Ta nở một nụ cười tà mị. Đám lão già m.ô.n.g không sạch sẽ này, cứ lo lắng hãi hùng đi!
9
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Không ngờ kẻ đầu tiên đến tìm Bùi Ngật lại là Hộ bộ Thượng thư.
Hộ bộ Thượng thư khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Thần thực sự chịu không nổi nữa rồi, thần luôn cảm thấy có đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào thần trong bóng tối."
"Như có gai đ.â.m sau lưng, như có nghẹn ở cổ, như ngồi trên đống lửa!"
Tin tức Hộ bộ Thượng thư từ quan về quê còn được ban thưởng trăm vàng vừa truyền ra, triều đình chấn động.
Một lũ gió chiều nào che chiều nấy đều tưởng rằng thành thật sẽ được khoan hồng, lũ lượt kéo đến chỗ Bùi Ngật để bái kiến.
Cần Chính điện của Bùi Ngật như đang thả sủi cảo xuống nồi, náo nhiệt vô cùng.
Bùi Ngật mắng hết kẻ này đến kẻ khác, ta ở bên cạnh chen lời cũng chẳng dễ dàng gì, thật chẳng dễ dàng gì. Khiến một bộ phận đại thần cùng ta xưng huynh gọi đệ, cứ bảo là tri kỷ khó tìm.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, triều đường hoàn toàn chia làm hai phái. Là một thế lực mới nổi trên triều đường, kẻ ám sát ta còn nhiều hơn cả Bùi Ngật.
Bùi Ngật thay đổi bộ mặt lạnh lùng, chu đáo mặc cho ta một bộ giáp kim ty. Nhưng ta ngày đêm đều ở Cần Chính điện, có kẻ đến ám sát, ta liền bắt chước giọng lão Sầm hô cứu giá.
Hừ, lũ lão già hèn hạ, có giỏi thì tạo phản đi. Cầm đao thương kiếm kích xông vào cung lấy cái mạng ch.ó của ta, lúc đó e là khó mà nói rõ được.
Bọn chúng không có gan tạo phản, nhưng bọn chúng có gan bãi công.
Đúng lúc cuối năm, tấu sớ từ khắp nơi bay đến ngự án của Bùi Ngật như hoa tuyết. Bùi Ngật rầu rĩ lại ở đó uống t.h.u.ố.c đắng. Ta ngửa đầu uống cạn chỗ nhân sâm trăm năm mà Bùi Ngật sai người nấu cho ta, rồi lôi lão sư từ trong chăn ra cùng làm.
Làm xong của ông, lại làm của mình.
Lũ tấu sớ nhỏ bé kia, nhìn thấy cây nến lớn của ta chưa?
Từng chút từng chút một suốt đêm, chẳng thấy mệt chút nào!!!
Nhưng ta càng làm càng thấy nóng. Ta cứ ngỡ là nhiệt huyết khó nguội, cúi đầu nhìn thấy dưới chân là một vòng lò than vây quanh.
Hừ, tiểu Hoàng đế, biết ta cứ nóng là buồn ngủ, làm không lại ta nên bắt đầu giở trò nham hiểm rồi sao?
Tinh thần ta cực kỳ hưng phấn, nhưng người ta lại mệt như cái xác khô.
Lần này bọn họ bắt đầu đồn thổi ta lấy sắc thờ vua, bị Bùi Ngật vắt kiệt rồi.
Trong một đêm, những cuốn truyện phong tình về ta và Bùi Ngật lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm. Người đời mắng ta là gian thần, ngay cả thư từ qua lại giữa cha ta và Tiên Đế cũng bị lôi ra soi mói từng chữ để nói cha ta có lòng mưu phản.
Lời biện minh của cha ta cũng cực kỳ trực tiếp.
"Ta có biết chữ đâu."
Lại có kẻ giương cao ngọn cờ thanh quân trắc, đòi giế-t ta để cảnh tỉnh thế gian.
Khi Bùi Ngật phiền muộn nốc t.h.u.ố.c hạ hỏa thì ta đang mượn lúc nghỉ ngơi để nghiên cứu cuốn truyện mới "Phong lưu Hoàng đế cùng vị Thị lang xinh đẹp".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cuốn truyện này viết còn chi tiết hơn cả những gì Tiểu Tỳ Bà dạy. Đám đối thủ chính trị này tốt thật đấy, đến cả cẩm nang lấy sắc thờ vua cũng viết sẵn cho ta luôn rồi.
Ta xem thấy thú vị định thực hành, vừa quay đầu lại đã thấy Bùi Ngật đang nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt không còn thiết sống.
"Ngày tuyết rơi thực sự rất hợp để đi ngủ."
Ta không đồng tình: "Bệ hạ sao mà ngủ được chứ? Bệ hạ ở cái tuổi này sao mà ngủ được?"
Bất kể là ngày tuyết, ngày mưa hay ngày rơi đao thì đều không được ngủ!
Nhưng lời ta chưa dứt đã nghe thấy tiếng ngáy bên cạnh.
Ta rút ngân châm định đ.â.m vào huyệt Bách hội của lão sư nhưng bị Bùi Ngật ngăn lại.
"Lại bộ Thượng thư đã năm mươi tư tuổi rồi, mấy ngày nay thức đêm làm tuổi thọ ngắn đi một đoạn rồi đấy."
10
Bùi Ngật chốt hạ: "Đều nghỉ ngơi đi, đừng để chưa bị ám sát mà đã thức đến mức đèn cạn dầu cạn."
Bùi Ngật nói đúng, ta lăn ra ngủ ngay lập tức.
Khi tỉnh lại, trong điện không có một bóng người. Tiểu nội thị rót trà cho ta nói bệ hạ đang tắm rửa thay đồ ở hành cung.
Ta mệt mỏi thế này, vậy mà hắn lại được đi tắm giải khuây sao. Không quan tâm, ta phải xem mới được.
Nhờ vào việc dạo này ta cùng ăn cùng uống với Bùi Ngật, nên trên đường đi chẳng ai ngăn cản.
Bùi Ngật tắm rất nghiêm túc, ta nhìn còn nghiêm túc hơn cả Bùi Ngật tắm.
Đúng lúc Bùi Ngật từ dưới nước đứng lên.
Chỉ nhìn một cái, ta đã dời mắt đi: "Xấu quá…"
Ta chẳng thèm để ý đến vẻ mặt đầy kinh ngạc của Bùi Ngật đang nhìn qua, quay đầu chạy thẳng đến viện của cha ta và bảo ông ấy rằng ta không muốn cái "rễ" nữa.
"Thứ đó xấu xí quá."
Cha ta phun cả ngụm trà ra thành cầu vồng: "Sao con biết nó xấu?!!!!!"
Ta nhanh mồm: "Hôm nay con nhìn thấy cái rễ của bệ hạ rồi."
Cha ta: ?
"Tổ tông của ta ơi, gia gia của ta ơi! Tam tộc nhà ta đừng hòng chạy thoát!"
Cha ta kẹp nách ta chạy thẳng đến Cần Chính điện, ấn đầu ta cùng quỳ ngoài điện cầu xin bệ hạ khai ân.
Nhưng câu nói đầu tiên của Bùi Ngật sau khi tuyên triệu đã làm cha ta sững sờ. Vì Bùi Ngật nói hắn đã sớm biết ta là nữ nhi.
Cha ta hít một hơi suýt chút nữa không lên nổi: "Bệ hạ biết từ khi nào?"