Giới thiệu Thẩm Thiên và Tề Thiếu Huyền xong, Ngao Ô bắt đầu giới thiệu bốn vị thiên kiêu hải tộc kia.
Có thể xưng huynh gọi đệ với Thất thái tử Long tộc đương nhiên không phải yêu tộc bình dân thông thường.
Trên thực tế bốn vị này đều là thiên kiêu dòng chính của yêu tộc thân cận với Long tộc, được xưng là "Bắc Hải tứ công tử."
Người đàn ông áo trắng nho nhã là vương tử Ngân Chương thần tộc, chẳng những tu vi cao còn am hiểu mạng lưới tình báo.
Trong lớp trẻ đồng trang lứa ở Bắc Hải, Bạch công tử của Bắc Hải tứ công tử được công nhận là Bách Hiểu Sinh, không gì không biết!
Người cua mặc quần áo màu vàng là "Tạ công tử" trong Bắc Hải tứ công tử, là đệ tử nòng cốt của Hoàng Kim Thần Giải tộc.
Hoàng Kim Thần Giải tộc có kỹ năng thiên phú là "tìm vàng", có thể tìm ra mỏ vàng trong biển sâu vô tận.
Có thể nói trong các chủng tộc phụ thuộc Hắc Long tộc, địa vị của Hoàng Kim Thần Giải tộc rất cao.
Tạ công tử là đệ tử nòng cốt của Hoàng Kim Thần Giải tộc, lại có đôi càng tùy hứng, hoành hành bá đạo!
Người mặc áo giáp màu máu là "Sa công tử" trong tứ công tử, đến từ Huyết Sát thần tộc, chính là thần thú biến dị.
Nghe nói trời sinh bất phàm, lúc mới sinh ra đã có sức mạnh vật ngã năm con cá voi nhỏ, dũng mãnh thiện chiến.
Vì chuyện đó mà được gọi đùa là "Sa Ngũ Kình", mặc dù cái tên có phần hài hước nhưng đủ để nói rõ thực lực cường đại.
Còn vị thiếu niên mặc giáp rùa hai mặt cuối cùng chính là "Vũ công tử" trong Bắc Hải tứ công tử.
Mặc dù tuổi cậu ta nhỏ nhất trong tứ công tử nhưng thực lực không hề thua kém.
Vũ công tử sinh ra trong "Kim Cương Huyền Quy tộc" - tộc được Hắc Long tộc tín nhiệm nhất, cha là Quy thừa tướng của đảo Hắc Long.
Mà huyết mạch của cậu ta phản tổ, đạt được một phần huyết mạch Huyền Vũ, chính là thiên tài nghìn năm khó gặp của tộc Huyền Quy.
Giáp rùa hai mặt gấp đôi phòng ngự, trong lớp trẻ đồng trang lứa không có mấy người có thể gây tổn thương cho cậu ta.
Có thể nói địa vị của bốn vị công tử này tương đối bất phàm.
Ngày sau nếu Ngao Ô lớn lên, bọn họ đều là thành viên nòng cốt tâm phúc của Ngao Ô.
Dù sao thì lãnh tụ không có người ủng hộ sẽ không có giá trị!
...
"Hiểu lầm, hiểu lầm rồi, xin Thần Tiêu thánh tử và Tử Phủ thánh tử đừng để bụng."
Trên mặt Tạ công tử mang vẻ mặt ân cần: "Hai vị ngàn dặm xa xôi tới Bắc Hải chắc hẳn tàu xe vất vả."
"Không bằng như vậy đi! Để Tạ mỗ làm chủ mời các vị tới thành Cực Nhạc thả lỏng một chút, cũng cảm nhận vẻ sầm uất và sự hiếu khách của Bắc Hải chúng ta."
Vừa nói, trên mặt Tạ công tử vừa lộ ra nụ cười "ngươi hiểu ta cũng hiểu".
Hắn ta nhỏ giọng cười nói: "Thật không dám giấu diếm, gần đây có một nhóm hàng mới tới."
"Những Bạng tiên tử kia cực kỳ non mềm!"
Nói thật thì trong bụng Thẩm Thiên vốn không muốn đi.
Cái gì mà thành Cực Nhạc chứ, nghe thôi cũng biết không phải nơi đứng đắn gì.
Nhưng hiềm một nỗi tứ đại công tử thực sự quá nhiệt tình hiếu khách, không nể mặt cũng không hay.
Thế là, sau một hồi từ chối không thành, Thẩm Thiên chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo đoàn người tới thành Cực Nhạc xem thế nào.
Ừm, đúng vậy, chỉ là xem thế nào thôi.
Cái gì mà “Tìm bạn hỏi bảo bối” gì đó, chắc chắn Thẩm Thiên sẽ không làm!
Đảo Hắc Long là thế lực đứng đầu Bắc Hải, trong đảo có rất nhiều truyền tống trận.
Nhờ những truyền tống trận này, người của đảo Hắc Long có thể đi thẳng tới chỗ các thế lực lớn ở Bắc Hải, cực kỳ thuận tiện.
Năm người mở ra trận pháp truyền tống, chẳng mấy chốc đã tới thành Cực Nhạc.
Vừa bước ra khỏi trận pháp, dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng Thẩm Thiên cũng lóa cả mắt.
Nếu Thần Tiêu Thánh địa là nơi siêu nhiên “đạo pháp tự nhiên”, đảo Hắc Long là nơi trang trọng hoa lệ tôn quý.
Thì cảm giác tòa thành Cực Nhạc này đem tới cho người khác là sự phồn hoa hưng vượng một cách toàn diện ở khắp nơi.
Tòa thành Cư Nhạc này được xây dựng tít dưới đáy biển sâu, rất gần Hỗn Độn Tinh đảo.
Từ xưa đến nay, mỗi khi đến ngày Hỗn Độn Tinh đảo mở ra, thành Cực Nhạc đều là nơi thiên kiêu các tộc tụ tập tầm hoan.
Rất nhiều thiên kiêu bán cơ duyên mình không dùng được cho thương gia của thành Cực Nhạc, đổi lấy đan dược tiếp tế, tiếp tục mạo hiểm.
Mà khoản tài phú khổng lồ này cũng đem đến phồn vinh cho thành Cực Nhạc.
Hỗn Độn Tinh đảo rất nguy hiểm, không chỉ có uy hiếp từ bản thân tinh đảo, mà còn cả nguy hiểm do các mạo hiểm giả khác tập kích.
Bởi vậy, tòa thành Cực Nhạc này được xây dựng nên cho những kẻ vừa trải qua nguy hiểm được hưởng thụ những ngày xa hoa, hòng an ủi áp lực bọn họ phải chịu trong cuộc lịch luyện sinh tử.
Có thể nói, chỉ cần là trò giải trí hưởng thụ có thể tìm thấy ở Bắc Hải thì đều có thể tìm thấy với sự kích thích lớn hơn ở thành Cực Nhạc.
Thậm chí có rất nhiều người không định tới tinh đảo mạo hiểm cũng thường xuyên đến đây tiêu tiền.
Tỷ như một vị thiên kiêu gia tộc Hoàng Kim Thần Giải nào đó.
Đương nhiên, hưởng thụ ở nơi như thành Cực Nhạc này cũng phải trả cái giá không hề thấp.
Dù Tạ công tử là đệ tử hạch tâm của tộc Hoàng Kim Thần Giải, khi đến đây tiêu tiền cũng phải kiềm chế một chút.
Nếu không, lỡ ham vui tiêu hết sạch vốn liếng trong một đêm thế nào cũng bị trưởng bối trong nhà đánh đòn.
…
Thành Cực Nhạc nằm giữa biển sâu, được bao vây bởi tầng nước biển áp lực cực lớn.
Nhưng nhờ vào tị thủy trận khắc trên hắc long lệnh của Ngao Dạ, Thẩm Thiên có thể thoải mái hô hấp dưới nước.
Chỉ có điều, một thân thủ đoạn của hắn, ngoại trừ “Chân Long Đế kinh” ra, ở trong nước biển hoặc nhiều hoặc ít cũng chịu chút ảnh hưởng, uy lực giảm xuống không ít.
Nhất là chưởng tâm lôi của “Thần Tiêu Đế kinh”, rất dễ bị nước biển phân tán.
Chương 485: Làm sao mới thu được phương tâm của tiên tử? (1)
Thậm chí, nếu điều khiển không tốt có khi còn tự giật chính mình nữa.
Ngược lại, uy lực của niết bàn phệ tiên đằng phối hợp với phá thể long tiên dưới đáy biển thế này cũng tăng thêm không ít.
Nương theo những con sóng, phệ tiên đằng dẻo dai mềm mại như rắn biển, trở thành một trong những kỹ pháp tấn công cường đại nhất của Thẩm Thiên ở dưới biển.
Đương nhiên, điều này cũng chẳng quan trọng lắm.
Dù sao lần này hắn đến thành Cực Nhạc cũng là làm khách, chứ không phải để đánh nhau.
Mà thành Cực Nhạc này có một quy định rất rõ ràng là thiên kiêu các tộc không được đánh nhau ở nơi này.
Nếu làm ảnh hưởng đến hòa bình trong thành sẽ bị đội chấp pháp do cường giả các tộc tập hợp thành đuổi ra khỏi thành Cực Nhạc, thậm chí là cấm cửa vĩnh viễn.
“Thẩm huynh, huynh thấy thành Cực Nhạc này của chúng ta thế nào?”
Tạ công tử hoành hành bá đạo đi trước quơ quơ gọng càng mở đường.
Tên tuổi y còn đó, không ai dám mạo phạm ngăn cản, chỉ là bên đường thường xuyên có người nhìn vào.
A, hình như loài người!
Thiếu niên long tộc, còn cả nam tử loài người nữa.
Ôi chao, một nam tử thật anh tuấn, sao loài người có thể anh tuấn như thế chứ.
Ôi không, ta ngất…
“Thành Cực Nhạc quả không hổ danh Cực Nhạc, quả nhiên phồn hoa.”
Thẩm Thiên cảm thán tự đáy lòng.
Bước đi trong tòa thành này, những gì hắn thấy là đủ loại sắc màu sặc sỡ vô tận, là các chủng tộc trong biển cả hài hòa ở chung, là khắp nơi vừa múa vừa hát.
Các loại kỳ hoa dị thảo chỉ có trong hải dương đu đưa trong nước biển, lộng lẫy, hài hòa, tự nhiên.
Duy chỉ có một điều khiến hắn cảm thấy bất đắc dĩ là…
Mặc dù hắn chỉ bước đi ngoan ngoãn trên đường thôi nhưng luôn có người ném đồ cho hắn.
Cái gì mà vòng hoa, cái gì mà ngọc bội san hô óng ánh, thậm chí còn cả rong biển nhàn nhạt mùi tanh…
Cái quỷ gì thế này? Nữ hài tử hải tộc đều cởi mở thế sao?
“Không hổ là Thần Tiêu Thánh tử, lại được nữ hài hải tộc chúng ta ưu ái như vậy.”
Bạch công tử của Ngân Chương Thần tộc mỉm cười nói: “Xem ra Vân Phong huynh tôn sùng ngươi như vậy quả nhiên không giả.”
Vân Phong huynh?
Khóe miệng Thẩm Thiên hơi giật giật, hỏi lại: “Bạch công tử đang nói đến Lý Vân Phong Lý sư đệ sao?”
Bạch công tử nở nụ cười buôn chuyện: “Đúng vậy, Bạch mỗ từng tới Đông Hoang du lịch một lần, cùng Vân Phong huynh của quý tông mới quen đã thân.”
“Bạch mỗ rất bội phục năng lực thu thập tình báo của Vân Phong huynh. Khụ khụ, trước đó Bạch mỗ có nghe Vân Phong huynh nói Thánh tử chính là tuyệt thế mỹ nam tử ngàn năm khó gặp.”
“Ngươi mới xuất thế mấy tháng, vô số tiên tử, Thánh nữ ở Đông Hoang đã điên cuồng vì ngươi, thậm chí ngay cả Thần Tiêu Thánh nữ Trương Vân Hi cũng cam nguyện đem lòng yêu thương.”
“Ban đầu Bạch mỗ cũng không tin lắm, nhưng hôm nay được gặp bản tôn của Thánh tử mới biết Vân Phong huynh nói lời ấy không giả.”
Thẩm Thiên: “…”
Con mẹ nó chứ, gì mà Vân Hi sư tỷ cam nguyện đem lòng yêu thương!
Lý Vân Phong ngươi, miệng thì nói giữ kín bí mật, con mẹ nó chứ truyền đến cả Bắc Hải rồi cơ?
Chờ đấy. Chờ bổn Thánh tử quay về Thần Tiêu Thánh địa, không vá cái miệng như cái bình vỡ của ngươi lại, ta không phải Thẩm Ngạo Thiên!
Hít sâu một hơi, Thẩm Thiên gạt ra một nụ cười ngoài mặt, hỏi lại: “Đây quả thật là lời Vân Phong sư đệ nói sao?”
Bạch công tử gật gật, trả lời: “Đúng vậy, Vân Phong huynh vô cùng tôn sùng Thánh tử, đã chia sẻ rất nhiều sự tích huy hoàng của ngươi với Bạch mỗ.”
“Nhưng Thẩm huynh yên tâm, Bạch mỗ luôn giữ kín miệng mình, chưa từng tuyên truyền loạn về sự tích của ngươi đi khắp nơi đâu.”
Thẩm Thiên: “…”
Thấy Bạch công tử và Thẩm Thiên vui vẻ chuyện trò, Tạ công tử thấy chua chua.
Y giơ một kìm kẹp lấy xúc tu của Bạch công tử, kéo y sang bên cạnh.
“Đi đi đi, cái đồ bạch tuộc lắm chuyện không biết tình thú, ngày nào cũng chỉ biết hóng hớt đưa chuyện.”
Tạ công tử toét miệng cười thô bỉ, rủ rê: “Thẩm huynh, Tề huynh, hôm nay trong Thiên m Các ở thành Cực Nhạc có buổi biểu diễn của Công chúa nhân ngư trăm năm khó gặp.”
“Giọng ca của vị Công chúa nhân ngư này đã được ngũ vực công nhận là thiên âm, không biết bao nhiêu người tình nguyện giảm trăm ngàn năm tuổi thọ chỉ mong nghe nàng ca một khúc thôi đó.”
“Tạ mỗ đã bỏ ra rất nhiều tiền đặt trước một phòng bao, nếu hai vị có hứng thú thì ngàn vạn lần không thể bỏ qua.”
Nghe Tạ công tử nói vậy, khuôn mặt nho nhã của Bạch công tử lập tức lại hớn hở hóng hớt.
Y hùa theo: “Đúng rồi đúng rồi, Công chúa Nhân ngư Ngọc Biên Tiên là đệ nhất mỹ nhân tộc Nhân ngư đó.”
“Tương truyền bài ca “Hải yêu” mà nàng hát có thể là ấn tượng đẹp đẽ nhất trong lòng mỗi người, chính là danh khúc của Bắc Hải Đệ nhất thiên đấy.”
“Đồng thời, Bạch mỗ nghe nói, Công chúa Nhân ngư vừa đến tuổi gả chồng, cố ý tìm một vị tri âm lương phối trong cuộc thí luyện Hỗn Độn Tinh đảo này.”
Thiếu niên rùa hai mặt Vũ công tử lộ ra vẻ mơ ước: “Nếu được Công chúa Nhân ngư ưu ái, dù giảm ngàn năm tuổi thọ ta cũng cam tâm tình nguyện!”
Thiên kiêu huyết sa Sa công tử cười nhạo: “Thứ không đáng giá nhất của con rùa nhà ngươi chính là tuổi thọ, ngươi cảm thấy Ngọc Công chúa sẽ để ý tới ngươi sao? Chỉ cường giả mới xứng có được mỹ nhân!”
Y vừa nói, răng cưa sau lưng y vừa tỏa ra hàn mang u u.
Hoàng kim thần giải Tạ công tử cười lắc đầu: “Không phải vậy. Các ngươi có biết “thà ngồi khóc trên xe quý san hô còn hơn ngồi cười trên đá ngầm” không? Muốn hưởng thụ ôn nhu của mỹ nhân cũng phải có tiền mới được.”
Bạch công tử mỉm cười lấy ra một cái quạt lông, khẽ phe phẩy: “Muốn có được trái tim mỹ nhân phải hiểu được trái tim mỹ nhân. Các ngươi không hiểu phong tình cũng mong được mỹ nhân ngư ưu ái sao? Buồn cười!”
Thấy bốn vị lão ca còn chưa thấy được Công chúa Nhân ngư đã bắt đầu đối đầu với nhau, Ngao Ô lau mồ hôi lạnh.
Mặc dù tuổi y không ít hơn Tề Thiếu Huyền, nhưng thân là thành viên tộc Hắc Long, hiện tại y vẫn còn là trẻ con.
Nói thật, y chẳng có mấy cảm giác gì với những chuyện yêu thương của đám trưởng thành cả.
Y nhìn Thẩm Thiên hỏi: “Thẩm Thiên ca ca, ngươi cảm thấy trong số bọn họ ai có lý hơn?”
“Cái gì? Ngươi nói gì?”
Cái gì mà ai có lý hơn? Cái gì có lý hơn?
Thẩm Thiên ngẩn người hỏi lại. Nói thật, hắn không chú ý nghe bốn vị công tử kia tranh luận.
Chương 486: Làm sao mới thu được phương tâm của tiên tử? (2)
Bởi vì trên đường đi, động một cái là có giai nhân, nữ tử Hải tộc ném vòng hoa, san hô, ốc biển gửi tin cho hắn.
Thẩm Thiên chỉ sợ mình sơ ý một cái sẽ bị đám lễ vật kia đập trúng đầu, có phải mất mặt không?
Ôi chao, cứ tưởng nữ tử loài người đã đủ phiền phức, không ngờ yêu tộc cũng vậy.
Mà họ còn to gan hơn nữa chứ. Đang giữa đường giữa chợ đấy nhé, mà dám tùy tiện ném đồ cho người ta! Thói quen xấu này học đâu ra vậy?
Ngao Dạ ngơ ngác nhìn Thẩm Thiên ôm một đống lễ vật trước ngực, hơi sững sờ hỏi: “Ta muốn hỏi là, ngươi cho rằng trong số bọn họ ai nói có lý hơn?”
Có lý?
Nhìn tứ đại công tử tràn đầy mong đợi, Thẩm Thiên ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Bốn vị công tử đều là nhân vật phong vân thế hệ trẻ tuổi của Hải tộc, kiến giải đều có chỗ độc đáo. Thẩm mỗ đã thu được không ít ích lợi.”
Mặc kệ là chuyện gì!
Bất chấp tất cả, khen là được!
Quả nhiên, hắn vừa dứt lời, tứ đại công tử đều cười toe.
Nhưng ngay sau đó, lại một đống vòng hoa từ trên lầu bên đường rơi xuống, chuẩn xác đúng người Thẩm Thiên.
Nhìn Thẩm Thiên, tứ đại công tử đều ấm ức tự hỏi trong lòng: Vì sao mình si tình/ mạnh mẽ/ nhiều tiền/ hiểu lòng người như vậy mà không có muội tử nào ném vòng hoa cho mình?
Chẳng lẽ loài người đi vào thế giới dưới đáy biển sẽ được hoan nghênh như vậy sao?
Để trả lời câu hỏi này, một vị thiên kiêu loài người nào đó từ khi tiến vào thành Cực Nhạc vẫn không có đất diễn – Tử Phủ Thánh tử - tỏ thái độ: nhảm nhí!
…
“Các vị huynh đệ, chúng ta tranh luận thế này cũng chẳng ra được kết quả.”
Bạch công tử đề nghị: “Hay là thế này đi! Nghe nói hôm nay trong Thiên m Các có tiết mục “Bạng tiên vân vũ”.
“Chúng tư thử tới đó thi triển hết thủ đoạn xem cuối cùng ai có được nhiều phương tâm của tiên tử Bạng tộc hơn xem? Ai biểu hiện tốt hơn, chứng tỏ càng có mị lực hơn.”
Tạ công tử bĩu môi: “Ha ha, đừng tưởng Tạ mỗ không biết ngươi muốn hưởng ké phòng bao của Tạ mỗ. Nghĩ hay lắm!”
“Thẩm huynh, Tề huynh từ xa tới là khách, tiểu Ô còn là vị thành niên, bọn họ là do Tạ mỗ mời.”
“Mấy người các ngươi muốn ở chung, thì hoặc là thừa nhận Tạ mỗ nói đúng, hoặc là ngoan ngoãn đưa tiền phòng cho Tạ mỗ.”
Ha ha, ta đường đường thiên kiêu của gia tộc Hoàng Kim Thần Giải, buôn bán tính toán lớn lên đấy!
Còn muốn chiếm tiện nghi của Giải lão bản ta sao?
Cuối cùng, Tứ công tử hải tộc vẫn không thể phân ra được cao thấp.
Tạ công tử dẫn đầu, mọi người bèn đi vào Thiên m Các ở khu vực trung tâm thành Cực Nhạc.
Toàn bộ Thiên m Các được gọt ra từ một tảng đá san hô, từ trên xuống dưới tỏa sáng lấp lánh bảy màu.
Người bên ngoài có thể nghe loáng thoáng được tiếng ca như có như không vọng ra từ trong Thiên m Các xuyên qua tầng cấm chế đặt trên đá san hô, ẩn ẩn gãi gãi dây cung trong lòng.
Đây cũng chính là chỗ cao minh của Thiên m Các.
Thực ra, nếu Thiên m Các muốn, có thể hoàn toàn ngăn cản được âm thanh không để lọt ra ngoài.
Nhưng không cần phải làm vậy, để lộ ra một chút âm thanh lại càng có thể câu… hấp dẫn thêm một số người tới gần lắng nghe.
Mà độ mạnh yếu của cấm chế lại dao động, khi thì có thể nghe rõ ràng tiếng ca bên trong, khi thì mơ hồ thậm chí hoàn toàn không nghe thấy gì.
Nhờ vậy, rất có khả năng có nhiều người ban đầu không định vào Thiên m Các xem biểu diễn lại dâng trào tâm huyết, lựa chọn mua vé vào xem.
…
Rõ ràng Tạ công tử là khách quen của nơi này, vừa vào trong Thiên m Các đã có một vị thiếu phụ nở nang tới chào đón.
Nhìn nàng ước chừng hai lăm hai sáu tuổi, phong tình vạn chủng.
“Ai u, đây không phải Tạ công tử sao? Mấy ngày không gặp rồi, thật muốn chết tỷ tỷ ta mà!”
“Hôm nay thật nhiều bằng hữu đó! A, Bạch công tử, Vũ công tử, Sa công tử đại giá quang lâm, bồng tất sinh huy!”
“Ai u, sao cả Long Thất Thái tử cũng tới vậy? Long Thất Thái tử không hổ là Long Thái tử có thiên phú mạnh nhất, dạo hoa lâu cũng sớm hơn các ca ca!”
“Hoa Nhi, Nguyệt Nhi, Tuyết Nhi, Băng Nhi, Lãng Nhi, còn cả tiểu Mỹ Mỹ, đều nhanh chóng ra đây tiếp đón các vị khách quý nào!”
Nhìn thiếu phụ ân cần này, Thẩm Thiên toát mồ hôi!
Nơi này… sao hắn cảm thấy giống đi dạo kỹ viện vậy?
Nhìn lại Tứ đại công tử có vẻ thoải mái quen thuộc, hiển nhiên đây không phải lần đầu tiên tới.
Nhất là tên Huyền Quy công tử Vũ Vô Địch kia, nhìn thấy con sứa tinh nào đó thì trợn tròn cả mắt lên, thực gian!
“Ai u, hai vị công tử này thật lạ mặt đó!”
Phu nhân kia nhìn đến Thẩm Thiên, lập tức làn thu thủy dập dờn: “Không ngờ loài người lại có nam tử anh tuấn thoát tục như vậy.”
“Tỷ tỷ vừa thấy ngươi đã cảm thấy thân thiết như thấy đệ đệ khác cha khác mẹ vậy, có lẽ đây chính là duyên phận trong truyền thuyết đi!”
“Như vậy đi! Chi phí bao phòng hôm nay của chư vị ta sẽ mời, nếu công tử có nhu cầu nào khác, lúc nào cũng có thể gọi tỷ tỷ đó!”
Dứt lời, thiếu phụ kia liếc mắt đưa tình với Thẩm Thiên rồi mới chậm rãi rời đi.
Trước khi đi, nàng còn để lại cho Thẩm Thiên một con ốc tù và nhỏ, hình như có thể dùng để đưa tin.
“Ta chịu rồi đó, Thẩm huynh quả nhiên là lão thủ phong nguyệt, ngay cả Vân Điệp tỷ tỷ cũng chủ động như thế.”
Ánh mắt Tạ công tử đầy hâm mộ: “Đây chính là đệ nhất vũ cơ Bạng tộc đấy, bao nhiêu thiên kiêu theo đuổi cũng không được nàng hứa thân đâu.”
“Rốt cuộc Thẩm huynh ngươi đã vụng trộm truyền âm nói gì với nàng? Có vẻ như nàng sẵn sàng cùng ngươi nhất độ xuân phong bất kỳ lúc nào đấy.”
…
Không phải Tạ công tử này trêu chọc Thẩm Thiên đâu, mà vị Bạng tiên tên Vân Điệp này không phải nữ tử phong nguyệt bình thường.
Giống như rất nhiều Hải tộc khác, yêu tinh Bạng tộc cũng được chia làm quý tộc và bình dân.
Trong đó, Bạng tộc bình dân mặc dù cũng biết nhảy mua như quý tộc nhưng thiên phú tu luyện vô cùng chênh lệch.
Ở thành Cực Nhạc, hầu như các nàng sẽ trở thành vũ nữ, thị tỳ, địa vị rất thấp, phải tiếp khách.
Mà quý tộc Bạng tinh thì khác, trên cơ bản các nàng đã có được thiên phú tu luyện không tầm thường, thực lực cũng không yếu.
Các Bạng tiên này có quyền lựa chọn đạo lữ cho mình, những người khác không thể ép buộc.
Mà vị Vân Điệp tiên tử này đã từng là đệ nhất vũ cơ Bạng tộc, cũng là một đệ tử hạch tâm của Bạng tộc.
Nhiều năm qua, có vô số thiên kiêu tha thiết ước mơ, hy vọng có thể có được phương tâm của Vân Điệp tiên tử nhưng vẫn không khiến cho nàng nhìn thêm lấy một cái được.
Không ngờ, khi Vân Điệp tiên tử rời khỏi tràng phong nguyệt, chuyển thành quản lý Thiên m Các.
Lại có thể nhìn Thẩm Thiên với con mắt khác, thật khiến cho người ta ước ao ghen tỵ.