Ta Luôn Cảm Thấy Văn Võ Cả Triều Đều Mắc Nợ Mình

Chương 9



"Năm Đại Tấn thứ mười bảy, quan lại kho khí giới Binh bộ câu kết với địa phương, lấy gỗ mục thay cho vật liệu làm giáp trụ, chiếm đoạt quân phí một vạn hai nghìn lượng."

"Năm Đại Tấn thứ mười tám, Đô sát viện Tuần diêm Ngự sử đi tuần tra chính sách muối, nhận hối lộ đồ cổ tranh quý của thương nhân buôn muối, trị giá ước tính hơn vạn lượng."

Lũ chuột nhắt đáng chế-t các ngươi dù sao cũng đều có rễ cả. Làm chút việc có rễ đi chứ!

Ta cười lạnh: "Ta lại thấy các công công trong cung còn có mấy phần huyết khí hơn các vị đấy."

"Nội cung nội thị ba trăm người, việc ăn uống sinh hoạt trong cung, việc tạp người đông, không một ai tham ô."

Sầm nội thị bộ dạng không màng thế sự: "Đừng có lôi lão nô vào mà!"

Ta: Đều đừng hòng đứng ngoài cuộc. Những người không rễ hãy cùng đứng lên nào!

Chúng ta hãy cùng đồng lòng nhất trí, đối ngoại đồng tâm, đá-nh đổ lũ chuột nhắt đáng chế-t này!

Mà những đại thần bị ta điểm danh thì không phục nói ta vu khống hãm hại: "Ba tháng trước ngươi mới vào kinh, làm sao biết được những chuyện này?"

Biết thế nào được à, Hoàng đế nói cho ta biết chứ sao.

Một lũ phế vật đầu đuôi tương liên không nhìn ra Bùi Ngật muốn cắt tỉa vây cánh Thừa tướng các ngươi sao?!

13

Ta dựa vào sổ sách các năm để thuần túy hù dọa người khác. Chủ yếu là Bùi Ngật không cho ta mang theo cha ta đi lục soát nhà bọn chúng để thu thập chứng cứ.

Không ngờ Tống Lâm đi trị thủy ngày đêm không nghỉ vội vã về kinh đã mang theo bằng chứng thép về việc Công bộ Thượng thư báo cáo sai thiên tai lũ lụt, khai khống để trục lợi dưới sự ngầm đồng ý của Thừa tướng.

Tham ô hơn ba triệu lượng bạc trắng, chín phần đều chui vào phủ Thừa tướng. Hơn một nghìn mạng người bị hại chế-t không có nơi nào kêu oan.

Lão sư rũ bộ t.ử bào tham tấu Thừa tướng mua quan bán tước, làm giả văn kiện, tất cả bản đá-nh giá thành tích các năm bị niêm phong đều được lôi ra làm chứng cứ.

Chứng cứ như núi, Thừa tướng vẫn vững như bàn thạch.

Chuyện đã đến nước này, Bùi Ngật ra mặt tỏ vẻ thương tiếc.

"Thừa tướng vốn là quốc thích có công lớn, tuy biết mưu nghịch mà không tố giác, nghi ngờ quan sát hai đầu, đại nghịch bất đạo."

"Nhưng trẫm nể tình từng theo Tiên Đế xông pha trận mạc, không nỡ xử cực hình, giữ lại danh hiệu Hộ quốc công cho, cấm túc trong phủ Thừa tướng để dưỡng già."

"Vây cánh của Thừa tướng, kẻ thân cận theo luật bị c.h.é.m đầu thị chúng, tru di tam tộc; những kẻ còn lại chia làm ba hạng tội — kẻ phụ họa làm loạn bị đày ba nghìn dặm, kẻ bị ép buộc theo làm loạn bị giáng làm dân thường, kẻ bị che mắt thì bị phạt bổng lộc và cách chức."

Trong lòng ta thầm cảm thán vẫn là kẻ làm Hoàng đế nham hiểm nhất, giế-t sạch cả nhà chỉ để lại một lão già tự sinh tự diệt, sống không bằng chế-t.

Quần thần quỳ rạp xuống đất, liên thanh hô bệ hạ anh minh.

Thế là đều đồng ý hết rồi sao?

Ngoảnh đầu lại thấy cha ta dẫn theo Vũ lâm vệ mình khoác giáp đen, tay cầm trường thương bao vây đại điện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đảng phái Thừa tướng như cây đổ khỉ tan, ta trực tiếp xin đi lục soát nhà.

Nhìn đống vàng bạc châu báu được lục soát ra: vàng hơn ba mươi vạn lượng, bạc trắng hơn năm trăm năm mươi vạn lượng, đồ cổ đồ chơi quý giá trị giá gần ba triệu lượng, hai mắt ta sáng rực. Đây chính là động lực để kẻ làm quan leo lên trên mà!

Chu Tướng nhìn ta đang bận rộn đến mức chân không chạm đất mà vẫy vẫy tay: "Đều là vật chế-t không chạy thoát được đâu, đá-nh một ván cờ với lão phu đi."

Ta nhìn bàn cờ quân cờ làm bằng ngọc thạch liền vội vàng ngồi xuống. Lát nữa cái này cũng phải mang đi mới được.

Thừa tướng cầm quân trắng khen ta là một cây gậy tốt: "Ngươi ở ngoài sáng, bệ hạ ở trong tối."

"Ngươi giả điên giả dại làm loạn những bản đá-nh giá thành tích bách quan bị niêm phong, làm lá chắn cho lão sư ngươi để triệt để tra xét đá-nh giá bách quan những năm qua, ngầm tra xét những hoạt động mờ ám của lão phu những năm qua."

"Lão sư ngươi và Tống Lâm mới là màn kịch chính, các ngươi từng bước ép sát, chẳng phải là muốn ép ta phản sao?"

"Nhưng bọn họ cũng muốn như vậy."

Thừa tướng nhìn bàn cờ: "Nhưng nếu lão phu thực sự phản rồi, e là mới đúng ý các ngươi."

Lải nhải cái gì thế không biết?

Ta không thích nghe.

Ta nhặt hết quân trắng trên bàn cờ bỏ vào hũ cờ bằng bạch ngọc: "Nói đi nói lại thì vẫn là không phục."

"Ngài chính là cảm thấy hai kẻ mãng phu cha ta và Tiên Đế không ai xứng làm chủ thiên hạ, sử sách nên do người như ngài viết ra mới phải."

Ta gỡ quân trắng cuối cùng trong tay Thừa tướng ra: "Cơ quan tính toán tường tận cũng thành không."

"Người ta không thể vừa muốn danh lại vừa muốn lợi được."

Khóe miệng nhếch lên của Thừa tướng trào ra một dòng má-u đen: "Sẽ có một ngày ngươi hiểu được lão phu thôi."

"Cứ bước tiếp đi, lão phu có chuẩn bị một món quà mọn cho ngươi đấy."

Lão già này định hãm hại ta!

Ta nhanh tay lẹ mắt vớ lấy chén trà bên tay Thừa tướng đổ vào mồm nửa hớp.

Ta đã đi đến bước này rồi, ai cũng đừng hòng cản đường ta!

14

Khi tỉnh lại, ta chỉ cảm nhận được một mảnh bóng tối.

Hạ độc mù cho ta sao?

Ta đang cuống cuồng sờ soạng khắp nơi thì trong điện sáng lên một chùm ánh nến. Bùi Ngật với hai quầng thâm mắt, cầm giá nến liên thanh gọi thái y.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!