Các tu sĩ xung quanh sợ hãi nói: "Cái gì? Bên trong này vậy mà lại có cánh cửa khác?"
"Khí tức này..."
"Ha!"
"Là trụ sở của Tà Linh giáo!"
"Xem ra trụ sở của Tà Linh giáo đã được xây dựng nhiều năm rồi!"
"Ẩn náu suốt ở Đông Hải thành nhưng không một ai phát hiện ra?"
Mọi người hết sức sợ hãi, không ngờ Tà Linh giáo lại ẩn nấp dưới mí mắt của bọn họ.
Nếu không có Tề Chiến ra tay thì sợ rằng không ai biết được!
Thật khủng khiếp!
Nếu Tà Linh giáo có hành động gì thì chắc chắc sẽ là đòn tấn công hủy diệt đối với Đông Hải thành.
Ngay cả thành chủ Từ An cũng hoảng sợ, toàn thân chấn động.
Tà Linh giáo ẩn nấp ở đây chắc chắn là có mưu đồ.
Nếu Tà Linh giáo thật sự được như ý thì toàn bộ Đông Hải sẽ khó thoát khỏi bị diệt vong.
Suy cho cùng, không chỉ một hai thế lực đã bị hủy diệt trong tay của Tà Linh giáo.
...
Khi trụ sở của Tà Linh giáo bị Tề Chiến mở ra thì Tà Linh giáo đồ cuối cùng cũng không ẩn trốn nữa mà lao ra ngoài.
Từng tu sĩ một bay lên cao, mang theo khí tức tà ác, khuôn mặt dữ tợn và ánh mắt u ám khiến người ta sởn tóc gáy.
Người cầm đầu đang mặc hôi bào, khí tức cường đại và thâm hậu, gã đã đạt tới ngũ kiếp chân thánh!
Ánh mắt của gã đỏ như máu tươi, giống như mang theo sức mạnh mơ hồ làm người ta phải yên lặng.
Người này chính là Huỳnh Hoặc điện chủ Tà Linh giáo!
Sức mạnh mà Huỳnh Hoặc điện am hiểu nhất chính là xây dựng ảo trận và lợi dụng nó để ẩn mình.
Sở dĩ Huỳnh Hoặc điện có thể ẩn nấp được ở Đông Hải thành là nhờ sử dụng ảo trận.
Cho dù là thánh giả, tiến vào nơi này cũng bị một sức mạnh khó hiểu ảnh hưởng đến, không thể dò ra được vị trí của Tà Linh giáo.
Nhờ vào sức mạnh này mà Huỳnh Hoặc điện ẩn náu lâu năm ở Đông Hải thành, tránh được sự thăm dò của rất nhiều thánh giả.
Nhưng lần này bọn họ không may mắn đến vậy.
Cho dù nơi này bố trí đầy ảo trận nhưng vô tác dụng với hỏa nhãn kim tinh của Tề Chiến.
Hắn ta liếc mắt đã biết nơi này có vấn đề, thẳng tay đánh vỡ ảo cảnh này.
Huỳnh Hoặc điện đã hoàn toàn bại lộ ở trước mặt mọi ngươi!
Nhìn thấy không ít Tà Linh giáo đồ, Tề Chiến vung gậy to trong tay, cười nhạo nói: "Đám Tà Linh tể tử các ngươi che giấu được khá lâu, nhưng ta vẫn có thể dể dàng tìm thấy!”
"Còn không ngoan ngoãn đưa tay chịu trói, nếu không thì sẽ bị ta dùng gậy đánh đầu chó!"
Lần này, Tề Chiến đến đây để thăm dò tung tích của Tà Linh giáo, không ngờ trùng hợp đánh trúng sào huyệt của Tà Linh giáo.
Điều này khiến Tề Chiến khá kích động.
Nếu có thể trấn áp được Tà Linh giáo thì sẽ được học viện thưởng quà lớn.
Mặc dù điện chủ Tà Linh giáo là ngũ kiếp chân thánh, thực lực khá mạnh.
Nhưng Tề Chiến không hề sợ, cũng không phải hắn ta chưa từng giết qua cường giả cấp bậc này.
Huỳnh Hoặc điện chủ che giấu nói: "Hầu Tử thối chết tiệt kia, dám làm loạn kế hoạch của bổn điện chủ!"
"Hôm nay tất cả mọi người ở Đông Hải thành đều phải chết!"
Huyết quang cao chót vót phía sau Huỳnh Hoặc điện chủ, từng đạo văn một lần lượt phát sáng với quang mang chói lọi.
Trận pháp mạnh mẽ kết nối với thiên địa trong nháy mắt, hoàn toàn phong cấm nơi này, không một ai có thể rời khỏi!
"Vốn định cho các ngươi sống thêm vài ngày nữa, nhưng không ngờ các ngươi lại tự mình tìm đường chết!"
Huỳnh Hoặc điện chủ nói giọng uy nghiêm, gã đã bố trí đại trận Kinh Thiên Huyết Tế ở chỗ này rất lâu.
Gã vốn đang đợi thịnh hội giao dịch trăm năm một lần ở Đông Hải được tổ chức, muốn dùng máu huyết của chúng sinh để luyện chế vô thượng tà binh.
Không ngờ Tề Chiến lại xuất hiện và phá vỡ kế hoạch ban đầu của gã.
Kết quả là số người ở Đông Hải thành chưa đạt đủ mức, đại trận Huyết Tế cũng chưa được hoàn thành xong.
Nhưng hết thảy vẫn không sao, không có ảnh hưởng gì lớn.
Ngay sau khi đại trận Huyết Tế được mở ra, ngoại trừ Tà Linh giáo đồ thì tất cả những người còn lại đều sẽ bị luyện hóa thành tinh máu.
Mắt thấy đại trận đã mở, Huỳnh Hoặc điện chủ vẻ mặt nghiêm túc.
Gã nở nụ cười độc ác: "Các ngươi thực sự nghĩ rằng chỉ bằng một đám rác rưởi các ngươi có thể tìm ra tung tích của Thánh Linh giáo sao?"
"Ta nói cho các ngươi biết bọn ta biến thành con mồi chính là để dẫn dụ bọn ngươi qua đây!"
"Không ngờ vậy mà lần này có thể câu được con cá lớn!"
"Nếu thủ lĩnh Yêu viện ở Tắc Hạ Học cung chết ở nơi này thì chắc Đại Hoang Tiên Triêu sẽ thấy đau lòng nha!"
"Ha ha ha ha!"
Huỳnh Hoặc điện chủ cười đến điên dại, ánh mắt đầy hung ác và tàn bạo.
...
Có đại trận Kinh Thiên Huyết Tế ở đây.
Hôm nay, những người này sẽ chết tại nơi đây.
Bản điện chủ cuối cùng cũng luyện thành vô thượng tà binh!
Ánh sáng đỏ như máu chiếu rọi chân trời.
Từ khi đại trận được kích hoạt, cả tòa thành thị tràn ngập một khí tức khủng bố.
Màn máu huyết khí tiêu tán, bao trùm cả thành Đông Hải, biến nơi này thành một thế giới đỏ như máu.
Màn huyết khí này cực kỳ tà ác, ẩn chứa sức mạnh hung lệ, tàn ngược, cuồng bạo.
Đây chính là đại trận huyết tế mà Tà Linh Giáo đã bí mật mưu đồ từ lâu, có thể khiến người khác mất đi lý trí, chỉ biết chém giết và khát máu!
Chẳng mây chốc, hai mắt những tu sĩ có tu vi yếu kém đã đỏ kè.
Bọn họ thở khò khè, trở nên điên cuồng, bắt đầu ra tay tấn công người bên cạnh.
Trong chốc lát, cả thành hỗn loạn tưng bừng, khắp nơi đều là cảnh chém giết, máu chảy thành sông!
Chương 857: Vừa định lập đoàn, người đã hết! (1)
Không chỉ như vậy!
Huỳnh Hoặc Điện Chủ vung tay lên, lại một lần nữa thay đổi trận pháp, khiến cho vùng này bắn tung huyết vũ đỏ rực.
Màn mưa máu này có tính acid, có thể khiến cho tu sĩ Nguyên Anh kỳ chỉ còn xương trắng.
Chẳng mấy chốc, nơi này đã như hóa thành luyện ngục, vô số tu sĩ kêu gào rú thảm!
“Làm sao có thể? Đây là trận pháp gì?”
“A!”
“Tay của ta!”
“Chân của ta!”
“A a a a a!”
Tu sĩ Nguyên Anh kỳ dính phải mưa máu, chỉ trong vòng mấy hơi thở đã chỉ còn lại một đống xương trắng.
Ngay cả Thiên Tôn cảnh giới Hóa Thần cũng không chống đỡ được bao lâu, pháp lực hộ thân nhanh chóng tan rã.
Một màn này dọa cho tất cả mọi người sợ đến lạnh toát toàn thân.
“Liên thủ bày trận!”
Từ An giận dữ hét lên, vội vàng lệnh cho mọi người liên thủ.
Cứ tiếp tục như vậy, cả thành Đông Hải sẽ biến thành núi thây biển cốt!
Các tu sĩ cường đại của các tộc đều ra tay, nhao nhao thôi động pháp lực dựng nên tầng phòng ngự sáng.
Màn sáng óng ánh dâng lên, bao phủ các tu sĩ nơi này, tạm thời ngăn cản khỏi màn mưa máu.
Nhưng khí tức tà ác vẫn ào ào tràn vào, khiến cho tâm cảnh vô số tu sĩ dao động, nổi lên sát niệm.
Hhdc khinh thường cười gằn nói: “Lại dám ngoan cố chống lại!”
“Trận pháp này còn có thể luyện hóa cả Chân Thánh, các ngươi còn muốn ngăn cản sao?”
Ở đây, người có tu vi cao nhất cũng chính là Thành chủ thành Đông Hải Từ An.
Cho dù còn có Thánh giả khác nhưng tu vi cũng không cao, số lượng cũng không đông!
Bọn họ tới đây chỉ vì muốn tham gia đại hội giao dịch, làm sao ngờ nổi Tà Linh Giáo sẽ phục kích ở đây!
Dưới đại trận huyết tế, căn bản tu sĩ Trung Châu không có cơ hội phản kháng!
…
Màn mưa máu đổ sập xuống, phô thiên cái địa.
Giọt mưa rơi lên màn sáng khuấy lên vô số gợn sóng, dường như lúc nào nó cũng có thể vỡ vụn.
Đông đảo Thánh giả biến sắc, vội vàng gia trì lực lượng giữ vững trận pháp.
“Nhất định phải nghĩ biện pháp phá trận!”
Từ An kinh hãi lên tiếng nhắc. Đại trận huyết tế quá kinh khủng, cho dù là Thánh giả cũng không chèo chống được quá lâu.
Trái tim của các tu sĩ nơi này đều nảy lên thình thịch, vô cùng sợ hãi.
Một khi trận pháp vỡ vụn, nơi này chắc chắn sẽ biến thành luyện ngục nhân gian.
Ánh mắt của Huỳnh Hoặc Điện CHủ lại càng tàn ngược hơn: “Không bao lâu sau, các ngươi sẽ hóa thành chất dinh dưỡng cho Thánh Binh!”
Lão ta vung tay lên, uy năng của trận pháp lại tăng lên.
Vô số huyết dịch dồn lại thành một con sông lớn.
Đó đều là tinh huyết huyết tế bị Huỳnh Hoặc Điện Chủ điều khiển tập trung vào sâu trong Huỳnh Hoặc Điện.
Chỉ trong chốc lát, huyết mang sáng chói rực rỡ, chiếu rọi thiên địa.
Khí tức tà ác bắn ra khiến cho vô số người run rẩy tận tâm thần.
Nơi đó có tà binh lột xác đang hấp thu chất dinh dưỡng, sắp trở nên vô thương.
Mặt Từ An trắng bệch, ông nói: “Nếu không phá trận sẽ chết ở đây thật đấy!”
Bất kể là đại trận huyết tế hay tà binh, bọn họ đều không thể ngăn cản.
Nếu cứ tiếp tục thế này, chờ đợi bọn họ chỉ có một con đường chết!
“Liên thủ công kích, đánh vỡ trận pháp!”
Từ An rống lên, cùng mấy vị Thánh giả chống chọi với áp lực đồng loạt ra tay.
Muốn đánh nát trận pháp!
Rầm rầm rầm.
Từng đạo năng lượng đánh lên chân trời, nhưng chẳng có lấy tí tác dụng nào.
Tất cả đòn tấn công đều bị đại trận huyết tế thôn phệ, không thể khiến nó rung lên lấy một cái.
“Lần này chết chắc rồi!”
Vô số người không ngừng kêu rên, cho rằng hy vọng sống đã quá xa vời.
…
Lúc này, cuối cùng Tề Chiến cũng ra tay.
Y đứng giữa hư không, toàn thân tỏa sáng kim quang, chiến giáp hoàng kim phát sáng rực rỡ, khí tức uy vũ!
Mưa máu rơi lên người y trực tiếp bị kim quang hun nóng bốc hơi, không thể xâm nhập mảy may.
Tề Chiến đột nhiên phóng lên tận trời, huy động cây gậy lớn tỏa kim quang trong tay nhắm thẳng đường chân trời mà đánh.
“Ăn một gậy của lão Tề ta đây!”
Y thét dài một tiếng, như chiến thần vô địch thiên hạ.
Một giậy giáng xuống, hư không vỡ nát, tựa như khai thiên tích địa, quét sạch sơn hà.
Ầm!
Thiên địa rung động, hư không chôn vùi.
Tề Chiến tấn công vô cùng cuồng bạo, sức mạnh tràn trề không gì chống đỡ nổi, chấn vỡ hư không thành phế tích, khuấy động thần năng.
Nhưng đập vào màn mưa máu cũng chỉ chấn lên vô số gợn sóng mà không làm nó vỡ được.
“Mẹ nó, thứ này cứng vậy sao?”
Ánh mắt Tề Chiến đanh lại. Y dốc toàn lực ra tay lại không thể nện nát được đại trận huyết tế sao?
Huỳnh Hoặc Điện Chủ cười lạnh không thôi: “Vì lễ tế điện hôm nay, Thánh Giáo đã chuẩn bị nhiều năm.”
“Không ngại nói cho các ngươi biết, trận này chính là do trưởng lão bố trí, không có sức mạnh cấp Thánh Quân thì đừng mong đánh vỡ nổi!”
“Nơi này chỉ có thể vào mà không thể ra!”
“Sau khi các ngươi chết, tất cả tu sĩ thành Đông Hải tiến vào đây đều sẽ chết cùng các ngươi!”
Tề Chiến gãi gãi đầu khỉ, bực bội nói: “Lần này phiền toái rồi!”
Y vốn định trấn áp Huỳnh Hoặc Điện, không ngờ lần này lại gây ra phiền toái lớn.
Nhưng dù Tề Chiến không ra tay, Huỳnh Hoặc Điện Chủ cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Nếu chờ thêm mấy ngày nữa, đại trận huyết tế hoàn thiện hoàn toàn, thì không thể làm gì được nữa!
Tề Chiến cào cào da đầu, muốn tìm phương pháp giải quyết!
Thấy Tề Chiến không thể mở trận pháp, sắc mặt mọi người đều đầy tuyệt vọng!
Vô số người bi thiết cho rằng chắc chắn sẽ phải chết ở đây.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ cười như điên nói: “Các ngươi chết chắc rồi!”
“Giáo đồ Thánh Linh, giết cho ta!”
Chương 858: Vừa định lập đoàn, người đã hết! (2)
Giáo đồ Tà Linh Giáo vốn đã tu luyện tà pháp, đại trận huyết tế không có ảnh hưởng gì tới bọn chúng ngược lại còn tăng thêm hung tính cho chúng khiến chúng càng trở nên cực kỳ cuồng bạo!
Mấy trăm giáo đồ Tà Linh Giáo ở cảnh giới Nguyên Anh, Hóa Thần chia làm bốn hướng lao tới chỗ đám người, tùy ý giết chóc.
Mấy vị Thánh giả dốc toàn lực cũng chỉ có thể bảo vệ vùng này.
Nhưng bọn họ cũng bị mấy tên Thánh giả Tà Linh Giáo cuốn lấy, chẳng thể phân thân, không cách nào giúp đỡ.
Mà thành Đông Hải cực lớn, nhân số đông đảo, đều bị đại trận huyết tế ảnh hưởng.
Tu sĩ các tộc không có khả năng phản kháng, đều bị đồ sát một cách tàn nhẫn.
Trong khoảnh khắc, thây chất khắp đồng, khắp nơi đều là tay đứt chân cụt, máu chảy thành sông!
Huỳnh Hoặc Điện Chủ trực tiếp ra tay , thôi động tà khí đánh lên đại trận mà các Thánh giả kia liên thủ dựng lên.
Chỉ cần đánh vỡ đại trận, tu sĩ thành Đông Hải sẽ luân hãm càng nhanh hơn!
Huỳnh Hoặc Điện Chủ thân là Chân Thánh ngũ kiếp, sức mạnh rất kinh khủng.
Lão vừa ra tay, khiến cho các vị Thánh giả vốn đã đau khổ chèo chống lại càng gian nan hơn.
Mấy vị Thánh giả bị đánh cho phụt máu, khí tức yếu ớt.
Bỗng nhiên, một cây gậy cực lớn quét ngang.
Cây gậy lớn đập thẳng xuống giữa đầu Huỳnh Hoặc Điện Chủ với khí thế lực phách hoa sơn!
Đùng!
Huỳnh Hoặc Điện Chủ bị đánh bay ra ngoài, ánh mắt đầy kinh hãi.
Con khỉ này thực quá khỏe đi, chínhlão cũng khó mà ngăn cản được..
Ánh mắt Tề Chiến càng sáng chói chang như mặt trời, khí tức lăng nhiên. Y khẽ nói: “Con non Tà Linh kia, mau mở trận pháp ra, nếu không gia gia sẽ đánh vỡ cái đầu chó của ngươi!”
Trận pháp này hội tụ sức mạnh thiên địa, dù mạnh như Tề Chiến cũng không đánh vỡ được.
Y chỉ có thể bắt giặc bắt vua trước, cứ chế phục Huỳnh Hoặc Điện Chủ đã, sau đó nghĩ cách ép lão phải mở trận pháp ra.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ nổi giận lôi đình, tà khí toàn thân rung chuyển, cả giận nói: “Đồ nhãi con kia, lại dám ngông cuồng như thế!”
Lão là Huỳnh Hoặc Điện Chủ, là Chân thánh ngũ kiếp đó, há có thể để một con khỉ cảnh giới Hóa Thần miệt thị?
Huỳnh Hoặc Điện Chủ ra tay trước, tà khí sau lưng phun lên tận trời, hóa thành quỷ trảo u lệ xé rách hư không.
Quỷ thủ vừa hiện, thiên địa ảm đạm, nhật nguyệt thất sắc, khí tức đủ khiến người ta run rẩy.
Một đòn này đủ để giết gọn THánh Nhân bình thường!
…
Tề Chiến không chút nao núng, chỉ hừ lạnh một tiếng, đột nhiên dậm chân một cái xông lên.
Gậy thần như ý ầm ầm phóng lớn, vắt ngang hư không, khí tức chấn động thiên địa.
Cây gậy lớn dài mấy ngàn trượng quét ngang, chấn nát hư không thành bột mịn.
Oanh!
Thần mang bạo tán, quỷ trảo to lớn bị nện cho vỡ tan tành, tản ra tà khí tán loạn.
Tề Chiến vẫn không ngừng thế tấn công, lại một lần nữa huy động gậy thần nhắm thẳng Huỳnh Hoặc Điện Chủ mà đánh.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ kinh hãi, vội vàng ra tay chống lại.
Lão phun huyết khí vô tận ra ngoài, hóa thành biển máu lật úp xuống, muốn thôn phệ cả Tề Chiến.
Lão đang thao túng đại trận huyết tế phát động tấn công!
Huyết quang che trời, khí tức tà ác nồng nặc như muốn luân hãm cả mảnh thiên địa này.
Tề Chiến vẫn thản nhiên không hề sợ hãi, kim mang trong cơ thể nở rộ, chói lòa lóa mắt!
Chiến giáp hoàng kim tỏa ra thần năng, khí thế mênh mông vô biên!
Đây là một kiện cực phẩm thánh khí, lực phòng ngự cực kỳ cường đại!
Cho dù biển máu lật úp kia có tràn đầy sức mạnh hủy diệt vẫn không cách nào phá vỡ tầng phòng ngự của Tề Chiến.
Sau đó, Tề Chiến bèn ra tay, khua gậy thần như ý một cái, hoành tảo thiên quân, bình định tứ hải!
Côn quăng cuốn gió cuồng bạo quậy lật cả huyết hải lên.
Oành!
Một tiếng nổ cực lớn.
Huyết hải đầy trời cuối cùng cũng bị nện cho tan tác.
Kim quang óng ánh chiếu rọi thiên địa, áp chế sắc đỏ thẫm của máu.
Công phá được biển máu, Tề Chiến nện một côn lên thân Huỳnh Hoặc Điện CHủ, tà khí bạo tán.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ trúng một côn này, bị đánh bay ngàn dặm.
…
Phụt phụt!
Huỳnh Hoặc Điện Chủ phụt ra máu tươi, toàn thân run lên, ánh mắt đầy kinh hãi.
Không ngờ con khỉ này lại có chiến lực khủng bố nwh thế, ngay cả lão cũng bị áp chế!
Hai mắt Huỳnh Hoặc Điện Chủ đỏ kè, khí tức hung lệ.
Khóe miệng lão đỏ lòe máu mà lão không hề để ý, rống lớn: “Đáng chết. Đây là ngươi bức ta!”
“Huyết Sát. Ra!”
Oanh!
Huỳnh Hoặc Điện Chủ rung lên dữ dội, một đạo huyết quang nổ bắn ra, vạch ngang hư không.
Cố khĩ tức này vô cùng tà ác, như muốn hòa cả thiên địa thành huyết hải luyện ngục.
Đó là một thanh trường kiếm đỏ sẫm, toàn thân tỏa ra màu máu chói mắt, như có máu chảy trong đó vậy.
Đây là một thanh kiếm tuyệt thế tà binh, đã đạt tới phẩm giai cực phẩm thánh khí, chỉ thiếu một chút nữa thôi là có thể lột xác thành đại thánh binh!
Nên nhớ, chỉ có Đại Thánh mới có thể luyện chế ra đại thánh binh.
Tà Linh Giáo dùng phương pháp huyết tế để lột xác thánh khí thành đại thánh binh, loại thủ đoạn này cực kỳ quỷ diệu.
Nhưng cái giá phài trả cũng cực lớn, nhất định phải dùng vô số tinh huyết của tu sĩ để uẩn dưỡng.
Đây cũng là nguyên nhân tà giáo bố trí đại trận huyết tế trong thành Đông Hải.
Lợi dụng đại hội giao dịch này sẽ tập trung rất nhiều tu sĩ, nhất định Huyết Sát Kiếm có thể lột xác.
Nhưng Tề Chiến lại xuất hiện, ép Huỳnh Hoặc Điện Chủ vào tuyệt lộ.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ không thể không triệu hoán Huyết Sát Kiếm sớm hơn, tăng thêm chiến lực cho bản thân, muốn chém giết Tề Chiến.
Bằng không, tất cả đều sẽ bị Tề Chiến phá hư.
Huyết Sát Kiếm tới tay, khí tức của Huỳnh Hoặc Điện Chủ trở nên vô cùng tàn bạo, như Tà Linh hàng thế, giết sạch vạn linh!
Cảm nhận dược cỗ khí tức này, tâm thần chư vị tu sĩ Đông Hải đều run rẩy.