Ta nhón chân ghé sát vào tai Thừa tướng, thì thầm như ác quỷ: "Sau đó hãy đá-nh một giấc thật ngon."
Tạo nghiệp!
Tối nay phải vét sạch quỹ đen của cha ta mới được, sinh ta thấp bé thế này làm chẳng có tí khí thế nào cả!
Chu Tướng cười lạnh nói cho dù bây giờ ta là cận thần của thiên t.ử, có thể thổi gió bên gối, thì cũng đừng hòng lung lay địa vị của ông ta.
Chu Tướng cứ ở đó lải nhải, mà ta chẳng lọt tai được câu nào.
Suýt thì quên mất còn có con đường này nữa.
Ta nhìn bóng lưng giận dữ bỏ đi của Chu Tướng, nghiêng đầu hỏi Sầm nội thị đang đứng gác ở cửa:
"Bệ hạ nhà ngươi có thích kiểu như ta không?"
Sầm nội thị bịt tai, khóc không ra nước mắt: "Đại nhân cẩn trọng lời nói!"
4
Lão sư nói lấy sắc thờ người là hạ đẳng nhất. Ta cảm thấy chỉ cần đạt được mục đích thì không phân thượng đẳng hay hạ đẳng.
Ta đến Nam Phong uyển học vài chiêu từ một mỹ nam gảy tỳ bà để chuẩn bị quyến rũ Bùi Ngật. Nhưng chẳng biết Bùi Ngật lôi từ đâu ra một tên gà bệnh, nói chỉ riêng bản "Trị thủy luận" thôi mà đã viết được nửa cuốn sách rồi. Hai người bọn họ đang ở Cần Chính điện trò chuyện đến mức không biết trời trăng mây đất gì.
Hai người bọn họ nói chuyện riêng với nhau sao?
Có gì mà ta không thể biết được chứ?
Ta dắt díu cả nhà vào kinh ủng hộ hắn, vậy mà hắn lại giấu giếm bí mật nhỏ với ta sao?
Ta thu lại nụ cười, thắt c.h.ặ.t thắt lưng. Chẳng phải chỉ là nửa bản "Trị thủy luận" thôi sao, cuốn "Độ chi thực yếu" của ta chỉ còn thiếu hai quyển nữa là hoàn thành rồi. Ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ một nam nhân có "rễ" nào vượt mặt ta!
Sầm nội thị nhìn ta cười mà như không cười, rùng mình một cái: "Khương đại nhân, Tống Lâm đại nhân đang đàm luận vui vẻ với bệ hạ, e là đại nhân phải đợi ở ngoài điện một lát."
Ta cười lạnh: "Đàm luận vui vẻ?"
Sầm nội thị kéo dài giọng: "Đại nhân, loại giấm này thì đừng ăn làm gì~"
Ta tiếp tục cười lạnh: "Ăn giấm?"
Sầm nội thị còn chưa kịp khuyên giải ta tiếp thì Bùi Ngật đã lên tiếng gọi ta vào điện.
Hừ hừ, trà Vũ Tiền Long Tỉnh cũng đem cho Tống Lâm uống rồi cơ đấy?
Ta nói giọng mỉa mai: "Thần cả người đầy mùi tiền thì làm sao hiểu được chuyện trị thủy."
Bùi Ngật còn mỉa mai hơn cả ta: "Bản tấu đàn hặc ngươi của Thừa tướng đã đặt trước mặt trẫm rồi đây, nói đêm qua ngươi lêu lổng với mỹ nam ở Nam Phong uyển cả đêm."
Ta hùng hồn nói: "Vậy thần cũng tham tấu Thừa tướng, nếu Thừa tướng không đi thì làm sao biết thần ở Nam Phong uyển?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bùi Ngật nhìn ta đang ngang bướng thì nhất thời nghẹn lời, hồi lâu mới ném bản tấu vào góc phòng, bảo chuyện này cho qua.
Ta hừ lạnh, đúng là nam nhân mới hiểu nam nhân. Tiểu Tỳ Bà nói chỉ cần ta lộ ra chỗ yếu đuối nhất của mình với nam nhân thì mọi việc đều thuận lợi. Chiêu này quả nhiên hiệu nghiệm. Có gì có thể yếu đuối hơn cái cổ chỉ cần bóp một cái là gãy chứ.
Ta khiêu khích liếc nhìn Tống Lâm đang cuống đến mức đỏ cả vành tai. Không ai có thể thăng quan nhanh hơn ta được đâu!
Bùi Ngật hít sâu một hơi nói còn bản tấu cần phê duyệt, bảo ta và Tống Lâm lui xuống trước.
Hai đứa ta còn chưa đi được xa, phía sau đã truyền đến tiếng gầm vang của Bùi Ngật: "Cha hắn nắm giữ trọng quyền thì đã sao, hắn cứ luôn khiêu khích trẫm!"
"Trẫm sớm muộn gì cũng phải xem xem cái cổ của hắn rốt cuộc cứng đến mức nào!"
5
Ta thức thâu đêm viết xong quyển cuối cùng của "Độ chi thực yếu". Sau đó cầm miếng ngọc bội mà Tiên Đế ban cho cha ta, đường đường chính chính tiến vào hoàng cung.
Sầm nội thị chặn ta lại nói hôm nay là ngày hưu mộc: "Bệ hạ vẫn chưa ngủ dậy đâu."
Ta biết mà. Ta đặc biệt canh giờ này để vào cung đấy. Chủ yếu là người ta phái đi theo dõi Tống Lâm báo rằng Tống Lâm cũng dậy từ sớm và đang vội vã vào cung.
Ta có thể để hắn chiếm tiên cơ sao?
Sầm nội thị vẻ mặt khó nói bảo đêm qua bệ hạ mơ thấy ta nhìn chằm chằm hắn phê chuẩn bản tấu suốt cả đêm.
Ta đang nịnh hót bệ hạ siêng năng trị quốc, Bùi Ngật bỗng nhiên mở phăng cửa ra rồi ném cho Sầm nội thị một đống đồ màu vàng tươi bảo đem đi xử lý.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Tay ta nhanh hơn não. Đến khi phản ứng lại thì đống đồ màu vàng tươi đó đã bay phất phơ trong tay ta rồi. Chỉ có điều đống đồ màu vàng tươi đó bị ướt một mảng lớn.
Trong sự im lặng bao trùm cả điện, ta nghe thấy tiếng nghiến răng của Bùi Ngật.
Để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, ta nở một nụ cười thật tươi: "Bệ hạ nhìn mảng lớn này xem có giống giang sơn của Đại Tấn ta không."
Bùi Ngật hùng hổ giật lấy đống đồ màu vàng tươi trong tay ta.
"Khương khanh nhất định phải khiêu khích trẫm như vậy sao?"
Ta khó hiểu gãi đầu: "Thần đâu có trêu ghẹo bệ hạ đâu."
Sáu chiêu mà Tiểu Tỳ Bà ở Nam Phong uyển dạy ta, ta mới chỉ dùng có một chiêu thôi mà. Hừ, đúng là nam nhân thiển cận.
Ta hơi nghiêng đầu tiếp tục để lộ cái cổ.
Chỉ một cái nhìn thôi, Bùi Ngật đã đỏ từ cổ lên đến mặt: "Ngươi… ngươi… tốt nhất là…"
Ta gật đầu tán thành rồi đưa bản sách lược mới mà ta đã thức khuya dậy sớm viết ra cho Bùi Ngật: "Thần nhất định là người tốt nhất!"
Bùi Ngật ngửa mặt lên trời than dài: "Hắn hoàn toàn là ma đồng chuyển thế mà!"