Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 167: Vận khí tốt sao?



Bước ra khỏi động phủ của sư tôn, Ôn Trì khoanh tay trước n.g.ự.c, cúi đầu nhìn Tần Thù trước mặt, ánh mắt vừa mang vẻ hài lòng lại vừa có chút ghen tị.

"Thù nhi nhỏ bé, vận khí của muội đúng là tốt đến cực điểm rồi."

Hắn tự nhủ từ lúc bước chân vào con đường tu tiên đến nay, vận thế của bản thân cũng được coi là độc nhất vô nhị, vậy mà bộ thân pháp và kiếm pháp kia lại chẳng thèm tìm đến hắn.

Đúng rồi, còn cả cái tư chất thiên phú trời ban kia nữa, thật khiến người ta thèm thuồng muốn c.h.ế.t.

Ôn Trì vừa dứt lời, ngay cả vị đại sư huynh vốn chẳng mấy khi hòa hợp với hắn cũng gật đầu tán thành: "Tiểu sư muội đúng là vận khí cực tốt."

Tần Thù nhếch mép, muốn cười mà cười không nổi.

Nàng vận khí tốt sao? Thoạt nhìn thì cũng không tệ, nhưng mà... nhà ai vận khí tốt mà lại gặp cảnh vừa vất vả thi đậu vào Thanh Hoa* xong đã bị đuối nước mà xuyên đến đây, lại còn tiếp quản một đống rắc rối nát bét của nguyên chủ để lại, có thể gọi là chế độ sinh tồn mức địa ngục. *: Thanh Hoa: Tên một trường đại học danh giá bậc nhất tại Trung Quốc.

"Hai vị sư huynh quá khen rồi, trong mắt sư muội, hai huynh mới thực sự là thiên chi kiêu t.ử..."

Nàng còn chưa nói hết câu đã bị Ôn Trì ngắt lời: "Thôi được rồi, chúng ta đừng có tâng bốc lẫn nhau nữa. Đã hứa hẹn rằng đôi bên đều có tiền đồ vô lượng, hay là chúng ta lập một hiệp nghị quân t.ử đi?"

Tần Thù chớp chớp mắt: "Cũng không hẳn là tiền đồ vô lượng..."

Một ánh mắt sắc lẹm của Ôn Trì phóng tới, Tần Thù lập tức ngậm miệng, ngừng cái trò đùa giỡn lại.

"Hiệp nghị quân t.ử gì cơ?" Thành Ngạn hỏi.

Tần Thù đứng bên cạnh gật đầu lia lịa, dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức không thể ngoan hơn.

Ôn Trì suy nghĩ một chút rồi bảo: "Trong ba chúng ta nếu có ai có thể phi thăng, vậy thì trước khi phi thăng phải thay hai người còn lại làm một việc. Việc này không làm tổn hại tu vi, không trái với luân thường đạo lý, không chống lại thiên đạo, thế nào?"

Tần Thù gật đầu cái rụp. Nhìn vào tu vi và thiên phú trên bề mặt của ba người, rõ ràng là khả năng hai vị sư huynh này phi thăng lớn hơn nàng nhiều.

Bản thân nàng hiện tại chỉ có chút vận khí cỏn con, nhưng tương lai ra sao, ai mà nói trước được?

Nếu nàng có thể sống đến lúc hai vị sư huynh phi thăng, nàng sẽ bảo họ lập cho mình một tầng cấm chế, rồi nàng cứ thế thành thật rúc vào bên trong, sống một đời thọ chung chính tẩm* cũng là một lựa chọn không tồi. *: Thọ chung chính tẩm: C.h.ế.t già một cách bình an tại nhà mình (thường dùng để chỉ sự kết thúc viên mãn của một đời người).

Nếu để hai vị sư huynh biết được cái "mục tiêu xa vời" này của nàng, chắc chắn họ sẽ cười cho thối mũi, nhưng mà mỗi người có một sự theo đuổi khác nhau mà!

Thành Ngạn suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

"Được."

Ba huynh muội đạt thành một hiệp nghị quân t.ử tốt đẹp, ánh hoàng hôn nơi chân trời chiếu nghiêng lên người họ, đổ xuống những bóng dài mảnh dẻ phía sau.

"Đi thôi, về thôi." Ôn Trì vươn vai một cái, cũng không quên ngoái lại bảo Tần Thù và Thành Ngạn: "Hai người lúc nào rảnh thì qua động phủ của ta mà ngồi chơi, cái động phủ to như thế mà chỉ có mình ta cũng thấy buồn chán lắm."

Tần Thù nhìn hai vị sư huynh người trước người sau bay đi, bấy giờ mới một mình men theo con đường mòn nhỏ chạy thẳng xuống núi.

Nàng không định quay về chỗ ở, sự an nhàn chỉ khiến người ta thụt lùi! Chỉ có "cuốn" lên mới có thể đi đến đích cuối cùng.

Nàng còn phải đến Truyền Công Điện một chuyến, bộ thân pháp mang tên Hạo Miểu Tiên Tung kia đến Chưởng môn còn phải khen ngợi hết lời, nàng có thế nào cũng phải học cho bằng được.

Hơn nữa, trước đó nàng đã đem cách thức tiến vào không gian kim sắc kể cho Chưởng môn nghe rồi, vạn nhất có người khác cũng tới... mà bộ thân pháp của Tổ sư lại chỉ dạy cho một người, nàng mà đến muộn chẳng phải sẽ khóc không ra nước mắt sao?

Bộ thân pháp này kết hợp với kiếm pháp quả thực dùng tốt hơn Súc Địa Thành Thốn nhiều. Nói dại dột, chỉ cần nàng học tốt thân pháp, lỡ như Tần Miên có tới mà nàng đ.á.n.h không lại thì vẫn có thể chạy thoát cơ mà?

Tần Thù một lần nữa đến trước Truyền Công Điện, bên ngoài điện vẫn là một mảnh tĩnh lặng, không thấy một bóng người nào.

Tần Thù gãi gãi sau gáy, tinh thần học tập của đệ t.ử Huyền Thiên môn kém vậy sao? Ôm đống tài nguyên tốt thế này mà sao vẫn chẳng thấy ai tới?

Dù không vào được không gian kim sắc thì trong Truyền Công Điện còn biết bao nhiêu thân pháp thuật pháp khác, học thêm chút chẳng phải sẽ tăng thêm thực lực cho bản thân sao?

Nàng đâu có biết cái Truyền Công Điện này mỗi đệ t.ử thân truyền mỗi tháng cũng chỉ được tới có ba lần, còn vì sao nàng không biết ấy à.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bởi vì lần trước sau khi dùng khẩu lệnh đi vào, nàng căn bản chưa hề bước ra ngoài...

Nàng đi tới trước cửa, thấy cánh cửa kia lại âm thầm mở ra một khe nhỏ hệt như đang chào đón mình. Tần Thù rất ăn ý nghiêng người len qua khe cửa lẻn vào, từ đầu chí cuối không phát ra một tiếng động nào...

Lần này bóng người kim sắc trong không gian dường như cô đọng hơn so với trước kia, Tần Thù ngưng luyện ra một thanh trường kiếm màu tím khói, bóng người kia chỉ loáng cái đã hiện ra trước mặt nàng.

Thanh kiếm trong tay hắn đ.â.m thẳng vào mặt nàng, Tần Thù dùng bộ thân pháp mới học được cấp tốc trượt người ra sau, lưng nàng gần như áp sát xuống sàn, cuối cùng cũng khó khăn né được đòn tấn công.

Thanh trường kiếm trong tay nàng cũng bắt đầu phản công, nhưng chiêu Xuyên Vân Phá Vũ thức thứ nhất còn chưa kịp tung ra đã bị đối phương đ.á.n.h văng thanh kiếm khỏi tay.

Thanh kiếm của đối phương cũng vỗ mạnh vào cổ tay nàng, rõ ràng là tinh thần thể nhưng cổ tay nàng vẫn thấy đau đớn vô cùng.

Tần Thù cũng bị kiếm khí hất văng ra xa hàng chục bước, nàng xoa xoa cổ tay, nhìn bóng người trước mặt.

Nàng không thực hiện động tác tiếp theo ngay mà thoát ra khỏi không gian kim sắc, lôi ra một xấp giấy, bắt đầu ghi chép lại trên đó.

Có những kiếm chiêu chỉ dùng trí nhớ thì không thể nhớ rõ ràng được, nàng bèn dùng kỹ năng hội họa chẳng ra làm sao của mình để vẽ mấy hình người que lên đó.

Nếu không phải có thêm phần chú thích bên cạnh, e là chính nàng cũng chẳng nhận ra mình đang vẽ cái gì.

Sau khi phân tích xong nguyên nhân thất bại của chiêu này, tinh thần lực của nàng cũng đã khôi phục được đôi chút, bấy giờ nàng mới một lần nữa hùng dũng oai vệ tiến vào không gian tinh thần kia.

Bóng người kim sắc lại hiện ra trước mặt nàng, dường như đã đợi nàng từ rất lâu rồi.

Dù trước mặt chỉ là một đạo hư ảnh, nhưng Tần Thù vẫn vô cùng cung kính hành lễ: "Cầu xin tiền bối chỉ giáo."

Xuyên Vân Phá Vũ kiếm thức thứ nhất vốn dĩ có kẽ hở, nhưng người sáng tạo ra nó đã dùng tốc độ để bù đắp cho thiếu sót này.

Mà Tần Thù khi thi triển chiêu này, tốc độ vẫn còn hơi chậm.

Lần này nàng không chọn phòng thủ mà chủ động tấn công trước.

Nàng thề rằng, chiêu này tuyệt đối là chiêu nhanh nhất mà nàng từng tung ra trong đời, kiếm thế như cầu vồng, vốn tưởng nhát kiếm này vạn không một sơ suất thì lại một lần nữa bị luồng sáng kia chặn lại.

Tần Thù biết kiếm chiêu của mình trong mắt những người có tu vi cao căn bản không đáng để mắt tới, nhưng nàng cũng không ngờ lại bị chặn đứng nhanh đến vậy.

Không, cũng không hẳn là bị chặn lại, mà là kiếm của đối phương đã điểm ngay trên n.g.ự.c nàng rồi.

Cảm giác đau đớn là thực sự, cái nỗi sợ hãi khi bị một kiếm đ.â.m xuyên tâm kia lại một lần nữa ập tới.

Đồng t.ử nàng co rụt lại, cảm xúc d.a.o động cực lớn, nàng lại một lần nữa thoát khỏi không gian tinh thần này.

Nàng cúi đầu nhìn xuống trước n.g.ự.c mình, bộ đồng phục tông môn vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, cảm giác đau đớn kia cũng đang từng chút từng chút tan biến.

Bấy giờ nàng mới ôm lấy n.g.ự.c mình, thở dốc liên hồi.

"Không được, kiếm chiêu này có lỗ hổng."

Nàng thở hắt ra một hơi dài, lại lấy xấp giấy ra viết viết vẽ vẽ.

Những hình người que được vẽ ra ngày càng sinh động hơn, nàng cũng bắt đầu dần dần hiểu ra vấn đề của mình nằm ở đâu.

Chỉ mải mê cầu nhanh thôi là không đủ, kỹ thuật dùng kiếm của nàng cũng có vấn đề, khi tung kiếm ra quỹ đạo vận hành quá lớn, dẫn đến việc trước n.g.ự.c nàng có một khoảng hở lộ liễu.

Nàng phải thay đổi quỹ đạo ra chiêu, từ bỏ một số động tác không cần thiết, như vậy trong lúc tung chiêu đồng thời còn có thể phòng thủ các yếu hại của bản thân.

Sau khi nghĩ thông suốt những điều này, nàng thu xấp giấy lại, một lần nữa sát khí đằng đằng xông vào bên trong...

Chỉ một chiêu Xuyên Vân Phá Vũ kiếm thức thứ nhất đơn giản nhất, vậy mà đã bị nàng đúc kết ra hàng chục lỗ hổng như thế.