Trong lúc đang miệt mài tu luyện, Tần Thù còn tranh thủ thời gian ra ngoài tham gia một trận tỷ thí. Lần này đối thủ của nàng là một sư tỷ Kiếm tông tu vi Luyện Khí tầng mười một, tên là Liên Vân. Sư tỷ này đẹp vô cùng, nhưng người như tên, hệt như một đóa sen dưới nước, chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm nhìn chứ không thể lại gần đùa giỡn, quanh thân luôn toát ra vẻ tĩnh lặng và xa cách.
Những sư huynh sư tỷ ở tầng mười một và mười hai này đều là những kẻ liều mạng, luôn đặt ra tiêu chuẩn cực cao cho bản thân. Họ đều nhắm tới mục tiêu Hoàn mỹ Trúc Cơ, so với những "con cá mặn" cứ đến tầng mười là Trúc Cơ ngay thì cả về mức độ nỗ lực lẫn tư chất đều không thể so bì được.
Trận tỷ thí này, không còn nghi ngờ gì nữa, Tần Thù đã thất bại.
Nàng bị một kiếm của Liên Vân sư tỷ ép đến tận rìa võ đài, nhát kiếm tiếp theo bám sát nút, kiếm khí ngợp trời bao bọc lấy linh khí hệ kim sắc bén, nàng căn bản không dám cưỡng ép chống đỡ.
Biết mình không phải đối thủ của Liên Vân sư tỷ, Tần Thù rất thản nhiên nhảy xuống khỏi võ đài, chắp tay với vị sư tỷ trên đài, cười nói: "Đa tạ sư tỷ đã nương tay."
Liên Vân dáng người cao ráo, chân dài, đúng chuẩn một mỹ nhân lạnh lùng. Nghe Tần Thù nói vậy, nàng cũng chỉ giữ kẽ khẽ gật đầu một cái, không hề lên tiếng.
Người xem dưới đài có lẽ không rõ, nhưng bản thân Tần Thù thì biết. Nàng đã ở giới tu tiên hai năm rồi, tự nhiên cũng hiểu được một phần quy tắc nơi đây, đ.á.n.h nhau bị thương là khó tránh khỏi, đao kiếm không có mắt. Vậy mà trong suốt cả trận đấu với Liên Vân sư tỷ, nàng lại chẳng hề tổn thương dù chỉ một sợi lông tơ.
Qua đó có thể thấy khả năng kiểm soát đáng kinh rinh của Liên Vân sư tỷ, điều này khiến Tần Thù thầm kinh hãi, đồng thời trận thua này cũng làm kiên định thêm ý chí phải đạt tới Hoàn mỹ Trúc Cơ của nàng.
Luyện Khí tầng mười và tầng mười một nhìn qua chỉ cách nhau một bậc, nhưng thực lực của Trang Hằng sư huynh hôm qua và Liên Vân sư tỷ hôm nay lại chênh lệch một trời một vực.
Mãi đến khi sư tỷ Thư Oánh xuất hiện, tuyên bố Liên Vân sư tỷ giành chiến thắng, Tần Thù và Liên Vân mới lần lượt rời khỏi võ đài.
Tần Thù đang dồn hết tâm trí định chạy đến Truyền Công Điện để hoàn thiện thêm kiếm chiêu của mình thì bị người phía sau gọi giật lại: "Tần Thù."
Tần Thù quay đầu lại nhìn, thấy người vừa gọi mình chính là Liên Vân sư tỷ. Sư tỷ diện một bộ đồng phục tông môn màu trắng ánh trăng, vóc dáng mảnh mai nhưng chỗ nào cần có thịt thì không thiếu một phân. Đúng là khiến người ta phải cảm thán thiên đạo bất công, sao có người mặc đồng phục đệ t.ử trông như nam trang, mà có người mặc vào lại vẫn đẹp đến nao lòng như thế chứ?
Tần Thù còn đang mải mê chìm đắm trong nhan sắc của Liên Vân sư tỷ thì thấy nàng bước đến cách mình một trượng rồi đứng lại, thần sắc vô cùng trịnh trọng nói: "Sau này sư muội nếu có rảnh, chúng ta có thể cùng nhau so tài kiếm pháp."
Nghe yêu cầu này, Tần Thù hơi ngẩn ra. Tu vi của nàng kém sư tỷ xa như vậy, không ngờ lại được tỷ ấy chủ động tìm tới.
Nhưng rất nhanh, nàng đã sực tỉnh, cười hớn hở chắp tay với Liên Vân sư tỷ, sảng khoái nhận lời: "Nhất định ạ!"
Vị sư tỷ xinh đẹp lạnh lùng trước mặt lôi ngọc giản truyền tin ra, đôi mắt đẹp khẽ nhướng lên nhìn nàng: "Sư muội để lại linh tức* nhé?" *: Linh tức: Địa chỉ liên lạc trong giới tu tiên.
Nhìn bóng lưng Liên Vân sư tỷ đi xa dần, Tần Thù không khỏi cảm thán trong lòng. Chẳng biết bao nhiêu năm nữa nàng mới lớn được như thế kia, cái nhan sắc và vóc dáng của Liên Vân sư tỷ đúng là "gu" của nàng rồi!
Cảm thán một chút xong, nàng thu lại tầm mắt, quay đầu bay về phía Truyền Công Điện.
Lần này Tần Thù đ.â.m đầu vào đó, chẳng biết đã trôi qua bao lâu, nàng tu luyện vốn có cái kiểu chẳng màng trời đất gì nữa. Đến khi nàng đúc kết xong thức thứ sáu của Xuyên Vân Phá Vũ kiếm, tuy bốn chiêu sau nàng tạm thời chưa thi triển được nhưng cũng đã dùng giấy ghi chép lại hết cả.
Lúc nàng lại một lần nữa bị hư ảnh kim sắc đ.â.m xuyên tim, cả người Tần Thù đã trở nên tê liệt. Nàng cảm thấy đây không còn là tâm ma của mình nữa rồi, không phải chỉ là đ.â.m vào tim thôi sao? Chị đại đây đã trải qua hàng nghìn lần rồi nhé...
Đúng lúc này, ngọc giản truyền tin lại sáng lên, hơi ấm tỏa ra nung nấu linh hồn đang tê dại của nàng, cuối cùng nàng cũng thoát khỏi không gian tinh thần. Mở ngọc giản ra xem, hóa ra là tin nhắn chúc mừng từ sư tỷ Thư Oánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thì ra, nàng đã vượt qua đợt tuyển chọn của tông môn, đứng ở vị trí thứ một trăm – vị trí cuối bảng – để đại diện Huyền Thiên môn tham gia Kỳ sát hạch giữa các tông môn.
Nàng biết mình có thể thông qua lần này thực chất cũng liên quan đến việc nhiều đệ t.ử Kiếm tông bị tấn công trước đó. Tông môn đã cho không ít đan d.ư.ợ.c, thương thế có thể chữa lành, nhưng muốn khôi phục lại thực lực đỉnh cao thì không phải chuyện sớm chiều có thể làm được.
Mà Tần Thù, với tư cách là đệ t.ử mới duy nhất lọt vào top một trăm kỳ Luyện Khí, cũng nhận được sự chú ý rộng rãi của cả tông môn. Chuyện này nếu rơi vào người khác có lẽ sẽ có người không phục, nhưng với Tần Thù thì khác. Nàng nhập môn thời gian ngắn mà đã có tu vi thế này, chỉ riêng cái thiên tư đó thôi đã đủ để nàng ngạo thị quần hùng* rồi. *: Ngạo thị quần hùng: Coi thường đám đông, đứng ở vị trí vượt trội hơn hẳn mọi người.
Tần Thù cất ngọc giản truyền tin, vươn vai một cái rồi đứng dậy khỏi bồ đoàn. Ngồi thiền lâu, thu hoạch thì nhiều thật nhưng chân cũng hơi bị tê.
Sắp tới đi tham gia Kỳ sát hạch các tông môn, coi như là ra ngoài mở mang tầm mắt vậy! Dĩ nhiên trước khi đi, những kiếm chiêu nàng đúc kết được cần phải thân hành thực tiễn một phen mới được.
Nàng lật xem lại các lỗ hổng kiếm chiêu mình đã tổng kết, cân nhắc hồi lâu, cuối cùng lôi ngọc giản ra gửi cho Đại sư huynh một tin nhắn.
"Đại sư huynh, có đó không?" "Có." "Có thể so tài kiếm pháp với Đại sư huynh một chút không ạ?" ... Bên kia im lặng hồi lâu mới hồi đáp một chữ: "Được."
Tần Thù bật cười. Có lẽ trong mắt người khác hành động này của nàng là không biết lượng sức mình. Nhưng tìm đến Đại sư huynh là kết quả sau khi nàng đã suy tính kỹ càng. Cả tông môn này người dùng Xuyên Vân Phá Vũ kiếm giống nàng rất ít, người nàng quen lại chỉ có Đại sư huynh và sư tôn Vọng Kiếm. Tiểu sư tỷ của nàng vì thuộc tính linh khí nên luyện bộ kiếm pháp khác. Sư tôn Vọng Kiếm thì nàng chắc chắn đ.á.n.h không lại rồi, tìm Đại sư huynh thì còn có thể "giãy giụa" được đôi chút.
Nàng vẫn cầm thanh mộc kiếm trước kia hay dùng ở Thử Kiếm Thạch Trận, thi triển Súc Địa Thành Thốn chạy thục mạng đến ngoài động phủ của Đại sư huynh.
Thành Ngạn nhìn cái thực thể nhỏ bé trước mặt, nhíu mày xác nhận lại lần nữa: "Muội thực sự muốn so tài kiếm pháp với ta sao?"
Tần Thù gật đầu cái rụp: "Đương nhiên là thật ạ! Tuy nhiên, chúng ta chỉ so kiếm pháp, không được dùng linh khí! Và chỉ so tài bộ Xuyên Vân Phá Vũ kiếm thôi! Đại sư huynh thấy sao?"
Thành Ngạn: "..."
Hóa ra cái con nhóc này đang đợi mình ở chỗ này đây? Chẳng biết ai cho nàng cái lá gan để cho rằng học cùng một bộ kiếm pháp là có thể so tài với hắn cơ chứ? Tu vi khác nhau thì mức độ lĩnh hội kiếm pháp dĩ nhiên là khác nhau, mà tu vi Kim Đan hậu kỳ của hắn cao hơn nàng tận hai đại cảnh giới đấy!
"Được." Thành Ngạn gật đầu.
Hắn không giải thích nhiều, mọi chuyện cứ dùng thực tế để nói chuyện là tốt nhất. Tần Thù dùng mộc kiếm, hắn dĩ nhiên cũng dùng mộc kiếm, hai huynh muội cầm kiếm đứng đối diện nhau.
"Sư huynh, vậy muội không khách sáo đâu nhé!"
Thành Ngạn: "?"
Sao nàng lại tranh luôn cả lời thoại của hắn vậy? Rốt cuộc là ai không khách sáo đây? Hắn còn chưa kịp nghĩ thông thì Tần Thù đã cầm kiếm lao tới rồi.
Hắn nhận ra ngay, đây chính là thức thứ nhất của Xuyên Vân Phá Vũ kiếm. Chỉ có điều, khởi thủ thức* của nàng trông có vẻ hơi khác so với những gì hắn từng học. *
: Khởi thủ thức: Tư thế bắt đầu của một chiêu thức.
Thành Ngạn cau mày, thầm nghĩ trong lòng: "Con nhóc này đến cả khởi thủ thức còn sai, mà cũng dám đòi so tài kiếm pháp? Đã đến so tài rồi thì hắn làm sư huynh cũng phải chỉ dạy cho nàng một phen ra trò mới được!"