Ta Luôn Cảm Thấy Văn Võ Cả Triều Đều Mắc Nợ Mình

Chương 6



Không khí căng như dây đàn, ta bỗng nhiên ghé sát vào bên người Thừa tướng rồi nhét hết hạt dưa vàng trong túi vào tay Thừa tướng.

"Chu bá, đừng giận quá mà hại thân."

"Ngài trăm công nghìn việc, biết đâu chính là bị người ta che mắt đấy, nữ tế với nhạc phụ cũng chưa chắc đã cùng một lòng đâu."

Lồng n.g.ự.c Thừa tướng phập phồng, đứng phắt dậy run rẩy chỉ vào ta, rồi ngã nhào xuống đất.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Khi Thừa tướng sâu kín tỉnh lại, ta đang bị ăn bản trượng. Bùi Ngật nói ta phạm thượng, phạt trượng hai mươi. Nhưng chẳng ai biết lúc ta đến đã dùng qua ma phí tán, nên bây giờ chẳng thấy đau chút nào.

Sau một hồi hỗn loạn khiêng lão đầu Thừa tướng đi, ta cấu vào đùi nhìn Bùi Ngật.

"Thần vì bệ hạ mà thực sự đã đắc tội thấu tận xương tủy với Thừa tướng rồi."

Tiểu Tỳ Bà đã nói rồi, tỏ ra yếu đuối đúng lúc thì hiệu quả sẽ tăng gấp đôi.

Bùi Ngật bảo cái loại thuần âm thánh thể như ta thì không cần sợ.

"Huống hồ Vũ lâm vệ đá-nh trượng ngươi là cha ngươi, hai cha con ngươi coi trẫm mù sao?"

8

Bùi Ngật có mù hay không thì ta không biết. Nhưng mắt của mẹ già Ngụy Du đã chữa khỏi rồi.

Ngụy Du lấy ơn báo ơn, ngày hôm sau đã tấu Chu Tướng dùng người theo tư lợi, nữ tế là Binh bộ Thượng thư làm dối ăn bớt, còn báo sổ sách giả.

Binh bộ Thượng thư vừa ăn cắp vừa la làng, chế-t đến nơi vẫn còn cãi chày cãi cối đổ hết mọi tội danh lên đầu Ngụy Du.

Lần này đến lượt ta được mở mang tầm mắt.

Đám người này đúng là không biết xấu hổ thật, chỉ cần bọn chúng hạnh phúc thì ai đau khổ cũng được đúng không. Nhưng cái loại lòng dạ đen tối như ta cũng chẳng cần mặt mũi làm gì.

Ta giơ hốt bản lên tức giận mắng lũ người thối nát các ngươi, đừng có mà vu khống Thừa tướng nhà ta.

"Thượng thư đại nhân, ý của ngươi là Thừa tướng dạy ngươi biết cấp dưới làm dối ăn bớt mà cũng không bẩm báo bệ hạ, hoàn toàn không màng đến sự sống chế-t của các tướng sĩ đang giế-t địch ngoài kia sao?!"

Binh bộ Thượng thư ngẩn người, liên thanh bảo ông ta không có.

Chuyện đã đến nước này, Thừa tướng đã không thể mở miệng giúp ông ta được nữa.

Cơn giận của Binh bộ Thượng thư từ bốn phương tám hướng truyền đến, ông ta hét lớn một tiếng rồi đ.ấ.m cho Ngụy Du một cú. Đợi đến khi Bùi Ngật phản ứng lại thì triều đường đã đá-nh nhau loạn thành một đoàn.

Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này!

Không uổng công ta ngày nào cũng bôi nước ớt lên hốt bản!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cha, cha không cần sợ nhà ta ở lâu nơi biên thùy mà không hòa nhập được vào vòng tròn thế gia kinh thành nữa đâu. Hài nhi đã đá-nh thành một đoàn với đám lão già này rồi!

Cuộc luận chính trên triều đường này kết thúc bằng việc cha ta dẫn theo Vũ lâm vệ vào điện để can ngăn (thực chất là bênh vực).

Ta mang bộ mặt đầy vết thương tranh thủ lúc lão đầu Thừa tướng chưa ngất xỉu lại tấu thêm chuyện điệt nhi ông ta ở Hình bộ lạm dụng hình phạt.

"Cũng chẳng biết có sở thích đặc biệt gì mà đá-nh phạm nhân đến mức da thịt nát bươm."

"Bắt hết lũ không biết điều này lại cho trẫm."

Bùi Ngật giận không kìm được trực tiếp tống Binh bộ Thượng thư, Hình bộ Thượng thư cùng Ngụy Du vào ngục tối.

Chủ yếu là bách quan đá-nh nhau trên triều đường, lật lại mấy triều đại trước đây đều chưa từng nghe thấy. Bùi Ngật tức giận như vậy cũng là có lý.

Triều đường loạn thành một đoàn, triều thần đều biết Bùi Ngật muốn thanh lọc triều đường.

Nhưng Chu Tướng là khai quốc công thần đi theo Tiên Đế đá-nh thiên hạ, ngay cả chế độ quan lại, lễ nghi, luật pháp đều do một tay Chu Tướng định ra. Điều đáng sợ hơn là Tiên Đế từng ban cho Chu Tướng một miếng miễn t.ử thiết khoán.

Ta đối với cha ta đúng là hận rèn sắt không thành thép. Đều là khai quốc công thần, sao ông ấy lại không có miễn t.ử thiết khoán chứ. Nếu không ta và Thừa tướng mỗi người cầm một miếng miễn t.ử thiết khoán ra cổng thành đá-nh nhau không phải là nhanh hơn việc ngày ngày nghiên cứu tâm cơ sao.

Ta càng nghĩ càng thấy bực mình: "Cái tên Thừa tướng này vạn lần chế-t không từ nan."

Bùi Ngật móc kim sang d.ư.ợ.c ném vào mặt ta bảo ta tự bôi lấy: "Quả thực, bị ngươi làm cho tức chế-t một vạn lần cũng không từ quan."

Tâm trạng không tốt. Trong lòng toàn là lũ chuột nhắt đáng chế-t đó. Đã vậy chi bằng vào ngục tối thả chuột vậy.

Mà Hình bộ Thượng thư và Binh bộ Thượng thư bị chuột nhát đến mức chạy loạn khắp ngục mắng ta lòng dạ hiểm độc.

Ta không phục. Toàn thân ta chỗ nào cũng cứng. Miệng cứng, lòng cứng, phân còn cứng hơn. Ta không thèm để ý đến lời hỏi thăm tổ tiên của hai người bọn họ, xách bản tấu lại chui vào Cần Chính điện.

Chủ yếu là dạo này Bùi Ngật đối với ta có mấy phần sắc mặt tốt, ngay cả món ăn cũng để ta tùy ý gọi.

Ta đang gặm chân giò hầm lò đất thì Hình bộ Thị lang đến bẩm báo nói hai kẻ trong ngục đều đã khai rồi.

Bùi Ngật tò mò hỏi: "Chẳng phải nói là chống cự đến cùng sao?"

Hình bộ Thị lang cẩn thận liếc nhìn ta một cái: "Hôm qua theo lời dặn của Khương đại nhân cho uống chút nước vàng (nước tiểu) là khai hết rồi."

Ta: ?

"Thần đâu có đâu…"

Bùi Ngật đặt đũa xuống nôn thốc nôn tháo hồi lâu, mới trầm giọng nói: "Khương khanh à, lần sau không được chơi bẩn như thế nữa đâu đấy."

Triều thần nghe tin thân tín của Thừa tướng đều đã khai, nhưng không biết khai cái gì nên càng hoảng loạn hơn.