Tề Hỏa bò dậy từ dưới đất, nổi trận lôi đình: “Đáng ghét, chư vị huynh đệ giúp ta đánh hắn!”
Vù vù vù!
Lập tức lại có mấy tên Thiên Tôn yêu tộc lao ra phóng về phía Vương Thần Hư!
“Móa, các ngươi không hiểu võ đức à, có gan thì đấu đơn đi!”
Vương Thần Hư ngẩn người, vội vàng trốn vào hư không tránh né công kích, tìm thời cơ phản kích.
“Lên hết cho ta, dạy cho chúng một bài học nhớ đời nào!”
Không chỉ có Tề Hỏa, các thiên kiêu Yêu tộc khác cũng đều nổi giận.
Chúng yêu lần lượt ra tay, bộc phát ra khí tức khủng bố, phóng về phía thiên kiêu Nhân viện.
Trong lúc nhất thời hai viện đánh nhau rối nùi, cục diện cực kỳ náo nhiệt!
Trong hư không, hai lão già gương mặt phấn khởi đứng nhìn cảnh này.
Một trong hai người là Tô lão còn người đối diện là một lão nhân tóc vàng.
Khí tức của lão nhân tóc vàng kia rất xa xưa, mặc một bộ thanh sam nhưng khí tức lại mênh mông khó lường.
Trong đôi mắt lão ta ẩn chứa ngọn lửa hừng hực đang lưu chuyển, chấn nhiếp tâm phách!
Lão nhân tóc vàng chính là đạo sư của Yêu viện Tắc Hạ học cung.
“Lão Kim, ngươi nói bên nào sẽ thắng?”
Vẻ mặt Tô lão phấn chấn quan sát trận chiến đấu này, không hề có ý định xen ngang vào.
Từ xưa đến nay Nhân viện và Yêu viện mâu thuẫn không ngừng, thường xuyên đều xảy ra đánh nhau, đọ sức.
Lúc trước bọn họ chỉ đánh qua đánh về, đánh đến mức tình cảm sâu đậm!
Như vậy ngược lại còn giúp học viên trưởng thành, giống như luyện binh, tôi luyện từ những trận chiến không ngừng nghỉ.
Chỉ cần không ai hạ tử thủ, bình thường đạo sư học viện thường sẽ không nhúng tay vào.
Huống hồ gần đây Tà Linh giáo quá mức càn rỡ khiến cường giả ngũ vực đều nhận ra có nguy cơ sắp giáng lâm.
Tốt nhất phải cho những thiên kiêu này mau chóng nâng cao thực lực thì mới có thể tăng thêm chút cơ hội sống sót trong hạo kiếp sắp đến.
Thế nên, đạo sư Yêu viện và Nhân viện đều lựa chọn bàng quan để mặc.
Kim lão nghe thấy Tô lão nói vậy thì trên mặt nở nụ cười xán lạn: “Cái đó mà còn cần phải hỏi nữa sao. Dĩ nhiên là Yêu viện chúng ta rồi!”
Thực lực Yêu viện trước nay luôn mạnh hơn Nhân viện.
Huống hồ thế hệ này còn có rất nhiều hạt giống đỉnh cao, ông ta không tin sẽ thua Nhân viện.
Lông mày Tô lão nhíu lại, trong mắt lấp lóe tia sáng: “Thật sao? Vậy chúng ta đánh cược nhé?”
Vừa nhắc tới đánh cược, Kim lão lập tức hào hứng, nói: “Đánh cược gì?”
Vẻ mặt Tô lão lạnh nhạt nói: “Cược xem ai thắng ai thua?”
“Được, ta đặt Yêu viện thắng, tiền cược là mười cân Thánh Linh tửu!”
Đó là rượu ngon được ủ tỉ mỉ từ tinh chất của Thánh Linh Thụ tam kiếp, giá trị liên thành.
Đây là rượu ngon cung cấp đặc biệt cho Đại Hoang Tiên triều, chỉ có hoàng thất nòng cốt mới được nhấm nháp, người thường khó mà có được nó!
Trên người Tô lão vừa hay có một ít nên khiến Kim lão thèm nhỏ dãi.
Có điều lão này trước nay keo kiệt, dù Kim lão đã tốn bao nhiêu nước bọt vẫn không kiếm được giọt nào.
Giờ có thể mượn sức của vụ đánh cược này nên dĩ nhiên ông ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt.
“Lão già ông đã để mắt chút rượu ấy của lão hủ từ lâu à!”
Tô lão cười khổ lắc đầu, nhưng ánh mắt lập tức xoay chuyển: “Được, nhưng lão hủ cũng có yêu cầu!”
“Nếu lão hủ thắng ông phải cho ta Thiên Thanh Linh Quả trong tộc.”
Kim lão là trưởng lão của Kim Tinh Hỏa Viên tộc, trong tộc có một loại linh quả thơm ngọt ngon miệng, làm cho người thèm nhỏ dãi.
Thậm chí còn có thể dùng nó để luyện chế đan dược, hiệu quả rất lớn, đó là Linh quả cấp bậc Thánh dược!
Có điều sản lượng của nó vô cùng ít, chỉ cung cấp cho đệ tử nội bộ sử dụng, trên cơ bản không lưu truyền ra bên ngoài.
Tô lão từng may mắn có được một quả nên dĩ nhiên hiểu rất rõ hiệu quả của Thiên Thanh Linh Quả này.
Cho nên, Tô lão cũng nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu!
“Ta biết lão tiểu tử ông có tính toán này mà!”
“Được, cứ quyết định như vậy đi!”
Tuy Thiên Thanh Linh Quả có giá trị vô thượng, thậm chí là nhỉnh hơn mười cân Thánh Linh Tửu một chút nhưng Kim lão cũng không từ chối yêu cầu của Tô lão, bởi vì ông ta thầm nắm chắc thắng lợi trong tay.
Trong lòng Kim lão mừng thầm nói: “Lão Tô ơi lão Tô, ông cho rằng Nhân viện có thêm một Thạch Thiên Tử là có thể thắng được sao?”
“Ông không biết Yêu viện ta có con át chủ bài gì đâu!”
“Chút rượu kia của ông sắp phải móc hết ra rồi!”
Tô lão không hề biết suy nghĩ của Kim lão.
Trong lòng ông ta cũng đang mừng thầm: “Trong viện chúng ta có hai tiểu yêu nghiệt Thạch Thiên Tử và Thẩm Thiên, muốn thắng chẳng phải như trở bàn tay sao?”
“Lão Kim ơi lão Kim, lần này ông thua to rồi!”
Hai lão già này đều cảm thấy mình thắng chắc, ý cười không thể che giấu được dần lộ ra ngoài.
Tình hình chiến đấu bên dưới vô cùng nóng bỏng.
Bên Nhân viện mặc dù có những thiên kiêu đỉnh cao như Thần Tiêu tứ kiệt, Vương Thần Hư, Tề Thiếu Huyền gia nhập nhưng tình hình đối với họ mà nói cũng không phải tốt lắm.
Dù sao trừ họ ra thì phần lớn Nhân viện đều là thiên kiêu tân sinh.
Chỉ có một vài học sinh cũ có mặt ở đây, về số lượng kém xa thiên kiêu Yêu viện.
Hơn nữa cường giả Yêu viện cũng xuất hiện lớp lớp, tân sinh Khổng Mộng, Ngao Ô, Kim Vũ đều có thực lực không yếu.
Cộng thêm cả những học sinh cũ như Côn Minh, Côn Ngọc... tọa trấn, số lượng gấp đôi Nhân viện.
Vì thế, chiến lực đỉnh cao của Nhân viện đã bị kéo xuống.
Những thiên kiêu còn lại hoàn toàn không phải đối thủ của thiên kiêu Yêu viện.
Cục diện vô cùng hỗn loạn, các thiên kiêu ngã trên mặt đất gào rú thảm thiết, phần lớn đều của Nhân tộc.
Trong một thời gian ngắn thiên kiêu Nhân viện liên tiếp bị đánh lui, cục diện thất bại ở ngay trước mắt.
Đúng lúc này, một bóng dáng phiêu nhiên lướt tới, dựa vào khí thế cường đại trấn áp toàn trường!
Thiên kiêu Yêu viện kinh hãi nhìn chằm chằm bóng dáng áo trắng kia, thậm chí có nhiều yêu không kìm được run rẩy.
Người này chính là Thạch Thiên Tử, cuối cùng hắn ta cũng xuất hiện rồi!
Thạch Thiên Tử tiến lên trước một bước, khí tức mênh mông khó lường, uy thế dời non lấp biển!
Trong chốc lát, bên ngoài Nhân viện có khí thế vô tận bao trùm, cuồng phong kịch liệt quét sạch trời đất, khí thế doạ người!
Ầm!
Cuồng phong gào thét hóa thành thần năng vô thượng đánh vô số thiên kiêu Yêu viện bay ra ngoài!
Tình hình lập tức bị đảo ngược!
Chương 845: Long Nữ vạn năm trước, tham thượng! (4)
Nhìn thấy màn này, thiên kiêu Nhân viện lập tức hoan hô.
“Thiên Tử Điện hạ ra tay, xem Yêu tộc các ngươi còn càn rỡ nữa không!”
“Có Thiên Tử Điện hạ ở đây, chắc chắn Nhân viện sẽ vô địch!”
Thạch Thiên Tử xuất hiện, cổ vũ sĩ khí Nhân viện, giúp họ một lần nữa lấy lại được chiến lực đỉnh phong.
Còn trên mặt thiên kiêu Yêu viện lại lộ ra vẻ kiêng kỵ nặng nề.
Uy danh của Thạch Thiên Tử quá lớn, còn lâu bọn hắn mới có thể chống lại được!
Toàn bộ Yêu viện chỉ có Tề Chiến là nổi danh sánh được với Thạch Thiên Tử!
Nếu Thạch Thiên Tử ra tay với bọn hắn, bọn hắn khó mà chống cự được!
Nhưng sau đó, bọn họ phát hiện ra một vấn đề quan trọng.
Tề Chiến tới Nhân viện là để khiêu chiến với Thạch Thiên Tử.
Nhưng Thạch Thiên Tử xuất hiện mà lại không có tung tích của Tề Chiến?
Chẳng lẽ Tề Chiến đã bị Thạch Thiên Tử đánh bại, bị thương nặng?
Thiên kiêu Yêu viện lập tức nổ tung, Tề Hỏa giận dữ hét: “Thạch Thiên Tử, ngươi đã làm gì đại ca ta rồi?”
Khóe miệng Thạch Thiên Tử hơi giật giật.
Những Yêu tộc này không phải đầu óc có bệnh rồi đấy chứ?
Không chỉ đột nhiên có người tới Nhân viện làm loạn mà còn đòi hắn ta trả lại Tề Chiến?
Không phải Tề Chiến bị Thẩm Thiên kéo vào hư không loạn lưu rồi sao?
Khụ khụ, bổn dhd đâu có nhìn lén!
Vẻ mặt Thạch Thiên Tử lạnh lùng nói: “Con khỉ thối đó có liên quan gì đến ta?”
“Nếu các ngươi còn tiếp tục gây chuyện thì đừng trách ta không khách khí!”
Thân là thiếu niên chí tôn của Nhân tộc, đương nhiên Thạch Thiên Tử sẽ không để mặc người ta giẫm đạt lên uy nghiêm của Nhân viện!
Trên người hắn ta tản ra khí tức cường đại, như muốn trấn áp toàn bộ thiên kiêu Yêu viện ở đây!
Rất nhiều thiên kiêu Yêu viện cảm nhận được khí tức Thạch Thiên Tử tản ra liền lập tức ngậm miệng.
Không ai dám xúc phạm Thạch Thiên Tử nữa, cách biệt thực lực giữa bọn họ thật sự quá lớn!
Trong hư không, Tô lão nhìn thấy Thạch Thiên Tử ra tay nụ cười trên mặt càng thêm xán lạn.
Chỉ dựa vào thực lực của Thạch Thiên Tử hoàn toàn có thể trấn áp tất cả Yêu tộc ở đây!
“Lão Kim, xem như Linh quả của ông khó giữ được rồi!” Tô lão trêu ghẹo nói.
Nhưng Kim lão không thèm để ý, mặt mũi tràn đầy tự tin nói: “Thật sao? Đâu có kết thúc dễ dàng đến như vậy chứ?”
“Thạch Thiên Tử đúng là rất mạnh, nhưng muốn quét cả Yêu viện thì không đơn giản vậy đâu!”
Tô lão lắc đầu không tin: “Thiên kiêu mạnh nhất Yêu viện ông đã bị Thẩm Thiên cản rồi!”
“Những người khác dù có liều mạng cũng không phải đối thủ của Thạch Thiên Tử.”
Thần mang trong mắt Kim lão lấp lóe, cười nói: “Nhân viện ông có thiên kiêu tuyệt thế Yêu viện ta há lại không có?”
Quả nhiên, đằng sau thiên kiêu Yêu viện đột nhiên có một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Chẳng qua chỉ là một đứa con nít, có gì phải sợ chứ?”
Người vừa tới cực kỳ phách lối, cho dù là Thạch Thiên Tử cũng không để vào mắt.
“Ai vậy?”
Vẻ mặt chúng thiên kiêu kinh hãi, có người dám trêu vào Thạch Thiên Tử sao?
Lúc trước Tề Chiến coi như thôi đi, dù sao đầu óc của gã cũng không được bình thường.
Nhưng ngoài Tề Chiến, bên thiên kiêu Yêu viện nào có ai có thể chống đỡ được Thạch Thiên Tử chứ!
Giờ người này dám khiêu khích như vậy, không sợ Thạch Thiên Tử nổi giận sao?
Thạch Thiên Tử nghe thấy câu này thì mặt đen lại.
Lần đầu tiên gã bị người ta gọi là đứa con nít, bổn Điện hạ nhỏ hồi nào chứ?
Mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh thì thấy một bóng dáng cao gầy từ trong hư không đi ra.
Nàng ta mặc váy dài màu đen, toàn thân phát ra khí tức cao ngạo lạnh lẽo, bộ ngực căng tròn vô cùng bắt mắt.
Dung nhan xinh đẹp khiến người ta không kìm được kích động muốn phạm tội!
Nữ tử này đứng giữa trời đất giống như hòa thành một thể với hư không.
Khí tức của nàng ta cực kỳ cao thâm khó dò khiến lòng người run rẩy!
Tô lão nhìn thấy cảnh này, ánh mắt sững sờ.
Sau đó khóe miệng ông ta run rẩy: “Sao các ông có thể đưa vị tổ tông này tới?”
“Nàng ấy cũng được coi là học sinh sao? Về bối phận, ngươi và ta còn phải gọi nàng ấy là cô nãi nãi đấy!”
“Nhân vật vạn năm trước, ngay cả Đế quân cũng chỉ nói chuyện ngang bằng với nàng ta!”
Vẻ mặt Kim lão tươi cười, nói: “Sao lại không tính, trước khi nàng ta bị phong ấn cũng chưa tới một ngàn tuổi mà!”
“Từ một góc độ nào đó mà nói không hề nằm trong phạm vi hạn chế chiêu sinh của học cung nên dĩ nhiên là có thể gia nhập.”
Người này chính là con át chủ bài giúp Kim lão nắm chắc thắng lợi!
Có vị này trấn ở đây, dù là Thạch Thiên Tử cũng khó mà giành chiến thắng!
Hì hì, Thánh Linh Tửu của lão Kim chắc chắn sẽ về tay ta thôi.
Nhìn thấy người này, trong mắt Thạch Thiên Tử lộ tia nghiêm túc hiếm thấy.
Hắn ta có thể cảm nhận được khí tức của người này khủng bố đến mức nào, giống như đại dương sâu thẳm không thể dò thấy đáy.
Ngay cả hắn ta cũng không chắc chắn có thể chống lại được.
Các thiên kiêu khác cơ thể đang run rẩy bị khí thế cường đại áp chế, hoàn toàn không thể vực dậy nổi ý chí phản kháng.
Trương Vân Hi cắn răng, trong lòng hừ lạnh: “Lại là con rồng cái già này à?”
“Không phải nàng ta đang bế quan sao? Sao lại chạy ra ngoài rồi!”
Trương Vân Hi nhìn thấy bóng dáng này trong lòng nảy sinh
“nguy cơ” nồng đậm!
Nàng vĩnh viễn không thể quên ngày đó, sư đệ ngồi trên chiến xa của con rồng cái này đi đến Bắc Hải.
Con rồng cái tà ác này với nàng mà nói chính là đối thủ cạnh tranh lớn nhất!
Đáng ghét, chẳng lẽ nàng ta đến là vì sư đệ?
Đúng là âm hồn bất tán!
Chương 846: Nhân Yêu cùng xã giao (1)
Đúng vậy.
Cô gái mặc đồ đen xuất hiện ngay lúc này chính là Long Nữ Ngao Băng.
Là một thiên kiêu vạn năm về trước, hiển nhiên sức mạnh của nàng cực kỳ khủng bố.
Cho dù nàng chỉ có một bộ phận được khôi phục thì việc độ kiếp thành thánh cũng vô cùng mạnh mẽ!
Ngay cả Thạch thiên tử cũng không dám coi thường sự tồn tại của nàng.
Lúc này, giọng nói lạnh nhạt của Ngao Băng vang lên: "Con khỉ nhỏ Tề Chiến kia chạy đi đâu rồi?"
Mục đích của Ngao Băng rất rõ ràng, chính là muốn cho Tề Chiến biết ai mới là đại tỷ của Yêu viện!
Đó là lý do nàng xuất hiện để uy hiếp thiên kiêu của Nhân viện, chứng minh địa vị và tiếng nói của nàng!
Nhìn dáng vẻ lạnh lùng của Ngao Băng, Tề Hỏa cảm thấy đầy kính nể.
Rõ ràng là Ngao Băng đã thuyết phục được thiên kiêu ở Yêu viện bằng chính thực lực của mình!
Vẻ mặt vốn đang phách lối của Tề Hỏa dần lộ ra nụ cười nịnh nọt: "Đại tỷ à, đại ca của ta chắc chắn bị bọn họ gài bẫy."
"Yêu viện của chúng ta phải đoàn kết một lòng, bắt bọn họ phải thả người!”
Hiện tại, Nhân viện chỉ còn một vài lão sinh ở lại.
Tề Hỏa khẳng định rằng phần lớn bọn họ đã liên thủ chiến đấu và bao vây tấn công Tề Chiến!
Ngao Băng nhìn Thạch thiên tử giễu cợt: "Tiểu hài tử khỉ này có phải đang nói sự thật không?"
Trên mặt của Thạch thiên tử thêm nhiều vạch đen, hắn ta hừ lạnh: "Sức mạnh của con khỉ Tề Chiến kia mà cần bọn ta phải liên thủ sao?”
"Ta có thể trấn áp nó chỉ bằng một tay!"
Thạch thiên tử không ra tay trước không phải vì kiêng dè Tề Chiến.
Hắn ta mang lòng vô địch của riêng mình, ngoại trừ Thẩm Thiên khiến hắn ta kiêng nể thì những người còn lại đều không xứng đáng!
Đương nhiên, bây giờ có thêm một Ngao Băng!
Toàn thân Ngao Băng tỏa ra thánh uy mạnh mẽ khiến Thạch thiên tử thấy vô cùng áp lực.
Cho dù là vậy thì tinh thần chiến đấu của Thạch thiên tử vẫn hiên ngang như cũ, đôi mắt nóng rực, khẩn cầu được đánh một trận.
Cảm nhận được ý chí chiến đấu của Thạch thiên tử, Ngao Băng cười lạnh nói: "Tiểu tử, xem ra ngươi rất điên cuồng đó!"
Ngao Băng là thiên kiêu tuyệt thế vạn năm trước, bất luận là tu vi hay thân phận thì đều thuộc về cấp bậc hàng đầu ở Yêu tộc.
Ngay cả Hắc Long Vương cũng phải kính trọng gọi một tiếng cô cô khi gặp nàng.
Nàng không thèm để tâm đến một tiểu bối quật khởi của Nhân tộc.
"Nếu các người không chịu rút lui thì thử đánh một trận xem!"
Thạch thiên tử hít sâu, hắn ta là người ngông cuồng không sợ bất kỳ kẻ nào.
Cho dù là Ngao Băng thì hắn ta cũng không rút lui đâu!
...
Đúng lúc này, một vài bóng người lao đến đây.
Đó là những lão sinh của Nhân viện đang lần lượt chạy đến, họ đều là những người có sức mạnh cường đại.
Từng lão sinh thiên kiêu xuất hiện phía sau lưng Thạch thiên tử, ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào thiên kiêu Yêu viện.
Đây là trận đánh liên quan đến tôn nghiêm của học viện nên không ai chịu lùi bước.
Mà thiên kiêu Yêu viện cũng xuất phát, đang đứng phía sau Ngao Băng và không hề tỏ ra yếu đuối.
Có vị đại tỷ này ở đây, cho dù có đối mặt với Thạch thiên tử họ cũng không sợ!
Bầu không khí giương cung bạt kiếm, khí tức khủng bổ tập kích như con sóng lớn, quét qua cửu thiên và thay đổi màu sắc trên bầu trời.
Tình thế rất cấp bách, trận đại chiến giữa hai viện có thể bùng nổ bất cứ lúc nào!
Ngay cả đạo sư của hai viện cũng nâng cao tinh thần đề phòng những tai nạn ngoài ý muốn xảy ra.
...
Lúc này hư không trở nên thay đổi.
Quang mang tỏa sáng rực rỡ, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Tiếp theo đó là hai bóng người từ từ bước ra trong hư không.
Một người mặc chiến giáp màu vàng, vóc người to lớn, khí tức mạnh mẽ.
Người còn lại mặc Bạch Long cẩm y, khí chất siêu phàm thoát tục, dung mạo tuyệt thế tựa như tiên giới hạ phàm.
Hai bóng người này vừa xuất hiện đã khiến tất cả thiên kiêu ngây ngất tại chỗ.
Đặc biệt là chàng trai mặc Bạch Long cẩm y đã khiến vô số người và yêu tinh thán phục cùng chấn động.
Mà những tiểu yêu tinh của Yêu viện ánh mắt càng trở nên mê ly, như bị câu dẫn đến hồn bay phách lạc!
"Thật là đẹp trai quá đi!"
"Người này chắc chỉ trên trời mới có, ở nhân gian hiếm thấy được mấy lần?"
"Ah! bản cô nương thật sự muốn ăn tươi nuốt sống người thiếu niên này trong một ngụm, đại loại như không đứng đắn vậy."
"Một ngụm làm sao đủ? Loại nam nhân đẹp trai này ngậm trong miệng còn sợ tan đi mất."
Trong nhất thời, yêu tinh nữ của Yêu viện vang lên tiếng bàn tán xôn xao!
Ừm, họ đều là những hồ ly không đứng đắn như yêu tinh và xà tinh.
Yêu tinh đứng đắn làm sao có thể ăn người khác?
...
Hai bóng người xuất hiện đột ngột kia chính là Thẩm Thiên và Tề Chiến.
Sau khi trải qua trận hỗn chiến trong hư không, Tề Chiến dường như đã bị Thẩm Thiên thuyết phục hoàn toàn.
Trong lòng Tề Chiến đang nghĩ đến: Đế quân nói ta lấy trời làm sư, lấy trời làm bạn, chiến thiên để đắc đạo!
Chiến thiên thì không thể, cả đời này cũng không thể!
Khiêu khích với vị này thì chỉ có thể bị đánh!
Nhưng y có thể lấy trời làm sư, lấy trời làm bạn!
Về sau, Thẩm Thiên sẽ là lão đại của ta!
Làm vậy cũng như nhau thôi!
Ta quá thông minh rồi!
Với suy nghĩ như vậy, Tề Chiến đã dứt khoát xem Thẩm Thiên như lão đại và kết thúc trận chiến.
Nhưng khi bọn họ bước ra thì vô cùng sửng sốt khi thấy cảnh tượng bên ngoài.
Thẩm Thiên ngơ ngác gãi đầu một cái.
Làm sao vậy?
Bản thánh tử vừa mới rời đi một lát mà có nhiều người tụ tập thế này, muốn mở tiệc à?
Tề Chiến cũng nghĩ vậy.
Nhưng sau khi hắn ta thấy Tề Hỏa thì lập tức hiểu ra.
Tề Chiến đen mặt, vò đầu bứt tóc lẩm bẩm: "Kêu nhiều yêu tinh qua đây làm gì?"
"Không thể nào! Không thể nào! Không phải mọi người cho rằng ta bị đánh ư!"