Ta Làm Đầu Bếp Trong Đại Lao

Chương 7



7

 

Sở Vân Từ hiện tại cơ thể đã khôi phục, nghĩ đến khối cơ bắp trên người hắn, ta bây giờ hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn nữa rồi.



 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Thế thì chỉ có thể chơi trò ném đá giấu tay, tới trò âm hiểm thôi.

 

Lại một lần nữa đi đưa cơm cho hắn, ta lén bỏ vào trong thức ăn một ít t.h.u.ố.c mà ta đã phải chi bộn tiền ra mới mua được. 



 

Sở Vân Từ hoàn toàn không mảy may nghi ngờ mà ăn sạch bách, ta đứng một bên cười âm trắc trắc.



 

Cơm canh vừa thấy đáy, Sở Vân Từ đã đưa tay đỡ trán: “Sao đầu óc ta lại choáng váng thế này… trên người nóng quá…”



 

Ta vội đỡ lấy eo hắn, nở một nụ cười vô cùng bỉ ổi: “Hì hì, tiểu mỹ nhân ơi ta tới đây…”



 

“Ngươi hạ t.h.u.ố.c ta?” 



 

Sở Vân Từ lườm ta trừng trừng.



 

Ta một tay giật phắt dây áo của hắn ra, tay kia thì sờ soạng một cái lên mặt hắn, cười đáp: “Haizz, không còn cách nào khác, đều là do ngươi ép ta cả thôi.”



 

“Ngươi xem ngươi sắp sửa c.h.ế.t đến nơi rồi, để lại cho ta một đứa con thì có làm sao đâu chứ?”



 

“Ngươi trưởng thành đẹp đẽ thế này, đừng có lãng phí ân ban của ông trời nha!”



 

Sở Vân Từ khẽ nhếch khóe môi, cười lạnh một tiếng: “Được lắm, vậy thì ngươi đừng có trách ta.”



 

Ủa?! 



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta còn chưa kịp phản ứng lại.



 

Giây tiếp theo, bàn tay đang làm càn làm bậy của ta đã bị tóm c.h.ặ.t, Sở Vân 

Từ ôm siết lấy eo ta, trực tiếp lật người ép ta dưới thân hắn. 



 

Tình thế quay ngoắt một trăm tám mươi độ, lưỡng cực đảo nghịch.



 

Sở Vân Từ hung hăng c.ắ.n mạnh một cái lên vai ta, vừa thở dốc dồn dập vừa gằn giọng: “Đây là do ngươi tự rước lấy.”



 

“……”



 

Sau một hồi dây dưa hỗn loạn, ta ôm lấy y phục, một tay đỡ tường một tay xoa cái eo đau nhức, chật vật lết từng bước đến trước cửa phòng giam.



 

Sở Vân Từ ngồi dậy, chống khuỷu tay lên đầu gối, tì cằm nhìn ta, cười như không cười: “Có muốn tới nữa không?”



 

“Không tới, không tới nữa!” 



 

Ta cuống cuồng vơ vét quần áo mặc đại vào người, chân bôi dầu vắt giò lên cổ chạy biến.



 

Cái tên Sở Vân Từ c.h.ế.t tiệt kia, thật là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào. 



 

Đóa hoa kiều diễm này của ta suýt chút nữa là đã gãy nát dưới tay hắn rồi. 

 

Trông diện mạo ôn nhu như nước thế kia, sao lúc ra tay lại thô bạo dã man đến vậy chứ.



 

Quả nhiên là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.