Ta Làm Đầu Bếp Trong Đại Lao

Chương 14



14

 

Sở Vân Từ đưa tay nhéo nhéo má ta: “Nương t.ử không được, vậy thì Hoàng hậu?”



 

“Quỳnh Nương, ta đã tìm nàng suốt năm năm trời, lần nào vừa có được manh mối mới vội vã chạy tới thì người đã chạy biến mất dạng.”



 

“Lần này ta vốn tưởng cũng sẽ vồ hụt, không ngờ ông trời cuối cùng vẫn rủ lòng thương xót ta.”



 

“Quỳnh Nương, cùng ta hồi cung đi.”



 

Ta đảo mắt xem thường: “Cũng nhờ ơn ngươi kiên trì không mệt mỏi suốt năm năm trời đấy, nếu không có cái sự kiên trì này của ngươi, ta đã sớm được sống chuỗi ngày an nhàn rồi.”



 

“Ngươi lên làm hoàng đế cũng năm năm rồi, hậu cung chưa từng nạp phi t.ử sao? Đám gián quan kia không thúc giục ngươi phải coi trọng huyết mạch hoàng thất à?”



 

Sở Vân Từ cười đáp: “Đương nhiên là có thúc giục chứ, nhưng đều bị ta từng người một mắng lui về rồi.”



 

“Quỳnh Nương, ta chỉ muốn nàng.” 



 

Hắn bỗng nhiên xích lại gần ta: “Chẳng lẽ nàng không còn thích ta nữa sao, gương mặt này của ta không còn chút sức hấp dẫn nào với nàng nữa à?”



 

“Những năm nay ta rõ ràng đều bảo dưỡng rất tốt mà, nhìn qua chắc chắn vẫn y hệt như năm đó thôi.”



 

Nhìn gương mặt tuấn mỹ đến mức tàn nhẫn ở ngay trong gang tấc kia, ta lại một lần nữa không có tiền đồ mà d.a.o động. 



 

Biết sao được, ta là một kẻ cuồng nhan sắc mà. 

 

Kẻ cuồng nhan sắc cả đời này chỉ có thể gục ngã trước mỹ sắc mà thôi. 



 

Năm năm qua đi, Sở Vân Từ vẫn cứ đẹp đẽ như vậy, thậm chí còn thêm vài phần trưởng thành chín chắn, trông càng thêm quyến rũ, dụ người, ta thực sự không nỡ buông tay.



 

Ta khẽ nuốt nước bọt: “Được rồi, ta đành miễn cưỡng vì cái mỹ sắc này của ngươi... À phi! Vì Diệp Nhi có thể có cha mà cùng ngươi trở về vậy!”



 

Sở Vân Từ cúi đầu hôn chụt một cái lên mặt ta: “Ta biết ngay là dùng mặt vẫn có tác dụng nhất mà.”



 

Diệp Nhi ngước đầu lên: “Cha, nương, hai người nói chuyện xong chưa ạ?”



 

Ta buông bàn tay đang bịt tai con ra, hỏi: “Có chuyện gì thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



 

Diệp Nhi bảo: “Cha ơi, con ở đây có rất nhiều bạn nhỏ nha, nếu chúng ta đi thì có thể mang các bạn ấy theo cùng được không?”



 

Sở Vân Từ đáp: 



 

“Đương nhiên là được rồi, nếu bọn họ tình nguyện chuyển đến kinh thành sinh sống, ta có thể sai người điều chuyển hộ tịch của họ qua đó. 



 

Thuận tiện ban thưởng cho phụ mẫu của họ ít bạc trắng và cửa tiệm để an thân lập mệnh ở kinh thành, còn có thể đặc cách cho các bạn nhỏ của con được vào cung cùng con nghe Thái phó giảng học, con thấy thế nào?”



 

Diệp Nhi vui sướng nhảy cẫng lên: “Vậy con cũng muốn mang cả phu t.ử đi nữa!”



 

“Phu t.ử đối xử với con tốt lắm, tuy là thầy ấy thích nương thân, nhưng mà... ưm ưm...”



 

Ta nhanh tay lẹ mắt bịt c.h.ặ.t miệng Diệp Nhi lại.



 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Sở Vân Từ chau mày: “Hắn thích nương thân của con?” 



 

Hắn dắt tay Diệp Nhi đi ngay lập tức: “Dẫn ta đi xem thử, tên khốn kiếp nào dám có ý đồ với nương t.ử của ta.”



 

Ta: “……”



 

Buổi tối khi ta chuẩn bị xong cơm nước thì hai cha con bọn họ mới chịu trở về. 



 

Sở Vân Từ cười híp cả mắt, trông có vẻ vô cùng đắc ý và vui sướng.



 

“Ta xem qua rồi, tên nhóc đó trưởng thành không đẹp trai bằng ta, nàng nhất định là nhìn không lọt mắt đâu.”



 

“Hừ, đúng là không biết trời cao đất dày là gì, có mạo mỹ bằng ta không mà đòi quyến rũ nương t.ử của ta chứ.”



 

Ta gắp một miếng thịt nhét thẳng vào miệng hắn: “Ăn cơm đi, cơm nước cũng không bít nổi cái miệng của ngươi lại.”



 

Sở Vân Từ vừa nhai thịt vừa rơm rớm nước mắt: “Cuối cùng cũng được ăn lại rồi, ta đã nhớ nhung cái hương vị này ròng rã suốt năm năm trời đấy...”





 

“……”