Cho dù trong lòng đau đớn cỡ nào, Tả Hỏa THánh Quân cũng không thu hồi lại xích hỏa phần thánh châm mà quay đầu bỏ trốn vào hư không.
Lão ta tự bạo đại thánh khí là để ngăn chặn Thẩm Thiên, tìm cơ hội thoát thân.
Nếu cứ tiếp tục ở lại, chờ Thẩm Thiên phản ứng được thì lão ta muốn đi cũng không được.
Dù phải bỏ rqua một món đại thánh khí, Tà Hỏa Thánh Quân cũng không muốn ở lại đi tìm chết!
“Tiểu tử, ngươi chờ đó cho ta, có gan thì đừng có chạy!”
“Hiện giờ bổn Thánh sẽ đi gọi thêm người, sau đó sẽ xử chết ngươi!”
Tốc độ của Tà Hỏa Thánh Quân rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã biến mất tiêu, hoàn toàn trốn vào trong không gian loạn lưu.
Nhưng trước khi đi, lão ta vẫn mắng ầm lên chửi đổng, không có tí phong độ nào của Thánh Quân.
Cũng phải thôi, tâm tính của thằng nhãi này sắp sụp đổ rồi!
Bị mười Thẩm Thiên đánh cho phải dừng lại, còn tổn thất một món đại thánh khí!
Cho dù là Thánh Quân cũng không thể không nổi điên!
Hiện giờ Tà Hỏa Thánh Quân chỉ muốn đi tìm viện quân, kéo những trưởng lão khác của Tà Linh Giáo tới.
Như vậy, không chỉ có thể giết chết Thẩm Thiên, thậm chí còn có thể thu lại xích hỏa phần thánh châm.
Mất một món đại thánh khí khiến cho Tà Hỏa THánh Quân đau lòng sắp nôn ra máu được!
…
Đương nhiên, trong lòng Tà Hỏa Thánh Quân hiểu rất rõ.
Tới khi lão ta liên hệ được các trưởng lão khác tới, nhất định tiếp viện của Đại Hoang Tiên Triều cũng đến.
Muốn tìm về tràng tử không hề dễ.
Nhưng hiểu thì hiểu, dù sao lão ta cũng phải kiếm cho mình cái cớ để dọa người chứ!
Nếu không, ném lại đại thánh khí rồi cứ như vậy mà xám xịt bỏ đi thì quá mất mặt!
…
Thấy màn này, Tề Chiến kinh hãi nói: “Lão đại, lão gia hỏa kia muốn chạy!”
Y không ngờ Tà Hỏa Thánh Quân lại bỏ chạy.
Đây quả thực là chuyện xưa nay chưa từng có.
Có ai từng thấy Thánh Quân bị Thiên Tôn đánh cho chật vật phải bỏ chạy chưa?
Tề Chiến phản ứng lại, vội vàng muốn đuổi theo ngăn lại.
Dù sao cũng là Thánh Quân của Tà Linh Giáo, nếu có thể giết luôn ở đây, nhất định sẽ khiến cho Tà Linh Giáo đại thương nguyên khí.
Nhưng tốc độ của Tà Hỏa Thánh Quân quá nhanh, căn bản Tề Chiến không thể đuổi kịp,
“Lão đại, làm sao bây giờ?”
Mặt mũi Tề Chiến tràn đầy lo lắng, Tà Hỏa Thánh Quân đào tẩu cũng không tính là chuyện lớn.
Dù sao cũng chỉ là một Thánh Quân, không đánh lại được Thẩm Thiên.
Nhưng Tề Chiến lại lo lắng Tà Hòa Thánh Quân đi gọi thêm người, phụ cận còn có các Thánh Quân khác.
Nếu có thêm mấy Thánh Quân nữa đến thì bọn họ chết chắc rồi!
Xem bộ dáng Tà Hỏa Thánh Quân kia, khẳng định là không định từ bỏ đâu!
Thẩm Thiên chỉ lạnh nhạt cười nói: “Không sao, lão ta chạy không thoát được đâu.”
Hắn cũng không để ý tới Tà Hỏa Thánh Quân mà tiếp tục thu phục xích hỏa phần thánh châm.
Từng đạo thần năng đánh vào, món đại thánh khí này đã hao hết năng lượng, ngã xuống đất.
Thẩm Thiên vung tay lên, khẽ nhếch khóe miệng.
Chuyến này không chỉ cứu được Tề Chiến mà còn thu được một món đại thánh khí!
Huyết trảm!
Còn về phần Tà Hỏa Thánh Quân, đương nhiên đã có người đối phó.
…
Tà Hỏa Thánh Quân cấp tốc thuấn di trong hư không loạn lưu, điên cuồng chạy trốn.
Thấy không ai đuổi theo, rốt cuộc lão ta cũng thở dài một hơi.
Cũng chẳng có cách nào khác, thực lực của Thẩm Thiên bày ra thực sự đã dọa lão ta phát sợ.
Đường đường là Thánh Quân, lại bị tiểu bối đánh cho không có sức hoàn thủ, chỉ có thể bỏ chạy trối chết.
Tà Hỏa Thánh Quân cực kỳ ấm ức, nuốt không trôi cơn giận này!
Lão ta đã quyết định, quay về sẽ báo cáo chuyện gia hỏa này cho Pháp Vương Tà Linh Giáo.
Chỉ cần khiến cho Pháp Vương thậm chí là Giáo chủ kiêng kỵ, nhất định có thể giết được Thẩm Thiên!
Có vậy mới có thể xả được cơn tức trong lòng lão ta!
Tà Hỏa THánh Quân thôi động pháp lực cấp tốc di động trong hư không loạn lưu.
Bỗng nhiên phía trước xuất hiện một bóng người cản đường lão ta.
Người kia mặc chiến giáp chói lóa, hào quang chói mắt, pháp tắc phun trào.
Quanh thân còn được tắm trong lôi quang sáng chói, đứng chắp tay quay lưng về phía Tà Hỏa Thánh Quân.
Dường như thân thể hắn hòa cùng một thể với hư không loạn lưu, khí tức vô cùng cường đại!
Thấy một màn này, Tà Hỏa Thánh Quân đột nhiên phanh kít lại, kiêng kỵ nhìn chăm chằm bó người trước mặt.
“Không biết đạo hữu là ai?”
“Vì sao muốn ngăn cản bổn tọa?”
Tà Hỏa Thánh Quân căng thẳng hỏi. Bóng người này nhìn có vẻ cực kỳ không tầm thường, chắc hẳn cũng không phải hạng tầm thường.
Bóng người kia quay lại, nhoẻn cười nói: “Có kinh hỉ không? Có bất ngờ không?”
Hai con ngươi Tà Hỏa Thánh Quân co rút lại, sắc mặt tràn đầy sợ hãi, hỏi: “Tại sao lại là ngươi?”
“Không thể nào!”:
“Sao ngươi lại ở đây?”
“Chẳng lẽ còn có phân thân nữa?”
Tà Hỏa Thánh Quân mộng rồi. Lão ta vừa mới bỏ chạy khỏi Thẩm Thiên mà.
Kết quả, Thẩm Thiên lại xuất hiện trước mặt lão ta.
Làm sao có thể!
Lúc trước lão ta đã nhìn cực kỳ rõ ràng chín phân thân mà Thẩm Thiên triệu hồi ra đều đang chống cự lại xích hỏa phần thánh châm.
Sao lại có một phân thân đuổi theo mình, còn chặn đường mình thế này?
Tà Hỏa Thánh Quân nhìn tứ phía, phát hiện ra chì có một Thẩm Thiên, dường như các phân thân khác không đến.
Lão ta buông lỏng một hơi, cảm xúc cũng bình tĩnh lại.
Dọa cho lão tử nhảy dựng lên!
Bổn thánh còn tưởng tiểu tử kia như âm hồn bất tán mang theo chín phân thân đuổi tới.
Thì ra chỉ có một cái!
…
Ánh mắt Tà Hỏa Thánh Quân tàn ngược, hừ lạnh nói: “Tiểu tử ngươi thật can đảm, dám một mình đuổi tới.”
“Bổn thánh muốn ngươi biết rằng không thể phạm vào uy của Thánh Quân.”
Tà Hỏa Thánh Quân nhe răng cười!
Mặc dù lão ta không đánh lại được mười Thẩm Thiên nhưng đối phó với một Thẩm Thiên thì dễ như trở bàn tay.
Chương 866: Chẳng lẽ phân thân của ngươi còn có thể phân thân? (1)
Lão ta muốn xé rách phân thân này của Thẩm Thiên một cách triệt để, để giải mối hận trong lòng!
Nhìn thấy Tà Hỏa Thánh Quân, nụ cười trên mặt Thẩm Thiên càng thêm xán lạn.
Ngược lại Thẩm Thiên không ngờ lão gia hỏa này lại bỏ chạy đúng theo hướng mình tới.
Quả thực là tìm được chẳng tốn chút công!
Thẩm Thiên lắc đầu, lạnh nhạt nói: “Xem ra vận khí của lão gia hỏa này không tốt lám!”
Đã đưa tới cửa rồi, Thẩm Thiên không có lý do gì thả cho lão ta đi.
Tà Hỏa Thánh Quân nổi giận. Lão ta lại bị một Thẩm Thiên khinh thị.
“Cuồng vọng. Chỉ là một phân thân mà dám ngăn cản bổn Thánh.”
“Chẳng lẽ ngươi còn có thể phân thân hay sao?”
“Chết!”
Tà Hỏa THánh Quân nổi giận gầm lên một tiếng, thôi động tà hỏa phóng tới Thẩm Thiên.
Thẩm Thiên cười nhạo: “Ngươi thực thông minh. Đoán trúng rồi!”
Hắn trực tiếp thôi động pháp quyết, phong cấm luôn mảnh hư không này.
Sau đó, pháp quyết trong tay Thẩm Thiên lại biến hóa. Sau lưng hắn xuất hiện một động thiên nhàn nhạt.
Động thiên rộng rãi, mơ mịt lượn lờ, như một mảnh thiên địa vừa được mở ra.
Thấy một màn này, Tà Hỏa Thánh Quân đột nhiên dừng chân lại, sắc mặt tràn đầy ngờ vực, dường như lão ta không tin nổi vào hai mắt mình.
Bởi vì mới cách đây không lâu lão ta vừa được chứng kiến màn này.
Thủ đoạn này đương nhiên là từ hóa thương sinh.
Từ sau lưng Thẩm Thiên, chín bóng người bước ra, khí tức còn kinh khủng hơn cả nhóm trước đó.
Mười Thẩm Thiên sừng sững giữa hư không, thế cục giống y như lúc trước.
Tà Hỏa Thánh Quân sững sờ chứng kiến màn này, kinh hãi nghẹn ngào: “Không… không thể nào!”
“Phân thân làm sao có thể phân thân nữa?”
Khóe miệng Tà Hỏa Thánh Quân điên cuồng run rẩy.
Tiểu tử ngươi triệu hồi một lần ra chín phân thân còn chưa tính.
Bổn Thánh cũng chịu đi, không chừng ngươi đã luyện được công pháp kinh thế hãi tục nào đó.
Nhưng phân thân còn có thể phân thân nữa sao?
Đùa cái gì thế này?
Ngươi bug thiên đạo à?
Cảm xúc của Tà Hỏa Thánh Quân sắp sụp đổ rồi. Thật vất vả lão ta mới thoát khỏi THẩm Thiên vây công.
Kết quả, bây giờ lại xuất hiện mười Thẩm Thiên nữa?
Thế này còn chơi cái quái gì nữa?
Chẳng lẽ lại phải tự bạo một món đại thánh khí nữa à?
Nhưng thế vẫn chưa hết, cảnh tượng tiếp theo khiến cho lão ta ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ.
Thẩm Thiên lại động. Hào quang quanh thân tỏa sáng rực rỡ, rõ ràng hắn lại tế ra pháp bảo.
Một cỗ khí tức khủng bố nổ ầm ầm, thần mang sáng chói che kín hư không loạn lưu, sáng đến chói cả mắt, phổ chiếu thiên địa.
Trước người hắn hiện ra vô số pháp bảo, với đủ hình thái khác nhau, mờ mịt lượn lờ.
Có trường kiếm, có đại đỉnh, có chùy, còn có cả khay ngọc, vân vân và vân vân!
Khác với các thánh khí lúc trước, khí tức của những pháp bảo này kinh khủng vô cùng, khiến cho trái tim Thánh Quân cũng phải đập nhanh.
Uy áp kinh khủng chớp mắt đã lan tràn khắp nơi, như sao trời bạo tạc, đè nén lên thân thể Tà Hỏa Thánh Quân, khiến cho tâm thần lão ta muốn nứt vỡ.
Pháp bảo Thẩm Thiên lấy ra chính là Chuẩn tiên khí Thiên Tru Kiếm, Chuẩn tiên khí Định Hải Thần Chùy, Tiên khí Lục Đạo Luân HỒi Bàn, Chuẩn đế khí Quạt Ba Tiêu, Chuẩn đế khi Thanh Đế Đỉnh, Đế khí Thái Dương Thần Lô,…
Cảnh tượng này khiến cho Tà Hỏa Đế Quân trợn tròn hai mắt.
Không phải chứ!
Con mẹ nó. Thấp nhất cũng là Chuẩn tiên khí?
Còn có cả Tiên khí, Chuẩn đế khí, Đế khí nữa?
Thiên đạo đại ca, ngài đùa ta à?
Tiểu tử này là con riêng của ngài hạ giới lịch luyện hả?
Phiền ngài gọi hắn về đi!
Con mẹ nó thế này còn chơi thế nào?
Dù có là Đại Đế cũng không giàu bằng tiểu tử này đâu!
Tà Hỏa Thánh Quân đứng chết sững tại chỗ, điên cuồng nuốt nước bọt.
Lúc nãy, đối thủ là Thẩm Thiên cầm Thánh khí, y chỉ có thể chịu bị đánh!
Hiện giờ lại xuất hiện một đám còn mạnh hơn!
Còn cầm Tiên khí, Đế khí???
Trời ơi!
Một kiếm giết ta luôn đi!
Thậm chí lão đã định từ bỏ phản kháng, chuẩn bị mở miệng cầu xin tha thứ.
Thế này còn chơi cái lông ý.
Dù có là Thánh Quân cũng không chịu nổi tấn công điên cuồng như thế!
Nhưng không đợi y mở miệng, Thẩm Thiên đã ra tay.
Mười Thẩm Thiên đồng loạt ra tay, mỗi người đều tế ra một món đại khí vô thượng, tấn công Tà Hỏa Thánh Quân.
Trong chốc lát, hư không loạn lưu bị thần năng vô tận bao phủ.
Không gian nơi này bị chấn nát thành bột mịn, hóa thành một mảnh hư vô.
Chỉ trong mấy hơi thở, Tà Hỏa Thánh Quân đã bị đánh thành một đống nát bét, còn không kịp kêu lấy một tiếng.
Nguyên thần của y cũng bị chôn vui thành bụi bặm, chết kỹ hoàn toàn.
Một vị Thánh Quân, cuối cùng hình thần câu diệt một cách đẫm máu.
Đương nhiên, vẫn còn một ít đồ vật lưu lại.
Đó là một bộ chiến giáp tỏa hào quang rực rỡ và khí tức cường đại, cùng một chiếc nhẫn.
Đây chính là “Tà nguyên liệt diễm giáp” và giới chỉ không gian của Tà Nguyên Thánh Quân.
Khi ra tay, Thẩm Thiên đã khống chế lực đạo.
Đó là bảo bối cấp bậc đại thánh khí đó, đánh nát thì tiếc lắm.
Thẩm Thiên vỗ vỗ phủi bụi trên tay, nói: “Ngươi cho rằng Thẩm mỗ sẽ còn cho ngươi cơ hội tự bạo sao?”
Hắn vung tay lên, thu những thứ này lại, trong lòng vạn phần cảm khái.
Cổ nhân dạy thật không sai, giết người phóng hỏa đai giắt túi vàng mà.
Đây mới là con đường tắt để thu hoạch bảo vật nhanh nhất!
Tầng dưới chót của Tà Linh Giáo nghèo thấy thương, nhưng tầng cao hơn thì béo thật đấy.
Nếu vậy, bổn Thánh tử sẽ không khách khí!
Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên. Hắn thu lại phân thân và pháp bảo, thả người biến mất trong hư không loạn lưu.
…
Thành Đông Hải.
Lúc này, đám người còn không biết Tà Hỏa Thánh Quân chỉ còn một đống bụi.
Từ khi Huỳnh Hoặc Điện chủ bị chém giết, Tà Hỏa Thánh Quân bỏ trốn, trên cơ bản nơi này đã được giải trừ nguy cơ.
Chương 867: Chẳng lẽ phân thân của ngươi còn có thể phân thân? (2)
Ngoại trừ đại tận huyết tế thì không còn thứ gì có thể uy hiếp tu sĩ các tộc nữa.
Các Thánh nhân khác của Tà Linh Giáo đều bị Tề Chiến vung gậy đập chết hết sạch!
Mà các giáo đồ Tà Linh Giáo khác cũng bị tu sĩ các tộc vây công.
Bọn họ không hề thương hại giáo đồ Tà Linh Giáo chút nào.
Lúc trước đã có hàng vạn tu sĩ chết trong tay đám giáo đồ này.
Những kẻ này chính là thủ phạm biến Đông Hải ra cảnh thây ngang khắp đồng thế này.
Tu sĩ các tộc đều bừng bừng lửa giận, toàn bộ đều chém giết các giáo đồ Tà Linh Giáo để phát tiết.
Xong xuôi hết thảy, ai nấy đều mừng rỡ.
Bọn họ cũng không ngờ tình huống lại thay đổi như vậy.
Mới một giây trước bọn họ còn bồi hồi bên bờ sinh tử, một giây sau đã triệt để thoát khỏi hiểm cảnh!
May mà có vị cường giả kia ra tay!
Thành chủ Từ An cũng tới, vừa nhiệt tình vừa cung kính nói: “Đa tạ vị tiền bối này đã cùng Tề Chiến thủ tịch ra tay giúp đỡ.”
Nếu không có Thẩm Thiên và Tề Chiến, tu sĩ thành Đông Hải đều biến thành tế phẩm của Tà Linh Giáo rồi bị luyện hóa thành một bãi cốt nhục cả rồi.
Cho nên, từ sâu trong lòng Từ An tràn đầy cảm kích và sùng kính!
Còn có một vài vị thiên kiêu cũng tới, lúc trước bọn họ đều đối kháng với giáo đồ Tà Linh Giáo.
Nếu không, với thực lực của tu sĩ thành Đông Hải thì còn tan tác nhanh hơn nữa.
Nhưng cũng may, tất cả đã kết thúc rồi, bọn họ cũng rảnh rỗi đi tới tụ tập.
“Xin chào Thần Tiêu Thánh tử, Tề Chiến thủ tịch!”
“NHờ có Thần Tiêu Thánh tử ra tay, chúng ta mới có thể bình yên vô sự!”
“Thần Tiêu Thánh tử không hổ là người của thủ tịch!”
Bọn họ cung kính chào hỏi, ánh mắt tràn đầy hưng phấn.
Chư vị thiên kiêu đều không ngờ chiến lực của THẩm Thiên lại đáng sợ như vậy, ngay cả Thánh Quân cũng có thể đánh lui.
Tề Chiến cười lớn: “Đương nhiên rồi, lão đại ra tay, lấy một chọi mười!”
“Cả Thánh Quân cũng bị đánh thành chó. Thật bá đạo!”
Thấy chiến lực Thẩm Thiên bày ra đó, trong lòng Tề Chiến lại càng kính nể mãnh liệt hơn.
Nào có Thiên Tôn nào có thể đánh bại Thánh Quân chứ?
Nghe cũng còn chưa từng nghe, gặp càng không phải nói.
Nhưng ta đã thấy rồi đây!
Mà đó còn là lão đại của ta nữa!
…
Đồng thời, Tề Chiến sực nhớ ra một vấn đề, tò mò hỏi: “Lão đại, rốt cuộc ngài trở về thế nào vậy?”
“Không phải phù đại na di của Đế Quân mất hiệu lực sao?”
Thực vô lý!
Làm gì có chuyện Đế Quân lừa mình!
Huống hồ, vừa rồi khi mình kích hoạt, rõ ràng đã cảm thấy sức mạnh trong hư không, có thể truyền tống mà.
Tề Chiến vẫn rất tò mò không biết Thẩm Thiên quay về thế nào.
Y vẫn cứ nghĩ mãi vấn đề này, nghĩ đến muốn nổ đầu mà không ra.
Thẩm thiên mặt không đỏ tim không đập trả lời: “Vừa rồi là phân thân của ta. Ta đã tu luyện được một môn bí pháp, có thể phân ra thực thể!”
Hắn cũng không định tiếp tục lừa dối nữa, dù sao cũng là pháp bảo của Đế Quân, làm sao mất hiệu lực đươc?
“Thì ra là thế!”
Tề Chiến bừng tỉnh đại ngộ. Chỉ có vậy mới giải thích được mọi chuyện.
Dường như nhớ tới chuyện gì đó, khóe miệng Tề Chiến lại điên cuồng run rẩy, hỏi: “Lão đại, cho nên trạng thái đỉnh phong của ngươi không chỉ là mười phân thân, mà còn có thể phân ra hai mươi phân thân vây đánh người ta phải không?”
Hai mươi phân thân, nghĩ thôi cũng sợ!
Mười lão đại đã có thể treo Thánh Quân lên mà đánh.
Nếu là hai mươi lão đại, vậy sẽ kinh khủng cỡ nào?
Khóe miệng THẩm Thiên giật giật, cười khan nói: “Khụ khụ, làm sao có thể.”
“PHân thân rồi lại phân thân à? Thằng nhóc ngốc này, ngươi đùa trẻ con hả?”
Khụ khụ.
Sao đột nhiên đầu óc con khỉ này lại thông minh thế.
Suýt nữa đã bị y đoán ra chân tướng.
Thẩm Thiên đồng thời tu luyện Huyết Thần Kinh và Tự Hóa Thương Sinh, cả hai loại bí pháp này đều có thể ngưng tụ phân thân.
Chỉ có điều, môn bí pháp Từ Hóa Thương Sinh này là lợi dụng pháp lực để triệu hoán phân thân, không giữ được lâu.
Còn Huyết Thần Kinh là dùng tinh huyết mà luyện ra phân thân, độc lập với thân thể chính.
Phân thân này có thể có được một phần thực lực của bản thể, cũng có thể hòa làm một với bản thể.
Như vậy đương nhiên cũng có thể thôi động Từ Hóa Thương Sinh.
Phối hợp Huyết Thần Kinh với Từ Hóa Thương Sinh, hoàn toàn có thể pháp huy pháp thuật quân công vô lại này đến cực hạn.
Thử nghĩ một chút xem, mỗi phân thân Huyết Thần Tử đều có thể thôi động Từ Hóa Thương Sinh, diễn hóa ra chín cái phân thân.
Một biến thành chín, vậy khủng bố tới cỡ nào chứ?
Nhưng với người bình thường, muốn tu luyện một môn Đế Kinh đến hóa cảnh cũng đã cực kỳ khó khăn.
Không chỉ cần có thiên phú cực cao mà còn cần có vô số tài nguyên chèo chống.
Chớ nói gì đến cùng lúc tu luyện hai môn, mười môn.
Nhưng với Thẩm Thiên thì đó hoàn toàn không phải áp lực.
Bản thân hắn có tiên thiên đạo thể, còn có vô số niết bàn thánh dịch và tam quang thần thủy.
Có thể nói, trạng thái đỉnh phong của Thẩm Thiên không phải chỉ có hai mươi phân thân, mà được quyết định bởi việc hắn có bao nhiêu phân thân Huyết Thần Tử.
Tổng số phân thân = số phân thân Huyết Thần Tử x9
Đương nhiên, Thẩm Thiên sẽ không nói điều này ra.
Bằng không, sẽ rất dễ bị người ta chú ý.
Dù sao thì cây to vẫn đón gió lớn!
…
Tề Chiến nghe vậy, trong lòng cũng dễ chịu hơn một chút!
Nếu đúng như lời y nói thì thực lực của Thẩm thiên mạnh đến kinh khủng.
Tề Chiến bèn dò hỏi: “Lão đại, việc ở đây kết thúc rồi.”
“Nhưng Tà Hỏa Thánh Quân đã chạy trốn vẫn cứ là một uy hiếp!”
“Chúng ta có nên quay về học viện báo cáo tình hình không?”