Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 285



Khụ khụ, được rồi!

Tuy là ta có bị đánh thật.

Nhưng ta đã nhận hắn là lão đại rồi, ít nhất cũng không bị thua!

Tề Hỏa hai mắt sáng ngời khi nhìn thấy sự xuất hiện của Tề Chiến.

"Đại ca ta đã ra ngoài rồi, nhất định phải khiến đám tiểu tử tộc kia đẹp mặt!"

Có Tề Chiến và Ngao Băng ở đây, muốn trấn áp đám thiên kiêu của Nhân viện dễ như trở bàn tay.

Tề Hỏa hung hăng trừng mắt nhìn Vương Thần Hư, y vung hầu quyền lên như muốn nói tiểu tử kia ngươi chết chắc rồi.

Ngay khi tình hình sắp chuyển biến xấu thì một tiếng ầm ĩ vang lên từ trong đám yêu tinh.

"Đợi một chút, mọi người dừng tay lại!"

"Đừng đánh, dừng tay trước đã!"

"Người một nhà, đều là người một nhà!"

Người lên tiếng là Ngao Ô, Phượng Vũ, và thiên kiêu Yêu viện mới thăng cấp Khổng Mộc.

Ngoài ra Côn Minh, Côn Ngọc và các lão đại thiên kiêu khác cũng ngăn cản các yêu tinh đang chuẩn bị rục rịch.

Đặc biệt là Long thái tử Ngao Ô chạy thẳng đến, vẫy tay thân thiết hét lên: "Thẩm Thiên ca ca!"

"Thẩm Thiên ca ca là ta đây! Huynh còn nhớ ta hay không?"

"Là ta Ngao Ô, Ngao Ô nè!"

"..."

Nhìn Ngao Ô vô cùng kích động, trên trán của Tề Thiểu Huyền nổi đầy gân xanh.

Tiểu tử ngươi là đồng bọn hợp tác của ai vậy?

Ta đứng đây từ nãy giờ.

Tiểu tử ngươi không cần tới thì đánh rắm, ra tay không một chút lưu tình như vậy!

Đến Thẩm Thiên ra thì ngươi không muốn đánh nữa à?

Tề Thiểu Huyền hít sâu vài hơi khí lạnh, ép bản thân bình tĩnh lại!

Nếu không thì y cảm giác phổi mình sẽ nổ tung mất!

Các thiên kiêu khác cũng đi ra để chào hỏi Thẩm Thiên.

Ngao Băng cũng không quan tâm đến Thạch thiên tử, quay ngoắt đầu nhìn Thẩm Thiên chăm chú.

Khuôn mặt lạnh lùng nhưng rõ ràng có thêm vẻ uy nghiêm của hoàng cung.

Thạch thiên tử: "???"

Cái gì, Thẩm Thiên ở đây thì không thèm nhìn ta nữa?

Tuy thực lực của hắn mạnh hơn hắn ta một chút, vẻ ngoài cũng đẹp trai hơn hắn ta một chút.

Nhưng tốt xấu gì ta cũng là thiên kiêu mạnh nhất Đại Hoang Tiên Triêu, là vị thiếu niên chí tôn kia!

Các người có cần không thèm nhìn bản điện hạ như vậy được không?

Bản điện hạ cũng biết sĩ diện mà!

Cảm xúc tiêu cực trong lòng Thạch thiên tử +9999999

...

Nhìn vô số những gương mặt quen thuộc, Thẩm Thiên khẽ nhếch miệng.

Những người này đều là cửu đệ và cửu muội của hắn, không ngờ có thể gặp lại ở đây!

Cửu Thái viên của bản thánh tử có thể lớn mạnh thêm rồi!

Sau đó Thẩm Thiên và Ngao Băng cùng nhìn nhau, hơi sửng sốt.

Tại sao vị đại tỷ này cũng ở đây?

Giọng nói lạnh nhạt của Ngao Băng vang lên: "Tiểu tử ngươi thật sự có thể lăn qua lăn lại."

Kể từ lần bế quan khi trở về Hắc Long đảo trước đây thì Thẩm Thiên đã bắt đầu bôn ba đi khắp nơi, tu luyện ở khắp chốn.

Mãi cho đến khi Ngao Băng kết thúc bế quan thì nàng đã không thấy bóng dáng của Thẩm Thiên đâu.

Sau khi Ngao Băng nghe nói Thẩm Thiên gia nhập Tắc Hạ Học cung thì nàng mới tới đây.

Đột nhiên, vẻ mặt Ngao Băng ngưng đọng: "Trên người ngươi tại sao lại có khí tức của Phượng Hoàng thối kia?"

Thẩm Thiên khóe miệng giật giật, nói: "Băng tỷ tỷ, ở đây nhiều người như vậy ta sẽ nói cho tỷ nghe sau."

"Hừ, nếu tiểu tử ngươi không giải thích rõ ràng thì nhất định chết chắc!"

Ngao Băng khoanh hai tay, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng.

Nàng có mâu thuẫn với Bất Tử hoàng hậu từ xưa đến nay.

Đột nhiên nhận ra trên người của Thẩm Thiên có khí tức của Bất Tử hoàng hậu, sao có thể tha thứ dễ dàng được?

Thẩm Thiên thở phào nhẹ nhõm, âm thầm nói nãi nãi có mũi thật thính.

Không ngờ đã lâu như vậy vẫn có thể ngửi ra được!

Nguyên nhân chắc là do Phượng Thần Huyết Mạch trong cơ thể hắn.

Lợi hại, làm người ta đau lưng nửa tháng đó!

...

Vào lúc này, thiên kiêu của cả hai viện đều dừng lại.

Tề Hỏa ngẩn ngơ gãi gãi đầu, nghi ngờ nói: "Đại ca, chúng ta có đánh nữa hay không?"

Ngươi sao vậy!

Hai bên đánh nhau phấn khích đến vậy mà.

Kết quả là đều dừng tay khi đại ca và tiểu tử kia xuất hiện?

Thật khó chịu!

Nghe được lời nói của Tề Hỏa, cơn giận của Tề Chiến không biết bắt nguồn từ đâu, thẳng tay cú một phát!

"Đánh cái gì mà đánh, đây là lão đại của ta, cũng là lão lão đại của ngươi, ngươi còn muốn động tay hay sao?"

Tề Hỏa che đầu đầy ủy khuất: "Đạy tỷ, đại ca khi dễ đệ!"

Ngao Băng giơ tay cú thêm một cái: "Tiểu tử này là kỵ sĩ khế ước của lão nương, ngươi còn muốn đánh hắn?"

Long kỵ sĩ?

Tên trước mặt này là Long nam nhân có thể táo bạo cưỡi đầu của đại tỷ sao?

Tề Hỏa che hai cục nhô lên trên đỉnh đầu mình, khóc không ra nước mắt!

Rốt cuộc ta đã chọc giận ai đây!

Tại sao người bị thương luôn luôn là ta?

...

Các cường giả đứng đầu hai bên đều là những cụ già, mọi người biết trước trận đánh này không thể đánh được.

Nhưng khi nghe Ngao Băng nói Thần Tiêu thánh tử là Long kỵ sĩ khế ước của nàng thì tất cả thiên kiêu Yêu viện đều tò mò.

Lũ yêu tinh này từng chứng kiến sức mạnh của Ngao Băng.

Vài ngày trước, nàng đánh rất nhiều yêu tinh trong viện, tạo được uy nghiêm hiển hách!

Rất nhiều Yêu tộc kính trọng nàng không gì bằng!

Nhưng bọn họ mãi không nghĩ ra, sự tồn tại mạnh mẽ như vậy làm sao có thể ký kết khế ước với Thần Tiêu thánh tử?

Lẽ nào bên trong có bí mật gì đó?

...

Nhưng sau đó, một việc khác đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Các thiên kiêu đảo mắt: "Vừa rồi Tề Chiến rời đi chính là để đấu với Thần Tiêu thánh tử."

"Vậy tình hình thế nào, cuối cùng ai thắng ai thua?"

Có người không nhịn được hiếu kỳ hỏi, khiến Tề Chiến xấu hổ.

Hắn ta không thể kể mình vừa vào thì bị Thẩm Thiên đánh cho một trận nha!



Chương 848: Nhân Yêu cùng xã giao (3)

Trong lúc Tề Chiến vô cùng bối rối thì Thẩm Thiên đã mỉm cười giải vây cho hắn ta.

"Thẩm mỗ và Tề huynh sức chiến đấu ngang nhau, bất phân thắng bại, xem như là hòa!"

"Thánh Viên huyết mạch chiến đấu của Tề huynh không hổ danh là thể chất hàng đầu, cực kỳ mạnh mẽ, chiến lực vô song."

Nghe Thẩm Thiên nói vậy, Tề Chiến tươi cười, gật đầu liên tục: "Đúng vậy đúng vậy!"

"Ta và lão đại năm mươi năm mươi, ba mươi sáu Thiên Hoang chùy của hắn cũng rất mạnh."

Mọi người ngây ngốc, trong lòng hết sức nghi ngờ.

Hồ tôn này, rõ ràng vừa rồi còn lôi kéo và nổ mà.

Vậy mà sau khi so tài một trận với Thần Tiêu thánh tử thì đã gọi đối phương là lão đại rồi.

Có thật là ngang bằng với Thần Tiêu không? Có gì đó kỳ lạ!

Tề Hỏa vò đầu khó hiểu nói: "Đại ca, nếu nhất mạch của chúng ta như vậy thì không phải huynh sẽ là lão đại à?”

"Tại sao lại nhận lão đại mới? Vì sao huynh nhận hắn làm lão đại?"

"Loại người này làm gì đủ tư cách là lão đại của huynh?"

Bang!

m thanh trong trẻo.

Trên đỉnh đầu y có thêm một cục u lớn, đầu sừng cao chót vót.

Tề Hỏa che đầu ngồi xổm trên mặt đất, mắt rưng rưng khóc, hoài nghi cuộc đời khỉ!

Rốt cuộc ta nói sai chỗ nào?

Tề Chiến vỗ vỗ tay, thầm mắng.

Tại sao trong tộc ta lại có một tên ngu ngốc thế này?

Hỏi hỏi hỏi hỏi!

Lão Tề ta không biết mặt mũi sao?

Khi nào trở về ta sẽ đánh con hồ tôn này một trận thật tốt!

Lời nói của Tề Hỏa khiến tất cả mọi người mang theo sự nghi ngờ.

Tề Chiến và Thẩm Thiên nhìn nhau, lúc trước bọn họ thảo luận với nhau nhưng không ngờ xảy ra chuyện như vậy.

Tề Chiến gãi đầu, loay hoay không nghĩ ra lý do, miệng lắp bắp: "Bởi vì..."

"Bởi vì lão đại đẹp trai, đủ tư cách khiến lão tôn sùng bái."

Nói xong Tề Chiến thấy tự tin trở lại.

Hắn ta cảm thấy lý do này vô cùng hợp lý, hoàn toàn khiến người ta thuyết phục!

Hắn ta thì thầm: "Tuy lão Tề ta lớn lên không đẹp trai như lão đại của ta, nhưng ít ra vẫn đẹp trai hơn nhiều những tên choai choai trong Nhân tộc này!"

“Có không ít muội muội trong tộc khen ta đẹp trai, là Mỹ Hầu Vương của tộc đấy!"

"Giá trị nhan sắc của lão đại không thua kém gì ta, nhất định cũng là Mỹ Nhân Vương trong Nhân tộc."

Các thiên kiêu: "..."

Mọi người giật giật khóe miệng, mệt mỏi từ ngoài vào trong.

Ngài xứng đáng à?

Giống khỉ này cũng được xem là đẹp trai?

Xin lỗi, ngài mà đẹp trai thì ai so được?

Có ma mới biết thẩm mỹ quan của con khỉ này méo mó biết bao nhiêu!

Nhưng nghĩ kỹ lại thì loại thuyết pháp này của Tề Chiến miễn cưỡng cũng khiến người ta tin tưởng.

Dù sao, vẻ ngoài tuyệt thế thoát tục của Thần Tiêu thánh tử kia thật sự khiến người ta bị thuyết phục.

Nếu không thì Long Nữ Ngao Băng kia sao có thể ký khế ước Long kỵ sĩ với Thẩm Thiên được!

Dù sao đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, không ai chịu cưỡi yêu tinh xấu xí cả.

Ít ra thì những yêu tinh nữ này cũng đồng cảm!

Thậm chí bọn họ không khỏi động lòng, đều muốn ký khế ước với Thẩm Thiên!

Vẻ đẹp trai này, yêu lắm!

...

Rất nhiều thiên kiêu tin vào lời giải thích của Tề Chiến.

Thậm chí có người lẩm bẩm: "Có vẻ như Tề Chiến muốn Thần Tiêu thánh tử làm Hầu kỵ sĩ đó!"

Thẩm Thiên: "..."

Tề Chiến: "#&$!!!"

Tề khỉ tức giận đến đỏ cả mông.

Ai vừa nói lời này, mau ra đây!

Ta hứa sẽ không đánh chết ngươi!

Dù sao nếu ký khế ước với lão đại thì cũng khá tốt đấy chứ!

Ừm, quay lại hỏi lão đại xem hắn có đồng ý cưỡi khỉ không!

Còn phải quay về hỏi lão đầu tử nữa!

Nhất định phải làm cho xong chuyện!

...

Các thiên kiêu kịp phản ứng, ngạc nhiên trước sức mạnh của Thẩm Thiên.

Phải biết rằng Tề Chiến nổi tiếng ở Tắc Hạ từ sớm, là lão đại của Yêu viện!

Mặc dù gia nhập cùng với Ngao Băng, nhưng vẫn được nhượng lại vị trí lão đại!

Nhưng dù sao hắn ta cũng là sự tồn tại ngũ kiếp chân thánh, không thể so sánh với người thường!

Thần Tiêu thánh tử có thể ngang tài ngang sức với Tề Chiến, có vẻ như mạnh mẽ thật sự.

Nhưng đây không phải ý nghĩa chính, Thạch thiên tử cũng không bằng hai người này?

Dù sao, Thần Tiêu thánh tử cũng là học trưởng, có thực lực tương đương với học trưởng Tề Chiến của Yêu viện!

Mà Thạch thiên tử tự nhận không bằng Thẩm Thiên!

Điều này có nghĩa là sức mạnh của Tề Chiến hơn cả Thạch thiên tử?

Nghĩ đến đây, thiên kiêu Yêu viện bị Thạch thiên tử áp chế mới nhẹ nhõm.

Trong nhất thời có nhiều lời bàn tán của yêu tinh.

"Thần Tiêu thánh tử và Tề học trưởng có thực lực ngang nhau, mà Thạch thiên tử tự thừa nhận không phải là đối thủ của Thần Tiêu thánh tử."

"Ồ, hình như ta có phát hiện mới!"

"Mạnh hơn thì sao, không phải vẫn thua kém học trưởng Yêu viện sao?"

"Hình như ta nhớ vị thiên tử nào đó từng nói có thể trấn áp học trưởng Yêu viện chỉ bằng một tay?"

"Ha ha ha ha, đệ nhất thiên phú năm vực Thạch thiên tử chỉ có vậy thôi!"

...

Thạch thiên tử mặt đen như than, khí tức trong cơ thể hắn ta như ngọn núi lửa phun trào.

Nếu không phải kiêng dè Ngao Băng thì hắn ta đã xông lên ngay, đánh sưng miệng những tên đó!

Đường đường là thiên kiêu cực mạnh của Đại Hoang Tiên Triêu, hắn ta chưa từng bị miệt thị đến như vậy?

Đúng lúc này, Thẩm Thiên cười cười bước đến.

Hắn giải thích: "Thật ra sức chiến đấu của thiên tử huynh cũng ngang bằng với Thẩm mỗ thôi."

"Bất quá do hắn ta hết sức khiêm tốn nên mới nói sức mạnh không bằng Thẩm mỗ."

Suy nghĩ trong đầu của hắn chỉ muốn bảo vệ Cửu Thái của mình, Thẩm Thiên không muốn Thạch thiên tử bị châm chọc.

Nghe lời giải thích của Thẩm Thiên, khuôn mặt nghiêm nghị của Thạch thiên tử tỏ vẻ phức tạp.

Hắn ta mở miệng nói lẩm bẩm: "Đừng tưởng nói thay cho bản điện hạ thì bản điện hạ sẽ cảm kích."

"Sẽ có một ngày bản điện hạ sẽ đuổi kịp ngươi."



Chương 849: Nhân Yêu cùng xã giao (4)

Các thiên kiêu suy nghĩ một chút, thấy rất có đạo lý.

Rốt cuộc Thạch thiên tử không phải loại người tầm thường, thiên phú mà ngay cả Hoang Thạch đế quân cũng xem trọng, chắc chắn thực lực vô cùng mạnh!

Thần Tiêu thánh tử bất phân thắng bại với hắn ta cũng là điều hợp lý.

Mà những người quen của Thạch thiên tử không khỏi bĩu môi.

Cái quái gì vậy, hắn nói Thạch thiên tử khiêm tốn à?

Chuyện gì thế này!

Tại sao tên cuồng vọng kiêu ngạo này là người khiêm tốn được?

May là không ai ngu xuẩn nói suy nghĩ này ra.

Không chừng nói ra Thạch thiên tử sẽ nổi trận lôi đình!

...

Hiện tại, cuộc tranh đấu giữa Nhân viện và Yêu viện gần như kết thúc.

Dù sao cường giả đứng đầu của hai bên đều không đánh nổi, nếu tiếp tục đấu thì cũng không có ý nghĩa gì.

Nhưng điều này không có nghĩa là hai viện sẽ nắm tay chung sống hòa bình với nhau.

Mâu thuẫn của hai viện ăn sâu bén rễ từ lâu, cả hai bên đều khinh thường đối phương, sao có thể dễ dàng giảm bớt như vậy?

Cho nên vẫn có nhiều lão sinh trong viện thấy khó chịu trong lòng, muốn kêu gào!

Đúng lúc này, Thẩm Thiên cười nói: "Các vị đạo hữu bình tĩnh chút đi."

"Gia nhập Tắc Hạ Học cung thì đều là huynh đệ, là người hay yêu tinh thì đâu là vấn đề."

"Người là được mẹ sinh ra, yêu tinh cũng do yêu mẹ sinh ra, ai có chuyện gì cũng khiến mẹ nó đau lòng."

"Chi bằng mọi người ngồi xuống uống chén trà, tâm sự nhân sinh, nói chuyện cảm tình chút?"

Thẩm Thiên nhìn các thiên kiêu xung quanh, hầu như đều là hào quang đại khí vận màu vàng trên đỉnh đầu.

Liếc mắt nhìn đã thấy lấp la lấp lánh.

Hắn vô cùng hưng phấn!

...

Dù sao nếu tiến nhập được Tắc Hạ Học cung thì có ai không phải là thiên kiêu đứng đầu?

Đương nhiên khí vận cũng không thua kém!

Muỗi nhỏ đến đâu cũng là thịt.

Hơn nữa những thứ này không phải con muỗi mà là một con bồ câu mập mạp!

Nhìn nhiều người khí vận lớn như vậy, làm sao có thể để họ chạy mất?

Đối với lần này, đương nhiên Thẩm Thiên muốn một lưới tóm gọn!

Các lão sinh Yêu viện vẫn khinh thường như cũ, hét gào: "Sao bản tôn có thể làm bạn với con người?"

"Không thể cùng uống trà được, cả đời này cũng không thể!"

"Không được đánh nhau, uống trà cái rắm!”

Chủng tộc của Yêu tộc và Nhân tộc khác nhau nên tính cách cũng khác biệt.

Cho dù Thần Tiêu thánh tử mở lời cũng khó có thể thay đổi quan niệm của bọn họ.

Nghe thấy tiếng kêu gào của lão sinh Yêu viện, các lão sinh Nhân viện cũng không nhịn được đáp trả.

"Các người đừng có mà không biết xấu hổ!"

"Thần Tiêu thánh tử nể mặt mũi các ngươi mới mời các ngươi uống trà!"

“Đổi lại là ta sẽ cho các người ăn rắm chứ ở đó mà mời uống trà?”

...

Nhất thời, cục diện lại trở nên hỗn loạm.

Các lão sinh hai bên bắt đầu đấu võ mồm, chỉ là không dám động thủ nữa.

Trong hư không, Tô lão và Tế lão giật giật khóe miệng.

Bọn họ không ngờ cuộc tỷ thí này bị hóa giải bởi sự xuất hiện của Thẩm Thiên.

Kim lão cảm thán: "Tiểu tử này đúng là không tầm thường, có thể khiến thiên kiêu hai viện dừng tay."

Trong cuộc tranh đấu ngày xưa của hai viện, nếu không có lão sư nhúng tay vào thì họ vẫn cứ tiếp tục đánh.

Sau đó, Kim lão bĩu môi: "Tiểu tử ngươi xuất hiện không đúng lúc, Yêu viện của chúng ta gần thắng rồi."

Kim lão không dễ chịu chút nào.

Nếu không có sự xuất hiện của Thẩm Thiên thì không chừng Ngao Băng và Thạch thiên tử đã đánh nhau.

Với sức chiến đấu của Ngao Băng thì không khó để áp chế Thạch thiên tử hiện tại.

Vậy thì lão ta có thể bảo Tô lão kia thuận tiện đem Thánh Linh rượu sang.

Tô lão lắc đầu nói: "Lão Kim, ngươi cảm thấy Yêu viện sẽ thắng sao?"

"Ngươi thật sự cho rằng Tề Chiến kia đánh thắng được tiểu tử Thẩm Thiên?"

Sức chiến đấu bên ngoài của Thẩm Thiên và Tề Chiến ngang nhau.

Trong mắt những lão gia hỏa này đã sớm nhìn ra ai mạnh ai yếu.

"Hơn nữa, vị lão tổ tông kia cũng không ra tay với tiểu tử này!"

Đến chuyện Thẩm Thiên ký khế ước Long kỵ sĩ với Long Nữ Ngao Băng, bọn họ cũng không biết!

Chỉ có thể nói, vòng xã giao của Thần Tiêu thánh tử này quá đỉnh.

Tiểu tử này không phải là chuyên gia xã giao à!

Nhân Yêu cùng nhau làm hòa!

...

Đột nhiên, Tô Lão và Kim Lão cùng hít mũi.

Bọn họ ngửi thấy một mùi hương thật nồng đậm.

Hương thơm kỳ diệu này thậm chí lan tỏa đến vị trí của bọn họ trong hư không!

"Cái gì vậy, tại sao lại thơm thế?"

Kim lão hít sâu, cảm giác đầu óc trống rỗng, toàn thân tỏa sáng như muốn lột xác.

"Mùi thơm này thậm chí còn đậm đà và tinh khiết hơn cả Thánh Linh rượu!"

Tô lão cũng lộ ra vẻ say mê, giống như trầm mê không thể thoát khỏi mùi hương nồng nàn thơm ngát này.

Nhưng khi bọn họ nhìn lại, thì thấy Thẩm Thiên lấy ra một cái chum lớn và đang pha trà trên lửa.

Hai lão vốn không thèm quan tâm, thầm nghĩ tiểu tử này còn có thời gian rảnh đi pha trà.

Nhưng bọn họ đã nhanh chóng phát hiện mùi hương này bay ra từ chỗ của Thẩm Thiên.

Vậy mùi hương này có phải là hương vị của trà?

...

Chậc chậc!

Trà gì mà thơm quá vậy?

Nhị lão đại tỏ vẻ tò mò, nhìn vào bên trong chum.

Đột nhiên một người một khỉ xém nữa đã hoài nghi nhân sinh!

Kiều Lệ mã, đây là trà ngộ đạo đặc biệt sao!

Tiểu tử này!!!

Vậy mà lại đi pha trà ngộ đạo trong một cái chum lớn???

Hiện tại, Thẩm Thiên đang hăng hái bừng bừng pha trà.

Dù sao cũng không phải mới làm lần đầu, hắn đã quen thuộc từ lâu, kỹ thuật pha trà thâm hậu.

Trong chum lớn, Linh Tuyền như hòa nhập với Trường Hà.

Sương mù bao phủ dày đặc khiến không khí xung quanh trở nên trong lành tươi mát.

Linh Tuyền này có giá trị rất xa xỉ nhưng chúng được Thẩm Thiên đổ ra ào ào như ném tiền qua cửa sổ vậy.

Động tác của hắn rất thành thạo, nhanh chóng đun sôi nước Linh Tuyền.

Từng làn khói trắng tung bay, tỏa ra mùi hương vô cùng thơm mát.

Nhưng cái này còn lâu mới kết thúc.