Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 170



Nhưng Long tộc là chủng tộc kiêu ngạo bậc nào?

Bị loài người chặt đứt đuôi nướng, đối với Long tộc mà nói tuyệt đối là chuyện vô cùng nhục nhã.

Cũng chính vì vậy, nghìn năm qua Long tộc đảo Hắc Long và thánh địa Thần Tiêu vẫn luôn không ưa nhau, không ít lần phân tranh cao thấp!

...

Tên nhóc năm đó bây giờ cũng đã thành thánh.

Làm trưởng bối, đương nhiên Hắc Long Vương Ngao Dạ không nhịn được ra tay, đòi lại công bằng cho con trai.

Gào.

Gừ.

Hắc Long Vương Ngao Dạ và Thần Tiêu thánh chủ đứng đối diện nhau, hai người không nói lời nào.

Nhưng ranh giới giữa tràng vực long uy và sấm sét trong hư không đang không ngừng lóe lên thánh uy.

Đó chính là vì Ngao Dạ và Thần Tiêu thánh chủ đang so tài!

"Không ngờ mới chỉ qua mấy trăm năm, tu vi của thằng nhóc kia đã tiến bộ đến mức này!"

Cảm nhận uy lực của sấm sét mênh mông vô biên, trong lòng Ngao Dạ thầm kinh ngạc: "Thằng ba thua dưới tay hắn cũng không oan."

Có điều thiên phú là thiên phú, loại thực lực này còn chưa đủ để ra vẻ trước mặt bổn vương!

Sắc mặt Hắc Long Vương Ngao Dạ hơi lạnh, chuẩn bị nghiêm túc lên.

Hắn định đánh một đòn ra oai phủ đầu với thánh địa Thần Tiêu, để cho bọn họ biết: Mặc dù Băng cô cô lựa chọn thánh tử của các ngươi để ký kết khế ước Long thần, nhưng điều này cũng không thể đại biểu chuyện gì.

Chấn chỉnh lại thái độ của các ngươi đi, ngoan ngoãn hiếu kính Băng cô cô thật tốt, nếu không vạn long của đảo Hắc Long chúng ta áp cảnh, cho các ngươi đẹp mặt!

Cái này là uy nghiêm của nhà gái!!!

Nhưng ngay khi Ngao Dạ tập trung toàn bộ pháp lực, chuẩn bị phát đại chiêu.

Trên đỉnh núi Thần Tiêu thánh tử, cửa điện thánh tử từ từ mở ra.

Một vị thiếu niên cực kỳ anh tuấn dắt một cô gái tà ác chậm rãi từ bên trong bước ra.

Khoảnh khắc nhìn rõ dung nhan vị thiếu niên này, dù Ngao Dạ có tu vi mấy nghìn năm cũng không khỏi hơi ngẩn ra.

Thế gian này lại có người... xuất trần thoát tục như vậy ư? Chẳng lẽ đây cũng là Thần Tiêu thánh tử?

Khó trách với tính tình kiêu ngạo của Băng cô cô lại bằng lòng ký ước với hắn.

Dù sao thì Băng cô cô cũng là người mê cái đẹp!

...

Lúc này trên người Ngao Băng đang đeo một cái hồ lô rượu cực lớn.

Đó là của Thẩm Thiên tặng nàng, bởi vì ăn mặc như vậy thật sự rất dễ thương.

Nhìn Ngao Dạ ngẩn người, cảm nhận được sự thân thiết đến từ sâu trong huyết mạch, Ngao Băng như có điều suy nghĩ.

Một lúc lâu sau, trên gương mặt non nớt của nàng để lộ ra nụ cười ra vẻ cụ non:"Ngươi là Tiểu Dạ Tử? Không tệ! Mười nghìn năm không gặp, đã thành thánh rồi."

Dường như nghĩ tới điều gì, Ngao Băng dắt Thẩm Thiên bay tới trước mặt Ngao Dạ: "Tới, bổn cung giới thiệu hai người với nhau."

"Thẩm Thiên, đây là cháu ngoại ta Ngao Dạ, bây giờ là Long vương đảo Hắc Long, thực lực cũng tàm tạm."

"Tiểu Dạ Tử, đây là người ký khế ước với bổn cung, thánh tử của thánh địa Thần Tiêu - Thẩm Thiên."

"Dựa theo bối phận của Long tộc chúng ta, ngươi phải gọi hắn là thúc thúc."

Gọi hắn là gì cơ?

Bổn vương đường đường là Hắc Long Vương, gọi một thằng nhãi là thúc thúc?

Nhìn dung mạo Thẩm Thiên không quá 20 tuổi, con rồng già Ngao Dạ bối rối rồi.

Hình như bây giờ hắn đã biết tại sao lúc mình gọi những huynh đệ khác cùng nhau nghênh đón Ngao Băng, tất cả đều nói có chuyện từ chối.

Những tên khốn kiếp kia chắc chắn đã sớm đoán ra cảnh này, lại không nhắc nhở bổn vương!

Má, lần này thật sự là quá khinh suất rồi!

...

Bên kia, nhìn vẻ mặt bàng hoàng của Ngao Dạ, tiên quang sấm sét bên ngoài thân Thần Tiêu thánh chủ dao động kịch liệt.

Thẳng thắn mà nói làm Hắc Long Vương đương nhiệm, từ nghìn năm trước Ngao Dạ đã sớm trở thành cường giả đứng đầu năm vực.

Dù là Thần Tiêu thánh chủ, lúc đối mặt với hắn cũng cảm nhận được áp lực khá lớn.

Vốn là Trương Long Uyên cũng định xoa cổ tay nghiêm túc đấu với Ngao Dạ, dốc hết toàn lực bảo vệ tôn nghiêm thánh địa.

Vậy mà lúc này, Thần Tiêu thánh chủ hoàn toàn không có ý muốn ra tay.

Tại sao á? Bởi vì ông đang cố đè nén cảm xúc đây.

Nếu như nói Thẩm Thiên ký ước với Ngao Băng là cùng bối phận, Ngao Dạ phải gọi Thẩm Thiên là thúc thúc.

Như vậy Thẩm Thiên là học trò của ông, há chẳng phải nói bối phận của Ngao Dạ lập tức thấp hơn gấp đôi so với Trương Long Uyên ông hay sao?

Mắt nhìn Hắc Long Vương vừa rồi còn diễu võ dương oai lập tức biến thành bối phận ngang cháu mình, Thần Tiêu thánh chủ bày tỏ tâm cảnh cũng không yên.

Không, nhất định phải nhịn được!

Tâm... tâm cảnh Thái Thượng Vong Tình của bổn tọa... không thể bị phá...

Ha ha ha ha ha ha.

Đứng ngạo nghễ giữa hư không, Ngao Dạ chỉ cảm thấy cái mặt rồng già này của mình nóng lên.

Những ánh mắt kỳ quái xung quanh khiến cả người hắn đều không được tự nhiên.

Ho nhẹ một tiếng, Ngao Dạ nói: "Bổn vương đường xa tới, chẳng lẽ đây chính là đạo đãi khách của thánh địa Thần Tiêu hay sao?"

Tiên quang bên ngoài thân thể Thần Tiêu thánh chủ rạo rực muốn bộc phát kịch liệt.

Nhưng từ đầu tới cuối, giọng của ông vẫn lạnh nhạt mà hòa khí: "Nói gì vậy, bổn tọa đã chuẩn bị xong yến tịch đón gió, mời Long vương vào điện."

Dứt lời, các đại linh phong của thánh địa Thần Tiêu đồng loạt lóe lên linh quang hoa lệ.

Trong thiên địa mơ hồ có mây tía bay múa, tiên hạc bay lên, long ngư bay nhảy trong từng khe suối, đúng là quang cảnh của một phái tiên gia tươi đẹp náo nhiệt.

Dĩ nhiên, Sở Long Hà tuyệt đối không dám làm loạn vào lúc này, nếu không cho dù có tình cảm thân thiết, Thần Tiêu thánh chủ chắc chắn cũng sẽ xử lão.

Chuyện liên quan đến vinh dự tông môn cũng không phải chuyện nhỏ!

Cửu Long Liễn lơ lửng bay vào tiểu thế giới Thần Tiêu, long uy dâng trào cuồn cuộn ùn ùn kéo đến.

Chẳng qua là so sánh với trước đó, lúc này những Long tộc kia đều tỏ ra hơi ủ rũ, sắc mặt kẻ nào kẻ nấy đều vô cùng cổ quái bực bội.



Chương 479: Tinh Đảo Hỗn Độn, thành Cực Nhạc (1)

Tại sao?

Nói nhảm, bối phận bị đè ép kìa!

Hắc Long Vương Ngao Dạ ở Long tộc coi như bối phận tương đối lớn, nhưng mà cho dù là hắn cũng vẫn phải gọi Thẩm Thiên là thúc thúc.

Những Long Thần Vệ khác bên cạnh phải gọi Thẩm Thiên là gì? Lại phải gọi những trưởng lão trong thánh địa Thần Tiêu là gì?

Tính đi tính lại, trưởng lão bên kia bảo đảm đều ở bối phận ông của ngươi, không thấp hơn.

Còn diễu võ dương oai? Cũng chẳng cứu nổi bối phận của rồng được không!

...

Tiệc rượu chiêu đãi của thánh địa Thần Tiêu bố trí cực kỳ long trọng, dù sao cũng là tiếp đãi Hắc Long Vương.

Thật sự tính ra thì địa vị của đảo Hắc Long ở Bắc Hải gần như nổi danh ngang với Niết Bàn Lĩnh ở Nam Cương, đều là người lãnh đạo của cả một vực.

So sánh ra địa vị của thánh địa Thần Tiêu hôm nay còn kém xa không bằng đảo Hắc Long, vì vậy lần này tiếp đãi Hắc Long Vương, thánh địa Thần Tiêu làm rất long trọng.

Nhưng tất cả trưởng lão trong thánh địa Thần Tiêu đều không có cảm giác bực bội khi bị áp chế.

Mà ngược lại, mỗi một người ở tiệc rượu đều hãnh diện.

Tại sao?

Ha ha, đương nhiên là bởi vì thánh địa Thần Tiêu có một thánh tử không chịu thua kém như Thẩm Thiên rồi!

Từ khi bắt đầu tiệc rượu, những trưởng lão kia mở miệng đều là "Thánh tử nhà chúng ta như thế nào như thế nào", "Thánh tử nhà chúng ta may mắn ra sao", "Thánh tử nhà chúng ta có tư chất của đại đế" vân vân.

Mà những Long tôn của đảo Hắc Long và Hắc Long Vương nghe thấy lời này chỉ cảm thấy ê răng.

Vốn là như thế nào chứ!

Loại tiệc đón gió của thánh địa này, ngươi khen đứa trẻ nhà ngươi hiểu chuyện, không chịu thua kém, ta cũng chỉ đành khen theo lời người, xoa đầu một cái khen ngợi.

Nhưng tình huống bây giờ quá đặc thù, bi phẫn thay Thẩm Thiên còn có bối phận cao hơn cả Hắc Long Vương Ngao Dạ.

Ngao Dạ hắn không có khả năng xoa đầu Thẩm Thiên, mỉm cười nói: "Thiên phú của thúc thúc thật không tệ, sau này phải cố gắng nhiều hơn, tranh thủ sớm ngày độ kiếp thành thánh" đúng không!

Hình ảnh kia, nghĩ thôi đã thấy quái dị lắm rồi!

Ngao Băng cô cô, ngài thật sự là tìm một tiểu tổ tông về cho Hắc Long tộc chúng ta!

...

Dĩ nhiên, trong yến hội này cũng không phải là không có Long tộc trong lòng dễ chịu hơn một chút.

Ví dụ như tâm tình Ngao Ô cũng không tệ, bởi vì vốn chỉ có một mình y phải gọi Thẩm Thiên là thúc công.

Bây giờ một đống người trong Long tộc chạy tới thánh địa Thần Tiêu, trong đó có mấy Long Thần Vệ bối phận tương đương với y.

Hơn nữa tuổi tác của những Long Thần Vệ kia đều lớn hơn y nhiều, ngay cả bọn họ cũng phải gọi Thẩm Thiên là thúc công, Ngao Ô còn có áp lực gì?

Hoàn toàn không có được không!

Chỉ cần có người khác thảm hại hơn ta, trong lòng ta lập tức dễ chịu hơn.

Cơm nước no nê... Ừm, có lẽ chỉ là tùy tiện gắp vài ba đũa, Hắc Long Vương nhanh chóng vội vã rời chỗ.

"Thánh chủ Long Uyên, thật không dám giấu diếm, hôm nay bổn vương cố ý viếng thăm quý thánh địa là vì đón Ngao Băng cô cô trở về Bắc Hải."

Ngao Băng thân là Hắc Long cửu phẩm duy nhất trong vạn năm nay của Long tộc Bắc Hải, thân phận cực kỳ quan trọng trong tộc Hắc Long, có địa vị không thể thay thế.

Chỉ khi nàng trở về Long tộc, khôi phục lại tu vi một lần nữa, hơn nữa hoàn toàn đạt tới kỳ đỉnh phong mới có hy vọng chống lại hoàng hậu bất tử.

Như vậy tộc Hắc Long mới có sức trấn áp Bắc Hải, trở thành chúa tể thật sự của Bắc Hải.

Còn nếu như Ngao Băng lưu lạc bên ngoài...

Không chỉ không có cách nào nhanh chóng khôi phục tu vi giống như ở đảo Hắc Long, còn có nguy hiểm cực lớn.

Dù sao mặc dù ngoài mặt Ngũ Vực gió êm sóng lặng, nhưng sóng ngầm cuộn trào, không phải thế lực nào cũng sẵn lòng thấy đảo Hắc Long quật khởi lần nữa.

Có lẽ hoàng hậu bất tử tình nguyện thấy đối thủ cũ quật khởi một lần, nhưng không có nghĩa là những thánh giả Nam Cương khác thấy cũng vui theo.

Càng không phải nói đến những cường giả trong những chủng tộc cường đại khác ở Bắc Hải có thể có dị tâm với Long tộc hay không.

Còn cả đại năng Tà Linh giáo ẩn núp trong bóng tối kia cũng có thể sẽ ra tay.

Xóa bỏ một vị Long Thánh tương lai, đối với Tà Linh Giáo mà nói tuyệt đối là chuyện cực kỳ hấp dẫn.

Vì vậy nghênh đón Ngao Băng trở về là chuyện Long tộc nhất định phải làm!

Tiên quang ngoài thân của Thần Tiêu thánh chủ khẽ chập chờn: "Long vương khách khí, Long nữ Ngao Băng vốn là trưởng công chúa quý đảo, trở về Long đảo là chuyện đương nhiên."

"Hơn nữa Ngao Băng cô nương đã ký kết khế ước Long thần với Thiên Nhi, thánh địa Thần Tiêu chúng ta lúc nào cũng hoan nghênh nàng trở về làm khách."

"Hy vọng ngày sau bản thánh địa có thể làm hàng xóm hòa thuận với quý đảo, hữu nghị thật lâu, dù sao cũng là người một nhà cả!"

Dù sao cũng là người một nhà cả!

Khóe miệng Ngao Dạ không khỏi co quắp, thẳng thắn mà nói hắn cũng không muốn thừa nhận "người một nhà" này cho lắm.

Có điều tay không đánh kẻ tươi cười, hơn nữa Thần Tiêu thánh chủ cũng không giam lỏng Ngao Băng không để nàng trở về, điều này cũng khiến Ngao Dạ thở phào nhẹ nhõm.

Phải biết huyết mạch Hắc Long cửu phẩm, cho dù đối với các cấp thế lực thánh địa kia cũng tuyệt đối có sức cám dỗ cực lớn.

Nói nhỏ thì là ăn cắp sức mạnh huyết mạch Long tộc của Ngao Băng, luyện chế đan dược, pháp khí cực phẩm.

Nói lớn thì lấy Ngao Băng ra để ép buộc Long đảo, lấy đi số lượng lớn chí bảo.

Tóm lại giá trị của Ngao Băng không nhỏ, thánh địa Thần Tiêu sẵn lòng để nàng trở về như vậy thật sự là rất hiếm có.

Điều này cũng khiến cảm nhận của Hắc Long Vương đối với thánh địa Thần Tiêu tốt hơn một chút.

"Vậy Ngao Băng cô cô, lúc nào chúng ta trở về Long đảo?"



Chương 480: Tinh Đảo Hỗn Độn, thành Cực Nhạc (2)

Ngao Dạ xoay người lại, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn về phía Ngao Băng, hận không thể lập tức rời đi.

Dù sao ở cái thánh địa mà bối phận người người đều cao gấp đôi hắn, hắn thật sự không muốn ở lại lâu hơn một phút nào.

"Trở về Long đảo?"

Lúc này Ngao Băng còn đang "ừng ực" rót rượu vào miệng.

Nghe thấy Ngao Dạ nói muốn dẫn nàng trở về, nhất thời miệng nhỏ hơi bĩu ra: "Trở về làm gì? Trên Long đảo toàn là dưa héo táo nát, một người đẹp mắt cũng không có."

Ngao Dạ: "..."

Ngao Băng ôm cánh tay Thẩm Thiên, ợ rượu: "Tên nhóc Thẩm Thiên này dáng dấp đẹp mắt, ta vẫn cứ ở bên cạnh hắn thôi!"

Sắc mặt Trương Vân Hi chậm rãi trầm xuống: "Long nữ nói năng không khỏi quá mức tùy tiện, tuy Thẩm Thiên sư đệ là đồng bạn khế ước của ngươi, nhưng lôi lôi kéo kéo như vậy còn ra thể thống gì?"

Ngao Băng liếc Trương Vân Hi, giễu cợt nói: "Nhãi con, uổng công lớn lên cao như vậy."

"Trước ngực không có bao nhiêu phân lượng, còn dám lớn tiếng với bổn cung? Làm sao, muốn chứng minh mình cùng hung cực ác?"

Rầm!

Mặt bàn trước mặt Trương Vân Hi kêu lên ầm một tiếng, sấm sét màu vàng lập lòe trên bàn.

Sắc mặt Hắc Long Vương Ngao Dạ cũng từ từ trầm xuống: "Thần Tiêu thánh nữ, cô tôn trọng cô cô một chút, nói năng cho cẩn thận."

Trương Vân Hi hừ lạnh nói: "Đó là cô cô của Long vương, với ta mà nói chẳng qua cũng chỉ ngang vai vế mà thôi."

Ngao Dạ: "?...?"

Tức quá đi! Thật muốn phun một luồng long tức phun chết con nhóc này!

...

Mắt thấy không khí đang dần dần trở nên hòa thuận lại biến thành căng thẳng, Thần Tiêu thánh chủ bất đắc dĩ nói: "Vân Hi không được vô lễ, Long vương, Long nữ, cũng xin hai vị bình tĩnh chớ nóng."

"Tình huống của Ngao Băng Long nữ đặc thù, bổn tọa đề nghị cô về Long đảo tĩnh dưỡng trước, dù sao hiện tại tu vi của cô không còn được đến một phần mười."

"Thứ nhất, đảo Hắc Long là tổ địa Long tộc, tất sẽ có phương thức đặc biệt giúp cô nhanh chóng khôi phục tu vi, ở Long đảo cô có thể khôi phục nhanh hơn."

"Thứ hai, hiện tại có thể tin tức Ngao Băng cô nương niết bàn sống lại đã truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ có người làm điều bất lợi với cô."

"Hiện tại khách tới bổn môn rất đông, long xà hỗn tạp, chưa chắc có thể hoàn toàn bảo vệ tốt an toàn của Long nữ."

"Thứ ba, lần này Long vương tới chính là cơ hội tốt nhất để Long nữ trở về, có Long vương bảo vệ, chắc hẳn không có ai dám tập kích."

Mắt thấy Thần Tiêu thánh chủ phối hợp như vậy, trên mặt Hắc Long Vương Ngao Dạ lập tức lộ ra vẻ "cảm kích".

Hừ, coi như thằng nhóc này thức thời.

Thôi được, mặc dù trước kia nó và thằng ba có chút xích mích không vui, nhưng người tuổi trẻ ấy mà, cãi nhau ầm ĩ cũng rất bình thường, không có gì lớn.

Nếu thiên phú của Thần Tiêu thánh tử thật sự không tệ, Ngao Băng cô cô cũng thích thì cho bọn họ một cơ hội vậy.

Còn về bối phận...

Đông Hoang và Bắc Hải cách nhau đâu chỉ thiên vạn lý? Căng lắm là sau này bổn vương không tới Đông Hoang nữa là được, chuyện gì lớn đâu!

Trong lòng Ngao Dạ còn đang tính toán!

Nhưng Ngao Băng lại bĩu môi: "Đạo lý thì ta cũng hiểu, nhưng bổn cung không muốn trở về."

Ha ha, trở về Long đảo?

Khắp nơi đều là mấy con rồng nhãi bối phận nhỏ hơn bổn cung mấy lần, há miệng ngậm miệng đều là "bà cô" "tổ cô" "thái tổ cô".

Nghĩ thôi đã thấy sợ rồi!

Rõ ràng bổn cung còn là một tuyệt đại Long nữ hào hoa phong nhã đang tuổi xuân thì được không!

Ngay cả bạn đời còn chưa tìm được, bỗng dưng biến thành cấp bậc tổ cô, tuyệt đối không về, chết cũng không về!

Ở bên cạnh tên nhóc Thẩm Thiên này tốt biết bao? Thằng nhóc này lớn lên vui tai vui mắt, còn có nhiều rượu tiên như vậy, có thể cọ uống miễn phí.

Cuộc sống ngày ngày yên ổn, thật sự là không thể thoải mái hơn được không!

Ngao Dạ: "..."

Sao lại như thế!

Làm sao, là đảo Hắc Long chúng ta không xứng với ngài hay sao?

Ngao Dạ khóc không ra nước mắt: "Ngao Băng cô cô, phải thế nào ngài mới chịu đồng ý về?"

Ngao Băng nói: "Vì sao bổn cung phải trở về? Các vô địch giả bao nhiêu thế hệ của đảo Hắc Long chúng ta đều là xông xáo Ngũ Vực lịch luyện mà thành."

"Nếu bổn cung có thể niết bàn sống lại từ chiến trường thượng cổ thì cũng sẽ không sợ bị người ta ám toán, càng không cần ở trong vòng bảo vệ của Long đảo!"

Thần Tiêu thánh chủ mỉm cười nói: "Long vương, nếu bổn tọa không tính sai thì có phải một tháng nữa Tinh Đảo Hỗn Độn sẽ xuất thế hay không?"

Tinh Đảo Hỗn Độn?

Giờ phút quan trọng này, thằng nhóc Trương Long Uyên kia hỏi chuyện đó làm chi?

Ngao Dạ lạnh lùng đáp: "Đúng vậy, nhưng Tinh Đảo Hỗn Độn chỉ cho phép người từ năm trăm tuổi trở xuống tiến vào."

Thần Tiêu thánh chủ lại nói: "Bổn tọa nghe nói Tinh Đảo Hỗn Độn chỉ có các thiên kiêu thần thú tộc và người được khế ước mới có thể tiến vào."

"Hôm nay Thiên Nhi và Ngao Băng cô nương đã ký kết khế ước, không biết có tư cách tiến vào Tinh Đảo Hỗn Độn hay không?"

Thần Tiêu thánh tử muốn vào Tinh Đảo Hỗn Độn?

Ngao Dạ khẽ nhíu mày, phải biết Tinh Đảo Hỗn Độn là bí cảnh mà chúng tộc Bắc Hải coi trọng nhất.

Nó che giấu đại trận hỗn độn ở sâu trong Bắc Hải, bị khí hỗn độn bao phủ nồng đậm, cho dù là thánh giả cũng không cách nào xông vào.

Cách mỗi ba trăm năm, đại trận hỗn độn sẽ xuất hiện một "thời kỳ không ổn định", khi đó sẽ xuất hiện kẽ hở.

Thông qua những kẽ hở này, các tộc thiên kiêu Bắc Hải có thể lẻn vào trong Tinh Đảo Hỗn Độn.

Đó là hàng nghìn, hàng vạn đảo nhỏ thần bí, trôi lơ lửng bên trên Bắc Hải như những ngôi sao.

Chỉ cần thành công đột phá cấm chế thiên nhiên bên ngoài đảo, xông vào trong đảo thì sẽ có thể thu hoạch vô số cơ duyên, bảo vật bên trong.

Thậm chí ngay cả thánh khí, đế kinh và kỳ vật trong thiên địa cũng đã từng không chỉ một lần được phát hiện trong quần đảo này.

Có thể nói cơ duyên lớn của các thần thú tộc ở Bắc Hải có ít nhất ba phần là đến từ nơi này.