Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 162



Trong lúc sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ võ đài, Thẩm Thiên cũng biến mất trong làn sương.

Ngay cả những người tu tiên đang theo dõi trận chiến trực tiếp cũng không phát hiện tăm tích của Thẩm Thiên.

Dù sao võ đài cũng rộng khoảng nghìn mét, người tu tiên bình thường còn chẳng thể thấy rõ mọi thứ ngoài mười mét trong phạm vi linh sương phủ trời nữa là.

Trong một lúc, cả võ đài im lìm, tất cả mọi người đều nhìn chăm chăm vào Tề Thiếu Huyền hòng xem thử vị thiên kiêu vừa đạt sáu sao này có thể phá chiêu ẩn thân của Thẩm Thiên hay không.

"Thủ thuật che mắt à? Chỉ tiếc là nó vô hiệu với Tề mỗ."

Tề Thiếu Huyền xì cười, Thiên Nhãn màu tím giữa mày đột nhiên mở ra.

Giờ phút này, y cầm Phương Thiên Long Kích trên tay, Thiên Nhãn giữa mày quét khắp võ đài như điện.

Ánh mắt sáng quắc của y hàm chứa sức mạnh nhìn thấu mọi thứ.

"Ta phát hiện ra ngươi rồi!"

Tề Thiếu Huyền cười lạnh, đột nhiên vung Phương Thiên Long Kích trong tay ra sau.

Ầm!

Thần chùy khổng lồ màu tím nện trúng Phương Thiên Long Kích, làn sóng năng lượng đáng sợ lập tức lan rộng.

Võ đài dưới chân Tề Thiếu Huyền lập tức nứt toác, nửa bắp chân của y lún sâu xuống võ đài và tạo ra những vết nứt rộng như mạng nhện.

Đúng vậy, ban nãy Thẩm Thiên đã lặng lẽ vòng ra sau lưng Tề Thiếu Huyền và tấn công, chẳng qua nó chẳng được gì.

Tử Phủ Thiên Nhãn của Tề Thiếu Huyền nhìn thấu mọi thứ nên có thể phá được linh sương của Thẩm Thiên.

"Đúng là sức mạnh to lớn, tiếc là còn chưa đủ!"

Grào!

Tiếng rồng gầm chợt vang, dường như Phương Thiên Long Kích trong tay Tề Thiếu Huyền đã sống lại vậy.

Một con rồng khổng lồ đen toàn thân hiện ra trong Long Kích, kế đó giương nanh múa vuốt với Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy rồi lao về phía Thẩm Thiên.

Tề Thiếu Huyền hơi nghiêm mặt vì biết Tử Phủ Thiên Nhãn của mình vẫn chưa hoàn toàn nhìn thấu linh sương.

Linh sương che trời này rất là tà, ngay cả Thiên Nhãn của Tề Thiếu Huyền cũng không thể làm lơ nó một cách triệt để nữa.

May mà phạm vi võ đài Chiến Thần không lớn, bằng không là phiền to rồi!

"Thượng Thương Long Trảo!"

Grào!

Tiếng rồng tương tự vừa rồi vang lên, thậm chí nó còn ẩn chứa uy lực rồng không thua gì Tề Thiếu Huyền.

Thẩm Thiên thu hồi Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy, sau đó vung nắm tay phải đấm ra. Sấm sét màu vàng lập tức hóa thành rồng thần rồi vồ về phía rồng đen.

Hai con rồng thần một đen một vàng chiến đấu quyết liệt với nhau trên hư không, chẳng qua hai bên khó mà phân thắng bại.

"Không hổ là đối thủ mà Tề mỗ thừa nhận, quả nhiên là rất mạnh!"

Đôi mắt Tề Thiếu Huyền nóng rực, Thẩm Thiên đã mang lại cảm giác vui vẻ lạ thường cho y.

Y chưa từng trải nghiệm cảm giác sảng khoái này từ bất cứ cuộc chiến đấu nào trước kia, Khổ Đa Phật Tử lẫn Phương Thường đều không thể cho y cảm giác này.

Không từ ngữ nào có thể hình dung cảm giác thỏa mãn vì được chiến đấu với đối thủ chân chính.

"Tuy rằng ngươi đã ký kết khế ước Long Thần với Ngao Băng, nhưng kỵ sĩ rồng mạnh nhất thời đại này chỉ có thể là Tề mỗ mà thôi!"

Tề Thiếu Huyền thu hồi Phương Thiên Long Kích, Tử Phủ Thiên Nhãn nơi giữa mày đột nhiên sáng rực rồi biến thành gió lốc tím lao vào Thẩm Thiên.

Long Chiến Vu Thiên!

Long Du Tứ Hải!

Trực Đảo Hoàng Long!

Long Phần Bát Hoang!

Bát Hoang Long Kích tung hoành khắp nơi, mỗi một chiêu đều chỉ tập trung toàn lực tấn công hình chiếu của Thẩm Thiên chứ không phòng thủ.

Trong phút chốc, toàn bộ võ đài đều trải rộng bóng rồng màu tím, tiếng rồng gầm đinh tai nhức óc khiến vô số người kinh hồn bạt vía.

Khán giả chỉ có thể trông thấy hai bóng hình màu vàng và màu tím loáng thoáng xuất hiện sau màn linh sương dày đặc đang không ngừng giao tranh ngang dọc.

Về phần tình hình chiến đấu cụ thể của trận đấu thì không rõ, mà cũng nhờ tháp linh cố ý giảm bớt hiệu quả che lấp của linh sương giúp việc theo dõi dễ dàng hơn nên bọn họ mới thấy bóng dáng mơ hồ đấy.

Bằng không bọn họ chỉ thấy một màn sương mù trắng chứ không nghe hay thấy được gì.

"Cuộc chiến này thật là gây tò mò! Nếu có thể thấy rõ cuộc chiến giữa hai vị thánh tử thì tốt rồi."

"Nghe nói Thần Tiêu thánh tử từng chém giết yêu thánh trong Mê Vụ bình nguyên, lẽ nào sương mù dày đặc này chính là thần thông mà hắn lấy được từ yêu thánh?"

"Cũng may mà đối thủ là Tử Phủ thánh tử, nếu rơi vào linh sương này mà không có Tử Phủ Thiên Nhãn thì có khác gì mặc người xâm lược đâu?"

"Xem ra sát chiêu của Thần Tiêu thánh tử đã bị Tử Phủ thánh tử khắc chế, cuộc chiến này nguy rồi."

"Buồn cười! Các ngươi biết linh sương che trời là sát chiêu của thánh tử, vậy có biết thánh tử có bao nhiêu sát chiêu không?"

"Đúng đó đúng đó, Tử Phủ thánh tử mà cũng xứng giao tranh với thánh tử sư huynh à? Sư huynh là thiên kiêu được tháp Chiến Thần công nhận đấy!"

"Thần Tiêu thánh tử cố lên, đánh hạ cái tên Tử Phủ thánh tử xấu xí ấy đi! Bổn cô nương và các sư tỷ sư muội đều ủng hộ ngươi!"

"Nói gì thì nói, Tử Phủ thánh tử trông đứng đắn oai hùng mà, bảo y xấu xí là quá đáng rồi đó!"

"Mặc kệ mặc kệ, so với Thần Tiêu thánh tử thì y chính là xấu xí!"

Ầm!

Những lời bình luận bay lên chi chít, võ đài Chiến Thần cũng dần thay đổi.

Linh sương vốn đang bao phủ toàn bộ võ đài từ từ tan mất, bóng dáng Thẩm Thiên và Tề Thiếu Huyền đều xuất hiện trước mặt mọi người.

Sấm sét màu vàng rực rỡ lấp lóe trên người Thẩm Thiên. Sấm sét Hỗn Nguyên ngưng tụ thành mũ và giáp, người ta còn có thể nhìn thấy thần thú mười phương đang giương nanh múa vuốt và rít gào ở sau lưng hắn.

Mây tía sau lưng Tề Thiếu Huyền thì dâng cao đến ba chục nghìn mét, một nửa bầu trời trên võ đài đều nhuốm mây tím như thần tiên hạ phàm.

"Ta thừa nhận ngươi rất mạnh, tiếc là so với Tề mỗ thì ngươi còn chưa đủ bản lĩnh!"

Mái tóc rối bời trên đầu Tề Thiếu Huyền bay bay, mây tía ba chục nghìn mét bắt đầu áp súc lại và ngưng tụ thành một bộ giáp thánh màu tím.

Bài kinh cấm của Tử Phủ Đế kinh - Tử Khí Đông Lai Tam Vạn Lý!



Chương 459: Vì sao Thần Tiêu thánh tử lớn như vậy? (2)

Sau khi vận dụng bài kinh cấm này, khí thế trên người Tề Thiếu Huyền tăng cao nhanh chóng.

Y và Long Kích trong tay đã hợp hai làm một, sau đó bổ vào đầu Thẩm Thiên với khí thế như bổ núi vậy.

Trong phút chốc, Phương Thiên Long Kích bắn ra mũi kích dài nghìn mét, nó băng qua một nửa võ đài và bổ ngay đỉnh đầu Thẩm Thiên.

Không gian đều vỡ nát dưới mũi kích sắc nhọn này.

Chiêu thức không quá diệu kỳ nhưng lại ẩn chứa khí thế hào hùng của mây tía hàng trăm nghìn mét, nó đã phong tỏa tất cả đường lui kể cả trên dưới trái phải của Thẩm Thiên.

Thẩm Thiên không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gắng gượng tiếp đòn tấn công này.

"Lồng Ngũ Sắc Thần Quang, ngưng ra cho ta!"

Thần lôi vàng rực rỡ được thu lại và thay thành Ngũ Sắc Thần Quang, sau đó ánh sáng đủ màu ngưng tụ thành màn hào quang bảo vệ đỉnh đầu của Thẩm Thiên.

Phương Thiên Long Kích đánh vào Ngũ Sắc Thần Quang với khí thế như bổ núi, thoáng chốc mà nó đã đập màn hào quang lún xuống võ đài Chiến Thần, hơn nữa làm khói bụi bay tứ tung.

Rắc!

Lồng Ngũ Sắc Thần Quang chậm rãi hiện ra vết nứt chói mắt không gì bằng.

"Không ngờ ngươi không chỉ học "Chân Long Đế kinh" mà còn tu luyện thuật Ngũ Sắc Thần Quang của Khổng Tước thần tộc."

Cho dù Tề Thiếu Huyền là thiên kiêu tuyệt đại nhưng cũng không khỏi ngạc nhiên, bởi lẽ thuật Ngũ Sắc Thần Quang là bí mật bất truyền của Khổng Tước thần tộc.

Vậy mà Thẩm Thiên lại sử dụng Ngũ Sắc Thần Quang ư? Thế nghĩa là Thẩm Thiên có quan hệ không ít với Khổng Tước thần tộc ư?

Tề Thiếu Huyền liên tưởng đến thiên kiêu mạnh nhất Nam Cương trên bảng tân tú Chiến Thần - Khổng Mộng, sau đó không khỏi sinh ra một suy nghĩ.

Lẽ nào Khổng Tước thần tộc bên Nam Cương cũng chọn Thẩm Thiên làm người thăm dò nhân gian của tộc mình ư?

Tên này không chỉ là kỵ sĩ rồng mà còn là kỵ sĩ khổng tước nữa sao?

Đáng hận, đáng hận mà!

Tề Thiếu Huyền thừa nhận mình ghen tị, đường đường là thiên kiêu đứng đầu Đông Hoang như y mà cũng chỉ có thể ký khế ước với con rồng đực Thất thái tử của Long tộc thôi.

Tên Thẩm Thiên này có tài đức gì chứ? Hắn ký kết khế ước Long Thần với Ngao Băng cũng thôi đi, thế mà đến con khổng tước cái của Khổng Tước thần tộc cũng ưu ái hắn là sao?

Đẹp trai là được hết à?

Tề mỗ ta cũng trông đâu có tệ, tại sao lại không được đãi ngộ như vậy?

"Học được Ngũ Sắc Thần Quang thì sao chứ? Sức mạnh tuyệt đối mới là vương đạo, xem ta phá thần quang của ngươi đây!"

"Tề Thiếu Huyền ta mới là đứa con thiên mệnh trong tất cả thánh địa Đông Hoang!"

Tề Thiếu Huyền vừa dứt lời thì một viên Kim Đan với mười thần văn rực rỡ quấn quanh thân chậm rãi bay lên đỉnh đầu của y.

Khi Kim Đan mười vòng xuất hiện thì khí thế quanh người Tề Thiếu Huyền chợt tăng mạnh, Long Kích trong tay y rung dữ dội và xuất hiện những đường vân máu lan ra nhanh chóng.

Tựa như nó là một con rồng đen từng ngủ say đang sống lại huyết thống vậy.

Tề Thiếu Huyền hoàn toàn bỏ qua việc phòng ngự, quyết tâm đánh ngã Thẩm Thiên trong một chiêu!

Rắc!

Khe nứt trên Ngũ Sắc Thần Quang lan nhanh, thoáng chốc mà lồng Ngũ Sắc Thần Quang đã có dấu hiệu sụp đổ.

Đúng lúc này, Thẩm Thiên bên dưới lớp Ngũ Sắc Thần Quang kết ấn và biến ra một viên Kim Đan lớn.

Lúc Kim Đan xuất hiện cũng là lúc dao động pháp tắc mạnh mẽ dâng trào và khuếch tán ra xung quanh.

Tề Thiếu Huyền lập tức ngẩn ra, nhưng không phải do y bị hơi thở từ viên Kim Đan ấy dọa ngớ người mà là do... thứ này quá lớn!

Gần như tất cả Kim Đan của người tu tiên đều to cỡ một quả nhãn, Tề Thiếu Huyền cũng không phải là ngoại lệ, điểm khác ở đây là y có thêm mười thần văn thôi.

Nhưng tại sao Kim Đan của Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên lại lớn đến vậy?

Dù không có thần văn nhưng lại lớn gấp mấy lần Kim Đan của Tề mỗ, thế là làm sao!

Lẽ nào là do Ngao Băng và Khổng Mộng ưu ái Thẩm Thiên nên hắn lớn hơn người bình thường?

Khi nhìn viên Kim Đan trôi lơ lửng trên đỉnh đầu Thẩm Thiên, Tề Thiếu Huyền luôn có cảm giác... như Kim Đan thần văn của mình không khí phách bằng của Thẩm Thiên.

Không biết Kim Đan này được làm ra thế nào, đúng là xưa nay chưa từng thấy mà!

Chỉ bàn về độ hiếm thì Kim Đan của Thẩm Thiên có thể giẫm lên Tề Thiếu Huyền rồi.

Tề Thiếu Huyền rất là đố kỵ với viên Kim Đan lớn đó!

Bỗng nhiên báo động trong lòng y reo lên, sau đó y định triệu tập mây tía bảo vệ theo phản xạ có điều kiện.

Tiếc là y đã chậm, mây tía mỏng manh được triệu tập khẩn cấp không thể mang lại khả năng phòng ngự đủ mạnh, thế là nó đã bị xuyên thủng trong nháy mắt.

Hai sợi dây màu xanh ngọc óng ánh bắn ra khỏi nền đất và bám dọc lên bắp chân của Tề Thiếu Huyền, chẳng mấy chốc mà nó đã trói chặt nửa người dưới của y.

Sợi dây trói bắt đầu mọc ra những đầu gai nhọn và đâm vào cơ thể của Tề Thiếu Huyền. Chỉ trong thời gian ngắn, Tề Thiếu Huyền đã cảm thấy cơ thể tê dại.

Sợi dây này... gây tê... Có độc!

Phương Thiên Long Kích lộ ra mũi nhọn, Tề Thiếu Huyền chuẩn bị vung Long Kích cắt đứt phệ tiên đằng.

Vào lúc này, Thẩm Thiên xông lại, Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy trong tay to ra gấp bội trong phút chốc rồi nện ầm vào Tề Thiếu Huyền.

Ầm!

Tề Thiếu Huyền vội vàng giơ Long Kích đón đỡ. Sau một tiếng động thật lớn, hơn nửa người của y đã bị đập lún xuống đất.

Cùng lúc đó, phệ tiên đằng cũng tiếp tục bò lên và trói chặt toàn thân Tề Thiếu Huyền như bánh chưng.

Thẩm Thiên lại nện chùy thêm lần nữa, lần này thì nhắm thẳng vào đầu của Tề Thiếu Huyền.

Bộp! Gạch men mơ hồ xuất hiện trên võ đài Chiến Thần.

Dù sao cảnh tượng ấy cũng quá máu me...

Bóng dáng của Tề Thiếu Huyền dần ngưng tụ thành hình trên võ đài Chiến Thần.

Y biết điều đó có nghĩa là y đã thất bại, y thua trong tay Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên.

Thế nhưng Tề Thiếu Huyền rất không cam lòng, bởi y cảm thấy vấn đề ở đây không phải là chênh lệch sức mạnh mà là do mình quá sơ sẩy.

Rõ ràng sức mạnh của y và Thẩm Thiên là ngang nhau ngay từ lúc bắt đầu trận chiến, thậm chí y còn mơ hồ áp chế Thẩm Thiên và chiếm phần thắng không hề nhỏ.

Đặc biệt là y đã thất thần khi Thẩm Thiên sử dụng Ngũ Sắc Thần Quang và Kim Đan siêu cấp lớn.

Việc thất thần trong lúc chiến đấu quả là không thể tha thứ được!

Nếu không vì vậy thì dù chiêu phệ tiên đằng của Thẩm Thiên có khó giải quyết nhưng cũng không thể bắt được Tề Thiếu Huyền.

Nói tóm lại là Tề Thiếu Huyền y không phát huy tốt!

Nếu tái chiến thì y chắc chắn sẽ thắng!



Chương 460: Vì sao Thần Tiêu thánh tử lớn như vậy? (3)

Nhóm bình luận xung quanh võ đài Chiến Thần đều đang điên cuồng quét bình luận.

"Mẹ nó, quá đặc sắc! Đây tuyệt đối là trận chiến thiên kiêu hàng đầu năm vực, tiếc là quá nhanh."

"Đúng vậy đúng vậy, Thần Tiêu thánh tử và Tử Phủ thánh tử đều rất mạnh, chẳng qua Thần Tiêu thánh tử vẫn có phần nhỉnh hơn."

"Lực chiến gần như ngang hàng nhau, nhưng về chiến thuật thì rõ ràng là Tử Phủ thánh tử đã bị giẫm dưới chân rồi! Nếu đây là cuộc chiến quyết sống chết thì Tử Phủ thánh tử đã chết rồi."

"Mọi người đừng quên đây là trận chiến của Tử Phủ thánh tử, đối thủ chỉ là hình chiếu của Thần Tiêu thánh tử nên không có đầu óc."

"Hít, hình chiếu không có đầu óc mà còn có thể chiến thắng sao? Ta nghi ngờ ngươi đang châm biếm Tử Phủ thánh tử."

"Có điều, xem ra sức mạnh của Thần Tiêu thánh tử cũng chỉ đạt sáu sao mà thôi, hắn chỉ mạnh hơn Tử Phủ thánh tử một chút thôi."

"Nếu có thể theo dõi trận chiến giữa Tử Phủ thánh tử và Thần Tiêu thánh tử một lần nữa thì tốt rồi, ta tin chắc nếu không có sơ suất thì cuộc chiến giữa hai người sẽ đặc sắc hơn nhiều."

"Ta là người sùng bái Tử Phủ thánh tử, ta không tin y sẽ thua! Xin tháp linh cho Tử Phủ thánh tử và Thần Tiêu thánh tử đánh lại lần nữa!"

"Ta cũng là người sùng bái Tử Phủ thánh tử, người xưa nay luôn vô địch như Tử Phủ thánh tử làm sao mà thua cho được? Ta không tin!"

"Xin tháp linh cho Tử Phủ thánh tử thêm một cơ hội khiêu chiến, để y đánh một trận công bằng!"

"+1."

"+1."

"+1."

"+10086."

...

Tề Thiếu Huyền rất buồn khi thấy những bình luận tiếc nuối thay mình không ngừng hiện lên khắp võ đài Chiến Thần.

Cơ hội nghìn năm có một để so tài với Thần Tiêu thánh tử đã bị mình lãng phí mất rồi!

Có lẽ những người sùng bái y đều đang rất thất vọng!

Đáng hận, ta chính là Tử Phủ thánh tử, người gánh vác sự kiêu hãnh của Tử Phủ Thánh Địa!

Ta có thể thua nhưng tuyệt đối không thể để thánh địa của mình chịu sỉ nhục vì ta!

Y siết chặt Phương Thiên Long Kích trong tay: "Tháp linh, ta có thể tái chiến với Thần Tiêu thánh tử không?"

Tháp linh dịu dàng đáp từ tốn: "Tử Phủ thánh tử, xin đừng làm bổn tháp linh khó xử, ngài nên biết việc phá lệ cho phát trực tiếp cuộc chiến giữa ngài và Thần Tiêu thánh tử đã khiến bổn tháp linh chịu áp lực rất lớn rồi."

Tề Thiếu Huyền im lặng như đang đấu tranh nội tâm.

Hồi lâu sau, y hít sâu một hơi: "Ta bằng lòng đặt cược thêm ba chục nghìn điểm Chiến Thần để được phát trực tiếp trận đánh công bằng với Thần Tiêu thánh tử lần nữa!"

Tháp linh thở dài: "Tử Phủ thánh tử, đây không phải là vấn đề điểm Chiến Thần, bổn tháp linh sẽ phải gánh chịu áp lực rất lớn nếu ghép Thần Tiêu thánh tử làm đối thủ của ngài hai trận liên tiếp."

Tề Thiếu Huyền hơi đỏ mắt: "Năm chục nghìn! Năm chục nghìn điểm Chiến Thần là giá chót của Tề mỗ rồi! Chỉ cần cho ta tái chiến với hắn thêm một trận thôi!"

Hai người tiến hành trao đổi bằng thần niệm nên người ngoài không nghe được câu chuyện của bọn họ.

Tháp linh im lặng, cả võ đài chìm trong yên tĩnh.

Chỉ còn lại bình luận "xin" tháp Chiến Thần cho Tề Thiếu Huyền thêm một cơ hội đang điên cuồng bao phủ bốn phía của võ đài Chiến Thần.

Đương nhiên chỉ mình Diệp Kình Thương biết những bình luận đó là thật hay giả.

Một lúc lâu sau, tháp linh bất đắc dĩ nói: "Cũng được, nể số tiền lớn... Nể mặt những khán giả đang thành kính cầu xin thay ngài, bổn tháp linh sẽ cho ngài thêm một cơ hội nữa."

"Nhưng lần này ngài phải nắm chắc cơ hội đó, đừng để bị đánh bại vì sai lầm trong lúc không cẩn thận nữa, đến lúc đó có hối hận cũng muộn rồi."

Tề Thiếu Huyền cảm động đến nỗi nước mắt rưng rưng: "Tề mỗ vô cùng biết ơn sự thông cảm của tháp linh!"

Tháp linh thản nhiên nói: "Đổi điểm Chiến Thần đi!"

Năm chục nghìn điểm Chiến Thần bằng với năm trăm nghìn linh tinh, đồng thời tương đương với năm trăm triệu viên linh thạch. Đó chắc chắn là một con số to lớn không gì bằng.

Bao nhiêu đó đã đủ mua một thánh khí hạ phẩm, đương nhiên tiền đề là phải có người bán đã.

Thông thường, việc mua bán thánh khí đều được trả bằng linh tủy, thứ cao cấp hơn linh thạch.

Tề Thiếu Huyền cắn răng rút một tấm ngọc phù óng ánh ra khỏi lồng ngực: "Đây là tiên phù chết thay có tác dụng chết thay cho tu sĩ dưới Hóa Thần kỳ một lần."

"Sau khi chủ nhân của tấm phù bị tấn công trí mạng, nó sẽ bốc cháy để chết thay rồi truyền tống chủ nhân ra xa vạn dặm."

"Giá trị của nó không thua kém thánh khí hạ phẩm bình thường, lấy nó để đổi năm chục nghìn điểm Chiến Thần được không?"

Một ông lão mặc áo choàng tím trên tầng thứ bảy của tháp Chiến Thần cười tươi.

Không ngờ tên nhóc họ Tề lại có cơ duyên này, ngay cả tiên phù chết thay hiếm có thế mà cũng tìm ra được.

Nên biết, loại pháp bảo chết thay như tiên phù này rất là quý giá kể cả trên Tiên giới, chủ yếu là do vật liệu luyện chế nó rất hiếm thấy.

Một khi bảo ngọc hộ mệnh có thể luyện chế "tiên phù chết thay" xuất hiện thì đến Kim Tiên cũng sẽ tranh giành vỡ đầu.

Diệp Kình Thương đánh giá ngọc phù trong tay Tề Thiếu Huyền rồi chậc chậc lưỡi: "Bảo ngọc hộ mệnh hiếm hoi vậy mà lại bị luyện chế thành hình dạng tàn tạ này ư?"

"Đúng là phí của trời, nếu lão phu luyện chế nó một lần nữa thì giá trị sẽ tăng tối thiểu là gấp trăm lần."

"Thiên nhi à Thiên nhi, ngươi đúng là phúc tinh nhỏ phù hộ cho lão phu mà!"

...

Giọng nói từ tốn của tháp linh vang lên trên võ đài Chiến Thần: "Miễn cưỡng có thể."

Tiên phù chết thay chậm rãi biến mất trong tay Tề Thiếu Huyền, y nhìn mà đau trong lòng.

Y đã tìm thấy vật báu này trong một vườn khoáng linh thạch, ngay cả chính y cũng chỉ có một tấm đó thôi.

Vì y cân nhắc đến chuyện thiên phú của mình đủ để đột phá Hóa Thần kỳ dễ như trở bàn tay nên mới lấy nó ra, bằng không y nào nỡ làm vậy.

Dù sao thứ này gần như là cái mạng thứ hai của tu sĩ dưới Hóa Thần kỳ, có thể nói là quá quý giá!

Khi tiên phù chết thay mất đi, võ đài Chiến Thần lại xuất hiện vầng sáng vàng rực rỡ.

Hơi thở vô cùng quen thuộc với Tề Thiếu Huyền lại xuất hiện trên võ đài, những quần chúng theo dõi trận đấu trong không gian cũng trở nên sôi nổi hơn hẳn.

Mẹ kiếp!

Thật sao? Chuyện này là thật sao?

Tử Phủ thánh tử Tề Thiếu Huyền lại ghép với Thần Tiêu thánh tử ư?

Đó là sự trùng hợp thần tiên gì thế? Chẳng lẽ mình lại có thể xem cuộc quyết đấu đỉnh cao của hai vị thánh tử?

Tấm phiếu này quá đáng mua mà!