Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 325



Thẩm Thiên khẽ gật đầu, dừng một chút lại nói: “Thạch thúc, lúc trước ngài có nhắc tới Hỗn Độn Bổ Thiên Đan, con đã luyện chế thành công rồi đây!”

“Nhưng không phải Bàn Đào Bổ Tiên Đan mà là Hương Tiêu Bổ Thiên Đan!”

Thẩm Thiên kể lại tình hình ở Đấu Chiến Thắng Phủ cho Hoang Thạch Đế Quân nghe, rồi nói: “Hiệu quả của Hương Tiêu Bổ Thiên Đan không bằng Bàn Đào Bổ Thiên Đan.”

“Thẩm mỗ nguyện ý đem hai viên Bổ Thiên Đan để đền bù.”

Dứt lời, THẩm Thiên liền lấy ra hai viên Hỗn Độn Bổ Thiên Đan dưa cho Hoang Thạch Đế Quân.

Thực ra dù dược hiệu của Hương Tiêu Bổ Thiên Đan không bằng Bàn Đào Bổ Thiên Đan nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Mà hai viên Hương Tiêu Bổ Thiên Đan thì vượt xa một viên Bàn Đào Bổ Thiên Đan.

Dù sao thì một người cũng chỉ có thể phục dụng một viên đan dược này, có thêm một viên có nghĩa là có thể tạo ra thêm một cường giả.

Nhưng Thẩm Thiên cũng chẳng để ý. Hoang Thạch Đế Quân thân là cường giả mạnh nhất ngũ vực, trọng trách ông phải gánh vác vượt xa người bình thường.

Khi tất cả mọi người đều đang an nhàn phát dục, thì ông phải thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm cường giả tuyệt đỉnh của Tà Linh tộc, phòng ngừa có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Nếu không, một khi cường giả tầng lớp đó đại khai sát giới chắc chắn sẽ gây ra cảnh sinh linh đồ thán.

Cho nên mới nói, Hoang Thạch Đế Quân chính là vị tiền bối đáng kính trọng nhất ngũ vực.

Đưa Bổ Thiên Đan cho ông không chỉ tăng cường thực lực của Hoang Thạch Đế Quân, tăng khả năng bảo vệ ngũ vực.

Mà đưa thêm một viên còn có thể tạo ra một vị cường giả nữa.

Hiện giờ ngũ vực đang lâm vào tình trạng nguy hiểm, tất cả mọi người đều trên cùng một chiến tuyến, cần phải chung sức đối kháng Tà Linh.

Đại Hoang Tiên Triều lại xuất hiện thêm một vị cường giả nữa cũng là một chuyện tốt với ngũ vực.



Hoang Thạch Đế Quân gật đầu, vui mừng nói: “Thiên Nhi có lòng!”

“Thôi, đám trẻ tuổi các ngươi cứ tự ôn chuyện đi.”

“Bổn Đế còn có chuyện cần xử lý, đi trước một bước.”

Hoang Thạch Đế Quân nhận lấy hai viên Bổ Thiên Đan rồi nhẹ đạp bước chân tiến vào trong hư không vô tận.

Ông muốn nhanh chóng phục dụng Hỗn Độn Bổ Thiên Đan, đề tăng thực lực, tránh xuất hiện nhân tố không chống lại nổi.

Đồng thời còn muốn chọn ra một vị thái thượng trưởng lão từ trong Tắc Hạ Học Cung cùng phục dụng Hỗn Độn Bổ Thiên Đan.

Như vậy, Tắc Hạ Học Cung sẽ có hai vị cường giả thủ hộ, khi đối kháng với Tà Linh tộc cũng chắc chắn hơn một chút.

Thấy Hoang Thạch Đế Quân rời đi, Thạch Thiên Tử mới phấn chấn đi lên.

“Thẩm huynh, cuối cùng ngươi cũng ra rồi!”

Hai mắt Thạch Thiên Tử sáng rực nhìn Thẩm Thiên, cảm khái vạn phần.

Trước kia khi ở thế cờ Hồn Thiên, Thẩm Thiên còn đang bế quan.

Thạch Thiên Tử còn chưa kịp tạm biệt hắn đã rời đi.

Không ngờ một lần từ biệt này mà hai người đã cách xa nhau tới cả trăm năm mới gặp lại.

Trong lòng Thạch Thiên Tử tràn đầy tôn trọng và sùng kính Thẩm Thiên, đồng thời cũng tràn đầy đầu chí.

Dù sao y cũng là thiếu niên chí tôn, khi còn trẻ dùng khí thế vô địch mà xưng Tôn ở Trung Châu.

Chri tới khi gặp Thẩm Thiên, y mới cảm nhận được thất bại là gì.

Nhưng đạo tâm của Thạch Thiên Tử cũng không bị ảnh hưởng, mà lại càng thêm cứng cỏi.

Y coi Thẩm Thiên là đối thủ, coi Thẩm Thiên là bạn, coi THẩm Thiên là mục tiêu truy đuổi.

Thấy đổi thủ ngày xưa đã an toàn trở về, Thạch Thiên Tử tràn đầy vui vẻ.



Thẩm Thiên khẽ nhếch khóe miệng mỉm cười nói: “Nhiều năm không gặp, phong thái của Thiên Tử huynh vẫn như xưa.”

“Chắc hẳn Thiên Tử huynh đã tu luyện Chu Thiên Đạo kinh tới cảnh giới viên mãn phải không?”

Nếu không có Thạch Thiên Tử, Thẩm Thiên cũng không thể nào thu được truyền thừa của Hồn Thiên Tiên Vương.

Với gốc rau hẹ thiên phú đỉnh tiêm, thực lực cường hãn, khí vận lại cực cao này, hắn vẫn luôn tràn đầy hảo cảm!

Dù sao, gốc rau hẹ này cũng đủ to mà.

Nghe Thẩm Thiên hỏi vậy, khóe miệng Thạch Thiên Tử hơi giật giật.

“Đâu có đâu có, vẫn kém xa Thẩm huynh!”

Y vẫn không quên được lúc trước mình đã tràn đày vui vẻ nhận định vượt qua được Thẩm Thiên thế nào.

Kết quả, hiện thực tàn khốc, giáng cho tâm hồn mỏng manh của y một chùy thật mạnh.

Bởi vậy, từ khi rời khỏi thế cờ Hồn Thiên, Thạch Thiên Tử vẫn dốc lòng khổ tu, một lòng cảm ngộ Chu Thiên Đạo kinh.

Cuối cùng, trời không phụ người có lòng, ba mươi năm trước y đã tu luyện Chu Thiên Đạo kinh tới cảnh giới đại thành.

Nhưng so với Thẩm Thiên vẫn khác nhau một trời một vực.

Ba năm vs một trăm tám mươi năm!

Cái này… con mẹ nó có thể so sánh sao?

Trong lòng Thạch Thiên Tử trùng điệp thở dài.

Không có việc gì thì đừng tìm THẩm huynh so thiên phú. Áp lực thực sự quá lớn!

Khiến cho chi tôn thiên sinh ta đây chẳng khác nào phế vật.

Ôi… Thạch mỗ ta thật quá vất vả mà!



Nếu thiên phú kém xa xa không bằng Thẩm Thiên, Thạch Thiên Tử muốn lấy lại danh dự từ một góc độ khác.

Từng ấy năm tới nay, y vẫn luôn thắng Thẩm Thiên một trận.

Thấy Thẩm Thiên trở về, Thạch Thiên Tử đột nhiên tò mò hỏi: “Thẩm huynh, tu vi của ngươi đã tới cảnh giới nào rồi?”

Thạch Thiên Tử biết tu vi và chiến lực của Thẩm Thiên hoàn toàn không liên quan tới nhau.

Lúc trước, khi Thẩm Thiên còn ở cảnh giới Nguyên Anh đỉnh phong đã miễn cưỡng đánh bại y là Thiên Tôn trung kỳ.

Khi đó chiến lực của hai người đều có thể so với CHân Thánh.

Mà một trăm tám mươi năm trôi qua, khẳng định tu vi của Thẩm Thiên có đột phá.

Bởi vậy, Thạch Thiên Tử cũng muốn xem thử xem rốt cuộc Thẩm Thiên đã tu luyện tới cảnh giới nào.

Thẩm Thiên cười nói: “Nửa bước Độ Kiếp”



Chương 973: Thẩm huynh, đón đòn tấn công toàn lực của ta đi! (3)

Thạch Thiên Tử nghe vậy, hai mắt tỏa sáng.

Lúc trước, khi ở cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ, Thẩm Thiên có thể chiến Thánh Quân thất kiếp, hiện giờ đột phá lên tới nửa bước Độ Kiếp rồi, chắc hẳn có chiến lực Đại Thánh!

Mà Thạch Thiên Tử y thân là nửa bước Thánh Quân lục kiếp đỉnh phong, cũng có chiến lực dánh lại được Đại Thánh!

Chẳng phải như vậy có nghĩa là Thạch mỗ có cơ hội phân cao thấp cùng Thẩm huynh sao?

Nghĩ vậy, Thạch Thiên Tử bừng bừng chiến ý, hỏi: “Thẩm huynh, chúng ta đánh một trận được không?”

“Lần này Thẩm huynh nhất định phải dốc toàn lực, phân cao thấp với Thạch mỗ!”

Thạch Thiên Tử kiên quyết đề nghị. Lúc trước y nghi ngờ Thẩm Thiên đã hạ thủ lưu tình, không dốc hết sức để ra tay.

Nếu không, khẳng định y đã bại thảm hơn kìa.

Nhưng Thạch Thiên Tử vẫn rất ngông nghênh. Y muốn đường đường chính chính dốc toàn lực đánh một trận với Thẩm Thiên!

Dù giữa hai người vẫn còn khoảng cách, y cũng phải xem xem khoảng cách này lớn chừng nào.

Thẩm Thiên nghe vậy khó xử nói: “Thiên Tử huynh, như vậy không tốt đâu!”

“Có gì mà không tốt. THẩm huynh cứ việc dốc toàn lực, Thạch mỗ đề sẽ đón lấy!”

Thạch Thiên Tử tràn đầy tự tin. Mấy năm gần đây y cũng không lười biếng, thực lực tu vi đều tinh tiến nhiều.

Y nhận định mình có thể ép Thẩm Thiên phải dốc toàn bộ sức mạnh ra.

“Nhưng…”

Thẩm Thiên còn muốn nói gì đó, nhưng bị Thạch Thiên Tử vung tay ngắt lời: “Thẩm huynh đừng có nhiều lời. Dốc toàn lực ứng phó đi!”

“Được!”

Thẩm Thiên thở dài một hơi, sau đó vung tay lên, lập tức thần mang sáng chói hiện ra.

Một thần lô khổng lồ bất ngờ xuất hiện trước ngực hắn.

Trên thần lô là Thái Dương Thần Hỏa đang cháy hừng hực, sáng rực, đốt chảy hư không thành hư vô.

Một cỗ Đế uy mênh mông quét sạch thiên địa, trải rộng hoàn vũ, mênh mông như đại dương, dường như muốn chấn vỡ cả mảnh thiên địa này.

Lô này chính là Thái Dương Thần Lô.

Nếu Thạch Thiên Tử đã một lòng muốn hắn dốc toàn lực ra tay, Thẩm Thiên đành nghe theo, nếu không chính là hắn không tôn trọng đối phương.

Thấy cảnh tượng này, hai mắt Thạch Thiên Tử trợn trừng trừng, điên cuồng nuốt nước miếng.

“Thẩm huynh, hay chúng ta vẫn nên so tài Hồn Thiên Thần Quyền một chút đi.”

Khóe miệng Thạch Thiên Tử điên cuồng run rẩy.

Nha. Thạch mỗ nói muốn dốc toàn lực đánh một trận với ngươi, có nói là muốn ngươi đánh ta đâu.

Ngươi lấy luôn cả Đế khí ra. Thế này ai mà chịu nổi.

“A, cũng được!”

Thẩm Thiên gật đầu thu Thái Dương Thần Lô lại.

Nói lại, thứ này còn chưa phải lá bài tẩy của hắn đâu. Hắn còn chưa lấy bàn cờ Hồn Thiên ra nữa.

Thạch Thiên Tử lập tức thở dài một hơi. Chỉ cần Thẩm Thiên không lấy Đế khí ra đánh, y vẫn dám tự tin mình có thể đánh với Thẩm Thiên một trận.

Hai mắt nóng bỏng, y chắp tay nói: “Mời Thẩm huynh chỉ giáo!”

Nói xong, Thạch Thiên Tử vọt tới Thẩm Thiên.

Chớp mắt, y đã hóa thành thần quang chói lóa, như sao chổi rơi thẳng khỏi biển mây tận cửu thiên!

Thạch Thiên Tử bóp quyền, vận đãng sức mạnh nặng tựa vạn quân, như sao băng rơi xuống, vỡ vụn hư không vô tận.

Thấy cảnh này, hai mắt Thẩm Thiên tỏa sáng.

Một trăm tám mươi năm này, Thạch Thiên Tử vẫn đắm chìm tu luyện Hồn Thiên Thần Quyền, đã đạt tới trình độ lô hỏa thuần thanh.

Với tu vi Chân Thánh lục kiếp đỉnh phong của y, hoàn toàn có thể phát huy hết uy thế của Hồn Thiên Thần Quyền.

Một quyền này uy lực cực lớn, cho dù là cường giả cấp Đại Thánh cũng rất khó mà ngăn cản chính diện được.

Điều này cũng kích thích đấu chí của Thẩm Thiên. Hắn thét dài một tiếng, nói: “Tới hay lắm!”

Thẩm Thiên nhún mình nhảy lên, quanh thân tràn ngập tinh quang.

Toàn thân hán hóa thành một đạo thần quang mênh mông phóng lên tận trời.

Hắn đấm ra một quyền, quyền mang cái thế!

Chỉ lát sau, đằng trước Thẩm Thiên đã ngưng tụ ra quyền ấn mênh mông vô biên.

Quyền mang như dao cắt đậu hũ cứng đối cứng với Thạch Thiên Tử.

Oanh!

Tiếng vang rung động thiên địa!

Tiếng động này không giống một trận quyết đấu bình thường mà giống hai tiên thạch vũ trụ va vào nhau hơn, uy thế rung chuyển trời đất, thiếu chút nữa là chấn vỡ hoàn vũ vô tận.

Trong vòm trời lập tức bùng lên thần quang vô tận, sáng chói lóa mắt, thần lực mênh mông bành trướng như đại dương tràn ngập khắp thiên địa.

Phóng mắt nhìn ra xa, chỉ thấy bên trong bầu trời bị thần quang vô tận bao bọc, quang mang che khuất nhật nguyệt thất sắc.

Tới khi quang mang tiêu tán, Thẩm Thiên lập thân cùng hư không, khí thế mênh mông, khó mà ước đoán.

Bên kia, bỗng nhiên thân thể Thạch Thiên Tử hiện ra.

Y hơn run lên, lùi liền mấy bước, tinh quang trong mắt lại càng sáng chói.

Xem ra Thẩm huynh cảm ngộ Hồn Thiên Thần Quyền cũng thật tinh thâm!



Nhưng không sao. Ta chính là chí tôn trời sinh, đã đắm chìm tu luyện Hồn Thiên Thần Quyền trăm năm.

Trận chiến này không có lý do thất bại!

Thẩm huynh, chuẩn bị nghênh đón một kích toàn lực ta đã ấp ủ trăm năm đi!

Thạch Thiên Tử lại một lần nữa bộc phát, quanh thân hiện ra từng đạo thần hi, phác họa phù văn thần dị, lưu chuyển quanh thân.

Thần quang chói lòa mạnh mẽ tỏa ra sương mù mông lung, phun trào thần lực vô tận hòa làm một cùng thiên địa.

Y bước lên một bước, hư không vỡ vụn, pháp tắc của cả mảnh thiên địa này đều vỡ nát.

“Thẩm huynh, Thạch mỗ sẽ xuất toàn lực!”

Thạch Thiên Tử hít sâu một hơi, hành động như điện, mạnh mẽ như rồng.

Khí tức mãnh liệt dọa người như sao băng rơi xuống.

Sau lưng y hiện ra dị tượng sáng thế.

Sức mạnh âm dương luân chuyển giao hội, cuối cùng diễn sinh ra hình thái ban đầu bao la hùng vĩ của thế giới.

Trong đó, sức mạnh địa thủy phong hỏa xen lẫn lượn lờ, đại đao pháp tắc tung hoành, như thiên địa hỗn độn co ép lại mà thành.

Thạch Thiên Tử vung quyền giáng xuống, quyền mang như mãng hoang chân long, huyết khí trùng thiên.

Một kích này kéo theo cả sức mạnh tự nhiên, mang theo thần uy vô tận, lực nát sơn hà!

Hai mắt Thẩm Thiên ngưng lại, quanh thân nở rộ tinh quang vô tận, tiếp dẫn sức mạnh sao trời ngoại vực buông xuống.



Chương 974: Nhất ngộ Thẩm Thiên lầm chúng sinh! (1)

Sau lưng hắn cũng dâng lên một cỗ dị tượng kinh khủng.

Long hống khiếu thiên, phượng ngâm cao vút, vô số thần mang phóng lên tận trời.

Thần long to lớn gào thét xông ra, sau lưng còn hiện ra cánh chim phượng hoàng rộng lớn đủ bao trùm thiên địa.

Cánh phượng giương cao nhấc lên gió lốc ngập trời!

Thần hoàng hừng hực bất diệt sáng rực lượn lờ quanh thân thần long, tỏa ánh lửa tận trời, chiếu rọi thiên địa.

Thảm thiên khép năm ngón tay lại, hơi thở như sương, mang theo khí tức cái thế đánh về phía trước, kinh khủng ngập trời.

Trong chốc lát, hai người giao phong.

Chỉ trong chớp mắt đã oanh kích ra một ngàn ba trăm năm mươi hai đòn Hồn Thiên Thần Quyền, uy thế kinh khủng tựa như muốn lật úp cả thiên địa.

Mảng lớn hư không sụp đổ, cuối cùng vỡ vụn thành một đống phế tích.

Hư không chôn vùi.

Pháp tắc hỗn loạn.

Loạn lưu hư không đáng sợ quét ra thôn phệ cả hai người.

Nhưng bọn họ chẳng để ý tới, cứ thế tiếp tục giao chiến trong loạn lưu hư không vô biên mênh mông.

Chung quanh, ô quang nhấp nháy, uy thế chấn thiên.

Loạn lưu đen nhánh đáng sợ kinh khủng tản mát ra sức mạnh nhiếp nhân tâm phách.

Hai bóng người không ngừng giao thua, va chạm, bắn ra thần quang chói lọi, chiếu rọi thiên địa.

Toàn thân Thạch Thiên Tử phát sáng, trùng đồng hiện ra, đế cốt xuất hiện bắn ra sức mạnh dọa người, muốn đập nát cả thương khung này.

Khí thế của y quá bá đạo, như thần minh vô thượng công phạt vạn thế khiến cho cả mảnh thiên địa này phải thần phục!

Y phất tay hư không toái diệt, tinh thần vẫn lạc, khiến cho pháp tắc thiên địa đều rúng động, như muốn hoàn toàn chôn vùi tại nơi này.

Đối diện, Thẩm Thiên anh tư cái thế, áo trắng bay bay chập chờn trong gió, không nhiễm bụi trần.

Hắn đứng trong hư không loạn lưu vững như Thái Sơn, mặc người tấn công, chỉ vẻn vẹn dùng một quyền đánh nát!

Hai người không ngơi tay, mỗi một quyền đánh ra đều xuyên thấu hư không, đập nát thương khung, khí tức kinh khủng tuyệt luân, táng diệt đại thế!

Hư không loạn lưu cũng không chịu nổi sức mạnh này, vỡ vụn ra vô số khe hở dọa người ta mất hồn.

Loạn lưu màu đen đáng sợ quét sạch vạn dặm xa, kinh khủng vô tận, ẩn chứa uy năng lớn lao.

Nó đi tới đâu, chôn vùi hết thảy.

Chiến trường nơi này quá mức kinh khủng, tràn đầy sức mạnh hủy thiên diệt địa, như muốn diệt tuyệt mảnh vũ trụ này.

Chỉ một đạo quyền mang tiêu tán cũng có thể khiến cho Chân Thánh bình thường bị thương, mạt sát Thánh giả.

Nếu tới gần hơn một chút, sức mạnh kinh khủng này có thể khiến cho Thánh Quân chực nứt tim gan, tim Đại Thánh cũng phải đập nhanh run rẩy.

Hai người giao chiến không ngừng, giết tới mức thiên hôn địa ám, thương khung vỡ nát, hung uy như muốn đánh xuyên cả thiên địa.

Hư không xung quanh bọn họ nổ bể, thiên địa cũng cộng hưởng theo mà bị hủy thành một vùng phế tích.

Hai người giống như tuyệt đại thần minh giết thẳng lên mây cao chín tầng trời, tung hoành bên ngoài biển mây!



Một hồi sau cuối cùng cũng có một bón người ngã xuống, vội lùi lại mấy vạn trượng.

Mỗi một bước y dẫm xuống đều dẫm nát hư không, chôn vùi thành bột mịn, dẫn tới thiên địa cộng minh.

Người này chính là Thạch Thiên Tử.

Sau gần vạn chiêu giao chiến với Thẩm Thiên, cuối cùng y ngăn cản không nổi nữa mà bại lui.

Thạch Thiên Tử thở ra nặng nề, khí tức hỗn loạn, trên nắm tay y còn rỉ ra từng tia từng tia máu tươi.

Hai tay y đang run rẩy, dị tượng sau lưng trở nên ảm đạm, khí huyết trong người cuộn lên từng dòng.

Thạch Thiên Tử cũng không để ý, chỉ thấy thật thoải mái.

Lúc này, Thẩm Thiên phất phơ áo trắng bay xuống, toàn thân không chút thương tích, ngay cả khí tức cũng rất bình thản.

“Chiến lực của Thiên Tử huynh quả nhiên cường đại!”

Thẩm Thiên cảm thán một câu. Với chiến lực của Thạch Thiên Tử, dù là một vài Đại Thánh uy tín lâu năm cũng chưa chắc đã là đối thủ của y.

Thân mang trùng đồng Đế cốt, lại còn nắm giữ đại thần thông sáng thế, Thạch Thiên Tử đã được thúc định sẽ có thành tựu vô thượng, tung hoành vũ trụ.

Nghe Thẩm Thiên nói vậy, Thạch Thiên Tử cười khổ nói: “Vẫn kém xa Thẩm huynh!”

“Trận này, là Thạch mỗ bại!”

Trong lòng Thạch Thiên Tử vạn phần rung động. Dù y đã dốc hết sức ra rồi cũng không thể rung chuyển một mảy may của Thẩm Thiên.

Khi song quyền của hai người đập vào nhau, y cảm thấy như mình đang đập vào tiên kim thiên ngoại, không thể phá vỡ, ngược lại còn bị phản chấn rung cả hai tay.

Y là Chân Thánh lục kiếp đỉnh phong đó, mà Thẩm Thiên mới chỉ là độ kiếp nửa bước.

Nếu chờ tới khi tu vi của Thẩm Thiên ngang bằng y, sợ là lật tay một cái cũng có thể hủy diệt y.

Nghĩ vậy, trong lòng Thạch Thiên Tử không khỏi cảm thán.

Thẩm huynh không hổ là thiên tư vô lượng, sức chiến đấu cỡ này chắc chắn sẽ tung hoành đại thế, trấn áp tất cả kẻ địch!

So với Thẩm huynh, Thạch mỗ thực sự kém quá xa.

Nhưng dường như Thạch mỗ thấy được một chút hy vọng sống từ Thẩm huynh.

Có thể cứu vớt được sinh cơ của mảnh thiên địa này rồi.

Với thiên phú và chiến lực của Thẩm huynh, chờ tới khi hắn trưởng thành, nhất định có thể đem lại hy vọng cho ngũ vực.

Ngũ vực được cứu rồi!



Thạch Thiên Tử bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên, quang mang trong ánh mắt lại càng sáng chói mà thâm thúy vô cùng.

Một lúc lâu sau, cuối cùng hắn đành cười khổ lắc đầu: “Thẩm huynh, nếu ngươi có thời gian thì đi thăm nha đầu Linh Lung kia đi.”

“Trong khoảng thời gian huynh biến mất này, nha đầu kia đã bắt đầu làm ầm ỹ, thật vất vả mới qua được bao năm như vậy.”

“Thậm chí nàng còn chạy tới trước mặt Đế Quân, khóc khóc nháo nháo muốn Đế Quân ra tay mang ngươi ra.”

“Cũng may, sau khi biết ngươi không có nguy hiểm gì nha đầu kia mới an tĩnh lại.”

“Nếu không, cả Tiên Triều đều bị nàng lật lên mất!”