Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 290



Phụt!

Máu tươi ba thước!

Một cái đầu lâu bay lên tận trời, máu tuôn ra vọt thẳng tới tầng mây.

Đầu lâu vẫn đang bay giữa không trung, ánh mắt của nó tràn đầy không thể tin.

Chỉ một kiếm, đã chém bay đầu Huỳnh Hoặc Điện Chủ!

Nhưng sau đó, một đạo u quang từ bên trong đầu của Huỳnh Hoặc Điện Chủ bắn ra.

Đó chính là nguyên thần của lão, lúc này đang vô cùng sợ hãi muốn bỏ chạy.

Mặc dù nhục thân đã vong, nhưng nguyên thần chưa diệt còn có thể đoạt xá trùng sinh, có thể quay lại đỉnh phong!

Huỳnh Hoặc Điện Chủ thân là Chân Thánh ngũ kiếp, đương nhiên không muốn cứ thế mà chết đi.

Nhưng kiếm khí vẫn bay múa khắp nơi không dứt, kiếm ý kinh khủng như biển kiếm lật úp, bắn ra vô số kiếm quang thật đáng sợ.

Nguyên thần của Huỳnh Hoặc Điện Chủ vừa chạm vào kiếm quang đã bị xoắn nát hoàn toàn.

Thậm chí, ngay cả nhục thể của lão cũng bị đạo kiếm quang này quấy thành một đống thịt nát, chết đến mức không thể chết thêm!

Một màn này khiến cho mọi người đều sững sờ tại chỗ!

Thành Đông Hải to lớn như vậy mà lặng ngắt như tờ.

Trong lòng mọi người chấn động, ánh mắt tràn đầy hãi nhiên!

Đường đường Chân Thánh ngũ kiếp, Điện chủ Tà Linh Giáo, lại bị đập phát chết luôn?

Rốt cuộc là ai mà có chiến lực như vậy?

“Chẳng lẽ có cường giả giáng lâm!”

“Viện quân tới!”

“Cuối cùng chúng ta cũng được cứu rồi!”

Có thể giết gọn Chân Thánh ngũ kiếp chỉ trong giây lát, chắc chắn là cao thủ cực kỳ cường đại rồi.

Có người này tọa trấn ở thành Đông Hải, không chừng bọn họ có thể tránh thoát được kiếp này mà sống sót.



Thân thể Tà Hỏa Thánh Quân rung lên, ánh mắt ngưng trọng.

Đạo kiếm quang này quá kinh khủng, có thể giết gọn cả Chân THánh ngũ kiếp.

Huỳnh Hoặc Điện Chủ đó nào phải củ cải trắng bên đường!

Đó là một vị Chân Thánh ngũ kiếp đó!

Cứ như vậy mà chết rồi sao?

Một kiếm kia là ai chém?

Không phải có Thánh Quân của Đại Hoang Tiên Triều đuổi tới chứ?

Tà Hỏa Thánh Quân ngưng thần dò xét tứ phía muốn tìm ra người vừa ra tay.

Hư không vặn vẹo, một nam tử áo trắng đi tới, trong tay còn cầm một thanh trường kiếm thánh khí màu tím.

Trường kiếm tỏa ra ánh sáng lạnh thấu xương, trên đó vẫn còn có máu chảy tí tách.

“Là ngươi?”

Con ngươi Tà Hỏa Thánh Quân hơi co rút lại, không ngờ người này vẫn còn ở đây.

Tề Chiến lại càng không hiểu: “Thẩm Thiên lão đại, sao huynh còn ở đây?”

Y sững sờ. Rõ ràng vừa rồi mình đã dùng phù đại na di đưa lão đại ra ngoài rồi mà!

Sao lại về rồi?

Chẳng lẽ thực lực của lão đại khủng bố như vậy sao Có thể chạy được mấy chục vạn tới đây chỉ trong mấy phú?

Không phải đâu. Không phải đâu. Không phải đâu.

Nhanh như vậy sao?

Tề Chiến gãi gãi đầu, nghĩ mãi mà không hiểu nổi.

Dường như nhìn ra được suy nghĩ của Tề Chiến, khóe miệng Thẩm Thiên hơi run rẩy.

Đương nhiên không phải!

Chớp mắt đi vạn dặm, tưởng bổn Thánh tử bật hack thật hả?

Có được thực lực đó, bổn Thánh Tử đã một tay chụp chết đám con non Tà Linh này rồi!

Thẩm Thiên bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Phù đại na di hết hạn rồi, không truyền tống ta ra ngoài được!”

Trong lòng hắn thầm cười khổ: “Con khỉ này vẫn rất trượng nghĩa.”

Thẩm Thiên biết Tề Chiến nghĩ gì. Bởi vì thành Đông Hải đã luân hãm, lại thêm Tà Hỏa Thánh Quân đem lại uy hiếp cực lớn.

Tề Chiến lo lắng toàn quân bị diệt, bèn dùng phù đại na di cho mình thoát đi trước.

Nhưng hình như tiểu tử này còn chưa hiểu rõ tình huống!

Bổn Thánh tử đi rồi, tiểu tử ngươi phải làm sao?

Còn định ở lại đây nữa, không chừng tiểu tử ngươi sẽ chết đó!

Tề Chiến: “…”

Lần này, Tề Chiến lại càng ngơ ngẩn.

Phù lục Hoang Thạch Đế Quân ban cho còn có hết hạn sao?

Đế Quân cho ta hàng giả? Lừa ta sao?

Mặc dù khó có thể tin, nhưng y chỉ có thể chấp nhận.

Ngoài ra, hình như không có lý do gì có thể giải thích được.



Mà Tề Chiến cũng kịp phản ứng, vội vàng đi tới bên cạnh Thẩm Thiên nói: “Lão đại, xin lỗi!”

“Lần này là ta hại huynh.”

“Cho dù chết, ta cũng sẽ chết trước huynh!”

Mặc dù Thẩm Thiên đã giết được Huỳnh Hoặc Điện Chủ nhưng nguy cơ vẫn không được giải trừ.

Uy hiếp lớn nhất của Tà Linh Giáo là tới từ Tà Hỏa Thánh Quân bảy kiếp kia!

Có thể giết được Huỳnh Hoặc Điện Chủ chưa chắc đã là đối thủ của Tà Hỏa.

Chênh lệch thực lực của Thánh Quân và Chân Thánh thực sự quá lớn!



Tà Hỏa Thánh Quân kịp phản ứng lại, phát hiện không phải Thánh Quân của Đại Hoang Tiên Triều giang lâm, lập tức thầm thở phào một hơi.

Sắc mặt lão vô cùng dữ tợn: “Nếu vừa rồi ngươi đánh lén ta, quả thực bổn tọa chưa chắc đã có thể tự vệ an toàn.”

“Nhưng hiện giờ, các ngươi hoàn toàn không có cơ hội nữa.”

Một tên tiểu bối lại có được sức chiến đấu cỡ này, không chỉ ngăn cản được đại thánh binh mà còn có thể giết được Huỳnh Hoặc Điện Chủ.

Nếu để hắn tiếp tục trưởng thành, sẽ có uy hiếp lớn với Thánh Linh Giáo.

Hôm nay bổn Thánh tử nhất định phải giết thằng nhãi này ở đây!

Nghĩ vậy, Tà Hỏa Thánh Quân dạo bước tiến tới, tà hỏa dâng trào, sát ý lăng nhiên!

Đây là Chân Thánh thất kiếp, khi đã dốc toàn lực xuất thủ, khí tức cực kỳ kinh khủng.

Tà hỏa quỷ dị che khuất bầu trời, bao phủ cả bọn họ, không để lại một tia cơ hội nào có thể thoát đi.

Thẩm Thiên cau mày lại, cảm thấy não mình hơi đau.

Hắn chưa từng đánh với đối thủ kiểu Thánh Quân thất kiếp này, nói thật là không tự tin.

Hắn thở dài nói: “Nếu không phải cỗ thân thể kia đã bị truyền tống đi, việc cực khổ này cũng sẽ không rơi tới thân Thẩm mỗ.”

Nhưng Thẩm Thiên cũng không từ bỏ, tế ra một đống lớn Thánh khí phòng ngự cho mình.

Từng kiện Thánh khí bay ra, có hình chuông, có hình đỉnh, còn có hình kính, đều là THánh khí phòng ngự.

Không chỉ như vậy, Thẩm Thiên lại tế ra một đống lớn Thánh khí loại tấn công.



Chương 863: Người trẻ tuổi, ngươi quá phận rồi (3)

Đó đều là Thánh khí hình kiếm, hình đao, hình búa, hình chùy, tỏa hào quang như mặt trời cháy bỏng, sáng lóa chói mắt.

Một đống lớn Thánh khí lơ lửng giữa không trung, tản mát ra thánh uy cường đại như muốn trấn áp thiên địa.

Mặc dù số Thánh khí này không bằng đại Thánh khí, nhưng được cái là nhiều.

Số lượng thay đổi chất lượng!

Lúc này, trong lòng Thẩm Thiên cũng yên tâm hơn một chút!

“Ngươi có nhiều Thánh khí như vậy sao?”

Thấy một đống Thánh khí bày ra trước mặt Thẩm Thiên, ánh mắt Tà Hỏa Thánh Quân lộ ra vẻ tham lam.

Thánh khí có giá trị cực cao, đến Thánh Nhân cũng phải động tâm.

Tuy Tà Hỏa Thánh Quân đã có hai món đại Thánh binh, nhưng vẫn rất quan tâm tới Thánh khí.

Dù lão không dùng được cũng có thể đem đi trao đổi tài nguyên tu luyện, hoặc để tăng cường thực lực cho thủ hạ.

Không ngờ đi một chuyến này không những có thể chém giết thiên kiêu Tắc Hạ còn có thể tiện tay thu được một đống lớn Thánh khí, một công đôi việc tốt.

Tà Hỏa Thánh Quân tỏa ra sát ý càng mãnh liệt hơn, cười lạnh nói: “Tiểu tử ngươi nhiều Thánh khí thì sao?”

“Ngươi có thể sử dụng được sao?”

“Chẳng lẽ ngươi có tới mấy chục đôi tay chân?”

Thánh khí cần có pháp lực cường đại chèo chống mới có thể thôi phát.

Huống chi, muốn điều khiển Thánh khí cũng cần hao phí tâm thần, nào phải càng nhiều càng tốt đâu.

Nghe Tà Hỏa Thánh Quân trào phúng như vậy, Thẩm Thiên cười nhạo: “Thật ngại quá, bổn THánh tử có thật đấy.”

Dứt lời, hắn liền thôi động chương cấm kỵ trong Hoang Cổ Đế Kinh: Tự Hóa Thương Sinh.

Trong chốc lát, quang mang rực rỡ, thần hi quanh thân Thẩm Thiên tỏa sáng, lượn lờ chói lóa, dường như mở ra một mảnh thiên địa mới.

Hào quang vô tận sáng chói mắt, chiếu rọi đất trời, bộc phát ra khí tràng cường đại.

Lần lượt từng cái bóng đi ra từ sau lưng Thẩm Thiên, mỗi người đều giống hệt như hắn, khí tức cũng cực kỳ cường đại!

Chín phân thân cùng nhau xuất hiện, chia ra cầm lấy hai kiện Thánh khí, một công một thủ, giằng co với tà hỏa.

“Ta chết đây, có thật sao?”

Tà Hỏa Thánh Quân ngẩn tò te. Lão không ngờ nổi Thẩm Thiên lại tinh thông thuật phân thân.

Mà còn có thể triệu hồi ra nhiều phân thân như thế!

Nên nhớ, sau khi đạt tới cảnh giới Hóa Thần, tu sĩ có thể luyện chế nguyên thần thành hóa thân ngoài thân.

Nhưng đại đa số tu sĩ cảnh giới Hóa Thần cũng chỉ có một bộ hóa thân mà thôi!

Mà thực lực hóa thân ngoài thân lại kém xa tít tắp bản thể!

Mặc dù có một số công pháp đặc biệt có thể hóa thêm ra vài phân thân.

Tỷ như Vô Sinh Pháp Vương của Tà Linh Giáo, thông qua tu luyện ba thế thân.

Có thể phân ra ba hóa thân lớn là thân quá khứ, thân hiện tại, thân tương lai.

Nhưng tối đa cũng chỉ có ba phân thân, mà còn phải tiêu hao rất nhiều bảo vật!

Thẩm Thiên ở đây lại có tới chín phân thân, cộng thêm bản thể là mười Thẩm Thiên!

Mỗi Thẩm Thiên đều tản mát ra khí thế cường đại đủ để uy hiếp Chân Thánh!

Trò đùa gì thế này!

Thiên đạo mở cửa sau cho ngươi à?

Tâm thần Tà Hỏa Thánh Quân rung động thật lâu vẫn không bình phục!

Tề Chiến cũng ngẩn ngơ thẫn thở, không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt!

Lão đại có thể triệu hồi ra nhiều lão đại như vậy sao?

Kinh khủng vậy cơ à!

Cũng may khi ở Học Cung mình không đắc tội với lão đại.

Nếu không, bị mười lão đại ôm chùy đập…. nghĩ thôi cũng thấy đầu kêu ong ong.



Mười Thảm Thiên đứng xung quanh Tà Hỏa Thánh Quân thành một vòng vây lấy lão.

Hắn hô lớn: “Các huynh đệ, đánh cho ta!”

Dứt lời, mười Thẩm Thiên cùng tế ra Thánh khí, thôi động Đế pháp vô thượng.

Chẳng mấy chốc, dị tượng xuất hiện khắp nơi, xuyên qua hoàn vũ, chói sáng lòa lòa!

Có dị tượng Long Thần bào hao thiên địa, có dị tượng Phượng Hoàng ngao du cửu thiên, có dị tượng thiên kiếm vắt ngang hư không, có dị tượng lôi đình vô tận tẩy lễ thiên địa…

Vốn Thẩm Thiên đã tu luyện nhiều Đế pháp, cái nào cái nấy đều cực kỳ tinh thông.

Nhưng bình thường hắn chỉ thôi động một loại mà thôi.

Hiện giờ, nhờ Tự Hóa Thương Sinh, hắn phân ra được chín phân thân, đều có được thực lực của bản thể.

Do vậy, mỗi phân thân đều có thể thôi động một loại Đế Kinh một cách hoàn mỹ.

Thực lực của những phân thân này cực kỳ khủng bố!

Mười dị tượng kinh khủng chiếu rọi thiên địa, khiến cho trời đất ảm đạm, nhật nguyệt vô quang!

Ngay cả huyết tế đại trận cũng bị cỗ uy thế này áp chế xuống.

Thấy một màn này, cả đám người ai náy đều phấn chấn: “Được cứu rồi. Được cứu rồi!”

“Cường giả đỉnh cao của Đại Hoang Tiên Triều đã tới rồi!”

“Nhìn cỗ uy thế này, chí ít cũng phải là mười Thánh nhân đỉnh tiêm!”

Trong lòng tất cả mọi người đều dâng lên hy vọng, nhận định rằng viện quân của Đại Hoang Tiên Triều đã tới.

Vì bị ánh lửa che lấp, bọn họ cũng không biết rốt cuộc có bao nhiêu cường giả.

Nhưng xem từ dị tượng thì ít nhất phải có mười vị cường giả Chân Thánh đỉnh tiêm mới có thể thôi phát được.

Mười vị Chân Thánh đỉnh tiêm giáng lâm đủ để nghịch phạt Thánh Quân Tà giáo!

`Cuối cùng bọn họ cũng được cứu rồi!



“Giết!”

Tiếng rống chấn lên tận trời.

Mười Thẩm Thiên cùng tiến lên.

Bọn hắn thôi động Đế kinh ngự động Thánh khí, đập thẳng vào đầu Tà Hỏa Thánh Quân.

Chỉ trong chốc lát, vô tận thần mang tỏa sáng, thần quang sáng chói rọi khắp đất trời, thả ra khí tức mênh mông.

Mười loại Đế kinh phối hợp với Thánh khí, uy năng tuyệt đối kinh khủng!

Tà Hỏa Thánh Quân bị mười Thẩm Thiên vây quanh, bổ từng chùy từng chùy xuống.

Tiếng vang khủng bố như kinh lôi nổ tung, dị tượng kinh khủng quét sạch thiên địa!

Tà Hỏa Thánh Quân bị đánh cho phát ngốc, chỉ có thể thôi động đại thánh khí Tà Nguyên Liệt Diễm Giáp hóa ra tà hỏa vô tận để phòng ngự.

Nhưng dù vậy, lão vẫn bị đánh cho thần quang bạo tán, thân thể chấn động.



Chương 864: Người trẻ tuổi, ngươi quá phận rồi (4)

Toàn thân trên dưới đau đớn kịch liệt, nếu không có đại thánh khí phòng ngự, e rằng lão đã bị nện thành một cục bánh thịt rồi!

Lão tức giận gầm thét điên cuồng: “Tiểu tử, ngươi không biết võ đức!”

“Nhiều người như vậy đi đánh một bổn Thánh!”

“Bổn Thánh khuyên ngươi phải cất bớt cái đuôi đi!”

“Nếu dám đơn đả độc đấu, bổn Thánh nhất định sẽ xé nát nhà ngươi!”

Bị mười Thẩm Thiên vây công, căn bản lão không có lúc nào hoàn thủ được, chỉ có thể cuồng nộ một cách bất lực.

“Lão gia hỏa này còn dám càn rỡ, các huynh đệ đánh lão đến chết cho ta!”

Trong dị tượng vô tận vọng ra tiếng hét lớn, mười Thẩm Thiên cùng nhau thôi động Chân Long Đế Kinh, nhắm thẳng Tà Hỏa Thánh Quân mà đánh!

“Thần Tiêu Đế Kinh” “Trường Sinh Đế Kiếm” “Phượng Thần Đế Kinh” “Thiên Cương Tam Thập Lục Chùy” “Phá Thương Nguyên Chủ” “Ngũ Sắc Thần Quang” “Thái Dương Đế Kinh” “Côn Bằng Đế Kinh” “Định Hải Như Ý Côn” …

Mười loại Đế kinh vô thượng diễn hóa ra pháp tắc vô hạn cùng giết tới.

Chỉ trong chốc lát, hư không bị đánh đến vỡ nát.

Thần quang vô tận bắn ra đè Tà Hỏa Thánh Quân bẹp dưới đất mà điên cuồng chà đạp!

Chỉ trong vòng vài hơi thử, Tà Hỏa Thánh Quân đã bị đánh bầm dập mặt mũi, đánh rụng mất mấy cái răng.

Một màn này đã khiến Tề Chiến hãi hùng khiếp vía, toàn thân con khỉ con đều choáng váng!

Con mẹ nó đây mới là chiến lực thực sự của lão đại!

Ngay cả Thánh Quân bảy kiếp cũng bị đánh như chó, không thể cắn lại lấy một cái.

Quá con mẹ nó mãnh liệt!

Còn Tà Hỏa Thánh Quân , hai mắt đỏ kè, không biết là vì tức điên người hay vì bị đánh cho sắp khóc.

Mẹ nó chứ, bổn thánh chưa từng uất ức nhục nhã thế này.

Tiểu tử ngươi chờ đó, ta sẽ chơi chết ngươi ngay bây giờ!

Tà Hỏa Thánh Quân bị áp chế đến mức nghi ngờ cuộc đời, muốn đưa tin ra ngoài xịn giúp đỡ.

Nhưng làm gì có chuyện Thẩm Thiên cho lão cơ hội.

Tin còn chưa kịp đưa ra, Tà Hỏa Thánh Quân đã bị mấy kiện Thánh khí đánh cho liên tục bại lui.

“Đáng chết!”

Tà Hỏa Thánh Quân rống lên, mặc dù những đòn tấn công này còn chưa đủ giết lão.

Nhưng kẻ địch đông đảo, căn bản lão không có cơ hội phản kích.

Cứ tiếp tục thế này, dù là Thánh Quân cũng sẽ bị đánh nổ.

Nghĩ tới đây, sắc mặt Tà Hỏa Thánh Quân trở nên hung lệ hơn, trực tiếp cho đại thánh binh Xích Hỏa Phần Thánh Châm tự bạo!

Ầm!

Ánh lửa vang trời, thần uy bắn ra bốn phía!

Uy năng của đại thánh binh bị kích phát đến cực hạn, thần năng kinh khủng quét sạch tám phương, khiến cho thiên khung vỡ vụn như sao trời.

Ba mươi sáu cây Xích Hỏa Phần Thánh Châm bay ngang qua như lưu tinh rơi xuống, nhắm thẳng mười Thẩm Thiên mà đánh tới.

Đại thánh khí bị phân tán, đương nhiên uy lực giảm đi nhiều.

Nhưng Tà Hỏa Thánh Quân cũng không muốn giết Thẩm Thiên. Có tới mười Thẩm Thiên lận, giết cũng không hết.

Lão làm vậy chỉ vì muốn kéo dài thời gian!



Thấy Tà Hỏa Thánh Quân lại muốn tự bạo Xích Hỏa Phần Thánh Châm, Thẩm Thiên nổi giận.

Hắn giận dữ hét lên: “Cẩu tặc, lại dám phá hủy pháp bảo của ta?”

Tà Hỏa Thánh Quân: “???”

Lão tử tự bạo đại thánh khí, liên quan gì tới tiểu tử ngươi?

Lão nào biết được Thẩm Thiên đã coi đại thánh khí của Tà Hỏa Thánh Quân làm chiến lợi phẩm của mình.

Há có thể dễ dàng bỏ qua chí bảo như thế bị hủy trước mặt mình?

Mười Thẩm Thiên đồng loạt ra tay, chia ra khống chế ba mươi sáu cây Xích Hỏa Phần Thánh Châm trấn áp nó.

Luân phiên bay lên bay xuống, Tà Hỏa Thánh Quân nhìn thấy mà khóe miệng điên cuồng run rẩy.

Người trẻ tuổi kia quá phận rồi. Nói là đơn đấu xong lại vây công.

Không chỉ vây công, mà còn muốn mưu đồ chí bảo của bổn Thánh!

Khinh người quá đáng!

Thẩm Thiên ngạo nghễ đứng giữa hư không, quanh thân thể tỏa ra thần quang sáng chói, phủ khắp thương khung!

Phía trước hắn, ba mươi sáu viên xích hỏa phần thánh châm như mặt trời chói chang lấp lánh, tản ra khí tức cực kỳ kinh khủng!

Mỗi một châm đều tỏa ra thần uy đáng sợ như muốn hủy thiên diệt địa!

Đây là đại thánh khí, sau khi bộc phát hoàn toàn sẽ có uy năng vô tận, có thể xuyên thủng chân thánh dễ dàng.

Nếu ba mươi sáu cây châm này kết hợp với nhau còn có thể khiến Thánh Quân bị thương nặng.

Nhưng cũng may, hiện giờ Thẩm Thiên không phải chỉ có một mình.

Mà là mười Thẩm Thiên lận!

Mười Thẩm Thiên liên thủ hoàn toàn có thể gánh vác được sức mạnh của xích hỏa phần thánh châm.

Bọn hắn đồng loạt ra tay liên tục đánh ra từng đạo thần năng tập hợp vào xích hỏa phần thánh châm.

Rầm rầm rầm!

Từng tiếng nổ nho nhỏ vang lên.

Cuối cùng ba mươi sáu cây xích hỏa phần thánh châm cũng bị áp chế, không thể tiến thêm được nữa.

Mà uy lực của chúng cũng đang suy yếu không ngừng.

Không bao lâu sau, đại thánh khí này đã hao hết năng lượng, sắp sửa bị lấy đi.

“Mẹ nó chứ, tiểu tử này có thể thu được thật à?”

Thấy đại thánh khí tự bạo cũng không thể làm Thẩm Thiên bị thương, thậm chí còn bị hắn thu lấy.

Trong lòng Tà Hỏa Thánh Quân đang rỉ máu!

Đây chính là đại thánh khí, ngay cả Chân Thánh cũng phải điên cuồng theo đuổi, Thánh Quân chưa chắc đã được chia phần!

Trước kia, để đạt được xích hỏa phần thánh châm, lão đã có cống hiến to lớn cho Tà Linh Giáo mới được Giáo chủ ban thưởng.

Nhưng lão không ngờ nổi, hôm nay, vì đào mệnh, lão đã không tiếc tự bạo đại thánh khí.

Mấu chốt là tự bạo đại thánh khí còn chẳng có tác dụng cái lông gì, không giết nổi đối thủ, chỉ có thể kéo dài một lát.

Lần này đúng là thiệt to rồi!

Tà Hỏa Thánh Quân không nhịn được mà chửi thầm trong bụng.

Đây là biến thái gì vậy?

Không chỉ có thể triệu hoán ra nhiều phân thân mà thực lực còn mạnh đến thế.

Đúng là gặp quỷ rồi!