Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 169



"Hôm nay một lời của Thẩm huynh đã giúp Tề mỗ giác ngộ, Tề mỗ thật sự lấy làm hổ thẹn!"

Ánh mắt Tề Thiếu Huyền sáng bừng, chắp tay nói với Thẩm Thiên: "Từ nay về sau, trong mắt Tề mỗ không còn những thiên kiêu khác nữa!"

"Ta sẽ coi Thẩm huynh làm mục tiêu, đuổi theo huynh, trong quá trình này không ngừng vượt qua bản thân, cho đến khi thành công vượt qua huynh!"

Khóe miệng Thẩm Thiên co rút, cả ngày nói tới chuyện vượt qua bổn thánh tử, ngươi tự đi mà vượt qua bản thân đi!

Thẩm Thiên bày tỏ mình rất ghen tị, vô cùng ghen tị.

Rõ ràng mấy lời linh tinh đó từ trong miệng hắn phát ra, nhưng sao người đột phá cảnh giới lại là Tề Thiếu Huyền.

Mặc dù Tề Thiếu Huyền chẳng qua chỉ biến đổi một chút trong tâm cảnh, nhưng... biến đổi nhỏ thì không phải là biến đổi hay sao?

Hừ, nào có chuyện dễ dàng như vậy!

Thẩm Thiên nhìn về phía Tề Thiếu Huyền, lạnh nhạt nói: "Tề huynh, huynh thật sự muốn đuổi theo ta, vượt qua ta?"

Trong ánh mắt Tề Thiếu Huyền tràn đầy kiên nghị: "Đúng vậy, Tề mỗ muốn đuổi theo huynh, chỉ cần có thể đuổi theo bóng lưng Thẩm huynh, thậm chí vượt qua Thẩm huynh, bắt ta trả giá cái gì cũng được!"

Muốn đuổi theo ta? Còn muốn vượt qua ta? Còn nói ngay trước mặt ta?

Người anh em, chú hơi quá đáng rồi đấy!

Thẩm Thiên cười nói: "Đã như vậy, Thẩm mỗ sẽ chỉ cho Tề huynh một con đường sáng."

"Cơ sở tu vi của Thẩm mỗ xuất phát từ thánh địa Thần Tiêu, con đường sát phạt mạnh nhất là tới từ tháp Chiến Thần."

Không sai.

"Tân Hỏa Chiến Thần Quyết", "Phá Thương Nguyên Thủ", còn cả "Phi Tiên Kiếm Quyết" vừa mới học đều là Diệp Kình Thương đưa cho Thẩm Thiên, không vấn đề gì!

Còn về chuyện Tề Thiếu Huyền có thể học được những thứ này từ tháp Chiến Thần hay không? Vậy thì phải xem tâm tình của Diệp Kình Thương thế nào đã.

Dù sao Thẩm lão ta đây thật sự không tham gia tổ chức tháp Chiến Thần, không dính nồi.

...

Quả nhiên Phá Thương Nguyên Thủ, còn có kiếm quyết mạnh đến đáng sợ kia đều đến từ tháp Chiến Thần ư?

Tề Thiếu Huyền hít sâu một hơi, ánh mắt lập tức trở nên cực kỳ nóng bỏng.

Quả nhiên nếu muốn trở nên mạnh mẽ vẫn phải chiến đấu.

Tề mỗ phải tiếp tục noi gương!

Tin tức Tề Thiếu Huyền trở thành thiên kiêu sáu sao nhanh chóng lan truyền khắp Đông Hoang.

Dù sao trong giới cũng chỉ lớn nhiêu đó, mà tháp Chiến Thần vốn là điểm nóng nhất ở đầu ngọn gió gần đây.

Theo lý mà nói, Tề Thiếu Huyền trở thành thiên kiêu sáu sao tuyệt đối đáng để thánh tử Tử Phủ ăn mừng, rêu rao.

Nhưng đối với chuyện này, thánh địa Tử Phủ lại im hơi lặng tiếng.

Thậm chí thời gian mấy ngày tiếp theo, thánh tử Tử Phủ cũng không lộ mặt ở bất kỳ nơi công cộng nào.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì thiên kiêu sáu sao là y... quá thảm.

Người khác sau khi unlock thành tựu thiên kiêu sáu sao, từ thời kỳ thiếu niên một đường càn quét tứ phương, gặp thần hạ thần gặp phật hạ phật, nổi danh vô địch.

Mà Tề Thiếu Huyền thì sao!

Mới vừa thành công tấn thăng thiên kiêu sáu sao đã bị Thẩm Thiên không chút lưu tình dạy làm người, còn ở dưới ánh mắt nhìn chằm chằm xem trực tiếp của mọi người.

Đấu ba trận thua cả ba, lần cuối cùng còn trực tiếp bị Thẩm Thiên đập phát gục luôn, gần như là đánh bại trong nháy mắt.

Loại chiến tích này quả thực không rạng rỡ cho lắm, khiến thánh địa Tử Phủ không còn mặt mũi nào mà rêu rao.

Ngược lại thì một kích kinh hãi thế tục kia của Thần Tiêu thánh tử được rất nhiều người xem trực tiếp ghi nhớ.

Chưởng ấn khổng lồ che khuất bầu trời đó khiến vô số thiên kiêu cùng thế hệ rung động.

Trong lúc nhất thời, Thẩm Thiên đứng đầu ngọn gió.

Có thể nói uy danh hiển hách lúc trước Tề Thiếu Huyền tạo dựng khi càn quét Đông Hoang lúc này gần như đều làm áo cưới cho Thẩm Thiên.

Dĩ nhiên, thật ra thì Thẩm Thiên cũng không muốn tấm áo cưới này, thậm chí còn thấy hơi phiền.

Dù sao vốn dĩ dáng dấp hắn anh tuấn đã bị rất nhiều em gái si mê dây dưa không khỏi phiền toái rồi.

Hôm nay lại bị người khác biết Thẩm Thiên hắn không chỉ có dáng vẻ đẹp trai, hơn nữa còn có tài hoa, có thực lực như vậy.

Như thế bảo hắn phải tiếp tục làm một mỹ nam an tĩnh như thế nào đây?

Thẩm Thiên cũng không rời khỏi đỉnh Thánh Tử, mà yên tĩnh ở trên đỉnh núi thánh tử cảm ngộ kiếm đạo.

Đúng vậy, cảm ngộ kiếm đạo.

Ba ngày trước, hắn nhỏ máu lên chiếc nhẫn đồng xanh kia.

Chiếc nhẫn đồng xanh hấp thụ máu của hắn, cũng không hoàn toàn nhận hắn làm chủ.

Hắn có thể cảm giác được, hình như mình cũng không phải chủ nhân mà chiếc nhẫn đồng xanh đó chờ đợi.

Nhưng không biết tại sao, chiếc nhẫn đồng xanh vẫn hấp thu máu tươi, hơn nữa còn truyền thụ cho hắn một kiếm quyết.

Thẩm Thiên cũng không biết tên của kiếm quyết này, nó tồn tại trong đầu hắn như một đạo tiên quang.

Mỗi lần Thẩm Thiên dùng thần niệm xem xét đạo tiên quang kia đều có thể cảm nhận được kiếm đạo sâu xa mênh mông khó lường.

Kiếm quyết ấy cũng không có chiêu thức cố định, mà là một loại ý cảnh huyền diệu khó giải thích.

Thẩm Thiên đã thử dung nhập mấy kiếm pháp đơn giản vào trong loại ý cảnh này, phát hiện uy lực của mỗi kiếm thuật đều tăng lên đáng kể.

Thậm chí còn có khuynh hướng mơ hồ dung nhập vào đạo tiên quang đó.

Rất hiển nhiên, đây là một kiếm thuật vô thượng, có vận may lớn hóa mục nát thành thần kỳ.

Cho dù trên người Thẩm Thiên có thần thể Thiên Kiếm, sức lĩnh ngộ với bất kỳ kiếm pháp nào đều mạnh đến đáng sợ, trong thời gian ngắn cũng chỉ có thể lĩnh ngộ sơ sơ.

Đương nhiên, chỉ một chút sơ sơ đó đã đủ để kiếm tu trong thiên hạ rung động.

...

Về phần Tề Thiếu Huyền, sau khi bị Thẩm Thiên đả kích ba ngày trước, dứt khoát kiên định chui vào tháp Chiến Thần một lần nữa.

Có điều lần này y cũng không lựa chọn đánh cược trực tiếp, mà là lựa chọn tiến vào một lôi đài khác trong tháp Chiến Thần.

Lôi đài đó là "lôi đài so tài" mà Diệp Kình Thương mới mở.

Loại lôi đài so tài này khác hẳn so với lôi đài đánh cược, không cần tốn nhiều phí.

Chiến đấu với thiên kiêu sáu sao trên lôi đài này, một trận chỉ cần trả 100 điểm chiến thần, chỉ bằng một phần mười so với đánh cược.



Chương 476: Kiếm thuật vô thượng, khách tới từ đảo Hắc Long (2)

Nhưng chiến đấu trên lôi đài so tài, cho dù thắng hay thua cũng sẽ khấu trừ điểm chiến thần, hơn nữa thắng cũng không được thưởng truyền thừa.

Nói cách khác, cho dù Tề Thiếu Huyền đánh thắng những thiên kiêu sáu sao khác trên lôi đài so tài cũng không có cách nào được thưởng truyền thừa sáu sao.

Loại lôi đài này nhìn có vẻ hoàn toàn không có sức hấp dẫn.

Nhưng đối với đại đa số thiên kiêu mà nói, được chiến đấu với đối thủ có cùng thực lực vốn đã là hấp dẫn.

Ba ngày nay Tề Thiếu Huyền lên lôi đài so tài, liên tục khiêu chiến bảy mươi hai vị thiên kiêu Tiên Giới.

Từ những trận đấu này, thực lực của y tăng lên với tốc độ vô cùng nhanh.

Mặc dù cũng không toái đan thành anh, nhưng kim đan của y càng thêm kiên cố.

Điều này cũng làm cho chiến ý trong lòng Tề Thiếu Huyền bộc phát mãnh liệt.

Đương nhiên, sở dĩ chọn lôi đài so tài còn có một nguyên nhân vô cùng quan trọng, đó chính là Tề Thiếu Huyền nghèo.

Trên thực tế sau khi Tề Thiếu Huyền bị Thẩm Thiên khơi dậy chiến ý, mới bắt đầu tiến vào tháp Chiến Thần vẫn rất kiêu ngạo.

Mặc dù Tề mỗ tạm thời còn chưa phải đối thủ của Thẩm huynh, nhưng cũng chỉ có Thẩm huynh mới có thể áp chế ta.

Trong tháp Chiến Thần này, Tề mỗ đủ sức càn quét chém thiên kiêu bậc năm, trảm thiên kiêu bậc sáu!

Ôm ý tưởng đó, Tề Thiếu Huyền trực tiếp lựa chọn ghép cặp với thiên kiêu sáu sao ngẫu nhiên bắt đầu khiêu chiến.

Sau đó, y cảm nhận được cái gì gọi là đòn hiểm đến từ Tiên Giới.

Lúc trước mặc dù Tề Thiếu Huyền có thể áp chế thiên kiêu sáu sao, đó là vì đối phương là xà tộc, bị huyết mạch long tộc trên người y áp chế.

Nhưng không phải lần nào vận may cũng chiếu cố Tề Thiếu Huyền, nhất là "vận may" đó còn bị người phía sau màn điều khiển.

Liên tiếp cược thua chín trận liên tục, cũng đánh đến mức Tề Thiếu Huyền hoài nghi đời người.

Toàn bộ hành trình bị áp chế, gần như không có lúc nào không thua.

So về sức mạnh, thiên kiêu sáu sao "Kim Cương Thần Viên" tộc của Tiên Giới, một gậy gõ xuống trời long đất lở.

So về tốc độ, thiên kiêu sáu sao "Vũ thần tộc" của Tiên Giới nhanh đến mức Tề Thiếu Huyền căn bản không có cơ hội phản kích.

So về sức bền, thiên kiêu sáu sao đến từ "Nhược Thủy tộc", thân xác trực tiếp hóa thành nước bất chấp công kích.

...

Tóm lại, thiên kiêu gì cũng có.

Các loại năng lực quỷ dị, các loại thủ đoạn ly kỳ cổ quái, đánh đến mức Tề Thiếu Huyền nóng nảy.

Lúc này Tề Thiếu Huyền mới bất đắc dĩ phát hiện: "Thiên kiêu sáu sao" như mình hình như chỉ có thể đội sổ trong đám sáu sao.

Mắt thấy điểm chiến thần vốn cũng không tính là nhiều nhặn gì giảm bớt càng lúc càng nhanh.

Cuối cùng dưới đề nghị và "khích lệ" của tháp linh, Tề Thiếu Huyền cũng đổi chiến trường.

Sau khi chọn xong 2 cửa truyền thừa năm sao và một cửa truyền thừa sáu sao, Tề Thiếu Huyền tuy luyện trên lôi đài so tài.

Y cố gắng kiên trì lâu hơn dưới công kích của thiên kiêu sáu sao, cũng phát hiện ra sơ hở của mình trong một lần so tài.

Trận đấu đó kéo dài ba ngày ba đêm.

Tề Thiếu Huyền bày tỏ, trước giờ y chưa từng đánh đến thoải mái như vậy.

Lúc trừ tiền tuy đau lòng, nhưng cảm giác vượt qua cực hạn trong lúc chiến đấu thật sự khiến người ta say mê.

"Xem ra sau này phải ra ngoài tìm cơ duyên nhiều hơn, nếu không chờ điểm chiến thần hao hết thì không còn cách nào nạp nữa."

Trong lòng vị thánh tử nào đó âm thầm suy nghĩ.

...

Cùng lúc đó, cách thánh địa Thần Tiêu mấy nghìn dặm, có một chiếc xe rồng đang bay vùn vụt.

Chiếc xe rồng đó dài chừng trăm trượng, toàn thân khảm nạm linh ngọc tiên châu cực phẩm, khắc rồng vẽ phượng, khí khái phi phàm.

Xe rồng chạy qua hư không, trong thiên địa ầm ầm vang dội, hệt như tiếng sấm, lại như đang ngồi thiên cung tuần tra bốn phương.

Khiến người ta phải liếc mắt là phía trước chiếc long niện kia do chín long tộc kéo, mỗi con đều là hắc long thuần huyết, tất cả đều có tu vi từ kỳ Nguyên Anh trở lên.

Ở hai bên xe rồng còn có tám vị tướng lĩnh thân mặc áo giáp, trên đỉnh đầu mỗi vị tướng lĩnh đều có sừng rồng màu đen.

Mà hơi thở của bọn họ cũng cực kỳ đáng sợ, tu vi của tám người, phạm vi liên kết với nhau, mơ hồ ngưng tụ lại chung một chỗ.

Giống như một con hắc long dài vạn trượng, bay thẳng đến thánh địa Thần Tiêu!

Xe rồng trăm trượng, đây là khái niệm gì?

Nói cách khác chỉ chiều dài của chiếc xe rồng này đã hơn mấy trăm mét.

Mà chiều dài và chiều rộng của xe rồng không hơn kém nhau bao nhiêu, cũng chừng mấy trăm mét, toàn thể khổng lồ tới kinh người.

Nếu bỏ qua chín con Hắc Long đang kéo xe, chiếc xe rồng này đáp xuống chính là một hành cung nhỏ sang trọng.

Hơn nữa mỗi con Hắc Long kéo xe đều là Hắc Long tộc chân chính.

Thực lực, huyết mạch đều hơn hẳn sáu con giao kéo Hắc Long Chiến Xa của Tề Thiếu Huyền.

Càng hiếm có hơn là, chín con Hắc Long này đã từng tu luyện phương pháp hợp kích, phối hợp lại sức chiến đấu tăng lên gấp bội.

Lúc tách ra mỗi con đều là long tộc đỉnh phong Nguyên Anh, nhưng chín rồng hợp kích, ngay cả Thiên Tôn kỳ Hóa Thần cũng có thể bị xé nát trong nháy mắt.

Nhưng đó cũng không phải điểm xuất sắc nhất ở Cửu Long Liễn.

Chỗ xuất sắc nhất của Cửu Long Liễn thật ra là lực phòng ngự và tốc độ của nó.

Khi gặp phải công kích của kẻ địch mạnh thật sự, trận pháp phòng ngự khắc quanh chiếc xe rồng này sẽ khởi động.

Đến lúc đó tự nhiên sẽ tạo thành một cái lồng bảo vệ lớn mạnh, bảo vệ người bên trong xe rồng không bị thương tổn, sau đó tăng tốc độ thoát thân.

Nếu Cửu Long Liễn thật sự dùng hết tốc lực đi đường, chín con Hắc Long thi triển bí thuật khởi động bí pháp của xe rồng mà chạy, ngay cả thánh giả cũng chưa chắc đã đuổi kịp.

Dĩ nhiên, muốn chế tạo ra một chiếc xe rồng như vậy tuyệt đối không dễ dàng.

Dù tính trong số những thế lực giàu nứt đố đổ vách ở đảo Hắc Long, loại xe rồng này cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Nếu không phải vì nghênh đón Ngao Băng trở về, đồng thời để các đại thánh địa ở Đông Hoang được kiến thức thêm về nội tình đảo Hắc Long, Ngao Dạ tuyệt đối sẽ không dễ dàng dùng đến Cửu Long Liễn như vậy.

Dù sao cũng cần phải trả tiền công cho chín con Hắc Long kéo xe mà.

...



Chương 477: Hắc Long Vương? Gọi thúc thúc (1)

"Vương thượng, phía trước ngàn dặm chính là thánh địa Thần Tiêu."

"Dựa theo tốc độ đi đường của chúng ta, chỉ chốc lát sau là có thể đến."

Bên ngoài Cửu Long Liễn, long thần vệ mặc áo giáp cung kính khom người với người trong xe.

Cửa xe rồng từ từ mở ra, một thân ảnh cao lớn khôi ngô từ bên trong đi ra.

Trên đầu hắn có một đôi sừng rồng, lóe lên ánh sáng sâu thẳm, dường như có thể xuyên thủng đất trời.

Sừng vốn là một trong những phương thức tấn công mạnh nhất của Long tộc.

Ngao Dạ đứng ngạo nghễ trên Cửu Long Liễn, chậm rãi nhắm mắt lại: "Bổn vương có thể cảm nhận được."

"Cảm giác áp bách đến từ sâu trong huyết mạch, ngoài huyết mạch của Long thần cửu phẩm ra thì không có khả năng nào khác, thật sự là nàng."

Khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt Ngao Dạ sáng như sao.

Rất hiển nhiên, hắn đang vô cùng kích động.

Dù sao mười nghìn năm trước, Ngao Băng cô cô cũng là thần tượng của hắn!

Năm đó Ngao Băng bễ nghễ chiến trường, được các tộc thiên kiêu ở Bắc Hải sùng bái, tôn xưng là nữ võ thần.

Thậm chí có một dạo, mơ ước của Ngao Dạ chính là sau khi lớn lên càn quét thiên hạ, trở thành nữ võ thần như cô cô.

Sau này trưởng thành, hắn mới biết nữ võ thần đầu tiên phải là nữ đã.

Thậm chí điều này còn từng khiến hắn ủ rũ một thời gian.

Về sau nữa, Ngao Băng bị một kiếm của thiên kiêu Tiên Giới phong ấn tại chiến trường cổ.

Vì thế mà Ngao Dạ khó chịu rất lâu, thậm chí không chỉ một lần mạo hiểm lên chiến trường thượng cổ tìm cô cô.

Chỉ tiếc thời điểm đó Ngao Băng vẫn còn ở trong khe nứt hư không, cũng không xuất hiện trên chiến trường thượng cổ, căn bản không cách nào tìm được.

Hôm nay vạn năm đã vội vã trôi qua, cuối cùng cô cô cũng trở lại, cuối cùng Hắc Long tộc cũng nghênh đón hy vọng!

Là Hắc Long Vương đương nhiệm, trong lòng Ngao Dạ thật sự vô cùng vui vẻ.

...

"Chạy hết tốc lực về phía trước, tất cả long chúng kích phát khí tức bản thân đến mức cao nhất, đừng để mất oai phong của long tộc chúng ta trước mặt thánh địa Thần Tiêu!"

Ngao Dạ hét lớn một tiếng, cả người tỏa ra khí tức vô cùng cường đại, trong phút chốc sau lưng hiện lên dị tượng long ảnh khổng lồ.

Dị tượng long ảnh đó lớn đến mấy nghìn trượng, mỗi chiếc vảy đều lóe lên màu đen sáng bóng.

Trong lúc long ảnh chập chờn lay động, hư không đang sụp đổ, khí thế dâng trào lúc dừng xe cũng cuộn trào nghìn dặm!

Giờ phút này, tất cả yêu thú bên trong chu vi nghìn dặm quanh xe rồng đều quỳ dưới đất, run lẩy bẩy.

Bọn chúng cảm nhận được sợ hãi đến từ sâu trong huyết mạch, đó là bản năng sợ hãi thần phục của yêu, thú tộc phổ thông đối với Long tộc.

Không chỉ có Ngao Dạ, tám vị long thần vệ vây quanh xe rồng cũng phóng hoàn toàn khí tức ra.

Bọn họ là chiến sĩ tinh nhuệ nhất Hắc Long tộc, chịu sự quản lý của long thần vệ, tu vi của mỗi người đều từ kỳ Hóa Thần trở lên, đủ để hùng cứ xưng bá một phe.

Khí tức của tám vị long thần vệ hoàn toàn phóng ra, mơ hồ hòa làm một thể, lại không kém gì thánh uy.

Lúc này, xe rồng cách thánh địa Thần Tiêu chừng năm trăm dặm.

Nhưng rất nhiều người ở thánh địa Thần Tiêu xa xa sớm đã có cảm ứng, mắt đều nhìn về phương bắc.

"Long uy thật cường đại, chẳng lẽ là Long tộc ở Bắc Hải tới?"

Bóng người của Thần Tiêu thánh chủ xuất hiện trước đỉnh Thánh Chủ, nhìn về phía xe rồng ở xa xa, tiên quang bên ngoài thân thể khẽ dập dờn.

"Cái con lươn già Ngao Dạ kia, mấy trăm năm không gặp mà vẫn thích phô trương như vậy."

Bích Liên Thiên Tôn ngồi trên một tòa linh phong hoang vu, trên gậy đang nướng một con tiên hạc không biết bắt được từ đâu.

Lúc này, lão đang quét gia vị, lầm bầm lầu bầu nói: "Tốt nhất đừng quá kiêu ngạo, nếu không lão đạo sẽ chặt thêm mấy cái đuôi rồng xuống nướng."

Đỉnh Kim Liên, một đôi mắt vô cùng quyến rũ chậm rãi mở ra: "Cuối cùng cũng củng cố sơ bộ cảnh giới xong, ồ, khí tức mạnh thật!"

Từng đóa công đức kim liên chậm rãi nở rộ, một cô gái mặc quần dài màu bạc thướt tha, duyên dáng bước ra.

Mỗi cái nhăn mày mỗi tiếng cười đều khiến vô số đệ tử si mê.

...

Gào.

Tiếng rồng ngâm đinh tai nhức óc vang khắp chu vi nghìn dặm.

Xe rồng trăm trượng vắt ngang lối vào tiểu thế giới Thần Tiêu, Ngạo Dạ lạnh lùng bước ra từ trong xe rồng.

Hắn lăng không mà đứng, ánh mắt như điện dường như có thể nhìn thấu hư không: "Thần Tiêu thánh chủ ở đâu? Bổn vương không mời mà tới, mong rằng đừng trách."

Trong hư không, tiên quang sấm sét vô tận chớp động.

Một nửa hư không bị long ảnh màu đen che phủ, nửa còn lại tràn đầy sấm sét màu vàng.

Bóng người Thần Tiêu thánh chủ trôi lơ lửng trên bầu trời, giờ phút này uy áp thiên hạ: "Hắc Long Vương tới thăm, bổn tọa không kịp tiếp đón từ xa."

Giữa các cấp bậc thế lực của các đại thánh địa cũng chỉ là âm thầm so tài, so ra thì quan hệ giữa nhân tộc và yêu tộc căng thẳng hơn nhiều.

Mặc dù vạn năm trước tà linh ngoại vực xâm phạm năm vực, khiến quan hệ giữa nhân tộc và các đại yêu tộc hòa hoãn hơn không ít.

Nhưng đối lập chủng tộc từ thời kỳ viễn cổ cũng không dễ dàng tiêu trừ như vậy.

Mấy nghìn năm qua, nhân tộc và yêu tộc nhìn nhau không vừa mắt, va chạm quy mô nhỏ cũng liên tục không dứt.

Chỉ tính Hắc Long Vương đương thời là Ngao Dạ và Thần Tiêu thánh địa cũng từng va chạm nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ với thánh địa Thần Tiêu.

Con thứ ba của hắn và Sở Long Hà, Trương Long Uyên là cùng thế hệ, năm đó đã từng sinh ra một ít đụng chạm, cũng vì thế mà đánh nhau không sao can được.

Kết quả Sở Long Hà và Trương Long Uyên đại náo Bắc Hải, trực tiếp chặt đứt đuôi của Tam thái tử Long vương, nướng lên nhắm.

Tuy rằng sau đó Long tộc dùng thuốc quý nuôi lại cái đuôi bị đứt của Tam thái tử, cũng không để lại di chứng gì.