“Lần này nguy rồi!”
Khí tức của Huyết Sát Kiếm quá kinh khủng, khiến cho Thánh giả cũng phải lo sợ tim đập thân run.
Các tu sĩ có tu vi yếu kém tức thì bị sát khí của Huyết Sát Kiếm quấy nhiễu, hoàn toàn mất đi lí trí.
Đây là tà binh vô thượng, có được sức mạnh nhiếp nhân tâm phách.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ chính là Chân thánh ngũ kiếp, nhờ có uy của Huyết Sát Kiếm, chiến lực lại càng vô song.
Chỉ một mình lão cũng đủ sức huyết tẩy toàn bộ thành Đông Hải!
Tất cả mọi người đều sinh lòng tuyệt vọng!
“Tiểu tử đáng chết, lại dám làm hại thánh binh giáo ta phải sớm xuất thế!”
“Nhưng không sao, chỉ cần giết ngươi, thánh binh cũng có thể lột xác!”
“Chết đi cho ta!”
Huỳnh Hoặc Điện Chủ rống lên, vung Huyết Sát Kiếm muốn chém Tề Chiến chết tại đây!
Nhưng lão không biết gậy thần như ý trong tay Tề Chiến chính là đại thánh binh.
Gậy thần như ý tỏa sáng bốn phía, mang theo sức mạnh vạn quân ngang nhiên bổ xuống!
Tề Chiến hiên ngang đứng giữa thiên địa, lông vàng toàn thân dựng đứng, khí tức trở nên vô cùng cường đại!
Lúc này, Tề Chiến giống như một vị chiến thần hoàng kim, như muốn tru sát tà linh!
Oanh!
Gậy thần như ý thế như chẻ tre, khiến cho hư không vỡ nát, như muốn phá tan thiên địa!
“Côn Tảo Càn Khôn!”
Tề Chiến hét lớn, vung gậy thần đập xuống đỉnh Huyết Sát Kiếm.
Choeng!
Kim khí va chạm bắn ra tia lửa!
Huyết Sát Kiếm run rẩy kịch liệt, như bị thần nhạc Thái Cổ áp chế, khiến cho thân thể Huỳnh Hoặc Điện Chủ rung lên dữ dội.
Oanh!
Huỳnh Hoặc Điện Chủ bị đánh bay ra ngoài, ngay cả Huyết Sát Kiếm cũng không còn sáng như ban đầu nữa, dường như đã mất đi linh tính!
Chênh lệch giữa cực phẩm thánh khí và đại thánh khí quá lớn, không thể so bì.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ nôn ra máu, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.
Tề Chiến bộc phát toàn lực quá cường đại, đã ở mức đỉnh cao trong tầng Chân Thánh ngũ kiếp, khiến cho Huỳnh Hoặc Điện Chủ không thể chống lại.
Thấy một màn này, tất cả mọi người đều kinh ngạc hô lên!
“Quá tốt rồi, có Tề Chiến thủ tịch ở đây, chúng ta nhất định có thể biến nguy thành an!”
“Tề Chiến thủ tịch uy vũ, đánh chết đám con non Tà Linh này đi!”
“Tề Chiến thủ tịch, cố lên, chơi chết lão đi!”
…
Từ An tràn đầy phấn chấn, tình cảnh hiện tại đã khiến bọn họ tuyệt vọng.
Nhưng Tề Chiến lại ra tay, trấn áp được Chân thánh ngũ kiếp Huỳnh Hoặc Điện Chủ.
Giống như ánh rạng đông trong đêm tối, cho bọn họ thấy được hy vọng!
Cả đám người nhảy cẫng lên hoan hô, chờ mong Tề Chiến có thể trấn áp Huỳnh Hoặc Điện Chủ triệt để.
Tề Chiến cười xán lạn, nhìn Huỳnh Hoặc Điện CHủ: “Thực lực của ngươi chỉ có vậy thôi sao?”
“Lão Tề ta đánh còn chưa kịp nóng tay nữa!”
“Con non Tà Linh, còn không mau giải khai trận pháp!”
Dứt lời, Tề Chiến lại lần nữa xông lên, tấn công Huỳnh Hoặc Điện Chủ!
Cảm nhận được uy hiếp của tử vong tới gần, sắc mặt Huỳnh Hoặc Điện Chủ tái mét.
Lão hô lớn: “Thánh Quân cứu ta!”
…
Đúng luc này, từ sâu trong Huỳnh Hoặc Điện tản ra thần uy mênh mông.
Khí tức này phn ra ngoài đã chấn rung thiên địa!
Một vòng quang mang từ trong điện bắn ra, chói lòa nhức mát, giống như lưu tinh rơi xuống, xẹt qua chân trời!
Oanh!
Chớp mắt, ánh lửa bắn lên gậy thần như ý, bật Tề Chiến bay ra ngoài.
Tề Chiến lùi lại, dẫm nát mấy trăm dặm hư không mới dừng lại được.
Hai tay y run lên, hồ khẩu rạn nứt, ánh mắt tràn đầy kiêng kỵ.
“Là ai ở nơi đó giả thần già quỷ?”
“Lại dám đánh lén Tề gia gia của ngươi?”
Oanh!
Tà uy bạo tán!
Một bóng người đột nhiên xuất hiện.
Lão dạo bước giữa hư không, không gian xung quanh vỡ nát tan tành.
Đó là một lão giả, mặc trường bào đỏ như lừa, còn có tà hỏa đỏ thắm lượn lờ.
Tà hỏa lượn lờ quanh thân lão đốt cháy hư không thành hư vô, khí tức vô cùng kinh khủng.
Khí tức mênh mông quét sạch bát phương. Mọi người cảm giác như bị thần sơn từ thời Thái Cổ nện vào ngực, không thở ổi.
Thực lực của người này quá kinh khủng!
Ngay cả Thánh giả cũng nhịn không nổi mà toàn thân nhũn ra, thiếu chút nữa là tê dại ngã xuống đất.
Mà những người có tu vi khá thấp đã bị cỗ khí tức này dọa cho ngất đi.
Từ An mặt xám như tro, không ngừng thì thào lẩm bẩm: “Không ngờ Tà Linh Giáo lại có người mạnh như thế…”
“Lần này chết chắc rồi!”
“Là Thánh Quân, là uy áp cấp Thánh Quân!”
“Dù Tề Chiến thủ tịch có mạnh hơn cũng không có khả năng thắng nổi Thánh Quân.”
Người này vừa xuất hiện đã khiến cho hy vọng vừa dâng lên của mọi người vỡ vụn.
…
Huỳnh Hoặc Điện Chủ mừng rỡ hớn hở gọi: “Tà Hỏa Thánh Quân, mau tru sát tên nhãi này đi.”
“Y chính là thủ tịch của Tắc Hạ Yêu Viện!”
“Giết y, cả Đại Hoang Tiên Triều cũng phải đau lòng!”
Ánh mắt của Huỳnh Hoặc Điện Chủ vô cùng tàn ngược, thua trong tay Tề Chiến khiến lão vô cùng uất ức nhục nhã!
Nếu không phải có Tà Hỏa Thánh Quân ở đây, nói không chừng lão đã tắm máu ở đây rồi.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ oán hận Tề Chiến cực sâu, chỉ hận không thể chém giết y tại chỗ.
Tà Hỏa Thánh Quân chỉ hừ lạnh nói: “Phế vật, chút chuyện này cũng làm không được.”
“Lại còn muốn bổn Thánh xuất mã?”
Trận huyết tế thành Đông Hải này là do Tà Hỏa Thánh Quân đứng sau điều khiển.
Không ngờ Huỳnh Hoặc Điện Chủ không chỉ làm hỏng mọi chuyện mà còn thua trong tay một tên tiểu bối. Quả thực là mất hết mặt mũi Thánh Linh Giáo mà!
Nghe Tà Hỏa Thánh Quân răn dạy, Huỳnh Hoặc Điện Chủ rụt rụt cổ, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Lão chỉ là Điện chủ của ba mươi sáu điện trong Tà Linh Giáo, mà Tà Hỏa Thánh Quân lại là trưởng lão của Tà Linh Giáo.
Dù là thực lực hay địa vị, Huỳnh Hoặc Điện Chủ đều kém Tà Hỏa Thánh Quân xa tít tắp.
Cho dù có bị Tà Hỏa Thánh Quân răn dạy, lão cũng không dám bất mãn tí nào.
Lão chỉ có thể dốc hết oán hận đổ lên đầu Tề Chiến.
Nếu không vì y ra tay, làm sao kế hoạch mà Thánh Linh Giáo đã chuẩn bị nhiều năm có thể loạn lên như vậy được?
Tề Chiến nắm chặt thần côn trong tay, hỏi: “Tà Linh Điện: Tà Hỏa Thánh Quân?”
Tên tuổi vị này tương đối lớn!
Bảy vị trưởng lão của Tà Linh Giáo đều là cường giả cấp Thánh Quân.
Tà Hỏa Thánh Quân là một vị Thánh Quân bảy kiếp, thực lực vô cùng cường đại!
Nhìn thấy Tà Hỏa Thánh Quân, sắc mặt Tề Chiến đanh lại nghiêm trọng, như lâm đại địch.
Chương 860: Vừa định lập đoàn, người đã hết! (4)
Không ngờ trong hang ổ Tà Linh Giáo còn giấu lão gia hỏa này!
Tồn tại bực này đã vượt quá khả năng của y, rất khó!
Tà Hỏa Thánh Quân liếc nhìn Tề Chiến, điềm nhiên nói: “Lại là một con khỉ nhỏ!”
“Nghe nói óc của Kim Tinh Hỏa Viên Tộc là vật đại bổ!”
“Hôm nay bổ Thánh muốn nhấm nháp thưởng thức một chút!”
Khuôn mặt của Tà Hỏa Thánh Quân thực dữ tợn, lão liếm liếm khóe môi.
Khuôn mặt tà ác kia dọa cho người khác muốn nứt cả tim gan.
Tề Chiến lửa giận ngút trời, nắm chặt gậy thần như ý trong tay, đột nhiên đập thẳng tới Tà Hỏa Thánh Quân.
Cho dù biết rõ mình không thể địch lại, y vẫn không nhịn được mà chửi ầm lên.
“Ăn đòn này!”
“Gia gia đập nát cái đầu chó của ngươi!”
Tề Chiến vung thần côn trong tay, thi triển Như Ý Côn PHáp, diễn hóa ra hư ảnh vạn trượng, chấn vỡ thiên địa!
Chỉ trong chớp mắt, thiên khung bị côn ảnh bao bọc khắp nơi, uy thế kinh thiên động địa.
Ánh mắt Huỳnh Hoặc Điện Chủ vô cùng kinh hãi, lão có thể cảm nhận được một đòn này khủng bố tới mức nào, trúng đòn này, lão bị thương nặng là cái chắc!
Vậy mà sắc mặt Tà Hỏa Thánh Quân chỉ đầy khinh thường và nhạo báng, hừ lạnh nói: “Muốn chết!”
Lão phóng lên tận trời, tà hỏa quanh thân bộc phát thành một kiện chiến giáp cực kỳ cường đạo bao trùm toàn thân.
Đó chính là đại thánh binh – Tà Nguyên Liệt Diễm Giáp.
Tà hỏa dâng trào hóa thành một màn lửa liệt diễm, sừng sững chắn trước mặt lão.
Oanh!
Tiếng vang chấn động.
Gậy thần như ý đánh lên Tà Nguyên Liệt Diễm Giáp nhưng không phá nổi nó.
“Lại ăn một gậy của lão Tề ta!”
Tề Chiến lại nện từng côn xuống vù vù.
Tà Nguyên Liệt Diễm Giáp bị nện cho lửa bẳn tung tóe, rung lên bần bật.
Nhưng Tà Hỏa Thánh Quân vẫn sừng sững bất động, không hề bị công kích rung chuyển mảy may!
“Cái gì?”
Tề Chiến trợn tròn hai mắt. Y đã dốc toàn lực mà đánh, vậy mà vẫn không phá nổi tầng phòng ngự của Tà Hỏa Thánh Quân?
“Tiểu tử, đánh xong chưa?”
“Đánh xong thì tới ta!”
Tà Hỏa Thánh Quân nhe răng cười, mười hai đạo hàn mang bắn ra.
Cỗ khí tức kia cực kỳ kinh khủng, uy thế không hề thua kém đại thánh binh, nhắm Tề Chiến mà đánh thẳng.
“Còn có đại thánh binh sao?”
“Lão gia hỏa nhà ngươi thật vô đức, dám đánh lén gia gia ngươi!”
Tề Chiến kinh hãi, hào quang quanh thân rực rỡ hơn, chiến giáp hoàng kim thôi phát muốn ngăn cản một đòn này!
Nhưng thay vào đó, chiên giáp hoàng kim đã vỡ vụn, hoàn toàn hỏng rồi!
Tề Chiến cũng bị đánh bay, đập ầm ầm xuống đất.
Phụt!
Tề Chiến nhổ ra một ngụm máu tươi, y đã bị thương không nhẹ.
Mặc dù y có chiến lực cường đại, nhưng so với Thánh Quân bảy kiếp thì vẫn chênh lệch quá lớn.
Huống chi, Tà Hỏa Thánh Quân còn sử dụng cả đại thánh binh, uy năng lại càng kinh khủng.
Đây chính là đại thánh châm XÍch Hỏa Phần Thánh Châm của Tà Hỏa Thánh Quân, tổng cộng có ba mươi sáu châm, uy năng của mỗi một châm không thua gì thánh khí.
Ba mươi sáu châm liên hợp lại, uy năng lại càng khủng bố hơn!
Nếu không phải nhờ có chiến giáp hoàng kim, một đòn nây đủ để xuyên qua cả Tề Chiến, bị thương nặng là cái chắc.
Thấy Tề Chiến bị đánh bại, tu sĩ thành Đông Hải cũng không nhịn được mà run rẩy.
Tất cả mọi người đều hoảng sợ nói: “Ngay cả Tề Chiến thủ tịch cũng bị đánh bại sao?”
“Suýt nữa là đập phát chết luôn sao?”
“Vậy chẳng phải chúng ta chết chắc rồi sao?”
“Trời cao ơi, đất dày ơi, có ai tới cứu chúng tôi không?”
Tề Chiến bại trận đã đoạt tuyệt tia hy vọng cuối cùng của bọn họ, khiến cho bọn họ vô cùng bi thiết.
…
Tà Hỏa Thánh Quân thong thả bước tói, ánh mắt lạnh lẽo, cười gằn nói: “Có thể chết dưới XÍch Hỏa Phần Thánh Châm, coi như cũng là vinh hạnh của ngươi!”
“Đi chết đi!”
Lão lại ra tay một lần nữa, hai mươi bốn cây Xích Hỏa Thần Thánh Châm ầm ầm nổ vang bắn ra, khiến cho đất dày cũng nứt, hư không mấy ngàn dặm vuông xung quanh đều bị chôn vùi thành bột mịn.
Một đòn này, đủ để giết Tề Chiến.
Sắc mặt Tề Chiến tái đi, ánh mắt lộ ra một tia giãy dụa.
Y móc ra một tấm bùa chú được vẽ kín bằng những hình vẽ thần bí, ẩn chứa sức mạnh hư không cường đại.
Đây chính là tấm phù đại na di mà Hoang Thạch Đế Quân ban cho y, có thể di động trong vòng mấy chục dặm chỉ trong nháy mắt.
Có thể nói, đây tuyệt đối là một món thần khí bảo mệnh.
Đối mặt với Thánh Quân bảy kiếp hoàn toàn không có phần thắng, Tề Chiến chỉ có hteer dựa vào tấm phù này để thoát thân.
Nhưng vì lo lắng cho tu sĩ thành Đông Hải, trong lòng Tề Chiến hơi do dự một chớp mắt.
Chỉ trong khoảng thời gian một chớp mắt ngắn ngủi đó, hai mươi bốn cây Xích Hỏa Phần Thân CHâm đã bay tới trước mặt Tề Chiến.
Nhìn từng đạo lưu quang kia, Tề Chiến vô thức kích hoạt tấm phù.
Đúng lúc này, một cây chùy to tướng từ trong hư không xuyên ra, nện lên Xích Hỏa Phần Thánh Châm.
Cây chùy với sức mạnh xuất sơn hà, đánh bay đám châm kia ra ngoài.
Một vị áo trắng hiển hiện giữa hư không, ngăn trước người Tề Chiến.
Thu lại Hám Thiên Chùy, Thẩm Thiên thở dài nhẹ nhõm.
Mừng quá, cuối cùng lão tử đã gặp được!
Suýt nữa thì đến muộn!
Tới muộn, không phải là Tề Chiến bị Tà Hỏa Thánh Quân chém giết.
Trong cơ duyên, Tề Chiến bị châm xuyên qua cơ thể, phải cứng rắn phá toái hư không thoát đi.
Nếu hắn tới chậm một bước, coi như không đuổi kịp Tề Chiến rồi.
Có điều giờ thì vừa đúng thời cơ. Hắc hắc.
Đủ người rồi, kết team thôi!
…
Thấy Thẩm Thiên, Tề Chiến ngơ ngác hỏi: “Lão đại, sao huynh lại tới đây?”
Tề Chiến không ngờ được Thẩm Thiên sẽ xuất hiện ở nơi này.
Thậm chí còn kịp ra tay cứu hắn một mạng.
Trong lòng Tề Chiến vô cùng cảm động.
Nhưng ngay sau đó, y hơi biến sắc nói: “Lão đại, nơi này có đại trận, chỉ có thể vào mà không thể ra!”
“Còn nữa, lão gia hỏa kia là Thánh Quân bảy kiếp, không thể đánh được!”
“Lão đại, cảm tạ huynh đã bất chấp nguy hiểm tới cứu ta. Huynh đi trước đi!”
Dứt lời, Tề Chiến dán luôn phù đại na di vào sau lưng Thẩm Thiên.
Mỗi lần sử dụng, phù đại na di chỉ có thể na di một người, lúc này Tề Chiến chỉ có thể để Thẩm Thiên rời đi trước.
Phù đại na di tỏa hào quang sáng chói, ẩn chứa sức mạnh hư không mênh mông khó lường.
Chớp mắt đã truyền tống Thẩm Thiên ra ngoài.
Thẩm Thiên rời đi, Tề Chiến thở dài một hơi.
“Lão Tề ta dù có chết cũng không thể để lão đại lâm vào nguy hiểm!”
“Cũng tốt, vốn ta cũng không muốn lâm trận bỏ chạy, hiện giờ sẽ liều mạng cũng những nghiệt chướng này!”
Kim Tinh Hỏa Viên tộc trời sinh hiếu chiến, Tề Chiến có huyết mạch “Đấu Chiến Thánh Viên” thức tỉnh lại càng kiên cường vô cùng.
Bảo y bỏ lại đông đảo tu sĩ ở thành Đông Hải để rời đi, thực sự y hơi khó chịu.
Cũng tốt, hôm nay Tề mỗ sẽ sống chết cùng đám súc sinh này.
Cũng coi như không làm ô uế uy danh tổ tiên Đấu Chiến Đại Đế!
…
Cùng lúc đó, tại một nơi cách thành Đông Hải mấy chục vạn dặm!
Thân hình Thẩm Thiên lẳng lặng hiện ra giữa biển khơi vô tận, toàn thân thẫn thờ ngẩn ngơ.
???
Bổn Thánh tử vất vả bôn tập hàng tỷ vạn dặm chạy đến thành Đông Hải trợ giúp!
Con khỉ nhà ngươi lại đưa luôn lão tử ra khỏi thành!
Ngươi coi lão tử là khỉ để đùa à?
Chơi chết đồng đội!
Chương 861: Người trẻ tuổi, ngươi quá phận rồi (1)
Thành Đông Hải.
Cường giả các tộc đều tràn ngập sự tuyệt vọng.
Thực lực của Tà Linh Giáo quá mạnh, không chỉ có đại trận huyết tế mà còn có cả Thánh Quân tham chiến!
Ngay cả hy vọng cuối cùng là Tề Chiến cũng thua trong tay Tà Hỏa Thánh Quân
Cả đám người lại càng thêm mất lòng tin.
Bọn họ chỉ có thể chờ mong Đại Hoàng Tiên Triều sớm phát hiện biến cố ở thành Đông Hải một chút rồi phái cường giả tới giúp.
Ban đầu Thẩm Thiên xuất hiện đã đem lại cho mọi người vạn phần kinh hỉ.
Nhất là Từ An và mấy Thánh giả, ai nấy đều hớn hở vui mừng ra mặt, cho rằng viện quân tới rồi.
Có thể ngăn cản đòn tấn công của Tà Hỏa Thánh Quân, kiểu gì cũng rất cường đại!
Nhưng chớp mắt, viện binh cường đại này đã bị Tề Chiến truyền tống ra ngoài.
Cả đám người điên cuồng run rẩy khóe miệng.
Ngài không biết chúng ta sắp chết rồi sao?
Bực cường đại này mà ngài nói đưa đi là đưa đi sao?
Chết chắc rồi!
Vẻ mặt ai nấy đều đắng chát, nhận định hôm nay sẽ chết tại đây rồi.
…
Bên kia, Huỳnh Hoặc Điện Chủ giật mình kêu lên!
Thậm chí lão còn cho rằng mọi chuyện đã bị lộ, Đại Hoang Tiên Triều đã phái cường giả đến vây quét.
Nhưng sau đó, lão thở dài một hơi.
Người kia vừa xuất hiện liền chạy, chắc hẳn cũng không phải hạng cường đại gì, căn bản không đáng sợ!
Huỳnh Hoặc Điện Chủ âm lãnh cười nhạo: “Con khỉ sắp chết nhà ngươi còn muốn cứu người sao?”
“Có bảo vật này lại không tự dùng, thật đúng là tình thâm nghĩa trọng mà!”
“Chí bảo đã dùng, lần ngày xem ngươi trốn thế nào?”
Nơi này đã được bố trí đại trận kinh thiên, không ai có thể rời đi.
Tiểu tử vừa xuất hiện kia phá toái hư không thoát được ra ngoài.
Hiển nhiên đã dùng tới một loại chí bảo nào đó có thể xuyên thẳng qua hư không.
Loại bảo vật này cực kỳ trân quý, vô cùng ít ỏi.
Chắc hẳn trên người Tề Chiến không có món thứ hai!
Con khỉ này chết chắc rồi!
Vừa nghĩ đến việc có thể giết chết Tề Chiến ở đây, ánh mắt Huỳnh Hoặc Điện Chủ đã vô cùng tàn ngược, cười lạnh không thôi.
Tề Chiến khinh thường hừ lạnh nói: “Ngươi đang dạy gia gia làm việc hả?”
“Con non Tà Linh kia, có giỏi thỉ đơn đấu, xem gia gia có đập nát cái đầu chó của ngươi không?”
Thân có huyết mạch Đấu Chiến Thánh Viên, Tề Chiến vốn đã hiếu chiến, không sợ bất kỳ kẻ nào.
Cho dù là Chân Thánh bảy kiếp, y cũng dám đánh thử một trận.
Đương nhiên, thử một chút là chết.
Thể loại bại tướng dưới tay như Huỳnh Hoặc Điện Chủ, căn bản Tề Chiến không thèm để vào mắt.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ hừ lạnh, nói: “Chẳng lẽ ta sợ ngươi!”
Có Tà Hỏa Thánh Quân tọa trấn, Huỳnh Hoặc Điện Chủ căn bản không sợ Tề Chiến.
Mặc dù chiến lực của Huỳnh Hoặc Điện Chủ không bằng Tề Chiến nhưng lão cũng không dễ bị giết như thế.
Chỉ cần ngăn cản được Tề Chiến, tới khi Tà Hỏa Thánh Quân tiến lên thì y sẽ chết chắc.
Mà Huỳnh Hoặc Điện Chủ lại muốn cảm thụ khoái cảm ngược sát, để giải mối hận trong lòng mình.
Tà Hỏa Thánh Quân khẽ nói: “Đừng nói nhảm, mau giải quyết tiểu tử này đi, tránh xuất hiện biến cố.”
Tà hỏa toàn thân lão rung chuyển.
Khí tức tà ác bùng cháy, tràn đầy khát máu và cuồng bạo.
Tà Hỏa Thánh Quân không muốn lãng phí thời gian, tránh xuất hiện biến cố.
Dù sao, chuyện vừa rồi cũng khiến lão giật nảy cả mình.
Tà Hỏa Thánh Quân biết rõ sức mạnh của mình khủng bố tới mức nào.
Với tu vi Chân Thánh bảy kiếp của lão, Xích Hỏa Phần Thánh Châm được thôi động nên uy mãnh vô tận, có thể dễ dàng giết gọn Chanh Thánh.
Nhưng đòn vừa rồi lại bị một cây búa lớn đập bay.
Tà Hỏa Thánh Quân cảm nhận được khí tức cường hãn của cây búa này, đây cũng là một món đại thánh binh!
Có nghĩa chiến lực của thanh niên kia không hề tầm thường, tuyệt đối mạnh hơn Tề Chiến.
Đối thủ cấp bậc này, ngay cả Tà Hỏa Thánh Quân cũng không dám khinh thị.
Cũng may, đối phương có đồng đội heo, ném luôn viện binh ra ngoài.
Nếu không, chưa chắc Tà Hỏa Thánh Quân muốn lấy được thành Đông Hải đã dễ dàng như thế.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ gật đầu cung kính đáp: “Vâng, thưa Thánh Quân.”
Lão nhìn Tề Chiến, ánh mắt điềm nhiên, nói: “Có Thánh Quân ở đây, hôm nay ta sẽ lấy cái đầu khỉ của ngươi đem nấu canh!”
Lão triệu tập pháp lực, chuẩn bị cùng Tà Hỏa Thánh Quân liên thủ tập kích giết Tề Chiến!
Tề Chiến hít sâu một hơi, nắm chắc gậy thần, sắc mặt ngưng trọng.
Lần này chính là nguy cơ sinh tử, ngay chính y cũng không dám chắc chắn có thể rời đi hay không.
Tề Chiến nhe răng trợn mắt nói: “Dù lão Tề ta có chết cũng phải chém được một miếng thịt của các ngươi!”
“Con non Tà Linh, có gan thì lên đi!”
Khí tức trong cơ thể y bộc phát ầm ầm, hào quang sáng chói bao phủ toàn thân, khí tức lại càng cuồng bạo.
Gậy thần như ý tỏa ra thần uy dập dờn mênh mông, như tru thiên, muốn trấn áp thương sinh!
Tề Chiến quyết định liều mạng, có chết cũng không cho Tà Linh Giáo được quả ngọt!
Huỳnh Hoặc Điện Chủ cười gằn nói: “Đi chết đi!”
Lão ra tay trước, dốc toàn lực tấn công Tề Chiến.
Đúng lúc này, hư không lại vỡ vụn ầm ầm, lộ ra khí tức khủng bố.
Một cỗ kiếm khí kinh diễm tuyệt luân tỏa ra từ trong hư không, cực kỳ kinh khủng.
Một kiếm này kinh diễm vạn cổ tuế nguyệt, tựa như muốn chém đứt thiên địa hoàn vũ!
Trong chốc lát, hư không cũng bị chôn vùi thành hư vô.
Chỉ có một đạo thần mang lóa mắt xẻ ngang thiên địa rơi thẳng xuống!
“Cẩn thận!”
Tà Hỏa Thánh Quân hét lớn một tiếng, con ngươi co rụt lại, giọng nói cực kỳ nghiêm trọng.
Cố khí tức kia quá kinh khủng, khiến cho tim lão cũng phải đập nhanh.
Huỳnh Hoặc Điện Chủ hơi ngẩn ra, hơi nghi hoặc.
Nhưng chờ lão quay người lại, chỉ thấy quang mang chói lọi vắt ngang bổ tối.