Trương Vân Hi mặt lạnh như băng: "Lão nữ nhân này muốn làm gì!"
"Bọn họ muốn đi đâu?"
Nhìn thấy Ngao Băng đưa Thẩm Thiên đi, mối lo lắng trong lòng Trương Vân Hi càng tăng thêm.
Thậm chí nàng còn muốn đuổi theo ngăn cản Ngao Băng, nhưng đã bị Trương Vân Đình ngăn lại.
"Vân Hi bình tĩnh đi!"
"Long Nữ là người ký khế ước với thánh tử, sẽ không khi dễ hắn đâu!"
Trong lòng Trương Vân Đình cũng lẩm bẩm, tại sao tiểu cô nãi nãi vừa thấy Ngao Băng đã cáu kỉnh vậy rồi!
Trương Vân Hi sao có thể không biết?
Điều nàng lo lắng là Ngao Băng đang khi dễ Thẩm Thiên!
Nhưng tốc độ của Ngao Băng quá nhanh, kéo Thẩm Thiên vào hư không loạn lưu trong chớp mắt.
Trương Vân Hi muốn đuổi theo nhưng không kịp, chỉ có thể giậm chân tức giận.
...
Trong hư không loạn lưu, Thẩm Thiên còn ngơ ngác.
Hắn không ngờ rằng Ngao Băng bất ngờ ra tay, kéo hắn tới đây.
Nhìn thấy Ngao Băng mang vẻ mặt lạnh lùng, Thẩm Thiên gãi đầu cười: "Băng tỷ tỷ, có chuyện gì không tiện nói bên ngoài sao?"
Thẩm Thiên đương nhiên biết Ngao Băng vì chuyện gì.
Trong đầu hắn đang không ngừng suy nghĩ, tìm cách thoát thân.
Nhưng Ngao Băng sao có thể cho hắn thành công được, nàng lạnh lùng hừ một tiếng.
"Nếu hôm nay không giải thích rõ ràng thì ngươi đừng hòng rời khỏi."
"Nói nhanh, tại sao trên người của ngươi có bổn nguyên lực của xú Phượng Hoàng kia?"
Long Thần lực trong cơ thể của Ngao Băng được khơi gợi, lập tức phong ấn hư không.
Khóe miệng của Thẩm Thiên giật giật, rốt cuộc vẫn không nghĩ được cách giải thích, đành phải kể lại sự việc lần nữa!
"Cái gì, đệ ngủ với nàng ta sao?"
"Không chống cự được thì ngươi không phản kháng luôn sao?"
"Tử Phượng Hoàng, dám đoạt chàng trai của lão nương! Quá khinh thường ta rồi!"
"Không được, nàng ta làm một thì lão nương làm mười lăm! Nàng ta mười lăm thì lão nương phải được một tháng!"
...
Xé rồi!
Tiếng xiêm y bị xé rách vang lên!
Thần quang nở rộ vô tận, quang mạc lộng lẫy ngưng tụ bao phủ toàn bộ nơi đây!
Chỉ có âm thanh trong trẻo vang lên lúc cao lúc thấp, lúc chậm lúc nhẹ vang vọng rất lâu trong hư không.
m thanh này vô cùng vang dội...
Hư không bị tê liệt sau một tháng.
Trong thần quang dày đặc, hai bóng người từ từ xuất hiện.
Đúng vậy, đó chính là Thẩm Thiên và Ngao Băng!
Hiện tại, Thẩm Thiên đã thay một bộ Bạch Long cẩm y mới tinh, khôi ngô tuấn tú.
Không còn cách nào, quần áo trước đó đã bị xé thành mảnh vụn, tan biến trong hư không loạn lưu.
Lúc này, sắc mặt của Thẩm Thiên hơi tái nhợt, hai chân run run bước đi loạng choạng!
Hắn không nói lời nào, dốc miệng uống cạn vài bình Niết Bàn thánh dịch lớn.
Thẩm Thiên nét mặt oán giận, than thở lần này thật sự quá khó khăn.
Rất nhiều Dương Hỏa tiết, thật là điên cuồng!
Tròn một tháng lận đó, yêu!
Nếu không nhờ thân hình cường tráng của bản thánh tử thì đã bị ép sạch từ sớm rồi!
...
Bên kia, Ngao Băng cũng đổi sang váy đen, dáng người cao gầy đứng vững trên hư không, khí thế cao ngạo lạnh lùng.
Nhưng sắc đỏ trên mặt nàng khiến khí chất lạnh nhạt của nàng càng thêm mê người.
Dường như cảm nhận được sự oán giận của Thẩm Thiên, Ngao Băng cười quyến rũ: "Tiểu tử, ngươi yên tâm!"
"Bổn cung sẽ chịu trách nhiệm với ngươi!"
Nghĩ đến đây, khóe miệng của Ngao Băng không khỏi nhếch lên.
Hừ hừ, cho dù lần đầu tiên của hắn bị ngươi đoạt lấy thì sao, xú Phượng Hoàng kia?
Ngươi làm có mười lăm ngày, bổn cung làm tận một tháng!
Rốt cuộc ngươi vẫn không lâu dài bằng bổn cung!
Nhìn đại ác ma trước mặt, Thẩm Thiên khẽ run lên.
Hắn vội vàng lắc lắc, gạt bỏ đi suy nghĩ trong đầu.
Còn tiếp tục làm nữa thì người cũng không còn!
Cự Long độc ác khó chữa này!
Đợi bản thánh tử nghĩ ngơi vài ngày cho thật tốt, chắc chắn sẽ đấu ba nghìn hiệp với nàng lần nữa!
Lần sau, nhất định bản thánh tử sẽ cao cao tại thượng!
Sau đó, Thẩm Thiên nhận ra điều kỳ lạ.
Sau một tháng chiến đấu ác liệt thì cơ thể của hắn có sự thay đổi lớn.
Long Thần lực trong cơ thể của hắn ngày càng trở nên mạnh mẽ, đến cả tạo nghệ của Long Thần đế kinh cũng thăng cấp lên rất nhiều!
Ngao Băng xứng đáng là thiên kiêu với huyết thống Long tộc mạnh nhất hàng vạn năm, Long Thần lực trong cơ thể đạt đến cực hạn!
Có thể nói, sau một tháng dưỡng ẩm Thẩm Thiên đã thu được nhiều lợi ích.
Nhưng đây không phải là điều quan trọng nhất!
Thẩm Thiên phát hiện Long Thần lực và Phượng Thần lực trong cơ thể hắn vậy mà lại dung hòa với nhau.
Cả hai hòa hợp tạo thành sức mạnh xưa nay chưa từng thấy.
"Đây là tình huống gì!"
Thẩm Thiên rất tò mò, lúc trước khi thu được Phượng Thần lực thì trong cơ thể hắn đã trải qua loại biến hóa này.
Nhưng do sức mạnh căn nguyên không đủ nên không thể thành công.
Giờ đây, hai sức mạnh này hoàn toàn hòa hợp khiến Thẩm Thiên xuất hiện biến hóa rất lớn!
Ôi!
Long Ngâm và Phượng Minh vang vọng hư không cùng một lúc.
Thần mang rực rỡ bắn ra bên ngoài, soi chiếu hư không vô cùng chói mắt!
Phía sau Thẩm Thiên xuất hiện dị tượng kỳ lạ.
Dị tượng Cự Long Thần đang gầm thét, kim quang rực rỡ toàn thân, khí tức dâng trào mạnh mẽ!
Ở dưới kim mang là xích mang đang rực cháy xung quanh.
Những đạo Phượng Hoàng Thần Viêm bắn ra bên trong dị tượng Long Thần, quấn quanh cơ thể và cuối cùng chuyển hóa thành cánh phượng rực rỡ, sải cánh giữa thiên địa.
Long Phượng giao thoa, chuyển hóa thành dị tượng hiếm có khó tìm!
Cơ thể của Thẩm Thiên cũng phát sinh biến hóa, thân hình trở nên vạm vỡ hơn, cơ bắp đầy đặn như Cầu Long, chứa đựng sức mạnh cường đại.
Sau khi khí huyết trong người của hắn bộc phát thì chuyển hóa thành Hồng Chung, vô cùng dày đặc, khí tức sinh mệnh hết sức hùng mạnh.
Kim văn rực rỡ và xích văn sáng chói đan xen vào nhau, rải rác trên cơ thể, mơ hồ xuất hiện thần hi lộng lẫy.
Dưới sự gia trì của hai sức mạnh dữ dội này, cơ thể của Thẩm Thiên sinh ra biến hóa long trời lỡ đất.
Lúc này, hắn cảm giác có sức mạnh vô tận trong cơ thể đang cuồn cuộn và không ngừng sinh sôi!
Nhìn thấy cảnh này, Ngao Băng hơi choáng váng, đôi môi đỏ thắm đang mở thành hình chữ O!
Đôi mắt của nàng hết sức kinh ngạc, nói: "Đây chính là...Long Hoàng bất diệt thể?"
Ngao Băng ngơ ngác.
Chương 854: Long Hoàng bất diệt thể, trụ sở hiện tại của Tà Linh giáo! (1)
Nàng không ngờ rằng, thể chất của Thẩm Thiên có thể biến hóa thành Long Hoàng bất diệt thể khoáng tuyệt cổ kim.
Long Hoàng bất diệt thể được biến đến là thân thể hiếm có vạn cổ!
Căn nguyên của Long Thần lực và Phượng Thân lực có cùng cội nguồn, cùng sinh ra từ thiên địa căn nguyên.
Hai sức mạnh này tương sinh tương khắc, nhưng khi ở cùng một chỗ thì có thể hỗ trợ lẫn nhau.
Cuối cùng, cả hai bị thiên địa đại đạo chia cắt, hình thành hai đại gia tộc đứng đầu Yêu giới là Long Hoàng và Phượng Hoàng.
Long tộc và Phượng tộc không ngừng tranh đấu, không bên nào nhường bên nào, cả hai bên đều muốn hai loại sức mạnh hòa vào làm một.
Tuy nhiên, về cơ bản thì không người nào làm được.
Dù sao, điều này không chỉ cần Long Thần lực đứng đầu mà còn đòi hỏi Phượng Thần Lực hàng đầu nhất mới có thể phát sinh biến hóa.
Hai điều kiện này vô cùng khắt khe, còn lâu mới đạt được!
Thẩm Thiên chỉ là một con người mà có thể luyện hóa cả hai loại sức mạnh này, thậm chí còn hợp nhất chúng vào cùng một chỗ, tạo thành Long Hoàng bất diệt thể thăng hoa cực hạn!
Đây đúng là một chấn động lớn!
Từ trước đến giờ, thể chất vượt trội như vậy chỉ mới xuất hiện trong thời hoang cổ!
Nhờ vào sức mạnh cường đại của Long Thần lực và Phượng Thần Niết Bàn lực, nó thậm chí có thể đạt đến trình độ bất tử bất diệt!
Sao Ngao Băng không khiếp sợ cho được?
Nhưng sau đó, vẻ mặt của Ngao Băng càng ngây ngốc hơn!
Bởi vì nàng nhận ra Long Thần lực trong cơ thể nàng cũng ngày càng lớn mạnh.
Đó là do sức mạnh Long Hoàng Thánh Thể trong cơ thể của Thẩm Thiên còn thuần khiết hơn cả Ngao Băng.
Hai người nuôi dưỡng qua lại khiến Long Thần lực trong cơ thể Ngao Băng xuất hiện biến hóa.
Hơn thế nữa, một phần Phượng Thần lực vẫn còn trong cơ thể nàng.
Mặc dù rất yếu ớt nhưng nó đang từ từ mạnh hơn!
Ngao Băng chấn động, đôi mắt đẹp nhìn Thẩm Thiên chăm chú, trong lòng thầm cảm thán.
Xem ra nàng đã chiếm tiện nghi của tiểu tử này.
Đúng vậy!
Đợi Phượng Thần lực trong cơ thể Ngao Băng trở nên lớn mạnh hơn, không chừng nó có thể hợp nhất với Long Thần lực và hình thành Long Hoàng bất diệt thể.
Đến lúc đó, Ngao Băng không chỉ khôi phục được toàn bộ tu vi mà còn có thể tiến lên một tầm cao chưa từng thấy!
Vì vậy, cho dù với đạo tâm vạn năm của Ngao Băng thì nàng cũng không khỏi kích động.
...
Không lâu sau, Thẩm Thiên và Ngao Băng cùng nhau rời khỏi hư không loạn lưu, quay trở về Tắc Hạ Học cung.
Sau khi rời khỏi đây, Ngao Băng lập tức lựa chọn bế quan, nàng hiểu rõ sức mạnh trong cơ thể mình nên dốc sức luyện hóa nó!
Đây chính là Long Hoàng bất diệt thể, nếu nàng có thể làm thức tỉnh loại thể chất này thì nhất định sau này nàng có thể áp chế Bất Tử hoàng hậu!
Nghĩ đến đây, Ngao Băng cảm thấy đắc ý, nóng lòng rời đi.
Thẩm Thiên cũng không trở lại đệ nhị Linh Phong, mà bước thẳng tới Yêu viện để tìm Tề Chiến.
Hắn nhớ rõ trong khoảng thời gian này, khí vận quang hoàn của Tề Chiến có nổi lên cơ duyên.
Cho nên Thẩm Thiên muốn lôi kéo Tề Chiến cùng đi cọ cơ duyên!
Trong thời gian bị vướng vào những chuyện vụn vặt thì đã rất lâu Thẩm Thiên không đi gặt Cửu Thái, cọ cơ duyên, tăng thêm số mệnh rồi.
Nghĩ đến việc sẽ nhanh chóng gặt được Cửu Thái thì Thẩm Thiên hết sức phấn khích!
Tốc độ của hắn rất nhanh đã tới Yêu viện.
Cọ cọ cọ!
Nhìn thấy có người tới Yêu viện, vô số đại yêu xông ra.
Nhưng bọn họ không hề có ý xấu, dù sao qua lần uống trà kết bạn trước thì mâu thuẫn của hai viện đã dịu đi rất nhiều.
Sau khi thiên kiêu Yêu viện nhìn thấy người đến thì không nhịn được thốt lên!
"Đó là Thần Tiêu thánh tử!"
"Cuối cùng thánh tử đã xuất hiện!!"
"Rốt cuộc một tháng mất tích hắn đã đi đâu?”
"Còn có đại tỷ nữa, nàng đi cùng với Thần Tiêu thánh tử, một tháng rồi cũng không thấy mặt."
"Chẳng lẽ Thần Tiêu thánh tử và đại tỷ chiến đấu tròn một tháng sao?"
"Ôi, thật khủng khiếp!"
"Nghìn vạn lần đừng đắc tội với nữ nhân, không thể chịu đựng nổi."
"Chắc hẳn chỉ có mỗi Thần Tiêu thánh tử mới chịu đựng được đại tỷ trong một tháng thôi!"
...
Các thiên kêu bàn tán xôn xao, nói đủ thứ chuyện, Thẩm Thiên nghe được khóe miệng giật giật.
Thẩm Thiên vẫn không quên mục đich của mình, túm lấy một gã đại yêu hỏi: "Đạo hữu, cho hỏi Tề Chiến huynh đang ở đâu?"
Thẩm Thiên không thấy bóng dáng của Tề Chiến, không biết hắn ta đã đi đâu.
Tên thiên kiêu bị Thẩm Thiên túm hỏi cảm thấy thụ sủng nhược kinh, cung kính nói.
"Bẩm thánh tử, mấy ngày trước Tề Chiến sư huynh đã nhận nhiệm vụ của học viện đi dò la tung tích của Tà Linh giáo ở Đông Hải rồi!"
"Có rất nhiều thiên kiêu cũng xuất phát đến Đông Hải thành!"
Tà Linh giáo là một mối đe dọa, gần đây chúng càng manh động hơn. Nếu bọn chúng động thủ thì các thế lực lớn sẽ bị uy hiếp dữ dội.
Tình báo gần đây nhất truyền từ Đông Hải thành nói gần đó có tung tích hoạt động của Tà Linh giáo.
Đây là một việc hệ trọng khiến Đại Hoang Tiên Triêu phải để tâm.
Để phòng ngừa phát sinh chuyện ngoài ý muốn thì Tắc Hạ Học cung đã giao nhiệm vụ cho các thiên kiêu có thực lực cường đại đi thăm dò tình hình.
Đông Hải thành nằm ở rìa của Trung Châu Đông Hải, tuy không có diện tích lớn bằng Bắc Hải nhưng nó vẫn có chiều dài hàng tỷ lý.
Trong đó có không ít Hải tộc hùng mạnh và cũng có rất nhiều kỳ trân dị bảo.
Nghe thiên kiêu Yêu viện nói xong, Thẩm Thiên khẽ gật đầu.
Một tháng lăn qua lăn lại, xém chút nữa hắn đã bỏ lỡ!
Tề Chiến lên đường tìm kiếm cơ duyên, bản thánh tử cũng phải nhanh chóng xuất phát thôi!
Nếu không thì sẽ không cọ được chỗ đại cơ duyên kinh thế kia!
Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên không hề do dự mà xuất phát thẳng đi đến Trung Châu.
...
Chương 855: Long Hoàng bất diệt thể, trụ sở hiện tại của Tà Linh giáo! (2)
Đông Hải thành!
Nơi đây vốn là thành phố phồn hoa nhất ở Đông Hải, có quan cảnh đẹp và sản vật phong phú được các tộc hết sức yêu thích.
Có rất nhiều tu sĩ mạnh mẽ và Hải tộc đại yêu đều chọn tiến hành giao dịch ở Đông Hải thành.
Đặc biệt là vào thời gian này đang là thịnh hội giao dịch một trăm năm diễn ra một lần ở Đông Hải thành.
Tu sĩ các tộc lũ lượt kéo tới, đến đây tham gia đại hội giao dịch muốn đổi lấy bảo vật.
Điều này làm số người đến Đông Hải vượt xa mức thông thường, có thể nói là một biển người tấp nập!
Chỉ là ở Đông Hải thành không tĩnh lặng như vẻ bề ngoài của nó.
...
Phủ thành chủ Đông Hải thành.
Thành chủ Từ An là một tam kiếp thánh giả, có trách nhiệm trấn giữ Đông Hải thành.
Nhưng sau khi hắn ta nhìn thấy tình báo trên bàn thì trong lòng vô cùng khẩn trương.
"Thế nào? Có tin tức của các thiên kiêu sao?"
Từ An lo lắng hỏi thuộc hạ.
Điều này chủ yếu do bọn họ phát hiện ra tung tích của Tà Linh giáo trong Đông Hải thành vào ba ngày trước.
Tuy chỉ có một số Tà Linh giáo đồ Nguyên Anh cảnh, không mất nhiều sức lực để có thể khống chế chúng.
Nhưng Từ An vẫn cảm thấy bất an như trước!
Mối đe dọa từ Tà Linh giáo vẫn rất lớn, chúng che giấu trong bóng tối và không ai biết thế lực của chúng lớn đến mức nào.
Năm vực gần đây nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng các cường giả đứng đầu đều có linh cảm sóng ngầm đang bắt đầu và có chuyện lớn sắp xảy ra.
Trong năm vực thì uy hiếp lớn nhất vẫn là Tà Linh giáo.
Tà Linh giáo đồ dám lui tới Đông Hải thành, hiển nhiên không phải điềm lành.
Vì vậy, bọn họ lập tức đưa tin cho Đại Hoang Tiên Triêu, hy vọng có thể phái cường giả đến thăm dò tình hình.
Mà Đại Hoang Tiên Triêu làm việc rất nhanh chóng, là chuyện liên quan đến Tà Linh giáo nên tất cả mọi người đều đặc biệt xem trọng.
Trước tiên Tắc Hạ Học cung an bài thiên kiêu đến Đông Hải thành.
Mặc dù Đông Hải thành vô cùng xa Thiên Phủ nhưng may mắn thay, các thánh phố lớn đều có truyền tống trận pháp.
Tắc Hạ thiên kiêu chỉ mất một ngày đã đến Đông Hải thành.
"Trở lại thành chủ mau, Tắc Hạ thiên kiêu đang âm thầm ẩn náu để dò xét tung tích của Tà Linh giáo từ sớm!"
"Đội trưởng dẫn đầu là người đứng đầu bảng Yêu viện Tề Chiến."
Thuộc hạ sẽ nhanh chóng trở về.
Khi đám người Tề Chiến đến cũng không truyền bá trắng trợn, sợ sẽ bứt dây động rừng.
Bọn họ vẫn luôn âm thầm dò xét, cố gắng tìm ra nơi ẩn nấp của Tà Linh giáo.
Nghe vậy, Từ An thở phào nhẹ nhõm.
Đương nhiên hắn ta đã nghe qua danh tiếng của Tề Chiến.
Đây là một người mạnh mẽ, có thể tự tay xé nát ngũ kiếp chân thánh, mạnh hơn hắn ta rất nhiều!
Đông Hải thành có Tề Chiến trấn giữ chắc chắn không thành vấn đề!
Nhưng Từ An không thể xem nhẹ: "Truyền lệnh ta xuống, tăng cường cảnh giác trong toàn thành, đề phòng phát sinh chuyện ngoài ý muốn xảy ra!"
Thời gian này đang là thịnh thế của Đông Hải thành, quy tụ tu sĩ từ khắp nơi.
Nếu có chuyện gì xảy ra thì không phải là chuyện mà thành chủ nho nhỏ như hắn ta có thể gánh!
Từ An chỉ có thể cầu nguyện, hy vọng mọi chuyện suôn sẻ.
...
Thẩm Thiên chạy tới Đông Hải thành.
Nhờ sự giúp đỡ của trận pháp truyền tống nên hắn di chuyển rất nhanh.
Chẳng mấy chốc, hắn đã đến trận truyền tống cuối cùng để tới Đông Hải thành.
Nhưng trận pháp có vấn đề cho dù thúc giục cỡ nào cũng không thể tiếp tục truyền tống!
"Có chuyện gì vậy?"
"Chẳng lẽ trận truyền tống lâu rồi không được kiểm tra?"
Tu sĩ chịu trách nhiệm vận hành truyền tống lộ vẻ mặt nghi ngờ.
Xác suất xảy ra sự cố của truyền tống trận pháp rất rất nhỏ, nhưng một khi trận pháp bị hư hỏng thì mất rất nhiều thời gian để tu sửa.
Ít nhất trong thời gian ngắn thì trận truyền tống này không sử dụng được.
Thẩm Thiên thở dài nói: "Không ngờ ta đã chậm một bước rồi, phải nhanh đến thôi."
Hắn triệu hồi ra Vũ Hóa Tiên Kim, Thẩm Thiên thúc giục Côn Bằng pháp chạy về phía Đông Hải thành.
Tốc độ của hắn rất nhanh, xuyên thấu hư không vô tận trong phút chốc.
Chỉ là khoảng cách xa xôi nên phải mất một thời gian.
...
Bên kia, một tiếng nổ dữ dội vang lên bên trong Đông Hải thành!
Ầm!
Tiếng vang chấn động, ánh lửa sáng chói!
Khu vực phía tây của Đông Hải Thành trong phạm vi mấy trăm dặm lý hóa thành đống đổ nát trong nháy mắt.
Tiếng vang khủng bố hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
Rất nhiều người bước lên xem xét tình hình.
Khi mọi người tới nơi đã thấy một cảnh tượng đồ sộ.
Chỉ nhìn thấy một con Hầu Tử đầu màu vàng đang vung cây gậy to như thiên trụ đập thật mạnh trên nền đất.
Hắn ta mặc chiến giáp màu vàng, cây gậy lớn trong tay tỏa ra thần mang rực rỡ, bộc pháp thần uy đáng sợ.
Mỗi một lần cây gậy đập xuống thì hư không bị mai một, đại địa bị nghiền nát như muốn chấn động cả sơn hà.
Đó chính là Tề Chiến.
Lúc này, hai mắt của Tề Chiến tỏa ra kim quang và quang mang sáng chói như ánh nắng mặt trời.
Hỏa nhãn kim tinh bộc phát ra như muốn xuyên qua hư vọng.
Cuối cùng, tầm mắt của Tê Chiến bị đóng băng và rơi xuống một khu vực bình thường.
Hắn ta nhếch miệng cười lạnh, nói: "Hóa ra là trốn ở đây, nếu không phải lão Tề ta có hỏa nhãn kim tinh thì e là không thể tìm ra rồi!"
Khí tức dâng trào trong cơ thể của Tề Chiến, kim quang mãnh liệt mang theo sức mạnh cuồng bạo, vung cây gậy lớn đập mạnh xuống đất.
Ầm ầm!
Mặt đất nứt bể toàn bộ, khói bụi tứ tung giống như muốn đập phá khu này thành từng mảnh vụn.
Nhưng khu vực này vẫn không bị phá hủy, tựa như có một sức mạnh đang chống lại!
Đợi bụi bay hết, một tòa cung điện tối đen và u ám hiện lên.
Tòa cung điện kia hùng vĩ tráng lệ với nhiều nhánh nằm dưới đất, quy mô không nhỏ.
Cung điện bị sương mù xám xịt bao quanh, hơi thở vô cùng gian ác như địa ngục khiến người ta rùng mình.