Đừng xem thường ba phần!
Phải biết Bắc Hải mênh mông vô biên, lại sâu không lường được, cơ duyên, bảo vật ẩn chứa trong đó không sao đếm xuể.
Tinh Đảo Hỗn Độn ba trăm năm xuất hiện một lần, mỗi lần chỉ kéo dài chừng một năm.
Nhưng cơ duyên lớn thu hoạch được trong một năm này đã bằng gần một nửa với số lượng ngày thường mạo hiểm tìm được trong ba trăm năm.
Có thể tưởng tượng được bảo vật trong Tinh Đảo Hỗn Độn phong phú cỡ nào, nhất định là rất đáng sợ!
...
Phải biết, lúc trước khi Ngao Băng xông xáo vào Tinh Đảo Hỗn Độn đã vơ vét không ít cơ duyên lớn của đồng bạn cùng thế hệ.
Chỉ tiếc Tinh Đảo Hỗn Độn có quy tắc riêng của mình, tất cả sinh linh có tuổi tác vượt quá 500 tuổi đều không có cách nào vào bên trong.
Nếu cưỡng ép xông vào, như vậy khí hỗn độn vốn đang tản ra sẽ cuộn trào bao vây ngươi ngay tức khắc.
Đến lúc đó cho dù ngươi có tu vi thông thiên cũng sẽ nhanh chóng bị khí hỗn độn phân giải.
Nếu không có thể để Ngao Băng vào Tinh Đảo Hỗn Độn một chuyến nữa, có lẽ sẽ gặp được cơ duyên lớn.
"Chỉ có điều bổn vương đi chuyến này là vì mời Ngao Băng cô cô trở về đảo, nếu không thể thành công mời cô cô trở về sợ sẽ không thể trở về đảo."
Đùa à, bổn vương là tới mời cô cô, không phải đi đón dượng!
Ngươi muốn vào Tinh Đảo Hỗn Độn ấy à? Có thể, nghĩ cách giúp bổn vương khuyên Ngao Băng trở về.
Nếu không, thánh tử nhà ngươi còn muốn vào Tinh Đảo Hỗn Độn đào cơ duyên á, ha ha, đào cái con khỉ ấy.
Thần Tiêu thánh chủ cười nói: "Chuyện này không thành vấn đề, ngày đó nhân huynh đi theo Long vương một chuyến, đưa Ngao Băng cô nương về Long đảo đi!"
Dứt lời, Thần Tiêu thánh chủ nhìn về phía Ngao băng: "Không biết Long nữ có chịu để Thiên Nhi kết bạn đồng hành với cô hay không?"
Để thằng nhóc này đồng hành với bổn cung?
Ngao Băng liếc mắt nhìn Thẩm Thiên, lại nhìn Trương Vân Hi cắn răng nghiến lợi ở bên cạnh.
Trên gương mặt non nớt của nàng lộ ra nụ cười nghiền ngẫm giảo hoạt: "Nếu có Thẩm Thiên đi cùng thì được!"
Trương Vân Hi #: "..."
Ngao Dạ: "???"
Thế mà đồng ý rồi?
Bổn vương tận tình khuyên bảo lâu như thế cũng không có bất kỳ tác dụng nào.
Kết quả một câu "Thẩm Thiên kết bạn đồng hành" đã dễ dàng dụ Ngao Băng cô cô ngoan ngoãn về nhà?
Quả nhiên, lời phụ vương nói năm đó không hề sai, Ngao Băng cô cô hoàn toàn chính là một kẻ si mê nhan sắc!
...
Buổi tiệc đón gió này, Hắc Long Vương ăn cũng không thoải mái, dứt khoát trực tiếp biến thành tiệc tiễn biệt.
Sau khi ăn xong bữa cơm này, Ngao Dạ trực tiếp mời Ngao Băng và Thẩm Thiên lên Cửu Long Liễn, chạy về Bắc Hải.
Hắn cũng không muốn nán lại cái nơi quỷ quái này dù chỉ một giây, dù sao bối phận của người nào cũng quá cao!
Cửu Long Liễn bay về phương xa, Thần Tiêu thánh chủ dõi mắt nhìn theo.
Lúc này tiên quang sấm sét bên ngoài thân thể ông không ngừng lóe lên.
"Thiên Nhi, vi sư ở thánh địa chờ con trở về."
Tốc độ của Cửu Long Liễn nhanh đến mức khiến người ta chấn động.
Ngắn ngủi hai ngày đã từ thánh địa Thần Tiêu ở Đông Hoang vượt qua hơn nửa cương vực, đến Bắc Hải.
Hai ngày nay Thẩm Thiên không sao gặp mặt được Hắc Long Vương, qua lời tán tụng của những Long Thần Vệ kia thì hình như Long Vương đang bế quan tu luyện.
Còn về chuyện thật ra có phải đang bế quan hay không, vậy thì chỉ có bản thân Ngao Dạ biết.
Đáng nhắc tới chính là người tới Bắc Hải cũng không chỉ có Thẩm Thiên.
Một thiên kiêu nhân tộc ký kết khế ước Long Thần với Hắc Long Tộc - Tề Thiếu Huyền, lần này cũng đồng hành đi theo Cửu Long Liễn.
Làm đồng bạn khế ước với Ngao Ô, Tề Thiếu Huyền có tư cách tiến vào Tinh Đảo Hỗn Độn.
Về chuyện đó, vốn là Ngao Băng không quá cam tâm tình nguyện.
Dù sao thì trong mắt Ngao Băng, so với Thẩm Thiên thì Tề Thiếu Huyền quả thực không đủ xuất sắc.
Long tộc hành tẩu ở nhân gian chỉ cần một mình Thẩm Thiên là đủ rồi, Tề Thiếu Huyền này bản lĩnh không lớn nhưng kiêu ngạo lại không nhỏ.
Thẳng thắn mà nói, Ngao Băng cũng không thích.
Trên dưới Hắc Long tộc tự nhiên sẽ coi trọng thái độ của Ngao Băng.
Mắt thấy Tề Thiếu Huyền sắp bị đảo Hắc Long khuyên lui, lúc này Thẩm Thiên lại lên tiếng.
Hắn nói giúp với Ngao Băng, lúc này mới khiến Ngao Băng mở miệng cho phép Tề Thiếu Huyền tiếp tục đảm nhiệm chức vị Long tộc hành tẩu nhân gian.
Điều này cũng khiến Tề Thiếu Huyền vô cùng cảm động, lại thêm cảm phục khí độ của Thẩm Thiên.
Không hổ là đối thủ mà Tề mỗ nhận định, quả nhiên lỗi lạc!
Tề mỗ nguyện tôn ngươi làm đối thủ cả đời!
Nếu Tề Thiếu Huyền biết ở trong mắt Thẩm Thiên mình chẳng qua chỉ là cây rau hẹ chắc khỏe, cũng không biết sẽ nghĩ như thế nào nữa.
Quầng sáng màu tím vàng của đứa con số mệnh nhất định có thể có thu hoạch lớn trong Tinh Đảo Hỗn Độn.
...
Chớp mắt đã qua hai ngày, Cửu Long Liễn nhanh chóng lái vào chỗ sâu trong Bắc Hải, dừng lại trước một hòn đảo lớn.
Đảo này cực kỳ lớn, thay vì nói là "đảo" không bằng nói là đại lục trôi lơ lửng trên mặt biển!
Thoạt đầu thoáng nhìn qua thấy hòn đảo này nối liền với đường chân trời, gần như không thấy được biên giới.
Nhẩm tính, đường kính của nó tối thiểu cũng chừng vạn lý.
Quan trọng hơn, đáng kinh ngạc chính là bên ngoài đảo Hắc Long lại bao phủ một trận pháp huyền diệu.
Trận pháp đó bao bọc Long đảo, ngầm phân cách với bên ngoài, tựa như đang ở trong một không gian khác.
Hiển nhiên có hiệu quả tương tự với "tiểu thế giới" của thánh địa.
Toàn bộ đảo Hắc Long có thể trốn vào hư không bất cứ lúc nào.
Cửu Long Liễn bắn ra một chùm sáng, dung nhập vào trong cấm chế bên ngoài đảo Hắc Long, u quang mặt ngoài đảo tức khắc chậm rãi nứt ra.
Cửu Long Liễn to lớn bay vào trong đảo Hắc Long qua khe hở cấm chế mở ra, chậm rãi dừng lại ở một tòa Thủy Tinh cung.
Chương 482: Những Bạng tiên tử kia cực kỳ non mềm (2)
Toàn bộ Thủy Tinh cung này do ngọc thạch trong suốt long lanh điêu khắc mà thành, lấp lánh rực rỡ.
Chỉ nhìn hình dáng đã thấy hoa lệ hơn Thần Tiêu thánh chủ điện.
"Mười nghìn năm trôi qua, Long đảo cũng thay đổi thật nhiều."
Ngao Băng cõng hồ lô rượu đứng ngạo nghễ trước Cửu Long Liễn, lên mặt cụ non nói.
Khóe miệng Thẩm Thiên hơi co quắp, mặc dù biết rõ người này hơn mười nghìn tuổi, nói lời này cũng không sai.
Nhưng nhìn đứa trẻ còn chưa đến ngực hắn nói với giọng cảm khái "thế sự xoay vần" vẫn khiến hắn thấy khó chịu.
"Thủy Tinh cung của Bắc Hải thật sự vô cùng tinh xảo khéo léo, đúng là khiến Tề mỗ mở rộng tầm mắt."
Tề Thiếu Huyền và Ngao Ô cũng từ mật thất bế quan đi ra, nhìn thấy Thủy Tinh cung, y cảm khái một phen.
Mọi người đều biết Bắc Hải có hải vực vô tận, ẩn chứa trong đó vô số kỳ trân dị bảo, tài nguyên khoáng sản ở đáy biển, giá trị không cách nào đo lường được.
Mà tộc Hắc Long được coi như kẻ cầm đầu Bắc Hải lại nổi danh là tiền muôn bạc biển, vượt xa thánh địa.
Cho dù là đứa con của số mệnh như Tề Thiếu Huyền cũng phải rung động trước tài lực của Long tộc.
"Vật ngoài thân mà thôi, đối với cường giả chân chính mà nói, nhưng tài nguyên phổ thông này cũng không có ý nghĩa gì quá lớn."
Thân hình cao lớn của Ngao Dạ xuất hiện ở trước mặt mọi người, ánh mắt xa xăm nhìn vào Thủy Tinh cung và vô số Long tộc khác.
Độ giàu có của tộc Hắc Long đã được tất cả các thế lực của Ngũ Vực công nhận.
Nhưng như vậy thì sao?
Chí bảo vô thượng chân chính không có cách nào dùng linh thạch, linh tinh mua được, có giá mà không có thị trường.
Cường giả vô thượng chân chính càng không có cách nào dùng tài nguyên tích tụ mà thành, thiên phú, huyết mạch quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Giống như Ngao Dạ hắn chỉ có huyết mạch Hắc Long bát phẩm, cho dù khổ tu nghìn năm cũng vẫn khó mà đột phá.
Mà bình cảnh tương tự, huyết mạch Hắc Long cửu phẩm như Ngao Băng có lẽ chỉ cần bế quan trăm năm là có thể dễ dàng phá cảnh.
Ở Long tộc, huyết mạch thiên phú quá quan trọng.
Đây cũng là lý do vì sao địa vị của Ngao Băng lại siêu nhiên đến vậy.
"Ngao Băng cô cô, phụ vương đã chuẩn bị Long Nguyên tửu lượng cao cho người, chỉ cần người dốc lòng tu luyện sẽ nhanh chóng khôi phục được trạng thái toàn thịnh."
Ngao Dạ nhìn về phía Ngao Băng, trong mắt tràn đầy mong đợi.
Chỉ cần Ngao Băng cô cô khôi phục lại trạng thái toàn thịnh, rất nhanh thôi, Long tộc có thể nghênh đón thời kỳ huy hoàng mới!
Ngao Băng nhìn Thẩm Thiên, nói: "Bế quan nhàm chán lắm, Thẩm Thiên, nếu không ngươi bế quan với ta đi!"
Khóe miệng Ngao Dạ co rút, vội vàng nói: "Cô cô đừng vội, Thần Tiêu thánh tử có cơ duyên của mình, bổn tộc sẽ không bạc đãi hắn đâu."
"Cô cô cũng từng tới Tinh Đảo Hỗn Độn, biết trên đảo có bao nhiêu cơ duyên lớn, nếu bỏ qua không khỏi quá đáng tiếc."
Như vậy phải không?
Ngao Băng như có điều suy nghĩ, quyến luyến không thôi đưa tay ra với Thẩm Thiên: "Vậy ngươi cho bổn cung mấy trăm cân rượu tiên trước."
Thẩm Thiên: "..."
Đã bế quan còn uống rượu?
Hơn nữa tửu lượng của Ngao Băng thật sự chẳng ra sao.
Lỡ như uống say tẩu hỏa nhập ma thì sao? Không biết uống rượu không bế quan, bế quan không uống rượu à?
Lấy mười vò rượu tiên từ Thương Minh Giới ra, Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: "Uống từ từ, rượu này trên người ta cũng không còn nhiều."
Đúng là không còn nhiều lắm, quan trọng hơn là Thẩm Thiên không biết cất rượu.
Thứ này hoàn toàn là uống một vò ít đi một vò, gần như không thể tái sinh.
Thẩm Thiên cũng nghĩ ngày nào đó có cần học chưng cất rượu, sau đó cất một ít cho mình hay không.
Chỉ có điều không biết chất lỏng Phệ Tiên Đằng hắn ép ra chế thành rượu có thể nguyên hương nguyên vị hay không.
...
Nhận lấy rượu tiên, cuối cùng Ngao Băng cũng hài lòng đi bế quan.
Ngao Dạ cũng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt sâu kín nhìn sang Thẩm Thiên, nhìn đến mức người kia sợ hãi.
Một lúc lâu sau, trên mặt Ngao Dạ nặn ra vẻ tươi cười: "Ngao Ô, mấy ngày gần đây bổn vương có cảm ngộ, cần bế quan."
"Thần Tiêu thánh tử đường xa tới, lại là đồng bạn khế ước của cô cô, dựa theo bối phận mà tính, con phải gọi hắn một tiếng tiểu thúc công."
"Lần này Tinh Đảo Hỗn Độn mở ra lịch luyện, con và Tề Thiếu Huyền đều tham gia, vậy thì con và Tề Thiếu Huyền thay thế cha chiêu đãi Thần Tiêu thánh tử đi!"
Dứt lời Ngao Dạ lấy một lệnh bài từ trong ngực ra.
Lại thấy toàn thân lệnh bài kia màu đen, hoa văn chính diện khắc một con thần long màu đen, phía sau khắc ba chữ lớn: "Đảo Hắc Long".
Ngao Dạ đưa lệnh bài cho Thẩm Thiên: "Thần Tiêu thánh tử, đây là Bắc Hải Hắc Long Lệnh, thấy lệnh như thấy bổn vương."
"Nếu ngươi bị thế lực không có mắt nào đó xúc phạm cứ dùng lệnh bài này."
"Đảo Hắc Long chúng ta còn có chút mặt mũi, vấn đề cơ bản đều có thể giải quyết."
Lại một tấm lệnh bài?
Thẩm Thiên ngẩn người, tính luôn "Lôi m Lệnh" lúc trước Lôi m thánh địa đưa cho, "Dao Trì Lệnh" của Dao Trì thánh chủ đưa, đây đã là tấm lệnh bài thứ ba rồi.
Chậc, cho để bản thánh tử thu thập thẻ à?
Phỉ nhổ thì phỉ nhổ trong lòng như thế, người ta đã nể mặt thì vẫn phải nhận lấy.
Nhất là ở Bắc Hải, khắp nơi đều là tộc quần hải yêu, có vài hải yêu không thân thiện với loài người,
Nhận lấy Hắc Long Lệnh chung quy có thể giảm bớt chút phiền toái, cũng coi như Hắc Long Vương có lòng.
Thẩm Thiên nhận lấy Hắc Long Lệnh: "Long Vương nhọc lòng rồi, Thẩm Thiên cảm tạ."
...
"Cứ thế đi, bổn vương bế quan đây."
"Ngao Ô, dẫn tiểu thúc công của con đi dạo xung quanh một chút, làm quen với phong cảnh Bắc Hải."
Dứt lời Ngao Dạ hóa thành một long ảnh, biến mất trước mặt tất cả mọi người, ừ, không hề vội vàng chút nào.
Chỉ để lại Ngao Ô vẻ mặt xoắn xuýt và Tề Thiếu Huyền vô tội nhìn Thẩm Thiên.
Đương nhiên Thẩm Thiên biết bọn họ đang xoắn xuýt chuyện gì.
Căn cứ vào nguyên tắc "Nhiệt tình giúp đỡ mọi người, bạn vui tôi cũng vui lây", Thẩm Thiên mỉm cười nói: "Tề huynh, Ngao Ô huynh đệ, tuổi tác của chúng ta cũng xấp xỉ nhau."
Chương 483: Những Bạng tiên tử kia cực kỳ non mềm (3)
"Mặc dù dựa theo quy định của khế ước Long Thần, Thẩm mỗ phải ngang thế hệ với Băng tỷ tỷ, thế nhưng như vậy thì Thẩm mỗ già quá rồi."
"Không bằng ngày sau tùy hoàn cảnh mà xưng hô, ta gọi Ngao Băng là tỷ tỷ, các ngươi gọi nàng là bà cô."
"Nhưng các huynh và Thẩm mỗ bình thường cứ gọi nhau là huynh đệ, thế nào?"
Tinh Đảo Hỗn Độn sắp mở ra, Thẩm Thiên còn trông cậy Ngao Ô dẫn mình tình hiểu thêm về thiên kiêu hải tộc nữa mà!
Như vậy "Thánh Tử Vọng Khí Đại Pháp" của hắn mới có thể phát huy hiệu quả lớn nhất, dễ dàng giao lưu với những thiên kiêu hải tộc kia hơn.
Nếu không, với sự căm thù của rất nhiều yêu thú hải tộc đối với loài người, có thể Thẩm Thiên vừa xuất hiện đã bị vây đánh, cho dù không bị vây đánh cũng rất khó được tin tưởng.
Nếu tiếp tục để Ngao Ô và Tề Thiếu Huyền gọi hắn là thúc công, hai người này còn không phải vừa thấy hắn đã tránh xa nghìn dặm hay sao?
Đến lúc đó, làm sao hắn còn cắt rau hẹ được?
Thẩm Thiên là một dân trồng rau nhân tính hóa, rất biết suy nghĩ đến cảm xúc của rau hẹ.
Quả nhiên, lời "thân thiện" này Thẩm Thiên vừa nói ra, sắc mặt của Ngao Ô và Tề Thiếu Huyền lập tức tốt lên không ít.
Ngao Ô ho nhẹ nói: "Khụ khụ, Thẩm Thiên ca ca, như vậy không tốt đâu! Nếu như bị phụ vương và bà cô biết, sợ là sẽ không vui."
Thẩm Thiên bĩu môi: "Ngươi không nói ta không nói, phụ vương ngươi làm sao biết? Còn về Băng tỷ tỷ, ngươi cho là nàng thích nghe ngươi gọi là bà cô hay sao?"
"Bây giờ người này niết bàn sống lại, chỉ mong tất cả mọi người đều gọi nàng là Tiểu Long Nữ kìa!"
Ngao Ô: "..."
Tề Thiếu Huyền: "..."
Lời nói qua loa nhưng thật có lý!
Chỉ cần mọi người không nói thì ai biết được chúng ta âm thầm gọi nhau như thế nào chứ?
Quả nhiên Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên là một khiêm khiêm quân tử, không hề hùng hổ dọa người chút nào, không trách nhân khí cao như vậy.
Ngao Ô nhìn Thẩm Thiên, trong mắt mơ hồ lộ ra vẻ sùng bái, thiên kiêu mạnh như vậy, tính tình còn hiền lành như thế, khó trách được bà cô thừa nhận.
"Được, Thẩm Thiên ca ca, Ngao Ô hiểu rồi!"
"Đây là lần đầu tiên Thẩm Thiên ca ca đến Bắc Hải đúng không! Ta dẫn mọi người tới nơi hay ho!"
Vừa nói, Ngao Ô vừa cười toe toét, móc một cái tù và nhỏ màu vàng từ trong ngực ra, thổi lên.
Theo tiếng thổi "u u", ở phía xa nhanh chóng xuất hiện bốn bóng dáng, đồng loạt phi nhanh về phía đám người Thẩm Thiên.
...
"Thất thái tử điện hạ, gọi bọn ta tới gấp như vậy là vì chuyện gì?"
Dẫn đầu bốn thân ảnh đó là một người đàn ông áo trắng, hắn mỉm cười, tao nhã lễ phép, nhìn khá thư sinh.
Đáng nhắc tới là nửa người dưới của người đàn ông này không phải hai chân của người mà là tám cái xúc tu màu trắng bạc.
Tám cái xúc tu kia khuấy nước, khiến toàn bộ thân thể hắn như hóa thành một mũi tên nhọn màu bạc.
Trong nháy mắt đã lướt ra ngoài nghìn mét, tốc độ nhanh kinh người.
"Thất thái tử tới Đông Hoang, bọn ta rất nhớ ngươi đó!"
Theo sát người đàn ông áo trắng là một người cua béo mập.
Dáng đi của hắn ta hết sức phách lối, quơ hai cái càng to hoành hành bá đạo trên biển.
Má, có càng đúng là muốn làm gì cũng được ~
Còn hai người đàn ông còn lại, một trong số đó mặc áo giáp màu đỏ, toàn thân tỏa ra khí thế hung ác ngút trời.
Thân thể gã cao chừng mét chín, đeo một thanh khảm đao lớn, răng cưa trải rộng lưỡi đao như răng nanh vậy.
Há miệng cười, hàm răng bén nhọn dày đặc, khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.
Người cuối cùng dáng vẻ hơi buồn cười, cậu ta là thiếu niên, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi.
Đáng nhắc tới là vị thiếu niên này mặc trên mình một bộ áo giáp bằng vỏ rùa đen, hơn nữa phần lưng và phía trước đều có vỏ rùa bảo vệ.
Giống như một cậu nhóc tìm hai mảnh vỏ rùa bao mình lại vậy.
Bốn người nhanh chóng chạy tới trước mặt Ngao Ô, người nào người nấy đều tò mò đánh gia hai con người đứng bên cạnh Ngao Ô.
Ánh mắt của thiếu niên đeo vỏ rùa rơi xuống người Thẩm Thiên, không tự chủ được cảm thấy trên người con người kia tỏa ra một hơi thở khiến cậu ta cảm thấy rất gần gũi.
Giống như... cùng chung nguồn gốc vậy.
"Nghe nói Thất thái tử điện hạ ký kết "Khế ước Long Thần" với Tử Phủ thánh tử, chẳng lẽ các hạ chính là Tử Phủ thánh tử Tề Thiếu Huyền?"
Thiếu niên vỏ rùa thân thiện đưa tay ra: "Xin chào, ta là Vũ Vô Địch, đến từ Huyền Quy thần tộc, rất hân hạnh làm quen với ngươi."
"Người bên cạnh là người hầu của ngươi à? Không hổ là người đàn ông được Thất thái tử công nhận, làm người cũng mạnh mẽ như vậy!"
Tề Thiếu Huyền: "???"
Khóe miệng Ngao Ô co quắp, làm người cũng mạnh mẽ như vậy cái mụ nội nó.
Mặc dù so sánh ra, khí chất của Thiếu Huyền ca ca đúng là thua trăm triệu điểm so với Thẩm Thiên ca ca, nhưng cũng không đến nỗi bị ngươi coi là người hầu được không! Cái con rùa nhà ngươi, gần đây mắt nhìn càng ngày càng chẳng ra sao.
Mắt thấy sắc mặt Tề Thiếu Huyền khó coi, Ngao Ô vội vàng kéo Thẩm Thiên và Tề Thiếu Huyền tới giới thiệu.
"Bản thái tử giới thiệu cho mọi người, vị bên trái ta đây mới là Tử Phủ thánh tử Tề Thiếu Huyền, cũng là đồng bạn khế ước của bản điện hạ."
"Mà vị bên phải ta là Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên ca ca, mỹ nam tử số một, thiên kiêu số một Đông Hoang."
"Đồng thời huynh ấy cũng là đồng bạn khế ước với một vị trưởng bối của bản điện hạ, thân phận không tiện tiết lộ."
"Tóm lại, Thẩm Thiên ca ca là vị khách tôn quý nhất Bắc Hải thần tộc chúng ta."
"Bản thái tử tìm bốn vị ca ca tới chính là hy vọng mọi người chiêu đãi huynh ấy thật tốt."
Tề Thiếu Huyền???: (╯°Д°)╯︵┻━┻
Cho nên Tề mỗ chẳng qua là thuận tiện lôi theo thôi đúng không!
Cuộc sống này khó khăn quá đi mà!