Nhìn thấy Thẩm Thiên lấy ra hơn mười lá trà màu tím.
Mười mấy lá trà quấn quanh đều phản chiếu dị tượng thần diệu và tản ra đạo vận nồng nặc.
Đây đều là trà ngộ đạo chứa đựng tạo hóa vô tận, có thể giúp người tiếp cận với Thiên Đạo pháp tắc được giác ngộ đại đạo ảo diệu!
Lần này có vô số thiên kiêu Nhân viện và Yêu viện nên cái chum lớn của Thẩm Thiên còn muốn lớn hơn lần trước, có thêm nhiều lá trà ngộ đạo hơn nữa.
Thẩm Thiên thẳng tay bỏ vào trong chum lớn hơn mười lá trà ngộ đạo, đun sôi ủ cùng với Linh Tuyền!
Trên lá trà có rất nhiều dị tượng đan xen quấn quanh, tỏa ra vô số loại thần mang rực rỡ.
Dị tượng Đao, Kiếm, Đỉnh, Phủ không ngừng hội tụ, bắn ra thần uy mênh mông.
Còn có dị tượng Kỳ Lân, Chu Tước, Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ và những dị tựng khác bay lên trời cao, to lớn và hùng vĩ.
Những dị tượng này đều chuyển hóa từ đạo vận, tuy có chút vỡ nát nhưng nhiều vô số kể.
Dưới sự gia trì của hơn mười loại đạo vận đã khiến trong chum Linh Tuyền phát sinh thay đổi.
Màu sắc của Linh Tuyền trở nên vô cùng thâm thúy, phảng phấp pháp tắc thần văn xung quanh, khí tức đại đạo nổi lên.
Linh vận và đạo vận trở nên cực kỳ nồng đậm.
Khí tức cuồn cuộn khó lường quét ra, làm cho tâm hồn người ta trống rỗng tựa như quen thuộc với thiên địa đại đạo!
Nhìn thấy cảnh tượng này, hai lão trong hư không càng ngơ ngác!
Thẩm Thiên nấu trà ngộ đạo trong một cái chum lớn đã đủ khiến bọn họ khiếp sợ.
Nhưng hiện tại, bọn họ hoàn toàn bị chấn động trước chất lượng của loại trà ngộ đạo mà Thẩm Thiên sử dụng!
Hai lão có thể cảm nhận được sự bất phàm của loại trà ngộ đạo này, chỉ cần ngửi qua mùi hương đã khiến trong lòng bọn họ được khai thông!
Nếu uống một ngụm thì chẳng phải sẽ cất cánh luôn trong vài phút sao?
Rốt cuộc trà ngộ đạo này ở niên đại nào?
Sao có thể hiệu quả đến mức này?
...
Kim lão thì thầm: "Tại sao ta có cảm giác lá trà ngộ đạo của tiểu tử này còn có công dụng tốt hơn cả buội cây của Đế Quân vậy?"
Hai vị lão nhân nhìn nhau, trong mắt đều thấy sự chấn động của đối phương.
Trong Tắc Hạ Học cung cũng có một gốc cây trà ngộ đạo do Hoang Thạch đế quân trồng.
Nhưng so sánh với lá trà ngộ đạo của Thẩm Thiên thì hiệu quả thật sự khác biệt một trời một vực!
Hai vị đạo sư học rộng hiểu nhiều vẫn không khỏi thèm thuồng!
Vị trà này khiến người ta bị nghiện!
Thơm quá đi!
...
Thiên kiêu của hai viện vốn còn đang tranh cãi cũng bị hương thơm của trà ngộ đạo hấp dẫn.
Mọi người bình tĩnh lại và đứng thẳng đờ tại chỗ.
"Mùi gì mà thơm quá vậy?"
"Ta chưa bao giờ ngửi thấy mùi hương nồng đậm đến vậy!"
"Bên trong có ẩn chứa sức mạnh kỳ dị giúp người ta lột xác!"
Tất cả mọi người đều tham lam ngửi hương thơm của trà ngộ đạo, trong lòng rung động.
Bọn họ đi tìm kiếm theo chân mùi hương thơm ngát, cuối cùng tầm mắt rơi vào cái chum lớn trước mặt Thẩm Thiên.
Tất cả thiên kiêu đều há hốc mồm khi thấy cảnh tượng này.
"Đây là... trà ngộ đạo à?"
"Tôi chịu, nấu trà ngộ đạo trong cái chum lớn?"
"Mẹ kiếp, cả đời này ta chưa từng thấy qua nhiều trà ngộ đạo đến vậy!"
"Thần Tiêu thánh tử là mời chúng ta uống trà ngộ đạo đó sao?"
Ánh mắt của thiên kiêu hai viện vô cùng bối rối, bọn họ vốn không thích uống trà!
Nhưng ngàn vạn lần bọn họ không nghĩ tới Thẩm Thiên sẽ lấy ra loại trà ngộ đạo quý giá đến vậy.
Trà xanh bình thường có thể so sánh với trà ngộ đạo sao?
Thẩm Thiên lấy trà ngộ đạo ra mời bạn bè?
Ai có thể từ chối được đây?
Thua rồi thua rồi!
Không nói đến sức chiến đấu của hai viện ai cao hơn ai thấp hơn.
Chỉ tính khí phách, tiền tài và cái tâm thì Thần Tiêu thánh tử đã chiến thắng rồi.
Dù sao trong Yêu viện mấy nghìn năm qua cũng chưa từng có thiên kiêu khí thế lớn như vậy.
Vì chén trà của Thần Tiêu thánh tử, hôm nay bổn yêu đầu hàng!
Dù sao cũng do Thần Tiêu thánh tử quá khí phách!
...
Các thiên kiêu khác trong viện có cùng một suy nghĩ.
Tuy bọn họ đều là đệ tử nòng cốt của các thế lực lớn, cũng là các đại nhân tại kiệt xuất!
Nhưng dù vậy thì họ cũng chừa từng dùng qua trà ngộ đạo.
Đây là thiên địa kỳ trân, hiếm có ở thế gian.
Trong toàn bộ năm vực cũng chỉ còn sót lại duy nhất một gốc cây do Hoang Thạch đế quân trồng ở Đại Hoang Tiên Triêu.
Các thiên kiêu không thể tưởng tượng được, vậy mà Thẩm Thiên lại có lá trà ngộ đạo!
Thậm chí còn đầy một cái chum lớn!!!
Có lộc ăn rồi!
Nhân viện thật may mắn khi có Thần Tiêu thánh tử!
Trong lòng tất cả thiên kiêu Nhân viện đều có cùng một suy nghĩ giống nhau.
Mà các lão sinh thiên kiêu của Yêu viện thì lộ vẻ hối hận!
Bọn họ không thể nào từ chối trà ngộ đạo mê hoặc này.
Nhưng trước đó bọn họ đã khẳng định chắc như đinh đóng cột là sẽ không uống trà rồi.
Bây giờ mở miệng thì xấu hổ đến cỡ nào?
Không còn một miếng mặt mũi!
Lũ yêu nhìn chằm chằm vào cái chum lớn chứa trà ngộ đạo kia, ánh mắt oán hận và thèm khát.
...
Lúc này, Thẩm Thiên đã nấu xong và đem phân chia trà ngộ đạo.
Các thiên kiêu có quan hệ thân thiết với hắn là những người đầu tiên được nhận chén trà.
"Đa tạ Thẩm huynh!"
"Thần Tiêu thánh tử hào phóng quá!"
Các thiên kiêu cảm thấy thụ sủng nhược kinh khi nhận trà ngộ đạo.
Trà ngộ đạo có thể thăng cấp năng suất ngộ đạo, đối với họ có công dụng rất lớn.
Các thiên kiêu uống trà ngộ đạo nhanh chóng, trên khuôn mặt họ nở nụ cười tươi!
"Trà ngon, trà ngon!"
"Mùi vị thật tuyệt!"
"Không hổ danh là trà ngộ đạo, ta cảm thấy mình đang bùng nổ!"
"Giây phút này ta thấy dường như mình hòa vào làm một thể với đại đạo vậy."
...
Chương 851: Nàng ta làm mười lăm ngày, bổn cung làm một tháng! (2)
Dưới sự gia trì của trà ngộ đạo, cả người các thiên kiêu phát sáng, tất cả ngồi xếp bằng cảm ngộ thiên địa đại đạo.
Trong khoảnh khắc, dị tượng trong cơ thể các thiên kiêu hiện lên, sức mạnh tăng lên một cách đáng kể.
Đây là loại trà ngộ đạo được nấu từ hơn mười lá trà ngộ đạo thành, hiệu quả vô cùng rõ rệt.
Sau đó, Thẩm Thiên giao cho các thiên kiêu thân thiết với hắn giúp hắn phân phát trà ngộ đạo xuống dưới.
Còn hắn thì bưng vài chén trà đi về phía Thạch thiên tử và Tề Chiến!
"Thiên tử huynh, Tề huynh cũng làm một chén ha?"
Thẩm Thiên cười nói, hai người này thuộc nhóm người có khí vận cao nhất trong số rất nhiều Cửu Thái, đương nhiên được quan tâm đặc biệt.
Tề Chiến gãi đầu nói: "Lão đại, đệ không thích uống trà!"
"Đệ thích ăn đào cơ!"
"Ngươi vẫn nhận lấy đi!"
Thiên kiêu Yêu viện: "..."
Nghe lời nói của Tề Chiến, trong lòng rất nhiều lão sinh Yêu viện nhịn không được gầm thét!
Não của con hồ tôn này không linh hoạt chút nào!
Đúng là khỉ thì không ăn đào không được!
Nhưng đó là trà ngộ đạo, trà ngộ đạo nha!!!
Vậy ngươi đưa cho ta đi!
Ta muốn, ta rất muốn!!!
Ở nơi này đều là những lão sinh giả vờ khinh thường việc uống trà.
Những thiên kiêu phân phát trà ngộ đạo cũng rất nghe lời, thực sự không phát cho họ chén trà nào.
Lũ yêu nghiến răng nghiến lợi, chỉ có thể bất lực và phẫn nộ trong bụng!
...
Thẩm Thiên cười nhạt: "Hương vị của trà này không thua kém gì Thiên Địa Linh Quả, Tề huynh nếm thử xem."
"Thật không? Để ta thử cho!"
Tề Chiến hưng phấn, bưng uống ừng ực một chén trà ngộ đạo.
Hắn ta chép chép miệng, giống như đang thưởng thức mùi vị của trà ngộ đạo, trên mặt nhanh chóng lộ vẻ kinh ngạc: "Chao ôi, ngon quá!"
"Lá trà này đúng là Thiên Địa Linh Dịch, mùi vị không kém với Hầu Nhi tửu của ta!"
"Lão đại, huynh xem ta vừa mới uống đã nghiền rồi, có thể uống thêm mấy chén nữa không?"
Tề Chiến ứa nước miếng, nổi lên lòng tham.
Thẩm Thiên gật đầu khẽ, cười nói: "Đương nhiên là được, chẳng qua hiệu quả của trà ngộ đạo nằm ở việc ngộ đạo."
"Tuy nó ngon nhưng cũng không nên nghiện!"
Dù sao cũng có một chum trà ngộ đạo lớn, đương nhiên Thẩm Thiên không keo kiệt.
Cùng lắm thì ta uống xong rồi nấu tiếp, trong kim khố của bản thánh tử có nhiều lắm!
Uống cũng không hết, chi bằng dùng để nuôi dưỡng Cửu Thái vậy!
Mà Tề Chiến chính là một Cửu Thái lớn!
Thẩm Thiên bày tỏ đừng sợ thiếu mà quan tâm đến việc có ăn no và ngộ đạo không!
Tề Chiến gật đầu liên tục, vô cùng hưng phấn, lần lượt uống hai chén lớn.
Cuối cùng, kim quang nở rộ bên ngoài cơ thể của hắn ta, khí tức dâng trào mạnh mẽ, khiến thiên địa vạn pháp rơi xuống.
Tề Chiến vội vàng ngồi xếp bằng, lợi dụng hiệu quả của trà ngộ đạo, cảm nhận thiên địa đại đạo!
Cùng lúc đó, trong lòng Tề Chiến không khỏi cảm thán!
Đế Quân quả nhiên nói không sai!
Lấy trời làm sư, lấy trời làm bạn, lấy trời làm lão đại, quả thật có thể ngộ đạo!
Wu hu! Lão Tề ta muốn bay lên!
...
Hơi thở của Tề Chiến ngày càng mạnh, dưới sự gia trì của trà ngộ đạo đã thu được lợi ích to lớn!
Nhìn thấy cảnh này, Thạch thiên tử động tâm rồi.
Hắn ta không kiềm chế được muốn uống một chén trà ngộ đạo.
Tuy Thạch Thiên Tử đi theo Hoang Thạch Đế Quân tu hành, may mắn đã được thưởng thức trà ngộ đạo.
Nhưng hiệu quả kém xa so với trà ngộ đạo của Thẩm Thiên!
Óc khỉ như Tề Chiến cũng cảm ngộ được đại đạo, lột xác sức mạnh.
Nếu hắn ta uống thì chẳng phải sẽ được thăng cấp nhiều hơn à?
Tuy nhiên từ xưa đến nay, Thạch Thiên Tử kiêu ngạo, thấy xấu hổ khi nhận lấy.
Thẩm Thiên đưa trà ngộ đạo đến tay hắn ta, cười nói: "Thiên Tử huynh, chúng ta lấy trà thay rượu, xóa bỏ hiềm khích."
"Sau này sống tốt với nhau, cùng nhau tìm kiếm cơ duyên!"
"Thẩm mỗ xin kính trước."
Biết Thạch thiên tử xấu hổ, Thẩm Thiên chủ động cho hắn ta bậc thanh bước xuống.
Đây là đại Cửu Thái có khí vận cao nhất, không thể bỏ qua được!
Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Thạch Thiên tử lộ vẻ bối rối.
Tuy lúc trước Thạch Thiên Tử thua trong tay Thẩm Thiên, nhưng hắn ta vẫn đang cố gắng chiến thắng lại.
Từ trước đến giờ, hắn ta vẫn xem Thẩm Thiên là đối thủ.
Nhưng người bình thường khi gặp đối thủ thì không chèn ép cũng thôi đi, làm sao có thể giúp đỡ được?
Nhưng Thẩm Thiên không những không trấn áp mà còn ra tay giúp đỡ Thạch Thiên Tử.
Ngay cả trà ngộ đạo dùng để thăng cấp sức mạnh cũng tặng cho.
Thạch Thiên Tử sao có thể không động lòng và cảm thán được.
Nhìn trà ngộ đạo trong tay, Thạch Thiên Tử đột nhiên cảm thấy nặng trĩu trong lòng.
So với Thẩm Thiên thì hắn ta không độ lượng chút nào!
Thạch Thiên Tử hít sâu, ánh mắt hơi lóe lên.
Hắn ta nghiêm trọng nói: "Thẩm huynh tấm lòng to lớn, không hổ là đối thủ mạnh nhất của Thạch mỗ cả đời này!"
"Thạch mỗ chắc chắn sẽ cố gắng thăng cấp sức mạnh, nhất định phân cao thấp với Thẩm huynh."
Xem ra cách tôn trọng đối thủ nhất của Thạch Thiên Tử chính là dùng hết sức đấu một trận với hắn.
Nói xong, Thạch Thiên Tử uống cạn sạch chén trà ngộ đạo, bắt đầu cảm nhận thiên địa đại đạo.
Thần quang trong cơ thể hắn ta nhanh chóng nở rộ, hút theo vạn pháp thùy hàng.
Thạch Thiên Tử có thiên phú tuyệt đỉnh, cộng thêm hiệu quả mạnh mẽ của trà ngộ đạo, lập tức thu được rất nhiều lợi ích!
Không lâu sau, Thạch Thiên Tử rơi vào yên lặng, hơi thở lớn mạnh không ngừng.
Điều này làm Thẩm Thiên tối sầm mặt, âm thầm nguyền rủa.
Bản thánh tử cho hắn ta uống trà ngộ đạo là để hắn ta thăng cấp sức mạnh xong rồi đánh hắn sao?
Bỏ chuyện đó đi!
Tiểu tử này không hiểu tiếng người à?
Bản thánh tử muốn hợp sức đánh quái với hắn ta, không phải để hắn ta đánh mình!
Làm hại!
Sớm biết hắn ta muốn đánh mình một lần nữa, uống trà, uống trà cái rắm gì!
Thật là đau đầu.
...
Chương 852: Nàng ta làm mười lăm ngày, bổn cung làm một tháng! (3)
Nhìn thiên kiêu liên tục thăng cấp, các lão sinh Yêu viện giống như mang một chiếc mặt nạ đau khổ, vẻ mặt đầy chua xót!
Bọn họ nhìn chằm chằm vào trà ngộ đạo, nuốt nước bọt liên tục.
Cho đến hiện tại thì các lão sinh Yêu viện hận không thể tát vào miệng mình ba cái.
Ta vừa nói cái gì vậy?
Tại sao lại giả bộ? Tại sao lại từ chối ý tốt của Thần Tiêu thánh tử?
Đây là trà ngộ đạo đó?
Bỏ lỡ như vậy sao?
Ta hối hận lắm!!!
Lão sinh Yêu viện đau xót trong lòng, cảm thấy như mình vừa bõ lỡ cơ duyên lớn.
Nhưng Thẩm Thiên cũng không có bên trọng bên khinh, vẫn đưa trà ngộ đạo cho lão sinh Yêu viện.
Kẻ thô lỗ Thạch Thiên Tử không thể cọ được, nhưng còn những đại Cửu Thái khác mà?
Những lão sinh Yêu viện này đều là những thiên mệnh chi tử với khí vận cực lớn.
Tất cả cùng tụ họp một chỗ, có thể thấy sự kích động trong lòng Thẩm Thiên.
Không nhân cơ hội này một lưới tóm gọn à?
Thẩm Thiên cười bước tới, đưa trà ngộ đạo: "Các vị sư huynh Yêu viện, dĩ hòa vi quí, cùng uống chén trà nào."
Nghe lời nói của Thẩm Thiên, lão sinh Yêu viện hai mắt sáng rực, giống như tìm thấy ánh sáng trong bóng tối.
Trên mặt bọn họ hiện rõ khát vọng, nhưng có hơi xấu hổ.
Lúc trước bọn họ kiêu ngạo như vậy, Thẩm Thiên chẳng những không tức giận mà còn mời bọn họ uống trà.
Trong lòng lão sinh Yêu viện cảm thấy cực kỳ cực kỳ tồi tệ.
Nhưng cuối cùng vẫn không từ chối, mọi người tiếp nhận trà.
Suy cho cùng Thẩm Thiên đã cho rất nhiều.
Lũ yêu ngại ngùng: "Thần Tiêu thánh tử thấu tình đạt lý khiến bọn ta vô cùng xấu hổ."
"Như lời thánh tử nói, Yêu viện của chúng ta luôn theo đuổi dĩ hòa vi quí từ xưa đến nay!"
"Chỉ cần Thần Tiêu thánh tử ở đây, bản tôn sẽ không gây phiền phức cho người của Nhân viện!"
Vì trà ngộ đạo mà họ đã quên hết những gì bọn họ nói trước đó.
Ha ha, mặt mũi có lợi gì?
Có hương thơm của trà ngộ đạo không?
Chắc chắn là không!
Một đám lão sinh Yêu viện uống trà ngộ đạo một cách đắc ý.
Chẳng bao lâu sau, dị tượng lần lượt xuất hiện, thần mang sáng lạn soi chiếu thiên địa!
Hiệu quả của trà ngộ đạo quá mạnh, đã mang lợi ích lớn cho rất nhiều thiên kiêu!
Vì vậy, mọi cái nhìn của tất cả thiên kiêu ở đây đối với Thẩm Thiên đã thay đổi đáng kể!
Cảm tình thật sự đang từ từ từ từ tăng lên!
...
Trong hư không, Kim lão và Tô lão trợn mắt.
"Mã Đức, trà ngộ đạo này thơm quá, ta sắp không thể chịu nổi!"
Kim lão lắc lắc đầu khỉ, thèm chảy nước miếng.
Trà ngộ đạo cấp bậc này có thể mang lại lợi ích to lớn cho bọn họ!
Đặc biệt là mùi hương cực kỳ đậm đà kia không thua gì mùi của Thánh Giai rượu.
Mà Kim lão là người nghiện rượu và vô cùng thích trà.
Cảm giác không thể đạt được ước mong khiến lão buồn muốn chết!
Kim lão chỉ có thể ngồi xổm ngửi mùi trên hư không, nhưng không thể nếm thử.
Sau vài lần lên xuống, lão gấp đến mức vò đầu bứt tóc.
Tô lão bất đắc dĩ thở dài: "Có thể làm gì bây giờ?"
"Hiện tại lão không biết xấu hổ chạy ra ngoài xin tên tiểu tử này uống chén trà ư?"
Bọn họ là đạo sư học cung, thời điểm cả hai viện bùng lên trận đánh bọn họ không đứng ra can ngăn.
Bây giờ lại ra ngoài vì trà ngộ đạo, còn không bị người ta cười chết sao?
Hơn nữa bọn họ không thể vứt mặt mũi, đi cầu xin tiểu bối được.
Nhưng mà trà ngộ đạo thực sự quá hấp dẫn.
Cảm giác gần ngay trước mặt nhưng không thể uống, chỉ có thể lén lút ngửi chút mùi hương, thật sự quá bức bối rồi.
Trong nhất thời, ánh mắt hai lão trở nên oán hận, giống như nàng dâu nhỏ bị ức hiếp!
Tựa như nhận ra điều gì, Thẩm Thiên nhếch môi, hư không dao động, hai chén trà ngộ đạo biến mất.
Sau đó, quang mang vây xung quanh hư không và hai chén trà ngộ đạo dần dần hiện ra trong hư không.
Nhìn trà ngộ đạo đột ngột xuất hiện trước mặt, hai đạo sư ngây người, sau đó vô cùng vui sướng.
Nếp nhăn trên mặt của Kim lão dồn lại một chỗ: "Tiểu tử này bản lĩnh khá lớn đó!"
"Không chỉ bãn lĩnh lớn mà còn biết cách làm người nha!"
"Không những vậy còn rất giàu có nữa!!!"
"Tô lão, xem ra thiên tài trong Nhân viện không ai sánh được!"
Mặc dù đang nói nhưng Kim lão cũng không quên vươn bàn tay to nắm lấy trà ngộ đạo.
"Không sai, quả thật không sai!"
Lão nhấp một ngụm trà, trong miệng cảm thán chậc chậc, ca ngợi thần diệu của loại trà ngộ đạo này.
Tô lão cũng nhận lấy chén trà ngộ đạo, nhưng trong lòng lão vô cùng kinh ngạc.
Hai lão là đạo sư đứng đầu trong Tắc Hạ Học cung!
Thậm chí tu vi đã đạt tới bát kiếp Thánh Quân.
Bọn họ ẩn trốn khí tức trên hư không, học viên hoàn toàn không thể phát hiện được.
Không ngờ Thẩm Thiên không chỉ phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ mà còn đưa trà ngộ đạo lên khiến hai lão vô cùng kinh ngạc.
Xứng đáng là kỳ tài ngút trời.
Đặc biệt là biết hai lão ta ham muốn nên đưa đến hai chén trà ngộ đạo sang!
Tiểu tử này mạnh hơn Thạch Thiên Tử kia nhiều!
Thật biết cách làm người!!!
...
Không ai phát hiện động tác của Thẩm Thiên.
Ngay cả Thạch Thiên Tử và Tế Chiến cũng không biết còn hai lão gia hỏa ẩn náu trong hư không.
Ngược lại, Ngao Băng có thể cảm nhận chút gì đó kỳ lạ nhưng nàng không thể xác định rõ ràng.
Nàng bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên, nhưng lại bị vẻ đẹp trai tuyệt thế kia hấp dẫn không thể ngừng cảm thán được.
Không ngờ rằng đã lâu không gặp, tiểu tử này càng trở nên nam tính hơn!
Chẳng qua, trên người tiểu tử này có hơi thở của xú Phượng Hoàng kia.
Nhưng tại sao có bổn nguyên lực đặc biệt này?
Càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.
Ngao Băng cắn răng, nhưng cuối cùng không nhịn nỗi bước về trước!
Nàng bay đến bên cạnh Thẩm Thiên, nắm tay hắn rời đi.
Hai người đi nhanh như chớp, chạy trốn vào trong hư không loạn lưu.
Nhìn thấy cảnh này, thiên kiêu xung quanh đều ngây ngốc.
Đại tỷ này bị gì thế?
Tại sao lôi kéo Thần Tiêu thánh tử chạy trốn?
Chẳng lẽ vì Thần Tiêu thánh tử không chia trà cho nàng?
Cho nên nàng muốn đánh nhau với Thần Tiêu thánh tử sao?
Ha, nữ nhân thật đáng sợ!
Không, con rồng này thật kinh khủng!