Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 326



Thạch Thiên Tử cũng cực kỳ bất đắc dĩ. Y đã sớm nhìn ra Linh Lung Đế Cơ trầm luân tại Thẩm Thiên rồi, không thể tự kiềm chế.

Nhưng cũng không trách được nàng, ai bảo Thẩm huynh anh tư cái thế, mị lực vô thượng chứ!

Có lẽ chỉ cần là nữ nhân đều phải trầm luân trong phong thái vô thượng của Thẩm huynh đi!

Nhưng dù sao đây cũng là hoàng muội mà y sủng ái nhất.

Có thể giúp nàng tranh thủ một chút thì sẽ cố gắng tranh thủ đi.

Thẩm Thiên: “…”

Hắn hơi ngượng ngập, không biết nên nói gì.

Sao lại tới một bà mai nữa thế này!

Nói thật, bổn Thánh Chủ chưa từng làm gì bọn họ!

Bị nhiều người làm mai như vậy, Thẩm mỗ cũng rất mệt mỏi!

Thấy Thẩm Thiên không nói gì, Thạch Thiên Tử thở dài một hơi, lắc đầu nói: “Từ khi gặp nhau ở Bắc Hải Đế mộ, nhất ngộ Thẩm Thiên lầm chúng sinh.”

“Thẩm huynh, tự giải quyết cho tốt đi.”

Thạch Thiên Tử quay người rời đi, để lại một mình Thẩm Thiên vẫn còn đang choáng váng.

Thật lâu sau hắn mới thở dài một hơi, lẩm bẩm: “Đây mới là chuyện phiền hà đây. Để thời gian tự giải quyết đi!”

Nghĩ vậy hắn cũng thả người bay ra ngoại giới.



Đổng Tước Đài.

Lúc này trên Đổng Tước Đài chẳng còn mấy người, vô cùng yên tĩnh.

Bởi vì đây chính là thời gian Tắc Hạ Học Cung chiêu sinh, đại bộ phận thiên kiêu đều chạy tới Tắc hạ báo danh xin nhập học cả rồi.

Cho nên Đổng Tước Đài tạm thời vắng vẻ một chút.

Thấy cảnh tượng này, Thẩm Thiên thở dài một hơi.

Hắn vẫn chưa nghĩ ra nên xử lý chuyện này thế nào, chí ít cũng phải cân nhắc thêm một thời gian nữa.

Về phần mấy người Trương Vân Đình thì vẫn đang chờ trong Kim Hoàng Các.

Thấy Thẩm Thiên đã trở về, mọi người đều mừng rỡ.

Trương Vân Đình bước lên hỏi dò: “Sư đệ, vừa rồi đệ làm gì vậy?”

Tất cả mọi người đều khá tò mò, không hiểu vì sao Thẩm Thiên cứ thế rời đi mà chẳng nói câu nào.

Thẩm Thiên hơi khựng lại, mới đáp: “A, vừa rồi Đế Quân có tìm đệ có chút việc nên đệ đi một chút.”

Hắn cũng không thể nói là vì đám tiểu tử kia đi!

Mọi người đều khẽ gật đầu, không nghi ngờ gì.

Trương Vân Đình tiếp tục hỏi: “Sư đệ, vừa rồi phụ tôn đã truyền tin tới dặn sư đệ mau chóng quay về Thánh địa tham gia nghi thức bàn giao Thánh Chủ.”

Thần Tiêu Thánh Chủ đã tuyên bố với bên ngoài Thẩm Thiên chính là Thần Tiêu Thánh Chủ đời này từ tám mươi năm trước.

Bây giờ Thẩm Thiên trở về rồi, mặc dù không tổ chức đại điển Thánh Chủ kế nhiệm nhưng một vài nghi thức vẫn phải cử hành.

Dù sao thì nghi thức chuyển giao THánh Chủ cũng không phải chuyện chỉ một hai câu là có thể giải thích.

Thảm Thiên khẽ gật đầu nói: “Vậy chúng ta mau chóng về đi!”

Đã nhiều năm chưa về Thần Tiêu Thánh địa rồi, trong lòng Thẩm Thiên cũng khá nhớ nhung.

Dù sao nơi này cũng là tông môn của hắn, cho tới nay vẫn trợ giúp hắn rất nhiều.

Bởi vậy, tình cảm trong lòng Thẩm Thiên với Thần Tiêu Thánh địa vẫn rất sâu sắc.

“Được rồi, vậy bây giờ chúng ta đi luôn đi!”

Mọi người đáp lại một tiếng rồi cùng nhau rời Đổng Tước Đài, tiến tới Thần Tiêu Thánh Địa.



Vài ngày sau!

Thần Tiêu Thánh Địa.

Bởi vì Tà Linh ngoại vực xâm lấn phát động tấn công toàn diện, trên phạm vi cực lớn.

Nên các thế lực lớn ở ngũ vực cũng bắt đầu tạo dựng hư không truyền tống trận, kết nối lẫn nhau.

Nhỡ khi Tà Linh tộc xâm lấn, các thế lực lớn cũng có thể mau chóng tới giúp.

Trên cơ bản đại kiếp này đã vặn các thế lực lớn thành một sợi dây thừng.

Mượn nhờ trận pháp truyền tống các nơi, mọi người cũng không tốn nhiều thời gian đã có thể từ Trung Châu về tới Thần Tiêu Thánh địa.

Lúc này, Thần Tiêu Thánh Địa đã thay đổi rất nhiều so với trăm năm trước.

Khu vực bên ngoài Thánh địa được dựng lên từng tòa tường thành, vây kín bốn phương tám hướng, nối liền với nhau bảo vệ Thánh địa ở giữa.

Tường thành cao vút trong mây, nguy nga bàng bạc, quang mang quanh quẩn, tỏa hào quang bốn phía, tản ra linh áp cường đại.

Tường thành ở đây đều được chế tạo từ linh kim cực kỳ trân quý không thể phá vỡ.

Trên vách tường thành còn khắc rõ từng đạo thần văn chói lọi, liên kết lẫn nhau, bắn ra khí tức mênh mông khó lường.

Đây đều là trận pháp khốn trận, sát trận, tất cả đều tràn đầy khí tức sát phạt kinh khủng, bao phủ toàn bộ Thần Tiêu Thánh Địa vững như thành đồng.

Dù có là Thánh giả đến đây cũng không thể tùy tiện đi vào.

Nếu dám cứng rắn xông tới chắc chắn sẽ bị vô số trận pháp vây giết mà đẫm máu tại đây.

Đằng sau tường thành còn có những bộ cơ giáp to lớn vô cùng tọa trấn phụ trách thủ vệ, sẵn sàng phòng bị đại quân Tà Linh Giáo xâm nhập.

Thân thể kim loại của những cơ giáp kia sáng bóng lên, quang mang nhấp nháy, cái nào cái nấy như cự nhân đỉnh thiên lập địa, trấn thủ một phương.

Khí tức của bọn chúng đều vô cùng cường đại, trên cơ bản mỗi vị cơ giáp đều có thể so với cường giả cảnh giới Thiên Tôn.

Những cơ giáp này đều là tiên đạo cơ giáp do Tần Vân Địch chế tạo ra.

Tiên đạo cơ giáp chỉ cần tu sĩ từ cảnh giới Kim Đan, Nguyên Anh thôi động là có thể bộc phát ra chiến lực ngang với Thiên Tôn.

Những cơ giáp này còn có thể liên kết tương hỗ lẫn nhau, cùng tổ kiến thành hình thức chiến trận, có thể bộc phát ra uy lực gấp trăm gấp mười lần.

Tỷ như khu vực này toàn bộ đều là cơ giáp Canh Kim Bạch Hổ, tổng cộng lên tới mấy trăm bộ.

Nếu bọn chúng liên kết lại, bạo phát uy năng, thậm chí có thể dễ dàng chém giết Thánh Giả.

Còn có rất nhiều khu vực khác cũng được cơ giáp tọa trấn, như Thanh Long cơ giáp, Chu Tước cơ giáp, Huyền Vũ cơ giáp,… vân vân và vân vân.



Chương 976: Nhất ngộ Thẩm Thiên lầm chúng sinh! (3)

Những cơ giáp có thuộc tính khác nhau sẽ do các đệ tử có lôi đình thuộc tính khác nhau sử dụng.

Mà các vấn đề trước kia của cơ giáp trên cơ bản đều đã được giải quyết, đồng thời uy lực cũng tăng lên, có thể dùng phương thức quân trận để đối địch.

Nếu thực sự đến thời khắc sinh tử tồn vong, còn có thể nối tất mấy ngàn cơ giáp này lại, dựng lên đại trận Thập Phương Lôi Thú.

Đến lúc đó, dù có phải đối mặt với cường giả cấp Thánh Quân cũng có sức đánh một trận.

Nên nhớ, đây là một việc cực kỳ kinh khủng.

Chênh lệch giữa Thánh Quân và tu sĩ cảnh giới Kim Đan, Nguyên Anh lớn cỡ nào chứ?

Thực sự là giết gọn trong chớp mắt, lật tay một cái là gạt được một mảng lớn.

Đừng nói là mấy ngàn người, cho dù là mấy vạn người, mười vạn người cũng không phải đối thủ của Thánh Quân!

Hai lực lượng này căn bản không cùng một cấp độ, dù nhân số có nhiều cũng không có bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

Nhưng mượn nhờ cơ giáp lại có thể để cho những tu sĩ này chống lại được cả Thánh Quân.

Có thể nhìn ra được uy lực của những cơ giáp này đáng sợ khủng bố cỡ nào.



Thấy cảnh tượng này, Thẩm Thiên không nhịn được mà cảm thán: “Không ngờ nhiều năm không về, Thánh Địa lại thay đổi nhiều như vậy.”

Có thể nói, với lực phòng ngự của Thần Tiêu Thánh Địa, chắc chắn thuộc hàng đỉnh tiêm tại Đông Hoang, đủ để bễ nghễ bát phương.

Cho dù đại quân Tà Linh Tộc có xâm lấn, muốn công phá trận địa phòng ngự nơi này chắc chắn không đơn giản.

Trương Vân Đình cười giải thích: “Hiện tại, trong ngũ vực, ngoại trừ Đại Hoang Tiên Triều, chỉ e Thần Tiêu Thánh Địa chúng ta mới là an toàn nhất.”

Đồng thời, Trương Vân Đình cũng đang cảm khái trong lòng.

May nhờ có sư đệ chỉ điểm, tiểu tử Tần Vân Địch kia mới có thể sáng tạo ra nội tình mạnh như vậy trong thời gian ngắn như thế.

Sư đệ, cống hiến của ngươi cho Thần Tiêu Thánh địa thực to lớn!



Mọi người tiếp tục đi tới, chẳng mấy chốc đã tới gần tháp Chiến Thần.

Nơi này đã thay đổi rất nhiều.

Tiểu trấn ban đầu đã được xây thành một tòa thành trì to lớn, khí thế hào hùng.

Nơi này đông nghìn nghịt người, tới tới lui lui, vô cùng náo nhiệt.

Ở đây không chỉ có đệ tử Thần Tiêu mà còn có rất nhiều đệ tử của các Thánh địa khác, thế lực khác ở Đông Hoang.

Những người này đều bị tháp Chiến Thần hấp dẫn mà đến, muốn vào trong đó lịch luyện tăng thêm thực lực.

Cho nên có thể nói ở nơi này tập trung rất nhiều cường giả.

Kim Đan Nguyên Anh qua lại khắp nơi, Hóa Thần Thiên Tôn cũng không hề ít.

Trương Vân Đình lại giới thiệu lần nữa: “Hiện giờ tháp Chiến Thần cũng là một trong những nguồn kinh tế chủ yếu của Thánh địa.”

“Ngày nào nơi này cũng sẽ có rất nhiều tu sĩ chạy đến lịch luyện, đều là đệ tử tinh anh của các thế lực lớn, tài chính sung túc.”

“Mà trong này còn bố trí trận pháp truyền tống, thuận tiện cho các tu sĩ này tới lui thông hành.”

Bởi vì có tháp Chiến Thần ở đây nên có rất nhiều người ùn ùn kéo đến, muốn vào thí luyện.

Bởi vậy, Thần Tiêu Thánh Địa có thể mở ra và phát triển một loạt sản nghiệp dây chuyền ở đây.

Cũng tỷ như sau khi ngươi vào tháp Chiến Thần, tân tân khổ khổ đánh suốt một ngày.

Có phải sẽ muốn ăn một bữa cơm, uống một chén rượu, nghỉ ngơi thoải mái một chút không?

Vậy sẽ phải tiêu tiền.

Mà Thần Tiêu Thánh Địa đã sắp xếp xong xuôi tất cả dịch vụ phục vụ ở đây.

Khi thì luyện nhàn hạ còn có thể thư giãn một tí.

Đây đều là một trong những nguồn kinh tế.

Chưa kể muốn dùng hư không truyền tống trận cũng phải tốn linh thạch mới có thể thông hành.

Đây cũng là một món tài sản khổng lồ.

Dòng người nơi này lớn tới mức khó mà tưởng tượng nổi.

Còn có một loạt điểm du lịch tham quan, chụp ảnh lưu niệm, lại bán chút đặc sản vân vân, chỉ một lát thôi đã kiếm được đầy bồn đầy bát.

Chính là mượn nhờ sản nghiệp dây chuyền này Thần Tiêu Thánh địa mới có thể phát triển cấp tốc như thế, mới có tiền rèn đúc nhiều cơ giáp và tường thành như thế.

Thẩm Thiên khẽ gật đầu, hắn đã sớm đoán trước được kết quả này.

Lúc trước có tháp Chiến Thần ở đây, sở dĩ Thần Tiêu Thánh Chủ không muốn phân thành.

Một nhân tố rất lớn là vì phát triển sản nghiệp dây chuyền này.

Tốc độ kiếm linh thạch không kém tháp Chiến Thần tí nào!

Nghĩ tới đây, trong lòng Thẩm Thiên không khỏi cảm thán.

Sư tôn không hổ là sư tôn.

Quả nhiên, đọc thêm nhiều sách vẫn rất có ích!



Đúng lúc này, một cỗ khí thế vô cùng mênh mông bất ngờ bộc phát giữa không trung Thần Tiêu Thánh Địa.

Thần quang chói lọi phô thiên cái địa cuốn tới tỏa sáng cả thương khung.

Quang vũ vô tận bay lả tả, bao phủ cả một vùng thế giới, hiển hiện rõ thần dị.

Cả đám người ngưng mắt nhìn lên, chỉ thấy có hơn mười bóng người đang thong thả bước tới.

Bọn họ ngự giá thần hồng, thân hình mờ mịt, khí thế mênh mông vô biên, chính là cường giả đỉnh cao.

Thấy nhiều người xuất hiện như vậy, tu sĩ xung quanh ai nấy đều kinh hãi.

Bọn họ vội vàng cúi đầu cung kính thưa: “Xin chào chư vị Thái Thượng trưởng lão!”

Những người này chính là Thái Thượng trưởng lão của Tttd.

Đương nhiên, đó không phải nhóm thái thượng trưởng lão có bối phận coa nhất mà là mấy người Bạch Liên trưởng lão, Kim Liên trưởng lão, Xích Liên trưởng lão.

Vì trăm năm trôi qua, vị trí Thần Tiêu Thánh chủ đã đổi.

Trưởng lão thế hệ bọn họ đều thuận thế tấn thăng thành thái thượng trưởng lão, thân phận địa vị đều tăng lên cực lớn.

Chưa kể, thực lực của bọn họ quả thực có thể đảm nhiệm vị trí thái thượng trưởng lão này.

Tu vi của ba người Bạch Liên trưởng lão, Kim Liên trưởng lão, Xích Liên trưởng lão đều đã tới bậc Chân Thánh.

Nhưng ba người bọn họ vẫn không phải vai chính.



Chương 977: Nhất ngộ Thẩm Thiên lầm chúng sinh! (4)

Trước những vị thái thượng trưởng lão này còn có hai đạo thân ảnh vô cùng cường tráng nữa, vắt ngang cùng hư không, uy thế vĩ ngạn bàng bạc.

Một người trong đó toàn thân bao phủ lôi đình tiên quang, khí tức mênh mông như đại dương, thâm sâu khó lường.

Chỉ một tia lôi dẫn tràn ra cũng đủ đánh nát hư không.

Người này lập thân giữa hư không, dường như quân chủ vô thượng chấp chưởng lôi đình, phất tay một cái là có thể thôi động lôi đình vô tận phá hủy đại thế!

Bên cạnh người này còn có một lão đạo sĩ mặc tử thụ tiên y, tiên phong đạo cốt.

Trông ông khá già nua, nhưng trong cơ thể lại ẩn chứa lực lượng vô tận, kinh khủng vô hạn.

Một khi sức mạnh này bạo phát ra, giống như thao thiên cự lãng, muốn lật úp cả thiên địa.



Thấy hai người này, sắc mặt mọi người đều tràn đầy kính nể và sùng kính.

Hai người này chính là Tttd đời trước Trương Long Uyên cùng Bích Liên Thiên Tôn Sở Long Hà!

Tttd có thể phát triển tới bực này hoàn toàn nhờ có hai người họ tọa trấn,

Không ngừng đổi mới hoàn thiện, mới có thể xuất hiện thánh địa có nội tình thâm hậu như thế.

Bởi vậy, thậm chí uy vọng của Trương Long Uyên và Sở Long Hà còn vượt qua cả các đời Thánh Chủ trước.

Lúc này, thân hình Trương Long Uyên và Sở Long Hà khẽ nhúc nhích một cái, thế mà đã xuất hiện ngay trước mặt Thẩm Thiên.

Tttd bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên, tiên quang quanh thân hơi dập dờn, ông nói: “Thiên Nhi, cuối cùng con đã trở về!”

Trương Long Uyên có thể cảm nhận được khí chất của Thẩm Thiên thay đổi to lớn, có cảm giác như thoát thai hoán cốt.

Dường như trên người hắn có một loại chí bảo vô thượng nào đó, tản ra khí tức mênh mông khó lường, không thể tùy ý chạm vào.



Nghĩ vậy, Trương Long Uyên không nhịn được mà cảm khái.

Thiên Nhi thực không hổ là khí vận chi tử.

Biến mất nhiều năm như vậy, quả nhiên đã tìm được cơ duyên lớn!

Để hắn làm Thánh Chủ, nhất định Tttd có thể khinh thường chư thiên ngũ vực!

Ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi ôi/

Thấy Thẩm Thiên trở về, tất cả mọi người đều rất vui vẻ.

Bích Liên trưởng lão Sở Long Hà cũng đi ra, mày trắng khẽ nhếch, cười nói: “Sư điệt, lần này thu hoạch thế nào?”

Hôm đó ông đã tận mắt nhìn thấy Thẩm Thiên tiến vào thế cờ Hồn Thiên, biết được nhất định hắn sẽ thu được cơ duyên lớn.

Dù sao khi bọn họ còn không phá được cục cũng đều được nhận ban thưởng của Chuẩn Tiên khí.

Thẩm Thiên có thể phá cục được, làm sao lại thu hoạch ít được chứ?

Về chuyện Thẩm Thiên mất tích tận một trăm tám mươi năm ư?

Nói thật, bọn họ cũng không quá lo lắng.

Thế cờ Hồn Thiên chính là do một vị đại năng vô thượng của Tiên giới để lại.

Thẩm Thiên đã tiến vào thế cờ Hồn Thiên, nhất định sẽ được đại năng che chở, làm sao gặp nguy hiểm được chứ?

Cộng thêm khí vận vô thượng của hắn, quả thực là thiên mệnh chi tử danh xứng với thực.

Tất cả mọi người đều dang chờ mong Thẩm Thiên mang theo đại cơ duyên trở về.

Hôm nay gặp được, quả nhiên.

Chỉ riêng điều khí tức trên thân Thẩm Thiên khiến cho Bích Liên trưởng lão cũng cảm thấy áp lực, ngẫm không thấu.

Xem ra tiểu tử này thu hoạch được rất nhiều đó!

Thẩm Thiên tiến lên một bước, chắp tay cung kính nói: “Làm phiền sư tôn sư bá lo lắng, quả thực đệ tử đã thu được một chút cơ duyên.”

Trương Long Uyên cùng Sở Long Hà đều là tiền bối mà Thẩm Thiên kính trọng nhất, đương nhiên hắn phải lễ phép trả lời.

“Ha ha, tốt.”

“Không hổ là Thánh chủ đời này của Thần Tiêu Thánh Địa ta. Quả nhiên khí vận vô thượng!”

Sở Long Hà phóng khoáng cười nói, ánh mắt tràn đầy hài lòng.

Mặc dù các vị thái thượng trưởng lão khác không nói gì nhưng cũng hết sức vui mừng.

Bọn họ đều tận mắt nhìn thấy Thẩm Thiên lớn lên, đều coi hắn như hậu bối của mình.

Thấy Thẩm Thiên bình an quay về, các vị thái thượng trưởng lão cũng vô cùng vui vẻ.



Ầm ầm!

Nhưng vào đúng lúc này,

Đột nhiên có tiếng vang bên ngoài.

Khi mọi người nhìn lại, chỉ thấy rất đông đệ tử Thần Tiêu đang đứng trước những tiên đạo cơ giáp kia.

Đứng đầu các đệ tử chính là người quen cũ của mọi người, Tống Phú Quý, Lưu Thái Ất, Hùng Mãnh, Tần Vân Địch.

Ai nấy đều tràn đầy cung kính và thành ý.

Tống Phú Quý đứng đầu đội ngũ, kích động hô lớn: “Chư vị đồng môn, Thánh Chủ mới của chúng ta về rồi!”

“Mau thể hiện lòng nhiệt tình của các ngươi, cung nghênh Thánh Chủ trở về đi!”

Y vừa dứt lời, tất cả đệ tử Thần Tiêu lập tức sôi trào.

Bọn họ nhao nhao tế ra trường kiếm của mình ném lên trời, thôi động pháp quyết, điều khiển vị trí trường kiếm.

Vô số thanh trường kiếm nhấp nháy quang mang hiện ra ngân quang thịnh liệt không ngừng đan xen lượn lờ, kiếm mang vô tận triệt để che kín thương khung.

Tiếng kiếm minh vang vọng khắp thiên khung, âm thanh sục sôi kia như thấm vào tận xương người ta, khiến người ta sôi trào nhiệt huyết.

Mọi người đều nhìn theo hướng kiếm bay hoa mắt, vô số trường kiếm bay múa giữa không trung phác họa ra từng đạo kiếm ảnh chói mắt.

Cuối cùng vô số trường kiếm đã sắp xếp chỉnh tề xong xuôi, giữa hư không ngưng tụ ra một chữ “Thiên” khổng lồ, khí thế rộng lớn bàng bạc, tràng diện vô cùng hùng vĩ!

Lúc này, vô số đệ tử Thần Tiêu đều thành kính hét lớn: “Tiên chi đỉnh, ngạo thế gian, nỗ lực tu tiên từng ngày, đi theo Thánh Chủ tất thành tiên!”

Tiếng vang oanh minh vọng khắp thiên địa khiến tâm thần người nghe phải dập dờn.

Nhưng không chỉ vậy, Tần Vân Địch tế ra một lệnh bài trong tay, chớp mắt đã thắp sáng.

Mấy ngàn tiên đạo cơ giáp lập tức bọc phát ra thần quang sáng chói, bắn ra từng đạo hỗn nguyên thần lôi xông thẳng lên chân trời!



Chương 978: Sửa chữa Thần Tiêu Lôi Đế kỳ (1)

Từng đạo lôi đình ngũ quang thập sắc xông thẳng lên không trung, ầm ầm nổ ra.

Khói lửa chói lóa chiếu rọi thiên địa.

Những hỗn nguyên thần lôi này đều là thiêu đốt vô số linh thạch hội tụ lại mà thành, hiện giờ đều đang thỏa thích nở rộ như không cần tiền chỉ vì chúc mừng Thẩm Thiên trở về!

Trong khói lửa vô tận bao phủ, tất cả đệ tử Thần Tiêu đều khom mình hành lễ, cùng nhau hét to: “Đệ tử Thần Tiêu cung nghênh Thẩm Thiên Thánh Chủ!”



Thấy một màn này, tất cả mọi người đều nghẹn họng trân trối nhìn, thầm than món chi này thực sự quá lớn.

Chỉ riêng linh thạch tiêu hao so ra đã vượt xa tổng thu nhập suốt mấy năm của Đông Thiên PHúc Địa.

Mà lúc này, rốt cuộc đệ tử của các thế lực lớn xung quanh đã kịp phản ứng.

Nhiều trưởng lão đỉnh cao của Thần Tiêu Thánh Địa như vậy xuất hiện, hao tốn xa xỉ như vậy chính là vì Thần Tiêu Thánh Chủ thế hệ này!

Thần Tiêu Thánh Chủ thế hệ này không phải Thẩm Thiên đã biến mất nhiều năm sao?

Nói cách khác, nam nhân rong ruổi ngũ vực dương danh thiên hạ trước kia đã về rồi!

Chỉ trong chốc lát, tất cả đều sôi trào.

Mặc dù những tu sĩ này đa số đều là tiểu bối mới quật khởi gần đây nhưng ai cũng đã từng nghe danh hào Thẩm Thiên.

Cái gì mà thủ tịch Tắc Hạ nhân viện.

Cái gì mà vừa mới vào học cung đã có thể nghịch phạt Thánh Quân thất kiếp.

Cái gì mà trong Kiến Mộc Giới đã khám phá ra thế cờ Hồn Thiên mà không ai có thể phá.

Ngay cả Thạch Thiên Tử đã quát tháo phong vân, đồ diệt vô số Tà Linh cũng tự xưng không bằng Thẩm Thiên.



Mặc dù Thẩm Thiên đã biến mất một trăm tám mươi năm nhưng những năm này uy danh của hắn không những không giảm chút nào mà còn càng thêm truyền kỳ hóa hơn.

Đại tranh chi thế xuất hiện, thiên kiêu tầng tầng lớp lớp, yêu nghiệt thiên tư tuyệt đỉnh cũng tầng tầng lớp lớp.

Nhưng không ai có thể phá được truyền kỳ về Thẩm Thiên lúc trước, thậm chí có thể nói là kém xa tít tắp.

Cho tới bây giờ, bọn họ mới hiểu được thiên phú và chiến lực của Thẩm Thiên khủng bố cỡ nào.

Đơn giản là khoáng cổ tuyệt kim, không ai bằng.

Nhìn khắp vạn cổ cũng không ai làm được tới mức này, lập nên được thành tựu bực này!

Bởi vậy, thấy Thẩm Thiên bình an trở về, trong lòng mọi người đều tràn đầy chấn kinh và mừng rỡ.

Vào thời khắc Tà Linh Tộc ngoại vực làm hịa thương sinh, cường giả thiên tư vô thượng bực này quay về là chuyện tốt.

Có Thẩm Thiên Thánh Chủ gia nhập, nói không chừng có thể đối kháng với Tà Linh ngoại vực tốt hơn nữa.

Toàn bộ Thần Tiêu Thánh Địa đều vô cùng náo nhiệt.

Tất cả mọi người đều đang nhảy cẫng lên hoan hô chúc mừng Thẩm Thiên trở về.



Trong vô số tiếng hoan hô, Thẩm Thiên được Trương Long Uyên nghênh đón lên Thánh Chủ phong.

Hai người tiến vào Thánh Chủ Điện, lôi đình tiên quang quanh thân Trương Long Uyên vẫn nhẹ nhàng dập dờn, ông nói: “Thiên Nhi, bây giờ con đã bình an trở về, là lúc đảm nhiệm vị trí Thần Tiêu Thánh chủ rồi.”

“Lúc này bổn tọa sẽ trao vị trí Thánh Chủ cho con, để con dẫn dắt Thánh địa chống lại Tà Linh ngoại vực.”

Thân thể Thẩm Thiên khẽ rung lên, trang nghiêm chắp tay đáp: “Vâng, đệ tử cẩn tuân sư tôn dạy bảo, nhất định thề sống chết thủ hộ Thánh địa, chống lại Tà Linh.”

Trương Long Uyên khẽ gật đầu, sau đó lấy ra một tấm lệnh bài vàng óng, trên đó lượn lờ quang mang khắc ấn hoa văn kỳ dị.

Giữa lệnh bài còn khắc hai chữ “Thần Tiêu”, chữ như cầu long, cường tráng hữu lực, ẩn chứa uy nghiêm lớn lao.

Đây chính là lệnh bài của Thần Tiêu thánh chủ Thánh Địa, là tượng trưng cho thân phận Thánh Chủ.

Mà Thánh Chủ lệnh có rất nhiều công năng, quyền hạn cực lớn.

Không chỉ có thể hiệu lệnh đệ tử trưởng lão Thần Tiêu, còn có thể khống chế toàn bộ đại trận của Thần Tiêu Thánh Địa.

Đây chính là đại trận truyền thừa từ xưa tới nay của Thần Tiêu Thánh Địa, ẩn chứa thần uy vô tận.

Có thể nói, Thánh Chủ lệnh chính là hạch tâm của Thần Tiêu Thánh Địa, thao túng cả Thánh địa, cực kỳ quan trọng.

Thẩm Thiên đã đảm nhiệm vị trí Thần Tiêu Thánh chủ, đương nhiên Thánh Chủ lệnh này sẽ được truyền lại cho hắn.

Trương Long Uyên đưa Thánh Chủ lệnh cho Thẩm Thiên, nói: “Thiên Nhi, con đã đảm nhiệm vị trí Thần Tiêu Thánh Chủ, vậy Thánh Chủ phong và tất cả tài nguyên của Thánh địa đều giao cho con sử dụng.”

“Còn nữa, Đế khí truyền thừa của bổn môn – Thần Tiêu Lôi Đế kỳ, cũng do con bảo quản.”

Nói xong, Trương Long Uyên lấy ra một vật nữa.

Lôi quang nhấp nháy, sấm sét vang dội, tỏa ra uy áp lớn lao cuốn tới.

Trước mặt họ hiện ra từng cây cờ mờ mịt thần quang chói mắt.

Mỗi một cây cờ đều tỏa ra uy áp lớn lao, khí tức không kém gì Chuẩn Đế khí.

Tất cả cờ xí liên hợp, có thể thấy được uy năng Đế khí.

Tiên quang quanh thân thể Trương Long Uyên hơi dập dờn, ông nói: “Thần Tiêu Lôi Đế kỳ có một cờ chủ và mười cờ phụ, có thể bộc phát ra uy năng vô thượng.”

“Còn có thể dùng Thần Tiêu Lôi Đế kỳ làm kỳ trận, bố trí ra Thần Tiêu Thiên Lôi đại trận.”

“Vào thời kỳ đỉnh phong, thậm chí còn có thể trấn sát cả Đại Đế.”

“Lúc trước, Thần Tiêu Đại Đế đã dùng Lôi Đế kỳ giết ra uy danh hiển hách cả ngũ vực, thành công lập nên Thần Tiêu Thánh địa, uy chấn ngũ vực.”

“Vật này chính là biểu trưng của bổn môn, cũng là vật quan trọng nhất.”

“Thần Tiêu Lôi Đế kỳ cực kỳ trân quý, uy năng vô tận, vượt xa Đế khí bình thường.|”

“Nhưng trong trận chiến tung thiên vạn năm trước, Tà Linh vô thượng đã xâm lấn ngũ vực.”

“Vô số thế lực đã bị tổn thất nặng nề, ngay cả Đế Khí Thần Tiêu Lôi Đế kỳ của bổn môn cũng bị hủy trong chiến dịch kia.”

“Đã qua vạn năm, mặc dù bổn môn đã dốc hết toàn lực muốn chữa trị Đế khí này nhưng vẫn không thành công.”

“Hiện giờ Thần Tiêu Lôi Đế kỳ chỉ còn lại một cờ chủ và bốn cờ phụ Thanh Long, Chu Tước, Huyền Vũ, Kỳ Lân.”

“Hiện tại, mặc dù uy lực của Thần Tiêu Lôi Đế kỳ đã sụt giảm nhưng vẫn được kê vào hàng Đế khí.”

“Hôm nay bổn tọa truyền thừa Lôi Đế kỳ cho con.”

“Một là để con dùng nó bảo hộ bản thân, sát phạt Tà Linh.”

“Hai là hy vọng một ngày kia, Đế khí truyền thừa của bổn môn lại có thể khôi phục vinh quang ngày xưa trong tay con.”