Ta Luôn Cảm Thấy Văn Võ Cả Triều Đều Mắc Nợ Mình

Chương 4



Bùi Ngật còn chưa kịp thở đều, Sầm nội thị đã bưng chén t.h.u.ố.c lên bảo Bùi Ngật bớt giận.

Lúc này sao có thể bớt giận được chứ?

Ta thừa cơ đổ thêm dầu vào lửa, nói cho Bùi Ngật biết đa số quan lại trong lục bộ đều là vây cánh của Thừa tướng, bọn chúng lợi dụng kẽ hở của luật pháp để vơ vét của cải.

Bùi Ngật uống hết một bát t.h.u.ố.c, cơn giận mới tan đi quá nửa

 Bùi Ngật bộ dạng không màng thế sự nói: "Ái khanh kiểu này cũng tốt, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ."

Ta không hiểu, chuyện này có gì khó đâu. Ta thừa lúc Bùi Ngật không chú ý, mạnh dạn véo vào thắt lưng hắn một cái.

Bùi Ngật không phòng bị, thốt ra một câu: "Tạo nghiệp!"

Ta xòe tay ra hiệu chuyện chính là đơn giản như vậy đấy.

Bùi Ngật hít sâu một hơi: "Tạo nghiệp! Tạo nghiệp! Tạo nghiệp!"

"Trẫm * các ngươi cái ***."

Sầm nội thị bận rộn giải tán đám nội thị tì nữ, Bùi Ngật thừa lúc hỗn loạn hỏi ta rốt cuộc mong cầu điều gì.

Ta thành thật trả lời: "Cầu một bộ t.ử bào."

"Thần dung mạo xinh đẹp, t.ử bào rất hợp với thần."

Ta cứ ngỡ mình đã mở cánh cửa lòng của Bùi Ngật, nhưng bên ngoài lại bắt đầu đồn thổi rằng quân thần bọn ta bất hòa. Ta và Bùi Ngật nửa đêm nửa hôm chẳng ai cho ai ngủ, ở Cần Chính điện mắng nhau suốt nửa đêm. Như thế có đúng không?!

Nhưng cũng có thu hoạch bất ngờ, Thừa tướng bỗng nhiên hẹn ta đi thưởng trà. Ông ta nói tuy đi con đường khác nhau nhưng cuối cùng cũng đều là làm việc cho bệ hạ, không đến mức phải làm loạn đến thế này.

Ta thấy tốt thì dừng, nắm lấy tay Thừa tướng khóc lóc kể lể nhà ta toàn là võ tướng, khó khăn lắm mới ra được một quan văn, chắc chắn là phải tìm mọi cách để leo lên trên rồi.

"Hu hu hu hu, cứ ngỡ là bám được vào cây đại thụ, nhưng ai ngờ lòng vua khó đoán."

"Bệ hạ mắng người khó nghe lắm luôn!"

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta khóc lóc đầy chân tình, nhưng ánh mắt lại cứ liếc về phía chiếc nhẫn trên tay Thừa tướng.

Thừa tướng nói làm cô thần khó: "Làm tốt một cô thần lại càng khó chồng chất khó khăn."

Ta gật đầu: "Vậy tiểu chất muốn làm Hộ bộ Thượng thư."

Thừa tướng bảo ta về nhà đợi tin.

Lời đã nói đến nước này, ta giơ tay hô lớn: "Nguyện cùng Thừa tướng đồng hội đồng thuyền."

Thừa tướng có tin hay không thì ta chẳng biết, nhưng Thừa tướng muốn để người khác tin rằng ta đã đứng về phía ông ta.

Khi Thừa tướng để ta ngồi trên chiếc xe ngựa ba con kéo sang trọng đi dạo phố, ta cứ như một tên tiểu nhân mà sờ tới sờ lui. Quyền lực đúng là tốt thật. Cái xe ngựa lớn này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

6

Chuyện ta và Thừa tướng huynh đệ tốt cuối cùng cũng truyền đến tai Bùi Ngật.

Ta nhớ kỹ lời Tiểu Tỳ Bà từng nói là giao tiếp thì phải biết người khác đang nghĩ gì. Thế nên ta bảo Bùi Ngật, ta và những kẻ khác chỉ là chơi giả thôi, với hắn mới là chơi thật. Hơn nữa cái loại hai mặt như ta thì đi tố cáo là thâm nhất.

Hôm qua ta vừa mới bày tỏ lòng trung thành với Thừa tướng, hôm nay đã tra ra chiếc nhẫn đó của Thừa tướng từng là đồ vật mà ngoại phiên tiến cống cho Tiên Đế. Đến nay vẫn còn ghi trong sổ sách, không biết vì sao lại rơi vào tay Thừa tướng.

Huống hồ năng lực chuyên môn của ta còn cực kỳ xuất sắc, sau khi Bùi Ngật xem xong cuốn "Độ chi thực yếu" ta viết, đã nén giọng khen ta.

"Ngươi điên rồi sao?"

"Ngươi viết thế này là đ.â.m thẳng vào cuống phổi của đám thế gia đấy, cho dù cha ngươi nắm binh quyền thì cũng không thể ngông cuồng như vậy được chứ?"

Ta giấu kín công lao: "Đây có phải thần viết đâu, là bệ hạ viết đấy chứ."

Ta đúng là quá biết nịnh hót mà!

Bùi Ngật vừa khoanh tròn vừa cảm thán những quy định hiện nay đều là do Thừa tướng viết từ hai mươi năm trước.

"Ngày mai cứ nói mấy điều này trước, xem bọn họ nói gì."

Bùi Ngật gạch gạch vẽ vẽ: "Nếu bọn họ đều không đồng ý thì lại nói mấy điều này, chẳng lẽ cái gì đám người đó cũng không đồng ý sao."

Bọn họ quả thực là cái gì cũng không đồng ý.

Lão già Thừa tướng ngậm miệng không nói một lời, đám triều thần nói thay ông ta suýt chút nữa đã lật tung cả nóc nhà. Một lũ ch.ó sủa bậy.

Ta hít một hơi thật sâu định gia nhập chiến cuộc, Tống Lâm giơ hốt lên nói hắn ta có bản tấu.

Tống Lâm lải nhải một hồi về chuyện trị thủy, chiêu mới nào tiết kiệm tiền này, bảo vệ đất đai khai khẩn này.

Ta lập tức phản ứng lại ngay. Hai quân thần bọn họ lấy ta ra để dò đường đây mà. Đẩy ta ra để tiến Tống Lâm lên đúng không?!

A ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha. Tạo nghiệp mà!

Đám quần thần lập tức đồng ý với sách lược trị thủy mới của Tống Lâm. Dù sao thì trị thủy thì tham ô được mấy đồng chứ, còn cái phép quân điền thuế mỏng mà ta đề cập kia mới là lột một lớp da của đám thế gia bọn họ.

Bùi Ngật cứng nhắc né tránh ánh mắt đang b.ắ.n ra tia lửa của ta.

Ai mà chẳng có hốt bản chứ.

Trong sự hài hòa của đám quần thần, ta cũng giơ hốt bản lên: "Thần hôm nay lật xem sổ sách cũ các năm chỉ thấy hỗn loạn không chịu nổi."

Chẳng phải mấy hôm trước Bùi Ngật nói những quy định đều do Thừa tướng viết là đang nhắc nhở ta sao?

Kẻ nào định ra quy tắc thì kẻ đó thuận tiện lợi dụng quy tắc thôi.