử, có phải nơi này cần phổ cập kiến thức một chút không.”

“Tuyệt kỹ Thánh tử vừa mới dùng chính là tuyệt kỹ ngàn năm chưa có người luyện thành của bổn Thánh địa “Tử Phủ thiên Nhãn”, khi tu luyện đến mức cao thâm thì có thể nhìn thấu tất cả hư ảo.”

“Thích khách này tưởng là Thánh tử sư huynh thi triển Tử Thụ lĩnh vực để phòng ngự, đúng là quá buồn cười, Thánh tử chỉ đang dụ địch xâm nhập thôi.”

“Dùng Tử Thụ lĩnh vực để che giấu ba động của thiên nhãn, từ đó khiến kẻ địch khinh suất phát động công kích.”

“Sau đó lại dùng khí thế sét đánh tung một đòn tất sát với thích khách yếu về năng lực tác chiến chính diện.”

“Thánh tử sư huynh làm tốt lắm, Thánh tử sư huynh tung hoành vô địch!”

[Tử Phủ chân truyền 'Tử Thự Kinh', khen thưởng Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền 666 linh thạch.]

[Tử Phủ chân truyền 'Tử Thự Kinh', khen thưởng Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền 666 linh thạch.]



Chương 456: Vị thiên kiêu sáu sao thứ hai trong vạn năm nay! (3)

...

Rõ ràng, cái tên Tử Thự Kinh này đúng là thánh nịnh nọt.

Nhân lúc Tề Thiếu Huyền lần đầu phát trực tiếp vượt ải đã điên cuồng khen ngợi tâng bốc để nâng cảm giác tồn tại của bản thân trong buổi phát trực tiếp.

Con người ai cũng có tâm lý số đông, trong lúc nhất thời xung quanh lôi đài của Tề Thiếu Huyền điên cuồng xuất hiện 666, gần như người xem nào cũng đang khen ngợi Tề Thiếu Huyền.

Điều này khiến cho Tề Thiếu Huyền ngoài mặt vẫn tỏ ra hờ hững uy nghiêm, nhưng trong lòng lại tương đối thoải mái, những phẫn uất vốn có đều bị quét sạch.

Dù sao thì cũng chẳng ai không thích được khen, cho dù có thì cũng chỉ giả vờ thôi.

Chiến Thần Tháp quả là nơi tốt, mặc dù tỷ lệ đổi điểm Chiến Thần ở đây quá đắt nhưng những nơi khác không thể tìm được nhiều đối thủ tỷ thí cường đại như vậy.

Càng quan trọng hơn là, lúc Tề Thiếu Huyền đánh bại Trục Nhật, Chiến Thần Tháp đã đưa rất nhiều truyền thừa năm sao để y lựa chọn.

Những truyền thừa năm sao này loại nào cũng cực kỳ cường đại, có rất nhiều loại khiến Tề Thiếu Huyền cũng cảm thấy động lòng.

Theo lời Tháp Linh nói, chỉ cần Tề Thiếu Huyền vượt ải năm sao thành công một lần là có thể tự do lựa chọn một truyền thừa năm sao.

Hơn nữa điểm Chiến Thần vẫn còn, không bị trừ bớt.

Nói cách khác mặc dù Tề Thiếu Huyền đưa cho Chiến Thần Tháp không ít bảo vật nhưng những bảo vật này không hề biến mất, chỉ chuyển hóa thành một loại hình thức tồn tại khác.

Trong quá trình này, Tề Thiếu Huyền chẳng những có thể thỏa mãn nguyện vọng khiêu chiến với thiên kiêu Tiên giới mà còn có thể thu hoạch được truyền thừa.

Nếu như lựa chọn trực tiếp, thậm chí còn có thể thu được một lượng lớn 666 của tu sĩ, cảm giác vinh dự tràn trề!

Tề Thiếu Huyền cảm thấy đây đúng là một nơi hoàn mãy!

“Chúc mừng ngài, Thánh tử trẻ tuổi, ngài đã đánh bại thiên kiêu năm sao Ảnh Lục thành công, theo quy tắc của Chiến Thần Tháp ngài có quyền lựa chọn một môn truyền thừa năm sao.”

“Ngài đã thu hoạch được hai truyền thừa năm sao, tiếp tục khiêu chiến thiên kiêu năm sao thì sẽ không thể nào thu hoạch thêm truyền thừa nữa.”

“Là thiên kiêu năm sao ngài có thể lựa chọn lập tức cập nhật “bia Chiến Thần” mới, cũng có thể tiếp tục vượt ải.”

“Nếu ngài có thể đánh bại thiên kiêu sáu sao thành công thì sẽ có quyền lựa chọn truyền thừa sáu sao.”

“Thánh tử trẻ tuổi, mời ngài đưa ra lựa chọn.”

Giọng Tháp Linh một lần nữa vang lên, dịu dàng ôn hòa đến mức Tề Thiếu Huyền thấy như tắm gió xuân.

Đồng thời, điều khiến trong lòng Tề Thiếu Huyền sôi trào chiến ý, y đã liên tục đánh bại hai vị thiên kiêu năm sao rồi.

Mặc dù có lúc chiếm ưu thế “thuộc tính khắc chế” nhưng về tổng thể mà nói vẫn áp chế đối phương tuyệt đối về thực lực.

Theo Tề Thiếu Huyền, thiên kiêu năm sao đã không thể mang đến cho mình đủ áp lực, cũng đã đến lúc bắt đầu khiêu chiến tồn tại cấp sáu sao rồi.”

“Tháp Linh, mời ghép cho Tề mỗ thiên kiêu sáu sao!”

Giọng nói lạnh lùng của Tề Thiếu Huyền vang lên trên lôi đài Chiến Thần lập tức khiến tất cả người xem hoàn toàn yên tĩnh.

Ngay sau đó là một cơn mưa bình luận điên cuồng hơn.

“Không hổ là huynh, Tử Phủ Thánh tử!”

“Hiện tại vẫn chưa có ai khiêu chiến thiên kiêu cấp sáu sao trong tường thuật trực tiếp đâu!”

“Nếu Tử Phủ Thánh tử khiêu chiến thiên kiêu sáu sao thành công thì chẳng phải sẽ đứng đầu bia Chiến Thần Tân Tú sao?”

“Thiếu Huyền sư huynh có tư chất đại đế chẳng lẽ không xứng đứng đầu bia Chiến Thần Tân Tú sao? Danh xưng thiên kiêu sáu sao Thiếu Huyền sư huynh thậm chí còn chẳng cần.”

[Bắc Đẩu Thánh tử “Thần Trung Thiên” khen thưởng Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền 999 viên linh thạch.]

[Bắc Đẩu Thánh tử “Thần Trung Thiên” khen thưởng Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền 999 viên linh thạch.]

[Bắc Đẩu Thánh tử “Thần Trung Thiên” khen thưởng Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền 999 viên linh thạch.]

“Hào phóng quá, mấy vạn viên linh thạch mà cứ thế khen thưởng, Thánh tử đúng là Thánh tử, vốn liếng lớn thật.”

“Nếu ghép đối thủ ngẫu nhiên thì không biết Tử Phủ Thánh tử có thể được ghép với Thần Tiêu Thánh tử hơn. Như thế thì đặc sắc biết mấy.”

“Ta nghe nói theo bối phận Tử Phủ Thánh tử phải gọi Thần Tiêu Thánh tử là tiểu thúc công, chắc trong hiện thực hai người không thể nào đánh với nhau được, nếu có thể ghép được với nhau thì quá trùng hợp rồi.”

“Suy nghĩ của huynh đệ hay quá, nếu như để Tử Phủ Thánh tử đánh với tiểu thúc công của hắn một trần thì Đại sư huynh Thần Tiêu Phương Thường ta là người đầu tiên đồng ý.”

[Lôi m Phật tử “Khổ Đa” khen thưởng Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền 1 viên linh thạch.]

[Lôi m Phật tử “Khổ Đa” khen thưởng Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền 1 viên linh thạch.]

[Lôi m Phật tử “Khổ Đa” khen thưởng Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền 1 viên linh thạch.]

“Ông nội ngươi Khổ Đa, ai cho ngươi giả mạo Phương mỗ! Có phải muốn đánh nhau một trận không? Có tin ta đánh cho ngươi phải gọi tiểu thúc công luôn không?”

...

Tề Thiếu Huyền nhìn thấy cơn mưa tin nhắn trôi lơ lửng xung quanh lôi đài trong lòng đầy dương dương đắc ý.

Có điều sau khi đọc đến đoạn sau, nụ cười trên gương mặt y bắt đầu khựng lại.

Sao, cái “dớp” tiểu thúc công này vẫn chưa xóa được hết à?

Phương Thường, đợi Tề mỗ ta ra ngoài chắc chắn sẽ cầm Phương Thiên Long kích đâm chết ngươi!

Còn tên Khổ Đa ngố kia, nếu sớm biết như vậy Tề mỗ đã gõ cho cái đầu trọc của hắn ta thành quả dứa rồi!

Bản thân không lại Tề mỗ, bị Tề mỗ đè xuống đất dày vò mà lại chạy thẳng đến nơi phát trực tiếp chế giễu Tề mỗ, còn giả mạo Phương Thường.

Hơn nữa tên hòa thượng ngốc này học Phật môn mà cũng có tâm cơ giở trò à, sao không xem thử trí thông minh của mình có đủ không?

Ngoài mặt Tề Thiếu Huyền đầy tỉnh táo nhưng trong lòng thì đang muốn phát điên, giọng nói của Tháp Linh một lần nữa vang lên: “Đang ghép ngẫu nhiên thiên kiêu sáu sao...”

“Đang ngưng tụ hình chiếu, hình chiếu ngưng tụ xong, bắt đầu vượt ải!”

Một ánh sáng màu xanh bắt đầu ngưng tụ.

Đó là một bóng dáng thướt tha, mặc một bộ áo xanh, gót sen uyển chuyển dáng vẻ thướt tha mềm mại.



Chương 457: Vị thiên kiêu sáu sao thứ hai trong vạn năm nay! (4)

“Tiểu Thanh, hậu duệ Thanh Xà tộc gặp qua đạo hữu.”

Một giọng nữ mềm mại đáng yêu, câu hồn đoạt phách phát ra từ miệng nữ tử mang theo nhịp điệu đặc biệt làm dao động lòng người.

Trong lúc nhất thời, trên mặt vô số người xem lộ vẻ si mê, nhìn vẻ mặt họ giống như đã tìm thấy chân ái của cuộc đời, gần như không thể nào kìm chế được.

Chỉ có một kẻ đầu trọc trên mặt lộ vẻ cười trên nỗi đau của người khác: “Không ngờ Tề Thiếu Huyền lại gặp phải yêu tinh kia.”

Đúng vậy, tên đầu trọc này chính là Khổ Đa Phật Tử.

Mấy ngày trước hắn ta nhân lúc Thiên Tú phật chủ bế quan, lén chuồn khỏi Lôi m thánh địa đến Thần Tiêu thánh địa tìm Phương Thường chơi.

Dưới sự giới thiệu của Phương Thường, Khổ Đa Phật Tử cũng đã nạp tiền vào Chiến Thần tháp.

Đương nhiên, hắn ta cũng không khắc chế lòng hiếu kỳ, thử khiêu chiến thiên kiêu sáu sao một lần.

Kết quả hắn ta gặp phải Tiểu Thanh thiên kiêu Xà tộc này, bị trêu đùa đến thê thảm, bị nàng ta ghẹo đến mức không muốn không được.

Theo Khổ Đa Phật Tử thấy tên Tề Thiếu Huyền này gặp Tiểu Thanh chắc chắn không tránh được phải nếm chút đau khổ, hơn nữa còn mất mặt to.

Dù sao hắn ta và Phương Thường khiêu chiến thiên kiêu sáu sao thất bại cũng là bị đánh trong bí mật, còn Tề Thiếu Huyền thì lại bị đánh trước mặt bao nhiêu người.

Ngẫm lại thì thật đáng để mong chờ!!!

Cái đầu bóng của Khổ Đa Phật Tử cố gắng duỗi về phía trước, mong ngóng được nhìn Tề Thiếu Huyền bị đánh.

Nhưng hắn ta không thể nhìn thấy được cảnh tượng mình mong muốn mà hoàn toàn ngược lại, hắn ta nhìn thấy Tề Thiếu Huyền ép Tiểu Thanh xuống đánh.

Tên này hoàn toàn không biết thương hoa tiếc ngọc là gì.

Hắc Long giáp và Phương Thiên Long kích cùng bộc phát long uy, quanh thân tử khí lượn lờ giống như hóa thành một con rồng tím, khí thế phô thiên cái địa khiến Tiểu Thanh liên tục lui về phía sau.

“Là khắc chế huyết mạch.”

Trương Vân Đình đứng bên Khổ Đa Phật Tử bình tĩnh nói: “Vận khí Tề Thiếu Huyền tốt thật, hắn ta là Nhân Gian Hành Tẩu mà Long tộc lựa chọn, có được bản nguyên Long lực của Hắc Long bát phẩm Ngao Ô.”

“Vốn Long tộc khắc chế huyết mạch tuyệt đối với Xà tộc, cộng thêm chiến lực thật sự của Tề Thiếu Huyền cũng đã miễn cưỡng đạt tới ngưỡng cửa thiên kiêu sáu sao.”

“Như vậy thì kết cục trận chiến này đã được định sẵn rồi.”

Dường như đang chứng minh dự đoán của Trương Vân Đình không sai, sau khi trận chiến này kéo dài thêm hơn nửa canh giờ, Phương Thiên Long kích của Tề Thiếu Huyền đã thành công đâm vào cơ thể Tiểu Thanh.

Tia sáng màu xanh chậm rãi tán ra, chỉ còn lại mình Tề Thiếu Huyền ngạo nghễ đứng trên lôi đài.

Giờ phút này, tên của tất cả mọi người trên bia Chiến Thần Tân Tú đều lui ra sau một bậc, một cái tên hoàn toàn mới xuất hiện ở vị trí đầu tiên của bia Chiến Thần Tân Tú.

Còn trên bia Chiến Thần tổng, Bắc Trần Huyền vốn đứng thứ hai cũng bị chèn xuống vị trí thứ ba, thay vào đó là cái tên hoàn toàn mới, Tề Thiếu Huyền!

Giờ khắc này xung quanh yên lặng như tờ, vô số người đã chứng kiến một truyền kỳ mới, thiên kiêu sáu sao đầu tiên trong vạn năm qua!

Mặc dù trận chiến đấu này có nhân tố đặc biệt khắc chế huyết mạch nhưng thắng lợi là thắng lợi.

Tề Thiếu Huyền y từ nhỏ đến lớn không phải lần đầu được thiên mệnh chiếu cố.

“Quả nhiên, Tề mỗ mới là nhân vật chính của thời đại này!”

Tề Thiếu Huyền nhìn mảnh yên lặng trước mặt rồi mưa tin nhắn điên cuồng lấp lóe sau đó thì chậm rãi nhắm mắt lại.

Y có thể cảm nhận được nhiệt huyết của mình đang sôi trào, tín niệm vô địch một lần nữa trở về trong cơ thể, lúc này y không còn sợ hãi gì nữa!

Vốn Tề Thiếu Huyền còn đang do dự, trăn trở không biết mình có nên bỏ ba vạn điểm Chiến Thần khiêu chiến Thẩm Thiên không, giờ y thấy đúng là quá buồn cười.

Người trong thiên hạ đều nói Tề Thiếu Huyền y có “tư chất đại đế”, ngay cả Chiến Thần tháp cũng thừa nhận y là “thiên kiêu sáu sao”.

Thiên kiêu sáu sao là gì?

Ngay cả Hoang Thạch Đế quân cùng lắm cũng chỉ cùng một cấp bậc với y, mặc dù xếp hạng có cao hơn y một chút.

Nhưng trên bản chất đều là sáu sao, thiên phú hẳn không chênh lệch quá nhiều.

Có được chiến lực như vậy y còn e ngại Thẩm Thiên sao?

Quá buồn cười!

Cuối cùng, Tề Thiếu Huyền cũng có lại tâm thế vô địch.

Y bình tĩnh lẩm bẩm trong lòng: “Tháp Linh, bây giờ mau ghép cho ta với Thẩm Thiên đi!”

Ba vạn điểm Chiến Thần của Tề Thiếu Huyền ác chiến mấy trận chưa hề giảm bớt giờ chỉ trong vài giây đã trở về thẳng con số không.

Trên lôi đài Chiến Thần, hào quang ngũ sắc từ hư không bắn ra hội tụ lại thành kim quang sáng chói.

Dị tượng giữa trời đất xuất hiện, dị tượng Lôi Đế, dị tượng Long Thần, dị tượng Thiên Kiếm...

Cuối cùng, hào quang ngũ sắc phô thiên cái địa kia bắt đầu ngưng tụ.

Một thiếu niên mặc Hoàng Kim Thánh giáp chậm rãi xuất hiện trên lôi đài.

Cuối cùng cũng xuất hiện sao?

Tề Thiếu Huyền cảm thấy máu nóng trong người sôi trào khi nhìn chàng trai đứng ngạo nghễ trên võ đài như thần vương thiếu niên giáng thế ấy.

Chính là hắn, người thiếu niên đó.

Kẻ gần như phá vỡ sự vô địch của mình!

Rõ ràng là hắn có năng lực đánh một trận đỉnh cao với Tề mỗ, vậy mà lại áp chế Tề mỗ bằng vai vế.

Hiện giờ Tề mỗ rốt cuộc có cơ hội giao tranh công bằng với ngươi trên võ đài Chiến Thần, để xem ai mới là thiên kiêu đứng đầu Đông Hoang này!

Tề Thiếu Huyền cầm chặt Phương Thiên Long Kích trong tay, thậm chí hiếm thấy lòng bàn tay còn toát mồ hôi.

"Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên, xin đạo hữu chỉ giáo."

Hình chiếu đối diện chậm rãi chắp tay với Tề Thiếu Huyền, hơn nữa còn nở nụ cười nhẹ trông rất là nhã nhặn.

Sau khi xong lễ giao tranh, Thẩm Thiên thu hồi tất cả dị tượng sau lưng, đồng thời toàn thân trở nên điềm tĩnh và thâm sâu khó lường trong một chớp mắt.

Những làn sương mù dày đặc thoát ra khỏi cơ thể của hắn và khuếch tán khắp võ đài trong nháy mắt.