Ta Làm Đầu Bếp Trong Đại Lao

Chương 8



8

 

Ngày thứ hai đi đưa cơm cho hắn, Sở Vân Từ ăn xong liền đặt bát đũa xuống.



 

Ta đang dọn dẹp hộp đồ ăn chuẩn bị mang đi, hắn bỗng chộp lấy cổ tay ta, kéo tuột vào lòng, định cởi y phục của ta ra.



 

“Buông tay! Ngươi còn không buông tay ta gọi thủ vệ đấy!!” 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó



 

Ta nhỏ giọng cảnh cáo hắn.



 

Sở Vân Từ hà một hơi bên tai ta: “Chẳng phải ngươi muốn có con sao?”



 

Ta lập tức nghẹn họng, lí nhí bảo: “Lần trước… lần trước đủ rồi…”



 

Sở Vân Từ cười: “Một lần sao mà đủ?”



 

Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai ta: “Ta làm người tốt thì làm cho trót, dĩ nhiên phải bảo đảm cho ngươi m.a.n.g t.h.a.i được mới thôi.”



 

“Nhỏ tiếng chút, bằng không thủ vệ sẽ nghe thấy đấy.”



 

“……”



 

Ta nghiêm túc hoài nghi Sở Vân Từ là ăn mặn một lần rồi đ.â.m ra nghiện luôn. 



 

Khoảng thời gian sau đó, lần nào ta đến đưa cơm hắn cũng sẽ quấn lấy ta. 



 

Hai đứa ta cũng xem như là kề tai cọ tóc, triền miên ròng rã suốt nửa năm trời.

 

Cho đến khi ta đột nhiên cảm thấy cơ thể khó ở, bèn đi gặp đại phu. Đại phu nói ta đã có thai. 



 

Ta mừng rỡ khôn xiết, chuẩn bị đi báo cho Sở Vân Từ biết hắn sắp có con rồi. 



 

Ta còn tính bảo với hắn rằng, đợi đến khi hắn bị xử t.ử, ta nhất định sẽ cõng t.h.i t.h.ể của hắn ra ngoài chôn cất t.ử tế. 



 

Đến lúc đó sẽ để con của hắn năm nào cũng đến tảo mộ thắp hương cho hắn.



 

Ngờ đâu vừa đi tới cửa đại lao, ta đã thấy cai ngục và một đám người đang túm năm tụm ba xì xào bàn tán cái gì đó không biết. 



 

Ta tò mò ló đầu ra hỏi: 



 

“Nói gì thế, mà xôm tụ dữ vậy.”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cai ngục vỗ đùi đ.á.n.h đét: “Quỳnh Nương này, giục giam của chúng ta thật sự vừa đón một đại nhân vật ghê gớm lắm đấy. Sở Vân Từ ngươi biết chứ, hắn thế mà lại là Nhị hoàng t.ử đương triều!”



 

“Ta vừa mới nghe loáng thoáng, Nhị hoàng t.ử và Ngũ hoàng t.ử tranh đoạt ngôi vị Thái t.ử, kết quả Nhị hoàng t.ử bị người ta hãm hại vu cho tội mưu phản, bị Hoàng thượng tống vào đại lao Hình bộ.”



 

“Ở Hình bộ hắn có thể nói là chịu đủ mọi cực hình t.r.a t.ấ.n. Thuộc hạ của Nhị hoàng t.ử nhìn không nổi, mới lén lút dùng chút thủ đoạn, đưa hắn hạ phóng xuống cái ngục nhỏ này của chúng ta.”



 

Cai ngục vuốt vuốt chòm râu:



 

“Ngay vừa mới đây thôi, một đám thuộc hạ của Nhị hoàng t.ử kéo đến giục giam của chúng ta, phong phong quang quang đón Nhị hoàng t.ử về rồi.”



 

“Nghe nói là Nhị hoàng t.ử ở trong ngục vận trù duy ác, phái người âm thầm điều tra, nắm thóp được thóp của Ngũ hoàng t.ử rồi dâng lên cho Hoàng 

thượng.”



 

“Hoàng thượng hiện tại trọng bệnh quấn thân, nhân tuyển Thái t.ử vẫn chưa định đoạt, người có hy vọng nhất chính là Ngũ hoàng t.ử và Nhị hoàng t.ử.”



 

“Vốn dĩ ai ai cũng nghĩ người thắng sẽ là Ngũ hoàng t.ử, không ngờ tới cuối cùng thế mà lại là Nhị hoàng t.ử lật ngược thế cờ.”



 

Ông ta vỗ vỗ vai ta: “Quỳnh Nương à, Nhị hoàng t.ử chuyến này trở về, chắc chắn là để kế vị rồi.”



 

“Cũng may lúc hắn ở ngục chúng ta, tụi mình không hề ngược đãi hắn. Thuộc hạ của Nhị hoàng t.ử lúc đến đón hắn quỳ sụp xuống đồng thanh hô ‘Điện hạ đã chịu khổ rồi’.”



 

“Lúc đó ta suýt thì sợ c.h.ế.t khiếp. Kết quả Nhị hoàng t.ử bước ra, vận một cây gấm vân thượng hạng, sắc mặt hồng nhuận khí độ bất phàm, không có một chút dáng vẻ chịu khổ nào hết, đám thuộc hạ của hắn nhìn mà ngơ ngác luôn.”



 

“Nhị hoàng t.ử tùy tiện ban thưởng cho chúng ta chút đồ, nà, ngươi xem kìa, kia chẳng phải là người ta vừa khiêng tới một rương bạc trắng đó sao, tụi ta đang bàn xem chia chác thế nào đây!”



 

Ta ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh một cái, quả nhiên là một rương bạc trắng lấp lánh.



 

Cai ngục nói: “Bọn ta đã bàn bạc qua rồi, việc chăm sóc Nhị hoàng t.ử đều là một tay ngươi xuất lực, số bạc này ngươi cứ chia phần nhiều hơn một chút đi.”



 

“Quỳnh Nương, ngươi ngây người ra đó làm gì thế?”



 

Ta không phải ngây người. Ta là sắp sửa sợ c.h.ế.t khiếp rồi có biết không hả?



 

Biết trước hắn là hoàng t.ử thì có cho ta mười cái mạng ta cũng không dám làm vậy đâu. 



 

Hơn nữa, ở trong ngục ta cứ liên tục khinh bạc hắn, lại còn hạ t.h.u.ố.c hắn nữa chứ!



 

To tiêu rồi, ta cảm thấy mình chắc chắn sẽ c.h.ế.t không có đất chôn thây.



 

Chạy đường, đúng, phải mau ch.óng chạy trốn thôi!