13
Cái thằng ranh con này, nhận cha sao mà dứt khoát, lanh lẹ thế không biết.
Sở Vân Từ hỏi: “Nương con đâu?”
Diệp Nhi quẹt nước mắt: “Nương đang ở hậu viện cho gà ăn ạ.”
Ta: “……”
Bán đứng ta cũng lanh lẹ không kém.
Sở Vân Từ dắt Diệp Nhi ra hậu viện, chỉ nhìn thấy ngô hạt vương vãi đầy đất và cái rổ tre bị vứt chỏng chơ trên nền.
Diệp Nhi gãi gãi đầu: “Đúng rồi, con suýt chút nữa thì quên mất. Cha ơi, cha sẽ không g.i.ế.c nương thân chứ?”
“Nương thân chắc là vì sợ quá nên trốn kỹ rồi, những năm nay nương toàn dắt con đông trốn tây ẩn như vậy không hà.”
Sở Vân Từ không hiểu: “Ta g.i.ế.c nàng làm cái gì?”
Diệp Nhi bảo: “Nương thân nói, lúc trước nương từng khinh bạc cha, nên cha găm thù chuốc oán với nương.”
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Cha còn sai người dán họa tượng của nương khắp các đường lớn ngõ nhỏ,
dù có đến chân trời góc bể cũng phải truy sát nương bằng được.”
Sở Vân Từ cạn lời nghẹn họng.
Nửa ngày sau, hắn mới xoa xoa đầu Diệp Nhi: “Ta truy sát nàng từ bao giờ chứ?”
“Lúc đó ta rõ ràng là nói, nữ t.ử này đối với ta vô cùng quan trọng, nhất định phải tìm bằng được nàng về.”
“Đám người này cứ tầng tầng lớp lớp truyền lời xuống dưới, thế nào mà lại truyền thành ra nông nỗi này cơ chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn đỡ trán: “Tin đồn đúng là hại người mà, trách không được những năm nay tìm thế nào cũng không thấy hai mẹ con, hóa ra là tưởng ta đang truy sát nên mới điên cuồng trốn chui trốn lủi khắp nơi.”
Cây d.a.o bửa củi trên tay ta không cẩn thận va phải đống củi bên cạnh, phát ra một tiếng động nhỏ.
Ta cuống cuồng rúc sâu vào trong thêm một chút.
Sở Vân Từ liếc mắt nhìn về phía này, cười nói:
“Nhưng mà nương con sợ ta truy sát nàng cũng là có nguyên do cả đấy, dẫu sao năm đó nàng cũng đã làm không ít chuyện xấu với ta.”
“Con có muốn biết, năm xưa nương con đã làm những trò gì mà giờ lại có tật giật mình thế này không?”
Diệp Nhi gật đầu cái rụp: “Năm đó nương đã làm gì thế ạ?”
Sở Vân Từ cười đáp: “Năm đó ta bị người ta hãm hại tống vào đại lao, nương con vì mưu cầu có được ta, nên đã lén bỏ vào cơm của ta…”
“Sở Vân Từ!! Ngươi câm miệng cho ta!!”
Đừng có mà bôi nhọ hình tượng của ta trước mặt con cái nha!
Ta một tay hất tung đống củi khô ra, thẳng tay ném cây d.a.o bửa củi về phía
hắn.
Sở Vân Từ nghiêng đầu một cái liền nhẹ nhàng né được, còn hướng về phía ta nở nụ cười: “Sao không trốn tiếp đi?”
Ta lao vù tới bịt c.h.ặ.t hai tai của Diệp Nhi lại:
“Bớt bôi nhọ hình tượng của ta trước mặt con trai đi, trẻ con không nghe được mấy thứ này đâu.”
Sở Vân Từ cười trêu ghẹo: “Nương t.ử, sao nàng lại dám làm mà không dám nhận thế hả?”
“Ai là nương t.ử của ngươi chứ!” Ta trợn mắt lườm hắn.