Ta Luôn Cảm Thấy Văn Võ Cả Triều Đều Mắc Nợ Mình

Chương 5



Ta mang bộ dạng công trung thể quốc: "Thần dựa theo những quy định do Thừa tướng định ra mà tăng thêm vài điều khoản xem xét, nếu lục bộ đều làm theo cái này thì sổ sách quốc khố cũng có thể rõ ràng hơn nhiều."

"Khâu nào xảy ra vấn đề cũng có thể truy tận gốc rễ."

Lấy lùi làm tiến ai mà chẳng biết chứ?

Bùi Ngật lệnh cho Sầm nội thị lấy bản tấu trong tay ta, đọc lướt qua nhanh ch.óng.

Có lẽ là đối với ta có mấy phần áy náy. Bùi Ngật thừa dịp đám quần thần truyền tay nhau xem mà khen ta lên tận mây xanh. Thậm chí còn lôi cả Tiên Đế ra, khăng khăng bảo Tiên Đế cũng từng đề cập đến phương pháp này.

Lời vừa thốt ra, lão đầu Thừa tướng bắt đầu khóc lóc. Một hồi nhớ lại những năm tháng cùng Tiên Đế đá-nh thiên hạ gian nan vất vả thế nào.

Đám triều thần cứ phải khen Thừa tướng suốt nửa canh giờ mới nói muốn theo sau Thừa tướng để cùng bệ hạ phân ưu. Mà ta ngoài mặt thì theo dòng người khen Thừa tướng lên tận trời xanh, nhưng trong lòng lại lén lút ghi nhớ kẻ nào khen to nhất.

Sau khi tan triều Bùi Ngật nói là ta.

"Tiếng của ngươi to nhất."

Ta bảo ta đây gọi là không vào hang cọp sao bắt được cọp con.

Ta nói được một nửa, liền cười lạnh đổi giọng: "Thần đang ở trong hang cọp đây này."

Trước có sói sau có hổ, ngoảnh đầu lại mới biết chỉ có mình ta.

Bùi Ngật đẩy đĩa bánh quy nặn hình cánh hoa đến bên tay ta, không thèm nhắc đến chuyện âm mưu trên triều đình hôm nay với ta.

"Quầng thâm mắt của ái khanh đậm quá, chắc chắn là đã tốn bao tâm tư vì chuyện triều chính, mau bồi bổ đi."

Ta cố nén cái miệng muốn c.h.ử.i người lại, nặn ra vẻ mặt đầy ấm ức.

"Thần từ đầu đến cuối đều một lòng với bệ hạ, thần chưa bao giờ để tâm đến chuyện biết rõ không thể làm mà vẫn làm."

Lời ta nói đến một nửa đã mang theo tiếng nấc: "Chỉ biết làm việc bất kể có khả năng hay không, chỉ cầu có nên làm hay không."

"Nhưng ai ngờ bệ hạ…"

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Hừ, nam nhân, cứ áy náy đi!

7

Có lẽ là do ta tấn công tâm lý quá mạnh mẽ, lúc ta đi, Bùi Ngật chẳng nói câu nào.

Ta thấy tốt thì dừng, ủ rũ đi đến phủ thự Lại bộ sưởi ấm. Khi sưởi đến mức cả người ấm áp dễ chịu thì Binh bộ Thị lang Ngụy Du đến nộp sổ sách nửa năm sau của Binh bộ.

Đôi bàn tay Ngụy Du run rẩy như đang cầm hòn than nóng: "Khương đại nhân, đây là sổ sách Binh bộ mà bệ hạ đòi ngày hôm qua."

Ngày hôm qua?

Bùi Ngật quả nhiên là một mầm non làm Hoàng đế tốt, ân uy song hành, vừa đ.ấ.m vừa xoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nhận lấy sổ sách rồi vứt thẳng vào lò than: "Sổ giả."

Hộ bộ Thượng thư ho khù khụ nói trong phòng nhiều khói quá, cứ đòi ra ngoài hít thở không khí.

Ta đưa bản sổ sách đã soạn sẵn thay cho Binh bộ cho Ngụy Du: "Vì hai trăm ba mươi lượng bạc trắng mà định làm lá chắn cho hai cha con Chu gia sao?"

"Cuốn này là sổ sách ta soạn theo chi tiêu của Binh bộ, chút bạc trắng mà ngươi rút ra đã được bù vào cho ngươi rồi."

Tay Ngụy Du run rẩy càng dữ dội hơn.

Ta rút từ trong tay áo ra vài tờ ngân phiếu nhét vào tay Ngụy Du: "Đi tìm Lâm lang trung ở phố Tây để chữa bệnh mắt cho mẹ ngươi đi."

Chút ngân phiếu này, ta bòn rút từ kho nhỏ của cha ta là đủ dùng rồi.

Ta phẩy phẩy mũi: "Trong phòng này khói nhiều thật, làm mắt Ngụy đại nhân đỏ cả lên rồi."

Ta đang tấn công tâm lý đây, Sầm nội thị lại đến nói bệ hạ triệu kiến.

Ta bảo Ngụy Du đừng lo lắng: "Chính là vì lũ quan lại ch.ó má này vừa ăn cắp vừa la làng, tham lam vô độ nên mới dẫn đến quốc khố đến bổng lộc của triều thần cũng không phát ra nổi."

Lũ chuột nhắt đáng chế-t. Trộm đều là bạc của ta!

Nếu không phải bọn chúng trộm dữ dội như thế thì quốc khố có thể nghèo đến mức đến bổng lộc của ta cũng không phát ra nổi sao?!

Lão Sầm thuần thục bịt tai lại: "Đại nhân cẩn trọng lời nói!"

Ta như huynh đệ tốt vỗ vỗ vai lão Sầm, rồi nhét nốt chỗ ngân phiếu còn lại vào tay áo lão.

Lão Sầm trả lại hết ngân phiếu trong tay áo cho ta, tiện tay còn tặng ta một nắm hạt dưa vàng lớn.

"Đại nhân, nô tài chỉ cầu ngài hạ thủ lưu tình, bệ hạ đã uống t.h.u.ố.c hạ hỏa nửa tháng nay rồi."

Ta đã nhận hạt dưa vàng của lão Sầm thì phải giải quyết việc cho lão Sầm. Thế là ta trực tiếp tung ra chiêu thứ hai mà Tiểu Tỳ Bà dạy ta, công tâm là thượng sách.

Ánh mắt ta sáng quắc nhìn chằm chằm Bùi Ngật đang uống t.h.u.ố.c: "Tâm tư của ngài ta đều biết, cũng muốn giải quyết cho ngài."

"Ngài nói đi, ngài muốn kẻ nào chế-t trước?"

Bùi Ngật hít sâu một hơi nhét miếng bánh táo đỏ mới làm từ ngự thiện phòng vào miệng ta.

"Mong muốn lớn nhất hiện giờ của trẫm là được sống những ngày yên ổn."

Ta là người nói được làm được. Hai ngày sau, ta mới cùng Thừa tướng ở Cần Chính điện phun nước miếng vào mặt nhau. Vì Thừa tướng nghe thấy ta nói tiền Ngụy Du chữa bệnh cho mẹ là do ta cho hắn ta mượn, lập tức phản ứng lại rằng ta chỉ là chơi giả với ông ta. Nhưng Thừa tướng không có bằng chứng nên chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi bảo ta đá-nh rắm.

Ta bảo ta không có, rồi dời ánh mắt sang Bùi Ngật. Bùi Ngật nói hắn cũng không có.

Thừa tướng nói bệ hạ gần mực thì đen, yêu cầu Bùi Ngật hạ chỉ đày ta và cha ta về biên thùy.