Lần này Tề mỗ nhất định sẽ không sơ suất nữa.
Ba con mắt của Tề Thiếu Huyền đồng loạt bắn ra tia sáng tím rực rỡ và nhìn chằm chằm vào Thẩm Thiên.
Sau đó, y suýt thì bị mù trước dung nhan lóa mắt của Thẩm Thiên.
Gương mặt của Thần Tiêu thánh tử khiến Tề mỗ mặc cảm quá!
Chẳng qua đẹp trai cũng vô dụng, võ đài chỉ xem thực lực, Tề mỗ tuyệt đối sẽ không thua ngươi nữa!
Tề Thiếu Huyền bày thế đón địch, truyền pháp lực quá tải vào Hắc Long Chiến Giáp và Phương Thiên Long Kích rồi chậm rãi bước đến gần Thẩm Thiên.
Lần này y cẩn thận từng bước chân chứ không tiến công tùy tiện như trước.
Chẳng phải đó chỉ là Kim Đan siêu cấp lớn, Ngũ Sắc Thần Quang và sợi dây dài màu xanh ngọc kỳ dị thôi sao?
Chỉ cần Tề mỗ ta đây cẩn thận một chút là những thủ đoạn của ngươi sẽ không thể tổn thương ta đâu!
Lúc này, Tề Thiếu Huyền đứng cách Thẩm Thiên hơn trăm mét.
Ánh điện hồ quang mơ hồ lấp lóe, cả hư không đều đông cứng lại vào thời khắc này.
Nếu người tu tiên nào đó có tu vi yếu kém đứng giữa hai người thì có thể sẽ bị áp lực ép nát bấy.
"Ngươi qua đây đi!"
Tề Thiếu Huyền cầm kích dài chỉ thẳng vào Thẩm Thiên, Tử Phủ Thiên Nhãn biến thành thần quang và rà quét hết ba trăm sáu mươi độ xung quanh mà không chừa lại góc chết nào, có thể nói là cực kỳ cảnh giác.
Những bình luận lại điên cuồng che phủ bốn phía võ đài.
"Bắt đầu nữa rồi, trận đấu đỉnh cao giữa Tử Phủ thánh tử và Thần Tiêu thánh tử!"
"Ngã một lần khôn một lần, vừa rồi là do Tử Phủ thánh tử quá kích động nên mới bị hình chiếu đánh lén."
"Lần này Thiên Nhãn của Tử Phủ thánh tử luôn chuyển động liên tục, y tuyệt đối sẽ không tái phạm sai lầm đơn giản như vậy nữa, có trò hay để xem rồi đây."
"Ta cược một trăm viên linh thạch, lần này Tử Phủ thánh tử nhất định sẽ đánh bại hình chiếu của Thần Tiêu thánh tử, dù sao y cũng là thiên kiêu mạnh nhất Đông Hoang ta mà!"
"Chưa chắc! Đừng quên tin đồn Thần Tiêu thánh tử không hề kém cạnh Tử Phủ thánh tử, tỉ lệ năm năm đấy!"
"Nếu cho Tử Thự Kinh ta nói thì sư huynh tuyệt đối có thể treo Thần Tiêu thánh tử lên mà đánh, chỉ cần sư huynh không sơ suất là được."
"Phương mỗ xin cười một tiếng, nếu thánh tử của bổn môn ứng phó hết sức thì hoàn toàn có thể hạ Tề Thiếu Huyền bằng một chùy!"
"Đúng là khó mà nói chính xác tình hình trận đấu giữa Thần Tiêu thánh tử và Tử Phủ thánh tử. Có điều, đây chỉ là hình chiếu của hắn thôi, dù sức mạnh ngang bản thể nhưng ắt hẳn ý thức chiến đấu sẽ kém hơn Tử Phủ thánh tử!"
"Người bên trên đừng quên hình chiếu không đầu óc này đã sử dụng chiến thuật trong ván vừa rồi mới chiến thắng Tử Phủ thánh tử nhé."
"Người bên trên hơi quá đáng, cứ nhắc mãi chuyện Tử Phủ thánh tử bị một hình chiếu không có đầu óc đánh bại vui lắm sao?"
"Đúng đó đúng đó, người không phẩm hạnh mới bắt lấy sai lầm của người khác mãi! Nghe như là Tử Phủ thánh tử không có não vậy."
"Từ chối sỉ nhục!"
"Từ chối sỉ nhục +1!"
"Từ chối sỉ nhục +2!"
Tề Thiếu Huyền nổi gân xanh trên trán khi đọc bình luận xung quanh.
Lại nữa rồi, lại nữa rồi!
Chẳng phải là bị trúng kế của hình chiếu một lần thôi sao!
Sao đám khán giả xem trực tiếp lại cứ không bỏ qua chuyện đó thế?
Xem trực tiếp không phải là nơi ngoài vòng pháp luật, các ngươi cho rằng mình ẩn danh thì Tề mỗ sẽ không làm gì được các ngươi à?
Được rồi!
Đúng là không làm gì được thật.
Dù sao tháp Chiến Thần cũng không phải là Tử Phủ Thánh Địa, Tề Thiếu Huyền không có quyền hạn kiểm tra thân phận của người phát ngôn.
Đáng ghét, tất cả là do hình chiếu xấu xa ngươi đó!
Tề Thiếu Huyền u oán nhìn chằm chằm vào Thẩm Thiên bằng cả ba con mắt, dù rằng lửa giận cháy hừng hực trong lòng nhưng y không hề lao vọt đến như ván trước.
Bởi vì y biết nếu mình lại thua hình chiếu vì liều lĩnh nữa thì danh tiếng của mình sẽ đi tong.
Chính hắn còn sợ mất mặt nếu bị một hình chiếu không đầu óc ám hại hai lần liên tiếp.
Địch bất động, ta bất động, Tề mỗ muốn tìm kiếm sơ hở của ngươi!
Tề Thiếu Huyền tăng cường năng lực phòng ngự của mình và chậm rãi bước đến chỗ hình chiếu Thẩm Thiên, đồng thời cố gắng đạt đến trình độ không động tác nào lộ sơ hở để bị lợi dụng.
Nhưng điều khiến Tề Thiếu Huyền bất ngờ là Thẩm Thiên không sử dụng thuật linh sương và phệ tiên đằng trong trận đấu lần này.
Hắn chỉ nhìn thẳng vào Tề Thiếu Huyền, đồng thời từ từ giang rộng đôi cánh lộng lẫy vô cùng ở sau lưng.
Những tia sáng của Vũ Hóa Tiên Quang bắn ra từ đôi cánh vàng khiến hắn trông như Chiến Thần giáng thế. Đó là cảnh tượng mang lại cho người xem cảm giác xa hoa và cao quý.
Ngay cả người tự xưng là chàng trai phong cách nhất Đông Hoang như Tề Thiếu Huyền cũng thấy thua kém trước Thẩm Thiên.
Đúng vậy, người ta đã bay rồi, ngươi làm sao có thể so chiều cao với người ta chứ?
"Tề mỗ ghét nhất là cảm giác ngưỡng mộ người khác, rơi xuống cho ta!"
Tề Thiếu Huyền hừ lạnh, ánh tím nơi con ngươi giữa mày bừng sáng rồi bắn ra một tia sáng tím rực rỡ.
Đó là thuật công phạt của Tử Phủ Thiên Nhãn được ghi chép trong Tử Phủ Đế kinh - Tử Đồng Kiếp Quang.
Có người nói tu luyện nó đến mức độ uyên thâm thì sẽ có thể phá hủy và phân giải mọi thứ.
Đương nhiên không ai biết đó có phải là nói quá hay không.
Chẳng qua uy lực của Tử Đồng Kiếp Quang không tầm thường thật, thậm chí ánh sáng tím còn bóp méo và nghiền nát không gian khi bắn xẹt qua nó.
Thêm vào đó, tia sáng này còn bay đi với tốc độ khiếp người. Mọi người vừa thấy con ngươi của Tề Thiếu Huyền bắn ra ánh sáng tím thì kiếp quang đó đã đến trước người Thẩm Thiên rồi.
Tốc độ tấn công của nó đã gần bằng cường giả Hóa Thần kỳ, chỉ e rằng cả tôn giả Nguyên Anh kỳ cũng sẽ bị kiếp quang này bắn trúng trong nháy mắt.
Với sức tàn phá mà kiếp quang này thể hiện, sợ rằng người bị nó bắn trúng sẽ bỏ mạng ngay tức khắc.
Chương 462: Lần này là do trạng thái của Tề mỗ không tốt (2)
Quả nhiên, đó mới là sát chiêu mà Tử Phủ thánh tử ẩn giấu sao?
Tề Thiếu Huyền không hề để lộ sát chiêu này trong lúc bị Phương Thường và Trương Vân Hi bao vây, ấy thế mà y lại sử dụng nó khi đối mặt với áp lực từ hình chiếu Thẩm Thiên.
Xem ra áp lực mà Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên mang lại cho y khá là lớn đấy!
Ầm!
Trong một thời gian ngắn, Tử Đồng Kiếp Quang xuyên qua vùng giữa mày của hình chiếu Thẩm Thiên rồi đánh ầm vào hàng rào không gian trên võ đài.
Ngay lập tức, tiếng nổ mạnh khiến cả võ đài chấn động.
Thần Tiêu thánh tử bị giết trong nháy mắt ư?
Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn hình chiếu của Thẩm Thiên, nhất thời khó có thể chấp nhận chuyện ấy.
Dù sao đó cũng là Thần Tiêu thánh tử mà!
Tuy nhiên, mọi người nhanh chóng nhận ra sự khác thường vì hình chiếu của Thẩm Thiên đang dần tiêu tan.
Đó không phải là tiêu tan năng lượng mà là... bóng mờ.
Đúng vậy, kẻ vừa bị Tử Đồng Kiếp Quang đâm thủng không phải là hình chiếu của Thẩm Thiên mà chỉ là bóng mờ do hình chiếu để lại.
Tốc độ của hắn quá sức nhanh, hắn đã tránh đi ngay từ khi Tử Đồng Kiếp Quang bắn vọt đến nên hoàn toàn không bị kiếp quang bắn trúng.
"Thật nhanh!"
Ba con ngươi của Tề Thiếu Huyền đồng loạt co lại, dường như Thiên Nhãn của y không theo kịp tốc độ của Thẩm Thiên.
Hình bóng của Thẩm Thiên đã biến mất trước mắt tất cả người xem, mọi người chỉ nhìn thấy những bóng mờ màu vàng di chuyển ngang dọc trên võ đài thôi.
Ầm!
Trong giây lát, Tề Thiếu Huyền giơ Phương Thiên Long Kích lên.
Ánh lửa rực rỡ bùng nổ trên thân kích trông rực rỡ như một mặt trời nhỏ vậy.
Đó là một thanh kiếm chém lên thân kích với tốc độ nhanh như tia chớp, nếu Tề Thiếu Huyền không đỡ đúng lúc thì nhát kiếm đó đã chẻ vào đầu y rồi.
"Tề mỗ không thể không thừa nhận ngươi rất nhanh, tiếc là chỉ sử dụng mỗi tốc độ thì không thể thắng Tề mỗ đâu!"
Tề Thiếu Huyền hừ lạnh, kế đó quét ngang Bát Hoang Long Kích.
Song, lúc Long Kích của y xẹt qua thì Thẩm Thiên đã lùi về sau từ lâu, tiếp đó Thẩm Thiên lại bắt đầu tấn công mãnh liệt vào một bên khác.
Keng!
Ầm!
Keng!
Ầm!!!
Sắc mặt của Tề Thiếu Huyền trên võ đài rất khó coi.
Thẩm Thiên thật sự quá nhanh, y hoàn toàn không thể đuổi kịp.
Sau lần tấn công đầu tiên, Thẩm Thiên tiếp tục ra nhiều đòn tấn công dữ dội như vũ bão.
Mỗi chiêu thức đều nhanh đến mức tột cùng nên Tề Thiếu Huyền không thể không phòng thủ, thậm chí y còn chẳng có cơ hội để phản công nữa là.
Y đang sử dụng vũ khí nặng như Phương Thiên Long Kích và am hiểu chiến đấu tầm xa, vì vậy y không chiếm ưu thế trong việc đánh cận chiến.
Rất nhiều pháp thuật, thậm chí là cơ hội kết ấn và tích sức cũng không làm được.
"Tuy rằng cách tấn công điên cuồng ấy trông oai phong nhưng rồi sẽ tăng mức tiêu hao pháp lực."
Tề Thiếu Huyền vừa đỡ đòn của Thẩm Thiên vừa cười lạnh: "Tề mỗ cũng muốn xem thử ngươi có thể kiên trì tấn công được bao lâu."
Hình chiếu không trả lời Tề Thiếu Huyền mà chỉ tiếp tục vung kiếm ra một chiêu lại một chiêu.
Càng về sau kiếm của hắn càng thiếu khí phách, cuối cùng đổi sang dùng Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy đập bể Tề Thiếu Huyền.
Tiên quang màu vàng trên võ đài giao thoa với sấm sét, Tề Thiếu Huyền tạm thời bị Thẩm Thiên đánh lui về sau liên tục.
Ngay cả áo giáp mây tía trên người cũng hơi tối đi.
Bình luận đã quét khắp võ đài.
"Tháp Chiến Thần đã cho cơ hội thứ hai rồi mà Tử Phủ thánh tử vẫn không được!"
"Nếu lần so tài trước là bị hình chiếu không đầu óc tính kế thì lần này đã bị áp chế luôn rồi!"
"Xem ra Tử Phủ thánh tử không phải là đối thủ của Thần Tiêu thánh tử. Cũng đúng, dù sao sức chiến đấu của Thần Tiêu thánh tử cũng quá mạnh."
"Tử Thự Kinh của Tử Phủ Thánh Địa đâu rồi? Thánh tử của các ngươi sắp thua rồi, không ra nói gì à?"
"Xin chân thành, người còn đang trong tháp Chiến Thần và vừa xem bình luận xong, các ngươi tu tiên mà không sửa cái đầu mình à? Rõ ràng là Thiếu Huyền sư huynh... đang lấy bất biến ứng vạn biến."
"Trông thì có vẻ như Thần Tiêu thánh tử dào dạt khí thế nhưng thực chất chỉ là sự giãy giụa trước khi chết mà thôi, không đắc ý được lâu đâu."
"Thiếu Huyền sư huynh mà bắt đầu phản công thì chắc chắn có thể nghiền ép hắn trong nháy mắt!"
...
Tề Thiếu Huyền không quan tâm bình luận vì tất cả sự chú ý của y đều tập trung vào Thẩm Thiên.
Ha hả, Tề Thiếu Huyền thừa nhận tốc độ của Thẩm Thiên đã vượt trên dự đoán của mình.
Có thể nói, tốc độ tấn công của hắn chắc chắn là vô địch so với người cùng cấp.
Thế nhưng trong chiến đấu không so ai nhanh hơn hay mạnh hơn, bọn họ cần phải cân nhắc đến các yếu tố khác nữa.
Cách dốc sức tấn công của Thẩm Thiên trông rất là oai phong, thậm chí phải nói là đè Tề Thiếu Huyền ra mà đánh, nhưng nó đòi hỏi một lượng pháp lực khá là lớn.
Có thể nói, lượng pháp lực mà Tề Thiếu Huyền đã tiêu hao trong đợt giao tranh kịch liệt này còn không bằng một nửa của Thẩm Thiên.
Chỉ cần y duy trì hiện trạng và tiếp tục làm hình chiếu Thẩm Thiên hao tổn thì người thắng cuối cùng chắc chắn sẽ là Tề Thiếu Huyền y!
Một hình chiếu không có đầu óc mà cũng dám xưng là khôn ngoan hơn Tề mỗ sao?
Quả là buồn cười!
Tề Thiếu Huyền hít sâu một hơi, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim và tập trung tất cả sự chú ý vào việc đỡ đòn của Thẩm Thiên.
Mười chùy, hai mươi chùy, ba mươi chùy, bốn mươi chùy,...
Không đúng, không phải như thế, cuộc chiến này phát triển theo hướng không đúng!!!
Đôi tay Tề Thiếu Huyền run mạnh, lùi về sau liên tục, thậm chí bị buộc đến sát ranh giới võ đài.
Sắc mặt của y trở nên khó coi cực kỳ, bởi vì y phát hiện ra một sơ suất vô cùng trí mạng của mình trong lúc chiến đấu.
Đó là y đã tiêu hao rất rất nhiều pháp lực trong cuộc chiến với hậu duệ Tiến Thần tộc Trục Nhật, thích khách bóng tối Ảnh Lục và hình chiếu Thẩm Thiên.
Thậm chí một bộ phận độc gây tê của phệ tiên đằng vẫn còn trong người y.
Tuy rằng nhờ pháp tắc của tháp Chiến Thần che chở nên Tề Thiếu Huyền không thật sự tử vong sau khi bị hình chiếu đánh bại lần đầu tiên, nhưng để khôi phục trạng thái và pháp lực thì phải tính giá khác.
Cho nên y đã mất một nửa pháp lực từ lúc bắt đầu trận đấu thứ hai với hình chiếu của Thẩm Thiên.
Dưới thế tấn công mãnh liệt như gió quất mưa rào của Thẩm Thiên, Tề Thiếu Huyền hoàn toàn không có thời gian bổ sung trạng thái cho mình.
Nói cách khác, nếu cứ đánh tiếp như vậy thì có lẽ Tề Thiếu Huyền sẽ hết sạch pháp lực trước dù cho hình chiếu của Thẩm Thiên tiêu hao pháp lực nhanh hơn Tề Thiếu Huyền.
Quan trọng hơn, thần kinh của Tề Thiếu Huyền đang căng như dây đàn trong quá trình chiến đấu vừa căng thẳng vừa kích thích này.
Lúc Tề Thiếu Huyền phát hiện chuyện này thì pháp lực của y đã sắp cạn rồi.
Bên cạnh đó, Thẩm Thiên vẫn còn đang tiếp tục tấn công điên cuồng!